Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
Số hành khách HK-2009-1024

Jasmin

@Jasmin
Bỏ theo dõi Theo dấu
Thông tin
Bài Viết
1.2k
Chủ Đề
181
Chia sẻ
0
Nhóm
0
Người theo dõi
0
Đang theo dõi
0

Sổ hành trình — lời nhắn

Gần đây Tốt Tranh cãi

  • Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
    Jasmin

    Nghĩ về ai với tần suất ngày càng nhiều nhưng mình không chắc đằng sau cái nghĩ này sẽ tồn tại tình cảm gì đó đặc biệt hơn cái tình cảm vốn dĩ vẫn có lâu nay. Có phải mình đã "vất bỏ" người ta vì cái tình cảm riêng tư khác của mình như ai đã nói không? Mình còn không hiểu nổi chính mình thì ngày nào mình sẽ hiểu ai và nhìn thấy ai "chẳng có gì hấp dẫn"? Có quy định nào cho điều gì là hấp dẫn và điều gì là không hấp dẫn ở một con người?

    Một người tồn tại với sự méo mó trong suy nghĩ và tâm hồn như mình thì để "go along with someone" dường như là điều bất khả thi. Mình nghĩ đến "con thú hoang". Có một điều gì đó tương tự như vậy. Sự trở chứng, bất kham của một con thú hoang ở dưới lốt con thú nuôi.

    Nghe đi nghe lại bài "Này em có nhớ". Man mác cảm xúc khó tả thành lời, mỗi lần nghe là mỗi lần khác.

    Tạp bút

  • Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
    Jasmin

    Ngồi heo hắt. Hông thấy có gì hứng khởi. Mọi ngày nói chuyện rổn rảng, hôm nay im ắng quá. Chẳng buồn uống cafe. Cứ như con mèo ướt.

    Đi ăn trưa. Quăng lựu đạn búa xua. Vài đứa chộp một cách ngây ngô. Thấy cũng tội mà thôi cũng kệ. Cô bán cơm bảo “công chúa hôm nay ăn gì đây?” Há, lâu quá mới nghe lại từ này. Khoái.

    Bưng khay cơm đi ngang quầy nước. La lớn: “Dạ con chào chú”. Ông chú đang pha cafe giật mình ngẩng lên. Cười. Nụ cười trông tội nghiệp sao sao í. “Ờ, chào con”. Mình tỉnh bơ đi luôn vô “green-house”. Giống quỷ quá.

    Có 1 tờ 50 ngàn bị rớt trong hành lang. Bên hành chánh rà soát trên camera phát hiện ra người đểnh đoảng chính là thằng sếp mình. Nhận lại tiền, nó chìa ra tờ 100 ngàn bảo “mày giúp tao mời sinh tố mọi người”. Hic, sang dữ. Cả chục người lận, 100 ngàn biết uống kiểu nào đây?

    Đọc bài viết của Nguyễn Đông Thức về “chia tay”. Nối theo bài viết là bài nhạc TCS “Chúa đã bỏ loài người/Phật đã bỏ loài người/Này em, em cứ phụ người”. Lần đầu tiên thấy da gà mình nổi lên khi lời ca và giai điệu hòa nhịp.

    “Này em có nhớ cuộc đời? Này em có biết loài người? Này em có nhớ gì tôi?”

    Tạp bút

  • Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
    Jasmin

    "em, sao em trốn học hoài dị?" "kệ em" "sao em hung hăng quá dị?" "em bắt chước người Saigon" "người Saigon nào dị?" "người Saigon nói chung"...

    Người Saigon nói chung, người Saigon 'general'. Vài người còn gọi người Saigon là Saigonese hay Saigonaise. Không hiểu tự bao giờ mà mình thích cái tếu táo của người Saigon. Có lẽ đôi khi mình chủ quan trong suy nghĩ chăng? Sống ở Saigon lâu quá rồi mà. Người Saigon hay hát nhạc chế, mình cũng thích lảm nhảm nhạc chế mặc cho Má mình (dân Saigon chính hiệu con nai vàng) bảo rằng: 'cái thứ nhảm nhí'. Mình thích giỡn cho dzui, còn Má mình... nói sao ta, có vẻ là người không muốn đùa. Dù gì thì mình vẫn cứ thích nhạc chế. Sáng nay, một người Saigon hát theo điệu nhạc của bản "Speak Softly Love" (phim The Godfather):

    "tình như củ khoai
    mình bẻ làm hai
    ai ngờ khoai sùng"

    Mình để câu này lên status. Một người Saigon khác lên tiếng:

    "tình như trái banh
    mình đá vòng quanh
    ai ngờ banh xì"

    Còn mình sẽ là:

    "tình như gối ôm
    mình ước thiệt thơm
    ai ngờ hôi rình"

    Hồi nãy đi ăn cháo lòng 3 đứa hết 51 ngàn. Mình trả nợ tiền bánh mì chả cá cho bé kia hết 8 ngàn. Còn dư 1 ngàn lẻ, mình mua 2 nụ hôn.

