Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
Số hành khách HK-2010-2723

dieuphong

@dieuphong
Bỏ theo dõi Theo dấu
Thông tin
Bài Viết
675
Chủ Đề
173
Chia sẻ
0
Nhóm
0
Người theo dõi
0
Đang theo dõi
0

Sổ hành trình — lời nhắn

Gần đây Tốt Tranh cãi

  • Chợt nhớ mưa và lần đầu...
    dieuphong

    Nhà bạn ở chỗ nào nhỉ? Mình cũng hay lên dalat lắm, sang năm mới này chắc cũng dành time đi mở hàng mới được! hihi. Time không nhiều nhưng cũng cố lên đấy chỉ hai ba ngày cũng thoả lòng. Mình không thích riêng vẻ gì của dalat, mình thích hết...mọi thứ tạo nên một dalat mà hơn mười năm trời mình không bao giờ quên cảm giác được bước chân lên nơi ấy. Ừh, nhớ thật đấy!

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Chợt nhớ mưa và lần đầu...
    dieuphong

    unknown đang ở dalat àh? thích nhỉ!

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Nụ hôn đầu...
    dieuphong

    Chà..không ai muốn bàn về nụ hôn cả nhỉ!!?? Haiz, tiếc thật!

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Chợt nhớ mưa và lần đầu...
    dieuphong

    Kinh! bạn nào cũng thơ phú lai láng! K chịu thôi!

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Nụ hôn đầu...
    dieuphong

    **Tôi tò mò nụ hôn đầu...mọi người có ý kiến gì không? Nụ hôn đầu ấy mà, hoặc một nụ hôn sâu....

    Cảm giác ra sao?
    :snog:
    **

    Coffee Chiều Thứ 7

  • tape 2: Đêm ko ngủ Đà Lạt - Bàn tay nhớ hơi ấm 1 bàn tay
    dieuphong

    Cứ yêu đơn độc, thời gian trôi qua là ổn cả. Mọi lời khuyên lúc này đều là vô ích. Nỗi nhớ ấy không cầm nắm được, nhưng nó còn nặng hơn bất kì các mỏ kim loại nào cộng lại. Nhớ cho thê thiết đi, đau đớn cho rã rời đi...rồi qua cả....thời gian ấy mà! Trêu ngươi lắm!!

    Đà Lạt: Góc tản mạn

  • Sói ca
    dieuphong

    *Bài thơ tôi yêu nhất của Người.:kis:


    Có ích gì đâu một niềm kiêu hãnh
    Chỉ đơn thuần là một nỗi cô đơn
    Rất giản dị gần như là bản chất
    Đâu phải vật trang sức thứ đồ chơi

    Có ích gì đâu một lần kiêu hãnh
    Khi lòng không nhớ nổi một người yêu
    Chôn cô đơn trong vũng tối cô liêu
    Đôi mắt SÓI đốt cháy bừng đêm vắng

    Ta là Ta là Tự Ngã riêng tây
    Là quá khứ tương lai và dĩ vãng
    Không bóng dáng hình hài hay tư tưởng
    Đành ngậm ngùi trong kiêu hãnh cô đơn

    Ta là Ta là Đốn Ngộ huyễn hình
    Là Thiền Sư ở trong lòng SÓI dữ
    Ôm Chấp Ngã nhả thành từng con chữ
    Xé yêu thương mà dệt mộng đa tình

    Ta đâu phải giữ một niềm kiêu hãnh
    Mà đạp bằng bao tình cảm chắt chiu
    Lòng khao khát muốn phá vỡ quạnh hiu
    Để tìm lại chính mình trong hoang lạnh

    Hồn ta đó bao ngọt ngào say đắm
    Đừng đem lòng người đo dạ thú hoang
    Để sẩy tay đánh vỡ mất thiên đàng
    Bao hò hẹn khép vào trong sâu thẳm

