Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
Số hành khách HK-2009-1024

Jasmin

@Jasmin
Bỏ theo dõi Theo dấu
Thông tin
Bài Viết
1.2k
Chủ Đề
181
Chia sẻ
0
Nhóm
0
Người theo dõi
0
Đang theo dõi
0

Sổ hành trình — lời nhắn

Gần đây Tốt Tranh cãi

  • Cần 3 vé xe lên Đà Lạt vào tối thứ Sáu ngày 29/04
    Jasmin

    Tình hình rất là tình hình rằng hiện Jasmin đang cần 3 vé để lên Dalat vào tối thứ Sáu ngày 29 tháng 04. Đã gọi PT và TB nhưng cả 2 nhà xe đều không còn vé. Chưa gọi Mai Linh.

    Bạn nào biết chỗ đặt vé xe hoặc nơi nào còn vé xe để lên Dalat, khởi hành tối thứ Sáu (tuần sau) hoặc trễ nhất là sáng thứ Bảy thì làm ơn làm phước chỉ dùm nhé.

    Đa tạ rất nhiều :kis:

    J.

    Hỗ trợ Du lịch

  • Thư ngỏ chương trình từ thiện 1.5.2011
    Jasmin

    Piggy ơi, cập nhật thêm Lan Chi, bạn của Jas, cũng có hiện kim đóng góp nhe. Jas sẽ chuyển cho pé Siu Nhơn sau.

    Kế hoạch và tình hình hoạt động

  • Thảo luận: phụ nữ có nên học cao hay không?
    Jasmin

    Jasmin:
    Tình cờ nhặt được mấy câu này: "Trong con mắt của người đàn ông, sinh viên đại học là Tiểu Long Nữ, sinh viên chưa tốt nghiệp là Hoàng Dung, nghiên cứu sinh là Triệu Mẫn, tiến sĩ là Lý Mạc Sầu, trên tiến sĩ là Diệt Tuyệt sư thái, trên nữa có khả năng là truyền thuyết Đông Phương Bất Bại”.

    :whistle3:

    Tóm lược lại lời của tỷ tui:

    Câu trên nói về mức độ ngây thơ và già dặn trong tình trường của phụ nữ.

    • Tiểu Long Nữ: ngây thơ và hiền lành nhất

    • Lý Mạc Sầu: hận tình nhất, nhưng nhân vật này đôi khi còn biết xúc động

    • Duyệt Tuyệt Sư Thái: hận đàn ông 100%, đụng là tàn sát, cứng nhắc, tàn nhẫn, vô tâm, do đó có danh hiệu Duyệt Tuyệt

    • Triệu Mẫn: là mẫu người thông minh và khôn ngoan, về tính cách thì tương đương với Nhậm Doanh Doanh, 2 nhân vật này hoàn cảnh xuất thân đều giống nhau, luôn sống vì mình, luôn biết quý trọng bản thân mình. Điển hình là lúc Trương Vô Kỵ sắp cưới Chu Chỉ Nhược, Triệu Mẫn đã tới phá đám cưới, và kéo cho bằng được Trương Vô Kỵ đi theo bằng thủ đoạn riêng. Vì bản thân Triệu Mẫn biết Chu Chỉ Nhược không phải là người tốt, nhưng không giải thích được, nên đầu tiên cứ giành phần của mình trước, ngăn đám cưới lại. Còn Nhâm Doanh Doanh thì cao cơ hơn 1 tí. Nhậm Doanh Doanh luôn cư xử với Lệnh Hồ Xung theo kiểu "anh có đi đâu, mơ mộng gì thì cũng không thoát khỏi tay em". Nên chuyện yêu thương của Lệnh Hồ Xung với Nhạc Linh San vẫn cứ giúp đỡ hết mình. Vì bản thân Nhậm Doanh Doanh đã biết Lệnh Hồ Xung đường nào thì cũng thuộc về mình và Nhạc Linh San không đến với Lệnh Hồ Xung được, nên không ra tay ngăn cản làm gì cho mệt. Kiểu như "những con đường nào anh đi rồi cũng đưa anh về bên em". Vậy cho nên cứ cho anh đi rong thoải mái.

