Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
Số hành khách HK-2009-1672

Nam_devil

@Nam_devil
Bỏ theo dõi Theo dấu
Thông tin
Bài Viết
209
Chủ Đề
44
Chia sẻ
0
Nhóm
0
Người theo dõi
0
Đang theo dõi
0

Sổ hành trình — lời nhắn

Gần đây Tốt Tranh cãi

  • Mưa, gửi người con gái đang tâm sự dưới mưa!
    Nam_devil

    Số phận của cơn mưa!

    Tôi muốn mưa hát ru em trong những khoẳng khắc em buồn. Mưa là gì để em vui? Mưa là ngón tay tôi đánh lên những phím đàn mơ ước, mưa là cánh tay tôi dìu em đi trên nhưng con đường mòn dài hiểm nguy, mưa là vòng tay tôi ôm em trong suốt đêm thâu.

    Em ơi! Hôm nay anh đã không gặp được em, ngồi trong xe trở về nhà mà lòng mang mác buồn khi trời đổ mưa dày đặc. Tiếng nhạc blue thiều não u buồn làm cho anh lo lắng về tâm hồn em. Em nhờ mưa gội rửa những nỗi buồn vô vị, nhưng em không có anh bên cạnh liệu em có tìm thấy niềm vui. Anh muốn anh là một người anh, anh muốn anh là một người bạn và anh muốn em là một hạt mưa trong lành trong lòng em, nhưng giờ đây có lẽ anh sẽ vẫn là anh, choạng đến và choạng đi với những ai anh yêu thương. Số phận của yêu thương như cơn mưa giông mạnh mẽ mà chớp nhoáng.

    Đà Lạt: Góc tản mạn

  • Có những lúc...
    Nam_devil

    **Trích "Khóc"

    Đừng khóc! Câu nói giản đơn, nhưng không đơn giản để thực hiện. Đừng buồn bã, đừng vật vã và đừng tuyệt vọng, cười lên liệu đã là hạnh phúc, u sầu mang cả vẻ tươi tắn, đó là cái giả dối đểu cáng của con người tôi biểu lộ. Vẫn cười, vẫn hát, vẫn mơ ước hay cứ hoang tưởng thì tôi đã là một kẻ không tồn tại. Biết làm sao để trở về ngày mới chào đời, biết làm sao khi ta mới khóc mà chưa biết cười, hay đừng tập cười trong gượng buồn. Nhật ký buồn có chăng tôi nên viết, không viết thì lại đau đớn trong từng phút giây gượng cười.

    Hãy để tôi khóc cho nụ cười không còn giả tạo!**

    Nhật Ký Tuổi Hoa

  • Mơ về một ngày... (chuỗi nhật ký đời thường)
    Nam_devil

    Khóc!
    **
    Nhàn nhạ, chạy trốn... tìm lấy yêu thương. Ngẫm nghĩ, hoài niệm... bỏ quên cuộc đời. Cảm xúc, xúc cảm hay khao khát và khát khao. Tôi chờ đợi, oải ùm, tiếc nuối và vật vã nhưng vẫn không sao vươn tới được những gì ấp ủ, mong đợi và hy vọng.

    Hôm nay, từ Đà Lạt trở về, nghe vài tin không vui rằng dịch cúm, rằng cách ly, rằng phải xa vùng Tây Nguyên trong lành này v.v.v. nhưng vẫn không buồn bằng cái "tôi" trong con người tôi đã mất dần theo thời gian buông lỏng, rằng thời gian qua tôi tưởng mình sẽ thoải mái khi bao dung cho bản thân, cho những thứ xung quanh đang đổi thay, cho những cảm xúc hụt hẫng, cho tình cảm sai lạc và những hành động non nớt. Hay ai có thể đoán được rằng rồi đây tôi sẽ còn sống được bao lâu, dịch bệnh, tuyệt vọng và vật chất. Nhận ra dần sự hoang tưởng trong tâm hồn, rằng thời gian qua tôi cho rằng cuộc sống là màu xanh tràn sức sống để hôm nay ngẫm được cái sai lầm của sắc màu cuộc sống, màu xanh tươi tốt hay một màu xanh tối xám.

    Đừng khóc! Câu nói giản đơn, nhưng không đơn giản để thực hiện. Đừng buồn bã, đừng vật vã và đừng tuyệt vọng, cười lên liệu đã là hạnh phúc, u sầu mang cả vẻ tươi tắn, đó là cái giả dối đểu cáng của con người tôi biểu lộ. Vẫn cười, vẫn hát, vẫn mơ ước hay cứ hoang tưởng thì tôi đã là một kẻ không tồn tại. Biết làm sao để trở về ngày mới chào đời, biết làm sao khi ta mới khóc mà chưa biết cười, hay đừng tập cười trong gượng buồn. Nhật ký buồn có chăng tôi nên viết, không viết thì lại đau đớn trong từng phút giây gượng cười.

    Hãy để tôi khóc cho nụ cười không còn giả tạo!**

    Nhật Ký Tuổi Hoa

  • Mưa, gửi người con gái đang tâm sự dưới mưa!
    Nam_devil

    Cơn mưa đầu tiên giữa em và tôi!

    Tôi đã kết thúc câu chuyện Mưa, nhưng tôi chưa muốn kết thúc topic này, vì tôi muốn topic này được tồn tại mãi mãi bằng những kỷ niệm mang tên Mưa vả em (người con gái thích tâm sự dưới mưa). Topic này tôi viết và viết để người con gái ấy để thể hiện sự quan tâm của tôi dành cho em. Tôi và em, hai con người nhiều tâm sự, hai con người có nhiều cảm xúc với Mưa, tôi và em luôn tìm cách gỡ mối tơ lòng bằng đôi mắt nhìn mưa rơi, bằng lời thi thầm với mưa.

    Trên một con đường lớn của thành phố hoa thân yêu, tôi và em đã gặp nhau, dưới cơn mưa lất phất của tối vừa mới qua, em đứng chờ tôi với hình bóng lẻ loi. Vào quán cafe, tôi cảm thấy vui dẫu tâm trạng tôi không nguôi nỗi nhớ về nàng. Em không khác gì những cảm nhận của tôi về con người em. Em trẻ con tâm, nhưng hồn em thì nhiều mâu thuẫn nhưng vẫn giữ nhiều nét hồn nhiên, giọng nói em mang âm thanh của hạt mưa dầm như đôi mắt em đượm buồn khi đứng khóc dưới mưa dù em đã nói cười vô tư, em trong sáng và thật khó có thể cho ai đó muốn toan tính đến với em. Tôi mến em cũng từ những đức tính ấy, tôi có thể không bao giờ rung động với những cố bé như em hay tôi biết mình không thể yêu thêm lần nữa, nhưng tôi rất muốn che chở cho em, ôm ấp em nếu có thể, luôn sẵn sàng là giọt nắng nếu em bị mưa làm ướt lạnh, như tôi đã hứa tôi sẽ sưởi ấm em nếu em cần đến tôi.

    Em ơi! Anh sẽ là những gì em muốn, những gì đến từ nơi trong sáng của tâm hồn. Em hãy sống và khao khát, đừng đánh mất sự hồn nhiên, đừng để mưa mang một mầu đen tối mà hãy để mưa rửa sáng tâm hồn. Em đừng khóc dưới mưa mà hãy khóc bên vai anh nếu cuộc sống không như lòng em mong đợi, em hãy nói với mưa những điều em muốn nói nhưng đừng dấu anh những gì em đã nói với mưa. Anh không làm giọt mưa, cũng như anh không muốn mưa thay thế vị trí anh.:piano: Và chúng tôi đã chia tay khi trời hết mưa, khi sương nhiễu loạn dười ánh đèn cao áp, khi dòng người thưa thớt về khuya, với con đường chia đôi, chúng tôi còn bao nhiêu luyến tiếc vì buổi hẹn còn nhiều điều chưa nói.

    Chúc em nhiềm niềm vui!:yeu:

    Đà Lạt: Góc tản mạn

  • Đà Lạt, em và tôi!
    Nam_devil

    Thành phố còn đẹp không khi em lỡ hẹn!

