Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
Số hành khách HK-2010-3627

ngocdi

@ngocdi
Bỏ theo dõi Theo dấu
Thông tin
Bài Viết
112
Chủ Đề
3
Chia sẻ
0
Nhóm
0
Người theo dõi
0
Đang theo dõi
0

Sổ hành trình — lời nhắn

Gần đây Tốt Tranh cãi

  • Hãy để chúng ta đưa nhau về
    ngocdi

    Bởi vì không thể quên

    Bởi vì không thể quên
    nên ta hiểu cảm giác của cả triệu người trên thế gian
    đã từng yêu ai đó hơn chính bản thân mình!

    *
    *
    Những tháng ngày chỉ cần sống cuộc đời bình thường
    nấu cho nhau một bữa ăn
    mua một viên thuốc khi người kia đau ốm
    hay vuốt giùm sợi tóc bay ngang tầm mắt…
    nhưng ta biết chẳng dễ gì bên cạnh người được
    chẳng dễ gì có thể sẻ chia…

    *
    *
    Đã bao giờ người muốn gọi tên ta
    muốn ngủ mãi trong giấc mơ mà không thức giấc
    muốn chối bỏ đời sống này vì mất đi tình yêu duy nhất
    muốn giọt nước mắt cuối cùng sẽ rơi trên vai ta mà không là ai khác
    muốn nhìn thấy ta hơn tất cả những hi vọng trên đời…

    *
    *
    Chúng ta đã nhiều lần chết đi dù vẫn đang tồn tại giữa bao người
    khi nhìn thấy nhau nhưng không cách nào bước tới
    khi lướt qua nhau và nghe rõ nhịp tim của người kia đau nhói
    khi rời xa nhau mà ngay cả ánh mắt cũng không bước đi nổi
    xót xa nào hơn…

    *
    *
    Người có biết mình mắc nợ chính bản thân mình
    cứ mãi loay hoay tìm cho ra một điểm tựa
    không phải con người này, không phải ngôi nhà này… mà là ở nơi đó
    với một vòng tay bao dung!

    *
    *
    Ta không hề muốn sống cuộc đời của những mẫu số chung
    yêu một người và lấy một người khác…
    rồi tự an ủi mình miễn là có một bờ vai bên cạnh
    tự an ủi mình ai cũng giống như vậy thôi???

    *
    *
    Người vẫn giữ cho riêng mình một khoảng trời
    nhưng đã chôn giấu vào tận góc tâm hồn không có ánh sáng
    người không muốn nhìn lại, không muốn rơi nước mắt…
    dù trái tim mỗi ngày tự nó làm mưa tuôn…

    *
    *
    Bởi vì không thể quên
    nên (không chỉ riêng) ta không thể tự tha thứ được cho chính mình!

    05.2008

    *Nguyễn Phong Việt
    *

    Thơ sưu tầm

  • Hãy để chúng ta đưa nhau về
    ngocdi

    Rồi sẽ có lúc con cần phải trở về

    Rồi sẽ đến lúc con cần phải trở về
    cần được khóc và cần lau nước mắt
    con đã từng ước mình đừng sinh ra để không bao giờ phải sống mỏi mệt
    chỉ ước mình là dòng nước mà thôi...

    Có lẽ con đã bất hiếu từ lúc mới chào đời
    những đớn đau, giận hờn đều cuộn vào lòng giấu kín
    con không cho phép mình nhìn thấy giọt nước mắt của mình rơi xuống
    cứ lạnh lùng để lớn lên...
    Đôi khi con thèm khát thể hiện sự yêu thương
    những giấc ngủ bớt đi nhiều mộng mị
    trải lòng ra mà không bận tâm nhiều phút giây suy nghĩ
    ai tốt hay không tốt với mình?

    Đã hơn một lần con gục ngã trên đường
    Và ước chi con người ấy đến giúp
    ước chi con người ấy chỉ hỏi han một câu đơn giản nhất
    - V. sống có vui không?
    (Con sẽ chắp tay mà tạ ơn
    dù khổ đau hiện rõ trong mắt nhìn...)

    Biết rằng ai cũng muốn sống cho hạnh phúc của chính mình
    nhưng con muốn được sống cho hạnh phúc của người khác
    muốn cả việc được chết đi để quãng đời còn lại của người ấy thanh thản
    muốn được nhìn người ấy đi hết con đường
    muốn được người ấy nhận ra mình- chỉ- một- lần- biết- yêu- thương...