    • Hoàng Dung: thông minh, tài trí xuất chúng nhưng thấp cơ hơn Triệu Mẫn và Nhậm Doanh Doanh trong tình trường. Cả cuộc đời, tâm trí, tình yêu của Hoàng Dung đều không vì mình mà chỉ dành để hỗ trợ cho Quách Tĩnh. Quách Tĩnh là biểu tượng của đàn ông Trung Hoa. Có một suy nghĩ rất hay của Quách Tĩnh: "Dung Nhi vì yêu mình nên ghen, vậy cách tốt nhất để Dung Nhi không ghen là mình chỉ yêu mỗi mình cô ấy thôi"

    Khuyến mãi thêm phần phân tích tình yêu của nam tử hán nhà Kim Dung:

    • Bi kịch nhất: Kiều Phong

    • Đa tình nhất: Trương Vô Kỵ. Không có gì đáng để yêu, anh này cưới ai cũng được nên với cô nào cũng có lỗi hết.

    • Si tình nhất: Dương Quá và Đoàn Dự. Tuy nhiên, Dương Quá chỉ si tình với Tiểu Long Nữ, còn Đoàn Dự thì si tình với tất cả các cô mà hắn gặp.

    • Bèo nhất: Lệnh Hồ Xung. Về kiếm pháp thì số 1 trong các nhân vật của Kim Dung nhưng trong tình yêu thì như con mèo ướt.

    :biggrin:

    Đà Lạt Talk

  • Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
    Jasmin

    Làm biếng. Có những ngày như thế. Nghĩ vẩn vơ về việc tự sát. Mình chưa thể quên sự ra đi của một người. Còn mấy ngày nữa là tròn một năm. Nỗi ám ảnh vẫn còn đó nhưng nhạt nhòa dần theo thời gian. Có nơi chốn nào là nơi tất cả chúng ta sẽ cùng đến? Và trong cuộc viễn trình này, hành lý ta có thể mang theo là gì?

    Lại nhớ đến người đàn ông 35 tuổi mệt mỏi ly dị. Nhớ giai điệu bản Danny Boy. Buồn quá. Cô đơn quá. Mình muốn gặp lại người đàn ông ấy một lần nữa. Mình không nhớ rõ người đàn ông này đã làm gì trong 24 tiếng còn lại trước khi bước vào một ý thức hệ khác. Nhiều chi tiết, nhưng có lẽ mình ấn tượng nhất việc anh ta đã bẻ gãy tất cả các credit card mà anh ta có. Tiền chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

    Tự hỏi mình: “Nếu còn 24 tiếng để sống, mình sẽ chuẩn bị những gì cho sự ra đi?” Mối quan hệ ruột thịt ư? Có hai người sẽ rất đau khổ. Bạn bè ư? Chút ít buồn. Công việc ư? Người khác có thể làm được. Tài sản ư? Không có gì để bận tâm. Sách ư? Nên đăng một tin rao về các đầu mục và chuyển tặng cho những ai cần chúng. Không nhiều việc để làm mất hết 24 tiếng. Mình sẽ còn nhiều thời gian để nhìn ngắm mọi thứ. Chắc là sẽ đi ra biển. Ngồi ở bãi cát. Nghe vị mặn trong không khí và tiếng sóng ì ầm bên tai. Ký ức sẽ chạy dài như những đoạn phim chiếu đi chiếu lại. Đã qua một kiếp người.

    Tạp bút

  • Thư ngỏ chương trình từ thiện 1.5.2011
    Jasmin

    Piggy:
    Jasmin nhắn giúp Piggy, CLB cảm ơn lời chúc và ủng hộ của Junior nhé :)
    Petertien đã nói với Piggy rồi, thú vị Jas nhỉ thế mà 2 năm nay không hay biết hihihi. Bạn í mà không ủng hộ, " Piggy của bạn í " xử bạn í liền ^_^

    Ờ, khi Jas đưa chương trình cho bạn í xem thì bạn ấy nhận ra Piggy, há há, kể ra thì Dalat cũng tròn hen?