    :kis::kis:

    Đi tắm. Vừa tắm vừa nghe "Speak Softly Love"

    'speak softly love
    and hold me warm

    against your heart"

    Tạp bút

  • Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
    Jasmin

    Trốn học đi lang thang một mình. Chính ra thì đi mua sách chứ hong phải đi chơi. Ngoài quyển sách mình đang cần cho việc học ra thì mình lụm thêm quyển "Lỗi chính tả và cách khắc phục". Ông chủ tiệm còn giới thiệu với mình 2 quyển nằm trong bộ sách này là "Lỗi từ vựng" và "Lỗi ngữ pháp". Hơ hơ, mình chưa cần hai quyển kia. Lấy quyển chính tả trước. Nghiền ngẫm để còn đi sửa lưng ai nữa chớ. Mục đích chỉ có nhiêu đó thôi. :verycraz:

    Phải hơn 1 năm rồi mình mới ghé nhà sách Phương Nam. Thấy được một sự xuống cấp hẳn so với hồi mới khai trương. Quầy sách ngoại văn giờ chả có cuốn ngoại văn nào. Mình ngạc nhiên khi thấy những quyển sách văn học hơn 1 năm trước mình ghé nó nằm vị trí nào thì giờ vẫn y chang vị trí đó. Rờ vào còn hơi nhám nhám bụi. Nhạc thì xập xình giọng ca sĩ Hồng Ngọc (lẽ ra nhà sách nên bán thêm quần áo thời trang để phù hợp với nhạc). Trước cửa ra vào mất tiu cái quầy giới thiệu sách mới. Chẳng nói được gì ngoài chữ thất vọng. Hoạt động kiểu này thì còn lâu mới bì kịp Fahasa nhá. Mà cũng phải thôi, Fahasa đâu có mở cửa hàng ở cái xứ Gò Vấp này. Muốn Fahasa thì phải đi quận Nhứt cơ.

    Tạp bút

  • Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
    Jasmin

    Nghe cô đọc điểm kiểm tra hôm trước mà lùng bùng lỗ tai. Từ hồi đi học đến giờ chưa có con điểm này. Ớn óc quá. Cả lớp điểm sàng sàng nhau. Kiểu này chắc lên bảo văn phòng cho em khỏi học, khỏi thi gì nữa, em tình nguyện đóng tiền học lại đợt sau. Đỡ tốn thời gian.


    Online.

    • hong để sờ tay tút hả?
    • hem cóa. e đang chơi gêm. Chị Chang đang làm j dạ?
    • mới tắm xong. Thơm tho.
    • hun kái :-:-:-* họ họ >:D<
    • hứ, ai cho?
    • hehe ko cho cũng làm ròi. Sao hả? Có ý kiến j nữa hem?
    • hong, mún đi ngủ. Mệt dồi.
    • vậy hả? dậy mình đi ngủ đi he? ;))

    Hổm rày đang theo dõi truyện "Xin cạch đàn ông" trên radio. Chắc phải qua thư viện kiếm quyển này quá. Mình nghe nghe ngủ ngủ, cuối cùng cũng hiểu mạch truyện nhưng hay cái gì, dở cái gì thì hỏng biết.

    Đi ngủ thôi. Chúc mình ngủ ngon. Chúc ai ngủ ngon. Hun cái :-*

    Tạp bút

  • Nhật Ký Tuổi Hăm.
    Jasmin

    Chị có quen một người (chỉ là khách hàng chứ không phải bạn), tiếng Anh của anh ta khá tốt, thậm chí nghe qua điện thoại tưởng là người ngoại quốc, anh ta chia sẻ với chị rằng anh ta tự tin hơn khi phải nói những vấn đề quan trọng & nghiêm trọng bằng tiếng Anh. Em cũng vậy đúng không pé?

    Nhật Ký Tuổi Hoa

  • Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
    Jasmin

    Mình lao động chân tay cật lực quá nên đói. Trong lúc chờ nước sôi để chế bánh đa cua, tranh thủ giở nhật ký ra viết lăn tăn.

    Thẩm thấu cái đói. Run cả tay, viết chả được chữ nào. Mở tủ lạnh cho một viên New Choice Tropical vào miệng. Mặc kệ cái tin có chất độc hại gì đó. Khi nhu cầu thấp nhất trong nấc thang Maslow réo gọi thì chả cần đến nhu cầu an toàn gì sất.

    Viết đến đây thì nước sôi. Chế nước vào tô bánh đa cua. Viết tiếp khi chưa được ăn.