    Cảm giác bất lực đã khiến con từng ngày trở nên lặng câm
    thui thủi mà sống
    con ghét cay ghét đắng cái gọi là số phận
    cho con biết yêu một con người
    và rồi xô con xuống ngày tháng của đơn côi...

    Đã không còn biết lòng mình buồn hay vui
    khi ước mơ trong tim đã chết rồi!

    Rồi sẽ đến lúc con cần phải trở về
    cần được khụy ngã để được nâng đỡ như cuộc đời ấu thơ...

    *Nguyễn Phong Việt
    *

    Thơ sưu tầm

  • Hãy để chúng ta đưa nhau về
    ngocdi

    Đã đi qua thương nhớ

    Chúng ta có niềm tin đi đến cuối đất cùng trời dù có phải trả giá
    nhưng cuộc đời... luôn có nhiều ngã rẽ!

    Phải những ai đã từng đi qua thương nhớ
    mới thấy cô đơn chưa bao giờ là thứ ta muốn chọn lựa
    ta chỉ chọn sống dưới một mái nhà nhiều lối vào và cửa sổ
    những luống hoa hồng vàng rạng rỡ
    đêm đêm nhìn trời và đoán một vì sao dành cho chúng ta sẽ hiện rõ
    mọi điều ước ao?

    Ta cứ hình dung về ngôi nhà với những đứa con ngày sau
    chúng thì khóc mà chúng ta phải cười dỗ
    đút từng muỗng thức ăn vào cái miệng bé nhỏ
    và thấy yêu thế giới qua mắt nhìn của trái tim chưa biết về đau khổ
    đơn giản là ghét-thương...

    Những buổi sáng thức dậy khi chúng lớn dần lên
    sẽ phải giành nhau tuýp kem đánh răng đến ầm ĩ
    sẽ liếc nhau trong bữa ăn để đọc từng ý nghĩ
    sẽ nắm tay nhau khi vui và bĩu môi lúc giận dỗi
    không cần sống với chua cay…

    Chúng ta thương những ngày ít gió và nhiều mây
    những ngày chỉ nói với nhau bằng ánh mắt
    những ngày chỉ cần tựa vai đã thấy lòng thanh thản
    những ngày mà nỗi cô đơn cũng cần như hạt muối mặn
    nêm vào những bình yên…

    Nhưng cuộc đời luôn có nhiều ngã rẽ chờ được đặt tên
    để người định nghĩa lại hạnh phúc
    để so đo thiệt hơn những mất mát
    để lần đầu tiên trong lòng người nghi ngờ tình yêu không phải là thứ duy nhất
    biết cách làm tổn thương…

    Ngôi nhà được trả về với những luống hoa hồng vàng
    cửa sổ, lối đi…phải khép lại
    những vì sao rồi cũng đến lúc giật mình chứ không thể sáng mãi
    những tiếng cười trẻ con vẫn chưa đủ nhiều tưởng tượng cho quãng đời ấy
    và người bước đi…

    Chúng ta đã đi qua thương nhớ mà không hề phải vay
    nên nợ nần chỉ đong bằng cảm giác
    nên sợ cuộc đời về sau sẽ chẳng thể nào ôm được ai đó trong tay thật chặt
    nên lo lắng những giọt nước mắt sẽ quên từng bỏng rát
    dù đau đến xanh xao…

    Có bao nhiêu người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau?

    **(23/1/2009)

    Nguyễn Phong Việt

    **

    Thơ sưu tầm

  • Hãy để chúng ta đưa nhau về
    ngocdi

    Nếu không muốn đi hết con đường

    *Nếu không muốn đi hết con đường…
    Thì nên dừng lại trước lúc kịp hoàng hôn
    không ai bắt ta phải sống cuộc đời cho người khác
    muôn triệu tình yêu có muôn triệu lần đích đến
    làm ơn đi mà!
    *
    *Khi ta khóc không cần ai lau nước mắt cho ta?
    khi ta cười không cần ai chia sẻ?
    cần một quãng đời tự do hơn là cần một hơi ấm mặc cả
    hãy thử cắn chặt môi…
    *
    Giữa mùa đông đôi khi một cơn bão tuyết còn quí hơn một đốm lửa trong tim người
    Giữa nỗi đau biết đâu lại tìm ra một sự bình yên khác
    Giữa đêm đen cũng phải đến lúc tự ta làm ra ánh sáng
    Giữa những ngày qua phố đôi khi cần một lần lạc bước
    đi khỏi cuộc đời của mình…

