Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
Số hành khách HK-2010-2723

dieuphong

@dieuphong
Bỏ theo dõi Theo dấu
Thông tin
Bài Viết
675
Chủ Đề
173
Chia sẻ
0
Nhóm
0
Người theo dõi
0
Đang theo dõi
0

Sổ hành trình — lời nhắn

Gần đây Tốt Tranh cãi

  • Ngủ đi...mộng vẫn bình thường
    dieuphong

    *Khuya rồi, nhạc mở nhè nhẹ đủ để lắng tai nghe tràn âm thanh thay cho sự yên lặng chát chúa. Và vài giọt nước mắt vừa rơi đã khô vệt thành dòng trên má, kéo lê mi mắt sụp xuống nhưng cơn ngủ vẫn chưa về.
    Và miên man suy nghĩ...

    Nghĩ rằng ta phải trách, trách nặng lời những gì đã xảy ra với ta, từ ta...nghiến răng giận dỗi....
    Nghĩ rằng ta thôi ngẩn ngơ hy vọng, thôi ngạc nhiên trước những điều xa lạ, thôi cười, thôi nói, và im lìm đi...mãi.
    Nghĩ rằng ta thật quá đáng, lẽ ra mọi chuyện đã khá hơn.
    Nghĩ rằng ta nên vội vàng làm ngay việc gì đó tày trời...khiến ta chao đảo.
    Nghĩ rằng sao mọi điều đến với ta đều dở dang không tròn vẹn.

    Thôi, than gì, ta đã chọn và vẫn muốn tiếp thêm sức mà lê thân theo. Tiếc gì khi mà ta vẫn miệt mài xây dựng cái thứ mà mình đang có. Sợ gì khi nếu mất đi hiện tại, ta cũng chỉ là số O tròn trĩnh...có chăng là ngồi gặm nhấm đau thương....
    Ừh, ta sợ đến căm thù cảm giác cô độc, bị bỏ rơi, bị xa lánh hất khỏi hơi ấm; ta sợ đến nhũn người những gì ta đương yêu thương chợt vụt bay mất dạng; và nỗi sợ sẽ biến thành những động thái không còn kiềm chế nổi, ta sẽ chẳng còn hiểu điều gì không nên làm. Hoặc cũng mong, sẽ êm đềm khi ta cố tìm cho ra khỏi cái lưới cô độc, những lời nói đắng cay làm ta tím tái...và cảm thấy mình hèn hạ....sự tuyệt vọng mới vĩ đại làm sao để rồi ta nhớ lại từng khoảnh khắc trong im lặng não nề, và bàn tay sẽ đi tìm điểm kết thúc - dù là ảo vọng.

    Mệt nhoài bởi sự xoay vần của tâm trạng, bỗng bật cười giữa khuya vì cái bản thể đáng thương của mình....lăn qua lăn lại, dập dồn sóng xô...vẫn chưa thấm tháp gì...vẫn chỉ là trẻ nít. Đó, kẻ nhỏ bé yêu thương và ngây thơ giữ gìn theo cách thô sơ mà trái tim thúc giục....dù có biết rằng cũng có những nụ cười nhếch mép khinh khi; cũng có kẻ trân quý ấp ủ cánh tay vỗ về một nửa;...
    Tự hỏi rằng liệu ta có đủ sức chịu đựng những gì mình đã gây ra mà không một tiếng than, mà không nức nở...có lẽ không đâu - ta làm sao chịu được như một kẻ can đảm, chắc sẽ yếu mềm, chắc sẽ tê liệt...và thời gian vồ vập xé xác tâm hồn ra...
    Ơ, mà sao nhỉ? ta bỗng sầu vô cớ, bỗng thấy hức hức cảm giác như vừa trải qua một trận mưa nước mắt...cơn ngủ vẫn chưa về...lại lang thang qua phím...lại rải ra những thứ mà sau đó thẳng tay delete chẳng tiếc thương...
    Ừh thôi....anh ơi hãy ngủ...em hầu quạt đây....:)*

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Cái gu cafe Đà Lạt
    dieuphong

    Àh, quán Panseé còn không nhỉ? Lúc mình lên là khoảng tháng 8 năm ngoái là đã thấy chủ quán treo biển bán nhà!

