Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
Số hành khách HK-2009-1024

Jasmin

@Jasmin
Bỏ theo dõi Theo dấu
Thông tin
Bài Viết
1.2k
Chủ Đề
181
Chia sẻ
0
Nhóm
0
Người theo dõi
0
Đang theo dõi
0

Sổ hành trình — lời nhắn

Gần đây Tốt Tranh cãi

  • Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
    Jasmin

    Có người quăng lựu đạn. Mềnh chụp liền. Chưa biết lựu đạn có nổ hay hông. Chụp trước lấy cớ quăng lại đối tượng cái đã. :verycraz: Ai mà có tức óc ách thì gáng chịu nha cưng (liu liu).

    Để nói cho nghe nè...

    Dung nhan cưng đã lỡ zú (khí đá) mấy năm nay sao hổng zú típ cho hàng nó chín mùi mẫn? "Gái đẹp vừa thông minh vừa cổ điển" như mềnh mà hông sâu hàng, lại thích sâu hàng với chị nhơn nhớn tuổi. Ấy làm mềnh bất ngờ muốn chửi thề quá (ức chế). Nhớ lại câu chiện mà "ấy" đã kể cho mềnh nghe:

    *- Cô ấy có gì mà em hông có?

    • Cô ấy có anh.*

    Cô ấy có hàng zú (khí đá), còn em thì hổng có. Ôi giời đất ơi, mừng ơi là mừng.

    *"Đời em sẽ đẹp vì thiếu anh. Ngày dài sẽ làm mình ớn nhau..." *:thoisao:

    (Đề nghị hát theo bài Biển Tình của NS Lam Phương nhe)

    Mềnh đi ngủ.

    Written by Jasmin. Dấu chấm viết lúc 11:27PM (Giờ computer)

    Edit lúc 08:20AM (Giờ ăn sáng)

    Tạp bút

  • Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
    Jasmin

    Trong một website chuyên giới thiệu về các quyển sách hay. Nếu ta search Murakami ta sẽ có 20 kết quả giới thiệu tác phẩm của Haruki với số lượng như sau:

    1. Rừng Nauy: 8
    2. Phía nam biên giới, phía tây mặt trời: 4
    3. Xứ sở kỳ diệu tàn bạo và chốn tận cùng thế giới: 2
    4. Người tình Sputnik: 2
    5. Kafka bên bờ biển: 1
    6. Ngầm: 1
    7. Biên niên ký chim vặn dây cót: 1
    8. Bóng ma ở Lexington: 1

    Mình đã đọc 1), 2), 3). Nếu để nhận xét thì cả 3 đều hay. Hay nhất trong cách hành văn. Nhiều người bị ảnh hưởng bởi tấn bi kịch trong Rừng Nauy. Mình cũng từng bị ảnh hưởng bởi nhân vật Naoko. Sau đó, khi đọc 'Phía tây biên giới, phía nam mặt trời' thì lại bị ảnh hưởng bởi vấn đề "con một". Tác giả đã nhận định rất đúng về cái bọn thất thường này. Đáng buồn là mình nằm trong cái bọn thất thường đó. Nhưng khi đọc tới 'Xứ sở kỳ diệu tàn bạo và chốn tận cùng thế giới' thì mình thấy quyển này làm mình thích hơn cả. Có thể nó khó đọc vì cốt truyện xoay quanh một câu chuyện khoa học viễn tưởng về não bộ. Nhưng điều đọng lại sau cùng mà mình thấy được là sự cô đơn của nhân vật chính. Anh ta cô đơn nhưng lại hạnh phúc với sự cô đơn. Anh ta hạnh phúc với căn hộ mà anh ta đang sống, với những chai rượu, với sách, với công việc là 1 toán sư, với sự gọn gàng ngăn nắp của một người có chuẩn mực.

    Bài cảm nhận của Nguyễn Chí Hoan về tác phẩm:

    **Con vật-tương lai

    Tư duy nhị phân (“nhị nguyên” Âm-Dương vân vân...) có cái tiện ích ít ai ngờ: vì đã chia đôi, nó cho phép lắp ghép; chẳng hạn từ bộ đôi thái cổ hồn và xác cho đến cặp song sinh cùng trứng buổi sơ kỳ hiện đại con và người, tới những phái sinh tinh tế hơn như Con người là một con vật-lịch sử...

    Nhưng sự chia tách cũng là một biểu tượng cổ xưa về phân vân, lưỡng lự. Theo đó thì việc chứng minh sự tồn tại của bản thân con người nên là một nhận thức gián tiếp, đi đường vòng, thông qua việc xác nhận “phần hồn” vốn là cái không thấy được để khẳng định “phần xác” vốn là cái người vừa thụ hưởng lại vừa hay hoài nghi.

    Cuốn tiểu thuyết thật sự “tàn bạo diệu kỳ” này của Murakami kể một câu chuyện sinh động như vậy, đem lại một trải nghiệm văn chương “tàn bạo” về việc một ai đó trong chúng ta bỗng nhiên bị rơi vào cái hố đen của tiềm thức bên trong mình, mất hết ký ức và nhân thân trong một lựa chọn sống với cái Bản Ngã mơ hồ và bí ẩn.