    Lại lần nữa tôi trở về khi thành phố vắng em, dẫu lần điện gần nhất em nói em sẽ về trong dịp lễ này. Đà Lạt dịu dàng sắc thu, bầu trời xanh gợn mây trắng sau những ngày mưa dầm thấm đất, cành cây ủ rũ thì ngày tôi về sao mà lung linh và cởi mở, đường phố đậm bóng tình nhân bên nhau dưới ô che nắng duyên hà thay chiều mưa lấp phất, nơi đó bên kia bơ hồ, một góc quán cafe tôi cùng bằng hĩu (nói đúng hơn là một người thân tình mới quen mà tôi gọi bằng chú) tâm tình cùng nét đẹp hồ Xuân Hương với 2 màu cafe và sữa, chuyện đời thường, chuyện tình người lanh quanh bao niềm sâu lắng. Nhưng tôi chợt nhận ra đời và phố sao mà tẻ nhạt khi vắng em, thành phố hay người sẽ rạng rỡ hơn nếu có tiếng cười của em vang vọng bên cạnh hồn xác của tôi, tôi chợt giật mình khi biết rằng bao nhiêu mơ ước trong chuyến trở lại chớp nhoáng lần này rồi cũng sẽ vẫn là điều không thể, em lại một lần nữa lỡ hẹn với Đà Lạt, lỡ hẹn với những điều ngọt ngào từ tôi, hay nó sẽ mãi mãi là điều chắc chắn.

    Đà Lạt: Góc tản mạn

  • Cuốn theo chiều gió!
    Nam_devil

    Chương hai:

    Ngồi dưới mái hiên, cả ba người trẻ tuổi vẳng nghe tiếng chân thú nện trên mặt đất, tiếng khua leng keng của yên cương và tiếng cười the thé vô tư của đám hắc nô trên đường từ đồng áng trở về. Từ trong nhà thoảng vọng ra tiếng nói nhẹ nhàng của mẹ Scarlett, bà Ellen O Hara, gọi đứa nữ tì da đen phụ trách việc mang giỏ đựng chìa khóa của bà. Giọng chát chúa trẻ con đáp lại: "Thưa bà, vâng", và có tiếng bước chân đi ra cửa sau, tiến lần về phòng xông khói nơi bà Ellen sắp sửa chia khẩu phần cho những nô lệ vừa về tới. Có tiếng khua tô dĩa và tiếng muỗng nỉa bằng bạc chạm nhau trong khi Pork, người hầu cận trung tín của Tara sắp đặt bữa ăn tối.

    Nghe những tiếng động sau cùng đó, bọn Stuart biết là đã tới giờ phải về nhà. Nhưng họ lại ngán phải chạm trán với bà mẹ nên cứ dần dà mãi với hy vọng sẽ được Scarlett mời dùng bữa .
    Brent nói:

    − Nầy, Scarlett. Tôi muốn nói chuyện ngày mai. Không phải vì tụi nầy ở xa, chẳng hay biết gì về buổi dạ yến và cuộc khiêu vũ mà bọn nầy không có quyền nhảy thật nhiều đêm mai. Chắc cô chưa hứa với bọn họ, phải không?

    − Chưa sao được! Làm sao tôi biết trước là tất cả các anh cùng trở về? Không lẽ tôi phải giữ vai trò ngồi chơi xơi nước để đợi các anh.
    Cả hai cùng cười phá lên:

    − Cô mà ngồi chơi xơi nước à?

    − Cưng ơi, cưng phải cho tôi được cùng nhảy bản luân vũ đầu tiên và dành cho Stu bản cuối cùng, và phải ngồi ăn tối chung với tụi nầy. Bọn mình sẽ ngồi ở bệ thang và bắt Mammy Jincy đoán số mạng.

    − Tôi không thích những lời bói toán của Mammy Jincy đâu. Bà ấy bảo tôi sắp kết hôn với một anh chàng tóc đen huyền, râu mép cũng đen và dài sọc. Tôi không ưa mấy anh chàng tóc đen nổi.

    Brent nhăn nhó:

    − Như vậy là cưng ưa mấy thằng tóc đỏ, phải không? Nào, hứa với tụi nầy đi, hai bản luân vũ và bữa ăn tối.
    Stuart chêm vào:

    − Nếu chịu hứa, tụi nầy sẽ cho nghe một chuyện bí mật .

    Scarlett kêu lên, tò mò như một đứa bé:

    − Sao? Chuyện gì vậy?

    − Có phải đó là chuyện mình mới nghe ở Atlanta ngày hôm qua không, Stu? Nếu là chuyện đó, mầy nhớ là tụi mình đã hứa không được nói lại .

    − Ừ, cô Pitty có dặn vậy .

    − Cô gì?

    − Cô biết mà, đó là Pittypat Hamilton, cô ruột của Charles và Melanie Hamilton ở Atlanta, có họ với Ashley Quilkes.

    − Biết rồi, và đó cũng là một bà gái già ngốc nghếch nhứt mà tôi chưa từng thấy trong đời.

    − Ừ, hôm qua khi bọn nầy tới Atlanta đợi chuyến xe về nhà thì xe cô ấy đi ngang qua nhà ga và dừng lại nói chuyện với bọn nầy. Cô ấy cho biết là giữa cuộc khiêu vũ đêm mai người ta sẽ loan báo một lễ đính hôn.

    Scarlett thất vọng:

    − Tưởng gì chớ chuyện đó thì biết rồi. Chính thằng cháu đần độn của bà ta là Charlie Hamilton sẽ đính hôn với con Honey Quilkes. Mấy năm nay ai cũng biết là bọn nó rồi có ngày sẽ lấy nhau, mặc dầu Charles không mấy sốt sắng về chuyện đó .

    Brent hỏi:

    − Cô cho là nó đần độn hả ? Giáng sinh năm rồi, chính cô đã để cho nó đeo dính một bên.

    Scarlett thờ ơ nhún vai:

    − Làm sao cản được? Trông y như một đứa lại cái .

    Stuart ra chiều đắc thắng:

    − Nhưng có phải là lễ hỏi của hắn đâu. Đây là chuyện của Ashley Quilkes và chị của thằng Charlie tức là cô Melanie.

    Mặt Scarlett không đổi sắc nhưng môi nàng trắng lợt ra - giống như kẻ vừa lãnh một quả đấm bất ngờ, vừa giữa lúc kinh động vẫn chưa hiểu việc gì xảy ra - đó là khuôn mặt của nàng khi nhìn sững Stuart và anh chàng nầy không bao giờ bận tâm phân tách, cho rằng Scarlett chỉ quá ngạc nhiên thôi và cảm thấy vô cùng thích thú.

    − Theo cô Pitty thì người ta muốn để sang năm mới loan báo vì Melly không được mạnh khoẻ, nhưng với tất cả những tin đồn dồn dập về chiến tranh, cả hai gia đình cũng nghĩ là nên cho thành hôn càng sớm càng tốt. Do đó mà có lời loan báo đêm mai giữa buổi tiệc. Rồi đó, Scarlett, tụi nầy đã tiết lộ hết rồi, bây giờ cô phải hứa cùng ngồi ăn chung với tụi nầy đi.
    Scarlett trả lời như người máy:

    − Vâng, tôi hứa.

    − Và tất cả những bản luân vũ?

    − Tất cả.

    − Điệu quá! Chắc chắn là đám con trai khác nhảy dựng lên mà tức.
    Brent nói:

    − Có tức cũng chẳng sao. Chỉ hai đứa mình là cũng đủ đối phó rồi. Nầy, Scarlett, ngồi với tụi nầy luôn bữa dã yến sáng nữa nghe.

    − Cái gì?

    Stuart lặp lại lời đề nghị:

    − Cố nhiên.

