Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
Số hành khách HK-2010-2849

Quán Không Mùa

@Quán Không Mùa
Bỏ theo dõi Theo dấu
Thông tin
Bài Viết
238
Chủ Đề
13
Chia sẻ
0
Nhóm
0
Người theo dõi
0
Đang theo dõi
0

Sổ hành trình — lời nhắn

Gần đây Tốt Tranh cãi

  • Những điều đơn giản
    Quán Không Mùa

    *Tối nay uống cà phê với cô bạn ở blog, cũng hay , em thích những người như em , 2 đứa còn hẹn hò nhau đi bơi, em học trang điểm *

    *Nói chung em đang đau đầu vì chuyện kia *

    Hôm nay có người kêu em làm bạn gái …em từ chối ,đại loại là em chưa đủ để yêu nữa

    *Tạm thời đầu em trống toác *

    Mệt!

    p/s: em chỉ muốn thấy anh hạnh phúc ….

    Tạp bút

  • Những điều đơn giản
    Quán Không Mùa

    *Người ta vẫn nói không cần cố gắng để yêu , và cũng chẳng cần cố gắng để quên đâu , em tin là như thế dù hơi ngốc nghếch một chút vì biết rằng chẳng dễ dàng !

    Vẫn có những buổi chiều thèm được bay như cách bồ công anh mùa gió , vẫn có những buổi chiều nhớ mưa và thèm một hơi lạnh mơn man , vẫn có những buổi chiều muốn được chạy ùa đi tìm biển....vẫn ấp ôm một giấc mơ mình sẽ tìm thấy biển của riêng mình mà ven bờ sẽ là những lá thư cập bến gửi đi từ giấc mơ , vẫn có những lúc thấy mình xa lạ gương mặt trong gương , đôi mắt xa lạ , nụ cười xa lạ , nỗi đau xa lạ ...tất cả phản chiếu lại đều xa lạ !

    Và có những lần lang thang phố ước mình sẽ tiếp xúc với một chiếc xe ô tô nào đó , và sau đấy mọi ký ức vừa đủ để hóa kiếp - khi ấy mình đã mất trí !
    Chắc là có nhiều người cũng từng ước rằng giá như họ có thể mất đi một phần ký ức nhờ vào cái sự mất trí vì tai nại , thì đôi khi em cũng muốn như thế đấy !
    Ngốc dại.

    Bây giờ thì em đã ,vẫn và sẽ bình yên.
    Bình yên quan trọng gì tình yêu hay không , nhỉ , dù sao thì em vẫn thấy mình cần bình yên hơn , hạnh phúc trốn ở trong ấy !
    Bây giờ gặp nhau mình sẽ không hỏi nhau có hạnh phúc không , mà chỉ muốn biết nhau có bình yên không mà thôi

    Bình yên trong veo như màu thuỷ tinh, mà hạnh phúc thì là những mảnh giấy ghi lời ước nguyện
    Sẽ có một ngày em tìm được bãi biển của riêng mình thôi mà.*

    Tạp bút

  • Những điều đơn giản
    Quán Không Mùa

    Cuộc sống bình yên đó là điều ai cũng mong muốn ..nhưng cuộc sống lại là những vòng xoay , những vòng xoay bất định và hỗn loạn . Có thể đang vui đó ...nhưng lại sẽ lại buồn ngay , có thể đang buồn đó ...nhưng lại sẽ vui ngay ...Thế đó ! Cuộc sống quả là những nghịch lý đáng sợ .

    *Nhiều lúc muốn bứt ta khỏi những vòng xóay nhưng ...sao chẳng thể , miên man quá , mơ hồ quá ...và mệt mỏi quá . Ta thực sự chưa có đủ hành trang để bước vào đời , chưa thực sự tưởng thành trong cách nghĩ ...nhưng ta không còn là trẻ con nữa . *

    Đã nhiều lần muốn khóc lắm ...muốn gục ngã lắm nhưng lí trí không cho phép ta làm vậy ...Ta lại đứng lên và bước tiếp trên đương đời ...Nhưng hình như càng cố gắng bao nhiêu thì hi vọng bị dập tắt bấy nhiêu , càng cố gắng bao nhiêu ta lại bị vấp ngã bấy nhiêu .
    *Nhiều lần ta khuyên người khác cố gắng lên , vuợt qua mọi thử thách đi ...nhưng với ta thì sao ..ai đã cho ta lời khuyên đây ... *

    *Vòng luân hồi ... ơi ! Có nghe chăng lời ta nói ... cuộc sống với ta đã là mớ bòng bong rồi . ...đừng làm cho nó rối tung lên nữa ..đừng làm cho nó đảo lộn nữa được không ? Cứ để nó như xưa kia , cứ cho thời gian quay laị được không ? Ta cầu xin đó ...ta thật sự không chịu nổi nữa rồi , ta không thể gắng gựong được nữa rồi *

    Thật sự ta đang hồ nghi chính mình ... và ta biết chính cuộc sống đã làm nên những hồ nghi đó ... Liệu ta có cho phép ta tha thứ cho chính ta không ... Không ,...không kịp nữa rồi ...Một khi lý trí và trái tim đi theo hai nẻo thì hi vọng mong manh lắm ... nhỏ hoi lắm ..

    Làm sao để gượng dậy đây ... làm sao để bước tiếp đây ... nghỉ lại nữa chừng ... qua lại cái đích ban đầu hay cố gắng đi đến đích ...mặc dù biết mình sẽ chẳng thể vượt qua .

    Thời gian dần trôi đi ...mang theo quá nhiều thứ ..kỉ niệm ...những tháng năm bình yên ...và những thanh thản của trái tim ....
    Chật vật quá ... bức bách quá ... chạy đi đâu bây giờ .....Ta chợt nhận ra rằng.... không còn chỗ nào để ta trốn tránh được nữa rồi . Giờ đây cách duy nhất để tìm lại mình là đối diện với thực tại phủ phàng ...chấp nhận và vượt qua nó mà thôi ...Nhưng ..ta vẫn mong rằng ..cho dù như thế nào đi nữa ...Cuộc sống ơi ! Xin đừng đảo lộn !
    **
    p/s: nếu người thực yêu thương ta thì xin đừng mang đau đớn cho ta nữa!

    Tạp bút

  • Những điều đơn giản
    Quán Không Mùa

    Hôm qua ngủ sớm , nhớ lời của 1 bạn là ngủ sớm thì mọi chuyện sẽ ổn. Kết thúc 1 ngày ngủ sớm cũng phải hơn 12h đêm , thói quen rồi. Nếu ko nhờ ý nghĩ tốt đẹp và những quyển sách , chắc là khoảng 4h sáng mới ngủ đc quá. Sáng dậy ra đầu quay cuồng [ cười ]. Khi nào thì mới thực sự có thể ở bên người mà mình yêu nhỉ [ cười ]
    *Thèm 1 bài hát của Quang Lê , thèm 1 ly cafe sữa đá , thèm.... thèm..... Và quan trọng nhất , thèm ngồi đối diện với anh ! *

    Tạp bút

  • Những điều đơn giản
    Quán Không Mùa

    *Giận em ghê gớm *
    Để chuông 6h dậy đi học mà dám tắt ngủ tiếp …

    Ghét thế ? thật tình mục đích là gì ? sao ko nhìn lại đi, người ko có điều kiện thì cố gắng học,còn em có rất nhiều thuận lợi em chay lười ra đó, em ko chiến thắng bàn thân mình thì còn làm được gì ? tại sao em phải như thế ? em nói em ko bỏ dở 1 năm mà, đầu năm em nói như thế nào ? đừng bao giờ biện minh cho hành động của mình nữa

    Em tệ quá

    *Tuần sau tôi ko muốn thấy em như thế,nếu ko nghĩ cho tương lai thì cũng nên tiếc số tiền em vừa đóng hôm nọ,em nên nhớ mục đích em lên nhà trọ thuê nhà,tốn biết bao nhiêu tiền là về cái gì ? ko phải để nằm dài đó ngủ, hay gõ lap suốt ngày đâu em nhé, em cần phải có lòng kiên quyết *