    Không ai - không nhân vật nào - có tên tuổi trong câu chuyện “diệu kỳ” này: một “toán sư” - người đã được giải phẫu não để cấy những con chip siêu nhỏ biến hoạt động tư duy thành công cụ mã hóa các dữ liệu dạng số, phục vụ “cuộc chiến tranh thông tin” giữa các thế lực của nền công nghệ cao; một “ông giáo sư” cùng “cô cháu gái mũm mĩm”, hai “cô thủ thư” trong hai thế giới song song tồn tại, v.v...; nhưng lại có rất nhiều tên các bài hát, bản nhạc, nhạc sĩ, nhà văn và tác phẩm văn học nổi tiếng, các địa danh liên đới ở thành phố Tokyo, có sở thích cá nhân về màu sắc và các thói quen ẩm thực, v.v... những chứng từ về sự hiện diện cá biệt sinh động cụ thể của các nhân vật, những chi tiết và tình tiết nhân thân tách biệt với con người, những dấu vết của một tâm hồn đang đi đến chỗ chia tay không hẹn ngày gặp lại với kẻ mang tâm hồn ấy...

    Nhưng đừng hỏi kẻ đó là ai.

    Có thể rất nên hỏi: Tâm hồn là Ai?

    Ngay cả khi bạn đã đọc thấy các tình tiết về sự tách rời của nhân vật “toán sư” - người kể chuyện xưng “tôi” ở đây - với nhân vật Cái Bóng, “cái bóng” của anh ta. Một tình tiết nói lên ý nghĩa: khi người với “bóng” tách rời, chàng “toán sư” vốn yêu thích, am hiểu rất rộng về âm nhạc, từ khí nhạc cổ điển đến các dòng ca khúc hiện đại, lại không thể nhớ ra dù chỉ một giai điệu giản đơn và gắn bó nhất trong ký ức.

    Thay vào chỗ của âm nhạc là nỗi ám ảnh của ký ức về âm nhạc; cũng tương tự, là nỗi ám ảnh về tâm hồn.

    Nhưng chắc chắn ta không nên chộp lấy cái ý tưởng sáo mòn về một sự thèm khát “tâm hồn” - sự thèm khát mà ai đó đã tưởng tượng rằng giống như trong một mệnh đề nổi tiếng, là “linh hồn trong một thế giới không có linh hồn” (K. M).

    Chẳng có “sự giễu nhại” nào ở đây. Murakami không hề đơn giản hóa sự chia tách con người trên bình diện hiện tượng. Có thể thấy được nụ cười phê phán thấp thoáng trong những trang dài nhân vật “ông giáo sư” hùng biện giải thích cho nhân vật “toán sư” - mẫu thí nghiệm thành công nửa vời của ông ta - về các nghiên cứu trên não bộ con người, đưa ra một chuỗi lập luận nhân-quả pha trộn một số ý niệm của điều khiển học, của các chuyên ngành hẹp trong sinh học hiện đại và của nhân học trong nghiên cứu về tập tính; ngần ấy thứ đưa vào công cụ vạn năng của thời đại là computer để cho ra một mô hình xác suất về cấu trúc của tư duy cá thể; và bước nhảy siêu hình của nhà giả kim thuật hiện đại này được trình diễn trơn tru: mô hình cấu trúc của tư duy cá thể, xuất phát từ vô số thực nghiệm mô hình hóa các trải nghiệm của anh ta, thâu tóm toàn bộ cơ chế của tri giác và trải nghiệm nơi cá thể đó, thì tức là cái bản ngã của anh ta.

    Ta sẽ nhớ rằng Murakami viết cuốn sách này vào đầu những năm 1980. Deep-Blue lúc ấy chưa ra đời để biến kho tàng cờ vua thành cơ sở dữ liệu mà đấu với Kasparov; khái niệm “trí thông minh nhân tạo” - một nỗ lực mô phỏng bộ não người cho máy tính - mới xuất hiện trên chân trời thực tiễn của điều khiển học và ngành phỏng sinh học thì hình như chỉ vừa dứt tiếng kêu Eureka! Tuy nhiên sức mạnh vạn năng của computer vào lúc đó đã không còn có thể nghi ngờ, và nền tảng cho sự can thiệp vào thế giới vi mô đã được xây dựng ở cấp độ ống nghiệm.

    Nụ cười vừa lo âu vừa mỉa mai nhẹ nhàng đằng sau những trình diễn-tiểu thuyết cái báo cáo khoa học của nhân vật “ông giáo sư” là: sau hơn mười năm phát triển ngành sinh học phân tử, sinh lý học thần kinh và sinh lý não nói riêng (chuyên ngành của “ông giáo sư”) trên thực tế người ta đã không khẳng định được giả thiết cho rằng các hoạt động ý thức chỉ là kết quả trực tiếp của các quá trình sinh lý trong não bộ.

    Ý thức, tựa như một thực thể không thấy được, vẫn lởn vởn ở đó, nhưng không trùng khít với bộ não và không thể mô phỏng được.

