Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
Số hành khách HK-2009-1024

Jasmin

@Jasmin
Bỏ theo dõi Theo dấu
Thông tin
Bài Viết
1.2k
Chủ Đề
181
Chia sẻ
0
Nhóm
0
Người theo dõi
0
Đang theo dõi
0

Sổ hành trình — lời nhắn

Gần đây Tốt Tranh cãi

  • Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
    Jasmin

    Hôm nay mình đi đổi sách. Mình hong đọc sách truyện nữa. Từ sau khi đọc 'tôi nói gì khi nói về chạy bộ' xong thì hết hứng đọc tiểu thuyết. Cũng chẳng hiểu tại sao. Có phải do người mình thần tượng sống quá nguyên tắc, không hề giống nếp sống của những nhân vật 'tôi' trong truyện? Kể ra thì đọc một quyển sách và làm sao để thoát khỏi sách cũng là 1 vấn đề phải nghĩ.

    Hôm kia tình cờ gặp một người quen cùng quê. Không là bạn nhưng biết nhau từ nhỏ đến lớn. Người ấy bằng tuổi mình. Đã lập gia đình và có 2 nhóc. Nhóc lớn học lớp 3, nhóc nhỏ vừa vào mẫu giáo. Nghe người ấy kể về cuộc sống, về gia đình, mình thấy người ấy sống y như câu nói của người đàn bà Trung Hoa trong quyển 'Sống đẹp' (Lâm Ngữ Đường): 'Cha mẹ sinh ra mình, thì mình lại sinh ra con. Còn việc gì khác để làm nữa?' Hình như khi con người ta suy nghĩ cuộc sống đơn giản thì ắt nó sẽ đơn giản?

    Nếu ai đó nghe mình nói mình thích bé gái thì người ta sẽ bảo rằng 'nhỏ lùn bày đặt bắt chước anh'. Mình vẫn thường nói thích bé trai hơn. Ừ, chắc là bắt chước thiệt rồi. Chẳng hiểu sao nhìn đứa cháu gái của nhỏ bạn thấy thích kỳ lạ. Thích vẻ bẽn lẽn, ngại ngùng của bé khi cô Hai bé bảo 'chào cô đi con'. Thích cặp mắt đen lay láy đó. Lần đầu tiên mình nhận ra rằng bé gái cũng đáng yêu chẳng kém gì những bé trai nghịch ngợm (như quỷ sứ). Bao giờ mình sẽ có 1 bé của riêng mình để ôm vào lòng nựng nịu nhỉ? Sẽ không sớm hơn 5 năm nữa. Kế hoạch của mình dài hơi quá. Còn biết bao nhiêu thứ để học, để trải nghiệm trước khi dốc toàn tâm toàn sức cho những em bé đáng yêu.

    Tạp bút

  • Khúc Thụy Du
    Jasmin

    Mình nhớ có một truyện ngắn cùng tên với ca khúc này. Nhân vật nữ cũng tên là Thụy. Một câu chuyện buồn. Hình như mình đã khóc khi nghe audio đến đoạn cuối.

    Nhạc Trữ Tình

  • Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
    Jasmin

    Đi Vietculture. Gọi tứ tung rủ rê mà ai cũng từ chối. Thật ra đi một mình đối với mình không thành vấn đề nhưng cứ rủ để sau này họ khỏi bảo là "đi mà hỏng rủ".

    Có một người hay nắm tay mình khi cả hai cùng đi bộ. Mình đã nghĩ đó là do thói quen của người ta. Nhưng đọc xong 'người tình Spunik' mình thấy có chút gì đó phải suy nghĩ. Cũng cần nên để ý những câu như 'chị mà là bạn gái em thì bảo đảm chị sẽ mập lên vì bị ép ăn hoài'. Nếu người thứ ba nghe được câu nói này họ sẽ nghĩ gì?

    Trời chiều. Ngồi ở một vỉa hè trong khu Phú Thọ nhẩn nha với mấy món Huế. Bỗng thấy mình bị thôi thúc để đi tìm một ly nước mía đến kỳ lạ. Nhớ hoài những vần thơ của thi sĩ Nguyên Sa:

    *"Mùa xuân buồn lắm em ơi
    Anh vẫn đạp xe từ Saigon lên trường đua Phú Thọ
    Đạp xe qua nhà em
    Nhìn vào ngưỡng cửa
    Nhà số 20
    Anh nhớ má em hồng…

    Anh nhớ nhà em có cửa sơn xanh
    Có một hàng rào, có thầy, có mẹ…
    Có ngựa chạy trong trường đua, người đi ngoài phố
    Nên anh đạp xe đi
    Rồi đạp xe về
    Mà chẳng có đôi ta…

    Mùa xuân buồn lắm em ơi
    Mỗi lần đạp xe về anh vẫn nghe lòng bỡ ngỡ
    Chiếc xe còn nguyên màu sơn xanh
    Nhưng tâm hồn đã ngả sang màu sắt gỉ
    Bởi vì từ Saigon lên tận trường đua Phú Thọ
    Hết cả tiền uống một ly nước mía
    Mà cũng không gặp em
    Nên khát đắng linh hồn"...*

    Cố công chạy lòng vòng nhưng chẳng có xe nước mía nào. Vì sao lại cần một ly nước mía đến vậy? Vì mình muốn bù chỗ khuyết vật chất của thi sĩ. Trong túi mình có đủ tiền để uống một ly nước mía. Thậm chí một trăm ly nước mía. Nhưng giờ đây, dù có nhiều tiền nhưng mình lại bất lực vì những xe nước mía đã biến mất quanh trường đua Phú Thọ. Thay vào đó là những xe nước giải khát khác với các nhãn hàng thời thượng có gaz lẫn không gaz. Cái gọi là công nghiệp hóa đã làm tiêu tan tham vọng một trăm ly nước mía của mình.