    Hai anh em sanh đôi mặt sáng rỡ nhìn nhau nhưng không khỏi ngạc nhiên đôi chút . Mặc dầu vẫn tự xem mình là những kẻ thích hợp nhứt với Scarlett nhưng chưa bao giờ họ được hưởng những ân huệ dễ dàng thế cả . Thông thường nàng để cho họ van lơn, nài nỉ hết lời trong khi nàng vẫn lửng lơ chẳng chịu chẳng không, cười cợt khi họ dỗi hờn và lạnh lùng khi họ phát cáu. Và bây giờ nàng đã hiển nhiên hứa dành cho họ trọn ngày mai - ngồi bên cạnh nhau trong dã yến, cùng nhảy tất cả các bản luân vũ (và họ sẽ làm mọi cách cho tất cả các bản nhạc đều toàn một điệu luân vũ) và tiếp họ giữa tiệc tối. Vậy là bị đuổi khỏi Đại học cũng chẳng có gì đáng tiếc.
    Với sự thành công bất ngờ, cả hai phấn khởi thêm, họ tiếp tục lân la, bàn đến chuyện dã yến và buổi dạ vũ, nói về Ashley Quilkes và Melanie Hamilton, thỉnh thoảng ngắt lời nhau, bông đùa và cười cợt với nhau nhưng cũng không quên nói gần nói xa một cách lộ liễu về ước vọng được mời ở lại ăn tối . Cứ thế mãi một lúc khá lâu, họ mới nhận ra là Scarlett gần như chẳng nói năng gì cả . Không khí đã có phần đổi khác . Hai anh em song sanh chẳng biết rõ vì sao, nhưng biết rõ là cảm giác hăng say của họ đã tan biến cùng với buổi chiều . Scarlett dường như không chú ý mấy đến những gì họ nói, mặc dầu vẫn ứng đáp phải lẽ . Mơ hồ nhận thấy có một điều gì mà họ không thẻ hiểu ra đã làm ngăn trở và gây chán nản, cả hai cố ở nán thêm lúc nữa, rồi miễn cưỡng đứng lên nhìn đồng hồ tay.

    Mặt trời đã xuống thấp trên các cánh đồng mới cày và hàng cây cao bên kia dòng sông đã biến thành những bóng đen. Chim én liệng mau như những lằn tên ngang qua sông, từng đàn gà vịt, gà tây vênh váo và núng na núng nính từ ngoài đồng kéo trở về trong hỗn loạn.

    Stuart gọi to: "Jeems!" Và chỉ trong khoảnh khắc, một gã da đen cao lớn trạc tuổi họ hộc tốc chạy vòng ngôi nhà tiến thẳng ra nơi cột ngựa. Jeems là người hầu riêng của hai anh em, và cũng như đàn chó, gã theo sát chủ khắp nơi. Gã cũng là bạn nô đùa của họ từ thuở nhỏ, và được giao đứt cho họ khi cả hai ăn mừng sinh nhật từ năm mười tuổi.

    Vừa thấy bóng anh chàng da đen, đàn chó nằm trong bụi cỏ vụt đứng lên ngóng chủ. Hai anh em Tartleton nghiêng mình chào, bắt tay và cho Scarlett biết là họ sẽ sang nhà Ashley vào sáng sớm để chờ nàng. Rồi cả hai cũng phóng bước ra nơi cột ngựa, nhảy phóc lên yên, phía sau anh chàng Jeems theo bên gót. Họ cho ngựa sải mau trên con đường đổ dốc giữa hai hàng cây bách hương, vừa phất nón vừa hò hét vói lại Scarlett.

    Sau khi cho ngựa rẽ qua một khúc quanh trên con đường đầy bụi vừa khuất khỏi Tara, Brent cho ngựa dừng trước lùm cây dương đào, Stuart cũng dừng theo, và gã da đen cho ngựa đứng lại cách mấy bước phía sau. Được nới lỏng dây cương, mấy con thú vươn cổ gặm cỏ non mùa xuân, và đàn chó lúc nào cũng kiên nhẫn, lại cùng nằm bệt xuống mặt đất đầy bụi đỏ mịn màng, ngước nhìn một cách thèm muốn những con én liệng vòng trong buổi hoàng hôn, Khuôn mặt chất phát của Brent hiện rõ nét băn khoăn với đôi chút bất bình .

    − Nầy, mầy có nghĩ rằng đáng lẽ con bé phải mời mình ở lại ăn không?
    Stuart đáp:

    − Tao cũng nghĩ vậy. Tao chờ cho nó lên tiếng nhưng nó chẳng nói, mầy thấy thế nào ?

    − Tao không nghĩ gì cả. Có điều tao thấy đúng ra là nó phải mời mình. Dầu sao đây cũng là hôm đầu tiên bọn mình trở về và nó đã không gặp mình từ lâu rồi. Với lại bọn mình còn có cả khối chuyện để nói với nó.

    − Theo tao thì ngay lúc mình vừa tới nó mừng ra mặt.

    − Tao cũng thấy vậy.

    − Và rồi, khoảng nửa giờ sau, nó bỗng lặng thinh làm như bị nhức đầu.

    − Tao cũng nhận thấy như vậy nhưng lúc đó thì không để ý. Theo mầy thì con nhỏ bị chuyện gì?

    − Có biết gì đâu. Bộ mầy tưởng bọn mình có nói gì xúc phạm đến nó hả?
    Cả hai cùng suy nghĩ giây lát.

    − Tao cũng không thể nghĩ ra gì cả. Vả lại, mỗi lần Scarlett nổi sùng là ai cũng thấy rõ ngay. Nó không thèm tự kềm chế giống như một vài đứa khác.

    − Đúng, nhờ vậy mà tao thích nó. Lúc nổi giận là nó nói toạc hết ra, không làm ra vẻ lạnh nhạt hay oán hận. Chắc có lẽ mình đã làm hoặc nói gì đó khiến nó không nói chuyện nữa và trông như bị bệnh. Tao dám chắc là con nhỏ rất hài lòng khi thấy bọn mình tới và đã có ý định mời bọn mình ăn tối.

    − Chẳng biết là có phải tại tụi mình bị đuổi học không?

    − Trời, không phải đâu. Đừng ngu quá vậy. Nó vẫn cười giỡn khi bọn mình cho biết. Chẳng những thế, nó cũng bất cần chuyện học hành không khác bọn mình .

    Brent quay người lại, gọi:

    − Jeems!

    − Dạ .

    − Mầy có nghe tụi tao nói chuyện với Scarlett không?

    − Dạ không, thưa cậu B ent. Sao cậu cho rằng tôi dám dọ dẫm người da trắng?

    − Trời ơi, dọ dẫm! Bọn da đen tụi mầy thì có chuyện gì là không biết . Nầy, thằng láo, chính mắt tao thấy mầy núp gần bên thềm trong cụm lài bên cạnh bờ tường . Đâu, mầy cho biết coi bọn tao có nói gì làm phật ý cô Scarlett... hay làm cho cô ấy tức giận không?

    Thế là gã Jeems bỏ luôn màn kịch tỏ ra không hề nghe lén. Gã nhíu đôi mày đen sậm:

    − Dạ không, tôi không nghe hai cậu nói gì làm cho cô giận. Cô ấy hết sức bằng lòng khi gặp lại hai cậu, cô nói huyên thuyên như con chim, nhưng tới khi hai cậu kể chuyện cậu Ashley và cô Melly Hamilton thì cô ngồi sửng làm như con chim nhỏ nhìn thấy diều hâu bay trên trời .
    Hai anh em song sinh nhìn nhau, gật đầu, nhưng chẳng hiểu ra sao cả .
    Stuart lên tiếng trước:

    − Thằng Jeems nói đúng. Nhưng tao cũng không hiểu tại sao. Ông ơi! Ashley có nghĩa gì với nó đâu, chỉ là một người bạn. Nó có mê gì thằng Ashley, chỉ có bọn mình là nó khoái.

    Brent gật đầu:

    − Mầy có nghĩ là có lẽ Ashley không cho nó biết trước chuyện loan báo đêm mai nên nó nổi giận. Đã là bạn cũ thì nó cần được biết trước khi mọi người đều hay. Con gái thì đứa nào cũng coi việc biết trước những chuyện đó là quan trọng.

    − Ừ, có thể là như vậy. Nhưng có ăn thua gì khi người ta không cho hay trước. Đó là chuyện cần giữ kín để tạo một sự bất ngờ vui vẻ, và người đàn ông có quyền giữ riêng chuyện cưới hỏi của họ chớ, phải không? Bọn mình có lẽ cũng không biết nếu cô của Melly không nói ra. Nhưng phần Scarlett thì phải biết chuyện đó phải xảy ra. Từ nhiều năm nay ai cũng biết, dòng họ Quilkes và Hamilton luôn luôn gả cưới những người trong họ. Người nào cũng biết là Ashley sẽ cưới Melly một ngày nào đó, cũng như Honey Quilkes sắp kết hôn với em của Melly là thằng Charles.

    − Thôi, tao chịu thua. Nhưng tao vẫn khó chịu vì con nhỏ không mời mình ở lại ăn tối. Tao thề là tao không muốn về nhà giờ này để nghe má tụng về chuyện bị đuổi học.