    *Nếu không muốn đi hết con đường…
    thì nên dừng lại, rồi bước đi một con đường khác bằng niềm tin
    đừng bắt ta phải sống cho hạnh phúc của người khác
    (khi hạnh phúc của ta chỉ là bề ngoài của những giọt nước mắt cay đắng
    như một hạt mưa giữa trời nắng gắt…)
    làm ơn đi mà!…
    Làm ơn đi…
    *
    *vẫn luôn có một người giang tay ôm chiếc bóng của ta
    chờ tìm thấy một người trong đời thật
    vẫn luôn có một người đau khi thấy ta hạnh phúc
    mà vẫn tự đấm vào ngực mình khi biết ta đơn độc
    nghiệt ngã đến tận cùng…
    *
    *Không ai muốn mình sống mà chỉ được đứng bên cạnh đời người mình yêu thương
    cũng chẳng ai muốn đày đọa mình trong mất mát
    nhưng tình yêu nào cũng có cái giá xứng đáng…
    sao không thử một lần đặt cược với trái tim?
    Làm ơn đi mà…
    vẫn luôn có một người chờ ta cùng thắp sáng trời đêm

    *Nguyễn Phong Việt

    Thơ sưu tầm

  • Hãy để chúng ta đưa nhau về
    ngocdi

    Người này và người đó

    *Tại sao ta chọn người này mà không là người đó
    cũng như giữa nước chanh và tắc đá
    *vì thói quen hay vì điều gì mà chính ta nhiều khi cũng không rõ
    để rồi ta trượt dài xuống vực sâu…

    Ta chọn người này vì đã bước bên cạnh ta dài lâu
    ta chọn người này vì một đôi lần ta được chia sẻ
    ta chọn người này vì có một ngày mưa ta được về trong chiếc dù xa lạ
    ta chọn người này vì nghĩ rằng ta đã mắc nợ
    một điều gì đó không thể gọi tên…

    Tại sao ta chọn người này… có lẽ ta cũng đã quên…
    có những quyết định trong đời không cần những lí do chính đáng
    ta gật đầu giản đơn như bao cái gật đầu khác
    ta nắm một bàn tay mà không bận tâm nhiều đến cảm giác
    rồi cứ thế bước đi…

    Tại sao ta không chọn người đó cho một lần đổi thay
    người đã khóc như trẻ con khi mơ về ta trong giấc ngủ
    người đã nói dù có ôm hôn ta vạn lần cũng không đủ
    cho tất cả thương nhớ này…

    Ta không chọn người đó như không chọn một ngày mưa bay
    (nhưng ta chọn người này cũng đâu phải bởi ta yêu nắng ấm…)
    ta không chọn người đó vì tin rằng cuộc đời quá rộng
    (nhưng ta chọn người này cũng đâu phải bởi cuộc đời nhỏ nhoi…)

    Tại sao ta không chọn người đó cho nước mắt lẫn với tiếng cười
    hay ta chọn người này để mong được bình yên mà sống
    nhưng làm sao biết sóng gió thì nhạt nhòa hơn là câm lặng
    làm sao biết bình yên không chứa đựng trong lòng mình vực thẳm

    *Giữa người đó và người này…
    *tại sao ta không chọn người đó
    dù chỉ để một lần trong đời được biết hơi ấm bàn tay!

    *Nguyễn Phong Việt
    *

    Thơ sưu tầm

  • Hãy để chúng ta đưa nhau về
    ngocdi

    Đừng Trách

    Có những tình yêu tự đặt ra cho mình những giới hạn
    có những yêu thương từ chối ta như thể ta không hề xứng đáng
    nên đừng trách…

    Là định mệnh ngẫu nhiên chọn ta giữa muôn triệu người để thử thách
    tin một người ở trong tim như ta đã từng cố chấp
    tin một nụ hôn duy nhất ở giữa trời và đất
    tin một ánh mắt mà nếu thiếu ta trong nhãn cầu sẽ cô độc
    tin cả vào những tháng ngày ta nâng niu trên tay chỉ toàn là ngờ vực
    bởi vẻ đẹp của những giấc mơ…

    *
    Chúng ta có thể đã sống đúng cuộc đời của những người trú mưa
    tìm thấy một mái hiên rồi đứng chung lặng lẽ
    thỉnh thoảng hỏi thăm nhau – nếu lạnh thì nép thêm vào một chút nhé?
    thỉnh thoảng cầm tay nhau – cho khác với những người xa lạ
    thỉnh thoảng trách một lời – lúc cơn mưa bạt thêm vào lòng một chút gió
    rồi thì nắng lên ở đâu đó ngoài phố
    chúng ta mỗi người chỉ để lại được dấu chân…*