    Nhưng nỗi lo lắng toát ra như mồ hôi của bản năng sâu kín: tư duy nhị phân không muốn bị kéo vào một giả hợp nhất nguyên, một mô hình nhất thống trả giá bằng sự triệt tiêu cái nửa kia của tồn tại - triệt tiêu ý thức.

    Nhân vật “ông giáo sư” bảo “toán sư” rằng: “Thể xác của anh có thể chết và ý thức hệ của anh có thể mất đi, nhưng tư duy của anh sẽ chuyển tiếp mãi mãi khoảnh khắc trực tiếp trước đó” (tr.428) và “Anh chớ quên anh không chết, anh chỉ mất ý thức mãi mãi” (tr.431).

    Các mâu thuẫn hiển nhiên về hình thức của nội dung những khái niệm “thể xác”, “tư duy”, “ý thức”, “sống” và “chết” trong những lập luận rất cuốn hút của “ông giáo sư” gặp nhau ở một điểm: chúng khẳng định loại bỏ những bất trắc của tương lai; tương lai theo nghĩa chặt chẽ nhất: là khoảnh khắc tiếp sau mỗi “khoảnh khắc trực tiếp trước đó”.

    Tương lai - đó là một tập quán thâm căn cố đế; vì nó mà người ta sống hoặc thấy cuộc đời là đáng sống. Như lời một bài hát cũ: “Những ngày xưa thân ái. xin buộc vào tương lai”.

    Chúng ta trông tới và trông lui theo cách ấy, trong khi Murakami kể chuyện này thành một biểu tượng kiểu Bayon: đồng thời thấy cả hai hướng [và với Bayon bốn mặt thì cả hai hướng cùng lúc tồn tại].

    Tôi không suy diễn. Mà trong cảm quan kiểu vẫn được gọi là “Phương Đông” như ở Thần đạo Nhật Bản, vẫn luôn luôn sống động, thì vị thần bản mệnh của anh sẽ sống một cuộc đời song hành như phiên bản thần thiêng của cuộc đời anh. Theo đó, tương lai đồng hành với ta, và nó là tương lai chỉ vì nó biết trước cái “khoảnh khắc trực tiếp” sau mỗi khoảnh khắc đang trôi đi này.

    Câu chuyện sinh đôi trong Xứ sở diệu kỳ tàn bạo và chốn tận cùng thế giới đã xây dựng trên mô thức đó.

    “Tôi tới thành phố vào một ngày xuân” (tr.23), câu trần thuật giản đơn và gợi cảm như vậy bấm nút tắt chiếc đồng hồ sinh học thông thường của nhân vật “toán sư” - Xin chào mừng, quý khách đã đến địa ngục!

    Ở câu chuyện song hành trên hàng thứ nhất, thời gian sống của “toán sư” trôi đi trong những biến cố đảo lộn, những hành động khi căng thẳng gấp gáp khi lững lờ bí ẩn; còn ở câu chuyện hàng thứ hai - trong cái “thành phố” lơ lửng như ở cõi hư vô kia - thì chỉ có bốn mùa thay đổi, mà thời gian không tồn tại nữa.

    Làm sao có thể như vậy được?

    Bởi lẽ những ai vào “thành phố” này đều phải rời bỏ cái bóng của mình - một “ông gác cổng” vâm váp lạnh lùng sẽ dùng dao tách bóng của anh ra khỏi anh, tách bằng một đường rạch trên đất dưới chân anh.

    Chúng ta quen sống với cảm nhận một thời gian khách quan, phi chủ thể. Muốn gạt bỏ thời gian, Murakami đưa nó vào cái bóng.

    Cũng chẳng quá xa lạ: chúng ta vẫn quen nghe rằng “Thời gian như bóng câu qua cửa sổ” [có người bảo “như vó câu”; tôi nghĩ “bóng câu” mới là văn chương hơn, tức là thực hơn].

    Cái Bóng bị tách ra mang theo thời gian. Và mang theo ký ức. Ở “xứ sở diệu kỳ...”, điều kỳ diệu là mỗi khoảnh khắc một hiện tại, cứ như thế đến vô cùng, không thể thay đổi nữa.

    Nhưng chủ điểm của câu chuyện về “xứ sở diệu kỳ tàn bạo...” không phải là vấn đề thời gian.

    Thực chất thì thời gian là quá lớn và quá trừu tượng, khiến người ta phải nắm bắt lấy nó một cách gián tiếp, thông qua một số biểu tượng hay vật biểu trưng. Và ở đó ta lại gặp tư duy nhị phân, với một hiệu ứng kỳ lạ: vật biểu trưng gánh lấy hầu hết gánh nặng giá trị và ý nghĩa - không thể có xác mà không có hồn. Nhưng không thể có người mà không có bóng lại là sự tái phát hiện của Murakami đối với ý niệm có tính chân lý cổ xưa kia.