    − Có lẽ giờ này anh Boyd đã làm dịu được bà già. Anh ấy già mồm lắm, lúc nào cũng có thể làm bà già nguôi giận.

    − Đồng ý, nhưng Boyd phải mất nhiều thì giờ. Ảnh phải nói quanh co cho tới khi má không rõ là chuyện gì nữa cả và bảo ảnh bớt nói lại để giữ giọng trong khi thực tập làm luật sư. Nhưng tao lo là ảnh chưa tìm ra chỗ đúng lúc. Tao cá với mầy là má vẫn còn xúc động nhiều về con ngựa mới về, đến nỗi không nhận ra là bọn mình đã trở về . Rồi, tới tối nay khi ngồi vào bàn ăn, thấy anh Boyd... Và trước khi bữa ăn kết thúc, má vẫn hét ra lửa. Và có thể là tới 10 giờ đêm, trước khi anh Boyd nói cùng má là tụi mình chẳng đứa nào còn mặt mũi nếu cứ ở lại trường, sau khi ông Viện trưởng mắng tao và mầy xối xả. Và cho tới nửa đêm, anh Boyd mới có thể chọc tức được má khiến má giận ông Viện trưởng, và hỏi anh Boyd sao không bắn ông ta. Không, tụi mình không thể về nhà trước nửa đêm.

    Hai anh em buồn bã nhìn nhau. Họ bất chấp ngựa hoang, họ dám dây huyên náo và bất bình cho những người láng giềng, nhưng họ lại kinh hoảng trước lời lẽ nhiếc móc của người mẹ tóc đỏ, cũng như ngọn roi ngựa mà bà không ngần ngại quất vào mông họ.

    Brent đề nghị:

    − Hay là mình sang nhà Quilkes. Ashley và bọn con gái chắc sẵn sàng mời ăn.

    Stuart vẫn băn khoăn:

    − Không, đừng qua đó . Họ còn bận lo các món ăn trong buổi dã yến ngày mai, vả lại ...

    Brent nói mau:

    − Ồ, tao quên mất. Thôi, không qua đó.

    Họ thúc ngựa và đi bên nhau trong yên lặng một lúc lâu, một thoáng ngại ngùng hiện ra trên đôi má nâu sậm của Stuart. Hè năm rồi, Stuart vẫn theo tán tỉnh India Quilkes với sự đồng ý của gia đình hai bên và của cả toàn hạt. Người trong hạt cho rằng tính tình trầm lặng của India có thể sẽ làm cho anh chàng bớt nóng nảy hơn. Tất cả đều mong như thế với bất cứ giá nào. Stuart có lẽ cũng thành hôn rồi nếu Brent không bất mãn. Brent cũng mến India nhưng cho rằng cô ta quá tầm thường và nhạt nhẽo, và anh ta không thể yêu India được chỉ vì còn muốn chơi thân với Stuart. Đó là lần đầu tiên, hai anh em bất đồng ý kiến, và Brent đã giận Stuart sao lại để mắt tới một thiếu nữ mà anh ta cho là chẳng có điểm nào đặc sắc.

    Rồi, mùa hạ năm rồi, tại một cuộc hội thảo chính trị giữa khu rừng sồi ở Jonesboro, cả hai bỗng cùng để ý tới Scarlett O Hara. Họ đã biết nàng từ nhiều năm, và ngay từ lúc bé, Scarlett đã là bạn thân thiết nhứt của họ vì nàng cũng biết cỡi ngựa và trèo cây không kém họ. Nhưng bây giờ, trước sự ngạc nhiên của họ, Scarlett đã biến thành một thiếu nữ thanh lịch đã tới tuổi trưởng thành, và là một thiếu nữ kiều diễm nhứt đời.

    Lần đầu tiên họ để ý tới ánh mắt xanh biếc và linh hoạt của nàng cười, đến đôi tay và đôi chân nhỏ nhắn cùng vùng eo thon. Những nhận định của họ khiến Scarlett cười dòn tan, và tự nghĩ rằng nàng đã coi hai anh em mình như những kẻ xuất sắc, họ đâm ra tự đánh giá cao hơn.

    Đó là ngày đáng ghi nhớ nhứt trong đời hai anh em song sinh. Về sau, mỗi lần nhắc lại, họ cứ mãi tự hỏi tại sao không nhận ra bóng sắc của Scarlett sớm hơn. Chẳng bao giờ họ tìm ra một câu trả lời chính xác, bởi vì câu trả lời đó, Scarlett chẳng nói ra, bởi vì hôm đó, nàng quyết tâm làm hai anh em chú ý tới mình . Nàng tự nguyện là không bao giờ chấp nhận bất cứ một người đàn ông nào yêu một phụ nữ khác hơn mình, và khi thấy sự thân mật của Stuart và India tại buổi hội thảo, nàng không chịu nổi. Không riêng với Stuart, nàng còn quăng lưới cả Brent với tất cả quyết tâm làm cho họ mê mệt mình.

    Và bây giờ, cả hai đều đã yêu nàng, India và Litty Munroe ở Lovejoy, cô gái mà Brent đã từng theo ve vãn, đều bị quên lãng . Rồi người thua cuộc sẽ làm gì, nếu Scarlett chọn một trong hai anh em, đó là điều mà họ không bao giờ nghĩ tới. Họ chỉ có việc phải qua cầu khi chiếc cầu hiện ra trước mắt. Ngay hiện thời, họ cũng hài lòng như nhau vì cùng chấm một cô gái, bởi vì giữa họ không hề có vấn đề ganh tị. Tình trạng đó khiến cho người láng giềng vô cùng thích thú, nhưng lại gây phiền muộn cho bà mẹ vì bà không thích Scarlett.

    Bà nói:

    − Rồi bọn bây sẽ biết nếu con nhỏ quỉ quái đó lấy một trong hai đứa bây. Không chừng nó sẽ lấy cả hai và chừng đó, bọn bây chỉ có nước dọn qua Utah nếu bọn Mormons chịu chấp nhận - nhưng đó là điều còn nghi ngờ - Tất cả những cái gì làm cho tao buồn nhứt là có ngày tụi bây say mèm và nổi ghen với nhau vì cái bị thịt, khuôn mặt và hai con mắt xanh lè đó, rồi bắn giết nhau. Nhưng dầu sao, đó cũng không phải là một ý nghĩ xấu.

    Từ sau ngày dự cuộc hội thảo, Stuart đâm ra ngượng ngùng mỗi khi đối diện với India. Tình trạng đó không phải do India phiền trách hay tỏ dấu bằng ánh mắt hay cử chỉ là đã biết rõ sự thay đổi đột ngột của anh ta rồi. Nàng vẫn tỏ ra quá thanh lịch. Nhưng Stuart thì vẫn có mặc cảm phạm tội và bối rối trước mặt nàng. Anh ta biết là chính mình đã làm cho India yêu mình và cô nàng vẫn còn yêu, do đó, anh ta tự thấy là mình không xứng đáng. Anh vẫn thương nàng sâu đậm và trọng nể nàng qua phong cách dịu dàng, qua trình độ học vấn và tất cả những đức tính quí giá của nàng. Nhưng khốn nỗi, nàng vẫn cứ tái mét và xoàng xĩnh mãi mãi bên cạnh bóng sắc tươi sáng và bản chất phong phú của Scarlett. Bất cứ lúc nào người ta cũng đọc được ý nghĩ của India một cách dễ dàng, nhưng với Scarlett thì khó mà đoán được chút gì. Chỉ bao nhiêu đó cũng làm cho đàn ông thú vị lắm rồi.

    − Thôi, mình qua Cade Calvert ăn tối đi. Scarlett cho biết là Cathleen vừa từ Charleston về. Có thể cô ta biết thêm được chút ít tin tức về căn cứ Sumter.

    − Cathleen thì chẳng biết gì đâu. Tao cá hai ăn là một con nhỏ cũng không biết có căn cứ nằm trong hải cảng ở đó, đừng nói là biết đến chuyện có đầy nhóc quân Yankee cho tới khi mình đẩy bật chúng đi. Tất cả những gì mà cô ta biết là những cuộc khiêu vũ đã được tham dự, và mấy thằng nhân tình vớ được.

    − Đúng vậy, nhưng nghe nó bí ba bí bô cũng vui tai. Ngoài ra, mình còn có chỗ để ẩn trú chờ khi má đi ngủ.