    Kế hoạch và tình hình hoạt động

  • Đà Lạt hồ Xuân Hương
    Jasmin

    pvmhien:
    **sớm có bộ ảnh "Má hồng ĐL";;). ^^

    **

    Hehe... chị cũng chờ "Má hồng Đà Lạt"

    ĐàLạt: Nào ta cùng bấm!

  • Dalat nơi "Hạnh phúc thật đơn sơ"
    Jasmin

    wow, chị ơi, thơ của chị đó hả? Hic hic... sao tài quá vậy?

    Tạp bút

  • Thư ngỏ chương trình từ thiện 1.5.2011
    Jasmin

    rose:
    Piggy ới ời cho e tham gia với nhé + 1 người bạn ... em lên đó sẻ alu chị

    Rose mà ko lên thì Piggy gửi roi mây xuống để Jas đánh đòn Rose dùm Piggy nhe :))

    @Piggy: bạn Junior có nhờ Jas nhắn với Piggy và các bạn là chúc mọi người tổ chức chương trình thành công. Riêng phần hiện kim ủng hộ của Junior, Jas sẽ gặp Siu Nhơn để chuyển giao. Hông biết bạn petertien có liên lạc với Piggy chưa hen? Bạn í cũng muốn ủng hộ "Piggy của bạn í" đấy :D

    Kế hoạch và tình hình hoạt động

  • Một ngày không có Shoutbox
    Jasmin

    MỘT NGÀY KHÔNG CÓ SHOUTBOX:

    • Thấy như thiêu thiếu gì đó, rất quen, rất thân :( Nhớ mấy pà Tám quá đê :tears:
    Đà Lạt Talk

  • Dalat nơi "Hạnh phúc thật đơn sơ"
    Jasmin

    Em cảm giác được chị đã có 1 mối tình thật đẹp với người Đà Lạt và Đà Lạt.

    Cám ơn chị đã chia sẻ :)

    Tạp bút

  • Thư ngỏ chương trình từ thiện 1.5.2011
    Jasmin

    Dân Đàlạt:
    Dạo này bận rộn quá nên ít vào Forum.
    Cho anh đăng ký một phiếu tham gia và gửi chút đóng góp cho CLB với số tiền là 300 ngàn đồng.
    Khi nào đi a-nhô cho anh cái nhé.
    Cảm ơn rất nhiều!

    HT đáng iu quá chừng :kis:

    À, chị Jas có nói giới thiệu với anh hoangkhaitran về chương trình, anh có hứa là sẽ nói với manager của nhà hàng Ad@ly liên lạc với Piggy để ủng hộ. Còn phần chị sẽ liên lạc với Siu Nhơn sau nhe.

    Kế hoạch và tình hình hoạt động

  • Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
    Jasmin

    Chân trái mình hơi có vấn đề. Nó làm mình phải thay đổi một số thói quen. Cân nhắc chuyện thể dục thể thao trong quỹ thời gian nhỏ hẹp 24 tiếng. Sau nhiều lần suy đi tính lại, mình quyết định đi bơi vào sáng chủ nhật. Phải nói là rất khó khăn khi thức dậy trước 6 giờ, vác ba lô ra khỏi nhà. Không dễ tí nào. Kể ra bơi buổi sáng tốt hơn nhiều so với buổi chiều. Vừa vắng vẻ, không khí lại mát mẻ, nhân viên ở hồ cũng niềm nở vui vẻ. Có mấy cô lớn tuổi, lâu lâu nhìn mình cười. Nhiêu đó thôi cũng thấy đời phơi phới. Kẹt nhất là lúc vừa bước lên khỏi nước. Mệt muốn xỉu, mắt hoa đi, tay chân run, bung đói ngấu nghiến, não cạn năng lượng. Biết là bơi buổi sáng sẽ gặp tình trạng này nhưng cũng chẳng thể ních đầy bụng rồi bơi. Ăn hay không ăn đều dở như nhau. Đành chấp nhận điều này để đạt điều kia. Cũng giống như việc chấp nhận sự khó nhọc, nguy hiểm hoặc cái chết để đổi lấy tự do.