    Ngày hôm nay mình tương đối thành công. Thi xong cái môn ớn lạnh. Mình ớn nó vì nó hông phải là sở trường của mình. Mình chỉ có thể cố gắng vận dụng trí óc chứ chân tay thì chịu chết. Tuy vậy nhưng mình chưa khi nào đề cao cơ bắp. Vì quan điểm này mà mình hay châm chọc mấy tay "kiến càng" là "phàm phu tục tử", "đầu óc ... tứ chi phát triển". Nhưng nghĩ lại nếu hông có cơ bắp nhìn cũng chán lắm à nha. Người ta có thể nhậu với xí quách nhưng có bồ mang hình dáng xí quách chắc hỏng ai ham. Hì. Ngưng viết 15 phút. Ăn cái đã.

    ...

    Mình ăn nhanh quá. Mới có 14 phút hà. Bánh đa cua hong ngon. Cũng tại mình chế ít nước. Nhớ quán bánh đa của ở gần Parkson. Haiz. Lâu quá hông ăn bởi dzì hông đi qua lối đó. Chưa đủ 20 phút để nhận thấy là no. Dứt thêm bịch sữa tươi. Giờ thì tạm đủ năng lượng để vào vấn đề lảm nhảm ngày hôm nay: "Đong gái".

    Mình bắt gặp khái niệm "đong gái" ngày hôm qua. Theo mình thì từ này thể hiện nhiều khía cạnh của người phát minh lẫn phát ngôn. Nếu đem so với "tán gái" thì từ này đẳng cấp cao hơn, thể hiện rõ cái tôi của kẻ đòi "đong". Không hiểu sao nghe từ này mình nghĩ tới rổ đậu phọng và gạo. Từ đong được sử dụng cho hai món này. À, còn thóc nữa chứ. Hừm, mình phải xem xét định nghĩa cụ thể của từ đong. Có 1 anh chàng nào đó viết bài "Bí kíp đong gái trên net". Đọc sơ, hiểu tình huống. Thích nhất câu: "Đong gái là một nghệ thuật, và người đong gái là một nghệ sỹ". Ờ, nghệ sĩ ở không, tỷ phú thời gian. Ngồi click chuột, gõ tay 9 ngón mà tưởng là vẻ vang lắm. Xời!

    Tạp bút

  • Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
    Jasmin

    Báo đăng sóng điện thoại di động có thể gây hại cho sức khỏe con người. Cũng chưa có phát ngôn chính thức nào có cơ sở cho chuyện này. Còn phải đợi thực nghiệm chứng minh. Dù gì thì trong giai đoạn ngắn vẫn chưa biết được có hại hay không và mức độ (ăn) hại thấp hay cao. Mình cũng có điện thoại di động. Một cái thôi. Nhưng mình thường xuyên quên rằng nó tồn tại. Bỏ trong giỏ, vô văn phòng, quăng tụt cái giỏ vào hộc bàn, mở máy tính lên, cắm đầu vào máy, thế là quên. Đến hồi nhớ ra thì cả một danh sách gọi nhỡ và tin nhắn. Vì những sự cố này mà mình bị con bạn 'nối khố' xài xể không biết bao nhiêu bận. Nó bảo 'có điện thoại làm gì mà hông nghe hả con quỷ sứ?' Hung dữ thế đấy, toàn gọi mình là 'con quỷ' không hà. Chạm tự ái dễ sợ nhưng mình luôn tha thứ cho nó. Nhưng có một vài tình huống khác, những câu nói chạm tự ái không thể nào khiến mình có thể tha thứ. Và nó làm cho mình có suy nghĩ khác hoàn toàn về một con người mặc kệ những hình tượng tốt đẹp đã được vun đắp suốt một thời gian dài. Có thể do người nói vô tình nhưng lời nói lại gây ra một sự tổn thương sâu sắc cho người nhận nó.

    Chiều nay mình thấy người ta đánh nhau. Do cọ quẹt xe chứ không mâu thuẫn gì to tát. Một đôi nam nữ xông vào đánh một thanh niên. Vừa đánh vừa chửi (thề). Cả ba đều rất trẻ. Mình sợ hãi thật sự. Tại sao lại giải quyết mâu thuẫn bằng nắm đấm? Có một thực tế mà mình thấy được là người Saigon tuy có tính khoáng đạt, vui vẻ nhưng thường hung hăng. Có lẽ không phải là tất cả nhưng không ít người như vậy. Họ sẵn sàng xử theo 'luật rừng' nếu bị chọc tức. Mình từng đọc thấy một người Saigon viết rằng anh đã đánh người đàn ông đạp xích lô khi ông ta có hành động nhảy khỏi bàn đạp, bỏ mặc vợ mình đang ngồi phía trước và chiếc xích lô lao tự do xuống dốc cầu đông người. Mình đọc đoạn văn này đã nhiều năm nhưng mỗi khi chứng kiến đánh nhau là mình lại nhớ đến những điều đã đọc.

    Tạp bút

  • Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
    Jasmin

    Cúp cua. Đầu têu cho cả đám trốn học với lý do thật đơn giản: đi ăn đồ chay. Sáu đứa lục tục kéo nhau đi trong sự ngỡ ngàng của những đứa ở lại. Nhiều đứa còn tỏ vẻ ngạc nhiên khi thấy mình cúp cua. Làm như trong cái lớp này chỉ có tụi nó mới biết cúp cua vậy.