    − Được rồi. Tao thích Cathleen và muốn nghe nó nói về chuyện Caro Rhett cùng những người quen biết khác ở Charleston. Nhưng dầu có bị đày xuống địa ngục, tao cũng khó ngồi chung bàn ăn lần nữa với bà mẹ kế người Yankee của cô ta.

    − Đừng nặng lời, Stuart, bà ta là người tốt.

    − Tao có ác ý gì với bà ta đâu. Tao thương hại bà ta, nhưng tao không thích những kẻ làm cho mình thương hại họ. Bà ta, lúc nào cũng rối rít, săn đón, cố làm cho khách được thoải mái, cuối cùng chỉ nói và làm toàn những chuyện không phải chỗ . Bà ta làm tao muốn đứt thần kinh luôn. Và cho rằng người miền Nam toàn là những kẻ man rợ. Có lần bà ta nói với má như vậy. Bà ta sợ người Nam lắm. Hễ lúc nào mình tới là bà ta sợ điếng hồn. Trông bà ta không khác một con gà mái ốm đứng co ro trên ghế, mắt trợn trừng trắng dã, sẵn sàng kêu hoảng và đập cánh dầu chỉ với một tiếng động thật nhẹ.

    − Mầy không nên trách bà ta. Chính mầy đã bắn vào chân thằng Cade.

    − Hôm đó tao say quá, nếu không tao đâu có làm vậy . Mà thằng Cade có thù hận gì đâu. Cả Cathleen, Raiphord và ông Calvert cũng không nói gì . chỉ có cái bà mẹ ghẻ Yankee đó là la ầm lên, mắng tao là quân mọi rợ và cho rằng người lịch sự không thể nào sống yên được với người Nam kém văn minh.

    − Hừ, mầy không thể trách bả . Bả là người Yankee, không quen với những hành vi mã thượng . Vả lại, dù sao thì mầy cũng đã bắn thằng con ghẻ của bả.

    − Mẹ kiếp, đó không phải là lý do để mắng chửi tao. Mày là con đẻ của má, nhưng má có la ầm ĩ vậy đâu khi mầy bị thằng Tony Phontaine bắn vào chân? Không, bà già chỉ cho mời lão bác sĩ Phontaine đến băng bó và còn hỏi cái gì đã làm cho thằng Tony bắn không trúng. Má lại đoán chừng vì rượu cho nên nó đã nhắm không trúng mục tiêu. Mầy có nhớ là thằng Tony Phontaine lúc đó giận vô kể không?

    Cả hai anh em cùng cười vang dội.

    Brent nói với tất cả tình thương mẹ:

    − Má thật là cừ khôi. Mình có thể luôn luôn tin tưởng ở má để làm đúng và khỏi phải lúng túng trước mặt những kẻ khác.

    − Đúng, nhưng đêm nay, lúc mình về, má vẫn thừa khả năng làm mình bối rối trước mặt ba và đám con gái . Brent, tao đoán là tụi mình hết đi Âu châu được rồi. Má nói là nếu mình bị đuổi học lần nữa, thì hết được đi du lịch.

    − Hừ, mình cóc cần, phải không? Có gì để xem ở Âu châu đâu? Tao cá là mấy người ngoại quốc đó chả có gì mà ngay ở Georgia nầy mình không có. Tao cá là ngựa họ không nhanh bằng ngựa mình, con gái không đẹp hơn, và tao dám chắc là họ không thể có được loại Whisky bằng lúa mạch nào đương nổi với rượu của ba.

    − Ashley Quilkes bảo là họ có cả khối hí viện và phòng hoà nhạc. Ashley thích Âu châu. Anh ta cứ nói tới luôn.

    − Hừ ... Mầy đã biết dòng họ Quilkes ra sao rồi mà. Họ say mê âm nhạc, sách vở và sân khấu. Má cho biết đó là do nội tổ của họ gốc Virginia. Má bảo là xứ Virginia rất say mê những thứ đó.

    − Mặc họ . Cứ cho ta một con ngựa giỏi để cỡi và rượu ngon để uống, gái đẹp để ve vãn, một cô khác lẳng lơ để đùa giỡn là mọi người mặc tình ôm lấy Âu châu của họ ... Không được du lịch thì ăn nhằm gì. Thí dụ như lúc nầy mình đang ở Âu châu và chiến tranh xảy ra thì sao? Làm sao mình về sớm kịp? Đánh giặc còn sướng hơn đi Âu châu nhiều.

    − Tao cũng nghĩ vậy, ngày nào ... Ê, Brent, tao biết chỗ mình có thể tới kiếm ăn rồi . Bây giờ mình băng qua đầm tới chỗ của Able Quynder, cho anh ta biết là cả bốn đứa đều về tới và sẵn sàng tập quân sự.

    Brent reo mừng:

    − Ý kiến hay. Bọn mình còn biết thêm tất cả các tin tức liên quan tới quân đội và coi họ đã chọn màu sắc nào cho quân phục.

    − Nếu quân phục giống của bọn Zouave thì dù có bị đày xuống địa ngục, tao cũng không nhập ngũ . Mặc cái thứ quần đỏ rộng thùng thình đó, tao sẽ giống hệt một tên lại cái . Trông nó có vẻ như là quần lót bằng nỉ đỏ của đàn
    bà.

    Gã hắc nô nói xen vào:

    − Bộ mấy cậu tính sang nhà ông Quynde hả ? Tới đó không có gì ăn đâu. Thằng bết chết ồi mà ổng cũng chưa mua được đứa mới, Bây giờ là một con mẹ làm việc ngoài đồng vô nấu ăn, tụi da đen cho biết con mẹ đó nấu ăn tồi nhứt nước.

    − Coi kìa, sao không mua một đứa làm bếp khác ?
    − Mấy người da trắng nghèo cặn bã đó làm sao mua nổi người da đen? Ở nhà không khi nào có hơn được bốn đứa.

    Giọng nói của Jeems biểu lộ rõ sự khinh thường. Địa vị xã hội của nó được kể như được bảo đảm vì họ Tarleton có cả trăm nô lệ, và cũng như tất cả các hắc nô ở những đồn điền lớn, nó khinh miệt các nông gia nghèo chỉ có vài đứa tớ.

    Stuart giận dữ:

    − Tao đập chết mầy bây giờ. Đừng dở giọng gọi Able Quynder theo kiểu đó. Ông ta nghèo nhưng không phải là cặn bã. Và dầu có bị đày xuống địa ngục, tao cũng nhứt định không để cho một kẻ nào, dầu đen hay trắng, chạm tới ông ta. Trong khắp hạt này, chẳng có người nào hơn ông ta nổi, nếu không thì tại sao được quân đội tuyển chọn làm Thiếu Uý?

    Jeems vẫn không ngại nét mặt hầm hừ của chủ:

    − Cái nầy thì thiệt là không hiểu nổi, đáng lẽ phải lựa sĩ quan trong các người giàu thay vì lựa đám cặn bã ở đầm lầy.

    − Ông ta không phải là cặn bã, mầy nghe rõ chưa? Bộ mầy muốn so sánh ông ta với tụi da trắng cặn bã như Slattery hả ? Able không giàu, vậy thôi. Ông ta là một nông gia ít đất, không phải là chủ một đồn điền lớn, nhưng đó không phải là cái cớ để bất cứ đứa da đen nào xúc phạm tới ông ta. Quân đội, người ta biết rõ chuyện phải làm.

    Đội kỵ binh đã được thành lập 3 tháng trước, ngay trong ngày xứ Georgia tách ra khỏi liên bang, và cũng kể từ đó, các tân binh được huấn luyện gấp rút cho chiến tranh. Mặc dầu không thiếu những đề nghị, đội quân vẫn chưa có danh hiệu . Mỗi người đều có một ý kiến riêng và cứ muốn cho đó là ý kiến hay, cũng như mỗi người đều có một quan điểm riêng về màu sắc và kiểu quân phục . "Đoàn mèo rừng của Clayton", "Những kẻ nuốt lửa", "Kỵ binh miền Bắc Georgia", "Đoàn quân Zouave", "Các tay súng trường nội địa" (mặc dầu Bộ đội chỉ được võ trang súng lục và gươm dáo chớ không hề có súng dài), "Những người xám của Clayton", "Đơn vị Máu và Sấm sét", "Những kẻ gan lì", ... ngần ấy danh hiệu đều có người khăng khăng binh vực . Trong khi chờ đợi quyết định, mọi người đều gọi tổ chức là quân đội, và danh hiệu đó thế rồi tồn tại luôn.