    Bao khát vọng nuốt vào trong xa lắm
    Để thu mình trong kiêu hãnh cổ sơ
    Để hóa hình trong lốt SÓI bơ vơ
    Đêm trăng mật rống lên bài tử khúc

    Dẫu là SÓI ta cũng cần có bạn
    Rất khinh khi nên chẳng có bầy đàn
    SÓI làm thơ và suy nghĩ lan man
    Rất hung bạo và thật nhiều lãng mạn

    Bởi là SÓI nên không cần chia sẻ
    Riêng một thân ta ngang dọc vẫy vùng
    Rất đớn đau nhưng cũng thật ung dung
    Đầy mãnh liệt và không hề bi lụy

    Nghĩa là SÓI nên không cần che chắn
    Dáng dị kỳ uốn lượn giữa phồn hoa
    Đưa mắt liếc coi khinh điều lễ giáo
    Ngẩng cao đầu trước giả trá điêu ngoa

    Thế là SÓI nên ta là rất khác
    Rất nồng nàn và cũng rất quạnh hiu
    Rất một mình trong những giờ hoan lạc
    Nên cô đơn những lúc được yêu nhiều

    Dù là SÓI vẫn mong manh như nắng
    Vẫn yếu lòng khao khát được yêu thương
    Ôm gió trăng thơ thẩn giữa vô thường
    Trong bình lặng vẫn dạt dào sóng gió

    Ta là thế người ơi xin chớ trách
    Chớ giận hờn hay oán ghét mà chi
    Ta gục đầu nghe từng nỗi chia ly
    Lên vồn vã của cuộc chơi bất tuyệt

    Reo rộn rã của một đời lịch duyệt
    Sẽ rất vui và sẽ rất đau nhiều
    Rồi suy tư trầm cảm trong ráng chiều
    Để sống dậy trong một niềm kiêu hãnh



    -soidonghoang-

    Thơ sáng tác

  • Lục tự cho Bảo!
    dieuphong

    Muốn làm một bài lục tự
    Về buổi sáng rất thanh bình
    Có tôi em và quán nhỏ
    Rộn ràng trong nỗi lặng thinh

    Muốn làm một bài lục tự
    Cho em và Bảo gia trang
    Mái xám rêu phong tư lự
    Chợt sầu vạn cổ về ngang

    Muốn làm một bài lục tự
    Quán xưa trời đất chẳng xưa
    Lòng người xoay vần thống ngự
    Mệt nhoài một tiếng dạ thưa

    Muốn làm một bài lục tự
    Cho ai biết gửi tặng ai
    Dăm dòng đôi ba con chữ
    Trầm ngâm tôi khẽ thở dài

    • SC.321 –

    Thơ sáng tác

  • Nhảm ngoài lề!
    dieuphong

    **Một ngày rảnh rỗi, trồi lên sụt xuống vì những chuyện không đâu. Đúng là ngồi không thì hay nghĩ vớ vẩn; rồi lại nghĩ xem ngày mai làm gì trước, tối nay sẽ trốn ở góc quán nào...

    Bất chợt nhận cuộc gọi từ một người - bất chợt được mời dự đại hội nghệ sĩ Tết Nguyên Tiêu - bất chợt ú ớ không biết có nên nhận lời hay không, rồi bị quả quyết phán cho một cái hẹn vào buổi tối => tiêu mất buổi tối tự do!

    Thôi thì, tối nay cũng đang phân vân chả biết chạy đi đằng nào, cạ cứng thì đã ti toe đoàn tụ gia đình, mình ta bơ vơ giữa phố đông coi bộ cũng thấy tui tủi, bạn hiền thì vừa quảy tay nải từ dalat lội về từ sớm, dính chặt vào cty, thế là hẹn hò tẽn tò!