    Đừng trách
    khi ta đến trong cuộc đời này với hình hài mà ta ước mong
    mỗi ngày qua đều nhận ra không có gì là trọn vẹn
    nhưng ta đã yêu thương theo cách những gì con người ta có được
    chọn một con người để sẻ chia phần tâm hồn sâu thẳm nhất
    tuyệt đối không tin vào những bất trắc
    cho đến khi…

    Điều đáng sợ trong tình yêu không phải là lúc con người ta yêu thương đã mất đi
    mà chính là tình yêu ấy không hề giống như ta tưởng tượng
    con người ấy không hề giống như ta vẫn biết
    trái tim ấy không hề giống như trái tim ta nằm bình yên trong ngực
    và ta quặn đau…

    Đừng trách
    nếu ta tự nhủ mình vẫn tin vào phép màu
    khi ai đó không chọn lựa ta nghĩa là ta thuộc về một chọn lựa khác
    nghĩa là từ giây phút này bàn tay ta cần nắm còn đang ở phía trước
    nghĩa là tình yêu trong ta chỉ mới bắt đầu cuộc hành trình dài được vài bước
    nghĩa là nỗi cô đơn này là vực sâu cần thiết
    phải một lần được gieo xuống
    trong gió mưa…

    Rồi chúng ta sẽ mỉm cười với cái gọi là ngày xưa
    làm thế nào biết trước đúng hay sai để mà lo lắng
    ta chỉ đủ bao dung khi đi qua được oán hận
    nhìn người mình yêu thương nay sống một cuộc đời với người khác
    như một niềm vui…

    Sao không cho ta thêm một cơ hội để định mệnh giúp ta gặp đúng một con người?

    ** Nguyễn Phong Việt**

    Thơ sưu tầm

  • Hãy để chúng ta đưa nhau về
    ngocdi

    Khi ta mỉm cười và nói …

    Khi ta mỉm cười và nói – không sao
    là riêng mình ta biết đang đau xé lòng chứ không ít

    *
    *Khi ai đó khuyên ta cố gắng sống đi đừng mỏi mệt
    ta chỉ biết lắc đầu – giá như là trẻ con…

    *
    *Trong suốt cuộc đời ta nhiều lần đã nhìn thấy những vết thương
    những giọt nước mắt rơi không thành tiếng
    những lần gượng cười mà nỗi đau nổi lên theo từng đường gân thớ thịt
    những người sống mà không hề biết rằng mình đã chết
    mãi đến tận cuối đời…

    *
    *Từ lúc nào đó ta không còn ước mong gì nữa khi ngước nhìn bầu trời
    tự mình xoa tay để cho mình hơi ấm
    xếp lại những cuối tuần vào một chiếc hộp
    rồi buộc lên nó những ánh nhìn vô cảm
    biết đến bao giờ mới mở ra?

    *
    Khi ta mỉm cười và nói – có gì đâu phải xót xa?
    là riêng mình ta biết bờ môi đang lem đầy đắng chát

    *
    Khi ai đó choàng người ta bằng một cái ôm thật chặt
    ta không hề muốn đánh rơi hơi ấm kia chút nào!

    *
    Giá như có thể trả lại được con đường mà ta từng bước đi bên cạnh nhau
    trả lại những dỗi hờn vào thời gian chờ đợi
    trả lại những nghi ngờ vào một câu hỏi
    trả lại bàn tay cho bàn tay, bờ vai cho bờ vai và con người cho con người lần đầu tập nói dối
    ta có thật lòng yêu?

    *
    Cuộc đời giành giật từng ngày nắng và tặng cho ta hết những đêm thâu
    thêm giấc ngủ khóa cửa bỏ trái tim tự co ro ngoài hiên vắng
    ta đã đi hết mùa đông mà vẫn tin rằng mùa đông chưa bao giờ về đến
    lầm lũi như một người nhìn thấy cuối đường là ánh lửa mà cứ lo vụt tắt
    ta kiệt sức vì lo toan…

    *
    Khi ta mỉm cười và nói – cảm ơn
    là riêng mình ta biết không chút nào muốn thế

    Khi ai đó bày cho ta cách xóa đi một phần trí nhớ
    sao ta không chọn lựa để quên?

    *
    Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một đêm
    chẳng phải khoảnh khắc bình minh trong suy nghĩ của ta là đẹp nhất?

    Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một giây phút
    chẳng phải những gì ta cần chỉ là được xiết tay nhau?

