mình cũng mong được một lần xem festival Hoa Dalat
Sổ hành trình — lời nhắn
-
Chương trình Festival Hoa Đà Lạt - 2012 -
Viết cho tan nỗi nhớMình cũng ko thích những lời nói sáo rỗng,.....
-
Chết thì quá dễ mà sống thì quá khó.....hình như tôi cũng hay nghĩ đến cái chết, tôi tưởng cái chết sẽ làm mình thấy nhẹ nhàng hơn trong mọi việc, tôi tưởng mình không còn thích sống nữa, tôi luôn tự hỏi " mình sống vì cái gì ". có nhiều lý do để tôi sống tiếp nhưng bản thân tôi tự huyễn hoặc mình rằng mình sống chẳng vì điều gì, hóa ra bấy lâu nay tôi hay nghĩ đến cái chết là vì tôi không dám sống, tôi nhát đến nỗi hay nghĩ đến nó và mong nó mau đến, dần dần nó giống như một nỗi ám ảnh, bám riết lấy tâm hồn mình, chỉ cần một chút sóng gió cuộc đời, tâm hồn lại trỗi dậy cái điệp khúc " nếu được chết thì tốt biết mấy ".
có lẽ mình nên sống không vì điều gì cho mình mà nên sống vì người khác, nên thử đón nhận những điều người khác mang lại, thử một lần xem sao?"Bạn phải có niềm tin vào một thứ gì đó - sự can đảm, số phận, cuộc đời, định mệnh hay bất cứ điều gì - cách nghĩ đó đã tạo nên những sự khác biệt. hãy sống mỗi ngày như thể đó là ngày cuối cùng" (steve Jobs)"
-
Tớ đã buông taykhông biết đến chừng nào mình mới có thể mạnh dạn nói câu mình đã chấp nhận buông tay cậu. tại sao mình vẫn cứ dằn vặt mình vì những chuyện không đâu. quyết định và làm chủ con người mình là do mình, nhưng thực sự mình không làm được, mình sợ bất cứ quyết định nào của mình bây giờ sẽ làm mình hối hận, mình thực sự không muốn làm ai tổn thương,,,.
-
Đà Lạt mưa baymomstudio:
Mấy ngày nay bão lại đến, mưa suốt ngày và cũng lạnh nữa chắc làm Ngocdi lại nhớ cơn mưa phùn ngày ấy nhiều.hihihi. tất cả là hoài niệm chỉ cần bắt gặp những điều gì thấy quen quen thì cảm xúc lại ùa về, vui có, buồn có. con gái thường hay đa sầu ,đa cảm vậy đấy Momstudio. : )
-
Đà Lạt mưa bayngoài trời cũng đang mưa, nhìn mưa lại nhớ tới dalat, những kỉ niệm mới đây thôi, nhưng đã thành dĩ vãng. nhớ lắm cái se se lạnh của cơn mưa phùn ngày ấy.
-
Lãng Đãng*Đêm Về Khuya Tối
*Chỉ là trở về như phải trở về sau một ngày nắng tắt
đếm từng bước chân như ngày đầu tập đi trước cuộc đời ngơ ngác
mà nào đâu hay…
Ký ức rộng hơn nhưng yêu thương đã không còn nhiều như những ngôi sao trên bầu trời
những dấu vân tay mờ đi sau mỗi lần chia cách
giữ được điều này thì mất điều kia như chẳng thể nào khác
đi qua những ngọn đèn đường để gặp những khoảng tối đầy trong mắt
cười không còn nhiều và khóc cũng ít đi…
Là trở về mà lòng nhắc mãi những hoài nghi
nơi chốn sinh ra có phải là nơi cuối đời mình muốn ở
chúng ta bước đi với niềm ưu tư không có ai làm chổ dựa
không cô đơn và không buồn bã
không cần nhiều ước mơ…
Có những niềm riêng chỉ đủ một tiếng thở dài dành cho chính chúng ta
sống một cuộc đời bình thường đã là trọn vẹn
tim có mềm hơn sau mỗi lần mọc da non đầy đau đớn
vai có gầy đi cũng chỉ là điều hiển nhiên ta biết trước
như sáng mở mắt ra và đêm tối cười không cần thao thức
ngủ cho mình bình yên!
Chúng ta trở về đứng trước ngôi nhà để nói lời cảm ơn
quì xuống trước bậc thềm vì thấy mình còn sống tốt
chắp tay cho gối chăn giữ ấm đời mình khỏi những ngày đau ốm
nằm lên chiếc giường đã nuôi từ ấu thơ cho đến ngày nhận ra mình không thể sống đúng cuộc đời như mong muốn
chỉ có ngôi nhà là không hề đổi thay…
Chỉ có con đường là quãng đời nào cũng sum vầy
chỉ có tình tình yêu là được rồi mất mát
chỉ có nỗi đau được nhân lên và lòng người chai sạn
chỉ có mình mới biết yêu mình như thế nào là tốt nhất
sao cứ phải tìm kiếm nơi đâu?