    Người ta bảo mình ủy mị. Mình không cãi. Nói đúng mà. Mình đã từng ngồi suy ngẫm về cái tôi. Những tính cách, những sở thích, những thói quen, những thói xấu là ở đâu mà có? Mình đã tự trả lời được câu hỏi này rất lâu rồi. Người khác (có thể là một người lạ hoắc tự nhiên biến thành thân thiết) nghĩ rằng mình phải như thế này, như thế kia, như thế nọ để giống với họ và những người khác. Đối với mình, điều này là hoàn toàn không thể. Mình đâu có hoàn cảnh sinh ra, lớn lên và được giáo dục giống như họ. Mình khác biệt đó là điều tất nhiên. Con người ta chỉ có thể học cách để hòa hợp chứ không thể học cách để rập khuôn theo những người khác.

    Mình đọc được khoảng 30 trang quyển 'tôi nói gì khi nói về chạy bộ'. Quyển này khác hoàn toàn với những quyển tiểu thuyết mà tác giả đã viết. Chẳng hiểu sao khi đọc nó mình lại liên tưởng về phố núi và cái bờ hồ dài 5km. Cả thành phố nhấp nhô chỉ có mỗi bờ hồ là tương đối bằng phẳng. Mình chưa bao giờ đi bộ hết chiều dài bờ hồ. Họa hoằn là một đôi lần đi được một nửa từ chợ ra vườn hoa hoặc từ vườn hoa ra chợ. Vây mà mình lại đang nghĩ nếu mỗi sáng thức dậy chạy một vòng quanh hồ thì chắc sẽ hay ho lắm. Sẽ hay ho chẳng kém gì anh chàng mơ mộng nào đó bỏ Saigon lên phố núi định cư chỉ vì muốn được ngồi đọc sách bên bờ hồ mỗi ngày. Hì, mình là người mơ mộng mà khi gặp anh chàng này thấy còn kém xa.


    Sáng. Ngủ dậy trễ. Chạy vắt giò. Phóng xe như bay. May là sáng chủ Nhật nên đường phố còn vắng vẻ. Suýt tông anh kia ở khúc quẹo Miền Đồng Thảo. May mà cả hai thắng kịp. Để ý thời gian gần đây, mình có vẻ may mắn trong chuyện xe cộ trên đường. Bao nhiêu lần chạy tưởng cọ quẹt người ta nhưng đều né được. Có lần trời mưa, đang chạy nghe rầm rầm phía sau. Ngoái lại nhìn thấy 4 - 5 chiếc ngã lăn kềnh. Mấy người chạy trước mình cũng lạng quạng tay lái mà mình thì chẳng thấy gì. Có khi cũng do mình đi chậm. Nhớ lại những điều không may hồi năm ngoái. Mình thấy tất cả đều có liên quan đến một vấn đề duy nhất. Từ ngày nghiệm ra điều này, mình cố sống khác đi. Mình nghĩ, trong cuộc sống này, có rất nhiều điều trùng hợp ngẫu nhiên mà ta không giải thích được.

    Đọc xong 'người tình Spunik', mình rút ra được một điều rằng nếu cuộc sống thiếu tương tác với xung quanh thì người ta dễ bị đẩy vào ngõ cụt. Mình biết cái ngõ cụt này. Nó khiến con người mang nhiều suy nghĩ tiêu cực, thâm chí bị ý nghĩ về cái chết đeo bám.

    Một anh chàng nào đó băn khoăn về tình yêu thời hiện đại. Bài được đăng trên báo tuoitre hôm nay. Mình không biết có bao nhiêu người trẻ sẽ băn khoăn như anh ta? Tình yêu thời hiện đại: có tiền thì sợ tình yêu không chân thật mà không tiền lại chẳng ai thèm yêu. Thế thì làm thế nào để có tình yêu? Phải chăng ngày nay người ta yêu bản thân mình nhiều hơn? Có phải người yêu chỉ là một công cụ để tô vẽ lên bức tranh cuộc sống của họ thêm đầy đủ? Xét theo những gì mình góp nhặt được, cảm giác yêu một người nào đó là do người ta tự tạo ra trong não, trong những rung động cảm xúc của họ mà thôi. Yêu hay không yêu là do bản thân mỗi người tự quyết định (nhưng thường thì ít ai biết mình nên quyết định thế nào). Nếu người ta thấy thích ai đó ở một điểm nào đó thì là do những điểm ấy trùng với hình mẫu họ đã xây dựng sẵn trong trí tưởng tượng. Mình sợ nhất gặp phải tình huống này. Sợ thấy một người xa lạ bỗng trở nên thân quen vì người ta có những điểm trùng như vậy.

    Tạp bút

  • Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
    Jasmin

    Cuối tuần. Mình nghỉ làm ngày thứ Bảy. Lâu lâu giở thói lười biếng. Mà tháng này mình nghỉ 2 cái thứ Bảy rồi đó chứ.

    Việc đầu tiên sau khi thức dậy là làm bài tập môn chuyên ngành. Siêng một cách đáng sợ. Khi có gì đó dở dang mà mình đang hứng thì quyết làm cho xong. Giải tới giải lui. Cuối cùng cũng ra được đáp số đúng. Oh, yeah. Tự khâm phục mình quá đi. Cũng nhờ theo đuổi ngành này mà mình kiên nhẫn hơn với các con số. Nhớ hồi học đại cương, cũng cái thể loại này, mình giải 3 lần ra 3 kết quả khác nhau. Tức sôi máu.

    Làm xong bài tập khó, tự nhiên thấy phấn chấn. Thay đồ đi ăn sáng, uống cafe. Cắp theo quyển sách về Nhật Bản. Đi bộ lòng vòng trong xóm. Ngó nghiêng ngửa. Xóm này toàn bọn giàu có. Nhà xây theo quy chuẩn 4 tấm, có sân trước 3m. Toàn nhà mới không. Đang đi lưng tưng thì gặp thằng Nigeria thuê chung nhà. Bốn mắt nhìn nhau trào máu họng. Chả thèm cười. Mình chỉ quen thằng bạn của hắn. Tuy da đen giống nhau nhưng mình biết đứa nào quen đứa nào hông quen, hêhê. Lần đầu tiên phát hiện thuê chung nhà với Nigeria, mình sợ đến thót tim ra ngoài. Thấy nó đang cất xe ở dưới nhà là mình ba chân bốn cẳng phóng lên lầu thật nhanh. Tra chìa khóa vào ổ mà tay run cầm cập. Chui được vô phòng rồi tim vẫn đập thình thịch. Chả hiểu sợ cái quái gì. Sợ vì da người ta quá đen?