    *Đập chết con người ủy mị cũng như lười biếng đó đi *
    Tôi sẽ ghét em lắm nếu em ko làm được điều em đã nói .Tự khẳng định mình đi

    p/s: viết cho nửa con người lười biếng trong EM

    Tạp bút

  • Những điều đơn giản
    Quán Không Mùa

    *Tôi - 20 tuổi. *

    *Tôi - vẫn mải mê đi tìm định nghĩa cuộc sống. *

    *Tôi, có những giây phút đam mê đến cháy lòng. *
    *Tôi, có những giây phút thẫn thờ đến kỳ lạ. *
    *Tôi, có những giây phút nạp đầy năng lượng. *
    *Và tôi, có những khoảnh khắc trống không... *

    *20 tuổi, quá già cho những biến chuyển cảm xúc và tình cảm bồng bột như thế. *
    *20 tuổi, quá già để dễ dàng bị tác động bởi khách quan đến vậy. *
    *20 tuổi, quá già cho những nắng mưa hờn dỗi tầm thường! *
    *20 tuổi, quá già để khát khao. *
    *20 tuổi, quá già để được hỏi "đã có người yêu chưa?" *
    *20 tuổi, quá già để có được một công việc. *
    *20 tuổi, quá già cho những quyết định thay đổi cuộc sống. *
    *20 tuổi, quá già để biết thể nào là một tình yêu. *

    *Người ta vẫn thường lấy tuổi làm thước đo độ chín chắn của một ai đó. *
    *20 tuổi, độ tuổi đã chín chắn, chín đến mùi để bắt đầu một công việc, sự nghiệp, gia đình... *

    *Tôi,20 tuổi cũng biết kiếm tiền để trang trải cuộc sống - vất vả bon chen *
    *Nhưng tôi, 20 tuổi, vẫn còn những bồng bột trong cảm xúc và tình cảm, ko thoát dc những lí lẻ trẻ con và cái bản mặt ngông đời *

    *Tuổi 18, nhiều người yêu tôi. *
    *Tuổi 18, tôi cũng yêu nhiều người *
    *Tuổi 18, nhiều cơ hội cuộc đời vây quanh tôi. *
    *Tuổi 18, tôi xem thường những cơ hội. *
    *Tuổi 18, nhiều con đường để tôi lựa chọn. *
    *Tuổi 18, tôi chọn một con đường. *
    *Và con đường đó đã đưa tôi đến, tôi - tuổi 20. *
    *Tôi, với lòng kiêu hãnh đến lạ ở tuổi 18 nhưng lại bi lụy cùng cực ở tuổi 20. *
    *Tôi, với niềm tin cuộc đời mãnh liệt ở tuổi 18, nhưng lại không còn lòng tin vào bất cứ ai (kể cả tôi - 20 tuổi) *

    *Tôi, với một tiêu chuẩn người yêu và bao mơ ước lãng mạn ở tuổi 18, nhưng ngao ngán khi một ai đó yêu tôi - 20 tuổi. *

    *- Bao giờ lấy chồng? *
    *- Lấy chồng làm gì? *
    *- Lấy chồng cực lắm! hay lấy chồng sướng lắm! *

    *- Lấy chồng là sống chung với một người nào đó được gọi là chồng. *
    *- Lấy chống là hằng ngày nấu gấp đôi, thậm chí gấp 3 lần bình thường. Nếu ta vẫn hay nằm nướng net với gói bánh cookie thì phải bỏ ra hàng giờ đi chợ, nấu nướng tưng bừng. Nếu ta vẫn ăn mì tôm hay sandwich thì phải vừa nêm canh, đảo thịt... *

    *- Lấy chồng là hằng ngày phải giặt và phơi gấp đôi, thậm chí gấp 3 lượng bình thường. Nếu ta có thể một thậm chí hai tuần mới đi giặt một lần thì phải một tuần hai lần, giặt đến máy bị quá tải, mặc cho sào quần áo quằn quại kêu la (vì nặng-kinh nghiệm giặt quần áo ). *

    *- Lấy chống là phải chia đôi cái chăn. Nếu ta có thói quen quấn chăn quanh người thi có nhiều khả năng sẽ nằm co ro vì sẽ có một anh chồng cũng thế. *

    *- Lấy chồng là phải chia đôi chiếc giường. Nếu ta thích nằm lăn lóc tối ngủ hướng đông sáng dậy hướng tây (đôi khi là nam hay bắc không biết) thì ta sẽ bị rơi xuống đất vì bây giờ chỉ còn một nửa, té là chắc. *

    *- Lấy chồng là chia đôi toilet, chia đôi tủ quần áo (hy vọng anh chồng của ta sẽ mua cho ta một cái thật to, vì thực tình mà nói đó là tài sản "to lớn " nhất của ta hiện giờ) *

    *- Lấy chồng là phải từ bỏ tập phim yêu thích nếu chồng "yêu" muốn đi ngủ. *

    *- Lấy chồng là phải giảm mỡ, là phải thể dục, là vòng 1, vòng 2 vòng 3 và vòng 4-5 gì đó: vòng 1 như Jordan, vòng 2 như Megan Fox... Lấy chồng là phải ăn kiêng, phải đẹp như diễn viên, là đứng đắn ở bên ngoài nhưng phải lẳng lơ ở nhà. *

    *- Lấy chồng là phải thùy mị nữ tính nhưng không được quá yếu đuối dựa dẫm. *

    *- Lấy chồng là 6pm có mặt ở nhà nấu cơm, đợi cơm chồng 11pm vẫn đang làm ăn với "đối tác" ở nhà hàng ABC với cô thư ký XYZ nào đó! *

    *- Lấy chồng là có biết bao việc phải lo, phải nghỉ: trách nhiệm và yêu thương. *

    *"Lấy chống khó thật!" - "Uhm, lấy chồng không khó, nhưng làm sao để được chồng yêu thương tôn trọng lại càng khó hơn". *
    *"Khó quá thì lấy làm gì?" - "Khó quá nhưng càng khó thì con người càng tò mò và thích thú". *
    *"Vậy đến khi nào con người mới đủ độ chín chắn để hy sinh nhiều đến thế chì vì một người được gọi là chồng?" - "Đến khi người ta chịu quá đủ đau đớn trong cuộc đời, và lúc đó những khó khăn kia chỉ là hạt cát không làm bàn chân đã chai sạm bị đau đớn nữa!" *
    *"Thế à?" - "Cuộc đời đáng sợ đến thế cơ à?" *
    *"Ừ, đáng sợ lắm! Vì nó lấy đi niềm tin, sự tự hào và lòng kiêu hãnh của một con người. Chỉ đến khi ta đã hoàn toàn kiệt quệ thì nó mới buông tha" - "Thế thì buồn quá nhỉ?" *
    *"Ừ, buồn mới là đời!" *

    *Tôi - 20 tuổi, với những triết lý cuộc sống của riêng tôi. 20 tuổi, non nớt nhưng tự cho mình "đời", bao quanh lấy tôi, ngăn cách với những cơ hội, với mọi người. *
    *Tôi - 20 tuổi, với những triết lý yêu đương của riêng tôi. 20 tuổi, non nớt nhưng tự cho mình "đời", bao quanh lấy tôi, ngăn cách với những cuộc tình, với một ai đó yêu tôi. *
    *Tôi - 20 tuổi, với những triết lý què quặt, nhưng luôn tự cho đó là lớn lao, bởi một lý do, 20 tuổi đã đủ già nhưng tôi - 20 tuổi vẫn chưa đủ chín chắn quyết định cuộc sống của riêng mình. *

    *"Người như thế mà không có người yêu!" *
    *"Đến tuổi đó mà vẫn chưa có người yêu!" *
    *"Người khó tính quá nên không yêu ai!" *
    *"Người cao quá nên không ai với!" *
    *.... *
    *Chỉ có mình tôi biết một lý do: "Tôi chưa đủ độ già cho một thay đổi trong cuộc đời!" *

    *p/s: còn những 26 ngày nữa tôi mới tròn 20 *

    Tạp bút

  • Những điều đơn giản
    Quán Không Mùa

    ***Em... luôn có những tình yêu không tròn, nhưng đẹp...
    **Những cái bước đi nhìn từ phía sau lưng đẹp lạ kỳ, những ánh mắt xuyên qua em rồi rơi vào người khác, đẹp lạ kỳ, những tối bó gối rấm rức một mình, những lần gặp mặt không vồn vã, những lúc chia tay chẳng nhớ nhung, cũng đẹp lạ kỳ như thế...
    Lúc nào cũng thấy mình tham lam nhiều thứ, rồi cứ như là định mệnh, chẳng có thứ gì dù chỉ là một cái nắm tay đúng nghĩa, một nụ hôn trượt qua môi hời hợt.