    Sĩ quan được các đoàn viên đề cử lên, vì rằng không một ai trong hạt có được chút ít kinh nghiệm về quân sự, ngoại trừ một vài cựu chiến binh đã từng dự các trận chiến Mễ Tây Cơ và Seminole, ngoài ra quân đội không bao giờ chấp nhận cho một cựu chiến binh cầm đầu họ, nếu người đó không được họ mến chuộng và tin cậy . Mọi người đều thích bốn gã con trai của họ Tarleton và ba anh chàng của nhà Phontaine, nhưng buộc lòng không thể chọn vì đám Tartleton uống rượu mau say, còn đám Phontaine thì dễ nổi máu sát nhân. Ashley Quilkes được cử làm Đại uý nhờ có biệt tài kỵ mã, và tinh thần trầm tĩnh của chàng có thể nêu gương sáng trong quân ngũ để duy trì kỷ luật. Raiphord Calvert được đề bạt chức Trung uý, vì được mọi người mến chuộng, phần Able Quynder, con một người làm nghề sập bẫy ở ao đầm, thì được làm Thiếu uý.

    Able là một chàng khổng lồ, dốt đặc nhưng thông sáng, tốt bụng trọng tuổi hơn các thanh niên khác, và cũng sử xự hết sức thanh lịch trước mặt nữ giới. Trong Bộ đội ít người chú ý tới địa vị xã hội. Phần lớn ông bà và cha mẹ họ đều xuất thân từ thành phần nông dân nghèo khó, rồi mới dựng được cơ nghiệp đồ sộ như ngày nay. Hơn nữa, Able là tay súng thiện xạ nhứt trong Bộ đội, có thể bắn trúng phóc con mắt của một chú sóc ở cách xa khoảng bảy mươi thước, ngoài ra y lại còn thấu đáo tất cả nghệ thuật sống ngoài trời như nhóm lửa dưới mưa, theo chân thú và tìm ra mạch nước. Bộ đội thán phục chân tài đó, đã thế họ lại còn ưa thích y nên Able được đưa lên hàng sĩ quan. Y nhận lấy vinh dự ấy một cách đứng đắn, không tự kiêu, dường như cho đó là một chuyện cố nhiên. Tuy thế, các bà chủ sở và các nô lệ đồn điền không chịu quên rằng Able là kẻ thuộc dòng hạ lưu, mặc dù chồng con và chủ họ không lưu tâm tới điều đó.

    Mới đầu, Bộ đội chỉ tuyển mộ riêng biệt con cái của các chủ sở, mỗi người tự sắm ngựa lấy, tự mua võ khí, quân trang, quân dụng và người theo hầu. Nhưng ở hạt Clayton chưa thành hình được bao lâu, làm gì có được nhiều chủ điền giàu có, bởi thế muốn có được một đoàn quân hùng mạnh, người ta phải gọi thêm tân binh trong đám con cái nông dân nghèo, thợ săn thú ở rừng sâu, các tay bẫy sập ở ao đầm, những người Cracker, và trong một số ít trường hợp, cả những người da trắng nghèo khổ, với điều kiện nếu họ khá hơn chút ít đối với người trong giới họ.

    Những binh sĩ thuộc hạng sau này cũng nao nức được đánh quân Yankee không kém gì những làng giềng giàu có hơn. Rồi vấn đề khó khăn về tài chánh được nêu lên, chỉ một ít nông dân nghèo là có ngựa . Công việc đồng áng toàn là nhờ cả vào loại la, ít khi có hơn được bốn con. Họ không thể hy sinh những con la đó cho quân ngũ, dầu rằng Bộ đội chịu chấp nhận, nhưng đó là chuyện hoàn toàn không ai nghĩ tới . Riêng những người da trắng nghèo khổ, có được một con la cũng đã khá lắm rồi. Phần các thợ săn trong rừng rậm, những người sống bằng bẫy sập, thì chẳng có ngựa mà cũng chẳng có la. Họ chỉ sống toàn là nhờ vào thú săn hay bẫy được rồi mang đi bán, nên quanh năm có khi chẳng được 5 Mỹ kim tiền mặt . Việc sắm ngựa và quân phục vượt quá tầm tay họ . Nhưng họ cũng kiêu hãnh ghê gớm về sự nghèo khó của mình, chẳng khác gì những ông chủ đồn điền tự đắc về sự nghiệp lớn lao, và họ nhứt định không đón nhận bất cứ những gì được coi như lòng từ thiện của những láng giềng giàu có . Do đó, để giữ được sĩ diện của mọi người, đồng thời cũng nhằm tăng cường sức mạnh cho Bộ đội, cha của Scarlett, các ông John Quilkes, Buck Munroe, Jim Tarleton, Hugh Calvert, nói chung là mỗi chủ sở to lớn trong hạt, ngoại trừ người duy nhứt là Angus Mac-in-tosh, đều đóng góp tiền bạc để lấp bằng sự khiếm khuyết của Bộ đội, cả ngựa lẫn người . Chung cuộc là mỗi chủ nhân đồn điền đồng ý xuất tiền sắm quân trang, quân dụng cho con cái của họ và một số thanh niên khác, nhưng vấn đề quan trọng là phải dàn xếp thế nào để cho những người nghèo chịu nhận lãnh mà danh dự không bị tổn thương.

    Mỗi tuần, Bộ đội tập hợp hai lần tại Jonesboro để thao luyện và cầu nguyện chiến tranh tới sớm . Mặc dầu chưa mua được đầy đủ ngựa, những kẻ có sẵn ngựa vẫn tới thao dượt trên cánh đồng phía sau pháp đình và diễn tập điều mà họ cho là kỹ thuật chiến đấu của kỵ binh, bụi cát tung bay mù mịt giữa những tiếng reo hò khản cổ và những cánh tay vun vút múa các thanh kiếm từ đời chiến tranh Cách Mạng vừa được tháo gỡ ở phòng khách xuống . Những người chưa có ngựa thì ngồi ở lề đường, trước cửa hiệu Bullard, nhìn theo đồng đội, vừa nhai thuốc lá vừa kể chuyện phiêu lưu mạo hiểm, hoặc thi đua bắn súng. Bất cứ người đàn ông nào ở miền Nam cũng không cần phải tập bắn, vì họ đều được sanh trưởng với khẩu súng trên tay, và các cuộc săn bắn thường xuyên đã biến họ thành những tay thiện xạ.
    Từ những ngôi nhà rộng lớn của chủ đồn điền, tới các căn lều lụp xụp ở ao đầm là cả một sự khác nhau về vũ khí . Nào là những khẩu súng săn nạp đạn thượt dạo nào còn mới, nào những cây súng nạp đạn ở đầu nóng đã bắn hạ nhiều tên da đỏ vào thời kỳ tân khai xứ Georgia, những khẩu súng lục đã được sử dụng từ năm 1812 trong các trận chiến Seminol và Mễ tây cơ, súng cán bạc dùng để song đấu, súng bỏ túi, súng hai nòng và một vài cây súng trường mới tinh của Anh quốc, với bá gỗ bóng láng.

    Các buổi tập dượt luôn luôn được chấm dứt ở các quán rượu nơi Jonesboro và cho tới lúc chiều tối thì nhiều vụ ấu đả xảy ra đến nổi các sĩ quan phải vất vả lắm mới tránh cho họ khỏi bị thương tích, trước khi quân Yankee có thể gây cho họ. Chính trong một của những cuộc xô xát đó mà Stuart Tarleton đã bắn Cade Calvert và Tony Phontaine bắn Brent. Hai anh em song sinh đang ở nhà, sau khi mới bị trục xuất khỏi Đại học Virginia, ngay lúc Bộ đội được thành lập và họ đã hăng hái gia nhập ngay, nhưng sau vụ bắn nhau, hai tháng trước bà mẹ lại bắt họ vào Đại học quốc gia và phải ở luôn tại đó. Họ buồn bực vì không được dự vào những dịp náo nhiệt qua các buổi tập luyện và nhận thấy rằng chuyện học hành thật là vô bổ, chỉ mong sao được cưỡi ngựa, hò hét và bắn súng với các bạn.

