Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
Số hành khách HK-2010-2849

Quán Không Mùa

@Quán Không Mùa
Bỏ theo dõi Theo dấu
Thông tin
Bài Viết
238
Chủ Đề
13
Chia sẻ
0
Nhóm
0
Người theo dõi
0
Đang theo dõi
0

Sổ hành trình — lời nhắn

Gần đây Tốt Tranh cãi

  • Những điều đơn giản
    Quán Không Mùa

    *Tôi hay đi lang thang một mình qua các con đường dài trong thành phố.

    Thành thật mà nói thì, cái thành phố to đùng này đối với tôi hầu như ko có gì đặc sắc. Nhiều cao ốc,nhiều con đường và cả một vùng trời lúc nào cũng náo nhiệt mọi thứ đều rất đỗi bình dị trong một tổng thể không có gì khiến cho người ta rung động.

    Nhưng tôi vẫn thương.
    Vì là nơi tôi từng khát khao đến,và bằng mọi giá phải đến
    Là nơi tôi nghĩ mình sẽ hạnh phúc khi được đến nơi này *
    *Là nơi tôi đã khóc, đã cười, đã vui, đã hạnh phúc, đã đau
    Nhưng hơn hết, là nơi, tôi có thể trở về, khi mà ko còn có thể đi đâu được nữa.

    Tôi đã có thể gói ghém tất cả những mớ hỗn độn trong lòng mình một cách ngăn nắp hơn. Nhìn bao quát những khoảng thời gian đã, tôi biết mình đã sai ko ít.

    Tôi cứ luôn tự nhận mình là người xấu, nhưng bản thân lại cảm thấy đau lòng khi bị cho là người xấu
    Tôi cũng cứ tự chửi rủa mình rất nhiều, cốt yếu cũng chỉ vì muốn né tránh những lời chửi rủa của thế gian
    Thế nên tự bản thân biết mình rất yếu đuối. Chỉ một tác động nhỏ cũng dễ dàng làm mình mất lý trí.
    Đã từng như thế.

    Giờ thì khác rồi.
    Thật sự rất khác rồi.

    Tôi có cảm tưởng mình đã già đi mấy chục tuổi...

    Không còn những buổi ngồi nói chuyện những chuyện của những khác, và cả những chuyện của chính mình. Tôi lười nhác với tất cả mối quan hệ, từ ảo cho đến đời thật. Tôi vẫn hay cười khi nghe người ta nói, nhưng lại chẳng quan tâm nhiều đến nỗi phải có thái độ.

    Tôi không còn nghĩ về T nữa, chỉ thi thoảng gặp anh trên phố tôi chỉ gật đầu chào rồi lướt đi thật mau.
    Sự đau lòng ngày nào thật sự vẫn còn đó, chỉ là tôi đã biết cách dung hòa để sau này có kinh nghiệm hơn trong cuộc sống.

    Thật sự trong tất cả mọi chuyện, lỗi ko hoàn toàn thuộc về anh. Nó là cả một quá trình, và kết quả dẫn đến là tất yếu. Tôi chỉ là ngỡ ngàng, nhưng giờ thì thông suốt. Cả anh và tôi, đều đáng thương và đáng trách như nhau.

    Tôi đa tình và nhẹ dạ
    Tôi đã ko ngăn đc sự tò mò của bản thân khi tìm đến 1 người nào đó.
    Tôi nói yêu họ, nhưng lại yêu bản thân mình nhiều hơn.
    Lúc có T ở bên, dẫu là 2 năm ko ngắn ngủi
    Chưa một lần, tôi tự nguyện sống chết vì anh, cũng chưa từng có ý nghĩ đó.

    Vì những thói ích kỉ của mình, sự lạnh lùng đc bọc trong lớp vỏ tự coi là chín chắn của mình. Tôi đã từ từ làm anh đau lòng, từ từ làm cho tình yêu của chúng tôi chết dần chết mòn.

    Tôi có thể nói với tất cả thế gian là tôi yêu anh nhiều như thế nào, vào lúc ấy. Nhưng chưa từng nói với anh điều đơn giản đó. Chưa từng.

    Tôi đã yêu bằng thứ tình yêu ích kỉ, thứ tình yêu chiếm hữu 1 cách hời hợt.