    Sự đời nghĩ cũng kỳ lạ. Có khi cả tuần chả thấy ma nào rủ ăn uống, nhưng vừa lê mông ra quán ngồi thì điện thoại đổ chuông liên tục. Bữa khác nhe mấy cưng, lần sau nhớ 'book' trước à (há há, chảnh :verycraz:).

    Nháy mắt cái đã thấy cuối tuần đến nơi. Tuần này ngưng đọc sách dù rằng cũng có tha về nhà 1 quyển. Lười biếng. Thích ngủ hơn. Thôi đi ngủ đây. Mai gặp lại.

    :zzz:

    Tạp bút

  • Thức ăn chay ở Đà Lạt !
    Jasmin

    pác HKH ở comment trên, vui lòng gõ dấu vào nha pác, hem có dấu hỉu lầm chít lun í :D

    Hỏi đáp

  • Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
    Jasmin

    Tan học. Đội cả cơn mưa giông trên đầu hết mười mấy cây số. Lạnh cóng tay. Tưởng hai cái tay bị rớt ở đâu rồi. Chẳng còn cảm giác gì ráo.

    Mình hay suy nghĩ đủ thứ khi lái xe. Dường như cái đầu của mình thích làm nhiều việc cùng một lúc. Vừa ăn vừa đọc. Vừa làm việc vừa nghe nhạc. Vừa chạy xe vừa nghĩ ngợi. Mình hạn chế chuyện nghĩ ngợi khi chạy xe bằng việc niệm danh Đức Phật A Di Đà nhưng mà mình lại hay nhớ nhớ quên quên. Thường thì quên nhiều hơn nhớ. Bởi vậy mới biết tại sao quý thầy khuyên Phật tử siêng năng đi chùa. Thực hành chánh niệm không phải ngày một ngày hai mà thành tựu.

    Hôm nay trong lúc lái xe mình tưởng tượng ra cái thế giới mình đang sống này giống như một cái hộp đồ chơi hình khối khổng lồ có ba chiều không gian. Ở trong hộp có người đi ngoài phố, có nhà cửa nhấp nhô, có xe cộ tấp nập, tất tần tật mọi thứ đang tồn tại khác. Và thời gian là gã ăn trộm xấu xí đang kéo lê cái hộp một cách nặng nề nhưng trên mặt gã lại chẳng lộ vẻ gì là mệt mỏi hay chán chường ngoài sự lạnh lùng, vô cảm.

    Bỏ qua chuyện gã ăn trộm và chiếc hộp, mình muốn nói đến chuyện cô giáo môn Marketing của mình. Hôm nay mình biết cô 33 tuổi. Cô tự khai khi bọn bạn trong lớp nhốn nháo khen cô xinh đẹp. Trông cô trẻ hơn tuổi. Theo mình thì cô không đẹp nhưng cô có duyên. Duyên đủ mọi đường. Ăn nói nhỏ nhẹ. Dùng từ êm tai. Ăn mặc thanh lịch. Dáng người thon thả. Tóc và phụ kiện hợp thời trang. Khuôn mặt và nước da dễ mến. Tổng kết lại, nếu mình là nam giới mình sẽ mở chiến dịch tấn công ngay lập tức. Ai mà chẳng thích sở hữu những nét yêu kiều kia chứ nhỉ. Theo thông tin hành lang thì cô giáo vẫn 'chổng có chừa'. Ai mà bảo muốn 'kua' cô giáo mình thì làm cái đề án xem kế hoạch cưa cẩm thế nào rồi mình xin nick chat hay số phone cho mà tác chiến. :qui:

    Tạp bút

  • Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
    Jasmin

    dieuphong:
    50k 1 chái đó bà!tự nhin ra nhatrang uống dừa? ở đây ko uống cho đã đi có 8k/trái, ra đó phải ăn hải sản, ăn nhọn mỏ lun mà cũng chưa tới nửa triệu! hí hí

    8k/chái pự chà pá uống chua lè đó hả? 50k/chái chắc pà uống ở khách sạn five stars quớ.

    Có món ốc gì mà bán bằng lon, nhỏ xíu xìu xiu, nhỏ hơn ốc dừa nữa. Người ta xào sẵn. Tui thấy mấy đứa con nít ngoài Nha Trang mua ốc này dữ lắm. Chắc tại nhiều mà rẻ. Hình như có 5k hay 7k gì đó 1 lon. Chừng 2 lon là 3-4 đứa ngồi lễ cả buổi rồi. Tui đi Nha Trang vài lần, chưa có món nào ăn mà thấy ngon kể cả hải sản. Chỉ duy nhất 1 lần đi Bà Rịa theo dạng homestay, đi nguyên đám cả chục đứa. Hải sản mua tại vựa của người quen rồi nhờ người nhà chế biến dùm. Hai ngày ăn thả ga mà mỗi đứa tốn có 100k.