    Brent nhắc lại:

    − Thôi, mình băng đồng qua nhà Able đi. Mình vượt qua lòng rạch của ông O Hara và đồng cỏ của nhà Phontaine là tới nơi trong chốc lát.
    Jeems vẫn cố chống:

    − Qua đó họ chỉ cho mình ăn toàn au cải và thịt chuột ừng thôi.
    Stuart nhíu mày:

    − Còn mầy thì chẳng được ăn cóc gì . Mầy phải trở về nói cho má tụi tao hay là tụi nầy không ăn tối.

    Jeems kêu hoảng:

    − Không, tôi không đi đâu. Không, nhứt định không. Tôi không muốn bị bà Beetiss ném a ngoài . Trước hết, bà hỏi tại sao tôi để hai cậu bị đuổi nữa . Kế nữa, bà hỏi tại sao tôi không đem hai cậu về tối nay để bà nện . Rồi bà nhảy tới chụp tôi như con vịt chụp con bọ và đổ hết lỗi cho tôi. Nếu hai cậu không dẫn tôi theo qua nhà ông Able Quynder, thì tôi sẽ ở trong rừng suốt đêm và sẽ bị lính tuần chộp đầu. Thà bị bắt còn sướng hơn là bị bà Beet iss vồ khi bà nổi xung.

    Hai anh em song sinh nhìn nét mặt cương quyết của gã da đen, vừa do dự vừa bực tức .

    − Điên khùng như nó thì dễ bị lính tuần bắt lắm, mà như vậy là má sẽ có chuyện để chế nhạo thêm mấy tuần. Tao quả quyết là bọn da đen còn rắc rối hơn ai hết . Lắm lúc tao nghĩ bọn chủ trương bãi bỏ chế độ mãi nô có lý.

    − Để thằng Jeems gánh chịu những gì chính mình phải chịu là không tốt . Mình phải đem nó theo. Nầy thằng mọi khùng mặt dày mày dạn kia, nếu mầy lỡ lời hay làm bộ làm tịch trước đám hắc chủng của ông Quynder, và nói bóng nói gió là nhà mình luôn luôn ăn gà quay và đùi heo muối trong khi họ chỉ được ăn thỏ và chuột rừng thôi, thì tao... Tao sẽ nói cho bà biết. Và tụi tao cũng không cho mầy đi theo đánh giặc.

    − Làm bộ làm tịch gì? Tôi mà phải cần lên mặt với lũ da đen rẻ tiền đó à? Thưa cậu, không đâu. Tôi là người đàng hoàng, lịch sự mà. Bà Beet iss dạy tôi cách xử sự cũng như đã dạy hai cậu.

    Stuart chép miệng:

    − Rất tiếc là bà già đã uổng công với cả ba. Thôi đi.
    Anh ta thúc đinh giày vào hông ngựa khiến nó nhảy vọt qua một cách dễ dàng bức rào chắn giữa con lộ và đồn điền đất mềm của ông O Hara. Brent phóng ngựa theo và kế đó là Jeems, nhưng gã da đen phải ôm ghì lấy bờm ngựa. Jeems không thích nhảy rào, nhưng nó buộc lòng phải phóng qua những bức rào cao hơn để luôn luôn theo sát chủ.

    Giữa lúc ba thầy trò băng qua những luống cày đỏ sậm đi xuống triền đồi để tới lòng sông trong màn đêm buông xuống, Brent bỗng nói to với em:

    − Ê, Stu! Mầy có thấy là đáng lý con Scarlett phải mời mình ở lại không?
    Stuart đáp ngay:

    − Theo tao thì phải vậy. Tại sao mầy nghĩ là ...

    Truyện

  • Mơ về một ngày... (chuỗi nhật ký đời thường)
    Nam_devil

    Vẽ cuộc sống bằng ước mơ và lòng tin!

    Hôm nay thức dậy, cơ thể mỏi nhừ, mỏi hơn mỗi ngày nên tôi mới nói thế. Hơn ai hết tôi cảm nhận tốt nhất sức khỏe của mình, hôm nay tôi không mệt, không khó thở, vì vậy không đáng lo. Tôi ở phòng một mình, 7h bật máy lên, tôi vào ngày những forum để đọc và nghiền ngẫm rồi lại post vài dòng góp vui cho những 4rum ấy, mãi mê mà xém quên ăn sáng, đến lúc nhớ ra thì mới biết mình chỉ còn mỗi cái bánh Choco-pie ở trong ngăn tủ, ăn xong cái bánh rồi ngồi máy tiếp, vừa online vừa mở Microsoft Office Word ra, tập trung để viết tiếp những câu chuyện dang dỡ, nhưng cảm xúc bí bùng, tâm trạng đốt cháy tư duy, không nghĩ được gì ngoài những hoạch địch ngớ ngẩn của riêng mình, đấu tranh với những suy nghĩ tiêu cực để mong sao tâm hồn thư thái toàn vẹn cho một ngày mới. Nhạc lên, một cốc vang đỏ (ít thôi), sưởi ấm được trái tim rồi, còn gì vui hơn khi để đầu không nghĩ về qua khứ. Buổi sáng nhẹ nhàng như thế.

    Khi cơm trưa tập thể xong, định ra ngoài nhâm nhi ly sữa cafe đá cho lòng khoan khoái, nhưng chợt nghĩ về kinh tế gia đình, chẳng dám uống, đành trở lại phòng, bật tivi xem có gì hay không để cố không phải mở máy tính, tập cho quen chứ sắp tới là phải nhịn luôn cả mạng và cả máy.

    Đang lim dim cùng cái tivi ồn ĩ, ba về, em về. Sau cái ngày bị bãi chức, nom ba vẫn cứ vui, ba vẫn tin vào tình người, tin vào bản thân và ba tin vào gia đình nữa, tôi bớt lo. Ba cha con leo cả lên giường, lên nệm, đang ngủ thì tin nhắn của người này, điện thoại của người kia, hai cha con tôi nhận liên tục, em trai thì trầm tính vì thế điện thoại nó cũng im như nó. Rồi lại chẳng chợp mắt được, ba cha con tâm sự, ba kể về công việc, kể về lòng người nham hiểm, kể về chuyên môn của ba, thiết là để em tôi nghe mà có kinh nghiệm đi làm sau này. Trò chuyện với nhau, tôi thấy cái bản tính độc đoán của ba không tồn tại giữa buổi tâm sự cha con, tình cảm và lắng đọng, dù có một chút trách đời, nhưng ba vẫn kết câu phải tin vào người lãnh đạo mình, vì ông ấy chính là bạn thởu bé của ba, một người tốt tính và điềm đạm, tôi thấy ba còn hy vọng để cho mừng mừng trong lòng.

    Mỗi ngày của tôi đều hao hao như nhau, nhưng có ngày thật ý nghĩa, có ngày thật buồn chán, nhưng tôi luôn tự mình vẽ một cuộc sống bắng ước mơ và niềm tin!

    Nhật Ký Tuổi Hoa

  • Những điều nhỏ bé......
    Nam_devil

    Có chút nào yêu thương em được nhận từ một người xa lạ chưa?
    Có một chút nào động lục khi em nghĩ về ai chưa?
    Có một chút gì bồi hồi khi ai đó cười với em chưa?

    Trà sữa cho Tâm hồn

  • Quỷ báo danh!
    Nam_devil

    Nhím™:

    Nhím™:
    ** Sẽ ko khóc... sẽ ko chán nản... Sẽ sống thật vs bản thân mình... vì ở đâu đó có 1 người thật sự quan tâm đến mình :)**

    Nhím có chắc là không còn khóc nữa không? Nhím hãy nhìn vào những mảnh đời nhỏ bé và hãy tử nhủ mình phải vui vì mình vẫn còn đó nhiều yêu thương. Em sẽ hủy hoại một tâm hồn trong sáng trong con người mình nếu cứ khóc cho những điều vô nghĩa, nghịch cảnh sẽ không là gì nếu ta biết yêu thương nhé em!

    Thành viên diễn đàn

  • Mưa, gửi người con gái đang tâm sự dưới mưa!
    Nam_devil

    Nhím™:
    Cứ ngỡ như là.....:).....