    Định bụng sẽ mang vác cái xe, lê cái thân đi cafe sách gì đấy trên Nguyễn Huệ; đành gác lại vài hôm. Vì nếu nhận lời, động tác chuẩn bị cho cái buổi ghi hình trực tiếp chết tiệt cũng mất mấy hôm và tốn nhiều calo diễn xuất...hồi hộp quá, chả biết mình sẽ đóng vai cái cúc áo thứ mấy và diễn cái gì...trong khi...đàn đọt không biết [chỉ biết nghe!]; hội hoạ bập bõm [chỉ biết vẽ cáo còi!] nhiếp ảnh [lạy Chúa, mình đang mò mẫm từng sát na cái thể loại khó nhằn này]...nghĩa là..không gì cả! Không gì cả mà chỉ vì lỡ gây tai tiếng trong giới giang hồ nghệ sĩ mà bây giờ phải chường mặt ra mà ghi hình, cuối cùng là làm cái gì trong cái buổi ấy chứ! Mình chỉ kịp hỏi....thế Tết ấy có được lì xì như Tết mình không? Dù sao vẫn mang hơi thở 8X thì cũng còn chút teen, tuy đã bước vào thời kỳ mãn teen! Bé lớn ùi nhưng vẫn thích lixi. Chỉ nhận được một câu : bước chân vào giang hồ không ai đòi lixi cả, quy ra bẻer hết!! Thế có chết không khi mình vừa tuyên ngôn năm nay nghỉ beer, lo tu tập tĩnh tâm!! Haiz...nói như Chí Phèo "ai cho tôi làm người lương thiện?", đời đưa thì mình đẩy thôi!!

    Mà phải nói, sao mà bức xúc cái quả bị ấn vào tay này quá! Huhuhu mình không thích lộ diện trước đám đông làm trò đồi bại!! hu huhu....khùng mất thôi!! **

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Mùng 4 và quán Vắng của tôi!
    dieuphong

    Cám ơn nguoi_ngoai đã khen nhé!! Nhưng nỗi buồn thì đâu chừa ai, kể cả người xinh và lãng mạn!! hihi....Mà nhìn thế thôi, lừa tình cả đấy, chả xinh đâu và cũng không lãng mạn đâu. Haiz...kì cục lắm! Mình ấy mà, kẻ la nga lơ ngơ đủng đỉnh đi giữa chợ thôi!

    Quê hương mình đẹp làm sao

  • Chợt nhớ mưa và lần đầu...
    dieuphong

    chợt nhớ,...

    Đã nhủ từ nay khép cửa lòng
    Như người đóng cửa chiếc phòng không
    Yêu thương sẽ chết mòn trong ấy
    Quên hết ưu phiền hết nhớ nhung!

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Mùng 4 và quán Vắng của tôi!
    dieuphong

    Thế là đã ổn! Tiễn Nàng...
    Lúc nào thiếu ấm thì quay lại - bốc một vài con chữ, ta lại miên man sầu!

    Quê hương mình đẹp làm sao

  • Chợt nhớ mưa và lần đầu...
    dieuphong

    Tôi còn chưa kịp mờ cửa ngó mặt trời! Mới chỉ tung tăng, tìm chút sương dalat nơi đây! Chào ngày mới Nàng nhé!

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Anh vẫn không đổi thay!
    dieuphong

    Đúng là tâm hồn của công chúng! Nàng cứ mang hơi ấm đi cho mọi người. Tôi thì chỉ mới theo Tiểu thừa lo lắng cho tâm hồn mình còn xơ xác!

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Mùng 4 và quán Vắng của tôi!
    dieuphong

    Có thể cho tôi mang đĩa nhạc yêu thích vào phá không?? :))
    Nhạc tôi chỉ chiều mỗi tôi, khách có phàn nàn thì nàng cũng đừng giành lại ghế mà đá tôi ra ngoài nhé!

    Quê hương mình đẹp làm sao

  • Ma Soeur [Nguyễn Tất Nhiên]
    dieuphong

    Trùng tâm trạng thì sẽ hay thôi bạn àh! Không nhất thiết là tri âm!

