Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
Số hành khách HK-2010-2723

dieuphong

@dieuphong
Bỏ theo dõi Theo dấu
Thông tin
Bài Viết
675
Chủ Đề
173
Chia sẻ
0
Nhóm
0
Người theo dõi
0
Đang theo dõi
0

Sổ hành trình — lời nhắn

Gần đây Tốt Tranh cãi

  • Điên cuồng phím.
    dieuphong

    Tôi muốn viết thật nhiều khi đang chơi vơi giữa những âm thanh điên đảo và những mối suy nghĩ như tơ vò. Tự hỏi làm thế nào mình vẫn còn có thể ngồi đây, điên cuồng phím những câu chữ hòng giải thoát một chút nào đó cái sự đang mang nặng nề. Nếu tôi biết tôi đang vướng vào điều gì thì...đội ơn bề trên - tôi đã lao ngay vào giải quyết, hoặc sẽ cắn cấu xé xác nó như gặm cục thuỷ tinh của Nguyên Hồng!

    Tôi tự hiểu đã bắt đầu vào thời kì bất bình thường hay còn gọi là dở chứng, muốn đi lang thang không giày dép, hoa cài trên tóc, mắt long lanh còn tay thì đếm lá chân đá ống bơ, luôn ban phát một nụ cười thường trực. Vô minh, vô ngôn....hồn nhiên một cách ngang nhiên giữa thanh thiên bạch nhật, giữa bao con mắt hình chữ O mồm chữ A....ừh, bắt đầu tôi thấy cần cái động thái đó rồi đây.

    Và một loạt những mạch hy vọng được cố tình đặt ra cho mình, miễn cưỡng cũng đã phụt tắt như việc đến tháng chưa kịp trả tiền điện! Dù thế, tôi nghĩ mình vẫn còn trơ trẽn, còn đủ sự thờ ơ để tiếp tục trôi trên dòn sông lười này, mọi thứ đến và đi như thể điều đó tất yếu phải đến.
    Tôi nhận ra khoảng cách giữa mình và mọi người, thậm chí mọi thứ. Tôi thấy mình được đóng hộp, trong suốt trôi lững lờ giữa dòng cùng những cái hộp khác, chứa những người khác...không đụng chạm, không đan vào nhau, không gì cả...cứ trôi như bụi đời.
    Vô dụng!

    Không đúng lúc chút nào....khi khép chặt tâm hồn sẽ có cảm giác ra sao?

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Ma Soeur [Nguyễn Tất Nhiên]
    dieuphong

    ***Ðưa em về dưới mưa
    Nói năng chi cũng thừa
    Phất phơ đời sương gió
    Hồn mình gần nhau chưa ?

    Tay ta từng ngón tay
    Vuốt lưng em tóc dài
    Những trưa ngồi quán Vắng
    Chia nhau tình phôi thai

    Xa nhau mà không hay
    Hỡi em cười vô tội
    Ðeo thánh giá huy hoàng
    Hỡi ta nhiều sám hối
    Tính nết vẫn hoang đàng !

    Em hiền như ma soeur
    Vết thương ta bốn mùa
    Trái tim ta làm mủ
    Ma soeur này ma soeur

    Có dịu dàng ánh mắt
    Có êm đềm cánh môi
    Ru ta người bệnh hoạn
    Ru ta suốt cuộc đời

    Cuộc đời tên vô đạo
    Vết thương hành liệt tim!
    Ðưa em về dưới mưa
    Xe lăn đều lên dốc
    Chở tình nhau mệt nhọc!

    Ðưa em về dưới mưa
    Áo dài sầu hai vạt
    Khi chấm bùn lưa thưa
    Ðưa em về dưới mưa
    Hỡi em còn nít nhỏ
    Chuyện tình nào không xưa

    Vai em tròn dưới mưa
    Ướt bao nhiêu cũng vừa
    Cũng chưa hơn tình rụng
    Thấm linh hồn ma soeur***

    Thơ sưu tầm

  • Mùng 4 và quán Vắng của tôi!
    dieuphong

    Quán Không Mùa chắc cũng sỡ hữu một tâm hòn nhạy cảm! :)

    Quê hương mình đẹp làm sao

  • Mùng 4 và quán Vắng của tôi!
    dieuphong

    Ừh...mỗi chỗ có những nét riêng của mình mà!