    Thách thức - tiểu thuyết của ông là việc nhân vật “toán sư” chấp nhận việc chia tay cái bóng của mình trước ngưỡng cửa cuộc đào thoát khỏi “chốn tận cùng thế giới” - chia tay với thời gian tính của mình, bỏ lỡ cơ hội quay về thế giới bình thường, nhân vật tiểu thuyết này không phải đã thấy “xứ sở diệu kỳ tàn bạo...” là đáng để sống.

    Anh ta nói với bóng, về ý thức trách nhiệm của anh ta đối với cái “thành phố” quái gở này.

    Mà người ta nói đến trách nhiệm tức là nói đến một kỳ vọng, dù nhỏ nhất, về một tương lai.

    “Toán sư” chống lại một quan niệm về con người hiện thân cực đoan ở “ông giáo sư”. Anh ta muốn chứng tỏ không phải cái khoa học tinh vi của quyền lực công nghệ, cho dù đã can thiệp vào tận “lõi ý thức hệ” và “cấu trúc tư duy” mà có thể làm cho anh “mất ý thức mãi mãi”.

    Anh ta có thể rơi ra ngoài con vật - lịch sử, nhưng anh ta vẫn là một con vật - tương lai, và như thế không có gì có thể mất đi được.

    Nguyễn Chí Hoan
    **

    Tạp bút

  • Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
    Jasmin

    Mình muốn "Gái đẹp trong tôi". Ngay bây giờ. Ngay lập tức. Ngay tức thì. Huhu... Chạy hết 3 nhà sách mà hông có. Buồn gì đâu. Cả "tôi nói gì khi nói về chạy bộ" cũng hổng có. Ôi Haruki, i miss you.

    Tạp bút

  • Tưởng Niệm (Trầm Tử Thiêng)
    Jasmin

    Mình cũng hay nghe 3 bài bạn giới thiệu. Bài hương ca vô tận mình hay nghe cô Hoàng Oanh. Chuyện một chiếc cầu đã gãy thì chỉ thích mỗi Quang Lê. Còn Tưởng Niệm, bạn đã post rồi đó, chẳng ai hát bài này làm mình hài lòng bằng Tuấn Ngọc.

    Nhạc Trữ Tình

  • Gởi bạn tri âm
    Jasmin

    Nỗi lòng người gõ đầu trẻ, hay á bạn, tiếp đi

    Thơ sáng tác

  • Hình ảnh chương trình 1.5 " Trao niềm tin - gửi yêu thương"
    Jasmin

    Mình cũng tính comment hình HT ngầu và xí xọn mà hổng biết có bị mất như hai lần trước không. Hic :(

    Kế hoạch và tình hình hoạt động

  • Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
    Jasmin

    Tự nghỉ làm sáng nay. Lý do chẳng có gì ngoài "due to my private issue". Cần buổi sáng để dọn dẹp nhà cửa và làm một vài việc lẽ ra phải làm trong ngày Chủ Nhật. Thèm đi bơi. Nếu sáng mai không đi đón Mama sớm thì có lẽ sẽ qua hồ một tí.

    Lâu lâu phải lướt qua mục điểm sách 1 lần. Thấy vài quyển hay hay. Có lẽ sẽ mua 1 hoặc 2 quyển. Thấy thích cái tựa "Gái đẹp trong tôi". Tò mò muốn biết đàn ông (Việt Nam) suy nghĩ gì về "gái đẹp". Nhất là "người đàn ông không chịu ... nhớn".

    Trích:
    *"Trong những năm phiêu bồng gió bụi, thi hào Nguyễn Du đã từng ngày ăn hoa cúc cầm cự qua cơn đói. Nhưng trong cái hoàn cảnh khắc nghiệt này, hoa chỉ là hoa. Với tôi, mỗi bông hoa là một nhan sắc. Thử nghĩ, lúc chia tay mà cái mùi hương từ trong thân xác lộng lẫy của nàng luôn quay về như một sự ám ảnh, phải làm gì để quên? "Xin đưa bông hoa ấy cho tôi/ bỏ vào miệng nhai/ từ đó/ nàng trong tôi nguyên vẹn hình hài". Như vậy là gọn và thực dụng"

    *Tỷ mình mới sáng ra đã để status "Luận anh hùng". Hớ hớ, bon chen xã hội đen nhảy vô đòi nghe ké. Tỷ mình là số một trong học thuyết "chủ nghĩa anh hùng truyện Kim Dung".

    Suy nghĩ về cái gì sẽ đem tới bbq. Có khi lười cũng chả thèm đi. Tưởng tượng xem J. sẽ như thế nào nếu mình không đi. "why, why" đến nhức cả đầu. Nếu mình nói "I'm lazy", hắn sẽ nói "you are a bad girl". Nếu mình nói "I'm busy in other issue", hắn sẽ nói "you are a liar". Sao đây ta? Đi hay không đi? Chắc chơi trò bứt cỏ quá.

    Đói rồi, kiếm gì ăn thôi. Mì gói ơi, ta nhớ mi.

    Tạp bút

  • Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
    Jasmin

    Trời nóng. Hông ngủ được. Dạo net lung tung. Sắp nghiện net đến nơi dồi.