    Thơ sưu tầm

  • Anh vẫn không đổi thay!
    dieuphong

    Sao lại lâu lắm? Phím là phím ta, chữ là chữ ta...dù có muốn lộng ngôn cũng chẳng ai chấp...hãy cứ không đổii thay.
    p.s: tôi đồ rằng hai chúng ta sẽ làm loạn cái box này lên mất thôi! hahaha...cái tôi có nhiều nhất là "phím điên cuồng"! :)

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Mùng 4 và quán Vắng của tôi!
    dieuphong

    Hic! Quán ác quá ác...!!!

    Quê hương mình đẹp làm sao

  • Anh vẫn không đổi thay!
    dieuphong

    ***Anh vẫn không đổi thay
    Anh vẫn như cũ tên lãng du trong đời em
    Em vẫn e ấp nuôi trong tim
    Câu ân ái ôi bao nhiêu năm tháng
    Em đã âu yếm dâng tặng anh ***

    Buổi sáng nay, có ai đó chợt bật lên bài hát này - bài hát đã từ lâu tôi ...quên nghe, hoặc giả đã nghe nhuần nhuyễn cả một thời gian dài mà chai mòn cảm xúc với những ca từ quen thuộc. Sáng nay, nghe lại bỗng nhớ tới chuyện tình của một người anh. Chuyện tình ban đầu, đẹp - có đẹp nhưng buồn...có thể là tình đầu chăng? Tôi chỉ ngồi nghe anh kể, ngồi nghe anh trải lòng cho những xa xăm đã trôi qua....và nghĩ...có lẽ Anh vẫn không đổi thay theo cách nào đó. Và...anh vẫn là tên lãng du....theo cả nghĩa đen cho cuộc sống hiện tại của anh.

    ***Anh vẫn không đổi thay!
    Anh vẫn như thế, anh vẫn yêu như người say
    Anh vẫn giơ cánh tay ôm em
    Anh mơ anh có ngay đôi cánh chim
    Ta sẽ bay tới khung trời êm ***

    ...Để rồi mạn phép nghĩ dùm anh, tiếc nuối dùm anh một mối tình - Tôi cũng đã từng yêu và cũng hiểu được đôi chút cảm giác xa cách người mình yêu ra sao...buồn ơi là sầu. Cảm giác có thể quật ngã một con người đanh thép, có thể làm mòn mỏi những hy vọng dù lý trí đã quyết định phủi đi những kỉ niệm cũ, nhưng lòng thì cứ mãi vấn vương...Có chăng tôi quá lời, mong anh cũng đừng buồn giận!

    ***Và em cũng thế! có đổi khác gì mấy!
    Một nàng tiên nữ thân hình vẫn nhỏ bé
    Nụ cười hồn nhiên môi mọng xinh còn kia
    Và hồn say đắm ta nhìn nhau như thế
    Tình ta vẫn như thế vẫn bừng như lửa sáng
    Cuộc đời đã thoáng bay tựa gió mùa thu
    Tình còn nồng thơm như loài hoa rừng mơ
    Nhạc tình còn tấu cho bền lâu tình ta!


