Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
Số hành khách HK-2010-2849

Quán Không Mùa

@Quán Không Mùa
Bỏ theo dõi Theo dấu
Thông tin
Bài Viết
238
Chủ Đề
13
Chia sẻ
0
Nhóm
0
Người theo dõi
0
Đang theo dõi
0

Sổ hành trình — lời nhắn

Gần đây Tốt Tranh cãi

  • Ừ! là ngốc!
    Quán Không Mùa

    Tình ta biển bạc đồng xanh !

    *Khá hay đấy Sỏi! cùng thưởng thức 1 đêm nóng của Sài gòn nào *

    Tạp bút

  • Ừ! là ngốc!
    Quán Không Mùa

    *Nhớ ai đó....nhớ thật nhiều !
    *

    *...Bởi vì quá yêu nên không thể dừng lại được

    ...Bởi vì quá thương nên điên dại vì ai đó

    ...Bởi vì quá nhớ nên chẳng biết làm gì hơn

    ...Bởi vì dù người ta vô tình nhưng lòng nhỏ vẫn yêu
    *

    *Hãy đứng dậy, đứng lên cô bé, vì chẳng lẽ nhỏ cứ ngồi ì ở vực tối này hoài hay sao?

    Hãy thức tỉnh và nhận ra mọi chuyện, đâu là thương, đâu là giả dối của đời

    Đừng yếu đuối, đừng khóc và đừng thức trắng đêm nữa

    Vì chẳng ai thương mình bằng chính bản thân mình đâu

    Có lẽ sẽ khó và thật khó đấy

    Hazzz! Tự khóc rồi lại tự lau nước mắt cho mình thôi *

    • đúng là con ngu mà !
      Mệt thật , đang ốm mà lại.... *
    Tạp bút

  • Mùng 4 và quán Vắng của tôi!
    Quán Không Mùa

    Daubepcodon:
    Đến bây giờ khi em đã đi xa*
    Anh bỗng thấy mình nhớ em nhiều quá
    Con đường nhỏ bước chân giờ bỗng lạ
    Phố đông người sao vẫn thấy lẻ loi

    Đến bây giờ khi em đã xa rồi
    Anh mới biết em quan trọng nhiều lắm
    Thôi cứ viết mãi những điều không thể
    Nhật kí dày hơn tất cả những ngày qua

    Đến bây giờ khi hai đứa cách xa
    Anh mới biết em cho anh nhiều lắm
    Hương hạnh phúc dịu dàng sâu thẳm
    Anh vô tình để tuột khỏi tầm tay

    Ai chẳng có 1 khoảng trời thơ mộng
    Với suy nghĩ bao dại khờ nông nổi
    Khi có em chẳng bao giờ anh hỏi
    Hạnh phúc là gì, Hạnh phúc ở đâu?

    Đến bây giờ khi mỗi đứa 1 nơi
    Anh mới biết mình lớn lên nhiều lắm
    Biết mong nhớ biết buồn vui trông ngóng
    Biết mở trái tim yêu thương mọi con người.

    Hạnh phúc là gì vậy em nhỉ?
    *Anh nhận ra khi nó đã qua rồi...

    Không quá muộn Anh quay về nơi ấy
    Quán thưa người chỉ mỗi Em đợi Anh
    Khi nhận ra tình yêu này chỉ một
    Em hiểu rằng trong Anh chỉ có Em

    p/s: "Em" giá như bài thơ này được gửi từ "Anh "

    Quê hương mình đẹp làm sao

  • Mùng 4 và quán Vắng của tôi!
    Quán Không Mùa

    Cà phê đắng vẫn đắng như ngày mình mới gặp
    Quán quay về đong đầy nỗi yêu thương
    Hởi cố nhân người nay còn hay mất ?
    Mưa nơi nào ,có ghé về quán quen ?