    Quê hương mình đẹp làm sao

  • Mùng 4 và quán Vắng của tôi!
    dieuphong

    Quán này trên Phan Đăng Lưu, hình như quận Bình Thạnh. Trong một con hẻm nhỏ có khud ân cư biệt lập. Nếu không được giới thiệu thì không ai có thể nghĩ có một quán cafe nằm trong cái hẻm [chính xác là một khu nhà tập thể] như vậy. Hoàn toàn không thể thấy dù bạn có đi ngang qua con hẻm ấy! Quán có hai lối vào, mà lối thứ hai được rào bởi một dậu cây xanh biếc, nên khi đi ngang qua, bạn cũng chỉ thấy được cái sân nhà sau của quán. Túm lại là...rất khó tìm là của hiếm đấy! :)

    Àh, hôm nay mình sẽ vác máy tới Vắng chụp hai cái lối vào cho mấy bạn thị phạm. Hihi...Đang bỏ ống, đợi tới mùa mưa, xách heo đi mua một cái máy ảnh - haiz...mấy hôm chụp bằng cái máy cùi bắp không sao cho ra hình theo ý mình được, post tạm mấy tấm...coi được! :)

    Quê hương mình đẹp làm sao

  • Chợt nhớ mưa và lần đầu...
    dieuphong

    Toàn là dân cú đêm cả! :))

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Mùng 4 và quán Vắng của tôi!
    dieuphong

    Mở một quán đi! mở ngay đi :))

    Quê hương mình đẹp làm sao

  • Chợt nhớ mưa và lần đầu...
    dieuphong

    @nguoi_ngoai: Sỏi cám ơn bạn! Sỏi nhớ về kỷ niệm nhưng không sống trong kỷ niệm. Vì nỗi buồn là tiếp nối, mọi thứ luôn là kỷ niệm phút trước đó....

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Chợt nhớ mưa và lần đầu...
    dieuphong

    Đêm có cả tiếng thở dài. Có cả tiếng phím nhè nhẹ...và Lệ Thu thì đang ru Bài tình ca mùa đông! :)

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Chợt nhớ mưa và lần đầu...
    dieuphong

    Cuối cùng là...chẳng gì hết...mọi sự thành tại duyên, mất đi cũng tại duyên.
    Saigon mưa cứa vào lòng, dalat mưa cho thêm nồng ân ái!

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Chợt nhớ mưa và lần đầu...
    dieuphong

    Cám ơn Khúc Thuỵ Du của bạn....!

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Chợt nhớ mưa và lần đầu...
    dieuphong

    Ngẫm ra thì nỗi buồn với mình như một danh từ, một uổng tử đã theo bám mình từ lúc nào...cũng có khi từ lần đầu gặp mưa. Nhìn mưa thì yêu lắm đấy, mà trời ơi là buồn...bài viết chung quy cũng vì nhớ mưa quá đỗi...phản kháng với cái nắng no mắt đang ngự trị ở saigon sắp trở mình vật vã sau tết này!

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Chợt nhớ mưa và lần đầu...
    dieuphong

    @unknown: Online đêm, chính xác! Biết đàn guitar, bạn nhầm mất rồi! Mình thậm chí còn không thể phân biệt ấm sắc! Hazi...nhưng thôi không sao, vẫn còn tiếng hát bám víu theo cung tơ được lần hồi.
    Còn nhiều kỉ niệm ngập trong mưa, nhưng còn phải giữ lại cho cân bằng cái tâm hồn nhiều chuyện, hiếm có khó kiếm này! Nên chỉ chia sẽ đôi dòng mưa phùn qua cơn mê....

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Chợt nhớ mưa và lần đầu...
    dieuphong

    Nhận tin nhắn "nhìn dalat chìm trong mưa vào ban đêm thích thật"; chợt ngồi co mình trên ghế...nhớ lại những cơn mưa mang thuở đầu quý giá.

    "...lần đầu của nhau anh đón đưa em về nhà, trăng nước hiền hoà...lần đầu của nhau hương sắc tình duyên mặn mà.."