    Thế nên đã mượn chuyện mà khai lời, thì...tôi cũng cố gửi gắm chút gì riêng tư tuy chưa hẳn là xa xăm nhưng sâu tận đáy lòng; một mối duyên đẹp đẽ những huyễn hoặc và mờ ảo...Mở ra một thế giới khác, trong đó, bay bổng với những ước mơ, với những khát khao và hơi thở ấm áp...tay đan tay ...mộng mơ thôi nhé có xá gì mà không cho nhau vài lời tự sự mà an ủi quãng thời gian đã trôi qua...phải, dù đã trôi qua!
    "Em" của anh ngày xưa thế nào - chắc anh còn nhớ, đôi ba dòng khơi gợi hòng làm sống lại những hy vọng sơ nguyên trong trắng buổi ban đầu kia...những buổi ban đầu luôn đẹp đã và là lưỡi dao bén ngót khi đã trở thành kỉ niệm buồn. "Anh" của tôi...không thích nói về quá khứ dù có vui hay buồn, người ấy chỉ mong mình là hiện tại - mãi là hiệnt ại với một niềm ngạo mạn vô bờ bến, để luôn chắc rằng - chỉ có hiện tại...thì mới luôn tươi mới và trọn vẹn...một mối tình ảo diệu chông chênh. Có phải đó là cảm giác sợ hãi mất mát đã biến hoá thành một sự tự kỉ hùng hồn, người luôn cần hiện tại để sống khát khấu từng sát na bên người, luôn muốn nhìn trăn trối vào mắt người tình đã không bao giờ quên đi màu mắt ấy....còn gì nữa....quá khứ...chỉ là những khúc đường đã qua.

    ***Anh vẫn không đổi thay
    Anh vẫn khát khao như mới yêu em đầu tiên
    Anh vẫn ve vuốt câu yêu thương
    Câu ân ái anh vẫn chưa quên mối duyên
    Anh đã âu yếm dâng tặng em
    Anh vẫn không đổi thay
    Anh vẫn đi mãi, đi mãi trên con đường xa
    Anh vẫn ao ước cho đôi ta
    tuy xa vắng nhưng vẫn như trong tấc gang
    Anh sẽ thương nhớ em nghìn năm ***

    Cuối cùng le lói sự tuyệt vọng, thì người sẽ chuyển dần sang ước ao và tự thỏ thẻ với chính mình rằng...Anh vẫn không đổi thay. Dù anh có quên thì đã sao? Với một khúc quanh mới, anh vẫn chẳng bao giờ đổi thay mà! Phải không, khi cái vòng tròn không có điểm đầu và điểm cuối....thậm chí cả người vẽ nên nó cũng sẽ quên mất mình đã bắt đầu từ đâu. Thì hỡi ơi, đến rồi đi là chuyện thường tình, lạc quan lên một chút người ấy luôn nói rằng...cái cũ không đi thì làm sao cái mới tới được? Lạc quan không? LẠc quan quá đi chứ, dù...cái khối u trong lòng kia vẫn luôn thoi thóp qua từng nhịp thở và đôi khi nhói lên một cách ngang tàng lúc gặp một cơn mưa, lúc ngồi bên ly cafe cùng khói thuốc, lúc đêm tối về quạnh quẽ trong ngôi nhà thênh thang buồn....ừh thôi...một nỗi niềm góp chung vào đây.
    Tôi giờ xa lắm, chuyện thì còn sâu lắm...
    Tôi vẫn không đổi thay....tôi vẫn yêu mãi như người say....
    đó là lời nói dối....một nửa!

    p.s: tặng anh hai một nửa nhé, một nửa còn lại của K! :)

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Ma Soeur [Nguyễn Tất Nhiên]
    dieuphong

    Ừm, bạn Jasmin nói đúng là tôi thích nhạc xưa, cũng không hẳn là nhạc xưa...vì tôi không định nghĩa thế nào là xưa khi những dòng nhạc đó vẫn luôn ghi dấu sâu sắc trong lòng mọi người cho đến thế hệ này, và tôi là kẻ bị ảnh hưởng khá nhiều. Còn thơ...tôi cũng khá chọn lọc vì cảm xúc, tôi thích có đôi khi vì...một niềm riêng nào đó tự thân; còn thơ hay thì tất nhiên ai mà chả động lòng khi đọc! :)

    Thơ sưu tầm
  • 1
  • 2
  • 28
  • 29
  • 30
  • 31
  • 32
  • 33
  • 34
  • 30 / 34

Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

10.542 chuyến · 36.638 lời nhắn · 29.501 hành khách

Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

Powered by NodeBB Contributors
  • Bài viết đầu tiên
    Bài viết cuối cùng