Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
Số hành khách HK-2010-3627

ngocdi

@ngocdi
Bỏ theo dõi Theo dấu
Thông tin
Bài Viết
112
Chủ Đề
3
Chia sẻ
0
Nhóm
0
Người theo dõi
0
Đang theo dõi
0

Sổ hành trình — lời nhắn

Gần đây Tốt Tranh cãi

  • Lãng Đãng
    ngocdi

    *Cho dù có mệt mỏi hay chán chường thì cũng phải mở miệng cười, cho dù có muốn than thở một chút thì cũng phải chịu im lặng, riết rùi mình cũng chẳng biết mình đang cố gắng những điều này để làm gì, có những lúc nản đến nỗi muốn hất đổ tất cả, vì cố gắng cũng chẳng để làm gì, cũng chẳng được gì. Dạo này cảm thấy thần kinh lúc nào cũng căng như dây đàn… *
    loanh quanh lủi thủi một mình, ước sao chỉ cần có một người hiểu mình, thế là đã đủ. Chẳng cần họ quan tâm, chẳng cần họ chăm sóc vì cho dù họ có làm gì thì mình cũng đều cảm thấy họ không thật lòng….mình là thế đấy rắc rối vô cùng, tâm hồn thì khiếm khuyết, riết rùi cũng chẳng biết làm gì để cảm thấy vui,,,những lúc thế này sao thấy nhớ Dalat quá, nhớ rất nhớ.

    Tạp bút

  • Lãng Đãng
    ngocdi

    Ngẫm Lại Cũng Thấy Đúng Đấy Nhỉ

    ... Người con gái yêu bạn nhất là người sau khi nổi giận với bạn, họ quay đi và sẽ không ngừng khóc.
    *

    ... Khi một người con gái vừa đi vừa khóc trên phố mà chẳng cần quan tâm rằng có hay không người đang nhìn mình, thì lúc đó, chắc chắn rằng trái tim họ đã thật sự tan nát.

    ... Con gái chỉ "lảm nhảm" với người mà họ yêu, và cũng chỉ nhõng nhẽo với người mà họ thực sự quan tâm.

    ... Sự ương ngạnh, tính khí thất thường, tỏ ra như một "đứa bé" hư, tất cả cũng chỉ vì họ muốn bạn chú ý, quan tâm đến họ nhiều hơn.

    ... Nếu như họ ko yêu bạn, họ sẽ chẳng nỗi giận với bạn, không mong bạn tới dỗ dành, và cũng sẽ không vì bạn mà rơi nước mắt. Bởi nếu là người mà họ ko yêu, sẽ chẳng bao có khả năng khiến họ như thế.

    Và bạn có biết... khi bạn rời xa họ, bỏ họ lại một mình... Họ sẽ mong đợi. Và lo sợ biết bao nhiêu.

    Và tất cả những điều đó cũng chỉ vì họ yêu bạn.
    Và tất cả những điều đó cũng là vì bạn không đủ hiểu họ.

    Phụ nữ biết quá nhiều những thứ họ không nên biết.
    Đàn ông lại có quá nhiều thứ không biết về những điều họ nên biết.

    Bởi vậy, khi giận nhau, bạn cho rằng tính khí họ thật tệ. Họ lại cho rằng bạn dần không yêu thương họ.

    Khi "chiến tranh lạnh", bạn cho rằng họ không chấp nhận, không hiểu bạn hoàn toàn. Họ lại nghĩ bạn không quan tâm họ.

    Hãy ôm người con gái bạn yêu thật chặt, trao cho cô gái ấy một nụ hôn đễ xóa hết sự tổn thương trong lòng, và nước mắt trên khóe mi cô.

    Bời vì điều khiến họ cảm thấy sợ hãi nhất chính là sự vô tâm, lạnh lùng ngoảnh mặt bước đi của bạn.

    Nếu có yêu thương, xin hãy bao dung, bởi một lúc nào đó, khi mất nhau, chúng ta lại nuối tiếc một đời...

    Hy vọng mỗi một người con trai nên biết trân trọng người con gái đang thực sự ở bên cạnh mình.

    Họ cho bạn tất cả, không mong nhận lại, chỉ ước mong bạn hiểu, và nắm chặt lấy đôi bàn tay của họ.

    Đừng làm người con gái của bạn phải khóc, đừng khiến họ đau lòng, và đừng làm cho họ cảm thấy tuyệt vọng.

