“Khi được hỏi tại sao lại yêu người ấy, có lẽ nhiều bạn sẽ trả lời, không biết tại sao lại yêu vì yêu bằng cảm giác. Còn khi hỏi tại sao lại chia tay người ấy, chắc sẽ có thật nhiều lý do được đưa ra, không hẳn hết yêu người ta mới chia tay, ngay cả khi tình yêu đang tràn đầy, nhưng vẫn chấp nhận lời chia tay, yêu 1 người là làm tất cả để người ấy được hạnh phúc, cho dù không được ở bên người ấy nữa, vì đơn giản không một ai đủ sức níu chặt trái tim đã không còn thuộc về mình”(st)
Sổ hành trình — lời nhắn
-
Lãng Đãng -
Đà Lạt Mimosarất là đẹp. cám ơn bạn rất nhiều. nhìn hình lại muốn lên Dalat ngay
-
Lãng Đãngrồi thời gian sẽ làm lành mọi vết thương, tất nhiên là như thế, nhưng nó đã để lại trong tim một vết sẹo không thể phai mờ, chỉ cần trời trở lạnh lại thấy nhói đau.......
-
Lãng ĐãngHôm nay là ngày tôi đã chờ đợi rất lâu, nhưng bây giờ thì tôi lại sợ nó đến nhất, tôi chẳng giám đi ra đường vì sợ thấy cảnh vui vẻ nhộn nhịp của ngày hôm nay thì mình lại khóc. tôi muốn một mình bắt xe lên dalat lang thang ở một góc nào đó rồi lại bắt xe quay về, tôi đi như chốn chạy bản thân mình.....
Hôm Nay là một ngày an lành nhất trong năm tôi xin chúc cho những người tôi yêu thương luôn đón nhận được niềm vui và hạnh phúc và đừng ai phải chịu nỗi đau nào giống tôi. Giáng Sinh Vui Vẻ và An Lành nhé mọi người. -
Nếu thời gian có quay trở lại...đôi khi cảm giác được yêu một ai đó cũng làm ta hạnh phúc....
-
Lãng Đãng*Vậy là chúng mình quyết định không cùng nhau đi chung một con đường, vì anh nghĩ như vậy là tốt nhất cho em, em không biết mình có đủ nghị lực để có thể vượt qua được chuyện này hay không để mà hưởng những điều tốt đẹp như anh nói, nhưng thôi dù sao đó cũng là quyết định của anh, em biết anh đã suy nghĩ rất kỹ khi đưa ra quyết định đó, em có muốn thay đổi thì cũng không làm được gì… em không hờn gì anh, em chỉ thấy buồn và cô đơn thôi, khi còn quen nhau em thấy mình cũng thường hay cô đơn nhưng sự cô đơn đó còn lấp lánh niềm hi vọng, lấp lánh những ước mơ… còn bây giờ thì chỉ niềm tuyệt vọng… *
Em thấy mình yếu đuối, bây giờ em sợ phải gặp mặt mọi người, em sợ mọi người hỏi tới anh, em sợ đến ngày Noel, em sợ tới ngày nghỉ cuối tuần, và em sợ cả cuộc sống này…
Thế là từ giờ em phải từ bỏ những ước mơ, những mong chờ, vậy là không còn cơ hội để mua tặng anh những cuốn sách nhân dịp nào đó, không còn cơ hội lang thang cùng anh trên những con đường đầy hoa dã quỳ mỗi lần khi trở về nhà…không còn cơ hội lo lắng hay yêu thương…
Em biết cuộc sống này mọi thứ có sinh thì ắt phải có diệt, nhưng em cũng không đủ bản lĩnh để đón nhận việc này. Nhưng thôi yêu thương là những thứ không thể cầu xin hay mua bán được, anh hãy sống tốt vào nhé, đừng buồn hay lo lắng gì cho em, rồi em sẽ không sao….. biết đâu anh sẽ gặp được người mà anh có thể yêu thương hết lòng, rồi anh sẽ thấy cuộc đời này đôi khi cũng đáng sống…… -
Lãng Đãngc**ó lẽ điên lên mất thôi, đầu đau như búa bổ, chẳng nghĩ được gì, mà thôi còn gì đâu mà nghĩ....