    Tôi đã từng trách anh.
    Nhưng khi từ bỏN, tôi nhận ra, thì ra tôi và N giống nhau 1 cách kì lạ.
    Tôi không thể chịu đựng đc 1 người giống mình
    Thì làm sao để người khác có thể chịu đựng được tôi

    Từ khi nhận ra điều đó. Tôi như bị giáng một đòn rất đau
    Cảm thấy rất shock
    Cảm thấy quá trình trưởng thành của mình đã hoàn thiện rồi.
    Tôi đã thực sự lớn, và hiểu biết về thế giới này hơn.
    Và nhận ra rằng, khi gặp 1 vấn đề nào đó, phải tìm hiểu đến tận cùng bản chất, ko thể cứ mãi nông nổi , cho mình cái quyền làm tất cả mọi thứ trong lớp vỏ của sự tổn thương như trước....*

    Tạp bút

  • Những điều đơn giản
    Quán Không Mùa

    *Một năm ngày em đi

    Chị nơi này vẫn ổn , vẫn dành cho em khoảng không gian về đêm,vẫn dành cho em những gói khoai tây chiên nóng hổi....

    Một năm ngày em đi

    Chị già hơn trước nhiều, chị thay đổi nhiều, nhưng con đường ấy, nơi chị em mình rong ruỗi chị vẫn đi mỗi ngày

    Một năm ngày em đi

    Bệnh viện Ung Bướu chị chưa một lần bước vào, sợ nhìn thấy em đâu đó trong phòng 4, sợ nhìn thấy em đang đợi chị nơi cầu thang

    Một năm ngày em đi

    Móc điện thoại đã cũ kỉ chị chưa một lần tháo nó ra. Nhưng chiếc xe đổi rồi,chị muốn chở em chạy an toàn hơn ,muốn đua với xe bus cùng em , muốn dắt em đi ăn KFC thường xuyên chứ ko phải như ngày ấy - túi trống rỗng

    Một năm ngày em đi

    Chị vẫn đi đi về về một mình, chị không ngoan, cứ hay khóc, rồi lại kêu em có quen ai trên thế gian ,mau kêu họ đến đỡ chị đứng dậy dùm. Là chị không ngoan phải không em?

    Một năm ngày em đi...cứ nghĩ chỉ là thoáng qua, cứ nghĩ mới ngày hôm qua, mà đã 365 ngày rồi. Tay vẫn run run khi thắp cho em nén nhang mỗi lần thăm em. Mắt vẫn ướt khi nhìn hình em.

    Nơi thiên đàng em có bình an không? Có sống tốt ko? Có gặp tụi nhóc cùng phòng ko?

    Mơ màng giữa thực và ảo...

    Giá như chị lại được nghe em gọi " chị ơi! em yêu chị nhất trên đời..."

    Em thương yêu của chị.....một năm em đi,chị như kẻ mộng du. Em đã đi, nhưng nỗi đau của người ở lại có bao giờ nguôi ngoai? Chị không cho phép ai lạm dụng em để đánh bóng tên tuổi họ, chị không cho phép, ai làm em đau...
    Chị sẽ bảo vệ em ngay cả khi em không còn.

    Trên thiên đàng, em có đang dõi mắt nhìn chị không?

    Em ơi! một năm rồi phải không em? Xin hãy nói cho chị biết rằng đây chỉ là giấc mơ,rằng khi tỉnh dậy,chị vẫn được ôm em vào lòng như ngày ngủ bụi ở Nhi Đồng 2 ,chị lại được siết chặt bàn tay nhỏ nhắn của em để thấy rằng tay em quá bé và xanh hơn tay chị.
    Chị sẽ không bỏ em bơ vơ một mình ở bệnh viện mà đi làm thêm đâu ,sẽ cõng em đi công viên,sẽ kể cho em nghe về những người bạn xung quanh chị.. sẽ chỉ em chơi game, chúng ta chưa bao giờ xa nhau đúng ko em?....
    Nhưng....365 ngày qua,chị tìm mãi không thấy bóng em..
    Đau đớn...

    Ai cho tôi biết tôi phải ngủ bao lâu nữa để thức giấc thấy em tôi đây???Làm ơn trả lời dùm đi ! Làm ơn,mang em về bên tôi dù chỉ một lần thôi !! một lần thôi*

    Tạp bút

  • Những điều đơn giản
    Quán Không Mùa

    1 con masumaru thật to

    *mai đi thăm em trai *

    1 năm ngày em mất ...