    Đi ăn trưa. Ghé quán của rocker. Ngạc nhiên vì cái bảng "cơm mặn". Há há, dụ gì đây. Còn đang băn khoăn, ngó dzô thấy hắn làm điệu bộ lắc lắc tỏ ý không có cơm chay. À, thì cũng đâu quan trọng gì. Hôm nay hông phải ngày chay. Mình cũng hông phải ăn chay "trường kỳ kháng chiến". Mình ghé tiệm hắn vì thứ nhất gần nhà, thứ nhì hông thích ăn thịt, thứ ba "lia thia quen chậu". Gọi 1 cơm 2 món xào và hột vịt kho. Hic, cơm bưng ra rồi thấy hơi hối hận. Chiều nay mình đi thi, ăn hột vịt lỡ bị hột dzịt trong bài thi thì sao? Huhu... Hắn lại mở Trần Thái Hòa để đổi cho cái rầm rầm của rock. Haiz, có cần phải ưu ái tui dữ vậy hông? Dù gì tui cũng vừa ăn vừa đọc báo, đâu có quởn hai cái lỗ nhĩ để nghe Trần Thái Hòa. Haiz, mềnh hông có ý gì nha, tại bạn tự nguyện à, mơi mốt có chiện gì mềnh hem có chịu trách nhịm đâu.

    Thi hết môn. Kỳ này hông thể chơi kiểu như lần trước là hổng học gì cả, vênh váo dzô ngồi thi mà vẫn 10 đỉm. Mất 3 tiếng để dợt lại. Công thức nhiều quá. Mà tính ra thì cũng dễ ợt vì cô giáo đã chỉ rõ sẽ ra đề phần nào. Vấn đề của các sĩ tử chỉ còn là học tủ để vô phòng thi mở tủ ra, có sẵn hết trơn. Vậy mà cũng có nhiều đứa không biết tủ nào để mà mở. Chờ mình làm bài xong là ở trên quay xuống ngó, sau lưng khều khều, xéo thì nháy nháy. Cho mấy bạn mớ công thức nè, tự ráp số vô đi. Mình chuồn sớm đây. Hêhê.

    Nếu hôm nay có việc gì đó làm mình áy náy trong lòng thì chỉ vì chưa đi đổi sách. Trời nắng nên mình làm biếng. Trưa mai sẽ tranh thủ giờ nghỉ trưa để đi đổi. Mình đang cần sách mới. Ngắm nghía vài cái tựa, không biết bên thư viện có không nữa. Hôm kia, tự nhiên siêng siêng đọc một lèo hết quyển 'Tôi tự học' của TG Nguyễn Duy Cần. Đúng là sách quý. Đọc đi đọc lại vẫn thấy nhiều điều mới mẻ. Mỗi lần đi nhà sách mà bắt gặp quyển nào của NDC là mình chộp ngay, hổng cần phải suy tư chọn lựa gì hết. Kết cụ ấy từ dạo 'Cái dũng của thánh nhân'.

    Nếu mà ai đó muốn xen vào những quyển sách của mình thì mình sẽ rất khó chịu. Người ta có kệ sách hay tủ sách thì không có nghĩa rằng người ta phải đọc thường xuyên những quyển sách trên kệ (tủ) đó. Khi đối diện với sách, có nghĩa rằng ta đang đối diện với tâm tư của tác giả. Mỗi quyển sách cũng như một người bạn vậy. Mà đã là bạn thì phải được tôn trọng. Bạn nằm ở đó, có khi nhiều tháng hay nhiều năm trời ta quên bẵng là bạn đang tồn tại bên cạnh ta. Nhưng, khi ta gặp một điều gì đó gút mắc, hoặc giả dụ ta đang cần tra cứu thông tin, hay là ta cần phiêu lưu vào một thế giới khác để cho qua thời gian rảnh rỗi. Thì, những người bạn này giúp ta thỏa mãn. Chưa kể rằng, kiến thức của ta sẽ ngày càng rộng hơn, bao quát được nhiều vấn đề hơn.

    Nhắc đến sách, mình nhớ một kỷ niệm với Rick. Mỗi lần hẹn gặp mà Rick đến trễ, mình thường chui tọt vào nhà sách. Khi Rick tìm được mình với quyển sách trên tay thì lúc nào Rick cũng cười: "You want it?". Mình gật đầu. "Want more? Mình cũng gật đầu nốt. Hehe... Thích nhất là những lúc như vậy. Tha hồ muốn mua bao nhiêu thì mua. Tính ra thì mình cũng rất đỗi "đàn bà" đó chứ. No money = no tea, no girl, no talk. Câu này mới học hồi sáng. Ngẫm nghĩ lại thấy quá xá triết lý thực tế. Thằng sếp mình có câu cũng rất chí lý (mà chắc chỉ cho riêng hắn): "no money, no honey".

    Tạp bút

  • Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
    Jasmin

    hoa lạc đà:
    ---> tuyên bố rất là gì đó và này nọ..

    Kệ tui, nhìu chiện.


    Nhớ thiệt hay là chỉ xạo thôi
    Hỡi anh thi sĩ của lòng tôi

    Tạp bút

  • Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
    Jasmin

    Hai ngày nay đánh vật với cái "framework agreement". Cuối cùng cũng xong nhưng chẳng ra hồn. Khó quá. Mình chẳng biết gì về luật. Đã vậy còn phải làm bằng tiếng Anh. Ôi trời ơi, chắc điên mất.