    Dạo này mình hay nghe Elvis. Thích nhất buổi tối, ngồi nghe "Changing Partner" hay "Are you lonesome tonight". Nghĩ đến điệu Waltz. Thấy sự êm đềm, lả lướt về ngự trị. Thấy mình bớt khô khan với cuộc sống được tính toán trên từng giờ từng phút. Tuy không bằng những năm hoa mộng, suốt ngày chỉ biết nhạc và thơ, nhưng cũng được xem là tạm hợp với mong muốn của mình. Bớt ở trên mây, bớt lãng đãng với những suy nghĩ thiếu thực tế. Biết chạm chân vào đất để thấy cuộc đời có thể rất đẹp nhưng cũng có thể rất tồi.

    Lắc lư, lắc lư, lắc lư ... I gotta know.

    *"Ôi sao thấy anh cần em
    ngày đêm cô đơn ơi hỡi trái tim
    thì xin em hãy cứ cho anh về
    để cho anh long đong theo em, long đong theo em mãi mãi nhé..."

    *(http://mp3.zing.vn/bai-hat/Sao-Bay-Gio-Elvis-Phuong/ZWZABOWE.html)

    Tạp bút

  • thơ nói về tình dân kế toán
    Jasmin

    banmaixanh:
    "Lấy chồng kế toán làm chi, để cho nó tính chi li từng đồng"

    Haha... thế à? Hai đứa cùng nghề thì chả biết mèo nào cắn mỉu nào em nhỉ? Chị thấy lấy chồng kế toán mà bị "chi li từng đồng" còn đỡ hơn lấy chồng bị "chi li từng đồng" mà hông phải dân kế toán :D

    Thơ sưu tầm

  • Chia buồn cùng gia đình xuongrong
    Jasmin

    Hi XR, Jasmin chia buồn cùng XR và gia đình nhé :)

    Thông báo

  • Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
    Jasmin

    Cuối tuần. Giải quyết xong một số việc tồn đọng. Thấy thơi thới. Má mình dặn phải ăn chay, đi chùa ngày rằm. Ăn chay thì được mà đi chùa thì hơi hơi lười biếng. Mình bảo mình bận đọc sách, bận học bài, haha... Má đành chào thua. Mà thực ra mình muốn có thời gian đọc sách thật. Mỗi lần đi thư viện, nhìn hàng hàng kệ sách, thấy mình nhỏ bé trước kiến thức nhân loại.

    Ăn cơm chay. Mình nhớ hoài tiệm cơm chay Hiển Đạt với món đậu hủ non chiên xả ớt nóng giòn. Chao ôi là ngon. Tiếc rằng chủ quán đã nghỉ bán. Mà hễ chỗ nào mình vừa phát hiện ra ăn ngon thì một thời gian sau thấy dẹp tiệm. Thiệt ngộ.

    Hôm nay BBC đăng bài của tác giả Huệ Đăng nói về bài viết chỉ trích NBC. Khá hay. Mình thích ai có suy nghĩ giống mình về anh NBC. Hehe. Huệ Đăng nghe như pháp danh của đệ tử Phật môn, cũng giống như mình, tên pháp danh bắt đầu bằng chữ Liên.

    Đang suy nghĩ về quyển sách sẽ tham gia chương trình trao đổi tại "Secret Garden". Sách của mình thì nhiều nhưng quyển nào cũng có mộc. Tặng người ta sách có mộc có sao hông ta? Mà hình như phải viết gì đó đại loại như "tặng bạn, kỉ niệm...". Éc, giống cái thửa lưu bút ngày xanh quá đi mất.

    Tạp bút

  • Bạn gái cuối tuần khéo tay với Bánh lan
    Jasmin

    Dì em có công thức món này với sữa tươi như sau:

    500ml sữa tươi có đường
    3 trứng gà (lấy cả tròng trắng, rây qua lưới)

    Sữa tươi hâm cho ấm, đổ trứng đã khuấy nhẹ vào. Khuấy 1 chiều cho sữa và trứng hòa đều. Đổ vào khuôn đã tráng sẵn caramen. Hấp 20 phút. Tránh hấp lâu vì nấu lâu sẽ bị xốp.