    Không biết có phải lần đầu không, nhưng là lần tôi nhớ nhất khi còn bé thơ, khi chỉ mới tròn 4 tuổi; ngày đó vào mùa mưa, một mình tôi - con bé chỉ cao hơn cái ghế ngồi của ông ngoại một gang tay, trưa trốn ngủ, leo lên gác với sàn gác là những súc gỗ dài thật dài. Mưa, gỗ ẩm, dậy mùi thơm nhựa đặc trưng, tôi ngồi lọt thỏm trong một cái giỏ mây lớn, lót chăn nệm như con cún bông; vác lấy cây đàn guitar to gấp đôi hình thể, ngồi gảy vời bàn tay bé xíu không chạm hết nổi những cung tơ. Tôi ngồi đó, tay gảy đàn không thành một âm điệu nào, tay đưa ra khỏi cái bông gió ngang mặt, hứng mưa rơi lộp bộp trên bàn tay lạnh...và bên cạnh là chiếc máy cassette - Duy Quang đang hát bài Chỉ chừng đó thôi. Tôi thuộc lòng bài hát ấy!

    Là lần đầu, tôi chắc thế khi bước chân vào ngôi trường cấp 3 xa lạ, là lần đầu tôi thấy ngôi trường cổ kính đến vậy - là lần đầu tôi thấy sương mù sáng sớm quyến luyến tàn cây khi tia nắng đầu vừa chạm đất. Và một sáng đầu, tôi ngồi ghế đá nghe người bạn vừa hát vừa đàn guitar bài Hạ Hồng, trời thì mưa lất phất tháng 8 nhẹ ru mùa sang...

    Tôi đến Vắng lần đầu, vào đúng ngọ tức 12h trưa nắng - lần đầu tôi không có ấn tượng gì khi bước vô một quán cafe cóc không có gì đặc biệt. Nắng chang chang, trưa nóng hổi, mái tôn thở phì phò những làn hơi cháy xém. Tôi không nghĩ buổi trưa đến quán lại đông như vậy, khi cái nóng bao quanh mọi ngóc ngách và những khuôn mặt thất thần vì...nóng!
    Không phải lần đầu vào Vắng, nhưng là lần đầu ngồi ở Vắng vào chập choạng tối, ghế bàn, âm thanh, khung cảnh chìm trong ánh đèn vàng hiu hắt, mang một nỗi buồn rợn người; lại cả tiếng mưa xối xả át cả tiếng người - mưa và mắt tôi tròn xoe nhìn màn nước cứ vô tư trút xuống trong bóng tối - trong tiếng hát Khánh Ly thê thiết sầu, cạnh tôi một bóng đổ dài với vệt khói buông toả. Con người của khói đã làm nhịp cầu nối tôi với Vắng.

    Cái ngày của ban đầu, với tiếng cười vô thiện vô ác, cười với đủ mọi đam mê và hờn giận ...tôi ngây ngô thả vào đó những xúc cảm chân thành mới mẻ được trải nghiệm - Trò chơi với làn khói làm tôi say mê, người dựa khói để thấy mình còn thở, còn một chút khoảnh khắc ấm áp loé lên giữa hai ngón tay, ánh sáng nhỏ ảo diệu. Và rồi vần vũ những dạnh hình trong thinh không, tôi bị ám ảnh bởi khói, cũng như nhìn tha thiết cái bóng đổ dài dưới đèn vàng buồn dìu dịu...nghe mưa mà miên man sầu.
    Vụng về cứ ngỡ sầu đầy vơi rồi đấy, mà biết đâu còn một bóng chùng chình với cơn sầu mê man theo tháng ngày, để rồi rút mòn cả một con người trong nỗi sầu ấy, tôi thấy mình chả thấm tháp gì.

    Còn bao nhiêu cái đầu nữa, tôi tạm chợt quên để dành cho những phút nhìn mưa - lại tròn xoe mắt, lại ngân ngấn nước và "là đà say" cùng chung trà trên tay.

    Những lần đầu bỏ quên, là nhựa sống, là kỷ niệm cho tôi còn biết nhìn lại những bước chân ai qua!

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Có những niềm quên!
    dieuphong

    duydane:
    Bo oi! Cho phep viet khong dau nha, on mobile
    Dalat oi, toi yeu dalat qua di mat, hic hic xin roi, nhau xong buon quaaaaa
    Nho dalat quaaaaaaa

    Bóng bay! Vào nhầm chuồng rồi đấy!!