    Em... căm phẫn trước chính em.

    Đôi lúc vấp phải một vài mặc cảm, rồi cũng thôi, niềm tin của em lớn mạnh như vậy đó, đến nỗi lấn át cả sự thật ngày càng nóng hổi mỗi khi em bắt đầu trở về nuôi lại những ngọt ngào từ hạt mầm đắng nghét.

    Em... nghĩa là không có gì đúng cả!!

    Tại em thấy mình có lỗi với họ, chắc họ cảm thấy phiền phức.
    Cũng chẳng biết đến bao giờ mới đủ dũng cảm và ngạo nghễ để mà bước ra, thôi đóng vai diễn của một kẻ ngủ mơ bên lề.
    Khi đó chắc em sẽ hạnh phúc hơn bây giờ, ngàn lần hơn bây giờ, bận bịu nâng niu cho một thứ khác, cái thứ mà bây giờ đối với em giống như ngôi sao trên trời kia, nhấp nháy... nhấp nháy... rồi tắt...

    Thành phố phủ một màu đêm lóng lánh huyền ảo, em đi lạc trong mớ bùng nhùng đó, khi ra về, thấy chân mình nặng trịch, không thể... dù chỉ là một chút vẫy vùng.

    Em rơi!!
    Giá như ai đó lôi em ra khỏi nỗi cô đơn, em đã chán phải một mình, giá mà em có thể khóc được.
    Soi mình vào những tiếng cười mục nát, tận hôm qua vẫn cười... em thấy lất phất đâu đó trong những cơn mưa có một bóng hình rất quen, thật lạ kỳ... chiếc bóng đó vuột qua khỏi bờ vai em, nhẹ nhàng như khi vừa đến.

    ... Lòng thì vẫn cứ ngầy ngật như là một cảm giác nào đó chưa dứt ra được, mãi đuổi đeo trở thành ám ảnh.
    " Em "- muốn được nghe người gọi ta như thế, trong mưa, ngoài gió, hay giữa giông tố nhập nhằng và sấm chớp dày đặc bầu trời vẫn mong như thế...

    ... Em ngủ giữa bao la, quờ tìm một vòng tay bao nhiêu lâu rồi thất lạc. Lâu lâu nhặt lên xem rồi bỏ lại vì nó không phải của mình, không phải của em. Những thứ cảm giác giống hệt nhau làm cho em hoang mang tột độ, giận mình đến tím tái mà chẳng thể nào chạy trốn được. Em ngồi viết những ngôn từ lơ lửng tận đẩu tận đâu, còn ngoài kia, thấy có nắng sóng soài trên mái ngói màu u tối...

    ... Đêm tĩnh mịch, chờ mãi... chờ mãi... mà chẳng thể nào mơ được. Trong đầu dằng đạc màu đen mà trống rỗng vô cùng. Chắc là em phải chờ đến mùa hạ thì mới được phép trồng một thứ gì như là niềm tin, như là kỳ vọng. Khép chặt mắt lại, muốn nằm mơ, mà chỉ thấy nước mắt mình trào ra ướt tóc
    Em... thì vẫn chỉ là em thôi...*

    Tạp bút

  • Những điều đơn giản
    Quán Không Mùa

    *Giữa những âm thanh tất bật của cuộc sống *
    *Tôi vội vã đánh rơi *
    *Thời gian trôi qua kẽ tay lặng lẽ *
    *Để giữa cuộc đời tôi tự lạc mất tôi *

    *Chỉ một thoáng thôi *
    *Gom nhặt thời gian trong từng mảnh tối *
    *Nhưng những ngày dài *
    *Lại lơ đãng đánh rơi. *

    *Thời gian trôi *
    *Tôi vội vã tìm mình *
    *Giữa dòng người tấp nập *
    *Chới với nhận ra mình đổi khác mất rồi *
    *Dòng đời trôi *
    *Cái tôi đánh mất *
    *Theo những âm thanh ồn ào *
    *Những lo toan được mất *
    *Tự soi mình trong bóng tối đơn côi *
    *Tôi gặp chính tôi *
    *Như gặp người xa lạ *
    *Lạc lõng, cô đơn *
    *Cứ vội vã đánh rơi *
    *Rồi vội vã đi tìm *
    Tôi ơi! Đừng thế nữa!

    Tạp bút

  • Những điều đơn giản
    Quán Không Mùa

    gười ta gặp nhau là duyên. Yêu nhau là duyên. Cưới nhau là nợ. Lìa xa nhau là dứt nợ lẫn duyên.
    Khúc Hát Chim Trời
    Chúng ta yêu nhau, từng yêu nhau là chữ duyên rất lớn. Anh yêu em đến quên bản thân mình là do anh nợ em chữ duyên từ kiếp trước. Em yêu anh đến quên tất cả khổ đau là do em nợ anh từ kiếp nào. Rồi anh quyết cắt đứt nợ, rũ bỏ duyên khi anh không còn yêu, đó là do duyên tự diệt. Anh không có lỗi .
    Em không cố níu kéo, bởi em cũng biết duyên tự sinh ắt duyên tự diệt. Thói thời vẫn thế, có đổi thay được mấy là bao.
    *Vì thế, em sẽ để duyên tự diệt. Nếu là em, em sẽ thanh thản chấp nhật chữ cạn như một quy luật không thể đổi thay. Để anh đi. *
    Biết đâu em xứng đáng với một hạnh phúc khác, không phải là anh.
    Biết đâu anh sẽ có hạnh phúc khác, hơn nhiều, mà không phải là em.

    *Biết đâu chúng ta gặp nhau chỉ để minh chứng cho chữ duyên trong trần thế và trả hết nợ của gian truân kiếp nào. Vậy thì, duyên đến rồi đi, nợ hết rồi tan. *
    *Tương phùng thì sẽ chia ly, chia ly lại tao ngộ (một ai đó không là anh) thì hà cớ chi em lại phải oằn lòng trong bể nước mắt khi anh dốc hết tình cho lần đay nghiến sau cuối. *
    Hà cớ gì em lại oặn thắt cơn đau nơi trái tim không còn nhịp thở (để bắt đầu những nhịp thở mới, có lẽ).
    Hà cớ gì lại phải day dứt trong nhau.
    *Sắc tức thị không, không tức thị sắc. Có có không không, không không có có. Có mất, mất lại có. Quy luật công bằng, em tin là như thế. *
    Anh cũng tin là như vậy, nên đi.
    Em sẽ tin là như vậy. Từ lúc này.

    Tạp bút

  • Những điều đơn giản
    Quán Không Mùa

    Chân đau .... ko còn ai quan tâm

    Có đứa bạn tâm sự chuyện của nó, ậm ừ cho qua chứ biết an ủi gì đây khi chính em còn chưa giúp được em ...

    *Buồn ko em *

    Tạp bút

  • Những điều đơn giản
    Quán Không Mùa

    ngay moi:
    không hiểu tại sao dạo này mình hay online, cũng chằng biết để làm gì, đôi khi cũng chỉ để xem có ai đó ở trên mạng hay không...đôi khi cũng chỉ để kiểm tra xem có ai quan tâm đến mình không, hay cũng chỉ là theo dõi xem" người viết chủ đề này hôm nay tâm trạng ra sao......."
    đọc những điều đơn giản của quán không mùa, chưa bao giờ mình cảm nhận nó là điều đơn giản cả...chỉ đơn giản trong cách viết, còn suy nghĩ thì không.
    mong sao mỗi lần vào dalat hoa sẽ thấy tâm trạng bạn tốt hơn, vui hơn, và bớt cô đơn đi nhé.

    *đọc những dòng chữ bạn viết tôi thực sự bất ngờ , bởi ngay từ đầu khi thấy bạn vào đây viết,tôi đã ko khỏi ngỡ ngàng *

    cảm ơn bạn về sự quan tâm dù chỉ là qua mạng

    Qkm sẽ vui thôi mà . tin điều đó đi

    Tạp bút

  • Những điều đơn giản
    Quán Không Mùa

    Hôm nay cũng là 1 ngày bình thường như mọi ngày, em chẳng phải đến trường, sáng dậy lúc 7h để ngồi chat voice với miss leo,rồi thong dong đi chợ, mua cam,mua cá,mua rau,mua lặt vặt . Bắt tay vào nấu , mồ hôi nhuễ nhoại ,haizz, em nấu quá nhiều so với sức ăn của em , chả là em quen tay rồi, cứ luôn nghĩ có đến 2 người ăn ,ngậm ngùi tiếc rẻ, dù gì cũng tiền mà

    Em thích ăn cá điêu hồng lắm,em mua những 25 ngàn ,mua rau muống này, mua đủ thứ làm cho nồi canh thêm hấp dẫn,khi tác phẩm hoàn tất thì chẳng thèm ăn, tự tay vắt cam cho mình uống, lâu rồi ko uống cam ….