    Nguyên buổi chiều ngồi nghe cãi nhau. Cãi loạn xì ngầu. Cãi to. Cãi nhỏ. Cãi 3 người. Cãi 2 người. Cãi tiếng Anh. Cãi tiếng Việt. Người ta cãi chứ hông phải mình. Ngày mai mới tới lượt mình. Một cuộc cãi vã 2 người theo khuynh hướng "discuss". Lường trước trong đầu các vấn đề. Hừ hừ!!

    Mình đang sắp xếp lại thời khóa biểu của mình. Có nhiều thứ mất trật tự từ sau Tết. Càng ngày càng mất trật tự. Tốn quá nhiều thời gian để làm những chuyện không đâu. Một cuộc sống thiếu lành mạnh, thiếu khoa học cực độ. Tiếc nuối. Huhu.

    "Ấy" bảo mình nên mặc quần ngắn qua gối, đại loại như kiểu jumpsuit. À, thì ra gái đẹp trong mắt "ấy" là như vậy. Teen gớm. Dù sao cũng cảm ơn người đã chịu khó ngồi tưởng tượng ra bộ dạng của mình đóng trong jumpsuit. Nói cho "ấy" nghe nè: "Khi nào em có ý định cưa "ấy", chắc chắn "ấy" sẽ chết (dù ở bất kỳ tư thế nào) vì một bộ jumpsuit. Hí hí. Liu liu".

    Tạp bút

  • Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
    Jasmin

    Mệt. Chẳng làm gì nặng nhọc cũng mệt. Mệt vì uống cafe. Lãng hết chỗ nói.

    Lết về nhà. Nghĩ bộ dạng mình đi làm thiệt giống mấy ông quan liêu. Không cặp táp, chẳng ba lô. Trên tay lại cầm tờ báo. Chỉ còn thua mấy anh "hành chính công vụ" ở chỗ chưa phì phèo thuốc lá.

    Phòng mình hôm nay quá oi bức. Cho máy lạnh chạy hết ga. Bật nhạc. Tắm. Mình thích tắm trong tiếng nhạc.

    Nghĩ về ngày tháng sắp tới. Có lẽ nhiều chuyện lớn sẽ xảy ra. Có lẽ sẽ thay đổi nhiều thứ. Mình không muốn "view" quá xa nhưng cũng không thể không giả định tình huống.

    Có người bảo "bỏ làm thơ lâu ngày giờ làm lại khó quá". Mình cũng vậy. Câu chữ đặc quánh như dầu hắc. Đem quyển Văn Đàn Bảo Giám về rồi mà vẫn chưa xem chữ nào. Hôm nay mình địa quyển "Nếp cũ - Cầm, Kỳ, Thi, Họa" trong tiki.vn mà chẳng dám đặt hàng. Mua rồi chất đầy nhà, mỗi lần dọn là mỗi lần ngán.

    Nghe nhạc: *(http://mp3.zing.vn/bai-hat/You-ve-Got-A-Way-Shania-Twain/IWZCI9BI.html)

    Tạp bút

  • Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
    Jasmin

    Mình tìm lại được bài thơ mà mình từng thích :biggrin:

    Tự sự anh và em..!!

    Anh đến bên em bằng bước nhảy Fpt
    và dấu răng trong trái tim tấy đỏ
    Với bài thơ “giữ im lòng như cỏ”

    • thơm gót hạ lãng du

    Anh đến bên em bằng gió mùa thu
    Xui lá rơi để vàng len ngập lối
    Trái tim em tự bao giờ mắc lỗi

    • đập nhịp hốt nhiên

    Anh nói yêu em lần đó - đầu tiên
    Để lần sau vẫn miên miên tê tái
    Em đã yêu anh hằng hà vạn đại

    • thèm nữa, cần thêm

    Em nói anh là “định mệnh” của riêng em
    Anh bảo em - tài tiên cãi số
    Hẳn là em không bao giờ sợ khổ
    Vì em thường (bắt) bẻ “định mệnh” nhớ không?

    Em bảo anh: ”đừng có phách đi ông”
    Anh nhỏ nhẹ “ anh còn mong chưa đủ”
    Trời khiến em riêng tình anh quyến rũ

    • Phải chịu thôi ..

    Em bảo rằng đến nơi ấy xa xôi
    Tạm rời anh, dỗ trái tim hờn dỗi
    Giờ chia tay – đến chi mau mà vội

    • em ơi

    Tờ lịch tháng 5 ngờ mưa đến mà rơi
    Chiếc phong linh mặc gió, vương buồn bã
    Con sâu lạnh rùng mình trên phiến lá
    Anh rùng mình – bao nữa em về bên ?

    Em hứa về

    • anh ngóng đợi từng đêm
      Nhớ lời em dìu dịu cơn lóng cóng
      Dấu yêu ơi, nắng có thể vùi và sương còn lúc đọng
      Nén lửa lòng sao khỏi bỏng hỡi em!!
    Tạp bút

  • Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
    Jasmin

    Hôm nay mình dành một ngày đọc cẩn thận những gì cần phải đọc. Người ta nói mình "định vị" người ta trong vô thức. Thế thì khi ý thức sẽ như thế nào? Mình chỉ còn cách rà soát lại những gì đã qua. Thật thú vị là dù chuyện đã cũ nhưng những gì phát hiện được lại quá mới mẻ tinh khôi đối với mình. Có lẽ vấn đề này liên quan đến phạm trù "định vị".

    Mình thích người ấy viêt "Hai từ chia ly làm đớn đau như chảy máu". Phải, còn đau hơn chảy máu ấy chứ. Những cuộc chia ly trong đời nó làm con người ta quay quắt đến ứa nước mắt mỗi khi nghĩ đến. Có thể 1 năm, 2 năm hay nhiều năm trôi qua, con người ta già đi nhưng nỗi đau vẫn còn đâu đó. Phải vá nỗi đau bằng cách này hay cách khác. Nhưng, dù cách gì đi nữa thì cũng chẳng thể lành lặn nguyên vẹn như thuở ban đầu.