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Có những niềm quên!
    dieuphong

    Xspiderman:
    Bài của soidabenduong mình rất thích, có lẽ là tại nó hợp với tâm trạng của mình bây giờ.
    ''''...Những phút ngồi lặng câm một mình thường dẫn đến những hành động là nhớ thương quá khứ, lục lọi trí nhớ và mỉm cười theo ngày tháng qua, và đau đớn thêm một lần với những tên gọi, với những tâm sự từ lâu ta đã lãng quên, chợt ùa về, căng tròn trước mắt. Chỉ vừa một năm trôi!..."""
    Mình làm bạn nhé soidabenduong !?

    Chẳng phải đã là bạn rồi đó sao?? :D Hân hạnh!

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Tay mỏi rồi nên tay đã buông...
    dieuphong

    *Thôi em ta xa nhau từ đây
    Ta như cây và em như mây
    Làm sao níu lại trời mong ước
    Cứ thả cho hồn tan nát bay
    *

    Sắp xếp những kỷ niệm trôi qua, tiếp nối những kỷ niệm tạo thành...cứ theo nhau tạo thành chuỗi ký ức. Nhưng không, ta chỉ quan ngại về việc sự mệt mỏi đang dần vây chiếm cảm xúc và khi đi qua, chỉ còn để lại một dải trắng có màu buồn tối rũ rượi. Điều đó thật đáng lo ngại, chai lì cảm xúc - nghĩa là hãy nghĩ tới sỏi đá ngây ngô đi thôi....
    

    ...

    *Đánh thức những tháng năm sầu thương
    Ôi ta mang hồn ta không xong
    Từng phen muốn trở thành sông núi
    Khi tưởng như người không máu xương
    *

    Có giống như bọt biển không? Trở về hư vô với nặng mang kiếp người không dễ dàng gì, phải chăng mâu thuẫn quá vô lí....kiếp người - nghĩa là đang sống trong ngàn sự cơ hội, giữa sáu cõi phiêu linh, kiếp người....hãy giữ lấy.
    Đơn giản là quay quắt mãi không xong một mối sầu miên viễn....dằn vặt mãi một khối tình chênh vênh, không tên, không bóng....ngang nhiên hẹn hò cô đơn trên những khúc quanh khuất mắt người. ...Mệt mỏi và sinh lòng ích kỷ " đưa em về giam kín trong thơ", rồi mắt đục ngầu không còn muốn ngước lên một điểm sáng nào trước mắt. Lao đi...lao đi theo mũi tên vô hình, thướt tha cười, thê thiết sầu....như bóng ma...
    Ôi, tay em nặng trĩu hồn bơ vơ...

    Ngày qua chỉ để cho ngày tiếp
    Sống để chờ xem có chết không
    Em như là mộng ta ghì siết
    Tay mỏi rồi nên tay đã buông. **

    Tay mỏi rồi nên tay đã buông. Bản thể này đã hoá đá, trơ ra nhìn mọi thứ đi qua tim ta rồi không nhớ chi... Bước xa...níu với....trống vắng. Buồn ơi là sầu!!!

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Có những niềm quên!
    dieuphong

    nguoi_ngoai:
    Vậy thì sỏi đá buồn nên thành nghệ sĩ !

    Bạn này cố chấp một cách dễ cưng! hehe...thiệt là tình!! :biggrin:

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Có những niềm quên!
    dieuphong

    nguoi_ngoai:
    sỏi đá nghệ sĩ quá nên hay buồn !!!

    Hơ hơ...mình mà có chút nghệ sĩ nào trong máu thì đã phước rồi!! Nửa chừng xuân, dở dang nên lỡ chuyến đò ngang!!

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Có những niềm quên!
    dieuphong

    *Chỉ chừng một năm trôi là quên lời trăn trối
    Ai nuối thương tình đôi...chỉ chừng một năm qua
    Chỉ chừng một năm qua là phai mờ hương cũ
    Hoa úa trong lòng ta, chỉ cần một năm xa...
    *
    Phải vì nắng no mắt nên đã nhớ mưa rồi...??Nhớ da diết rồi, mưa ướt những kỷ niệm đẹp lộng lẫy nằm yên ả bướng bỉnh trong kí ức, nơi bắt rễ loài cỏ dại cô đơn, chỉ vừa một năm qua!