    *
    *Khi ta mỉm cười và nói – thật sự rất đau
    là riêng mình ta biết ta cần bắt đầu lại…

    Nguyễn Phong Việt

    Thơ sưu tầm

  • Hãy để chúng ta đưa nhau về
    ngocdi

    *Không phải con đường nào cũng đẹp như một ước mơ
    hãy để chúng ta đưa nhau về…
    trong thương nhớ…

    Có lẽ không ai muốn nhắc về ngày mai lần nữa
    có lẽ khoảnh khắc này là thứ còn lại sau tất cả
    có lẽ nên mỉm cười để cảm ơn một phần duyên nợ
    có lẽ nên dành cho những cơn mưa tối tìm về trên vòm cây than thở
    và chúng ta chỉ giữ lại bình yên…

    Hãy để chúng ta đưa nhau về như một thói quen
    rồi từ mai sẽ từ bỏ…
    rồi từ mai có thể người sẽ đi về cùng ai đó…
    rồi từ mai một trong hai chúng ta phải học lại cách bày tỏ…
    rồi từ mai biết rằng còn quá ít niềm vui được xếp dưới đáy cuộc đời vốn nhiều đau khổ…
    làm sao mới tìm thấy được nhau trên con đường này?

    Hãy xắn tay áo cao lên một chút để chạm vào cái lạnh đêm nay
    vén tóc cho vành tai mà nghe rét buốt
    chúng ta cần hôn nhau như lần đầu biết hôn mà vẫn cười khúc khích
    cho phép mình nhìn thấy cả quãng đời vào một giây phút
    để dù mai sau có đánh mất
    vẫn biết cách tìm lại trong giấc mơ!

    Hãy để chúng ta đưa nhau về như những ngày xưa
    trong tim vang tiếng chuông gió
    mỗi bước chân đều có một giọt sương nhắc nhở
    mỗi tiếng cười đều có một vì sao cùng rạng rỡ
    như thiên đường…

    Đừng trách gì và cũng đừng ủi an
    hết con đường này sẽ đến con đường khác
    biết thế sao chúng ta vẫn muốn dừng mãi nơi con đường đang bước
    biết thế sao chúng ta vẫn muốn hoán đổi tương lai thành kí ức
    biết thế sao chúng ta cứ phải tự nhủ mình đừng khóc
    khi khoé mắt rung lên…

    Hãy để chúng ta đưa nhau về trên đường vắng lặng im
    vì nhìn thấy nhau còn hơn vạn lời nói
    vì được xác tín niềm tin rằng chúng ta chưa bao giờ nông nổi
    kể cả khi cần phải đánh đổi
    một phần đời…

    Hãy để chúng ta đưa nhau về
    dù là tận xa xôi*…

    • Hãy chọn con đường dài nhất để bước đi bên cạnh nhau khi chúng ta không thể biết yêu thương kia tan vỡ vào lúc nào!

    *Nguyễn Phong Việt
    *

    Thơ sưu tầm

  • Tôi nhớ.....
    ngocdi

    tôi cũng thấy nhớ Dalat quá, mới đi về mà đã thấy nhớ rồi. nghe mọi người bàn cuối tuần đi Dalat tự dưng thấy nôn nao...

    Nghỉ mấy ngày biết làm gì ta...?

    Một Thoáng Đà Lạt - Online Ta Cùng Viết

  • Chúc mừng sinh nhật Caythonggia,sinhviendalat 23.3
    ngocdi

    thêm một lời chúc thêm vui hen....

    SINH NHẬT VUI VẺ NHÉ

    Thành viên diễn đàn chúc mừng sn dlh

  • Lãng Đãng
    ngocdi

    đêm qua em mơ, giựt mình tỉnh dậy mà vẫn còn thấy sợ hãi, muốn nt cho một ai đó để nói " em thấy sợ quá, em lại gặp giấc mơ buồn ", nhưng chẳng có ai, chỉ có em và bóng đêm.....
    loay hoay không biết sao để ngủ lại, cảm giác cô đơn trống trải hòa quyện với màn đêm, cô tịch. Nằm nghe tiếng đêm em thấy mình chơi vơi lạc lỏng với cuộc đời… tự dưng em muốn có một ai đó ủi an hay chỉ để mè nheo “ em thấy sợ quá, em lại gặp giấc mơ buồn” nhưng em không giám gửi cho ai, em sợ, sợ làm phiền đến ai đó, sợ làm mất giấc ngủ một ai đó, em nghĩ tại sao trong mơ mình cũng sợ chỉ mong có thể tỉnh giấc để thoát ra khỏi cảm giác sợ hãi, vậy mà khi tỉnh dậy thì mình lại bắt gặp một nỗi sợ khác, nỗi sợ khi không có ai cùng chia sẽ những vụn vặt đời thường với mình, lúc đó chỉ ước ao là gửi tin nhắn đi cho nhẹ lòng không mong sẽ nhận được tin nhắn hồi âm, nhưng em không đủ tự tin để làm điều đó..