    Tạp bút

  • Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
    Jasmin

    Sài Gòn đã vào mùa mưa. Mình ghét những cơn mưa bất chợt buổi sáng sớm hay ban trưa. Mình không thích nhìn thấy Sài Gòn có gì đó giống Đà Lạt. Hoàn toàn không thích. Bầu trời xám xịt, mặt đường loang loáng nước và cây cỏ tươi non vì được tắm gội. Khung cảnh đó giống ĐL một cách ghê gớm. Ít ra là trong con mắt của mình, trong ký ức hằn sâu những ngày mưa ĐL của mình.

    Bao lâu rồi mình không về ĐL? Mình không nhớ nữa. Có nhiều thứ mình đã quên dần đi. Cô gọi cho mình nói sao lâu quá không thấy lên. Mình than bận học. Mình nhớ gì ở ĐL nhiều nhất? Những con dốc. Tiếng thông reo. Cái lạnh tê tay những ngày mưa bão. Mùi cỏ cây. Thung lũng trong ánh nắng ban mai. Quán hàng lúp xúp. Những cây dù đủ màu. Má hồng. Giọng nói. Tiếng rao. Mùi khói thuốc lá. Hè phố... 11 năm là những mảnh ký ức chắp vá rời rạc.

    Mình lại suy nghĩ về "ngã ba đường". Con người ta đau khổ nhất là những lúc đứng ở ngã ba đường. Lý trí một bên. Tình cảm một bên. Làm sao biết chọn bên nào? Làm sao để sau khi chọn rồi mình chẳng nghĩ rằng "con cá mất là con cá to"? Khi người ta thấy yêu ai đó thì người ta cũng đâu biết vì lẽ gì mà mình yêu. Người ta đặt ra những điểm a, b, c --> z để chọn người yêu nhưng khi nhìn lại người mình đã yêu thì chẳng có điểm nào trong những điểm đó hoặc rất ít. Người ta yêu vì lẽ gì? Nếu có điều gì đó làm mình sợ hãi lúc này thì hẳn là mình nhận ra mình đã mất bình tĩnh vì ai kia. Có lẽ nào lại như vậy? Mình ghét cái cảm giác này. Thật sự ghét.

    Tạp bút

  • Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
    Jasmin

    Hôm nay thứ Sáu ngày 13.

    Một ngày đặc biệt theo quan niệm của người Âu Mỹ. Đặc biệt nhất là ugly guy đã bay biến lên Dalat, để lại một khoảng trời tự do bao la. Đôi khi hắn làm mình phải chú ý. Hắn được làm cha ngày hôm kia. Chính xác là vậy. Cha đỡ đầu cho một em bé người Phi Luật Tân. Hắn rổn rảng khoe cả công ty, khoe khắp Sài Gòn. Chưa hết, còn khoe về tới quê nhà của hắn nữa. Chi tiết của em bé được hắn mô tả rất tỉ mỉ: độ dài, cân nặng, giới tính, giờ sinh... Cuối cùng thì hắn tự kết luận rằng sau này hắn sẽ có 4 đứa con với 2 người phụ nữ. Theo quan điểm của hắn thì không thể chung sống với 1 người phụ nữ trọn đời được, sẽ rất chán. Hắn hỏi mình "Mày muốn có bao nhiêu đứa con?" "À, không đứa nào cả" (nghĩ thầm: "Vì có những người đàn ông như mày cho nên tao ứ sanh con").

    Làm chung phòng với mình có một người đàn ông hông chịu nhớn. 31 tuổi, cao 1.73m, nặng 65kg, sinh viên Luật, sắp tốt nghiệp, gương mặt rất ư là ba-bi-ku-te (có nét đẹp nữ tính). Tồng ngồng vậy đó mà đụng tới là mặt đỏ lên, rồi giựng hờn. Uống cafe cũng đợi nhắc. Muốn bỏ sữa, bỏ đá vào cafe thì lại không chịu tự đi lấy sữa và đá vì ngại những người ngồi trong phòng có tủ lạnh. Nhờ gọt mấy trái xoài thì làm xoài bầm dập hết trơn. Đặc biệt thích ăn chả giò. Đưa bao nhiêu chả giò cũng hết. Nói tới hột vịt lộn và thịt chó thì nhăn mặt lắc đầu nguầy nguậy giống như nhắc đến thứ gì kinh tởm nhất trên đời. Chính vì vậy mà ai cũng thương, thương như thương 1 đứa em út bé bỏng. Ôi, người đàn ông không chịu nhớn, sắp xa anh rồi, mất cả niềm vui (được chăm bẵm).

    Tỷ mình bị stress công việc. Cuối tuần cả đám rủ nhau đi karaoke cho tỷ giải khuây. Mình thích hát. Nhưng không phải là hát karaoke. Chỉ là hát vẩn vơ. Mình hay hát một câu gì đó bộ não chợt nhớ được, bắt nhịp được. Có khi cứ hát líu hát lo mà cũng chẳng biết đang hát bài gì. Một vài lần giựt mình vì phát hiện đang hát bài "Vọng cổ teen". Ác gì đâu. Giống như tự kỷ ám thị vậy. Nó ám vào đầu mình lúc nào chẳng rõ nữa.

    Đã đọc xong "Gái đẹp". Gấp sách lại và nghĩ: "Liệu mình có cần đàn ông như mây cần gió, như cá cần nước?" Cần hay không cần? Chẳng biết được. Nếu người đàn ông có tư tưởng trân trọng phụ nữ như LMQ thì tội gì mà không té vào. Còn ngược lại, với những người đàn ông nghĩ rằng "đàn bà đái thấp" thì có lẽ nên thôi.

    "Những hẹn hò, từ nay khép lại, thân nhẹ nhàng như mây..." (TCS)

    Tạp bút

  • Trở lại
    Jasmin

    hoa lạc đà:
    Chắc là nói póng nói dzó tình iu Jas gì đây nà.