    Bài này học từ 7 năm trước mà chưa thực hành bao giờ, keke.

    Khu Ẩm thực

  • Trích: 'Thư tình gửi một người' của Trịnh Công Sơn
    Jasmin

    Blao, 26/2/1965

    Dao Ánh,

    Anh đọc thư Ánh từ chiều hôm qua. Cũng như tháng 8 năm ngoái, thư Ánh vẫn là thư đầu tiên trong những ngày mọn mọt của anh ở đây. Anh đã đọc thư bao nhiêu lần. Và để mừng những tờ thư đó, anh đã mặc áo ấm vào đêm, uống thật say một mình rồi trở về cầm những tờ thư còn thơm mùi thơm quen thuộc đó mà ngủ. Bạch lạp thì cháy âm thầm trên giấc ngủ đó của anh.

    Những ngày nay anh vẫn chưa làm được gì ngoài phí bỏ những giờ dài dẳng để ngồi đốt thuốc và nhìn hoài khoảng đất trời trước mặt. Anh đã viết xong một bản nhạc cho Ánh. Ru mãi ngàn năm hay Ru em từng ngón xuân hồng.

    Bây giờ buổi chiều. Anh đã hết cả ngôn ngữ để nói về vẻ ảm đạm của những buổi chiều ở đây.

    Thứ sáu đã gần xuống hết, những mảng đất đang mang màu nâu bạc. Những con sâu đất và dế cũng đã reo rất sớm ngoài kia. Có lẽ anh lại phải nằm thêm một thứ bảy và một chủ nhật ở đây nữa.

    Bây giờ Ánh đang làm gì, bờ sông thì vẫn có những hàng cây. Những hàng cây nhìn xuống một đời nước mãi chảy và những màu lá xanh, đỏ của mỗi ngày, của mỗi tháng, của mỗi năm. Anh thấy Ánh đi qua những khung hình quen thuộc đó và mỗi ngày Ánh đã lớn lên, đã xa dần từng ngày tháng cũ. Đã bỏ sau lưng từng buổi chiều êm ả, đã quên mất những yêu dấu của một tuổi nồng nàn nhất trong đời một người con gái. Rồi sau đó còn gì ngoài một đời sống đều đặn hơn, ngăn nắp hơn và những kỷ niệm đã được trút bỏ âm thầm (như anh đã có lần nói).

    Một cơn mưa qua bất chợt ở chót con đường dốc. Anh đã biết được một vài người như thế. Sau lưng họ như đã có một bức tường dựng lên che khuất những ngày tháng dĩ vãng. Có lúc họ cũng quay lại nhưng để nhìn những gì đã qua với một vẻ thản nhiên của núi rừng. Sao anh lại nói đến điều này. Có phải nghĩ rằng một ngày kia Ánh cũng bỏ ra đi như thế không. Điều đó đã hẳn rồi. Anh nghĩ mình sẽ mãi như đứa trẻ vụng về bốc từng nắm cát và để trôi qua kẽ tay. Ôi những điều quý giá có bao giờ giữ mãi được.

    Đêm bỏ xuống chỗ anh ngồi và ngoài kia. Những giờ rỗi rảnh ở đây, anh tình cờ đọc được cuốn Những cặp kính màu của Võ Đình Cường. Cuốn sách viết đã lâu, hơn 17 năm, bây giờ mới xuất bản. Giọng văn đã xưa nhưng tình tiết buồn đến vỡ mật. Có những đoạn journal của Thu như của Alissa. Những ý nghĩa về tình yêu của một người con gái bao giờ cũng dễ thương, cũng nồng nàn và cũng buồn. Trong cuốn truyện có hai người con gái: một Huế và một Hà Nội. Cuối cùng thì không còn ai và Lạc đã xót xa nhận chịu những mất mát đó với một hư vô nặng nề trùm lên đời sống. Mọi người đã không ai hiểu ai. Mọi người đã nhìn nhau qua một cặp kính màu. Anh đã buồn như khi đọc Porte étroite.