    *sinh nhật tuổi 20 có phâần hoàng tráng *

    *nghe dt và reppy sms cũng như comment mỏi tay *

    *tối dành cho đứa bạn gái thân nhất ở Vn của mình *

    *phải ôm tất cả vào lòng *
    **
    *p/s: cả những lời chúc mừng những người bạn mới quen ở sân aerobic ! *
    hạnh phúc quá , ko có tình yêu cũng dc mà

    ** ôm*

    Tạp bút

  • Những điều đơn giản
    Quán Không Mùa

    Tạp bút

  • Những điều đơn giản
    Quán Không Mùa

    *Nếu ai hỏi tôi thích Mùa nào nhất trong năm *
    *Thì tôi không ngần ngại trả lời là mùa giáp Tết , không khí tấp nập , se lạnh , tôi thấy mình dể thở vô cùng *

    Nếu ai hỏi tôi thích tháng nào nhất, tôi xin thưa là Tháng Tư

    Bởi tháng Tư có ngày Bảy - là sinh nhật tôi
    Bởi tháng Tư có ngày Mười - là ngày em trai của tôi ra đi mãi mãi

    *Nếu cho tôi một điều ước, tôi chỉ ước rằng, những người tôi quen biết được hạnh phúc, những người yêu thương nhau sẽ về lại bên nhau *

    Tôi yêu em tôi - đứa em trai bé nhỏ sớm vội bỏ dương trần mà đi vì UNG THƯ GAN

    *Tôi yêu " tôi " - một con người sống lang bạt, yêu mưa, thích nắng , cần sự bình yên *

    *Tôi ơi! chào tuổi 20 *
    *Em ơi! một năm rồi em nhỉ ? nơi đó em có hạnh phúc không ? *

    happy brithday ....
    **
    *p/s: chân thành cảm ơn tất cả mọi người đã xem entry và những món quà, những lời chúc dành cho Tôi, tôi sẽ sống thực sự hạnh phúc để mọi người yên vui *

    Tạp bút

  • Những điều đơn giản
    Quán Không Mùa

    *Khi ta không chọn người này, người đó, hay người kia.
    Mà chỉ rảo bước trên đường dài cô độc
    Là lúc ta nhận ra rằng mình chối bỏ mọi hoài nghi và mệt nhọc
    Để cố sống bình thường một chút thôi

    Nhưng sự dày vò dưới hình thức nào hẵng yên nguôi !
    Khi quay mặt về nơi ấy ta vẫn nghe tim mình bỏng rát
    Khi hình hài của những người thân quen đã trở nên quá rời rạc
    (những người mà có lúc ta từng rõ nét dù mắt đã nhắm chặt)
    ta đang đánh mất chính bản thân mình ???

    Con người luôn cho rằng họ có thể tự lừa dối bản thân
    Bằng những câu bông đùa khe khẽ
    Bằng tự chấp nhận mình sống rất tốt bằng cuộc đời đơn lẻ
    Bằng cách bịt chặt tai và bước qua phố dài lặng lẽ
    Buồn để làm gì ?

    Khi yêu thương quay lưng đi mà không hề mở ra một cánh cửa khác
    (hoặc ta từ chối yêu thương như một người chỉ biết úp mặt và huyễn hoặc về một cuộc sống khác)
    Ta cứ nhủ rằng mình vẫn sẽ không sao.
    Có biết bao người lướt qua nhau để đêm về chiêm bao...
    Về người này, người đó, hoặc người kia - người đã bước qua đời ta thế đó !
    Và ngày mai lại bước đi trên phố
    Chẳng mảy may giấc mơ kia đã rơi rớt nơi nào.

    Thôi thì xem như ta đánh cuộc với vận may.
    Để lòng mình thanh thản khi không chọn một ai cả
    Để bắt gặp vài cái nhìn ngưỡng mộ từ những người không biết cách tháo gỡ hoặc vay trả
    những nút thắt của lòng mình !

    Cứ gượng cười và vui chơi rong ruổi quên ngày mai
    Nếu không tháo gỡ được thì cần chi tháo gỡ.
    Cứ xem hạnh phúc kia không đáng để ta nhọc tâm và trăn trở
    Vì ta đang cố sống một cuộc sống bình thường !

    Khi ta không chọn một ai cả,
    có phải là ta đã hết biết yêu thương ?
    *
    **
    **
    em quyết định ko chọn ai
    **
    em biết mình còn yêu anh nhiều .
    **
    *em đón tuổi 20 với 1 câu thắm thía " đừng đánh đổi cuộc đời như thế .
    *

    Tạp bút

  • Những điều đơn giản
    Quán Không Mùa

    ***cảm ơn ngày mới ***


    ***chúc mừng sinh nhật Em ***


    ****ôm hôn ***

    Tạp bút

  • Những điều đơn giản
    Quán Không Mùa

    Kể từ giờ phút này nhận lời chúc sinh nhật,quà cáp hiện vật hiện kim, liên hệ để lấy ATM :D happy brithday to Me!