    Những phút ngồi lặng câm một mình thường dẫn đến những hành động là nhớ thương quá khứ, lục lọi trí nhớ và mỉm cười theo ngày tháng qua, và đau đớn thêm một lần với những tên gọi, với những tâm sự từ lâu ta đã lãng quên, chợt ùa về, căng tròn trước mắt. Chỉ vừa một năm trôi!
    Và, ta nhìn lại mình với dáng vẻ chẳng mang được một chút gì sâu sắc, để có ai ghi dấu bằng những lời chia sẻ, bằng những ngôn từ nghiêm túc cho sự yêu thương, với ta....chỉ là những gì đến - rồi đi...như trò chơi - ta cũng lọt thỏm giữa muôn trùng lỗ hổng, chỉ là hạt cát có màu sắc trong bể khổ - để rồi...mất đi chẳng bởi sự thương tiếc nào của ai, chẳng bởi nén hương nào ngùi ngậm đưa tiễn riêng biệt.
    Hay...ta đã xuất hiện khi mọi thứ đều đã muốn kết thúc những cuộc nhân sinh nhàm chán, những ngán ngẩm tình đời, những thôi thúc thay đổi để rồi thấy...ta hoàn toàn khác lạ - ta là một hạt cát khác lạ không lẫn vào đâu được giữa trùng trùng sa mạc kia...dù nhỏ nhoi lắm!

    Ta cần phải nhờ đến những từ ngữ đã được khắc ghi để giúp mình nhớ lại từng khoảnh khắc, từng giai đoạn đã trôi qua...những giai đoạn làm ta điên đảo vì hạnh phúc hoặc vì đau thương.
    Hãy nói về chừng khoảng một năm thôi; một năm thôi ta xoay chuyển trong mình, một năm thôi ta chứng kiến mùa mưa với bao thăng trầm của tâm trạng, sự tiến triển có trật tự nhanh dần đều của tình cảm, và cả những mối bất hoà tự thân không kiềm chế...đôi khi; cho đến những cơ duyên kì ngộ, cho tới những tri kiến thú vị khác thường, và suy nghĩ và tâm linh, và mọt ruỗng tâm hồn, đục khoét đi những thứ cũ rích thối nát mà thu nạp những gì đi tới.
    Ta chợt hoảng hốt, thấy rằng mình đã quên đi mất một vài điều quan trọng để cân não, để tha thứ, để nhớ lại ta đang chênh vênh lắm và cả việc sẵn sàng cho những triết lý nhân sinh của loài người sẽ đổ ập lên mình bất cứ lúc nào hòng lấy đi hy vọng, hạnh phúc, lẽ thường tình...thế đấy !Ta cũng ngán ngẩm lắm, những chán nản vây bủa con người của ta, của người, những nỗi đau triền miên không lý do, những nỗi buồn bất tận kia đeo bám theo mệnh số....
    Thì đó, ta đã quên ta còn có một giọng cười không thiện không ác, còn có một đôi cánh bị bỏ quên đâu đó trên đường đời, còn có những câu nói ngây dại làm trò cười cho người, và còn có cả những đam mê bộc phát rồi le lói tắt ngấm....chỉ vì một suy nghĩ rác rưởi nào kia.
    Ta lẽ ra, đã phải im lặng nhiều hơn, chỉ bởi sự tha thiết quá khích, ta đúng là chỉ nhận được những dòng ngôn ngữ thừa thãi trong cơn đê mê của người, chỉ ước mơ rằng có ngày nào đó hiện diện trong những dòng chảy ổn định, chính đáng và sâu sắc của ngôn từ, của tiếng nói chảy ra từ yết hầu người. Có chăng, đó là ánh nến le lói trước gió!