    Một trang thư Trịnh Công Sơn gửi Dao Ánh. Ảnh tư liệu

    Bây giờ anh đã gần trở lại hẳn với vẻ bình thản cũ của anh, nhưng anh cho đó cũng chỉ là một gắng gượng giả tạo mà thôi. Anh thấy khó thích nghi mình vào với đời sống này. Dù có già nua hơn nữa. Anh nghe một người quen vừa ở Sài Gòn lên cho biết đã có danh sách động viên khóa 20. Có lẽ anh đã có tên ở đó. Vào tháng tư thì giấy gọi bắt đầu gửi đến. Không hiểu khi vào đó thì anh sẽ ra sao nữa. Thôi cũng đành mà thôi. Những vùng đất lạ đày đọa vẫn mở không ngừng trước lối đi của anh. Tất cả đời sống anh đã bị cuốn hút vào một cơn gió độc sẽ rã rời hơn nữa. Sẽ kêu rêu hơn nữa. Để rồi ích gì. Sẽ đánh mất và quên dần nhau. Định mệnh luôn luôn đào sâu những vực thẳm giữa anh và niềm an bình. Định mệnh chắc đã mãi theo dõi anh bằng đôi mắt hằn thù. Có lẽ anh đã quá ích kỷ như Ánh nói. Anh đã nghĩ về mình quá nhiều. Anh đã nhìn thấy anh và quên rất nhiều người xung quanh. Bao giờ có tin chắc chắn về chuyện đi lính của anh, anh sẽ cho Ánh hay. Sẽ có dịp để đặt mình vào những giới hạn khác. Sẽ bắt đầu một cuộc đời học trò gian nan hơn. Sẽ bỏ vào lòng súng từng viên đạn phi lý để nhắm vào đầu vào mắt vào tim nhau. Anh đã hèn nhát hay vì chiến tranh này quá thô bạo. Nhưng thôi anh sẽ câm bớt lại. Trong xã hội này lý lẽ của kẻ yếu bao giờ cũng dễ biến thành những lời ngụy biện.

    Từ một cái nhìn vào xã hội - vào thành kiến đã có - đến tất cả tất cả.

    Đêm đã dày và một cơn mưa vừa trút xuống. Những tiếng hát cũng đã dấy lên rất xa xưa.

    Anh ngồi đây và bỗng nhận ra rằng tất cả một cuộc đời này rồi cũng chỉ là một hoài công vô ích kéo dài hằng bao nhiêu thế kỷ nữa.

    Ánh hãy quay ra cửa nhìn đồi với anh. Đồi thì đen sẫm và mưa đan nhỏ dưới bóng đèn.

    Anh đang bị rơi vào những ngao ngán thường trực. Những lúc này anh đang bị dao động bởi hai thứ tình cảm khác ngược, vừa yêu thương tất cả vừa chẳng cần ai. Anh nghĩ đến vai trò của mỗi người trên vùng đất này sẽ diễn biến theo những công thức cố định để rồi kết thúc theo một phương châm bi đát như nhau. Bởi thế anh hay lo sợ vẻ kệch cỡm ngụy trang của con người. Anh tự hào khởi từ những ngày lớn khôn anh chưa hề dối lừa ai.

    Đêm cũng chưa khuya mà sự yên tĩnh đã nghe rất rõ. Anh nhớ Ánh rất nhiều và điều đó chỉ có thể âm thầm nói cho riêng mình nghe. Ánh có thể nghi ngờ điều đó vì Ánh chỉ đọc nó qua những dòng chữ rời rã, khô cằn. Làm thế nào mà biện bác được. Cả một vòm trời ngoài khung cửa chỉ còn có một vì sao rất sáng. Cơn mưa đã ngưng từ bao giờ anh không biết rõ.

    Những tiếng súng đại bác của đêm đã nổ rất gần. Mọi người đã ngủ yên. Mấy đêm nay anh ngủ ít hơn chẳng hiểu vì sao.

    Những lời nói của Ánh như bắt đầu dấy lên: Anh sẽ đền gì cho Ánh, cho Ánh, cho Ánh.