    Bởi vì một khi người con gái yêu, nếu mất đi người mình yêu...

    Điều đó đồng nghĩa, họ đang mất đi cả thế giới này...

    (Sưu tầm trong một lần lang thang trên net)

    Tạp bút

  • Lãng Đãng
    ngocdi

    Nghĩ lại cu

                                                                                        .......................................................................................................................................................................................................................
    
    Tạp bút

  • Lãng Đãng
    ngocdi

    *thật ra ta có lo một chút cũng chẳng làm được gì hơn, ngoài biết cầu nguyện ra ta chẳng còn cách nào khác ( cầu nguyện cho người nhưng lại làm cho ta yên tâm hơn).

    ta chọn cách thua cuộc trước cuộc đời, nói ta không có kiên nhẫn cũng được, còn hơn phải đau đi đau lại một nỗi đau. hiện tại ta thấy ghét bản thân mình, ghét sự trống rỗng, ghét cảm giác không mục đích, ghét cái sự quyết định của mình nhưng lại không làm cho mình vui. ghét cái sự cười nói giả tạo, ghét hết, ghét hết,,,,,,
    tại sao cứ loay hoay hoài trong cái mớ suy nghĩ rối bời này. im lặng và dừng lại thì không thể, đi tiếp thì lại không cam tâm.

    đôi khi chỉ mong rằng ta lại có cái cảm giác của ngày xưa yêu là yêu thôi. không tính toán so đo, không bận tâm vụ lợi, không cần biết ngày sau điều đó tốt hay xấu, chỉ cần biết yêu là yêu thôi....*

    Tạp bút

  • Lãng Đãng
    ngocdi

    Còn biết bao nhiêu lần trong đời sẽ gặp lại nhau nữa đây?

    *Đó là lần đầu tiên trong đời ta cúi mặt
    khi nhìn thấy người bước đi bên cạnh người không phải ta mà là một người khác...

    Để biết trái tim từ đó mất đi khái niệm về ánh sáng
    để biết cuối cùng cũng phải nhường bờ vai kia cho một ai bước đến
    để biết khi tung đồng xu lên là phải chọn làm người thua trước
    để biết không có nỗi đau nào là cân đong đo đếm được
    ngày hạnh phúc bỏ rơi...

    Chúng ta đã từng sợ không nắm giữ được một quãng đời
    nên nếu muốn khóc thì đừng khóc
    nên nếu người muốn gào lên thì hãy cắn vào tay ta để sẻ chia những hằn học
    nên nếu người hằng đêm chong mắt tìm một ngôi sao băng vụt sáng
    thì cứ tin qua từng đêm trắng...
    (rồi sẽ tìm thấy điều mình cần...)

    Nhưng người đã ngoảnh mặt đi khi ánh mắt chưa kịp chạm vào lãng quên
    cho người bước đi bên cạnh người nhoẻn miệng cười hạnh phúc
    cho những trắc trở bỏ lại hết cùng một quãng đời đau đớn
    cho một gương mặt thương yêu vùi thật sâu dưới từng lớp cát
    để sống với những gì mình đang nắm giữ trong tay!

    Chúng ta đã từng tuyệt vọng đến mức sợ cả những tiếng cười
    đến mức tự hỏi bản thân cần chi phải sống
    đến mức nhìn một chiếc lá rơi mà cũng ứa nước mắt
    đến mức đột nhiên muốn chưa hề gặp nhau trong một phần ký ức
    có lẽ người sẽ vui...?

    Người đã bước đi với lựa chọn phó mặc mình cho cuộc đời
    phó mặc mùa đông ở trong tim vĩnh viễn
    phó mặc những giấc mơ chỉ luôn thấy mình chạy trốn
    phó mặc mái tóc từ nay chỉ còn tự mình chải buộc
    phó mặc những ngày nóng sốt
    nằm và nhớ một đôi tay...

    Đó là lần đầu tiên trong đời ta cúi mặt
    còn hơn những gì có thể gọi tên là đắng cay...
    chúng ta đi qua nhau như những người xa lạ
    người quay đi để ngăn trái tim mình hóa đá
    ta cắn răng để giữ nước mắt mình không thể...
    không ai giống như ai?

    Còn biết bao nhiêu lần trong đời sẽ gặp lại nhau nữa đây?
    *

    • Nguyễn Phong Việt
    Tạp bút

  • Lãng Đãng
    ngocdi

    *Khi biết anh buồn, tim em nhói đau. Cầu mong cho anh hạnh phúc, nhưng khi anh hạnh phúc, em lại thấy mình cay cay nơi khóe mắt. có lẽ em vui quá đấy thôi....