    Tạp bút

  • Những điều đơn giản
    Quán Không Mùa

    *Ngày vừa 20 *

    *em vừa vào đời *

    happy birthday !

    Tạp bút

  • Những điều đơn giản
    Quán Không Mùa

    *Tôi không nhớ rõ là vào bao giờ, thời điểm nào, khung cảnh ra sao nhưng tôi nghĩ hẳn cũng đã lâu rồi.

    Khi ấy - tôi - làm quen với cô đơn. Có lẽ là năm tôi 12 hoặc 13 hoặc hơn thế một chút. Chừng ấy theo bạn nghĩ có lẽ không nhiều hay cũng chẳng dài là bao, nhưng bạn biết đấy, khi ở bên cô đơn, cô đơn ấy mà - đó là người bạn thành thật duy nhất mà khi ở cạnh thời gian nối dài ra chứ chẳng ngại ngần thu hẹp.

    Tôi có tiền sử ghi lại trong tâm thức là bệnh trầm cảm, khó khăn trong giao tiếp. Không phải tôi gặp vấn đề về ngôn ngữ hay không tìm được đúng chữ diễn tả ý nghĩ mình, tôi nghĩ, có lẽ khi ấy mình không thích nói. Hoặc họa chăng là không biết.

    Vì nhỏ tuổi, người ta cho rằng bệnh của tôi phát sinh từ sự tự kỷ. Không thể tìm được lý do khác hơn.

    Thật ra, đúng là tôi tự kỷ, tự kỷ đến mức căm ghét bản thân, căm ghét đến mức buộc phải thương hại và lo sợ cho nó. Nếu tôi đã căm ghét mình thì thật ra ai có thể yêu tôi ? Nghĩ vậy là đến lúc tôi bắt đầu yêu bản thân tới điên cuồng. Vì tự kỷ mà sinh ra kiêu ngạo, cố ngẩng đầu thật cao để không ai chạm đến mình. Nhưng rút cuộc, trông tôi vẫn giống một kẻ thảm bại.

    Tôi có bạn bè, không phải là không. Dù ít nhưng tôi rất thật tâm quý trọng họ và đôi người cũng để lại trên tay tôi niềm tin vào yêu thương họ gửi đến. Nhưng tôi vẫn rất yêu cô đơn.

    Bạn đừng nghĩ tôi là một kẻ trẻ tuổi huênh hoang thích hét lên tôi cô đơn và điên loạn. Đừng nghĩ tôi như thế, điều đó khiến tôi lâm vào cảm giác tồi tệ. Tôi trẻ tuổi, tôi cô đơn, tôi điên loạn nhưng tôi không huênh hoang về nỗi lòng mình, không bóc mẽ cho người lạ nhìn vào tôi. Tôi yêu cô đơn, thật lòng.

    Một cuốn sách hay, nhạc mở dịu dàng - đủ để không làm lẫn lộn những câu từ trên trang giấy, nước uống không có ga - là vị thiên nhiên thành thực, xung quanh tấp nập người nhưng không ai tiến đến, tôi - một bàn đơn đẹp cầu kỳ kiểu cách nhưng tinh tế, một ghế ngồi sắt trắng có gối dựa êm. Tôi thích thế, cô đơn và rất quyến rũ, đó là điều không cách gì cưỡng lại được.

    Hay như ngồi trong phòng ở nhà nhiều giờ liền, một mình, khăn mặt ướt trên tay tỳ hờ lên trán, tai đeo ipod bật những bản nhạc từ tốn miên man.

    Tôi rất yêu những ý nghĩ đó. Không một ai phàn nàn, không một ai phê phán hay cáu bẳn. Một mình là nỗi đam mê không làm phiền người khác. Và bằng một cách lạ kỳ nào đấy, tôi đã phát hiện ra cậu ta. Lớn lên như một thứ độc dược sau đôi mắt mình khiến nó mất đi tinh anh và trở nên mù lòa.