    Trưa nhắn với dark về phần thức ăn thừa, dark hỏi buồn hả ? có gì mà em buồn đâu dark, chỉ là tiếc rẻ vì quá phung phí, đáng lí ra em phải nhớ sớm hơn là em đã ăn 1 mình rồi ấy nhỉ ? Loay hoay đến trưa, ăn 1 tí rồi nằm đọc truyện, một ngày ko đi học chỉ có em như thế, nhưng cảm giác thời gian qua rất nhanh ,chẳng mấy chốc lại đến tối rồi ….

    Vô tình vớ phải cái sim cũ, chẳng ai xuôi mà gắn vào máy,ôi trời, tin nhắn còn đầy ,tiện tay del hết ….dark nói phải đối diện với sự thật, đôi lúc em nghĩ ko biết chia tay vì lí do gì ? nhưng có như thế nào mọi chuyện cũng đã xong ….chẳng tội gì phải nhớ người ko nhớ em đúng ko ?

    Lang thang khắp phố …hóng mát,về nhà rữa bát rồi lau nhà ,dạo này em siêng kinh, chẳng tốt gì đâu nhá,vì nóng quá,muốn cho nhà mát thôi ….

    Đi làm ….hết ngày .
    Mai đến lớp,tối nay phải ngủ sớm ko thể như hôm qua kéo dài đến 3h sáng được ….

    *Em khó ngủ ….và em ghét cảm giác một mình *
    Tự dưng thấy bài phóng sự về hiện tượng sống thử của sinh viên ,giật mình ,đúng rồi “ làm tinh thần tổn thương rất nhiều “ điều này em công nhận! ..

    Có những người ko xứng đáng làm bạn ấy nhỉ ? giả dối đến rợm người!

    p/s: mang cái blog vô chỗ nổi bật nên mem cm quá nhiều khiến em reply đến mõi tay ….

    Haizz!

    Tạp bút

  • Những điều đơn giản
    Quán Không Mùa

    ***I’m online

    **Càng ngày công nghệ thông tin càng phát triển hơn và những ứng dụng của mạng Internet càng trở nên phổ biến hơn, thông dụng hơn. Với riêng tôi, cũng thật cảm ơn công nghệ vì đã đem lại nhiều tiện ích trong cuộc sống của mình.

    Tôi không thể phủ nhận rằng chính nhờ mạng internet mà mình tiết kiệm được một khoản kha khá về tiền bạc và thời gian dành cho việc thu thập tài liệu cần dùng. Chỉ vài cái click cũng có quá đủ thông tin cần thiết, nhanh và tiện lợi là điều đầu tiên tôi thấy thích thú.

    Tôi không thể phủ nhận rằng sự cập nhật của internet sôi động nhất trong các mạng lưới thông tin. Mọi thông tin đều cập nhật nhất và phổ biến nhanh chóng nhất. Chính nhờ Internet mà tôi không trở nên lạc hậu, học hỏi được nhiều điều hơn.

    Hơn thế nữa, tôi càng không thể phủ nhận nhờ Internet mà những khoảng cách giữa tôi và mọi người được thu hẹp lại. Có những người cách xa tôi hàng ngàn km, tôi vẫn có thể được trò chuyện, ngắm nhìn họ. Tất cả đều đơn giản và chỉ cần một cái máy tính có nối mạng.

    Friends list của tôi có được nhờ việc online cũng không hề ít. Được chia sẻ, được tìm hiểu nhau, dù ở bất kì nơi nào, dù là ai, dù sống trong hoàn cảnh nào… cũng chỉ nhờ đến mạng. Và hình như càng ngày tôi càng có nhiều thêm những người bạn trò chuyện online.

    Tôi cũng quen không ít những người cả đời không thể ra ngoài hay tiếp xúc với ai vì bệnh tật. Họ chỉ biết đến thế giới qua mạng, cuộc sống mở với họ chỉ bằng internet.

    Đôi khi, tôi cắm mặt vào màn hình máy tính… thích lên còn có thể vác vừa nấu ăn vừa nghịch mạng.

    Cũng thật dễ chịu khi được tâm sự với người bạn trên mạng, cảm giác vẫn là bạn nhưng khác với những người bạn bên cạnh mình. Đó là cảm giác vừa tin tưởng vừa xa lạ, có thể thoải mái nói ra mà không sợ bị cười vì họ không biết mình là ai và dù có cười mình cũng không phải biết đến điều đó.

    Có người hỏi tôi rằng có e ngại không khi không biết người bên kia là ai, ra sao và biết đâu họ nói dối…

    Tôi trả lời rằng không. Bởi lẽ, thật hay dối đều chỉ do con người mà thôi. Tôi ngồi ở bên này của máy tính, người bên kia cũng không hề hay biết điều chi về tôi. Tôi có thể nói thật, tôi có thể nói dối… tất cả những lời ấy đều do tôi nói, và tôi vẫn là một con người có thực trên đời sống này. Người kia cũng vậy… thực chất của Internet, nó không phải thứ ảo, không phải một thế giới khác. Chỉ là một công cụ cho người ta sử dụng, cách người ta dùng nó vào việc gì hoàn toàn do con người quyết định. Có ai dám chắc rằng ở ngoài đời thực bạn chỉ gặp những người chân thành và thật lòng, ai dám khẳng định rằng những người ngoài đời thật sẽ không bao giờ nói dối?

    Tôi biết rằng dù là ảo nhưng vẫn có những tình cảm rất thật, những sự quan tâm và chia sẻ rất thật… và xây đắp lên những tình bạn không hề ảo. Hàng ngày tôi vẫn vui vẻ khi nhận được những off mess, những lời thăm hỏi, những lời chúc từ những người yêu quí tôi - bất kể tôi là ai.

    Mạng Internet đã mang đến cho tôi không ít ý nghĩa trong cuộc sống và tôi thích thú với điều đó.

    I’m offline

    Nhưng tôi cũng biết ngoài trời còn có trăng sao. Tôi có thể nhận được một tấm e-card với đủ hình trăng sao, mây trời nhưng không có ngôi sao nào sáng lấp lánh được như ngôi sao thực ngoài kia. Càng không có làn gió ảo nào có thể ôm ấp và ve vuốt tôi như ngọn gió ngoài kia.

    Tôi không muốn mình suốt ngày lầm lũi bước đi dưới bóng cây xanh, không hề ngửng đầu lên để thấy được trời cao và khi nhìn vào màn hình máy tính phải suýt xoa thốt lên những tán lá và đám mây thật đẹp qua những photo.

    Tôi vẫn biết có người quan tâm tới tôi dù chỉ quen nhau qua mạng. Nhưng tôi không muốn bỏ lỡ khoảnh khắc bạn ôm tôi, một cái ôm thực sự chứ không phải một cái icon thông dụng. Thật ấm và thật chặt, tôi biết có những người ở ngoài này, những người đang che chở cho tôi.

    Tôi ưa thích những nét chữ viết tay. Những nét thẳng đều, tròn hay đôi khi là xiên và rối của bạn. Nét chữ của bạn cũng như tâm trạng của bạn. Tôi nhìn vào đó và biết được bạn đang ra sao. Khác hoàn toàn với những font chữ đánh máy mà hàng triệu người dùng giống nhau cả triệu người. Những lá thư bạn gửi còn thơm mùi giấy, vẫn khiến tôi thích nâng niu hơn những email khô cứng.

    Cũng đôi khi tôi tự hỏi, tôi sẽ làm gì với một cái máy tính nối mạng khi mà điều tôi muốn là được lang thang cùng bạn trên những con đường nhỏ, nghe tiếng bạn cười, hay nhâm nhi vị lạnh buốt của ly kem trong mùa đông…

    Có những bông hoa nở rộ trong ngày nắng, có những buổi tụ tập, có những lúc chỉ lặng im nhìn nhau, có những bờ vai cho tôi dựa vào thực sự, có những trang giấy tôi ghi lại bằng nét mực và tâm hồn mình…

    Tôi yêu quý cuộc sống thực của mình. Cái cuộc sống mà khi tôi offline, khi tôi tắt máy tính nó vẫn hiện diện, vẫn diễn ra ngay trước mắt mình.