    Cảm xúc du khách

  • Những sát na yêu đương huyễn hoặc!
    dieuphong

    hihi...cũng chưa sure nữa, nếu được thì trong khoảng tuần thứ 2 của t3.

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Những sát na yêu đương huyễn hoặc!
    dieuphong

    Cứ coi như đang chuẩn bị lên thăm dalat sắp tới [dù sao cũng vẫn hy vọng là sẽ đi được chuyến này!], nên...lòng nôn nao, lòng buồn vời vợi mỗi khi trước mắt nhớ lại những khung cảnh và lần này chắc...khác lắm đây. Chợt nhớ Lê Uyên Phương, chợt nhớ đến bài hát mà lần nào bước chân vào Tùng cũng nghe, mà ấm áp, mà ý nghĩa và..cả một chút xao xuyến se thắt tim...chẳng hiểu vì sao thế...Lên dalat nghĩa là say khướt với cảm xúc trong từng sát na, quên trời quên đất, quên đau thương, quên mọi thứ như một kẻ ích kỷ toàn diện - nhưng, lại thèm thuồng cái thú đau thương tràn trề khắp huyết mạch...nỗi cô đơn không bao giờ rời xa ta nửa bước, dù người có cạnh bên, ta vẫn lẻ loi trong nỗi ám ảnh màu trắng buồn thảm của mình. Kẻ bị đày đoạ vì nghĩ kiếp trước đã trót gây tội tình, kẻ sám hối cho kiếp lai sinh nhẹ gánh hồng trần...cố theo em đi...cố đi để thấy:

    *Theo em xuống phố trưa nay
    đang còn chất ngất cơn say
    *
    Nhưng hãy ngừng lại một chút, quay đầu ngó nghiêng cái bản ngã của chính mình, yêu đương thê thiết những gì đang hiện lên trước mắt và quàng tay vội vã nắm những dải sương lạnh, lùa bàn tay vào tóc nghe tiếng tí tách của sương đọng...mắt nhạt nhoà...và chỉ có em theo chân mình đi xuống...

    *Theo em bước xuống cơn đau,
    bên ngoài nắng đã lên mau
    Cho nhau hết những mê say,
    cho nhau hết cả chua cay
    Cho nhau chất hết thơ ngây,
    trên cánh môi say
    Trên những đôi tay,
    trên ngón chân bước về tình buồn
    *
    Và có chăng những cảm xúc chảy dài theo năm tháng, đến nỗi ta tìm quay quắt một nỗi niềm cho riêng tư mình cũng thật khó đoán chừng. Buông trôi với nhiệt huyết mượn tạm hình hài một tình yêu, hăng hái vẽ nên yêu thương, chăm sóc, hồ hởi giận dỗi, cong môi...em mượn tạm niềm vui có thật xa vắng làm của riêng mình. Để đến bây giờ đây, mắt ta chẳng còn gì lành lặn, cứ nghĩ mãi hạnh phúc không nên trọn vẹn và ta luôn chọn con đường chông gai mà gửi trao cảm xúc, mà đòi hỏi thuỷ chung. Cố nhiên, mọi thứ đều rất thật, và tình yêu ta dành trao chắc là cũng thật...vì bởi:

    *Yêu nhau giữa đám rong rêu,
    theo dòng nước cuốn lêu bêu
    Đi qua những phố thênh thang,
    đi qua với trái tim khan
    Ði qua phố bước lang thang,
    đi qua với trái tim khan