    Ở không quá ha, tối dìa lấy vỏ sầu riêng quỳ lên cho tui :jiday: nham hỉm zừa zừa í

    Tạp bút

  • Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
    Jasmin

    Thức dậy với toàn thân ê ẩm. Chẳng hiểu vì sao. Tối qua ngủ sớm ơi là sớm. Tưởng sẽ đọc hết "Gái đẹp trong tôi" nhưng chỉ vài trang là mắt díu lại. Vậy mà sáng ra lại chẳng muốn đi làm, cứ muốn ngủ hoài. Nghĩ đến câu nói của Hoài Linh mà phì cười: "ngủ nhiều làm gì, còn giấc ngủ ngàn thu kìa".

    Đọc báo. Tình cờ thấy giới thiệu 10 tình khúc ngọt ngào qua các giọng ca nữ. Chọn Shania với You're still the one. Nghe bài này liên tưởng đến Notting Hill với Hugh Grant và Julia Robert. Ấn tượng nhất cảnh cuối phim. Trong công viên yên bình, tràn ngập cây xanh và ánh nắng ấm áp, nàng mang bụng bầu nằm gác đầu lên đùi chàng, chàng say sưa đọc sách; nàng một tay đặt lên bụng vuốt ve đứa con sắp chào đời, chàng một tay cầm quyển sách đang đọc dở; và, họ truyền hơi ấm cho nhau ở hai bàn tay "thừa thãi" còn lại. Họ không nói chuyện với nhau, họ phiêu lưu trong chính họ, với những suy tưởng riêng tư của mỗi người nhưng cái bàn tay "thừa thãi" kia đã kết nối hai tâm hồn lại với nhau. Còn thứ hạnh phúc đôi lứa nào hơn thế?

    Tạp bút

  • Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
    Jasmin

    hoa lạc đà:
    Nhà đầu tư nào cũng đu dây kiểu này thì chắc là phá sản hết thôi..

    Cuộc đời thì ngắn ngủi, sao lại có quá nhiều đàn ông cà chớn? :hokthem:

    Tạp bút

  • Vài bài thơ của NGUYỄN TẤT NHIÊN
    Jasmin

    Hông thấy bạn nhắc tới bài "Vì tôi là linh mục" hen?

    Nếu có thời gian, bạn tìm đọc hồi ký của NS Phạm Duy. Cũng hay lắm.

    Góc thơ văn

  • Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
    Jasmin

    Có người bảo mình:* "Nếu em hôn anh một cái thì phải trả anh 500 đồng, còn nếu muốn mua mão cuộc đời anh thì phải trả anh 200 chai."*

    À há, 1 nụ hôn trị giá 500 đồng. Với 200 chai mình có thể hôn được: 400.000 cái. Tính trung bình mỗi ngày mình hôn 10 cái (tất nhiên là có những ngày ở không hôn nhiều và những ngày không có thời gian để hôn hít) thì mình sẽ có 40.000 ngày. Đem con số này đi chia cho 365 ngày thì sẽ được 109 năm. Wow, mình đã sống 30 năm mất rồi, thời gian còn lại giỏi lắm là thêm 30 năm nữa để hôn, còn sau đó thì không còn sức hôn, không có hứng hôn hoặc là ngủm củ tỏi (mà có khi bên nớ ngủm củ tỏi trước) thì coi như vốn liếng đi mất hết trước khi đến điểm hòa vốn.

    Nếu mình bỏ ra 200 chai để mua mão. Thì cái cơ thể kia, bộ não kia, ba trợn kia, du côn kia sẽ thuộc về mình (dĩ nhiên là có ký hợp đồng Bên A Bên B hẳn hòi). Mình sẽ làm gì để 200 chai này sinh ra 400 chai, 600 chai thậm chí nhiều nhiều chai? Mình sẽ rao bán nụ hôn tiếp tục. Tất nhiên là rao bán online, ở những trang hot rank như vatgia, 5giay, muaban, nhommua... Giá gốc của một nụ hôn là 500 đồng. Tính ra tiền USD (cho chắc ăn, khỏi lo trượt giá) là 2,5 cent. Mình sẽ bán với giá 3 cent, như vậy phần lãi trước mắt là 20% (hơi ít, nhưng kệ, Việt Nam ham rẻ). Ước lượng trung bình mỗi ngày sẽ có khoảng 1.000 phụ nữ người hỏi mua nụ hôn (mình không hạn chế độ tuổi của khách hàng, nếu bà ngoại có nhã hứng thì cũng okie). Trong 1.000 người này sẽ có ít nhất 100 người đồng ý mua. Mình sẽ kiếm được 3 USD/ngày. Một năm mình sẽ có được 1.095 USD. 10 năm sẽ đến điểm hòa vốn. Phần sau đó là bắt đầu có lãi.

    Haiz, tính đi tính lại, thấy đầu tư kỉu này dài hơi quá. Giá trị thặng dư thì ít mà rủi ro thì nhiều. Chả thèm :hokthem: Giờ mình cứ trả 500 đồng cho một nụ hôn cái đã. Nếu bên kia giảm giá mua mão thì sẽ re-consider :biggrin:

    :kis::kis::kis::kis::kis::kis::kis::kis::kis::kis: = 10 x 500 = 5.000. Chỉ mới bằng tiền gửi xe khi đi chợ Sài Gòn. Rẻ chán.

    :daika:

    Tạp bút

  • Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
    Jasmin

    corenthien:
    em vừa được tặng cuốn này tối qua :)) doc cũng thú vi đó chư :))

    Ừ, chị cũng mới ghé nhà sách mua tối qua. Canh me bữa giờ. Đọc được một ít rồi. Chị đang tò mò về người tặng em quyển này? Có phải là một bóng hồng nào đó không?