-
Lãng Đãng*Mùa đông đến rồi, nhòa dấu chân em qua mùa thu
Từng cơn gió lạnh làm sắt se thêm hồn băng giá,
chợt khóe mắt cay,chợt tim quắt quay
Tình buồn lắt lay, tựa lá úa trên cây buồn xoay...
st
* -
Lãng ĐãngT**hôi nhé từ đây, sẽ không còn những ước mơ, sẽ không còn những mong chờ.......
không biết mình sẽ sống những ngày kế tiếp ra sao, sống mà không phải là sống....... -
nước mắt lăn dàiTưởng giếng sâu em nối sợi dây dài
Ngờ đâu giếng cạn em tiếc hoài sợi dây -
nước mắt lăn dàirồi sẽ qua, cố gắng lên bạn, đôi khi ta hay mất phương hướng vậy đó, đã tự nhủ là sẽ không níu kéo, nhưng có những lúc rất yếu mềm.....
nếu bạn đã cố gắng tất cả nhưng mọi thứ không được như bạn mong muốn thì hãy mạnh dạn chấm dứt, rồi bạn sẽ gặp được người yêu thương bạn, tôn trọng bạn.....tôi tin là như thế. chúc bạn mau chóng vượt qua khủng hoảng tinh thần này, nếu khóc được thì hãy khóc..... tất cả rồi sẽ bình yên -
Lãng ĐãngKhúc giao mùa
*Trời đã bước sang đông chưa? sao ta nghe cái lạnh đang ở quanh mình. có lẽ nàng thu đang gặp anh chàng mùa đông bàn giao công việc để chuyển tiếp sang mùa, do một người háo hức tiếp nhận, một người thì bịn rịn chia tay nên làm cho không khí trở nên man mác buồn. hẳn ta cũng đang tự nhủ rằng mình đang vui hay đang buồn, ta thích mùa đông sao ta lại buồn, mùa thu sắp đi sao ta lại không vui. có lẽ thời điểm giao mùa thường làm cho lòng ta thêm chùng xuống.
Ta nghĩ về quá khứ, ta nghĩ đến hiện tại, ta nghĩ tới tương lai, tất cả chỉ là điều mông lung xa vắng, có những nỗi buồn không thể nói thành lời, có những nỗi buồn không thể quên. có những khoảng khắc tim chợt nhói đau rồi dịu lại… Tất cả như cuộc hành trình diễn ra rồi kết thúc, lặp đi lặp lại từ năm này sang năm khác. Ước chi rằng tất cả ta sẽ quên và mọi thứ ** sẽ thành hư không vô định….*
-
Lãng Đãng.......
*Có con chim nào cứ hót mãi trên cao
Lẩn quất trong tàng cây hoa sữa
Dường như mùa thu chỉ còn một nửa
Em đi về mãi phía không anh...Mùa thu này sao quá hao hanh...
Giữa nắng rát em mơ về một ngày sao đổi ngôi giữa miền băng giá...
Giấc mơ cổ tích có thật
"Chỉ một lần nhìn thấy sao băng, điều ước sẽ thành hiện thực"...
Đã bao giờ anh tin không...?Em thì không...
Người đàn bà vô thần trong đêm thắp lên ngọn nến
Dệt những cánh sao bằng niềm tin đã từ lâu chết lịm
Nhẩn nha buồn...*
........
Lược trích " *chừa cho em một khe nhỏ cánh cửa dẫn vào giức mơ anh...." của Vũ Quỳnh Hương -
Đọt su su xào – món ăn dân dã của Đà Lạtnếu có dịp mình cũng muốn ăn thử một lần, chắc ngon và lạ miệng lắm nhỉ...
-
Lãng ĐãngVậy là cũng hết một ngày, một ngày em tưởng chừng mình không thể đi qua.....
sao dạo này em sợ mình rãnh rỗi quá, vì rãnh rỗi sẽ làm em suy nghĩ, mà suy nghĩ thì chỉ làm tâm trạng em thêm tệ hại mà thôi....
Mặc dù đêm qua đã tự nhủ sáng nay dậy trễ một chút, vì hôm nay cũng chẳng có dự định làm gì nhưng em cũng không thể ngủ thêm chút nào đành dậy lúc 6h30. với tay bật radio nghe tin tức buổi sáng, cầm quyển sách lật tới trang đang đọc dở đêm qua, em bắt đầu một ngày nghỉ cuối tuần...em biết tâm trạng em lúc này không muốn đọc sách hay nghe máy gì đâu chẳng qua là em muốn ồn ào một chút, em sợ cảm giác cô đơn, sợ cảm giác không dự định, không hi vọng đó mà. mở hết 99.9 đến 91 rồi 92.5 cũng không làm tâm trạng em thanh thơi chút nào. tư dưng lúc này muốn đi ra ngoài cafe với bé bạn nhưng không thể, ngẫm lại thì cũng không có ai có thể cùng đi,,, ai cũng có những bận bịu và dự định của một ngày nghỉ cho riêng mình, và những dự định đó của họ không hề có em, thôi thì không nên làm phiền, đành một mình gặm nhấm nỗi buồn và nhớ đến anh....
chắc giờ này anh đang ngủ bù vì cuộc vui đêm qua hay lang thang cùng bạn bè cafe gì đó, không biết anh có nhớ đến em không, có nghĩ tới việc em sẽ làm gì trong ngày hôm nay không, có muốn biết tâm trạng em ra sao không nhỉ ? chắc có lẽ là không.....
em tỏ ra dửng dưng không cảm xúc nhưng thực sự thì tâm trạng em chẳng tốt chút nào, nhưng cũng chẳng thể làm khác được, chẳng thể làm phiền anh thêm vì em thấy mình cũng mệt mỏi lắm rồi.....