    Nghĩa là một kiếp đầy đủ với đau thương và hạnh phúc, giữa có và không, giữa cho và nhận...ranh giới thật mỏng manh. Nhưng ta đã hơn một lần khẳng định rằng sao phải thay đổi, sao phải ra đi...đành lòng sao hở trời?? Mà rồi đã ra sao? và sẽ ra sao? Trò đùa của cao xanh vốn chẳng ưa tròn vẹn, chỉ có éo le và trái ngang. Thứ mà nếm miệt mài ta cũng nghiện ngập! Nên dù biết...ngày sau ta sẽ xa nhau nhưng, em vẫn mong một tình yêu trọn vẹn, và cũng không quên hẹn kiếp lai sinh trã thù ngày sau...
    Cho hết rồi, những gì có thể, thấy được không hỡi người...những gì người có thể cảm nhận, có thể nhận hãy lấy hết...bòn rút đến giây phút cuối cùng...ta chỉ xin một nụ cười không oán trách để sau này ta còn mong nhìn thấy lại một lần không hối tiếc...đẹp đẽ đến cơn buồn cuối cùng. Ôi say mê...!

    *Theo em xuống phố trưa mai
    đang còn nhức mỏi đôi vai
    Theo em bước xuống cơn đau,
    bên ngoài nắng đã lên mau
    Cho nhau hết những mê say,
    cho nhau hết cả chua cay
    Cho nhau chất hết thơ ngây,
    trên cánh môi say
    Trên những đôi tay,
    trên ngón chân bước về tình buồn
    *

    Đứng chốn này ....hát rằng:

    Qua đi, qua đi dứt cơn say
    Tình này tình rồi thay

    Em biết chứ, và chính em đổi thay...rồi sẽ...

    *Ta sống trong vũng lầy
    Một ngày vùi dần,
    còn vùi sâu, còn vùi sâu
    Trong ngao ngán
    không dứt hết cơn cơn ê chề
    Ta sống trong vũng lầy
    Một ngày vùi dần,
    còn vùi sâu, còn vùi sâu
    Trong ngao ngán
    không dứt hết một, một lần đau *

    Nghĩa là...yêu thật đó và không quên đâu!

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Nhắm mắt cho tôi tìm....
    dieuphong

    khồngggggggg...chợ đa đoan!

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Nụ hôn đầu...
    dieuphong

    Ừh thì cũng nghe lý thuyết cho thông cái đã; thực hành từ từ cũng...làm sau..! hihi

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Nhắm mắt cho tôi tìm....
    dieuphong

    *Bỗng thấu buồn phiền và chả thiết cầm giọt nước mắt rơi dại trên má, với những hình thù nhảy múa bên trong con ngươi và chảy dài trên dòng suy nghĩ. Bỗng thấy mình bị dạt hẳn ra bên lề, chờ sự vẫy gọi rảnh rỗi mà hồ hởi ùa tới ...mượn một niềm vui.

    Biết chăng sao nhạy cảm điếng hồn, những cầm nắm vô tình mang lưỡi dao nhỏ gọn..cứ âm thầm cứa, âm thầm đau rát rồi bị lãng quên bởi những tiếng gọi no tròn niềm vui rảnh rỗi....lại ùa tới quan trọng như một mệnh lệnh cần phục tùng, như một bổn phận tự thân muốn tôn thờ...

    Biết ơn bao nhiêu cho vừa, trả bao nhiêu cho đủ...nên...ừh...nên vậy đó...cứ buồn thôi, buồn một mình thôi. Vốn đã thế...
    Nhưng nhứt quyết không để trôi qua tay niềm tin yêu dù chưa trọn vẹn, nhứt quyết ích kỷ để biết rằng ta cũng con gái lắm và quên đi những cám cảnh làm ta chán ngán...
    Thôi, qua đi những dốc sầu...ta vẫn ngu dại mình ta.
    Ta cứ tưởng trần gian là cõi thật, thế cho nên tất bật đến bây giờ!!
    *

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Nụ hôn đầu...
    dieuphong

    hihi bạn nguoi_ngoai chỉ chiêu đi, nếu không K lại ngây thơ làm bậy! :))

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Nụ hôn đầu...
    dieuphong

    ...tàn bạo, đắm say..??? haiz.....