Chúng ta trở về trên con đường mà biết không cách nào đi lại từ đầu
những buồn đau phải thả xuống bên ngoài cánh cửa
yêu thương nào cũng phải cân bằng trên những chọn lựa
như chiếc chìa khóa mang theo bên người có khác gì niềm tin khi chúng ta mở ổ khóa và bước vào ngôi nhà nhỏ
ngoài kia chẳng có gì là ấm êm…
Những đêm về khuya tối
chúng ta thường không nhìn thấy rõ những yêu dấu đang còn lại trong đời mình…
*NPV
* -
Tôi đã mơ thấy chuyến đi của mình ..."Cuối cùng thì lòng yêu thương cuộc sống cũng không giữ lại đời người. Cuối cùng thì tình yêu không giữ được người mình yêu..."
mình thích câu này. -
Mẹ tôi, người mẹ tốt nhất thế gian nầy!con cũng yêu mẹ nhiều, nhưng chưa bao giờ con nói ra được câu đó, con có thể nói lời yêu một ai đó dễ dàng, sao với mẹ lại khó đến vậy,,,... nghĩ lại con thấy mình tệ quá đúng không mẹ.
-
Lãng Đãnglại một đêm không ngủ, mình càng ngày càng tệ, không biết bao giờ mới có thể thanh thản mà sống tiếp. mình thừa nhận mình đã thất bại, không hiểu lòng kiêu hãnh của mình chốn đi đâu. tự làm mình đau rùi tự vuốt ve bản thân và tự nhủ như vậy là tốt nhất cho mình, nhưng thực tế thì sao chứ,,,,
tự dưng mình lại nhớ đến chuyện của 20 năm về trước, có lẽ mình là người ít được yêu thương nhất nhà, mình chưa bao giờ ganh tị về điều đó nhưng hôm nay mình lại thấy tủi thân, mọi thứ trong cuộc sống này mình đã cố gắng rất nhiều, nhưng cuối cùng thì chẳng ra làm sao.
mình ghét cay ghét đắng điều gì đó được gọi là số phận hay định mệnh, vì mình biết được rằng có cố gắng thế nào thì mình cũng không làm được gì hơn...... -
Lãng Đãng*"khi nghĩ đến anh, trái tim em đập nhanh hơn và đó là điều duy nhất có ý nghĩa với em"...( Hãy Cứu Em, GUILLAUME MUSSO).
* -
Lãng Đãngsao dạo này mình mệt mỏi vậy nè, công việc mình là phải vui vẻ tươi cười nhưng mình lại không làm được, chẳng lẽ vì vậy lại nghỉ làm, sáng nào dắt xe ra khỏi nhà là tự nhủ phải cố gắng cười, vui vẻ lên. nhưng công việc tứ bề quay qua quay lại thế là mình lại nhăn mặt,gắt gỏng, chẳng hiểu tại sao?. dạo này thực sự thì stress nặng, muốn rãnh rỗi một chút, bắt xe lên dalat chơi cho tâm hồn tĩnh tâm trở lại, nhưng cũng chẳng có thời gian, thật là vô vị...
-
Mỗi ngày một câu nói hayBạn trao tặng cuộc sống tất cả những gì tốt đẹp nhất và nhận lại một cái tát phũ phàng. Nhưng dù sao đi nữa, hãy sống hết mình cho cuộc sống.(10 nghịch lý của cuộc sống)
-
Hãy để chúng ta đưa nhau vềTường Vi Nở Muộn
Vì đã để một bàn tay chờ đợi quá lâu
vì những thương nhớ kia cũng đã đến lúc không còn tin vào những nguyện cầu
nên ta cần một lời xin lỗi…
Chúng ta đâu thể nhắc nhở nhau phài dè chừng từng ước mơ nông nổi
chúng ta đâu thể níu chân người này để người kia một mình bước tới
chúng ta đâu thể xem tương lai là trò đùa rồi quên đi sự đánh đổi
mà sống bình an…
Ta phải là người đầu tiên nói lời xin lỗi với bước đường gian nan
vẫn muốn đi một mình dù trong lòng trống vắng
vẫn muốn cô đơn dù đêm đêm nghiêng tay gói lại từng giọt nước mắt
vẫn muốn cười hồn nhiên dù cơn đau chưa một lần thở than yếu ớt
trước mắt mọi người!