    …

    Tôi có một vài người bạn, ban đầu chỉ là quen nhau qua mạng. Sau đó có những lần hẹn gặp và đi chơi cùng nhau. Những khoảnh khắc đã đưa từ thế giới ảo đến với thế giới thực. Đi từ cuộc sống số đến với cuộc sống muôn màu. Tôi đã chia sẻ cùng những người bạn ấy, đã tin tưởng, đã thương quý…

    Tôi không muốn mình sống một cuộc sống hoàn toàn là ảo. Tôi không mong muốn mình sống một cuộc sống lạc hậu, mù mờ thông tin, kết nối chậm chạp. Tôi đã, đang và sẽ chỉ dùng Internet như một công cụ. Một công cụ để làm phong phú thêm cuộc sống của tôi, để xoá bớt những khoảnh cách giữa tôi và bạn…. Để cuối cùng, chúng ta luôn sống đời thực ngay cả khi online.*

    Tạp bút

  • Nụ cười...
    Quán Không Mùa

    *Tại sao chúng ta lại cứ phải bận tâm đến cái không còn tồn tại nữa mà quên đi tất cả những gì đang hiện hữu ở đó. Tại sao lại phải quá đau khổ trước những gì không hay đã diễn ra mà quên đi là phải biết yêu quí những gì tốt đẹp đang tiếp tục?

    . Khi người ta sống bên cạnh người thân, người ta không thực sự nhận ra rằng họ đang dần thay đổi, và chính vì thế mà cuối cùng ta đánh mất họ…

    . Chỉ nên phụ thuộc vào chính mình, những người xung quanh ta đều tự do, và việc gắn kết cuộc đời vào một người nào đó là một điều ngu ngốc, nó chỉ khiến cho ta phải đau đớn

    Ra đi không phải bao giờ cũng đồng nghĩa với một sự từ bỏ, đó cũng có thể là một cách để giữ gìn những gì đã trải qua, nếu người ta biết ra đi trước khi quá trễ…

    . …Yêu một người lại có thể khiến cho người ta sợ hãi đến mức chạy trốn…

    . Một số vết thương của tuổi thơ không bao giờ lành sẹo, chúng chỉ bị lãng quên, trong một khỏang thời gian để cho chúng ta lớn lên, để rồi sau đó quay trở lại dữ dội hơn…

    Rồi em sẽ nhận ra, rốt cuộc người ta luôn đủ nhẫn tâm để bỏ người kia lại khi con đường của cả hai quá khác nhau…

    . Ta mơ về một lý tưởng, ta cầu xin nó, nài gọi nó, trông đợi nó, và rồi cái ngày mà nó xuất hiện, ta khám phá nỗi sợ hãi khi sống với cái lý tưởng đó, sợ không xứng đáng với những giấc mơ của chính mình, sợ phải gắn kết nó với một thực tế mà ta phải chịu trách nhiệm với nó.

    . …sợ phải đơn giản tự thú nhận với mình rằng bắt đầu yêu có nghĩa là đã trở nên phụ thuộc, ngay cả đối với những kẻ cứng đầu nhất…

    . Bởi vì yêu trước hết là phải chấp nhận một sự rủi ro. Gắn bó lòng mình với một người khác, mở ra cánh cửa nhỏ xíu đi vào trái tim mình là một điều nguy hiểm. Nó có thể gây ra một nỗi đau không có gì miêu tả được. Thậm chí nó có thể biến thành một nỗi ám ảnh…

    . Cuối cùng thì tình yêu cũng không giữ được người mình yêu…
    *

    Nhật Ký Tuổi Hoa

  • Những điều đơn giản
    Quán Không Mùa

    Con người này lại chìm vào khoảng mênh mông bất tận về đêm,rồi lại ngẫm nghĩ cho cuộc sống này

    Đúng là tôi đang rất cần một người bạn đúng nghĩa, một người yêu đúng nghĩa, nhưng dường như tất cả đều là thứ xa xỉ với tôi

    Tôi có cả trăm người để gọi là bạn, nhưng chỉ có khoảng 6 người đạt mức độ 80% hoàn toàn nghĩa là “Bạn “
    Tôi ghét cảm giác bơ vơ rồi, ngoài đi học và làm ra, tôi chẳng dành thời gian cho điều gì hết, ko nằm đọc sách cũng lang thang trên mạng,và tất nhiên tôi ko nghĩ mình sẽ gắn bó với cách sống này mãi được

    Tôi cần một người hiểu tôi, sẳn sàng chia sẻ mọi thứ
    Tôi cần một người mang đúng nghĩa là Bạn là Người Yêu ….

    Có lẽ đây là thứ tất cả ai cũng cần nhưng mấy ai tìm thấy được đâu nhỉ ?
    Tôi chán phải làm mọi điều một mình rồi, tôi cần 1 ai đó cũng đang đi tìm người bạn như tôi!
    Ôi! Cuộc đời! Tôi đã đi tìm người bạn như thế 10 năm rồi …chưa gặp bao giờ!

    *Sẽ chờ trong bao lâu nữa đây ? *

    Tạp bút

  • Những điều đơn giản
    Quán Không Mùa

    Trời mỗi lúc 1 nóng hơn,vừa về đến nhà đã muốn tan chảy ra thành nước rồi, ướt đẫm cả lưng áo …uống 1 hơi nước, tinh thần tạm ổn , mai phải mua nước đá về dự trử thôi, sáng đi chợ mua cả cam về vắt uống nữa chứ

    *Công việc hôm nay ko nhiều,cũng tạm gọi là có việc vì em là nhân viên mới cho nên mọi thứ chỉ đang bắt đầu . kể chuyện sáng này đi học nhá, ôi trời ơi, qua học kì 2 toàn tiếng anh ,90% rồi, nhìn như kẻ mù chữ ,cũng ráng chịu, toàn những môn khó xơi, lết thết tới 10h thì về nhà, ghé qua phòng kế toán đóng học phí luôn, coi như hoàn thành mọi chuyện *

    Sáng đi học cũng phải đấu tranh tư tưởng, căn bệnh lười cứ bảo nghĩ đi hihihi, nhưng cuối cùng cũng vô đến lớp, gặp tụi bạn, vui ơi là vui …

    *Tình hình sức khỏe ko được tốt,cái họng như nghẹn lại,miệng lạc quá …sao đây ta ? *

    p/s: thèm cá điêu hồng,mai mua về nấu lẩu ăn chơi, ăn 1 mình cũng đã làm sao đâu ? và dường như số em chỉ có 1 mình mà thôi nhỉ ?

    Tạp bút

  • Những điều đơn giản
    Quán Không Mùa

    *Em đan tình yêu trên từng ngón tay... Một tình yêu chân thành, nồng nhiệt... Đan bằng những niềm vui, những hạnh phúc và cả những nỗi đau... Vậy mà, có bao giờ anh biết? *
    *Em trẻ con. Em vụng về. Em ngốc nghếch. Cho nên, em chẳng bao giờ hiểu được hết anh... *Những ngày qua thật dài... Em lắng nghe từng bước thời gian trôi qua, chậm rì và mệt mỏi... Bàn tay em khẽ chạm vào tim, giữ chặt nỗi nhớ... Để cho những cảm xúc không thốt lên thành lời...
    Những yêu thương vẫn quanh quẩn đâu đây, em biết... Em lặng nghe tiếng thở dài thổn thức trong trái tim tội nghiệp... Nó chẳng có lỗi gì, nên em không trách nó...
    Em ngắm nhìn từng ngón tay, không mịn màng, không xinh xắn... Những ngón tay chai sần, thô kệch và xấu xí. Ngồi đó, nhắm ghiền mắt và mườn tượng lại những hạnh phúc dâng trào khi anh nắm lấy tay em...
    *Trên từng ngón tay, có hơi ấm của anh, có những khoảnh khắc êm đềm đọng lại... Em nắm chặt bàn tay, cố giữ không cho những gì đẹp đẽ ấy vụt qua... Nhưng em biết, mình đang mơ... *
    Em đan bàn tay vào bàn tay, để yên cho những cảm xúc ngọt ngào hiện về... Giây phút tay anh đan vào tay em, đã vụt qua mất rồi...
    Bàn tay của em xấu lắm, phải không anh? Những bàn tay khác sau này anh nắm lấy, sẽ xinh xắn hơn rất nhiều... Cho nên, anh sẽ lãng quên nhanh thôi... Quên em, quên cả những ngón tay của em... nhanh lắm... phải không anh?

