hi, chàng ngồi mài mực cho em viết đi! em đang dùng thư pháp
chàng ko mở cửa chom vào à ?
Sổ hành trình — lời nhắn
-
Những kẻ điên đúng vị trí -
Đan xen vào nhau ...nắng và gió*Hình như chàng không online à ? hay chàng cho em đứng ngoài ? *
-
Những kẻ điên đúng vị trí*Hì, mưa sẽ làm cho thi sĩ thêm bay bổng mà giờ em thích yên vị hơn *
-
Đan xen vào nhau ...nắng và giógật rồi đấy, chàng để đây đi em lụm cho
-
Những kẻ điên đúng vị tríem ko thích mưa
chắc chắn -
Những kẻ điên đúng vị tríSài gòn nóng như lửa đúng ko K
em cũng thấy thế
*hai ta là hai kẻ điên có đầu tư *
-
Đan xen vào nhau ...nắng và gióKhông! em chẳng thích ai nhìn em ngủ đâu nha em giận đấy
*mà chàng hứa hôm nay mà *
-
Đan xen vào nhau ...nắng và gióChàng của em dậy sớm thế
bỏ em nằm mình trong chăn à ? đêm qua vùi đầu vào kinh sử ra sao ? -
Đan xen vào nhau ...nắng và gió*Trở về nhà sau 168h đi xa, vẫn thế, sài gòn vẫn nóng, vẫn chỉ một mình *
Hôm nay cứng hơn rồi, ko còn khóc nhè nữa
*Hôm nay chai sạn luôn *
*chẳng day dứt *
*Bây giờ mới hiểu đời là như thế nào *
*Ừ! tốt nhất đừng nên chạm vào nhau nữa! vốn dĩ chẳng còn là của nhau *
*chấm hết *
-
Mùng 4 và quán Vắng của tôi!*Khong! em thích có nick để em cho Chàng thứ này . đừng từ chối em mà Chàng *
-
Gửi riêng cho Nàng!*K mà hỏi em sẽ bảo *
*"Em ổn - em thực sự ổn " *
*có những thứ khi đánh mất đi tức là vĩnh viễn *
*Em chẳng còn yêu thương anh nữa đâu *
chắc chắn
-
Tôi cười vì đâu?Có những khoảnh khắc trong đời không ai ngờ trước được
và ta buông tay
là vĩnh viễn...
*
Chẳng phải chính cuộc đời đã kéo ta đến sát bờ vực
chẳng phải những hơi thở cũng bị lấy mất khi ta đang thoi thóp
chẳng phải thế gian đã quá chừng ác độc...
từ chối những tháng ngày ta cố sống tốt hơn?
*
Ta cần một bờ vai để biết nói lời cảm ơn
cần một người ngồi bên cạnh để nghe ta khóc
cần một người mua dùm viên kẹo ngậm cho vơi bớt những cay đắng
cần một người nắm tay và chỉ dùm ta một con đường khác
giữa bóng đêm...
*
Ta không hề muốn mất đi cảm giác ngửa mặt mình đón những giọt mưa đến hỏi thăm
mỗi sáng vùi mình trong chăn và thèm một tách choco nóng
những lần nhìn thấy những hạt mầm tách mình ra khó nhọc
nhớ những hoàng hôn ngoài kia
và ghét những ngày ẩm thấp
biết bao nhiêu...
*
Sẽ là hạnh phúc nếu ta có cơ hội để chọn lựa gạt bỏ hết khổ đau
ta sẽ chọn mặc quần jean và áo sơ-mi đi ra phố
ta sẽ chọn mỉm cười với tất cả những người đã yêu thương ta lẫn từ bỏ
ta sẽ chọn một quán cóc để ngồi với những người xa lạ
ta sẽ chọn đi bộ sau một ngày mệt lả
để thấy mình bớt lạc lõng với mọi người
*
Ta không chọn nơi sinh ra nên đã chọn cách kết thúc một cuộc đời
vào giây phút thấy thương mình như đứa trẻ
chỉ muốn được ai đó ôm vào lòng cho mình khỏi quị ngã
nhưng có những yêu thương cũng bắt ta phải trả giá
đến tận cùng...
*
Có những khoản khắc trong cuộc đời này ta phải chấp nhận mình là kẻ vô ơn! -
Mùng 4 và quán Vắng của tôi!K, cho em cái yahoo nào!