    Coi hình người ta đi chơi. Phát thèm đi chơi. Mà giờ chỉ thích đi chơi một mình. Sẵn sàng hát bài "Ta chẳng cần ai". Ủa, mà có bài này hông ta?

    Chắc sắp có vấn đề về thần kinh và nhân cách. Suốt ngày bị "cưỡng bức" tư tưởng bởi 1 con dê đội lốt pê đê và 1 con gái giả đò biến thái. Đứa thì sờ đùi, sờ lung tung. Đứa thì nhảy tưng tưng "chòi oi, trắng quá, trắng quá", i như con mịa Hội póng trong Để Mai Tính. Thấy mà phát pịnh.

    Lâu rồi không đọc sách nhà Phật. Tự thấy hơi lan man, quờ quạng. Giống như có pịnh mà quên uống thuốc. Lâu lâu cũng nghĩ vẩn vơ tại sao người ta phát khùng? Cấu tạo sinh học của não bộ bị íu chăng?

    Đi coi bài sửa của ông thầy khó tính. Làm môn đệ của ông này cũng thiệt khổ. Ổng bắt lỗi mà tưởng như đang ở ma trận, né chỗ này dính đạn chỗ kia. Mà sao lại mê ổng vậy hổng biết.

    Một trang web quen bị suspended. Mấy năm rồi chả ghé. Không biết bị từ hồi nào. Ngồi vắt óc cố nhớ 2 câu thơ trong chữ ký của anh admin. Quên mịa nó dồi. Vậy mà đã từng rất thích mới ghê. Thì ra cũng là chúa nhớ nhớ quên quên. Có khi lại "học quên để nhớ cho nhiều" cũng nên.

    Đi tiếp một web quen nữa. Tìm "người tình một thuở". Chẳng thấy bóng chim tăm cá. Đâu rồi Viens M'embrasser? Search lại post cũ của người ta. Từ 2009. Đọc mà thấy như còn đâu đây. Đàn ông biết hài hước thì luôn được phụ nữ chú í mà lị.

    Địn thọi di thụng tắt đài, hết pin. Làm biếng tìm cục sạc. Thôi đi ngủ. Nóng quá Má ơi. Ngủ lấy sức mai đi ăn bbq. Há há.

    Tạp bút

  • Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
    Jasmin

    Gởi ông đọc nhựt ký của tui suốt 4 năm:

    • Hồi mình mới quen nhau, anh thấy em ngố lắm đúng không?
    • Không ngố, dễ thương.
    • Còn giờ?
    • Đanh đá, thực dụng.

    Em suy nghĩ nhiều về quãng thời gian 4 năm qua. Vì đâu mà em lại "tha hóa, biến chất" đến vậy? Em bắt anh trả "ông lùn" nhưng em lại chẳng là "con mắm" ngày xưa. Hổng công bằng xíu nào anh ha?

    Nhờ anh mà em biết đến Sang Mùa và Dạ Khúc. Thỉnh thoảng em vẫn nghe đi nghe lại Huy Hoàng trải lòng cùng Dạ Khúc: "Cần yêu hay cần thôi biết yêu"?

    Anh luôn tự hào anh là trai điểm (một), là hoàng tử bạch mã, hào hoa (phong dựt). Có thể ở nhiều khía cạnh, em thích anh. Thích nhất là được chửi bới, đay ghiến, chà đạp thoải mái mà anh lúc nào cũng có những câu trả lời độc địa nhất, độc quyền nhất.

    • em là tình yêu của anh
    • ò, tình yêu chó gặm xương
    • ò, vì xương rất cứng nên tình yêu là vĩnh cửu

    Anh là hàng hiếm, là kim cô, là hột xoài của ai ai đó em hổng cần biết.

    Nhưng, cũng có những lúc em thấy sợ khi con mãnh thú trong anh vùng dậy. Con thú đó tấn công người khác không thương tiếc vì người ta lỡ chọc tức nó. Em đã tự hỏi em: "Là anh đây sao?"

    Bao nhiêu lâu rồi anh chẳng viết gì như cái thuở "Em vẫn hoàng hoa một dáng khôi"? Em rất thích anh của ngày đó. Thích cả những bó hoa và sách anh tặng.

    Người ta không thể đi ngược để sống với quá khứ mà tiếp tục bước về phía trước cũng như chấp nhận mình đã thay đổi. Cách mình thay đổi là chính là sự phản ảnh những gì thực tế xảy ra xung quanh mình. Phần dễ thương vẫn còn, nhưng có lẽ đã bị lãng quên, bị vùi lấp như những nấm mồ vô tri vô giác. Rồi một ngày nào đó, "liệu bí mật ngôi mộ cổ" có được tìm thấy?

    Có lần anh hỏi em: "Tiêu chuẩn làm người yêu của em là gì?"

    Em vẫn thích nhất đoạn này trong bài 'Nga'. Mãi mãi thích.