**
em biết nhiều thứ, em biết mình đang đứng ở đâu trong trái tim anh... em biết mình không phải là lựa chọn tốt nhất, và em biết mình chỉ là người đàn bà nửa vời...... -
Mỗi ngày một câu nói hay" Biết Đâu cái phải Của mình, chưa Chắc là cái phải của người. Biết đâu cái phải của mình bây giờ, chưa chắc là cái phải của mình sau này"
-
Đà Lạt: hồ Xuân Hương đã xanh trong trở lạiPhải làm một chuyến lên thăm Dalat thôi, Nhớ Dalat lắm rồi, Vui vì HXH lại có nước......
-
Lãng Đãng" *Đã gần 8 năm kể từ ngày lần đầu tiên em gặp anh, đã gần 8 năm với anh em chỉ là người xa lạ chưa từng quen biết. Mấy đêm trước nằm ngủ tự dưng em mơ thấy anh chết, chợt giật mình tỉnh dậy, thấy nước mắt lăn dài trên má, không biết giờ này anh ra sao.
Anh đã không biết và cũng không bao giờ biết tình cảm em dành cho anh, em muốn mang hạnh phúc đến cho anh, nhưng em không có cơ hội làm việc đó, mà là một người đàn bà khác, em ngoan ngoãn chấp nhận không một chút ghen tị, em đánh mất những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ rong tình yêu đơn phương dành cho anh. nhưng nếu có thể làm lại em vẫn muốn được gặp anh, yêu anh, và rồi đau khổ suốt mấy năm trời mà không hề hối hận, em sẽ luôn cầu nguyện cho anh được bình an và hạnh phúc....." trích dẫn trên Radio.Phân đoạn trên em đã nghe đi nghe lại nhiều lần, nhưng mỗi lần nghe lại em đều khóc, em thấy mình dù gì vẫn hạnh phúc hơn người con gái đó. em tự hỏi mình tại sao, đã biết là đau khổ, nếu cho cơ hội làm lại, người con gái đó vẫn chọn được gặp, được yêu, và rồi đau khổ, mà không hề hối tiếc. chẳng lẽ trong cái đau là niềm hạnh phúc.....
cho dù cuộc đời sau này ra sao, em cũng vẫn không tiếc và hối hận khi được quen anh, và yêu anh. dù sao em vẫn hạnh phúc hơn người con gái đó vì anh luôn biết em yêu anh....
Ngày mai là ngày chúng ta không hề biết trước sẽ ra sao, nhưng có ra sao đi chăng nữa em vẫn cầu mong cho anh được hạnh phúc và bình an....
* -
Những hình ảnh chân thật của Đà Lạtnhìn hình nhớ Dalat quá, nhớ thật là nhiều.....
-
Lãng Đãngcho em
hôm nay em thấy mình yếu đuối, thật sự yếu đuối, ai đời đang họp với xếp, trong lúc trình bày ý kiến của mình,không kiềm chế được cảm xúc thì lại khóc, em thấy mình dở quá.....
hôm nay đúng là một ngày không tốt với em, uống nước thì làm đổ ra người, đi xuống cầu thang thì té vài vòng, trầy hết chân tay, công việc thì không được suôn sẻ, muốn kiếm một người bạn nào đó để đi loanh quanh hay cafe gì đó, mà ai cũng bận hết trơn.....
sao những lúc yếu đuối như thế này.... em thấy nhớ anh quá, nhưng em không làm sao để thay đổi địa lý mà chạy đến bên anh, chỉ cần ngồi bên anh, nắm tay anh, dựa vào vai anh, đối với em tốt đến nhường nào...
ngay cả bây giờ em muốn khóc thật to, khóc cho nhẹ lòng, nhưng cũng chẳng có chỗ nào để cho em khóc, em đành đi về nhà và sắm cho mình một vai diễn có một vỏ bọc bên ngoài cứng rắn, và mạnh mẽ.....em xin lỗi khi không thể chia sẻ với anh những điều mệt mỏi của chính bản thân mình, em chỉ để trong lòng và tự gặm nhấm nỗi buồn......
nếu một ngày nào đó anh có biết được những vụn vặt đời thường của em, thì cũng đừng giận em sao không chia sẻ với anh nhé, vì có những thứ không nên làm cho người khác thêm buồn lòng.......cuộc sống, vẫn biết chẳng bao giờ được như mong muốn, nên phải cố gắng ( mặc dù em cố gắng cũng chẳng biết để làm gì), cố gắng, cố gắng, cố gắng....và cũng chỉ biết cố gắng mà thôi.