    Tạp bút

  • Lãng Đãng
    ngocdi

    *Ngày mai trong đám xuân xanh ấy
    **Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi...
    *một ngày nào đó ta bỏ cuộc chơi theo chồng, chắc lúc ấy nhiều người sẽ vui, sẽ bớt lo lắng, sẽ cầu chúc ta hạnh phúc, nhưng thực lòng ta có hạnh phúc không ? nhưng ta sẽ cố sống chọn kiếp này, sẽ sống đúng, sống tốt để cho người này, người kia, người nọ đủ mỉm cười và không còn phải lo lắng cho ta, đó cũng như là một cách sống không làm phiền đến một ai đó....

    Tạp bút

  • Lãng Đãng
    ngocdi

    Một bài thơ mà mình rất thích, chừa cho em một khe nhỏ cánh cửa dẫn vào giức mơ anh..

    *CHỪA CHO EM MỘT KHE NHỎ CÁNH CỬA DẪN VÀO GIỨC MƠ ANH……

    **Chừa cho em một khe nhỏ cánh cửa lách vào cơn mơ của anh đi...
    Em sẽ ùa vào cùng một ngàn vì sao nhớ...
    Cơn mơ của gã lãng du chưa từng nồng nàn hương cỏ...
    Xốn xang Em
    Em!
    Và Em...

    Để ngỏ lòng mình một lần thôi đi anh
    Chùng lại nghe ngoài kia "mưa giăng lá đổ"
    Có thể là sẽ quá nhiều bỡ ngỡ
    Đã quá lâu rồi... quên mất cách yêu thương

    Mở ra trước mắt anh là hàng vạn con đường
    Nẻo nào cũng là tự do, nẻo nào cũng là lang bạt
    Sa mạc
    Đồng xanh
    Phố thị
    Làng quê
    ... bát ngát...
    Biển rộng, sông dài cơn gió phiêu diêu...

    Lặng mà nghe tim em hát trăm điều
    Khi mùa thu lười biếng trôi qua ngoài ô cửa sổ
    Tường nâu...
    Mái đỏ...
    Hà Nội hao gầy...
    Hà Nội xanh xao...

    Có con chim nào cứ hót mãi trên cao
    Lẩn quất trong tàng cây hoa sữa
    Dường như mùa thu chỉ còn một nửa
    Em đi về mãi phía không anh...

    Mùa thu này sao quá hao hanh...
    Giữa nắng rát em mơ về một ngày sao đổi ngôi giữa miền băng giá...
    Giấc mơ cổ tích có thật
    "Chỉ một lần nhìn thấy sao băng, điều ước sẽ thành hiện thực"...
    Đã bao giờ anh tin không...?

    Em thì không...
    Người đàn bà vô thần trong đêm thắp lên ngọn nến
    Dệt những cánh sao bằng niềm tin đã từ lâu chết lịm
    Nhẩn nha buồn...

    Một ngàn vì sao nhớ...
    Một ngàn vì sao thương...
    Em ném lên trời cả nghìn thương và nhớ
    Cả nghìn đắm đuối yêu
    Cả nghìn bỡ ngỡ
    ...
    Yêu như chưa yêu lần nào...

    Nơi nào có trời đêm
    Nơi ấy có tinh tú...
    Dù mây có che khuất hay không
    Dải ngân hà vẫn còn ở đó
    Dù anh đi đến cùng trời cuối đất
    Ngàn vì sao của em vẫn sẽ theo anh...
    Soi trên những con đường có dấu chân anh
    Lặng lẽ sáng khi anh cần may mắn...
    Ngàn vì sao...
    Ngàn yêu thương tĩnh lặng
    Cháy suốt đêm dài...

    Một lần bên anh...
    Một lần yêu anh...
    Em chẳng cần gì hơn...
    Chừa cho em một khe nhỏ cánh cửa lách vào giấc mơ của anh đi...

    • VŨ QUỲNH HƯƠNG
    Tạp bút

  • Lãng Đãng
    ngocdi

    trời mưa và mình yêu những cơn mưa, những lúc thế này mình lại muốn đang ở dalat, ngồi nhâm nhi cafe với một ai đó, nghe một bản nhạc mà mình thích, hoặc chỉ là lặng im ngắm mưa, và biết chắc rằng bên cạnh đang có một người để không cảm thấy lạc lõng, chắc lúc đó trong lòng thấy nhẹ nhàng và yên bình lắm.
    ta nhớ và yêu nơi ấy đến nhường nào...