    Tạp bút

  • Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
    Jasmin

    Hôm nay mình có 1 chiện dzui và 1 chiện hỏng dzui. Mình muốn nói về chuyện hỏng dzui trước.

    Số là hôm nay mình học môn Pháp luật. Chỉ là học với hình thức như cưỡi ngựa xem hoa, học sơ sơ để biết trên đời có một phạm trù gọi là pháp luật và những thứ hầm bà lằng thuộc về nó. Cô giáo là người miền Trung. Giọng cô khó nghe đã đành mà cô còn nói cực nhanh. Mà lớp mình thì cực ồn. Mạnh cô cô nói mạnh trò trò nói. Thế rồi cô bực quá. Thay vì giảng bài cô bảo đọc giáo trình và gọi trúng ai thì người đó phải trả lời câu hỏi của cô. Thiên lôi đánh đánh đứa nào đứa đó chết. Trong cuộc truy quét tội phạm lớp học (phạm tội nói chuyện trong giờ học) đã có vài chiến sĩ hy sinh (1 đỉm). Cuộc truy quét kết thúc khi cô gọi đến một bạn nữ và bạn này đã hết sức 'quả cảm', ngang nhiên đấu khẩu với cô (mà bạn í sai be bét, cả về lý lẫn về tình). Cuộc cãi cọ giữa đôi bên không biết đâu là điểm dừng. Giọng cô to, giọng bạn ấy cũng chả kém (mà theo mình thì cô chả cần phải nói lôi thôi với kiểu lý sự cùn đó). Cả lớp im phăng phắc. Mình thấy nghẹt thở. Mình không thích cãi nhau to tiếng lẫn không thích nghe thiên hạ cãi nhau. Ngoài những tiếng đốp chát qua lại mình còn nghe được tiếng máy lạnh chạy rè rè và tiếng cánh quạt máy bay vù vù. Những âm thanh hiếm có của ngày thường. Rồi cuối cùng một bên (tất nhiên là sinh viên) bị hạ gục và cả lớp phải lấy giấy ra làm bài kiểm tra. Khỏi nói cũng biết chả đứa nào làm trúng đáp án của cô. Vì mấy con sâu mà cả nồi canh được đem đổ. Oan ức quá Bao đại nhân ơi.

    Chiện dzui của mình là mình tìm thấy báo tuoitre có đăng những truỵên ngắn. Tuy là đăng rời rạc vài chương nhưng không sao, có truyện ngắn ngủn để coi là vui rồi (đang ngán truyện dài). Vài tác giả tên tuổi. Hà hà. Từ từ sẽ kiểm duyệt hết.

    Người ta đi chơi về bảo:

    • Em có gì vui hông?
    • Hông có anh em đâu có gì vui (xạo ke). Em chỉ biết làm việc và đọc sách thôi (mà anh về rồi em vẫn làm việc và đọc sách đó).
    Tạp bút

  • Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
    Jasmin

    Mỗi lần trèo lên sân thượng là mình lại nhớ có người từng bảo lên sân thượng nằm nếm trăng. Trăng có vị gì nhỉ? Nếu mà có vị gì thì chắc là do ô nhiễm không khí rồi. Nhất là khu Quận I đủ tứ tạp nham của Sài Gòn Tả Pín Lù. Mình không lên sân thượng nếm trăng. Mình lên để phơi quần áo. Một công việc hết sức bình thường và thú vị. Được quan sát cả khu phố. Thấy phi trường và phi cơ lên xuống ở đằng xa. Thấy trăng sáng vời vợi treo lơ lửng tầng không. Được gió mơn man luồn qua kẽ tóc. Cảm giác khoan khoái khó tả. Chục lần lên sân thượng là chục lần mình nghĩ đến một người nằm trên sân thượng ngửa mặt nếm trăng. Có thể tư thế lúc ấy còn dang tay dang chân kiểu ngũ mã phanh thây nữa ấy chứ. Chao ôi là khờ ung huyền.

    :nhapnhay:

    Tạp bút

  • Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
    Jasmin

    dieuphong:
    Ủa, sao biết tui sắp đi nhatrang mà thèm vậy? há há há! Ngồi trong office máy lạnh mà mặc kệ nắng, gió...thử đầu trần ra nhatrang coi, xì khói luôn chứ chơi àh!

    Hớ, pà đi Nha Trang kệ pà chứ, mắc mớ gì nhau? Tui mà đi Nha Trang 1 lần nữa sẽ tìm vô cái chợ gần Tháp Bà, tìm cho được hàng bán ốc luộc để mua cho đầy 1 túi vỏ nắp ốc mặt trăng. Hồi đó lúc ăn ốc thấy nắp ốc đẹp quá tính đem về tặng người 1 cái chơi mà lại bỏ đâu quên mất, tới hồi đi ra bãi biển tìm hoài mới được cái vỏ tí tẹo chưa bằng cái móng tay út, về sg để lên cục chặn giấy làm kỉ niệm, dọn nhà tới lui vài lần mất tiu luôn. Tiếc!