Ta không thể để người chờ đợi với yêu thương nhòa trên nét chỉ tay
khi cuộc đời biết đổi thay chỉ trong cái chớp mắt
ta bước đi và mong người gặp một ai khác
ta bước đi và mong người thản nhiên bẻ đôi một hạt mưa để tìm cho ra hơi ấm
ta bước đi và ngàn lần mong người đừng đánh rơi một tiếng nấc
tim ta sẽ vỡ òa theo…
*Ta sẽ đến bên em vào một ngày gió thổi *
Ta sẽ lôi kéo những ước mơ của ngày yêu dấu
Ta sẽ mang đến những đóa hoa tường vi nở muộn
Cột vào đó sợi dây nhớ thương chưa kịp cất thành lời
Ta bước đến bên em nhiều điều hối lỗi
Nhưng em liệu có còn ban cho ta một giấc mơ…
Giấc mơ “về ngôi nhà và những lũ trẻ” - như lời hát vi vu ngày xưa ta từng hát
Giấc mơ mỗi chiều về anh rời công sở đến đón em và “chúng mình đi ăn tối nhé”
Giấc mơ cùng xem một bộ phim tình yêu và sự hy sinh mà Jack và Rose từng đóng
Chiếc ghế bành ở phòng khách sẽ là nơi em âu yếm hôn anh
Và mình sẽ cõng nhau đến đẩy cửa phòng ngủ
Để những vì sao say sưa chung một giấc lành…
Người ta nói tình yêu là vấn đề thời điểm
*Nếu gặp nhau sớm quá, hoặc muộn quá đều vô nghĩa *
Nếu anh gặp em như một định mệnh mong chờ
Thì ta cứ ly biệt nhau như cuộc đời đã ngỡ
Biết nói gì đây khi anh quay lưng bước đi chỉ vì muốn em hạnh phúc!
Nhưng…
Nếu định mệnh chọn anh là người được đưa chiếc nhẫn tròn vào ngón tay áp út của em mãi mãi
Nếu chuông thánh đường sẽ ngân vang vào một ngày không còn “sớm quá hoặc muộn quá”
Liệu em có âm thầm
Đợi những đóa tường vi…
Đợi những đóa tường vi…
Đợi những đóa tường vi…
Phong Việt- Trung Nghĩa. -
Hãy để chúng ta đưa nhau vềTừ Đó Những Giấc Mơ
*Những yêu thương được gói lại trong một câu nói ngỡ như đùa- có gì đâu để nhớ?
vào cái ngày một người bỏ đi về phía ngôi nhà với cánh cửa rộng mở…
nơi có một người khác ta!
Ngôi nhà ấy từ đó sẽ yên vui hay xót xa
những con người ấy từ đó có đủ đầy hay mất mát
bữa cơm ấy từ đó nhiều tiếng cười hay chỉ nhìn nhau thinh lặng
ta cũng đâu thể làm gì hơn.Vào giây phút một người ta từng hết lòng yêu thương
bỏ ta đi bằng một tin nhắn
ta mỉm cười và tự nhủ lòng thanh thản
ta khép tay và thành tâm cho một lời chúc phúc
ta cảm ơn một quãng đời đã gặp nhau đúng lúc
rồi chấp nhận như cơn gió bay…Người trở về và biết phải quên đã có với ta những giấc mơ này
nằm bên nhau mà vẫn thương từng hơi thở
chạm môi nhau mà vẫn muốn gần hơn nữa
ngồi bên nhau mà vẫn thèm nhiều thêm một chổ dựa
giống những cuộc đời vĩnh viễn cô đơnNgười trở về và vun vén cùng một người khác niềm tin
đây là lần sau cuối người được quyền chọn lựa
dốc hết lòng mình ra để cho hết những nặng nợ
gom góp mỗi sẻ chia thành nhung nhớ
và đắp lên đời nhauVào giây phút một người ta từng hết lòng yêu thương
thôi nhìn lại phía sau
ta mang ý nghĩ của một người đi lạc
chỉ muốn trở về nhà ôm lấy những gối chăn quen thuộc
ngủ một giấc từ bình mình của ngày hôm qua đến bình minh của ngày mai
rồi tự mình đánh thức…
như chưa hề tồn tại bình minh của ngày hôm nay!Có người sẽ quên hết tình yêu chỉ giữ lại đau khổ trong giây phút này
có người lặng im dù trái tim muốn một lần lên tiếng
có người nghĩ ra cách bỏ chạy đi để mệt nhoài đến kiệt sức
có người chẳng còn bận tâm người mình từng hết lòng yêu thương sống một cuộc đời với người khác…
Để từ đó những giấc mơ…
càng lúc càng vắng đi những người biết đợi chờ.*NPV
- có gì đâu để nhớ?