    Tạp bút

  • Daubep tự sự...
    ngocdi

    rồi thời gian sẽ làm lành mọi vết thương, hãy để vết thương tự lành, đôi khi mình nghĩ, cố làm điều này, điều khác để cho qua mau, nhưng mình đâu biết rằng, mình càng cố thì vết thương càng bị tổn thương, rồi thời gian sẽ là liều thuốc tiên.

    Tạp bút

  • Lãng Đãng
    ngocdi

    Những điều em chưa nói

    Cuối cùng thì em cũng phải đưa ra quyết định cho mình, em nghĩ mình buồn vậy đủ rồi, cũng đã đến lúc tự đứng lên thôi….
    Nhìn lại hơn một năm qua, em thấy ngày nào tâm hồn cũng không vui, mặc dù cười nói thế đấy nhưng trong tâm lúc nào cũng buồn rười rượi, thỉnh thoảng còn làm cho người khác không vui theo, thấy mình làm vậy chẳng đúng chút nào, em thấy mình cứ ray rứt điều gì đó không rõ ràng, lý trí muốn kết thúc mọi chuyện và bắt đầu sang trang mới của cuộc sống, nhưng con tim lại chẳng chịu làm theo, nó cứ cố gắng, cứ hi vọng và đợi chờ một điều gì đó mà không bao giờ xảy ra. Hai bên giằng xé nhau làm cho em bao phen phát điên lên chẳng biết phải làm sao…
    Có lẽ ngày ấy anh vẫn còn nợ em một lý do để cho em quên. Giá như lúc chia tay anh cứ nói thẳng là “ anh không còn yêu em nữa, chúng mình chia tay nhé” thì có lẽ em đã không đau lâu đến như vậy
    Lúc chia tay anh chỉ nói “ chúng mình chỉ nên làm bạn, vì như vậy là tốt nhất cho em, vì tính tình của anh chỉ làm em khổ “ chỉ có một lý do như thế, và em đồng ý, nhưng sau đó mới là những ngày sóng gió trong em…
    Chắc có lẽ anh đã không biết em khóc nhiều như thế nào, không hiểu sao trong thời gian đó ngày nào em cũng khóc, ngày nào cũng phải uống thuốc để ngủ, buồn mà không thể chia sẻ cùng ai, ngay cả khóc mà em cũng chẳng có chỗ để khóc, em chỉ có thể khóc trên đường đi làm, trên đường đi về và khi đêm xuống tất cả đã chìm vào giấc ngủ, thì chỉ còn lại mình em và bóng đêm lúc đó em mới dám khóc.
    Chắc có lẽ anh đã không biết, em từng sống những ngày không còn là em, em nhớ lúc chia tay, anh có nói tâm trạng của anh lúc đó không ổn, chắc anh phải đi gặp chuyên gia tư vấn tâm lý, tự dưng em thấy lo sợ có chuyện chẳng lành, em sợ anh mệt mỏi điều gì đó nếu không có ai chia sẻ thì anh sẽ ra sao, em vừa hoang mang vừa lo lắng cho anh, vừa muốn biết anh nghĩ gì, thế là em đã sắp xếp một ngày để đi tư vấn tâm lý người mà anh muốn gặp, khi gặp họ em cũng không biết là mình cần tư vấn chuyện gì, em chỉ hành động theo cảm tính, em chỉ muốn nói với họ nếu anh có tới thì hãy khuyên nhủ anh, hãy giúp anh để anh có niềm vui mà sống. nhưng cuối cùng thì anh đã không đến đó…
    Chắc có lẽ anh đã không biết rằng em đã từng yêu anh nhiều hơn bản thân em . Em nhớ có lần, anh nói ngày hôm đó anh phải đi học cả ngày thế là chúng mình không được gặp nhau, lúc đó em thấy nhớ anh lắm, em chỉ nghĩ giá mà được gặp anh một chút thôi em cũng sẽ thấy vui, vậy là chiều hôm đó em quyết định chạy từ long thành lên Sài Gòn, khi chạy tới suối tiên thì trời mưa, em không đủ can đảm đi tiếp vì trời đã tối và nhất là em sợ làm phiền anh, chắc gì gặp em anh đã vui, thế là em đành quay về trong cơn mưa tầm tã…
    Thế đấy điều này nói không được , điều kia không nói được, mọi thứ cứ chất chứa trong lòng thêm mệt mỏi, thêm day dứt…Giá như em đừng nhạy cảm, đừng đa đoan, đừng cố tìm hiểu xem status hôm nay của anh thế nào, thì có lẽ tim em cũng không đau nhiều thế.
    Cuối cùng thì điều gì cũng có lý do của nó…
    Nói ra hết một lần để mãi mãi về sau sẽ không còn thấy đau, và khi đã có lý do quên thì chắc chắn em sẽ phải cố quên, khép lại tất cả, và để cho vết thương lành…..
    Cầu chúc những điều tốt đẹp sẽ đến với anh, và cám ơn những ngày đã qua…