    Ra Nha Trang nhớ mua dừa trái uống nhen pà. Ngọt cực kỳ. Hồi năm 2008 tui mua trong chợ 1 trái 7k, ngoài phố 15k, trong quán cafe 25k. Giờ thì chắc gấp rưỡi rồi. Hơi mắc nhưng đáng đồng tiền bát gạo.

    Tạp bút

  • Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
    Jasmin

    Sáng ngủ hỏng muốn dậy. Cũng tại tối qua ham chong đèn đọc sách. Chạy xe đi làm mà mắt nhắm mắt mở. Đầu chỉ nghĩ đến cái gối đầu và cái gối ôm. Vô văn phòng làm 1 ly sữa bò + hầm bà lằng các loại bột từ hột sen, đậu đen, đậu xanh, đậu nành, mè đen. Vừa xong lại nhảy qua uống một ly cà phê đặc quánh sữa. Tiếp theo thì cơn đói cồn cào mò đến. Chời ơi. Vật vã. Cũng tại buồn ngủ mà quên là mình cần phải ăn sáng.

    Thèm đi bơi. Mấy tuần rồi hong đi được. Hừ hừ. Mình rảnh buổi chiều cuối tuần nhưng mình hông thích bơi buổi chiều. Phải cả tháng nữa mình mới có thời gian rảnh vào buổi sáng Chủ Nhật. Sao mà mình bận rộn quá vậy nè.

    Trời đẹp quá. Mình muốn đi chơi biển giống người ta ghê. Mình thích đi Nha Trang. Thích đi bộ từ Trần Phú lên Hòn Chồng rồi quẹo về cầu Xóm Bóng. Thích nhẩn nha tìm 'những vật thể lạ' dọc theo bãi biển. Thích vừa đi vừa mua đồ ăn vặt và nhấm nháp. Mặc kệ thiên hạ nhìn ngó. Mặc kệ người nói năng. Mặc kệ nắng. Mặc kệ gió. Đất trời chỉ còn ta và biển.

    Ngồi đếm thời gian. Bao giờ cho đến 12 giờ?

    Tạp bút

  • Tôi đã bơm xe, bán nước vỉa hè kiếm tiền du học
    Jasmin

    Jasmin đọc bài này cảm thấy rất thích. Khâm phục nghị lực của bạn ấy. Hi vọng có thể là tấm gương sáng về tinh thần học tập cho tất cả mọi người.

    Các bạn có thể coi bài gốc ở đây -> (http://vnexpress.net/gl/xa-hoi/nhip-dieu-tre/2011/05/toi-da-bom-xe-ban-nuoc-via-he-kiem-tien-du-hoc/)

    Tôi đã bơm xe, bán nước vỉa hè kiếm tiền du học

    Tuổi thơ tôi gắn liền với đòn roi, với mùi chua cay của rượu và mùi hôi của khói thuốc. Tất cả đều xuất phát từ bố tôi. Ông không có công ăn việc làm ổn định, suốt ngày chỉ rượu chè rồi chửi mắng vợ con. Mọi gánh nặng gia đình vì thế đều dồn hết lên đôi vai gầy của mẹ.

    Tôi vẫn còn nhớ như in tối hôm đó, ba mẹ con tôi đã chạy thật nhanh ra khỏi nhà để thoát khỏi bố, thoát khỏi sự tủi cực đau đớn cả về mặt thể xác lẫn tinh thần mà bao năm qua mẹ con tôi đã phải chịu đựng. Năm ấy tôi mười tuổi, bố mẹ tôi chia tay…

    Tôi và chị gái được gửi về quê ngoại, còn mẹ vẫn tiếp tục ở lại Hà Nội đi làm, cuối tuần tranh thủ về thăm chúng tôi. Có những đêm ốm sốt, tôi thèm lắm một bàn tay của mẹ, chỉ cần một cái sờ trán thôi là tôi cũng thấy đủ lắm rồi.

    Mẹ hy sinh vì chúng tôi nhiều lắm, có hôm tận hai giờ sáng mẹ mới về tới Ninh Bình. Xe khách chiều hôm trước mẹ chỉ đủ tiền về tới Phủ Lý. Mẹ định bụng sẽ đạp xe tiếp từ đó về nhà, nhưng ông trời đã không thương mẹ. Xe đạp bị tuột xích giữa đường, mẹ vừa dắt xe vừa khóc…

    Hè năm đó mẹ định để chúng tôi nhập học ở quê, nhưng chỉ trước hôm khai giảng đúng một ngày, mẹ đã quyết định đưa chúng tôi quay trở lại Hà Nội mặc dù vẫn chưa biết sẽ ở đâu. Đó cũng là bước ngoặt thay đổi cuộc đời tôi.