    Tạp bút

  • đàn ông nên lấy vợ khi nào ?
    ngocdi


    Minh họa: DAD Lấy vợ là việc lớn của đàn ông. Lớn đến nỗi chỉ xếp sau việc ly dị vợ. Thiên hạ nói trong đời đàn ông chỉ có hai việc tối quan trọng là lấy vợ và xây nhà, nhưng với giá nhà cắt cổ hiện nay, chỉ còn lấy vợ là nhiệm vụ chính.
    Nhưng nên lấy vợ khi nào? Câu hỏi này không phải có thể trả lời một cách dễ dàng và cẩu thả.
    Mới đây, viện nghiên cứu đàn ông quốc tế đã đưa ra một báo cáo khoa học công phu về vấn đề này. Dựa trên kết quả khảo sát hai tỉ rưỡi đàn ông ở một trăm năm mươi quốc gia, trong thời gian mười ba năm, làm nhiều cuộc thí nghiệm trên đàn ông lẫn trên chuột bạch, các nhà khoa học đã đưa ra một nghiên cứu vô cùng chi tiết về thời điểm nên lấy vợ của đàn ông. Cụ thể như sau:

    1. Từ lúc mới sinh ra cho đến lúc 5 tuổi: Đàn ông lúc đó thậm chí còn chưa biết mình là đàn ông. Cho nên việc lấy vợ đương nhiên là không bàn tới. Chưa kể lấy vợ thì phải yêu. Trong khi nhiều em bé lúc đó phải ngồi bô. Dù tình yêu có phong phú và đa dạng đến đâu, cũng chả ai yêu khi đang ngồi bô được.
    2. Từ 5 đến 6 tuổi: Bé trai còn thỉnh thoảng mặc quần áo của bé gái. Có đám cưới nào chú rể mặc quần áo cô dâu? Do đó, việc lấy vợ cũng không bàn tới.
    3. Từ 6 đến 7 tuổi: Bé trai chuẩn bị vào lớp một. Ở cấp một, bộ giáo dục cấm yêu dù bộ của quốc gia nào. Không ai có thể lấy vợ được.
      Tất nhiên, cũng có thể lấy mà không yêu, vì vợ giàu có. Nhưng bé trai 7 tuổi không biết lái xe hơi, cũng không biết điều khiển du thuyền. Lấy vợ giàu quá vô ích.
    4. Từ 7 đến 10 tuổi: Lúc này bé trai rất nghịch phá. Bản thân nó còn không biết giữ gìn, nói chi đến việc giữ vợ. Hôn nhân không nên đặt ra.
    5. Từ 10 đến 12 tuổi: Bé trai bắt đầu chú ý tới các bé gái xung quanh. Nhưng thường chú ý tới những chi tiết không quan trọng, không thể căn cứ vào đó để lấy vợ được.
    6. Từ 12 đến 14 tuổi: Bé trai bắt đầu nghe đến chữ “vợ”. Nhưng thường nghe qua lời bố mình. Phần lớn là nghe những sự kêu ca, phàn nàn, cho nên không quan tâm. Nếu quan tâm thì ở những khía cạnh thiếu tích cực.
    7. Từ 14 đến 16 tuổi: Chàng trai được sách báo, phim ảnh giáo dục rằng lấy vợ là một việc dại dột, không nên vội, nhất là khi chưa có tiền.
      Hầu như chả có chàng nào ở tuổi này giàu có, nên hiểu được ngay.
    8. Từ 16 đến 18 tuổi: Chàng trai bắt đầu yêu, thậm chí yêu mãnh liệt. Nhưng ngay tức khắc hiểu yêu là một chuyện, cưới là một chuyện khác.
    9. Từ 18 đến 20 tuổi: Hễ mở mồm nói tới chuyện lấy vợ là bị cha mẹ can ngăn.
    10. Từ 20 đến 22 tuổi: Lúc nào cũng muốn lấy vợ. Nhưng lúc nào bạn gái cũng nói: “Muốn cưới phải có nhà”. Ở tuổi 22, chả ai có nhà, nên chuyện lấy vợ cũng phá sản.
    11. Từ 22 đến 24 tuổi: Đột nhiên phát hiện ra rằng có thể sống như vợ chồng với một cô gái mà không phải lấy. Vậy tội gì lấy?
    12. Từ 24 đến 25 tuổi: Thấy bạn bè bắt đầu ly dị vợ. Hoảng hốt đến mức độ tê liệt một thời gian dài.
    13. Từ 25 đến 26 tuổi: Đi dự nhiều đám cưới kẻ khác. Càng sợ hơn khi nghĩ lúc đám cưới mình.
    14. Từ 26 đến 27 tuổi: Quyết tâm lấy vợ. Nhưng đúng lúc đó nhìn xung quanh chả thấy cô nào đáng lấy cả.
    15. Từ 27 đến 28 tuổi: Yêu con gái của sếp nhưng sếp lại hướng con gái đến một đám giàu hơn. Tuyệt vọng.
    16. Từ 28 đến 30 tuổi: Bình tĩnh. Hiểu rằng lấy vợ có nghĩa là phải lấy cả mẹ vợ. Xem xét kỹ đến mức thường để cho các cơ hội trôi qua.
    17. Từ 30 đến 32 tuổi: Nhận được tin người yêu cũ đã lấy chồng. Buồn bã mất một năm, không nhìn ngó đến ai cả.
    18. Từ 32 đến 33 tuổi: Đi xem nhiều cuộc thi hoa hậu và người mẫu. Thề rằng nếu không lấy được một cô như thế sẽ chẳng lấy ai.
    19. Từ 33 đến 35 tuổi: Yêu một cách nghiêm túc và đứng đắn. Nhưng vì thế bị con gái chê là thiếu lãng mạn.
    20. Từ 35 đến 36 tuổi: Rơi vào hoàn cảnh lỡ làng: con gái trẻ thì không yêu mình, còn gái già thì mình không yêu.
    21. Từ 36 đến 38 tuổi: Gặp một cô gái có năm điểm đáng yêu và năm điểm đáng ngại. Trong khi suy nghĩ, cân nhắc thì cô ta bỏ đi.
    22. Từ 38 đến 40 tuổi: Lúc này chả đàn ông nào lấy vợ nữa mà chờ vợ lấy mình!
      Lê Hoàng
      **http://www.thanhnien.com.vn/Pages/20110116/dan-ong-nen-lay-vo-khi-nao.aspx
      **
    Coffee Chiều Thứ 7