    Tạp bút

  • Có một nick name...
    Quán Không Mùa

    *Thường khi làm việc lúc màn đêm yên ả len về, Linh thường đăng nhập vào Yahoo! Messenger và để ở trạng thái Invisible to everyone rồi nhìn những cái nick sáng đèn cho bớt cảm giác cô đơn và cùng với niềm hy vọng rằng sẽ nhìn thấy nick anh sáng đèn dù chỉ một lần thôi…

    Linh và anh quen nhau cũng từ Yahoo! Messenger, anh nói, mỗi lần đọc những dòng status của Linh, anh thấy lòng ấm áp lạ kỳ, bao nhiêu mệt mỏi, áp lực làm việc trong ngày đều tan biến. Và hơn nữa, anh thấy cảm giác sao mà gần gũi như thể Linh đang ở kề bên thì thầm những lời ấy vào tai anh. Khi đó, Linh nhăn mũi nói với anh:

    • Đó toàn là những câu ngốc nghếch thôi, khi em buồn hay vui, giận ai hay ghét điều gì… em đưa lên status, chỉ có anh ngốc nên mới đọc rồi thấy gần gũi gì đó thôi. Tụi bạn em cứ la làng khi nhìn thấy mấy câu đó…

    Anh cười hiền:

    • Chắc là anh ngốc thiệt, nhưng sự thật là anh rất thích đọc những status của em…

    Hai đứa quen nhau, chẳng có chút gì gọi là “kịch tính” như các bộ phim tình cảm trên tivi hay tiểu thuyết, chỉ là những buổi đi chơi, trò chuyện, ăn uống cùng nhau. Có khi, hai đứa cùng chúi mũi vào đọc chung một quyển sách hay ăn chung một ly kem thập cẩm đủ mùi vị rồi lại quay sang giành nhau chiếc remote tivi để bấm cho bằng được chương trình mình yêu thích. Để khi thua, anh mỉm cười khi thấy Linh đắc thắng. Khi thắng, không đợi Linh xụ mặt đến 3 giây anh đã nhường lại remote cho Linh rồi âu yếm nhìn Linh nhấn nhoay nhoáy các kênh như để chọc tức anh.

    Mọi thứ cứ trôi đi trong êm đềm như thể nó phải diễn ra như thế. Không một chút gợn của ưu tư hay phiền giận.

    Ngày nọ, bỗng nhiên Uyên “sát tình” bày kế:

    • Em phải tạo nên những tình huống gay cấn một chút thì mới hiệu quả.

    • Tình huống gay cấn? Chi? Đang yên đang lành…

    • Thì đang yên đang lành nên mới phải tạo nên những tình huống gay cấn để tạo nên hương vị cho tình yêu chứ!

    • Nghĩa là sao? Linh mắt tròn mắt dẹt hỏi “quân sư… tình yêu”. Gọi Uyên là “quân sư tình yêu” cũng không ngoa cho lắm bởi cô nàng này có vô số những mối tình “ra ngô, ra khoai” nên kinh nghiệm của nàng vô số kể. Uyên còn là “chuyên gia gỡ rối” khá thành công trong chuyện tình cảm nên được rất nhiều người tin cậy giao phó cho việc bày mưu tính kế để “lấy cắp trái tim” của đối tượng.

    Uyên búng tay nói bằng giọng chắc nịch với Linh:

    • Thì phải tạo ra tình huống để thử thách chàng chứ sao nữa.

    Linh lắc đầu:

    • Tụi em tin tưởng nhau tuyệt đối, không cần đến thử thách gì đó đâu.

    Uyên nhún vai:

    • Chuyện này thì có liên quan gì đến chuyện tin tưởng hay nghi ngờ gì đâu. Đơn giản là chỉ xác định chính xác phần trăm tỉ lệ mà em đang chiếm giữ trái tim chàng mà thôi.

    Linh cười rạng rỡ:

    • Cái này thì em biết. Em tin là mình đã chiếm trọn tình cảm trong trái tim chàng rồi, khỏi cần phải xác minh hay xác định gì nữa cho mệt.

    Uyên lúc lắc đầu:

    • Cái đó thì không chắc à nha. Chưa nghe câu “đàn ông năm bảy lá gan/ lá ở cùng vợ, lá toan cùng người” hả? Nhiều khi thấy vậy mà không phải vậy đâu, cô bé ơi…

    Linh chun mũi:

    • Chàng của em khác, không đáng ghét như những kẻ trong câu ca dao chị vừa đọc đâu.

    Uyên chuyển sang giọng tinh quái:

    • Cái đó thì chỉ có trời mới biết. Em còn nhớ anh chàng đeo cặp kính dày cui- mối tình thứ tư của chị không?

    Linh gật đầu:

    • Cái anh chàng mà luôn run như cầy sấy khi nói chuyện với người khác phái đó hả? Em có nhớ…

    Như chỉ đợi có vậy, Uyên chụp lấy ngay câu trả lời của Linh:

    • Đó, chính là anh chàng đó đó… Em còn nhớ chứ, hơn nửa năm, ngày nào hắn cũng đem đến cho chị một cành hồng rồi đứng nép mình nơi cánh cửa với hy vọng chị cười với hắn một cái. Nhìn hiền lành đến như thế, nhút nhát đến như thế mà em có biết tụi chị chia tay vì lý do gì không?

    • Vì không hợp tính hả chị? Linh đưa ra một lý do vừa xuất hiện trong đầu. Uyên cười bằng mũi:

    • Được vậy cũng còn đỡ tức. Hứ, khi chị và hắn hẹn hò với nhau chỉ một thời gian ngắn thì chị tình cờ phát hiện, ngoài hẹn hò với chị, hắn còn cưa cẩm thêm ba cô nàng khác với phương thức y chang cách hắn đã làm chị xiêu lòng.

    • Không thể nào như vậy chứ. Anh đó nhìn rất… rất, biết nói sao ta, uhm… rất…

    • Rất khù khờ, Uyên tiếp lời ngay khi thấy Linh đang cố gắng tìm từ ngữ sao cho không làm phật lòng mình lại bảo đảm về mặt ngữ nghĩa. Rất khù khờ, em muốn nói vậy, đúng không? Rất khù khờ mà còn vậy nữa đó, huống chi là…

    Uyên lấp lửng bỏ câu nói nửa chừng để thăm dò phản ứng của Linh. Và chưa đến 3 giây sau, khuôn mặt Linh đã chuyển sang sắc khác. Linh quay sang níu tay Uyên.

    • Phải làm sao đây hả chị?

    Như chỉ đợi có thế, Uyên liền kề tai Linh thì thầm. Khuôn mặt Linh căng ra theo từng lời Uyên nói…

    Bắt đầu từ việc tạo ra một nickname và tải về phần mềm có thể online hai nickname cùng một lúc để anh khỏi nghi ngờ. Khi add nick anh vào nickname caphemuoingotngao mà mình vừa mới tạo, Linh đã ngập ngừng gõ kèm hai câu thơ “Em sẽ học cách yêu của cỏ/ Kiên nhẫn nảy lên và xanh đến kiệt cùng” và lấy đó làm status rồi hồi hộp đợi kết quả. Hơn 1 phút sau, anh add nick caphemuoingotngao- tim Linh đau thắt lại. Vậy mà anh đã từng nói với Linh, trong Yahoo! Messenger, anh chỉ add tên những người mà anh đã quen biết hoặc cực kỳ quý mến, sẽ chẳng bao giờ anh chấp nhận add tên một người xa lạ. Vậy mà bây giờ anh đã add… chỉ vì hai câu thơ.

    Linh định ngưng ngay việc mình đang làm lại nhưng rồi Linh chặc lưỡi tự nhủ:

    • Coi như đây là cách mình tìm hiểu thêm về anh ấy.