    Tạp bút

  • Lãng Đãng
    ngocdi

    Chúng ta luôn cầu mong cho nhau hạnh phúc, thế nhưng ông trời không nhận lời, có lẽ ông trời đang thử thách chúng ta đấy thôi, em luôn cầu mong cho anh hạnh phúc, thật lòng em đấy, vì chỉ có như thế em mới thực sự chấp nhận rằng, chúng ta đã hết duyên, và nhẹ nhàng buông tay, em thấy mình cố chấp quá, biết là đau, biết là không thể, nhưng vẫn không thể dứt ra được...
    nhiều lúc em cũng tự nhủ hay là chúng mình đừng gặp nhau, đừng nt hỏi thăm nhau, rồi thì ai cũng có đường để đi, nhưng không hiểu sao em cũng chẳng đủ lý trí để mà từ chối những lần hẹn gặp...
    những khi biết tâm trạng của anh buồn, đau, em thấy mình cũng đau, mặc dù không phải em làm ra điều đó. Nhưng em cũng không thể làm gì để có thể giúp anh, em chỉ có thể cầu nguyện cho anh thôi, hãy mạnh dạn bày tỏ tình cảm nhé, nhớ thì mình nói nhớ, đơn giản mà, anh hãy thử một lần xem sao, biết đâu chừng mọi điều tốt đang đợi ở phía trước…..

    • em hiểu tình yêu không thể van xin hay ép buộc được nên em muốn tình yêu của em được bay cao bay xa, vì yêu là luôn cầu mong cho người mình yêu được hạnh phúc.. nên đừng thương hại em nhé, anh vui thì em cũng sẽ vui, rồi em sẽ không sao. Em tin ngày mai luôn là ngày mới……*
    Tạp bút

  • Tôi yêu người Đà Lạt
    ngocdi

    yeudalatmongmo:
    mình thì thích nhất cảnh đà lạt lúc 5h-6h sáng. thật thơ mộng....

    mình cũng thích cảnh đó,, yên bình lắm. phải cố gắng sắp xếp, chốn lên đó ít bữa thôi, lại thấy nhớ rùi

    Người Đà Lạt

  • Hội những người thích đi bộ, đi xe đạp
    ngocdi

    ước gì mình cũng có một cơ hội để có thể sống ở nơi mà mình thích

    Đà Lạt Talk

  • Lãng Đãng
    ngocdi

    cuối cũng thì mình cũng tỉnh giức sau một cuộc ngủ dài trong ảo tưởng..., mình biết hết, nhưng nếu nói không buồn thì mình tự lừa dối mình, mình sẽ cố vượt qua, xem như một giức chiêm bao.... buông tay nhẹ nhàng, kết thúc và tạm biệt tất cả

    Tạp bút

  • Lãng Đãng
    ngocdi

    hóa ra mình cũng biết ghen, có thể mình ghen rất nhiều là đằng khác, nhưng tại vì mình biết tính đó xấu nên phải kiềm chế nó lại và tự nhủ là mình chỉ buồn thôi,,,,hihihii, mình sẽ cho mình một cơ hội thoát khỏi cái bóng của mình. Cố lên...