    *"... Và em nhớ không, chúng mình đã hỏi nhau:
    Tại sao phải làm lễ tơ hồng?
    Tại sao phải nhờ người ta buộc chỉ vào chân?
    Khi tay em đã vòng ra đằng sau lưng anh
    Khi tay anh đã vòng ra đằng sau lưng em
    Người ta làm thế nào cắt được
    Bốn bàn tay chim khuyên! ... *"

    "Bốn bàn tay chim khuyên" thì cần gì tiêu chuẩn?

    Tạp bút

  • Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
    Jasmin

    Việc nhiều đồng nghĩa với tiền vào nhiều nhưng vào túi công ty còn túi mình thì vẫn thế. Mới đầu tháng mà mình ký được 3 cái hợp đồng. Cái nào cũng gần 10k oi-gô. Ố la la. Sếp lại bảo "sẽ tăng lương". Hic, nhưng đợi tới kỳ thì lâu quá đi mất.

    Ăn chè hột sen. Ngon. Cảm ơn người nấu. Hi vọng sẽ không bị buồn ngủ sớm vì nó. Tối nay mình còn phải xem bài để mai làm kiểm tra.

    Sáng nay nói chuyện với Rick về kế hoạch cho tương lai hai đứa. Mình không còn muốn nghĩ đến đám cưới với bất kỳ ai cho dù mình là đứa hay mộng mơ. Kỳ Duyên cũng đã nói trên mặt báo: "Hôn nhân chẳng thể giữ chân ai". Mình nghĩ câu này hoàn toàn đúng. Tại sao cứ phải kết hôn để rồi chia tay? Tình yêu đâu phải là vĩnh cửu. Con người luôn luôn thay đổi. Mình cũng thế. Có thể ngày xưa mình thấy Rick chẳng có gì hấp dẫn, mình xem thường khi Rick tung tiền ra để mua tình cảm, nhưng giờ mình lại thấy hành động đó là hợp lý. Đàn ông cần tình và đàn bà cần tiền. Chẳng thể nào ngồi mộng mơ về tình yêu bất diệt khi mà hằng ngày người ta vẫn phải ăn, mặc, đi lại, học hành và chi trả cho tất cả các nhu cầu khác. Trừ thời gian, mọi thứ đều có thể mua được bằng tiền.

    Tạp bút

  • Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
    Jasmin

    Một năm

    Một năm rồi đó anh
    Ngày anh trở về cát bụi
    Khi mất đi những gì thân thuộc nhưng bị mặc định là tầm thường, người ta trở nên hối tiếc
    Cuộc đời là sải tay dài sóng sượt những nỗi hối tiếc
    Em sẽ không khóc trong ngày này, năm nay, năm sau và cả nhiều năm sau nữa
    Có người đàn ông nào yêu em hơn anh?

    Người ta viết về anh và những người đàn bà đi qua đời anh
    Em được dự một phần trong đó
    Một phần nhỏ, đủ để đưa anh đến sự tận cùng của nỗi tuyệt vọng
    Điều mà em chưa bao giờ có thể tưởng tượng ra:
    Em là người đàn bà hận anh, yêu anh hay thương hại anh?

    Tạp bút

  • Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
    Jasmin

    Một khởi đầu tốt đẹp thì mọi thứ tiếp theo sẽ tốt đẹp.

    Sáng nay mình thức dậy đúng 6g. Lẽ ra là còn buồn ngủ đến híp mắt nhưng sợ nằm nướng hoài sẽ kéo qua luôn 8g. Mất 30 phút cho các công tác "rất riêng tư". Quảy ba lô xoài ra khỏi nhà. Ghé vào tiệm cơm chay "Rocker". À, hôm nay "Rocker" đứng quầy. Thật ra cũng chẳng mấy để ý tiệm cơm chay đâu nếu như mình không là con Phật. Bổn phận của con Phật là ăn chay ít nhất hai ngày trong tháng. Mình ăn chay tới 4 ngày lận. Ngoan quá xá quà xa rồi còn gì.

    Chưa bao giờ nói chuyện với "Rocker" dù mình ghé mua cơm hay ăn sáng hầu như hàng tuần. Sáng nay "Rocker" không mở rock như thường lệ mà mở Nguyên Khang. Tự dưng mình ngứa miệng:

    • Bộ anh thích nghe Nguyên Khang hả? (lẽ ra mình tính xoáy vô cái vụ nhạc rock và cơm chay chẳng ăn nhập gì nhau nhưng nghĩ lại nên thôi, dù sao cũng mới sáng sớm, có khi chưa mở hàng, cũng sợ bị rớt răng lắm :biggrin:)
    • (hơi sững) Ừ, giọng trầm ấm. Chị cũng thích Nguyên Khang hả?
    • (lắc đầu + cười) Không.
    • (hỏi lại cho có lịch sự) Vậy chị thích nghe ai nhất?
    • Trần Thái Hòa
    • Ồ, Trần Thái Hòa thì số một rồi, hát hay vô địch.
    • (cười khoái chí, hát hay mà còn vô địch, ông này đúng là xạo vô địch)

    Anh N. đi Hà Tiên dzìa cho mình tượng Phật Bà Quan Âm nhỏ. Trời, sao đúng ý tui ghê. Cám ơn N. Trần (trụi) - bí danh N. tồ tồ. Còn chưa đầy 1 tháng nữa là N. tồ về lại Germany, kể cũng nhanh thiệt.

