Lãng Đãng
-
Ngoại tuyếnToa 32
Cầu mong một giức ngủ bình an, nhưng sao khó với ta thế này, chẳng lẽ ngày nào cũng phải uống thuốc để vỗ về giức ngủ, mọi thứ khó với ta quá…. Ta phải làm sao đây để có thể quên, để có thể cố gắng sống những ngày còn lại của cuộc đời.....
p/s: em nhớ anh thật nhiều
-
Ngoại tuyếnToa 33
Ngôi Nhà Đóng Cửa
*Anh như một ngôi nhà đóng cửa
Em ở ngoài ko thể bước vào
Chìa khóa anh ko trao
Em đứng ngoài bơ vơ cùng sương gióKhi đêm về ko còn ánh lửa
Mọi ngọn đèn đi ngủ cùng anh
Em đứng ngoài như một ngọn đèn…
Ko bao giờ được ngủAnh như một ngôi nhà đóng cửa
Gìn giữ sự bình yên giấc ngủ riêng mình
Gìn giữ những nhịp đập đều đặn của con tim
Che chắn giang sơn – lòng kiêu hãnh!Xin chúc ngôi nhà đóng cửa ngủ ngon
Xin chúc niềm kiêu hãnh vẹn tròn
Chúc trái tim đừng bao giờ lỡ nhịp
Chúc ngôi nhà… ko còn phải thắp đèn.<Phi Tuyết Ba>*
-
-
Ngoại tuyếnToa 34
***CON ĐƯỜNG BÊN PHẢI ***
*Ước gì anh sẽ được cùng em*Đi cho hết những chặng đường còn lại
Giữ niềm vui trên dặm đời xa ngái
Hạnh phúc mình sẽ bớt nỗi gian truânNỗi ước mong lại tăng gấp bội phần
Khi ta trải qua nhiều lần đổ vỡ
Khi chiều hôm tắt một màu dang dở
Con đường đi sẽ sắp phải xa thêmHình như đang ở giữa buổi chiều êm
Trên con đường có thật nhiều ngả rẽ
Trên lối về không được nhiều suôn sẻ
Ta vẫn đi như định mệnh muôn đờiNỗi ước mong, mong ước thật chơi vơi
Những đau thương sẽ trở thành xa lạ
Sự có nhau bỗng trở thành vô giá
Con đường đi, bên phải...sẽ tìm nhau...
(sưu tầm) -
Ngoại tuyếnToa 35
Bó tay con gái thật, mình nhớ cái topic này được mở rất lâu rồi. Cũng rất lâu rồi mình k ghé 4rum vậy mà hôm nay vào vẫn thấy bài mới. Con gái khi chia tay buồn lâu như vậy hả, tại sao phải cứ hành hạ mình, nếu cái thứ mà đã không còn của mình nữa. Tại sao phải nhớ thương 1 người đã bỏ mình ra đi lâu đến thế. Cuộc sống chúng ta như 1 dòng chảy, chảy liên tục về phía trước. Hãy để những cái gì đã qua nó qua đi, thì mới có những cái mới tốt đẹp hơn đến với chúng ta chứ. Chúc bạn hãy vui lên, nhìn về phía trước, ước mơ và thực hiện ước mơ, đừng nên sống với những hoài niệm cũ. Không có gì là độc nhất để nếu kéo, lưu luyến khi nó k phải của mình nữa.
-
Ngoại tuyếnToa 36
Em luôn tự nhủ rằng “ sống ở đời được bao nhiêu, rồi ai cũng phải xuôi tay nhắm mắt. bởi vậy ta hãy cố sống thật vui” nhưng đôi khi em cũng không làm được như vậy. thi thoảng em vẫn làm cho mình buồn, người buồn, có những lúc nỗi buồn quá lớn không biết sao để hóa giải và lúc đó em có nghĩ đến cái chết, chẳng phải là tự tử đâu, chỉ là nghĩ tới nó và nói giá như mà bây giờ được chết thì tốt nhỉ….
Những lúc buồn em thường hay lấy cuốn sách Quẳng Gánh Lo Đi Mà Vui Sống của dịch giả Nguyễn Hiến Lê ra đọc trong đó có một chương mà em rất thích “ Đời cho ta một trái chanh, ta hãy làm một ly nước chanh ngon ngọt”.
Em đa cảm nên em hiểu anh, có những thứ biết đó, đau đó nhưng cũng không thể làm được gì hơn….có những thứ phải tự mình đứng dậy, không ai có thể giúp được mình, nếu ai đụng vào, thì chỉ làm mình thêm co lại mà thôi….vậy anh hãy làm cho mình một ly nước chanh thật ngon từ trái chanh rất chua mà cuộc đời đã trao tặng nhé.