    Tạp bút

  • Lãng Đãng
    ngocdi

    Những Mùa Giáng Sinh Trở Về

    •                              (Quãng đời đi qua luôn là quãng đời được đặt tên là định mệnh!)*
      

    Chúng ta thường nhớ về những hơi ấm như một niềm vui bất tận
    dù mùa đông ngoài kia có bao nhiêu là giá lạnh…

    Thương một lần tuyết bay trong trời mà không ai biết được
    thương một lần quay đi mà lòng đã chia vui với những ngày mất mát
    thương một lần loay hoay nhận ra mình đang sống cho cuộc đời người khác
    thương một lần muốn mình được yếu đuối để khóc cho thỏa thích
    thương một lần… trong ngàn lần cười vui

    Là mình cần thương mình để mùa đông cũng có ánh mặt trời
    bước ra phố bằng bước chân thơ ấu
    ngắm nhìn những cây thông mà mắt tươi xinh như chưa bao giờ đau đáu
    chạm vào cơn gió để biết rụt rè đáng yêu cần cho những ngày đời nhân hậu
    nhắm mắt mỉm cười giữa xôn xao…

    Có thể tình yêu ấy đã đúng khi chúng ta chọn lựa để bước vào
    đặt niềm tin ở nơi dễ thấy nhất
    nhưng đâu phải yêu thương nào cũng được đổi bằng yêu thương như mình mong muốn
    lòng người đâu như bài toán
    mà chấp nhận rằng mình giải sai!

    Đừng mang những hạnh phúc của ngày nào đó sống với cuộc đời từng phút giây
    bởi làm sao biết mình còn gặp ai, thương ai… như mình đã
    bởi làm sao biết gương mặt hôm nay mai kia sẽ không còn xa lạ
    bởi làm sao biết có lúc mình cần nắm tay dù chẳng hề quị ngã
    bởi làm sao biết mình phải sống ra sao…

    Nên những mùa Giáng sinh trở về vẫn đầy những ước ao
    cho mình bước đi tìm cho mình hơi ấm
    nguyện cầu được yêu thương vẫn là lời nguyện cầu tận trong sâu thẳm
    hãy để trái tim khép lại những vết thương cho mình sống
    cuộc đời mình!

    Cảm ơn những tiếng chuông đã nhắc nhở về sự yên bình
    cảm ơn những đêm thấy mình lau nước mắt
    cảm ơn những sai lầm đã khiến mình ân hận
    cảm ơn cô đơn đã làm mình trở nên bao dung độ lượng
    với ngày xưa…

    Vì những mùa Giáng sinh
    vẫn luôn dành chổ cho yêu thương bắt đầu bằng sự mong chờ…

    Nguyễn Phong Việt.

    Tạp bút

  • Lãng Đãng
    ngocdi

    nhanh quá, vậy là một năm rùi, đúng cái ngày này một năm trước, mọi hi vọng, ước mơ của mình tiêu tan hết, tưởng không thể vượt qua, nhưng rồi cũng qua,,, nhưng mọi mong ước chẳng thể bắt đầu lại từ đầu, cuộc sống luôn quay cuồng, luôn phải theo nó và phải sống, nhưng sống rồi, thì luôn lại tự hỏi sống vì cái gì, mình mong muốn gì nhất, tại sao mình lại sợ hãi nhiều thứ đến thế, có lẽ hi vọng càng nhiều thì thất vọng càng nhiều, mà không hi vọng thì sao mà sống, sống không mục đích thì cũng chẳng thể sống tốt được, càng ngày mình càng chán mình, chẳng đủ mạnh mẽ để làm điều gì cho ra hồn,,,,

    Tạp bút

  • Hội những người thích đi bộ, đi xe đạp
    ngocdi

    lần nào lên dalat mình cũng đi bộ, loanh quanh chỗ này chỗ kia, hít thở khí trời, ngắm ngía phố phường, nhớ có lần đi bộ về chân sưng lên vì đi bộ quá xa tính ra gần 5,6 km.hihiii

    Đà Lạt Talk

  • Lãng Đãng
    ngocdi

    thấy mình bất lực trước mọi vấn đề, ngay cả trong suy nghĩ, bế tắc đủ đường, mình thừa nhận mình sai, nhưng không biết còn cơ hội sửa sai hay không, đúng là ko nên bán rẻ như vậy.
    mình đã quan trọng hóa vấn đề, không biết đến lúc nào mình mới có thể không quan tâm đến mọi vấn đề trên đời này, giả câm, giả điếc cũng hay, tính công bằng đôi khi cũng làm cho mọi người không thích mình nhỉ, " có bao giờ mình đã chọn sai môi trường làm việc không?" thấy mình chẳng mềm mỏng gì hết trơn, đuối sức thiệt rùi.....

    Tạp bút
  • 1 / 1

Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

10.542 chuyến · 36.638 lời nhắn · 29.501 hành khách

Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

Powered by NodeBB Contributors
  • Bài viết đầu tiên
    Bài viết cuối cùng