-
Lãng Đãngđã nhủ là sẽ không buồn nữa nhưng không biết sao lại khó chịu như thế này, mình đã học cách tha thứ, học cách yêu thương, nhưng mình chẳng áp dụng được gì vào lúc này, mình không trách người sao mình không thể thanh thản hơn,,,, mình luôn cầu mong người hạnh phúc nhưng sao mình vẫn thấy đau... có lẽ mình chỉ là phận người mỏng dòn...
rồi mình sẽ không đau, mình sẽ vui trở lại, chắc chắn là như vậy....chỉ cần cố gắng một chút nữa thôi... -
Đà Lạt mưa baymomstudio:
Trời chiều mà lại chuyển mưa, chúa nhật rảnh rỗi đi ra đường mua...khoai lang nướng để nhớ Đà Lạt. Con đường chật hẹp lại đông đúc xe cộ và bụi bặm, mùi khói xe không lấn át được mùi nướng của khoai .
Đứng bên bếp lò và cố ý ngược hướng gió để tận hường mùi thơm đặc biệt của khoai nướng, muốn hít và hít vào mãi sợ nó bay hết đi. Nhìn những củ khoai được nướng chín bốc khói thơm thơm trên khung lưới sắt cùa bếp lò cũ bên đường phố nhỏ hẹp chật chội đông người làm nhớ quá mùi khoai nướng trong khung cảnh mênh mông đất trời của Đà Lạt.nhớ dalat vậy anh Momstudio có muốn sống trên đó không ?. có lẽ những cơn mưa sẽ làm cho những ai yêu Dalat sẽ nhớ dalat nhiều nhỉ!
-
Lãng Đãngnguyetmai:
Lâu lắm rồi mới vào Dalathoa, muốn nghía qua xem cậu thế nào, vì tớ đã đọc bài của cậu từ ngày cậu viết những trang đầu tiên trong "tạp bút"..Vẫn buồn như ngày nào.... Không biết bao giờ cậu mới có thể thoát khỏi cái bóng của nỗi buồn đây???
Những ngày đầu tiên đọc bài của cậu, thời gian ấy tớ cũng buồn, nhưng bây giờ thì khác rồi, tớ luôn tâm niệm "cái gì qua thì cứ để nó qua, cái gì là của mình thì kể cả có xua đuổi, nó cũng không đi, nhưng cái gì không phải của mình thì dù có buồn, có níu kéo thì cũng chẳng bao giờ thuộc về mình cả.."
Mong cậu sẽ sớm để cho nó qua đi...cám ơn Nguyetmai nhiều, mình cũng đang cố gắng đấy chứ, nhưng có những lúc mình đã không thể hiểu nỗi mình, mình đã vô tình làm mình buồn người khác buồn, mình cũng mong đến một ngày mình có thể tự giải thoát cho mình, đừng tự hành hạ mình, đừng tự làm mình đau, và cũng đừng làm phiền đến người ta nữa ( vì hình như người ta cũng đã bắt đầu có tình yêu mới rồi)....
rồi mình sẽ vui lại thôi : ) cám ơn cậu nhiều.
-
Lãng ĐãngVậy là chúng mình nói không quen nhau nữa đã được 5 tháng 1 ngày, thời gian không dài, nhưng cũng không hẳn là quá ngắn anh nhỉ , thời gian qua cho em ít nhiều cảm xúc về cuộc sống, cho em biết học cách phải nhìn nhận lại bản thân nhiều hơn, sống phải biết bao dung hơn, và phải biết yêu thương nhiều hơn….
-
Lãng ĐãngNgày không anh
*
Có những ngày rộng quá một tầm tay
Gió không biết vịn vào đâu
Em không biết vịn vào đâu
Dã quỳ vẫn vô tình nở dọc ray tàu
Sự kiêu kỳ mang vẻ đẹp tầm thường
Mở to mắt, ngước nhìn mặt trời
Đầy thách thức
Ở chính giữa niềm kiêu hãnh
Là hụt hẫng màu vàng
Sự kiêu kỳ biết vịn vào đâu?*
Có những ngày vụn như nỗi hoang mang
Sự vô nghĩa không thể hiểu nổi mình
Trong giới hạn ngột ngạt của những gì cho là ý nghĩa
Mơ hồ vụt khỏi cái nhíu mày
Lang thang như kẻ khốn cùng không chốn dừng chân
Chông chênh
Ý nghĩ không biết vịn vào đâu
Em không biết vịn vào đâu
Có những ngày chật chội như một cái nhà gương
Quay về hướng nào cũng chỉ thấy chính mình
Những phiên bản méo mó đầy thói xấu
Hình như mình đã chẳng nhận ra
Em muốn bỏ hoang tất cả những xấu xa
Lòng sẽ rộng thêm
Bình yên sẽ tự tìm được nơi trú ngụ
Chờ niềm vui bằng niềm vui cũ
Đón nỗi buồn bằng một cái mím môi
Có những ngày như thế
Ngày không anh*Hạnh Nguyên
*