Hãy sống và làm những điều mà mình cần, để có khi nhìn lại ta không phải nói giá như
Những điều đi qua là những điều vô giá, em không tiếc, và không bao giờ hối hận khi quen anh, yêu anh….
Hãy xem tất cả chỉ là những kỷ niệm có vui có buồn, nhưng nó đã làm ta hạnh phúc….Em sẽ luôn cầu nguyện cho anh được bình an…
Sẽ thật cố gắng để không ảnh hưởng đến anh,… và anh cũng phải cố gắng sống thật vui vẻ nhé.!chào tạm biệt...
-
Ngoại tuyếnToa 37
Em tìm anh, anh tìm ai
Để sầu rơi mãi, gầy vai em rồi -
Ngoại tuyếnToa 38
trời lại mưa,
Những cơn mưa bất chợt giống như nỗi buồn bất chợt đến... -
Ngoại tuyếnToa 39
*có một lúc nào đó ta đứng trước một hoàn cảnh mà không biết sẽ đi về đâu, khi đó ta mới cảm nhận hết được sự sợ hãi và cô đơn đến nhường nào.....
* -
Ngoại tuyếnToa 40
***TÔI CHỈ CÓ MÌNH TÔI ***
*Tôi chỉ có mình tôi*Ở cũng vậy mà đi cũng vậy
Bỗng một ngày nào đấy
Tôi mặc kệ đời, đời chẳng cần tôiTôi một mình, chỉ mỗi một mình thôi
Đến cũng được mà đi cũng được
Sống trên đời ai biết trước
Bởi có khi thua được cũng bằng nhauTôi một mình, có nhiều ít gì đâu
Một hạt cát giữa vô cùng vũ trụ
Vậy thôi là cũng đủ
Cười khóc, buồn vui cho một kiếp ngườiTôi một mình mê mải rong chơi
Giữa cuộc sống ngọt ngào và cay đắng
Giọt nước mắt nào mằn mặn
Chợt hóa hạt sương trên một nụ hồngTôi một mình ngơ ngẩn số không
Chỉ muốn một mai giật mình tỉnh giấc
Làm một điều gì nhỏ nhặt
Số không vu vơ thành có nghĩa cho đờiTôi một mình và chỉ một mình tôi
Đời rộng lắm mà vòng tay hẹp quá
Muốn được là tất cả
Ôm cả trăng sao, ngày tháng vào lòngTôi một mình ngơ ngác có và không
Cái có chẳng cần, cái cần chẳng có
Nên suốt đời lọ mọ
Tự hỏi chính mình những chuyện vu vơTôi một mình nên cặm cụi làm thơ
Trút vào đó những nỗi buồn vụn vặt
*Sẽ có một ngày người ta cúi nhặt *
Câu thơ vô tình góc phố bỏ quên-
- Võ Trung Hiếu -*
-
-
Ngoại tuyếnToa 41
có đường phố nào vui, cho ta qua một ngày...
-
Ngoại tuyếnToa 42
Ta từng tưởng đã tìm được một nửa tâm giao, nhưng rồi người cũng bỏ ta lại, để đi tìm một điều đặc biệt hơn.. có thể ta không phải một nơi đáng tin cậy, không đủ yêu thương
- để người trú chân, ngoài kia bao la nẻo đường, sẽ có nhiều bất ngờ thú vị, rồi người sẽ tìm thấy những điều làm cho mình hạnh phúc ( ta luôn mong như vậy và luôn cầu như vậy cho người).*
-
ta cũng chẳng thèm đặt một dấu chấm lửng để cho người tự hiểu, ta cũng chẳng cần mượn một vỏ bọc để che đi phần yếu đuối của ta, ta muốn nói là ta rất nhớ người. đôi khi áp lực tứ bề, nghĩ quởn ta cũng muốn kết thúc mọi thứ để bắt đầu sang trang, nhưng rồi cũng không thể, ta không thể dối ai và càng không thể dối mình, ta đau nên càng không thể để người khác đau vì mình…
mấy ngày gần đây mọi phương tiện truyền thông, báo chí đều đưa tin về thảm họa ở Nhật Bản, nghĩ sao cuộc sống mong manh thế, có người đưa tin “Cuộc sống quá ngắn ngủi cho những điều nhỏ nhen, vụn vặt. Hãy hôn thật chậm, cười thật tươi, yêu thật chân thành và tha thứ thật nhanh”. Ngẫm lại ta đã cười thật tươi, yêu chân thành và tha thứ thật nhanh chưa?... Nếu thảm họa ấy xảy ra tại đất nước chúng ta thì sao nhỉ, có lẽ lúc đó ta và người sẽ tìm thấy cho mình điều mong muốn nhất. nhưng dù sao ta vẫn hạnh phúc hơn khi hiện tại ta và người vẫn bình an, và ta cám ơn vì điều đó.