    Tiếng súng nổ đã rung cả cửa kính trước mặt. Anh sẽ đền bù cho Ánh tất cả, tất cả.

    Bây giờ là giờ bạch lạp. Anh thắp nến để viết tiếp cho Ánh. Anh nằm dài trong mùng và viết đây.

    Những tiếng súng vẫn nổ rền rất đáng ngại cả những tiếng xe nhà binh lao vút vào đêm.

    Những ngón tay Ánh có còn lạnh không. Anh nhớ Ánh cùng những ngón tay dài đó.

    Bây giờ thì hãy vào giấc ngủ. Đêm đã muộn màng. “Thôi em hãy ngủ anh hầu quạt đây” [72].


    Sài Gòn 28/2/1965

    Tưởng đã không về được nhưng rồi đã về. Đến đây từ chiều thứ bảy. Anh ra phố tìm Hà được đi phép. Đi suốt đêm và ngủ rất muộn.

    Rồi cả ngày chủ nhật lên Thủ Đức để lại trở về phố cùng Hà và long dong trên những con đường phố rất vắng - rất đông. Những lá me bay, những tiếng nhạc rất nhỏ. Gặp Cung. Tất cả những nhọc nhằn anh phải vui theo Hà theo Cung. Và đã buồn rời nhau. Mỗi người trở về để tiếp tục công việc ê chề của mình. Thật nản.
    Anh trở về đây (nhà anh Cường) nằm dài và như mê đi trong cơn - rời - rã - vô - biên. Thật không còn biết nói gì vui vẻ với nhau lúc này. Anh chưa bao giờ thấy ảo não hơn.

    Đã qua thêm một chiều thứ bảy, một ngày chủ nhật. Những khuôn mặt con gái rất đẹp, rất sang, rất nhã, rất cao đi bên cạnh những ngoại kiều trên đất nước này. Ôi làm sao giải thích cho hết những ô nhục, những khúc mắc, những rối rắm trên mặt đất này nữa.

    Ánh ơi Ánh ơi,

    Khi anh quay về gọi Ánh thì đã cảm thấy an tâm hơn. Có một cái gì rạng rỡ từ đó. Anh vừa từ nhà một người quen ăn anniversaire đứa bé trở về. Uống rượu rất nhiều và càng thấy mê mỏi hơn. Đã hơn 10 giờ. Suốt đêm qua anh đã phải chong mắt suốt đêm để chờ đúng 5 giờ 30 sáng thức Hà dậy cho kịp giờ trở về quân trường để canh gác.

    Anh mong giấc ngủ đêm nay sẽ an bình. Trời đã nóng lắm. Những cơn mưa chưa về đây. Vào mùa hạ thì trời ở đây thường bắt đầu mưa.

    Anh đang nhác nhớm muốn trở về Blao rồi. Có lẽ đến trưa thứ ba anh sẽ về trên ấy.


    1/3/1965

    Buổi sáng anh thức dậy trong căn nhà chỉ còn một mình anh. Mọi người đã đi làm việc, ra chợ, đi học. Ở đâu rồi anh cũng vẫn rơi vào sự tăm tối ngấy ngẩm.

    Những lúc này câu “l'enfer c'est les autres” [73] của Sartre anh thấy mất cả nghĩa lý. Anh đang cần có bạn bè, có người thân yêu hơn thế. Không thể cô lập, rút về một an nghỉ mà chỉ còn có mình với mình. Ánh hãy tiếp tục da du với bạn bè ở đó đi - Với Hoa với Trang với những ai Ánh thấy cần.

    Trời đã nắng, 8 giờ 30.

    Có lẽ giờ này Ánh đã ngồi yên ở lớp học nhìn những hàng cây sắp hàng ngoài cửa sổ.

    Anh Cường vẫn còn dạy ở đó. Định vào đây nhưng anh khuyên ở lại. Ở đâu rồi cũng thế cũng dậy, cũng đi cũng trở về rất buồn bã nếu không còn ai có ai.