  • Mỗi ngày một câu nói hay
    ngocdi

    muốn vui một lúc hãy trả thù
    muốn vui suốt đời hãy tha thứ.

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Lãng Đãng
    ngocdi

    ***TÍM XƯA ****
    **( Phan Ngọc Thường Đoan )

    Em trở lại nhà anh cũng một chiều hạ
    Sự tình cờ có chút nhói đau
    Ngõ ngày xưa vẫn quen và lối vào vẫn thế
    Nhưng hoa Hoàng Hậu không còn tím một khoảng sân

    Chiều hạ mênh mông, nắng vàng mênh mông
    Một màu tím từ chân trời xa loang dần về
    Có phải đó là những cánh Hòang Hậu tím
    Đã rụng trong chiều xưa ta bên nhau

    Có phải đó là những cơn đau ?
    Thầm lặng nhói trong trái tim câm lặng
    Giả sử ngày xưa anh nói được
    Điều dấu trong mắt nhìn và trong góc trái tim

    Giả sử ngày xưa anh đừng lặng im
    Đừng khuấy mãi tách cà phê đã nguội
    Đừng xa rời bàn tay em nóng hổi
    Chắc bây giờ hoa tím đã đầy sân

    Anh có biết em chờ anh nói gì không ?
    Cái khoảnh khắc thật gần ...để có thể
    Vậy mà anh lặng thinh ...
    Lặng lẽ tiễn em về ...

    Anh đã đi và người ta đã vứt bỏ
    Giàn hoa tím ngày xưa anh đã vun trồng
    Em hụt hẫng trước căn nhà lạ lẫm
    Mùi hương xưa khép lại giữa trời chiều .*

    Tạp bút

  • Mỗi ngày một câu nói hay
    ngocdi

    Có khi lỗi hẹn một giờ
    lần sau muốn gặp phải chờ trăm năm

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Mỗi ngày một câu nói hay
    ngocdi

    Hãy bày tỏ tình yêu với người thân yêu của mình ngay bây giờ đi bạn nhé , bởi vì ngày mai có thể...!!!!