Tất cả sẽ qua và ta vẫn phải bước tiếp trên đường đời, cho dù có muốn hay không muốn thì ta vẫn phải làm điều đó, không thể quay lại….
Hãy sống thật vui nhé người…..em rất nhớ người. -
Ngoại tuyếnToa 43
***TÍM XƯA ****
**( Phan Ngọc Thường Đoan )Em trở lại nhà anh cũng một chiều hạ
Sự tình cờ có chút nhói đau
Ngõ ngày xưa vẫn quen và lối vào vẫn thế
Nhưng hoa Hoàng Hậu không còn tím một khoảng sânChiều hạ mênh mông, nắng vàng mênh mông
Một màu tím từ chân trời xa loang dần về
Có phải đó là những cánh Hòang Hậu tím
Đã rụng trong chiều xưa ta bên nhauCó phải đó là những cơn đau ?
Thầm lặng nhói trong trái tim câm lặng
Giả sử ngày xưa anh nói được
Điều dấu trong mắt nhìn và trong góc trái timGiả sử ngày xưa anh đừng lặng im
Đừng khuấy mãi tách cà phê đã nguội
Đừng xa rời bàn tay em nóng hổi
Chắc bây giờ hoa tím đã đầy sânAnh có biết em chờ anh nói gì không ?
Cái khoảnh khắc thật gần ...để có thể
Vậy mà anh lặng thinh ...
Lặng lẽ tiễn em về ...Anh đã đi và người ta đã vứt bỏ
Giàn hoa tím ngày xưa anh đã vun trồng
Em hụt hẫng trước căn nhà lạ lẫm
Mùi hương xưa khép lại giữa trời chiều .* -
Ngoại tuyếnToa 44
đêm qua em mơ, giựt mình tỉnh dậy mà vẫn còn thấy sợ hãi, muốn nt cho một ai đó để nói " em thấy sợ quá, em lại gặp giấc mơ buồn ", nhưng chẳng có ai, chỉ có em và bóng đêm.....
loay hoay không biết sao để ngủ lại, cảm giác cô đơn trống trải hòa quyện với màn đêm, cô tịch. Nằm nghe tiếng đêm em thấy mình chơi vơi lạc lỏng với cuộc đời… tự dưng em muốn có một ai đó ủi an hay chỉ để mè nheo “ em thấy sợ quá, em lại gặp giấc mơ buồn” nhưng em không giám gửi cho ai, em sợ, sợ làm phiền đến ai đó, sợ làm mất giấc ngủ một ai đó, em nghĩ tại sao trong mơ mình cũng sợ chỉ mong có thể tỉnh giấc để thoát ra khỏi cảm giác sợ hãi, vậy mà khi tỉnh dậy thì mình lại bắt gặp một nỗi sợ khác, nỗi sợ khi không có ai cùng chia sẽ những vụn vặt đời thường với mình, lúc đó chỉ ước ao là gửi tin nhắn đi cho nhẹ lòng không mong sẽ nhận được tin nhắn hồi âm, nhưng em không đủ tự tin để làm điều đó.. -
-
Ngoại tuyếnToa 45
Ngày không anh
*
Có những ngày rộng quá một tầm tay
Gió không biết vịn vào đâu
Em không biết vịn vào đâu
Dã quỳ vẫn vô tình nở dọc ray tàu
Sự kiêu kỳ mang vẻ đẹp tầm thường
Mở to mắt, ngước nhìn mặt trời
Đầy thách thức
Ở chính giữa niềm kiêu hãnh
Là hụt hẫng màu vàng
Sự kiêu kỳ biết vịn vào đâu?*
Có những ngày vụn như nỗi hoang mang
Sự vô nghĩa không thể hiểu nổi mình
Trong giới hạn ngột ngạt của những gì cho là ý nghĩa
Mơ hồ vụt khỏi cái nhíu mày
Lang thang như kẻ khốn cùng không chốn dừng chân
Chông chênh
Ý nghĩ không biết vịn vào đâu
Em không biết vịn vào đâu
Có những ngày chật chội như một cái nhà gương
Quay về hướng nào cũng chỉ thấy chính mình
Những phiên bản méo mó đầy thói xấu
Hình như mình đã chẳng nhận ra
Em muốn bỏ hoang tất cả những xấu xa
Lòng sẽ rộng thêm
Bình yên sẽ tự tìm được nơi trú ngụ
Chờ niềm vui bằng niềm vui cũ
Đón nỗi buồn bằng một cái mím môi
Có những ngày như thế
Ngày không anh*Hạnh Nguyên
* -
Ngoại tuyếnToa 46
Vậy là chúng mình nói không quen nhau nữa đã được 5 tháng 1 ngày, thời gian không dài, nhưng cũng không hẳn là quá ngắn anh nhỉ , thời gian qua cho em ít nhiều cảm xúc về cuộc sống, cho em biết học cách phải nhìn nhận lại bản thân nhiều hơn, sống phải biết bao dung hơn, và phải biết yêu thương nhiều hơn….