    Anh ra phố bây giờ để mua ít sách và xem danh sách động viên ở Tòa đô sảnh.
    Buổi chiều sẽ viết cho Ánh nhiều hơn.

    Cả buổi chiều đã qua.

    Danh sách động viên vẫn chưa có. Không hiểu vì sao. Bởi vì đến 20/3 này đã phải nhập ngũ.

    Trời ở đây oi bức đến rã rượi. Anh tìm ít cuốn mua cho Ánh, nhưng chẳng thấy cuốn nào hay. Cuốn* Les enfants qui m’aiment* mua cho Ánh lúc trước Tết trong nhà dọn dẹp để đâu tìm chưa ra. Anh tìm xong sẽ gửi ra ngay.

    Thành phố này bây giờ chỉ còn lại tiếng động và sự oi bức. Khó yên tâm làm được gì ở đây. Anh sợ phải phơi mình ngoài phố. Chỉ một buổi ra phố đã thấy mình phờ phạc hẳn đi.

    Trưa mai anh lại trở về Blao để hóa thân trên đó. Không có điều gì vui vẻ hơn để nói với Ánh. Ánh đang buồn hay vui hay bình thường. Có lúc rồi đời sống mình cũng âm thầm trôi đi như giòng sông. Anh nghĩ về Ánh rất nhiều nhưng rồi không viết gì được cả.

    Mọi ý nghĩ đã lắng xuống hay đã bay biến mất. Sẽ viết cho Ánh khi đầu óc sáng suốt dễ dàng hơn.

    Bây giờ đã 9 giờ tối. Anh định ra phố một lát, ngồi uống gì rồi về, nhưng nhác nhớm quá nên thôi. Anh cần nằm nghỉ và nhớ Ánh như bao giờ.

    Anh.
    Trịnh Công Sơn
    (Trích Thư tình gửi một người, Trịnh Công Sơn, NXB Trẻ 2011)

    Truyện

  • Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
    Jasmin

    Mình đang mắc hội chứng "cuồng vì NBC". Có lẽ vậy. Bài gần đây nhất, anh phân tích vụ CHHV. Càng đọc càng thấy thấm thía. Ngôn từ giản dị mà dụng ý thâm sâu. Từ ngày anh đóng blog, mình "trực chiến" trong bbc để theo dõi tin tức về anh. Nhưng, chẳng có gì ngoài những lời bàn tán trái chiều nhau. Mong có ngày tái ngộ cùng anh. Thầm chúc anh mọi điều may mắn.

    ***Tạm biệt **

    •                                 *Chùa Thích Học Toán tạm đóng cửa từ ngày hôm qua. Bần đạo cáo lỗi với bạn  bè vì hành động đột ngột này.*
      
                                    *Nhờ vào cái sân chùa này, bần  đạo đã có chỗ để chia sẻ những suy nghĩ của  mình với bạn bè, và đổi lại  bần đạo cũng đã học được rất nhiều từ các bạn. *
      
                                    *Mỗi ngày đi qua, cái nhu cầu làm mới lại mình bằng sự tĩnh lặng trở  nên cần thiết hơn. *
      
                                    *Vậy bây giờ là thời điểm để dừng lại và suy nghĩ. Không thể dừng lại mà  không nói một lời chia tay.*
      
                                    *Hẹn có ngày tái ngộ,*
      
                                    *Thích Học Toán *
      
    Tạp bút

  • Party (SaiGon) 16/4/2011
    Jasmin

    Tuấn nhớ nhắn anh Mom làm bộ ảnh về "má hồng Đà Lạt" nhe :)

    Họp mặt diễn đàn (Party - Event)

  • Party (SaiGon) 16/4/2011
    Jasmin

    Chài, gặp nhau ở 1 múi giờ thật khắc nghiệt, đúng giờ tui dzào lớp, đã dậy còn cách trường tui có mấy bước thoai, bùn :(

    Họp mặt diễn đàn (Party - Event)
  • 1 / 1

Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

10.542 chuyến · 36.638 lời nhắn · 29.501 hành khách

Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

Powered by NodeBB Contributors
  • Bài viết đầu tiên
    Bài viết cuối cùng