    Có hôm boss hỏi vui:* "Nghe đồn dạo này phòng tụi em "khùng" lắm phải hông?"*
    N. tồ tồ nhanh miệng: *"Dạ, mà em khùng ít à." *(pó chíu với pa này luôn)


    Tan sở. Đi tậu đôi "nâng niu bàn chân vịt". Cả năm chưa mua giày. Phần vì thấy giày dép giờ dỏm quá. Pasteur gì mà đi mới vài lần thì giãn ra tét lét. Hồng Thạnh, T&T thì hai ba bữa đã tróc da. Mấy tháng nay đi dép lào. Hôm rồi về nhà bị Mama tịch thu đôi dép lào iu quí. Mama dụ khị bằng đôi dép khác Mama mới mua. Hic, mang cho Mama vui chứ nặng tổ xừ. Nhưng mà mang rồi khoe Mama mua thấy thinh thích sao sao đó. Thử hỏi có ai 30 tủi mà được Mama mua dép cho đi giống tui hông?

    Lâu rồi hông ghé "bàn chân vịt", giờ thì thấy khá hơn chút về mẫu mã. Chọn nhanh được 1 đôi nhưng hổng có màu mình thích. Đắn đo mãi rồi cũng quyết định chọn màu tương đương. Tím than, tím huế, tím sim, tím rịm chi chi đó thì kệ tía nó, miễn giúp mình qua hai mùa mưa nắng là vui rồi. Hehe... thế là có một đôi giày tàm tạm mà giá cả lại mềm. Chỉ tầm khoảng 1/2 những đôi mình đã mua ở Pasteur. Về chất lượng thì "hàng Việt Nam chất lượng cao", nghĩ chắc cũng chẳng tồi.


    Làm bài tập. Mò mẫm với Word 2007. Nóng máu thật. Mình chỉ quen 2003. Cuối cùng thì đành chấp nhận soạn phần nội dung, còn format thì đem vô văn phòng làm tiếp. Hừ hừ!


    Hôm nay có người bắt trúng tim đen mình. Hic. Mà thật ra thì ai tinh tế cũng sẽ nhận thấy thôi. Điều làm mình thấy dễ chịu nhất là người ta đã cho mình vài "advice" mà mình nghĩ là rất hữu ích. Thanks a lot my buddy :hug:

    Tạp bút

  • Dalat rescues wild animals from restaurants
    Jasmin

    Authorities in Dalat City in the Central Highlands province of Lam Dong last week seized more than 100 wild animals from 27 restaurants citywide to return to the wild.

    These animals include bamboo rats, doves, varans, jungle cocks, snakes, monkeys and weasels.

    All of the animals are in good health.

    In the raids, the city also confiscated 88 kg of frozen meat of wild animals.

    According to a report by the Wildlife Conservation Society of Vietnam (WCS), over 84 percent of restaurants in Dalat serve food made from wild animals.

    WCS said current penalties for these violators were still too mild to prevent further violations.

    WCS urged Da Lat authorities to take stronger actions such as revoking business licenses.

    Lam Dong and two neighboring provinces, Binh Phuoc and Dong Nai, share the 72,000 –hectare Cat Tien National Park which is the habitat of nearly 200 animals named as endangered species by the International Union for Conservation of Nature.

    (TBKTSG)

    Tin Nhanh 24h

  • Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
    Jasmin

    Một buổi tối nhiều cảm xúc. Xem "After Shock". Khóc như mưa. Khóc nấc lên thành tiếng. Khóc từ đầu đến cuối. Chưa bao giờ xem bộ phim nào mà cảm xúc nhiều đến thế. Tự thấy ngạc nhiên với chính mình. Xem phim, đọc truyện thì sướt mướt nhưng ngoài đời lại khô cứng, sẵn sàng nhìn người đối diện với cặp mắt lạnh lùng vô cảm. Mình không lý giải được điều này ở mình. Từ nhỏ đã vậy, mình hiếm khi trả lời khi người lạ hỏi chuyện. Đến mức bị đánh đòn, bị rầy vẫn không thay đổi được. Anh H. từng nói "em chỉ thay đổi khi có người nào đó đủ sức khiến em thay đổi". Mình cũng đang chờ người ấy đây, có lẽ sẽ là người rất bản lĩnh. Người ta thường nói "giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời".

    Mình đi vắng khỏi Sài Gòn 3 ngày. Ai đó nói "nhớ em quá". Phì cười. Đúng là ông ba xạo. Mình biết người ấy lâu chưa nhỉ? Hình như từ mùa hè 2007, khi mình từ Đà Lạt trở về sau kỳ nghỉ lễ 30/4 với một vài kỷ niệm viết thành thơ. Thế là đã 4 năm. Hai đứa đi một vòng loanh quanh rồi quay về chỗ cũ với trái tim có nhiều vết "cắn". Chẳng biết đứa nào ba trợn hơn đứa nào nhưng có người xàm xàm, chửi rủa, châm chọc mỗi ngày cũng thấy vui vui. Với người ấy, mình sống đúng với cái phần cà chớn trong mình.