    Cơ quan mẹ cho mượn tạm một căn phòng nhỏ ở khu nhà kho cỏ mọc um tùm để ở. Với người khác thì nó thấp kém nhưng đối với chúng tôi đó là cả một thiên đường. Hai chị em tôi cố gắng học thật giỏi để mẹ vui. Có những đêm chúng tôi cùng nhìn lên bầu trời, ngắm nhìn những ông sao bé nhỏ mà thầm ước rằng sau này sẽ kiếm được nhiều tiền để đỡ đần mẹ.

    Tôi thi đỗ cấp 3 vào khối chuyên Toán - Tin ĐH Khoa học Tự nhiên Hà Nội. Bạn bè cùng lớp với tôi toàn là những nhân tài, họ xuất thân từ những ngôi trường nổi tiếng trên toàn miền Bắc, có lẽ chỉ mỗi mình tôi đi lên từ một ngôi trường làng ngoại thành Hà Nội.

    Nửa năm đầu lớp 10 tôi đã bị choáng vì cảm giác không theo kịp các bạn. Họ dường như là những người biết tuốt. Bài nào thầy ra họ cũng làm một cách nhanh chóng, còn tôi cứ mãi loay hoay tìm lời giải. Phải mất một thời gian rất lâu tôi mới bắt kịp nhịp học của các bạn, và chứng tỏ được khả năng của mình.

    Năm lớp 11, 12, có nhiều bạn trong lớp tôi đã tìm được những suất học bổng toàn phần ở nhiều nước trên thế giới để sau khi tốt nghiệp họ có thể đi học đại học ngay. Tôi thấy thật thán phục họ. Tôi thấy tự ti và kém cỏi. Học chuyên Tin nhưng thậm chí đến tạo một cái email như thế nào tôi cũng không biết thì làm sao biết tìm học bổng. Tất cả tài sản mà tôi có là một chiếc máy tính 486 cũ mà mẹ tôi mang từ cơ quan về, cũng chẳng có điều kiện mà tiếp xúc với Internet.

    Nhìn các bạn tôi thấy thèm được như họ, và tôi ước mơ được đi du học... Nhưng ước mơ đó có quá xa vời khi từng bữa cơm hàng ngày mẹ vẫn phải chắt chiu tiết kiệm. Tôi chỉ biết, tôi đã theo đuổi giấc mơ ấy trong suốt năm năm tiếp theo của tuổi trẻ.

    Tôi bắt đầu nhận ra mình cần phải học tốt tiếng Anh. Nhưng mà lấy tiền đâu ra để học? Tôi lao vào làm đủ thứ nghề, từ bơm xe đạp, bán quán nước vỉa hè hay theo chân bác tôi đi làm đồ kim khí. Nhưng tất cả vẫn không thể đủ để tôi có thể đăng ký một khóa học tiếng Anh tốt. Năm nào số tiền tôi kiếm được cũng chỉ đủ học Streamline hoặc Headway buổi tối.

    Tuy chưa đạt được mục tiêu, nhưng tôi thấy mình trưởng thành hơn, tự lập hơn, và quan trọng hơn là thời gian đi làm tôi đã có dịp được tiếp xúc với những con người thú vị. Đó là bác Khôi lùn xe ôm đầu ngõ một mình nuôi hai con học đại học, là cô hàng đại lý cho tôi nợ tiền khi tôi chưa đổi được tiền lẻ cho khách, là anh chàng tôi không nhớ rõ tên tối nào cũng ngồi uống nước quán tôi chỉ để chờ đón vợ đi làm về. Tôi thấy cuộc đời ngoài kia vẫn còn nhiều điều hạnh phúc lắm.

    Sau khi tốt nghiệp lớp 12, tôi và mẹ cùng đi dự một buổi hội thảo du học mà các anh chị Việt Nam từ Mỹ về chia sẻ kinh nghiệm và nói chuyện. Buổi hội thảo ngày hôm đó thực sự đã tạo ra một động lực rất lớn đối với tôi, càng làm tôi quyết tâm theo đuổi con đường du học. Thấy tôi mê quá, ngay ngày hôm sau mẹ cọc cạch xe đạp chở tôi lên một trung tâm trên phố để đăng ký học tiếng Anh. Vừa vào tới nơi, nhìn thấy tiền học phí một khóa ít nhất 100$ thì ngay lập tức tôi bảo mẹ quay về với lý do: "Con không thích học tiếng Anh nữa".

    Sau đó tôi thi đỗ vào ĐH Bách khoa Hà Nội, không lâu sau, tôi nhận được một suất học bổng toàn phần sang Thượng Hải học. Lúc này tôi đã nghĩ rất đơn giản rằng sang đó mình sẽ có cơ hội được học thêm tiếng Anh. Tuy nhiên, sang tới nơi chúng tôi đã phải học đuổi một khóa tiếng Trung trong vòng 3 tháng để đủ điều kiện về ngôn ngữ. Vì có ít thời gian nên dù được nhận vào học nhưng năm đầu tôi học khá vất vả vì có nhiều từ vựng không biết. Tôi còn nhớ có những hôm thi mà đến đọc đề thi tôi cũng không hiểu hết, phải phán đoán khá nhiều.