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Sói ca
    dieuphong

    Tất nhiên rồi !Pa tui đó! :)):gif_23_10:

    Thơ sáng tác

  • Lục tự cho Bảo!
    dieuphong

    Sợ ai mà không post? Có phải người nổi tiếng đâu mà sợ!!

    Thơ sáng tác

  • Nụ hôn đầu...
    dieuphong

    hihi..thắc mắc vì...cảm thấy hơi hụt hẫng khi nghĩ đến những nụ hôn tiếp theo đã mất đi sự tiếp xúc mạnh mẽ...có chăng bắt đầu sự quen thuộc giữa hai đôi môi, và..ắt hẳn vơi đi sự thú vị. Mình chỉ bất chợt hứng hỏi thế thôi và thử xem các bạn có nhiều kinh nghiệm hay kỉ niệm đẹp nào về nụ hôn không thôi!! :)

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Chợt nhớ mưa và lần đầu...
    dieuphong

    Thôi thôi...đừng làm rúng động lòng người cô đơn nữa....hix...người đâu ác quá!! Đi ngủ để mơ đi đến đấy cho gần! hehe...

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Chợt nhớ mưa và lần đầu...
    dieuphong

    Thế mà không chụp vài tấm để cả làng chiêm ngưỡng. Tình hình là đang khát ảnh dalat hiện tại, thấy ai lên dalat cũng í ới nhắc chụp ảnh về cho mình xem đặng đở thèm, nhưng càng nhớ thêm...chắc phải bò lên thôi

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Chợt nhớ mưa và lần đầu...
    dieuphong

    may là con tim đấy!! :)) trong sáng thế là tốt!!
    Bởi mấy hôm nay chợt thấy mình đổi thay; vốn kiệm lời mà bây giờ nghe nhạc bất giác cũng chóp chép theo lời, thì nghĩ là bệnh cũ đã tái phát! Bắt đầu đi trêu hoa ghẹo bướm, bắt đầu mong mỏi cầu mưa và mắt xa xăm tìm một lối nhỏ cho tâm hồn!

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Chợt nhớ mưa và lần đầu...
    dieuphong

    Thú thật là...mình chả quan trọng điều ấy đâu. Dù sao bạn cũng có lòng nói ra sự thật..mà sự thật nào kia chứ...tôi chẳng lớn hơn ai để mà phải tự xưng là đàn anh đàn chị cả! :), bạn bè kết giao không trọng tuổi!! Cứ thoải mái đi bạn. Sẵn tiện cứ gọi mình là Kám!

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Chợt nhớ mưa và lần đầu...
    dieuphong

    Vậy cũng được rồi. Về thu xếp mọi thứ từ tâm hồn đến thể chất, về lại saigon chỉ còn một thân xác thôi; áh - khi nào bạn về đây cho mình gửi mua một bịch trà nhá. Trà trên ấy ngon!

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Chợt nhớ mưa và lần đầu...
    dieuphong

    Ừh, thì mình đang nói sự thật đấy thôi!! Chỉ thiếu mưa và gió lành lạnh nữa là đủ bộ rồi! hihi...tiếc quá, trời saigon nóng kinh khủng!

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Nụ hôn đầu...
    dieuphong

    Nụ hôn đầu của mọi người. Vì có vẻ như sau nụ hôn đầu, những nụ hôn còn lại mất đi điều gì đó chăng??

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Chợt nhớ mưa và lần đầu...
    dieuphong

    her her...lãng mạn quá!! Sao cả làng đều lãng mạn thế nhỉ?? :)

    Coffee Chiều Thứ 7
  • 1 / 1

Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

10.542 chuyến · 36.638 lời nhắn · 29.501 hành khách

Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

Powered by NodeBB Contributors
  • Bài viết đầu tiên
    Bài viết cuối cùng