-
Đan xen vào nhau ...nắng và gió*Đã đi qua thương nhớ.
Chúng ta có niềm tin đi đến cuối đất cùng trời dù có phải trả giá
nhưng cuộc đời... luôn có nhiều ngã rẽ!
*
Phải những ai đã từng đi qua thương nhớ
mới thấy cô đơn chưa bao giờ là thứ ta muốn chọn lựa
ta chỉ chọn sống dưới một mái nhà nhiều lối vào và cửa sổ
những luống hoa hồng vàng rạng rỡ
đêm đêm nhìn trời và đoán một vì sao dành cho chúng ta sẽ hiện rõ
mọi điều ước ao?
*
Ta cứ hình dung về ngôi nhà với những đứa con ngày sau
chúng thì khóc mà chúng ta phải cười dỗ
đút từng muỗng thức ăn vào cái miệng bé nhỏ
và thấy yêu thế giới qua mắt nhìn của trái tim chưa biết về đau khổ
đơn giản là ghét-thương...
*
Những buổi sáng thức dậy khi chúng lớn dần lên
sẽ phải giành nhau tuýp kem đánh răng đến ầm ĩ
sẽ liếc nhau trong bữa ăn để đọc từng ý nghĩ
sẽ nắm tay nhau khi vui và bĩu môi lúc giận dỗi
không cần sống với chua cay…
*
Chúng ta thương những ngày ít gió và nhiều mây
những ngày chỉ nói với nhau bằng ánh mắt
những ngày chỉ cần tựa vai đã thấy lòng thanh thản
những ngày mà nỗi cô đơn cũng cần như hạt muối mặn
nêm vào những bình yên…
*
Nhưng cuộc đời luôn có nhiều ngã rẽ chờ được đặt tên
để người định nghĩa lại hạnh phúc
để so đo thiệt hơn những mất mát
để lần đầu tiên trong lòng người nghi ngờ tình yêu không phải là thứ duy nhất
biết cách làm tổn thương…
*
Ngôi nhà được trả về với những luống hoa hồng vàng
cửa sổ, lối đi…phải khép lại
những vì sao rồi cũng đến lúc giật mình chứ không thể sáng mãi
những tiếng cười trẻ con vẫn chưa đủ nhiều tưởng tượng cho quãng đời ấy
và người bước đi…
*
Chúng ta đã đi qua thương nhớ mà không hề phải vay
nên nợ nần chỉ đong bằng cảm giác
nên sợ cuộc đời về sau sẽ chẳng thể nào ôm được ai đó trong tay thật chặt
nên lo lắng những giọt nước mắt sẽ quên từng bỏng rát
dù đau đến xanh xao…
*
Có bao nhiêu người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau?* -
Gửi riêng cho Nàng!*K hỏi em đi *
Hỏi rằng ...
*"nàng à, nàng ổn không ? " *
-
Tôi cười vì đâu?*Bây giờ em chỉ biết em cần 1 bến đỗ *
*Bây giờ em đã biết yêu thương cần có thể xác nhưng tình dục ko nuôi tình yêu *
Bây giờ em đã biết dừng lại ...
Một cảm giác rất lạ
*K à! cho em mượn vai khóc đi *
-
Đan xen vào nhau ...nắng và gióE đã làm được điều em luôn băn khoăn đó là del nick Anh
Ờ! e mãn nguyện!!
*chúc mừng! *
chỉ đơn giản thế thôi K à!
*Em ko khóc đâu .... ko khóc đâu *
-
Tôi cười vì đâu?K à
*Hôm nay có người nói yêu e *
*Có người bảo cần em *
*Có người muốn lên giường với Em *Em chọn ai đây ?>
-
Gửi riêng cho Nàng!Khi yêu người ta luôn hứa hẹn đủ điều và người ta chỉ thực hiện khi còn nhớ
Nhưng người hứa luôn quên chỉ kẻ được hứa là nhớ dai K à -
Mùng 4 và quán Vắng của tôi!Không! hôm nay em thấy thanh nản tình nhân à! em đang thỏa sức kể cho K nghe chuyện em đang trải qua mà
*Em vui *
*bởi chẳng phải trốn tránh gì hết *
*Ít nhất ,em cần điều này *
*em cười đây *
hahahah