-
Ngoại tuyếnToa 47
Lâu lắm rồi mới vào Dalathoa, muốn nghía qua xem cậu thế nào, vì tớ đã đọc bài của cậu từ ngày cậu viết những trang đầu tiên trong "tạp bút"..Vẫn buồn như ngày nào.... Không biết bao giờ cậu mới có thể thoát khỏi cái bóng của nỗi buồn đây???
Những ngày đầu tiên đọc bài của cậu, thời gian ấy tớ cũng buồn, nhưng bây giờ thì khác rồi, tớ luôn tâm niệm "cái gì qua thì cứ để nó qua, cái gì là của mình thì kể cả có xua đuổi, nó cũng không đi, nhưng cái gì không phải của mình thì dù có buồn, có níu kéo thì cũng chẳng bao giờ thuộc về mình cả.."
Mong cậu sẽ sớm để cho nó qua đi... -
Ngoại tuyếnToa 48
nguyetmai:
Lâu lắm rồi mới vào Dalathoa, muốn nghía qua xem cậu thế nào, vì tớ đã đọc bài của cậu từ ngày cậu viết những trang đầu tiên trong "tạp bút"..Vẫn buồn như ngày nào.... Không biết bao giờ cậu mới có thể thoát khỏi cái bóng của nỗi buồn đây???
Những ngày đầu tiên đọc bài của cậu, thời gian ấy tớ cũng buồn, nhưng bây giờ thì khác rồi, tớ luôn tâm niệm "cái gì qua thì cứ để nó qua, cái gì là của mình thì kể cả có xua đuổi, nó cũng không đi, nhưng cái gì không phải của mình thì dù có buồn, có níu kéo thì cũng chẳng bao giờ thuộc về mình cả.."
Mong cậu sẽ sớm để cho nó qua đi...cám ơn Nguyetmai nhiều, mình cũng đang cố gắng đấy chứ, nhưng có những lúc mình đã không thể hiểu nỗi mình, mình đã vô tình làm mình buồn người khác buồn, mình cũng mong đến một ngày mình có thể tự giải thoát cho mình, đừng tự hành hạ mình, đừng tự làm mình đau, và cũng đừng làm phiền đến người ta nữa ( vì hình như người ta cũng đã bắt đầu có tình yêu mới rồi)....
rồi mình sẽ vui lại thôi : ) cám ơn cậu nhiều.
-
Ngoại tuyếnToa 49
đã nhủ là sẽ không buồn nữa nhưng không biết sao lại khó chịu như thế này, mình đã học cách tha thứ, học cách yêu thương, nhưng mình chẳng áp dụng được gì vào lúc này, mình không trách người sao mình không thể thanh thản hơn,,,, mình luôn cầu mong người hạnh phúc nhưng sao mình vẫn thấy đau... có lẽ mình chỉ là phận người mỏng dòn...
rồi mình sẽ không đau, mình sẽ vui trở lại, chắc chắn là như vậy....chỉ cần cố gắng một chút nữa thôi... -
Ngoại tuyếnToa 50
Thời gian vẫn vậy, trôi vô tình từng ngày, dù ta có buồn phiền hay níu kéo đi chăng nữa.. Vì vậy, hãy vui lên chị à, cố gắng lật qua trang mới của cuộc sống đi thôi..
Tặng chị bài thơ:
*Chia tay bữa đó
Em hát bài gì
(Mà sao lá rụng
Để mùa trôi đi?)Mà sao dã quỳ
Không vàng sân trước
(Mà sao dòng sông
Ngang nhà gãy khúc?)Mùa đông chưa dứt
Mưa đầy trên tay
(Không thở sáng nay
Mây ngoài cửa sổ!)Chiều đi qua ngõ
Để buồn cho đêm
(Hôm nay nín gió
Thôi buồn đi em!) *NNA
-
Ngoại tuyếnToa 51
sao dạo này mình mệt mỏi vậy nè, công việc mình là phải vui vẻ tươi cười nhưng mình lại không làm được, chẳng lẽ vì vậy lại nghỉ làm, sáng nào dắt xe ra khỏi nhà là tự nhủ phải cố gắng cười, vui vẻ lên. nhưng công việc tứ bề quay qua quay lại thế là mình lại nhăn mặt,gắt gỏng, chẳng hiểu tại sao?. dạo này thực sự thì stress nặng, muốn rãnh rỗi một chút, bắt xe lên dalat chơi cho tâm hồn tĩnh tâm trở lại, nhưng cũng chẳng có thời gian, thật là vô vị...