    Và... tôi - đã yêu cậu ta một cách mù lòa đúng như thế*

    Tạp bút

  • Những điều đơn giản
    Quán Không Mùa

    *cái này giống y chang cái entry em viết *

    *hôm qua đi xem mà bất ngờ *

    hahaha

    Tạp bút

  • Những điều đơn giản
    Quán Không Mùa

    Xin lỗi ! em chỉ là con đỉ ....1 con đỉ ko thạo nghề

    Tạp bút

  • Những điều đơn giản
    Quán Không Mùa

    *Tối nay đi xem kịch 1 mình *

    Quyết định theo chồng dc xem là nông nổi

    *nhưng em cần 1 gia đình *

    Tạp bút

  • Những điều đơn giản
    Quán Không Mùa

    *Cuối cùng em cũng nhận lời kết hôn *

    20 tuổi theo chồng .

    Tạp bút

  • Những điều đơn giản
    Quán Không Mùa

    *một thứ 7 tuyệt vời *

    mệt nhoài .

    ấy da ấy da
    **
    *mai đi xem kịch thôi nào *
    **
    xin lỗi em chỉ là ...

    Tạp bút

  • Những điều đơn giản
    Quán Không Mùa

    *Cười *

    *Cười *

    *Mai ăn mừng được rồi đấy . *

    *Chúc mừng *

    Tạp bút

  • Những điều đơn giản
    Quán Không Mùa

    Hoa lys nở trắng vùng trời tháng tư riêng em [7.4]
    **
    Những tia nắng vàng đã không còn cười nữa
    Những tia nắng mang u buồn
    Và lá rụng đầy con đường phía trước
    Mặc dù rất muốn nhưng em vẫn không thể ngăn được bước chuyển mùa

    *Không sao cả đâu, rồi mọi chuyện sẽ về nơi bắt đầu
    Không sao cả đâu, dù cho hai ta đã mất đi tình yêu dịu ngọt
    Rồi một ngày đẹp trời nào đó, hai ta sẽ quên được nhau *

    Tạp bút

  • Những điều đơn giản
    Quán Không Mùa

    Chứng nhức đầu đã hành hạ tôi gần tuần nay .....

    Tạp bút

  • Những điều đơn giản
    Quán Không Mùa

    Hai tháng rồi...
    Vậy là em đã bắt đầu cuộc sống một mình, phải tập quen và tập quên nhiều thứ lắm...
    ...đã được 2 tháng !
    Thời gian trôi qua nhanh thật đấy...người ta nói thời gian sẽ xoá nhoà những vết thương lòng..có phải không nhỉ?

    Mỗi một ngày qua...em phải thay đổi một ít...tập không khóc nữa, tập một nếp sống mới, tập đi đi về về một mình, tập ăn, tập ngủ, tập sống cho bản thân mình nhiều hơn, em phải tập cả việc nhỏ nhặt nhất là mỗi khi ra đường phải mang áo khoác theo - vì không còn anh nhắc nhở em nữa...

    Lòng em giờ bình lại, em bỗng thấy khi anh đi...em mất mát nhiều quá..

    Em mất nụ cười...nụ cười mà anh luôn bảo rằng "mỗi khi em cười là em xinh nhất"...
    Em mất đi ánh mắt long lanh khi nhìn anh...ánh mắt đã đưa mình đến với nhau ấy...mắt em bây giờ chỉ còn mỗi một màu buồn thương thôi anh ạ...
    Em mất đi niềm tin...sau những đổ vỡ, em đã từng nghĩ rằng mình sẽ không thể yêu thêm một ai nữa bởi niềm tin trong em đã bị xói mòn quá nhiều...nhưng anh đã đến và mang lại cho em niềm tin, hi vọng và hạnh phúc...Giờ anh đi, anh cũng mang tất cả đi rồi...
    Em mất đi hạnh phúc...có lẽ hạnh phúc em đã trao gởi nơi anh...giờ em biết tìm ở đâu bây giờ khi anh không còn bên em nữa?
    Em mất mát nhiều quá...anh không thấy tội cho em sao?

    Giờ em phải quên...
    Phải quên anh đi, quên cả những kỉ niệm một thời làm em hạnh phúc...
    ..quên những buổi chiều mình sánh bước bên nhau
    .. quên đường về se se những lạnh luôn có anh nắm tay em, và em được đặt đôi bàn tay lạnh giá vào tay anh...ấm áp...
    .. quên luôn cả ánh mắt của anh trìu mến mỗi khi nhìn em..
    quên cả những lúc giận hờn, buồn vui bên nhau...
    quên luôn những tháng ngày mình ở cạnh nhau từ công viên đến trường học rồi quê em ...cao nguyên quê anh .những dấu chân ngày xưa mình đã đi qua...giờ sóng đời cứ ùa vào xoá nhoà từng chút một thế này hả anh...
    ..quên cả những lời anh nói, quên luôn những gì anh đã hứa...quên hết tất cả...
    Sao có nhiều thứ phải quên thế nhỉ?
    Hoá ra trái tim em cũng chất chứa được nhiều quá, phải ko anh?