    Quê hương mình đẹp làm sao

  • Chợt nhớ mưa và lần đầu...
    Quán Không Mùa

    Cửa tôi vẫn mở chờ người đến
    *Hay là cho yêu thương vụt bay đi *
    Chờ người thôi yêu hay yêu nữa
    Sác xuất 100 chỉ một thôi

    Ờ thì cửa vẫn mở

    Phòng vắng đìu hiu bóng xa xăm

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Anh vẫn không đổi thay!
    Quán Không Mùa

    *Ngày xưa Quán sống vì Quán vì Tình *

    Tình đi mất , người hóa hư không

    *Thôi đành gói ghém từng kỉ niệm , để rồi thả hồn bay lãng du *

    *p/s: tới giờ đi rồi *

    Chào Nàng nhé

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Chợt nhớ mưa và lần đầu...
    Quán Không Mùa

    Ôi! tôi thích lắm chút mờ sương đà lạt
    *Tôi từng đứng ở một vùng xa xôi cách đà lạt khoảng 30km ,đứng nơi ấy nhìn cảnh toàn sương *

    lạnh cóng tay
    *Tê cả người *
    *Ấy vậy chẳng thấy quá đổi cô liêu *

    Giờ đây Sài gòn đầy nắng ấm
    mà " cửa vắng phòng không bóng cô liêu "

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Mùng 4 và quán Vắng của tôi!
    Quán Không Mùa

    Vốn dĩ Quán chẳng đuổi khách bước chân đến
    *Bản nhạc buồn hay CD khách mang theo *
    Quán dành một tiếng để khách tự phục vụ
    *Chẳng phàn nàn bởi khách toàn người quen *

    Một dương cầm, một ghi ta chễnh choạng
    Luôn chìm lòng những vị khách sầu ai

    Quê hương mình đẹp làm sao

  • Chợt nhớ mưa và lần đầu...
    Quán Không Mùa

    Chào ngày mới với những viên Sỏi xanh trắng nằm trong bát phong thủy nơi góc Quán của tôi
    Tôi thích thú cầm lên đặt xuống
    Nhâm nhi ly cà phê nóng hổi

    Tôi hài lòng với buổi sáng đầy nắng

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Anh vẫn không đổi thay!
    Quán Không Mùa

    *Ừ ,vài tiếng gõ nữa thôi , sẽ tạm gác lại ít hôm *

    *Quán đi sưởi ấm tâm hồn khác ,vốn dĩ Quán là của chung *

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Mùng 4 và quán Vắng của tôi!
    Quán Không Mùa

    Đến với Quán bạn có thể yêu thương lẫn lạnh lẽo
    Nếu màu hồng Quán tặng bạn cà phê yêu
    Còn lạnh lẽo , một bánh một trà và chỉ một
    Chẳng cần hai cho lắm kẻ cô đơn
    Bản hòa tấu cho vơi đi sầu nhớ
    *Ngắm chiều tà ở quán vắng không tên *

    p/s: Sắp có cái lạnh rồi !

    Quê hương mình đẹp làm sao

  • Anh vẫn không đổi thay!
    Quán Không Mùa

    Hình như khi yêu người ta hay hứa hẹn đủ điều và người ta sẽ thực hiện nếu còn nhớ, mà thường kẻ hứa chẳng bao giờ nhớ cả, chỉ có người được hứa là nhớ thôi

    Tôi thích bốn câu đầu

    *Anh chẳng đổi thay , em chẳng đổi thay , chỉ có điều không đi cùng nhau nữa mà thôi *

    *p/s: lâu lắm rồi ,tôi mới được thỏa sức vẫy vùng trong văn chương bạn à! *

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Mùng 4 và quán Vắng của tôi!
    Quán Không Mùa

    Quán mở cửa cho vui lòng nghệ sĩ
    Nợ ân tình là điều Quán muốn xem
    Lắm kẻ đấy ân tình chưa trả dứt
    Bỏ mặc Người , bỏ mặc bóng cô liêu
    Tiền bạc chi cho lòng người thêm nặng
    *Một cà phê , một trà đắng là bao *
    Vào với Quán cho đi và nhận lại
    *Nỗi buồn Quán giữ, niềm vui Quán trao *

    Quê hương mình đẹp làm sao

  • Điên cuồng phím.
    Quán Không Mùa

    *Hỉ, Nộ, Ái, Ố, là chỉ cho tánh phàm tục
    Của một con người khó tránh ở cỏi người nầy,
    Nếu dứt được Hỉ, Nô, Ái, Ố,
    Thì đã đạt trên loài người rồi,
    Vì tánh phàm nhân không còn,
    thì quả vị thánh nhân trước mắt
    *