    Tạp bút

  • Hình ảnh chương trình 1.5 " Trao niềm tin - gửi yêu thương"
    Jasmin

    Thanks sinhviendalat, chị khoái tấm này :verycraz: HT nhà mình ư là gì gì đó :biggrin:

    Cứ như chàng Vi Tiểu Bảo và các nường thê tử :thoisao: Chưa biết ai là Song Nhi, chắc pé Đen quớ :cheer:

    Kế hoạch và tình hình hoạt động

  • Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
    Jasmin

    Trích: Gái đẹp trong tôi

    1. PNX - Đêm đã khuya, thấp thoáng trong gió một làn hương.

    Với chàng Xuân Diệu của nửa đầu thế kỷ XX, tôi ngờ rằng chàng cũng chỉ đón nhận một cách rụt rè. Chàng phân bua: “Ai đem phân chất một mùi hương?”. Tâm hồn mỏng manh ấy không dám xúc phạm đến một cái đẹp trong veo như giọt nước mưa. Chỉ từ xa chiêm ngưỡng. Với tôi, thế hệ của chúng tôi đã khác. Những lúc ấy, không chỉ tận hưởng làn hương mà bao giờ tôi cũng khát thèm được ăn bông hoa đã tỏa ra hương quyến rũ ấy. Ăn hoa? Đói thì ăn. Trong những năm phiêu bồng gió bụi, thi hào Nguyễn Du đã từng ngày ăn hoa cúc cầm cự qua cơn đói. Nhưng trong hoàn cảnh khắc nghiệt này, hoa chỉ là hoa. Với tôi, mỗi bông hoa là một nhan sắc tốt tươi và phì nhiêu. Thử nghĩ, lúc chia tay mà cái mùi hương từ trong thân xác lộng lẫy của nàng luôn quay về như một sự ám ảnh, phải làm gì để quên? “Xin đưa bông hoa ấy cho tôi/ bỏ vào miệng nhai/từ đó/nàng trong tôi nguyên vẹn hình hài”. Như vậy là gọn và thực dụng.

    Đời sống này, thế kỷ này, khi đến với phái đẹp, người ta cũng đã thực dụng nhiều lắm rồi. Lại Xuân Diệu, thuở ấy, ông chỉ e dè thốt lên: “Em ơi, chớ phụ duyên trời đất/ Trang điểm vì ta chỉ một lần”. Chỉ một lần nàng tô son vẽ phấn là chàng đã hả hê lắm, sung sướng lắm. Xem ra thanh cao biết bao nhiêu. Và chàng Thái Can lúc thương xót cho một bông hoa từng bị vùi dập cũng chỉ nghiến răng khuyên lơn: “Em về điểm phấn tô son lại/ Ngạo với nhân gian một nụ cười”. Thì ra, giữa gái và trai, giữa âm và dương vẫn còn một khoảng cách.

    Khoảng cách ấy, ngày càng thu hẹp lại. Không là sự chiêm ngưỡng rất quân tử kia, rất cao thượng kia, vì tôi luôn nghĩ đến sự chiếm đoạt. Yêu? Nghĩ cho cùng là một sự chiếm đoạt, chiếm hữu. Vừa ích kỷ và cũng vừa bày tỏ cảm xúc trọn vẹn nhất. “Bàn tay năm ngón ngắn dài/ phiêu lưu trên một vùng thân xác/ em cứ nằm phong lưu và hát/ những ca khúc phụ tình/ bàn tay tôi đẫm ướt/ hơi thở của hoa hồng/ mùi hương của giới tính/ thì có làm sao không?”. Tôi đã thốt lên như thế. Và tự bảo rằng, chẳng việc gì phải nghi ngờ, nghi ngại dẫu biết là tình phụ. Nhưng vẫn chấp nhận. Bởi vì yêu. Vì thương. Vì nhớ. Đã bao giờ bạn nghe một ca từ rất sến nhưng không hề rẻ tiền:* “Tôi xin người cứ gian dối, nhưng xin người đừng lìa xa tôi”?* Tình yêu ấy chân thành lạ thường. Đáng khen lạ thường.


    Ảnh: CTV

    Tại sao lại chấp nhận một tình quên, luyến tiếc một tình phụ? Không gì lạ. Cái thân xác ấy đã là một ám ảnh không nguôi của dục vọng. “Tôi âm thầm ráo riết/ Phủ đầy giọt giọt hoa”. Ráo riết và cuồng nhiệt cũng là một cách tỏ tình trong im lặng.

    **2. Ngàn xưa ông bà ta bảo: “Một thương tóc bỏ đuôi gà/ Hai thương ăn nói mặn mà có duyên”. **Cái tóc đuôi gà ấy đã đổi thay. Thời của chàng Phạm Duy đã thấy “Này cô em Bắc kỳ nho nhỏ/ này cô em tóc demi garcon” - thì nay, tôi đã thấy tóc tém, thậm chí cái đẹp của mái tóc ấy là bốn mùa thay đổi như thời tiết. Chả việc gì phải nuôi dưỡng “tóc mai sợi vắn sợi dài” nữa. Mà phải thay đổi. Cái sự thay đổi từ mái tóc của người phụ nữ, khiến các đấng mày râu phải chết mê chết mệt. Hôm nay em tóc dài, sáng mai em tóc ngắn. Cũng là vui, là đẹp đấy thôi. Đỡ nhàm chán. Không thể ngày nào cũng ăn một món, dẫu là ngon.

    Ăn nói có duyên? Muốn cảm nhận cái duyên ấy như thế nào thì trong giao tiếp, ta phải hiểu nàng đã thốt gì trong lời vàng ý ngọc. Nhưng không phải lúc nào cũng thế. Táo tợn cho các cô nàng của thế kỷ này, do mối quan hệ xã hội, do được học hành chu đáo và cũng do làm những công việc mới mẻ vừa mới du nhập vào đất nước Đại Cồ Việt, họ đã...

    Gì nữa đây?

    Thưa, họ đã nói ngoại ngữ như bắp rang, ta cố gắng lắng nghe nhưng cũng chả hiểu gì sất, cứ như vịt nghe sấm. Lạ thật, dù không hiểu nhưng ta cũng đắm, cũng say. Bởi đôi môi ấy. Trịnh Công Sơn đã từng lắng nghe và cảm nhận tài tình: “Ngoài phố mùa đông, đôi môi em là đốm lửa hồng”. Cảm nhận là một sự chủ quan, chứ chưa hẳn đã hiểu. Mà nào ai có thể hiểu được người phụ nữ? Chính vì không thể hiểu nên thi ca, hội họa, tóm lại các loại hình nghệ thuật mới dào dạt ra đời - nhằm xác tín cái đẹp theo cách hiểu của từng người sáng tạo.