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Mỗi ngày một câu nói hay
    ngocdi

    những điều đơn giản nhất là những điều hạnh phúc nhất.

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Lãng Đãng
    ngocdi

    Ta từng tưởng đã tìm được một nửa tâm giao, nhưng rồi người cũng bỏ ta lại, để đi tìm một điều đặc biệt hơn.. có thể ta không phải một nơi đáng tin cậy, không đủ yêu thương

    • để người trú chân, ngoài kia bao la nẻo đường, sẽ có nhiều bất ngờ thú vị, rồi người sẽ tìm thấy những điều làm cho mình hạnh phúc ( ta luôn mong như vậy và luôn cầu như vậy cho người).*

    ta cũng chẳng thèm đặt một dấu chấm lửng để cho người tự hiểu, ta cũng chẳng cần mượn một vỏ bọc để che đi phần yếu đuối của ta, ta muốn nói là ta rất nhớ người. đôi khi áp lực tứ bề, nghĩ quởn ta cũng muốn kết thúc mọi thứ để bắt đầu sang trang, nhưng rồi cũng không thể, ta không thể dối ai và càng không thể dối mình, ta đau nên càng không thể để người khác đau vì mình…

    mấy ngày gần đây mọi phương tiện truyền thông, báo chí đều đưa tin về thảm họa ở Nhật Bản, nghĩ sao cuộc sống mong manh thế, có người đưa tin “Cuộc sống quá ngắn ngủi cho những điều nhỏ nhen, vụn vặt. Hãy hôn thật chậm, cười thật tươi, yêu thật chân thành và tha thứ thật nhanh”. Ngẫm lại ta đã cười thật tươi, yêu chân thành và tha thứ thật nhanh chưa?... Nếu thảm họa ấy xảy ra tại đất nước chúng ta thì sao nhỉ, có lẽ lúc đó ta và người sẽ tìm thấy cho mình điều mong muốn nhất. nhưng dù sao ta vẫn hạnh phúc hơn khi hiện tại ta và người vẫn bình an, và ta cám ơn vì điều đó.

    Tất cả sẽ qua và ta vẫn phải bước tiếp trên đường đời, cho dù có muốn hay không muốn thì ta vẫn phải làm điều đó, không thể quay lại….
    Hãy sống thật vui nhé người…..em rất nhớ người.

    Tạp bút

  • Lãng Đãng
    ngocdi

    có đường phố nào vui, cho ta qua một ngày...

    Tạp bút

  • Lãng Đãng
    ngocdi

    ***TÔI CHỈ CÓ MÌNH TÔI ***

                *Tôi chỉ có mình tôi*
    

    Ở cũng vậy mà đi cũng vậy
    Bỗng một ngày nào đấy
    Tôi mặc kệ đời, đời chẳng cần tôi

    Tôi một mình, chỉ mỗi một mình thôi
    Đến cũng được mà đi cũng được
    Sống trên đời ai biết trước
    Bởi có khi thua được cũng bằng nhau

    Tôi một mình, có nhiều ít gì đâu
    Một hạt cát giữa vô cùng vũ trụ
    Vậy thôi là cũng đủ
    Cười khóc, buồn vui cho một kiếp người

    Tôi một mình mê mải rong chơi
    Giữa cuộc sống ngọt ngào và cay đắng
    Giọt nước mắt nào mằn mặn
    Chợt hóa hạt sương trên một nụ hồng

    Tôi một mình ngơ ngẩn số không
    Chỉ muốn một mai giật mình tỉnh giấc
    Làm một điều gì nhỏ nhặt
    Số không vu vơ thành có nghĩa cho đời

    Tôi một mình và chỉ một mình tôi
    Đời rộng lắm mà vòng tay hẹp quá
    Muốn được là tất cả
    Ôm cả trăng sao, ngày tháng vào lòng

    Tôi một mình ngơ ngác có và không
    Cái có chẳng cần, cái cần chẳng có
    Nên suốt đời lọ mọ
    Tự hỏi chính mình những chuyện vu vơ

    Tôi một mình nên cặm cụi làm thơ
    Trút vào đó những nỗi buồn vụn vặt
    *Sẽ có một ngày người ta cúi nhặt *
    Câu thơ vô tình góc phố bỏ quên

      • Võ Trung Hiếu -*
    Tạp bút
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
  • 3 / 6

Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

10.542 chuyến · 36.638 lời nhắn · 29.501 hành khách

Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

Powered by NodeBB Contributors
  • Bài viết đầu tiên
    Bài viết cuối cùng