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Mùng 4 và quán Vắng của tôi!
    Quán Không Mùa

    Tôi tìm quán giữa muôn trùng xa lạ
    Quán đìu hiu lác đác bóng xa xôi
    Cà phê đắng dể say lòng nghệ sĩ
    Một tách trà pha loãng thế lại hay
    Bạn ngồi đó, tôi ngồi đây lặng lẽ
    Bạn nhẹ nhàng khẽ lau nước mắt rơi
    Tôi chẳng thể qua đó cùng tâm sự
    Bởi hơn gì, tôi cũng trái tim đau
    Dòng xuôi ngược cuốn nhau về một Quán
    Quán âm thầm chia sẻ những suy tư
    Tự phục vụ là điều như tất yếu
    Một tách trà hay ly nước trắng trong?
    Rồi sương xuống trên cao nguyên lộng gió
    Người nhớ gì , một cà phê cô đơn
    Người nhớ không những ngày đông gió rét
    Tôi nép người sau lưng ai chở che
    Tách trà nguyên vẹn như ngày tôi mới đến
    Giữa Sài gòn cần một chút gió Xuân
    Người hờ hửng Người cho là vô lỗi
    Người quên rồi, góc phố cũ quán quen
    Một bàn hai ghế ,hai ly trà không loãng
    Nay thay bằng một ghế một bàn một nhớ thương

    **
    p/s: Một tách trà xanh vừa đủ nóng cho lòng ngườ DL

    Quê hương mình đẹp làm sao

  • Điên cuồng phím.
    Quán Không Mùa

    *Cứ mở đi , tôi chẳng từ chối ghé qua đâu *

    dùng một màu tím buồn để nhận biết tôi !

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Mùng 4 và quán Vắng của tôi!
    Quán Không Mùa

    Quán Không Mùa -
    *Quán có thể sẽ đông khách, vậy thì ai đó vào thấy quán đang đông, hoặc muốn có một góc bình yên, tĩnh lặng cho riêng mình và người ấy thì hãy cứ tự nhiên chọn cho mình một góc bàn nào đó, tự phục vụ mình một món mình thích và thả lòng mình trôi theo những yêu thương. Giữa cái xô bồ cuộc sống này, nơi mà tình yêu cũng nhanh, thì xin một lần ghé lại chốn bình yên cho yêu thương lắng đọng.

    Quán không tính tiền, nhưng tính bằng những yêu thương gửi lại.*

    *p/s: hay ấy nhỉ ?

    Quê hương mình đẹp làm sao

  • Điên cuồng phím.
    Quán Không Mùa

    Bảo rằng đừng đau nhưng chắc ổn ?
    Bảo ngần ấy thôi rồi thôi, thôi thì thôi ừ thì thôi nhưng liệu có thôi ?

    Yêu thương rồi lại nợ nần yêu thương đấy bạn à

    *p/s: đêm nay có gì tâm sự trải lòng cùng Quán đi *

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Chợt nhớ mưa và lần đầu...
    Quán Không Mùa

    *Chẳng ai khùng đâu *

    Mà nếu khùng để vơi bớt sầu nhớ cũng hay bạn nhỉ ?

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Điên cuồng phím.
    Quán Không Mùa

    Tình yêu thì còn nhiều điều bỡ ngở lắm cơ
    Vốn dĩ nó cũng phức tạp như mê cung ấy
    Tôi đang vướng phải nó
    Tôi tuyên bố " chẳng bao giờ quên "
    Tin tôi không ? Đừng tin nhá

    Bởi tôi chẳng còn tin nỗi chính tôi mà

    Nhưng ở một thời điểm nào đó Người sẽ hiểu
    *dẫu người chỉ lướt qua đời tôi bốn trăm lẻ tám giờ lẻ vài phút cũng là dấu ấn trong cuộc đời rồi *

    Coffee Chiều Thứ 7
  • 1 / 1

Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

10.542 chuyến · 36.638 lời nhắn · 29.501 hành khách

Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

Powered by NodeBB Contributors
  • Bài viết đầu tiên
    Bài viết cuối cùng