    Đọc cẩn thận bài viết của anh NQH về Sài Gòn. Sài Gòn trong ký ức của anh cũng chính là Sài Gòn trong ký ức của mình thuở nhỏ. Bỗng dưng mình thích quan sát những người sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn. Thật thú vị là y như những gì anh NQH viết. Vậy mà, có những lúc mình quên bẵng Sài Gòn, cảm thấy chán ghét Sài Gòn, muốn rời xa Sài Gòn thật nhanh.

    Giở lại một bài nhạc đã từ lâu chẳng nghe:

    http://cache01.mp3.quechoa.com:88/sec/9081da00eedca2d95b43b2537d35be324dbed805/music/2/18/719d24877da0e1d2f9a5fb9c6d9ed994.mp3

    *"Tim em chưa nghe rung qua một lần
    Làn môi em chưa hôn ai cho thật gần
    Tình trần mong manh
    Như lá me xanh
    Ngơ ngác rơi nhanh

    Thu giăng heo may cho bóng cây lạnh đầy
    Người cho em nghe câu nhớ thương từng ngày
    Những ngày đợi chờ
    Trong nắng vu vơ
    Trong mắt ngây thơ "*

    (Trưng Vương khung cửa mùa thu - Tell Laura, I love her)

    Tạp bút

  • Hình ảnh chương trình 1.5 " Trao niềm tin - gửi yêu thương"
    Jasmin

    occutit:
    Mình không thích cái Băng rôn. Mình nghĩ nó tốn kém không cần thiết. (chỉ là ý kiến cá nhân).

    Riêng Jas thì nghĩ băng rôn là cần thiết vì đây cũng là cách để quảng bá chương trình đến nhiều người hơn nữa. Ngoài ra, còn thể hiện được BTC đã xây dựng chương trình có quy mô tổ chức đàng hoàng. Dù sao, các bạn cũng đang đứng trên danh nghĩa là câu lạc bộ "Ấm Áp Những Trái Tim Tình Nguyện" và trang web dalathoa.com.

    Chi phí cho băng rôn theo Jas cũng không quá sức tốn kém đâu occutit.

    Kế hoạch và tình hình hoạt động

  • Thư ngỏ chương trình từ thiện 1.5.2011
    Jasmin

    Jas sẽ chuyển cho Piggy khoản ủng hộ của petertien sau nhé.

    Bạn petertien í, bạn í fải mua chuộc Jas bằng kem Cornetto để Jas lo dùm vụ ủng hộ "Piggy của bạn í" đó. Jas đòi tới 10 cây Cornetto lận :))

    Kế hoạch và tình hình hoạt động

  • Cần 3 vé xe lên Đà Lạt vào tối thứ Sáu ngày 29/04
    Jasmin

    Rất cám ơn mọi người đã tận tình chỉ Jas cách tìm ra vé. Hic, đã lấy vé rồi nhưng bị chém ngọt quá, hôm trước người ta mua 180k/vé, hôm sau mình mua 250k/vé. Còn phòng khách sạn thì hem có, kể cả Ngọc Lan và Sammy. Nghe nói ĐL dạo này cũng nóng, tối ra bờ hồ trải chiếu nằm chắc cũng mát :))

    Hỗ trợ Du lịch

  • Cần tìm phòng khách sạn giá rẻ tại Đà Lạt dịp 30/4 - 1/5
    Jasmin

    Tình hình là hem còn fòng bạn ơi, mình cũng chạy tán loạn để đặt phòng mà chả có. Ôi giời, buồn ơi là sầu :(

    Hỗ trợ Du lịch

  • Một ngày không có Shoutbox
    Jasmin

    Hông biết vì sao mà hack ha, chắc là ghen ăn tức ở roài. Sao mà xấu thế không bít. :(

    Đà Lạt Talk

  • Thảo luận: phụ nữ có nên học cao hay không?
    Jasmin

    Cần gì phải giống hả em? Mình cứ là mình thôi, cho dù mình "tưng" hay "khác người" thì mình cứ vẫn là mình, chả cần bận tâm phải giống ai hoặc gò mình cho giống ai.

    Lý Mạc Sầu và Sư Thái đều vì hận tình sanh ra tâm ác độc. Em muốn ác như 2 vị này thì em phải "hận tình" trước đã :))

    Còn mấy nường kia em hãy để ý đi, càng ngây thơ thì người đàn ông bên cạnh càng giỏi giang tháo vát, chung tình; còn càng thông minh thì người đàn ông bên cạnh lại càng kém cỏi, khuyến mãi thêm khoản lăng nhăng. Tính ra thì truyện Kim Dung rất sâu sắc về nhân tình thế thái. Không có sự hoàn hảo trong tình yêu.

    Đà Lạt Talk
  • 1 / 1

Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

10.542 chuyến · 36.638 lời nhắn · 29.501 hành khách

Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

Powered by NodeBB Contributors
  • Bài viết đầu tiên
    Bài viết cuối cùng