    Và Linh không ngờ câu chuyện của mình (trong nick caphemuoingotngao) lại cuốn cô đi xa đến như thế. Qua “cà phê muối”, cô đi hết bất ngờ này đến bất ngờ khác về anh, nào là trong câu chuyện tình “cà phê muối”, yếu tố tạo nên sự cuốn hút của câu chuyện không nằm ở chi tiết chàng trai gọi nhầm đường thành muối và phải “phóng theo lao” bằng cách uống cà phê muối cả đời; mà là bức thư thú nhận khi anh lìa đời rằng chàng trai đã một lần lừa dối người mình yêu nhưng chưa bao giờ hối hận vì điều đó. Anh kết luận:

    • Có những sự lừa dối ngọt ngào và êm đềm đến như thế, anh nguyện được chìm vào trong đó.

    Linh hoang mang. Sao trước đây, anh vẫn thường chê anh chàng “cà phê muối” đó ngốc nghếch, chỉ vì một lời nói dối mà phải ngậm đắng nuốt cay uống “cái dung dịch vừa mặn vừa đắng (từ anh vẫn dùng) suốt cả đời cho đến lúc chết. Dại dột quá đi thôi!”.

    Anh nói với “cà phê muối” rằng anh yêu màu tím, cái màu mà từng nói với Linh là “tím hoa sim ư? Sao em có thể thích được cái màu buồn bã ấy nhỉ? Biểu tượng của sự thủy chung, đợi chờ gì chứ, chỉ gợi lên cảm giác đơn độc thôi, anh chúa ghét!”.

    Anh gửi cho “cà phê muối” bài hát Hạ trắng trong một ngày mưa rả rích với lời nhắn: “Nghe tiếng mưa thật thích nhưng anh thích nhìn nắng hơn. Ước gì, chúng ta gặp nhau, để anh có cơ hội nhìn thấy nắng như đang nhảy múa trên tóc hay trong mắt em…”.Vậy mà anh đã từng nói với Linh rằng…

    • Hôm nay lại mưa nữa đấy! Cô bé ngọt ngào của tôi ơi, nhớ mang áo mưa kẻo ướt áo, không khéo sẽ cảm lạnh thì anh sẽ đau lòng lắm.

    …

    • Mấy hôm nay mưa nắng thất thường, chịu khó uống một viên C sủi đi, cô bé ơi, cho có sức đề kháng mà làm việc hăng say nữa chứ. Anh thích sự năng động của em.

    …

    • Tối qua anh online hầu như nguyên đêm, phải chi lúc đó có em online cùng thì hay biết mấy.

    …

    • Anh nhớ em đến phát điên. Hay là chúng ta gặp nhau ngoài đời nhé. Cho anh cơ hội đi nào, cô bé bướng bỉnh.

    …

    • Anh nhớ em.

    …

    • Trong đầu anh lúc này chỉ suy nghĩ về em thôi.

    …

    • Anh nhớ em.

    Linh bật khóc. Rõ ràng anh đang gửi những lời yêu thương cho Linh, mà lại không phải dành cho Linh. Linh nức nở tâm sự với Uyên, Uyên nhướng mắt.

    • Chị đã nói mà, đàn ông ai cũng như ai, vậy mà hồi đó em cứ khăng khăng nói chàng của em là trường hợp ngoại lệ. Giờ thì tin chưa?

    • Em phải làm sao bây giờ hả chị? Linh nấc lên trong nước mắt.

    • Thì phải làm cho ra ngô, ra khoai chứ sao nữa. Em phải…

    Nhưng Linh chưa kịp làm gì thì khuôn mặt anh đã lặng đi khi vô tình nhìn thấy những IM “caphemuoingotngao” mà Linh đã lưu trong máy. Khi chat trong nickname “caphemuoingotngao”, Linh thường lưu lại với hy vọng đó sẽ là những bằng chứng khiến anh không thể chối cãi rằng mình đã lừa dối cô. Vậy mà bây giờ, Linh lại tái mặt khi anh đọc nó. Linh lắp bắp:

    • Em chỉ là… em thực sự chỉ muốn…

    Anh ra đi, chẳng để lại cho Linh một lời nào. Mọi nỗ lực liên hệ với anh đều trở nên vô vọng. Anh biến mất như thể chưa bao giờ có anh xuất hiện trong đời. Hằng ngày, Linh sign in vào nickname thật của mình với hy vọng nick của anh sáng đèn, dù chỉ một lần thôi, để Linh lại có thể trò chuyện cùng anh, có cơ hội giải thích những việc mình đã làm…

    Bao nhiêu năm qua, nickname của anh vẫn chưa một lần sáng đèn.

    Linh hằng ngày vẫn online và ghi những câu status, với hy vọng dù có xài chế độ offline, anh vẫn đọc được những tâm tư của cô.

    Linh nhớ có một lần, khi trò chuyện với “caphemuoingotngao”, anh đã từng nói: “Khi đã yêu thì phải tin. Không bao giờ người ta dùng phép thử trong tình yêu cả”.

    Anh có lỗi hay Linh có lỗi? Ai đã lừa dối ai đến nỗi hai đứa lạc nhau mãi như thế này?

    Linh không muốn tìm câu trả lời nữa, chỉ mong nick của anh sáng đèn và Linh lại gửi đi những dòng messages, với nickname thật của mình.

    Có một nickname chẳng bao giờ available nữa…*

    Truyện

  • Đêm và Ta!
    Quán Không Mùa

    Tiếng Lenka da diết với Like a song, một màn đêm tỉnh mịt, chìm hẳn vào không gian vô thường này
    Quá nửa đêm rồi còn gì,ấy thế mà ta chẳng ngủ được, nằm xuống là loay hoay , thở dài,ta đang trăn trở,không phải vì cuộc sống mưu sinh vì ta chẳng biết mai này sẽ như thế nào, mọi điều tưởng chừng như chắc chắn bổng chốc hóa hư không

    Tình bạn là thứ ta nghĩ đầu tiên,ta có rất nhiều bạn nhưng trong phần đông ấy ,những người để ta xứng đáng gọi là ban chỉ 0,001%,phần còn lại chỉ tìm đến ta khi “cần “ và sẳn sàng đá ta đi khi hết giá trị lợi dụng . Hoặc giả luôn khăng khăng ý mình là đỉnh,ko chịu tiếp thu ý kiến mọi người, để khi họ lên tiếng lại bảo rằng “ thiếu tôn trọng “ .Dần dần ta hiểu thêm về nhiều khía cạnh cuộc sống,lắm lúc vì lợi ích riêng ,người ta có thể giết chết đồng loại của mình ,ngoài mặt tỏ vẻ thân tình, nhưng quay lưng đi đâm chết đối phương lúc nào chẳng hay ,là vì thiếu sự đề phòng nên nạn nhân ra đi mà ko rõ “vì sao mình đi “

    Tình yêu là thứ ta nghĩ đến thứ hai , khi ở bên nhau sẳn sàng cho nhau nhiều ước mơ và hoài bão, vẻ cho nhau cả bầu trời hạnh phúc, nhưng khi dứt áo ra đi rồi, tình chẳng còn huống chi nghĩa, ra đường chạm mặt nhau cứ như 2 kẻ xa lạ,mà người xa lạ còn có thể cười xã giao ,ấy thế mà hai kẻ từng yêu ,từng gọi nhau bằng những ngôn từ âu yếm lướt qua nhau như chiếc bóng . Liệu có bao giờ đối phương nghĩ, đằng sau cái quay lưng đó là cái mỉm cười nhẹ nhàng ,như thể nuốt nước mắt vào lòng ko ? Có những cái lướt qua chỉ trong tích tắc nhưng lại để một vết thương, một kỉ niệm khó quên …như thể một vết cắt nơi cổ tay, ko chết ngay mà lịm dần vì mất máu .