    Sang năm hai, tôi học hành vào guồng hơn. Lúc này tôi bắt đầu quay trở lại với giấc mơ du học ngày xưa của mình. Để củng cố lại vốn tiếng Anh ít ỏi, tôi bắt đầu đăng ký những lớp cơ bản nhất ở trường, mỗi kỳ học một level từ thấp lên cao. Tôi cứ duy trì như vậy và điểm tiếng Anh cũng theo thời gian cao dần lên. Lúc này tôi nghĩ đến việc phải thi lấy chứng chỉ tiếng Anh quốc tế IELTS thì mới có cơ hội đi học tiếp Master ở các nước nói tiếng Anh khác. Tôi bắt đầu tìm cách để có thể đăng ký lớp học IELTS ở Thượng Hải, nhưng vấn đề mấu chốt, đeo đuổi tôi vẫn là tiền không có.

    Học bổng chỉ đủ sống, tôi cũng không muốn đặt gánh nặng này lên vai mẹ. Lúc này ở Thượng Hải có một chương trình học bổng của chính phủ dành cho sinh viên quốc tế, nếu được học bổng này thì việc học và thi IELTS của tôi không thành vấn đề. Tôi hăm hở rồi nộp hồ sơ, nhưng sau bao ngày chờ đợi, tôi trượt. Thất vọng, chán chường nhưng tôi không dễ dàng bỏ cuộc như thế. Tôi bắt tay làm lại từ đầu, chăm học hơn, ít chơi hơn, mục tiêu trước mắt là đạt được học bổng kia, để bước tiếp trên con đường chinh phục giấc mơ của mình.

    Đúng một năm sau, tôi thành công. Tôi dùng toàn bộ số tiền có được để ôn luyện và đăng ký thi IELTS. Trong vòng 5 tháng liền tôi hầu như không có một ngày nghỉ. Tôi phải học cách sắp xếp thời gian hợp lý nhất để vừa đáp ứng được bài vở trên lớp, vừa có thời gian ôn thi IELTS, vừa có thời gian quan tâm tới gia đình và người yêu. Ngày nhận kết quả, tôi đã vỡ òa trong niềm vui sướng khi biết mình đã đạt IELTS 7.0. Chặng đường thứ nhất coi như đã kết thúc, tôi lại bước tiếp những bước cuối cùng trên hành trình chinh phục giấc mơ của mình: nộp hồ sơ xin học bổng Master.

    Có những lúc tôi hết sạch tiền vì đã dùng tất cả cho những bộ hồ sơ. Tôi và cậu bạn cùng nhà đã có những bữa cơm chỉ có hai củ cà rốt để ăn, rồi rất nhiều lần phải muối mặt đi vay mọi người. Mỗi lần gọi điện về nhà tôi đều giấu mẹ vì tôi không muốn tóc mẹ phải bạc thêm.

    Cuộc đời đã không phụ những cố gắng không mệt mỏi của tôi. Cuối cùng tôi đã thực hiện được giấc mơ của mình khi liên tiếp nhận được ba suất học bổng toàn phần tại châu Âu. Giờ tôi đang ngồi ở Amsterdam, thủ đô của xứ sở hoa Tulip xinh đẹp để viết những dòng tâm sự này.

    Tôi muốn chia sẻ câu chuyện của bản thân để các bạn có thêm niềm tin và ý chí tiếp tục theo đuổi giấc mơ của mình. Tôi tin chắc rằng các bạn sẽ thành công, vì cuộc sống sẽ không bao giờ phụ lòng những người cố gắng và nỗ lực hết sức mình đâu.

    Vũ Thanh Tùng

    Trà sữa cho Tâm hồn

  • Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
    Jasmin

    Mình đang có 500 đồng. Cần mua 1 nụ hôn. Tìm người bán.

    :kis:

    Tạp bút

  • Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
    Jasmin

    Đọc comment ở trên thấy đằng ấy hong hiểu ý nghĩa "tu" là gì òy. Thôi miễn bàn.


    Từ thuở cha sinh mẹ đẻ tới giờ chưa nghe nói ai chọc ổ kiến lửa mà hổng bị kiến cắn.

    Mềnh đang si nghĩ giữa ổ kiến lửa với tổ ong vò vẽ, bên nào lợi hại hơn :verycraz:

    Tạp bút
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
  • 61
  • 62
  • 4 / 62

Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

10.542 chuyến · 36.638 lời nhắn · 29.501 hành khách

Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

Powered by NodeBB Contributors
  • Bài viết đầu tiên
    Bài viết cuối cùng