    Ta nhớ mưa đến bật khóc, xa quá...như thể lại sắp mất đi một hình hài nguyên vẹn sau thời gian nuôi dưỡng qua những chông gai, bấy nhầy của tan tác tình thân, của những biến động chơi vơi tự kỷ, và cả những suy nghĩ phóng khoáng chưa đủ chín mùi để tạo nên một bước nhảy vọt định hình nào ra hồn.
    Ta chẳng biết nên còn cần tìm kiếm gì không, khi những gì đã thấy, đã nhận, đã cảm và mất đi...cũng liên hồi, cũng xoay tròn đến nôn oẹ....rác rưởi. Ta vốn dĩ là kẻ vô duyên, dị hợm bất ngờ nhảy tới nhảy lui trước mắt người, trêu ngươi với những trò tinh quái rẻ tiền mà trả giá bằng mọi thứ tạo nên sự thuần khiết, thành khẩn....thật tội nghiệp, xót xa - như một kẻ mồ côi...cuộc sống!
    Chẳng tội nghiệp đến thế khi cũng có đôi lúc nhìn ta qua một mặt phẳng sáng bóng nào đó, nụ cười trở nên chua chát, ánh mắt xoáy sâu như kiếp nào mang thù hận, u uất đã từng...cho đến bây giờ vẫn chưa gột bỏ được điều đó.
    Ta đã thiếu tinh tế - đã kém trí nhớ - mà cứ nảy sinh đòi hỏi, mà cứ phấn khởi hy vọng....mà ngạo mạn nghĩ rằng ta cũng mạnh mẽ như ai...cũng sẽ thay đổi được lòng người, sẽ là một điều gì đó đặc biệt mà trở thành một niềm vui, món quà ý nghĩa hay ít ra cũng lớn hơn một hạt cát với lớp vỏ bọc xinh xắn....ta không lầm, nhưng đã quên.
    Cuộc sống của ta - cần lắm những cái note cho chính mình, cần lắm những dây neo để giữ mình lại...ta đã từng có, và đã mất. Ta hay quên, quên luôn cả vị trí của mình, thật tệ.
    Ta cũng buồn một cách nghiêm chỉnh lắm chứ, cũng có những suy nghĩ ghê gớm, cũng biết nhiều hơn những điều cần biết....=> dư thừa, chỉ càng làm thêm mệt mỏi và cố nhiên cần thêm rất nhiều diên tích của chữ Vô; phải luôn ghi nhớ điều đó.

    Ta đang tủi thân - ta buồn - ta thấy mình lạc lõng và....ta chỉ đáng được-là như thế thôi sao?
    Có ý nghĩa gì? Thôi, dẹp đi những biện chứng hùng hồn; xéo đi những chuẩn mực khô khan...ta ghét những lời nói.

    Người! Ta đã quên mất đi bản chất cố hữu của người, để thời gian qua tự tiện lôi tuột người vào ta, như một kẻ thất lễ, đáng tội nghiệp. Ta khờ khạo và ngu ngốc. Khoảng cách ấy xa lắm. Mà đời có thật sự người đang cười? có thât sự cười vì ta? Hay động tác đó quá dễ dàng để làm vui lòng kẻ nhỏ bé này - để thời gian trôi qua khoé miệng còn hơn trôi vào hư vô? Và ta đã hiểu gì? đã có thể hiểu gì? Thân xác đã bắt đầu chật chội, có ngày ta sẽ xé nát nó.
    Những mầm cây đã chín, sao vẫn còn cố gieo? Gieo vào lòng ta khiến ta run rẩy, bỏ ngỏ cho một lời bằng lòng....bằng lòng.
    Từ thời gian qua đi, chỉ chừng một năm thôi....này trà này rượu, này yêu thương, này mưa, này vui buồn....tấm thẻ sinh tử luôn ẩn hiện và ta luôn hãi hùng nhìn vào nó, có ai ác độc như bản thể được sinh ra từ một nỗi buồn miên viễn...ngấm sâu và ăn mòn tâm tưởng.
    Có hết đấy, ta có mọi cách để hình dung...mọi thứ! Để bình thản trong mưa gió, để vật vã, đớn đau trong bóng tối, để mỉm cười và nghiến chặt răng đến chảy máu....chẳng vì đâu.
    Ôi, ta muốn xé nát thân thể chật chội này - nước mắt có thể là liều thuốc ngủ hiệu nghiệm nhất. Ta thích nhìn bàn tay ta, vì chúng không cô độc. Hãy thôi nghĩ ta không nghiêm túc đi và...trắng toát mọi thứ....trắng toát như hư vô ấy!

    *Hãy tha thứ cho sự yếu mềm của ta, mỗi khi nhìn lại ta đều cảm thấy khoan dung với với kẻ thù.

    Coffee Chiều Thứ 7
  • 1
  • 2
  • 30
  • 31
  • 32
  • 33
  • 34
  • 32 / 34

Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

10.542 chuyến · 36.638 lời nhắn · 29.501 hành khách

Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

Powered by NodeBB Contributors
  • Bài viết đầu tiên
    Bài viết cuối cùng