    Thế cái đẹp trong tôi là gì? Chẳng biết nữa. Chỉ biết rằng “vùng thi ca không có mái nhà và không biên giới/ nhân loại có chung một tiếng nói/ là tiếng kêu thương trên giường/ tiếng kêu rên chăn gối”. Đã yêu thì phải gọi. Chẳng lẽ ngậm câm như hến? Vô lý quá. Cũng quá vô lý khi ta phải nhìn một cái đẹp đã bị phủ bởi lụa là che chắn. Ông bà ta bảo: “Người đẹp vì lụa”. Tôi không thích. Cái đẹp ấy giả tạo lắm. Phải là... đẹp trên từng centimet của những vùng da thịt mà con mắt ta nhìn và bàn tay ta được phiêu du ở đó. Có như thế mới là sự tận hưởng tót vời để hát lên tình ca đôi lứa.

    3. Đọc tiểu thuyết Tàu, ta gặp gỡ biết bao người đẹp đổ nước nghiêng thành. Họ đẹp đến nỗi “nguyệt thẹn hoa nhường” và “chim sa cá lặn”. Tôi ngờ rằng cái đẹp ấy chỉ dành cho những ai có vóc dáng “mình hạc xương mai”. Chẳng ngờ gì nữa, cứ lật những trang tư liệu về hội họa Trung Hoa, ta sẽ thấy cái cảm nhận không sai. Và cái đẹp từ văn chương đã du nhập vào trong đời sống để tạo nên thẩm mỹ chung cho nhiều người. Đó cũng là một trong giá trị cần thiết của nghệ thuật. Nói một cách biện chứng, “văn hóa khi đã đi sâu vào đại chúng cũng tác động như một sức mạnh vật chất”. Hình ảnh cái đẹp của người phụ nữ Việt trong nghệ thuật Việt Nam nhiều thập kỷ qua, tôi luôn nhìn thấy* “vai em gầy guộc nhỏ, như cánh vạc về chốn xa xôi”* (Trịnh Công Sơn). Một cái đẹp mong manh và dễ vỡ, buộc ta phải nâng niu và đôi lúc chỉ dám lặng lẽ chiêm ngưỡng một cách thành kính.

    Tôi không chỉ thích chiêm ngưỡng, vì thế tôi rất thích gặp gỡ những phụ nữ như bước ra từ trong tranh của thời Phục hưng. Chao ôi, bao nhiêu là phì nhiêu màu mỡ, bao nhiêu là đẫy đà ngồn ngộn như một lời mời gọi. Cuối cùng là gì? “em dũng mãnh uy quyền như con hổ/ ngấu nghiến cắn tôi/ tâm linh thi sĩ rách tả tơi/ đang gào lên sự chết”. Đừng rụt rè, đừng ngần ngại. Tôi không ngờ chàng Huy Cận khi xưa hay sầu lắm lại có thể viết được câu thơ rất lạ, rất mới và cũng rất mang tâm thế của giới trẻ hiện đại: “Thịt là hơi ấm da hơi thở/ Xương cọ vào xương bớt nỗi hàn”...

    Trong khi đó, mẫu hình của nàng Tố Tâm và chàng Đạm Thủy trong tiểu thuyết của Hoàng Ngọc Phách (1925) xem ra bạc nhược quá. Sao lúc ấy, thời khắc ấy họ không dâng hiến cho nhau để sau này khỏi tiếc nuối ngậm ngùi? Đạm Thủy thương tiếc đến nỗi bỏ ăn, quên ngủ mà thành bệnh. Nhưng ta không trách họ được. Họ không thể vượt qua thời đại họ đang sống. Nghĩ như thế mới thấy Kiều là một phụ nữ đầy cá tính và hiện đại. Lúc ấy, chính nàng đã buột miệng than thở một câu rất... đàn bà: “Biết thân đến bước lạc loài/ Nhụy đào thà bẻ cho người tình chung”. Bây giờ có thể rằng, để không phải chép miệng than vắn thở dài như thế, thế hệ @ đã thực hiện một cách chủ động chăng?

    Gì thì gì. Ai nói gì cũng mặc. Cái đẹp ấy đầu tiên và cuối cùng phải là một sự khỏe mạnh, khỏe khoắn của thân xác. Cho dù, theo thời gian, thẩm mỹ về cái đẹp của người phụ nữ có thể thay đổi, nhưng những người đang yêu sợ nhất điều gì? Người yêu bị ốm. Lúc ấy Roméo cũng lo sót vó cho Juliett, như chính chúng ta đấy thôi. Vì thế, nàng đẫy đà và khỏe mạnh cũng là yếu tố cần thiết. Nói như thế là một sự thực dụng. Tại sao không thực dụng khi tôi đang sống như nhân vật của Alexis Zorba “Đời người thì ngắn ngủi, sao lại có quá nhiều đàn bà đẹp?”.

    Lê Minh Quốc[

    Tạp bút

  • Hình ảnh chương trình 1.5 " Trao niềm tin - gửi yêu thương"
    Jasmin

    Piggy:
    Đã ổn định rồi đó Jas àh. HT đựơc chụp có 1 tấm àh...khen cho HT vui hihihi :)

    Thanks P, hôm sinhviendalat post, HT cũng có 1 tấm đang tặng quà, nhìn cũng xinh giai lắm hehe... Kỳ này Jas hông lên mà sao HT xí xọn quá thể. Khoe với Jas là hông có dẫn ai đi theo, hông biết sự thật phải vậy hông nữa.

    :thoisao:

    Kế hoạch và tình hình hoạt động
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
  • 7
  • 61
  • 62
  • 5 / 62

Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

10.542 chuyến · 36.638 lời nhắn · 29.501 hành khách

Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

Powered by NodeBB Contributors
  • Bài viết đầu tiên
    Bài viết cuối cùng