    Anh đi...anh ra đi vội vã quá...
    Em chưa kịp gởi đến anh một lời chào, một lời thương, một lời yêu...
    Anh đi...anh ra đi vội vã quá..
    Anh chẳng kịp mang theo một chút kí ức, một chút kỉ niệm, một chút tình yêu em dành cho anh...anh gạt bỏ tất cả...và như thế anh đi...
    Bỏ em lại..một mình với nỗi đau !!!

    Muốn nói với anh nhiều lắm...nhưng biết anh ở đâu để nói bây giờ?
    Thôi thì đành mượn nhật kí để trò chuyện vậy...cho lòng em bớt trống trải...

    *Anh à, *
    Dạo này em hay nghe nhạc lắm đấy...nhạc Trịnh, nhạc Ngô Thụy Miên, nhạc Phạm Duy...nhiều lắm...những bài nhạc chẳng phải bây giờ mới nghe...cái thói quen và sở thích này ngày xưa đã có nhưng bây giờ thường xuyên hơn..có lẽ anh cũng biết khi thấy những status của emvới từng dòng đếm ngày tháng năm ...phải chăng anh đã quên Tháng Tư về rồi sao ?
    Dạo này em chẳng chơi game nữa anh à....nó nhàm chán quá, và nó cũng chẳng còn gì để níu kéo em nữa...
    Dạo này em chăm chỉ viết nhật kí hơn, và thường xuyên update blog hơn...chẳng phải để cho anh đọc đâu nhé, mà vì em có quá nhiều điều muốn nói..có quá nhiều điều muốn được sẽ chia..
    Dạo này em chăm đọc sách lắm anh à...những truyện ngắn, những cuốn sách dày cộm bắt đầu xuất hiện trên tủ sách của em thay vì những cuốn truyện tranh (à, thêm chứ ko bỏ truyện tranh đâu nhé)...vì những khi đọc sách, em sẽ chẳng nhớ đến anh nữa...em sẽ có thể quên - trong - chốc - lát...Em đã đọc được nhiều lắm rồi đấy, khi nào đó nếu như còn có thể tìm về bên nhau, em sẽ kể cho anh nghe...nhưng không phải là bây giờ...
    Dạo này có một người hay nhắn tin cho em lắm anh ạ...người ấy quan tâm đến em, và buồn cười thay, bây giờ người ấy lại là người thay anh mỗi sáng nhắn tin cho em gọi em dậy, nhắc nhở em phải đi ăn sáng cho đàng hoàng...và là người cuối cùng trong một ngày chúc cho em ngủ ngon...Em chỉ muốn người đó là anh thôi...nhưng phải làm sao bây giờ? Buồn, anh nhỉ...
    Dạo này em đã ngoan hơn trước nhiều rồi..em học cách lắng nghe, học một cách nghiêm túc ấy...Em không bướng bỉnh nữa...và em nhu mì hơn...anh có thấy em ngoan không nào?
    Hai tháng rồi...em thay đổi biết chừng nào...anh có biết không?
    Hai tháng rồi...em vẫn dõi theo từng bước chân anh đi...anh có biết không?
    Vẫn thấy lòng chùng lại mỗi khi anh buồn...càng đau lòng hơn khi anh bệnh mà em thì lại không thể ở bên nữa...và em biết cả những khó khăn của anh..nhưng em biết anh sẽ tự ái - tự ái của một thằng đàn ông - không cho phép mình nhờ vả em...Nên em đành im lặng !

    Anh à ,
    Bao giờ thì anh sẽ dừng lại để thấy rằng em vẫn cứ đứng đây chờ đợi anh?
    Bao giờ thì anh sẽ mỏi mệt để mong muốn được trở về bên em?
    Bao giờ thì anh sẽ thôi đam mê...
    Bao giờ hở anh?

    Anh à ....vài hôm nữa em 20 rồi ...

    Tạp bút

  • Những điều đơn giản
    Quán Không Mùa

    Tháng tư về rồi biết ko?

    Tạp bút
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 11
  • 12
  • 2 / 12

Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

10.542 chuyến · 36.638 lời nhắn · 29.501 hành khách

Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

Powered by NodeBB Contributors
  • Bài viết đầu tiên
    Bài viết cuối cùng