    Điều thứ ba,ta nghĩ về gia đình của ta,ta ko dám bảo mình bất hạnh,chỉ là hạnh phúc chưa đủ thôi,nhiều khi ta chán chường cái nhà ấy,ta muốn mặc kệ đi nhưng ta chẳng bao giờ làm được, dòng máu trong ta là mang tên Con Người, ta ko cho phép mình bỏ mặc mọi thứ, ra đường ta gặp bà cụ ăn xin,ta xót thương,móc bóp cho bà ít tiền thì huống hồ gì người lâm vào cảnh khổ mang cùng huyết thống với ta ?
    Ta ko cho phép mình cái quyền làm người khác buồn, nhưng nhiều khi vì cái vô tâm của ta khiến mọi người thất vọng! Những lúc ấy, ta chỉ muốn lặng lẽ im,lặng lẽ nghĩ, mọi thứ đều lặng lẽ trong màn đêm .
    Có một dạo,ta sống về đêm,bởi ta sợ cái nóng của ban ngày, ta sợ sự ồn ào, náo nhiệt ban ngày,nó sẽ làm ta “chạy “ ko kịp nghĩ,làm ta đánh rơi nhiều thứ , chỉ khi về đêm,ta mới có cơ hội vùng vẫy trên bàn phím máy tính, ta thỏa sức cúi người nhặt những điều rơi vãi của ban ngày về bỏ vào ngăn tủ,lâu lâu lại dùng chìa khóa thời gian mở ra xem . Và vì về đêm,mọi thứ sẽ chìm vào giấc ngủ,dù ban ngày họ hung hăn,hay tráo trợn cở nào, nhưng khi ngủ,sự bình yên thể hiện qua khuôn mặt, ta muốn nhìn nhắm những người ta yêu thương qua giấc ngủ ,ta thấy thật bình dị,muốn ôm chằm lấy những con người ấy và nói rằng “Ta yêu người biết bao “ …
    Ta sợ những điều chia xa ,dù ít hay nhiều cũng sẽ đau buồn,rồi thời gian sẽ khiến cho mọi thứ thay đổi,có thể đi theo chiều hướng tốt lẫn xấu,ta nhớ lắm những cái gặp mặt đầu tiên,ngỡ ngàng và chân thật ….
    Ta sợ những người tốt với ta, ta hoài nghi về điều đó,ta ko muốn mình mắc nợ ai, và hình như những người tốt đến với ta, chỉ trong thời gian ngắn,rồi họ cũng ra đi vì một lí do nào đó gọi là “ bất đắc dĩ “.còn lại gì trong lòng ta ngoài những tiếc nuối,những kí ức ngọt ngào và mỗi lúc xé nát tâm can con người vốn dĩ dể ngã gục này ? . Tự mình đứng lên nơi mình ngã xuống,đó cũng là điều tốt, nhưng khi đứng được rồi, con người ấy còn như xưa ko ? hay càng lúc càng tinh vi hơn ? Ôi,điều này khiến ta day dứt ,bởi ta ko muốn mình thay đổi ….

    Có người bảo, sao ta cứ mãi đắm chìm và sống trong quá khứ ? cứ mãi lẫn quẩn trong ngõ cụt ? sao ko nhìn đến phía trước ? ….ta sợ mình dứt khoát một cách mạnh mẽ thì sẽ dể vỡ hơn,sống ko thật, nên ta chọn cho mình cách nhẹ nhàng, để đối mặt với quá khứ,để từ ấy sẽ hiểu ra sai chỗ nào,đúng nơi đâu,có như thế ta mới đủ dũng khí bước ra khỏi nơi ấy,mở cho mình một trang mới!

    *Trời dần vào tháng 3,rồi sẽ có những cơn mưa đầu mùa …Mùa mưa thứ hai ta ở nơi này,một nơi như ta mong muốn,thèm khát từ bao lâu nay ,tự tạo cho mình một vỏ bọc thật chắc,rút cơ thể vào đấy,để lắm người bị ta lừa,lắm người cho rằng ta đanh đá .Ờ! ko sao, ta thích điều ấy mà, ta sợ họ nhìn thấy ta khóc, ta yếu đuối,bởi như thế,ta càng vụn vỡ hơn . *
    Khi vào Mưa rồi, tâm hồn ta sẽ như tưới thêm nước, từng câu chữ thỏa sức sinh sôi nảy nở,con người ủy mị hơn,mà cuộc đời chẳng như từng con chữ được gõ lên màn hình đâu nhỉ ? chát đắng,chua cay lắm! ta mơ hồ giữa thực và ảo ,đánh lừa cảm xúc mình bằng hai từ “ Không sao “ Ôi,thương cho thân ta quá! Ông Trời quá ưu ái cho ta cái khả năng viết lách ,còn cộng thêm xíu lãng mạn,ướt ác mà thiếu mất vị kiên quyết rồi, ông Trời muốn ta phải tự tìm thấy gia vị cuối cùng đó . Và ta mãi đi tìm với đôi chân trần và bóng nghiêng ngã trong màn đêm

    *Tình yêu đến với ta như một giấc mơ,mà tính ta trăng hoa thật,dể dàng yêu một người nào đó,rồi cũng dể dàng vứt bỏ đi như thể một tờ giấy nháp vô dụng . Ngẫm lại, trong những người đã lướt qua cuộc đời,ai làm ta yêu thật ? yêu nhiều ? yêu hết mình ? rồi tự cho mình cái danh hiệu Cao Thượng,cháy hết mình vì Tình Yêu ? Cảm giác nhất thời luôn xâm chiếm lí trí,tạo cho ta một mớ bòng bông êm dịu,để khi ta ướm mình vào đấy,chúng tan tành,hiện rõ một khoảng chong gai ,tim rướm máu,tự tay vịn chặt vào vết thương,ko cho ai sơ cứu,tự mình đi tìm liều thuốc để xoa vào đấy …vì ko dùng thuốc tê nên cảm giác nhức nhối là điều ko tránh khỏi …Ta khóc! Tự nhủ sẽ lành theo năm tháng …nhưng sẽ là bao lâu !? *
    Ta sợ một ai đó chạm vào đấy,làm vết thương chưa kịp lên da non lại rách toạc,lần này máu chảy ồ ạc,tưởng chừng như ko còn chút sức lực cầm cự,ấy thế mà Ông Trời chưa cho ta rời khỏi trần gian,bắt phải bám lấy mà sống! rồi cũng vượt qua,rồi từng người …từng người lướt qua,ta có thêm nhiều kinh nghiệm cho cuộc sống này .

    Vì cuộc đời không như một quyển sách,ta muốn xem đoạn nào cũng được, cho nên ta vẫn đang đi tìm đích đến cho chính mình
    Vì cuộc đời cần phải trải qua nhiều sóng gió mới đến được cuối con đường …
    Vì là cuộc đời …..nên cần lắm nhiều khoảng thời gian về đêm tĩnh mịch để ngẫm và suy .

    Tạp bút

  • Những điều đơn giản
    Quán Không Mùa

    Cậu bạn cho cái list toàn nhạc tiếng Anh hay, thích thú với điều ấy

    Tối này cty cho về sớm, tầm 8h đã có mặt ở nhà, nhưng ôi giời ơi, cúp điện những 3 chập,làm hại cái laptop cũng cà tưng theo ,làm phải mò lại cái anti tưởng đâu pó tay rồi đấy chứ

    Cô chủ xẻ mít, cây mít trong khu nhà trọ, gửi cho mỗi phòng 1 hộp,em lời lắm, có 1 mình, xử luôn cả hộp,tham ăn đến thế là cùng, chưa nhặt đậu que, mai đi học về vất vả, ko phải em lười do em sợ nhặt rồi mai nó ko còn ngon nữa, mà em vốn ko thích thứ héo úa.

    Tự ban nick mình ở dth luôn, em nói rồi, hôm qua như 1 cuộc chiến, chỉ có sống và chết,em đã ngáp ngáp, chẳng lẻ đợi địch tới đâm cái cho tiêu à, tự xử đi, chết trong vinh còn hơn sống nhục, em ko thích cách làm việc của vài người ở đấy,mà giờ ko quan tâm,em chỉ biết em có bạn ,và em trân trọng những người bạn đó ! còn ai ko xứng đáng làm bạn thì tất nhiên phải dẹp qua 1 bên thôi
    *Khoảng thời gian cúp điện,em thấy mình bơ vơ, ngồi 1 góc ở phòng, ra ngoài tính ngắm sao trăng nhưng chẳng có thấy gì ngoài bầu trời đỏ sẩm,chắc sắp mưa mà ko mưa được nên làm cho cả thành phố nóng bức oi ả *

    Ngày mai đi học 1 mình …lạ lẫm …cái gì cũng tới thôi ,và thời gian sẽ làm lành vết thương

    Tạp bút
  • 1 / 1

Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

10.542 chuyến · 36.638 lời nhắn · 29.501 hành khách

Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

Powered by NodeBB Contributors
  • Bài viết đầu tiên
    Bài viết cuối cùng