    Em cứ ngỡ như là một giấc mơ, nhưng chàng là hiện thực, cơn mưa này là hiện thực, cơn mưa hôm qua và quá khứ kia của em với anh cũng là hiện thực... Em bối rối, em mâu thuẫn, em còn nhớ anh lắm, nhớ cơn mưa kia lắm. Còn chàng thì một lòng với em, một lòng với vũ điệu mưa bay lãng mạn này. Giữa quá khứ mộng mơ và hiện tại êm ái, em phải lựa chọn một, yêu một và mãi mãi là một mà thôi. Em sợ lắm, sợ phải xa anh với quá khứ dai dẳng và mơ mộng, nhưng em không muốn ở lại một mình nơi đây, dưới bầu trời kỳ lạ hôm nay để rồi nhìn chàng xa khuất trong cơn mưa dưới mầu nắng.

    _ Em có thể ngỡ anh là người ấy- chàng dịu dàng nói khi ôm sát em vào lòng, vẫn điệu nhảy, chàng duy trì một cách rung động và êm ái- Hay em cứ để người ấy về lại trong anh, anh đều hạnh phúc, anh đến đây để làm em vui, làm em tìm thấy lại tình yêu ngày nào, làm em thấy ấm áp dẫu đứng dưới mưa.

    _ Thật không anh?

    _ Thật chứ em, nào ta hãy nhảy tiếp đoạn điệp khúc này nhé.

    Chậm rãi và lắng đọng, để rồi trào dâng và mạnh mẽ, vũ điệu dưới mưa mang chút nắng, em và chàng sẽ cứ hoài như thế dẫu có ngỡ như là tình yêu của anh đang trong chàng hay em tin là chàng là chàng đến từ một nơi đã nghe thấy nhịp tim em.
    **
    Cảm ơn cơn mưa...**

    Đà Lạt: Góc tản mạn

  • Mưa, gửi người con gái đang tâm sự dưới mưa!
    Nam_devil

    **

    Nhím™:
    " có cô bé, ngồi dưới mưa, siêu ngốc...
    rồi bật khóc, siêu khùng...
    rồi đùng đùng, nổi giận...
    hận người yêu, vô tình...
    bất thình lình, ai xuất hiện...
    nắm tay pé... đi về cuối chân trời..."
    Cảm ơn vì đã quan tâm đến 1 đứa ngốc như em...:)...
    ...........................
    Lặng yên nghe tiếng mưa rơi, lặng yên để thấy đêm trôi........
    Lặng yên nghe tiếng thở dài, lặng yên những xót xa trong tôi........
    ... h e chỉ mún thế này thôi...... một cơn mưa.... làm tan biến tất cả.....:)...

    P/s: ...một ngày... cô bé đã gặp đc người mà cô bé tin tưởng... ko ngần ngại... cô bé nói hết suy nghĩ của mình cho người đó... cảm giác thật ấm áp vì có 1 người thật lòng quan tâm đến mình... :)

    • Em có được biết anh đến từ đâu đến không?- em mỉm cười, nụ cười đã trở lại trên đôi môi tinh khiết của em.

    • Anh không biết mình từ đâu đến, chỉ biết là có ai đó đang chờ anh dưới cơn mưa, chỉ biết ai đó nhìn giọt nắng mong chờ sự ấm áp- chàng trả lời giọng của một thiên thần đọng rõ.

    • Trái tim anh có lạnh không? Trái tim em lạnh lắm

    • Thì anh đến đây để sưởi ấm tim em.

    • Sưởi ấm bằng gì hả anh?

    • Bằng trái tim mang bài ca êm ái, bằng giọt mưa mang tình yêu trong sáng, hòa cùng điệu nhảy hai ta.

    Những ngón tay chàng đan vào tay em, đôi chần chàng đỡ lấy bàn chân em, uyển chuyển lả lướt trên mặt cỏ tươi tắn, cơn mưa thay cung đàn đệm thành khúc nhạc êm ái, vũ điệu tình nhân ngây ngất dưới mưa. Đôi môi chàng áp vào môi em cho một nụ hôn nòng cháy, để từ đó cơn mưa tình yêu bắt đầu...
    **

    Đà Lạt: Góc tản mạn

  • Quỷ báo danh!
    Nam_devil

    mam:
    sống là phải có mục tiêu chứ sống mà không biết để làm gì thì sống để làm gì nhỉ

    Hy vọng mam nói rõ và tình nghĩa hơn!

    Thành viên diễn đàn

  • Quỷ báo danh!
    Nam_devil

    I'm Devil

    "Đừng khóc, xin ai đó đừng khóc nếu đang đứng cạnh tôi, vì tôi sẽ là một giọt lệ huy hoàng mong niềm vui cho bạn. Đừng chán nản, xin đừng chán nản, nếu bạn còn nhớ đến tôi, nhớ đến những thất bại lớn lao. Nếu bạn vui, có thể quên tôi nhưng chớ quên tôi khi bạn muốn niềm an ủi từ ai đó. Trước khi bạn quyết định buông xuôi thì hãy thử nắm lấy bàn tay tôi, tay tôi không dài nhưng đủ để kéo bạn về với cuộc đời."

    Thành viên diễn đàn

  • Mưa, gửi người con gái đang tâm sự dưới mưa!
    Nam_devil

    Cendy:
    Tình yêu muôn đời vẫn thế, con người ko bất tử nhưng tình yêu thì vĩnh hằng. "Cái chết ko đặt dấu chấm hết cho tình yêu".
    Sẽ thế nào nếu bạn ko nhận ra những gì mình đang có cho đển khi nó biến mất?
    BẠN sẽ làm j nếu cho bạn cơ hội thứ hai để bạn yêu và đc yêu, sẽ thế nào nếu bạn chỉ còn 1 ngày để thay đổi số mệnh.
    Bạn chỉ muốn siết chặt bàn tay của người yêu khi xem Titanic.
    Bạn chỉ muốn nhìn thật sâu vào mắt người mình yêu và nói rằng "Em yêu anh" khi xem The Notebook.
    Hay bạn chỉ muốn ôm cô ấy trong vòng tay ấm áp của mình khi xem Just like Heaven.
    Hãy trân trọng tình yêu - những gì bạn đang có. Hãy yêu và đón nhận tình yêu !!! Đừng đợi để sau này bạn ko phải hối tiếc về điều gì.

    Topic này mình viết về mưa để so sánh tình yêu của nhân vật (câu chuyện này mình viết ra để dành tặng cho 1 người trong dalathoa) chứ đâu chỉ nhấn mạnh về tình yêu đâu. Nhưng dù sao cũng cảm ơn Cendy vì chia sẻ những cảm nhận vè khía cạnh tình yêu cho mọi người.

    Đà Lạt: Góc tản mạn

  • Mưa, gửi người con gái đang tâm sự dưới mưa!
    Nam_devil

    Bình nguyên một màu trắng xóa. Để em ngắm từng hạt mưa rơi bên khung cửa, lúc thì nhẹ nhàng, lúc thì ào ạt như mối tình em với anh, Cơn mưa nặng trịu, nghiêng ngữa dưới bầu trời như nỗi lòng em hôm nay, mưa cuốn phăng đi tất cả những gì trên mặt đất, nhưng lại để lại cặn bã như tình yêu của em với anh lắng đọng lại một nỗi buồn. Em muốn khóc, muốn gào thét cho kỉ niệm hôm nào chỉ còn là một hạt mưa mang kiếp hòa tan. Em nhớ anh, nhớ lắm cái ngày đầu tiên khi ta đứng dưới cơn mưa để rồi cả hai đứa ướt sủng khi nhận ra trái tim mình đã trói chặt vào nhau, anh và em non nớt trong mối tình vu vơ và giận hờn. Trong một thế giới già cỗi này, chúng ta là hai con chim nhỏ bé đang cố cất tiếng hót để mang niềm vui cho nhau, nhưng khi cơn mưa qua, anh đã đi, như một cánh chim bay đi để một còn lại đơn côi trong mùa đông đầy giông bão.

    Mưa, cơn mưa dai dẳng cùng tiếng nhạc hòa tấu không lời u sầu, em kéo cao chiếc áo cổ lọ lên, nhưng vẫn lạnh, chiếc điện thoai trong tay một vẻ cô độc, em chờ anh, chờ một dòng tin trong cơn mưa này. Quyển nhật ký mang bao kỷ niệm giờ được em đặt bên những bông hoa lưu ly bé nhỏ và tinh khiết để chờ đợi anh đến cầm tay em viết, viết tiếp cho đoạn dừng trong buổi mưa buồn ngày hôm đó, ngày anh để em đứng một mình trong sự hụt hẫng và vỡ òa. Dưới cơn mưa tháng mười ướt lạnh và cô đọng, em thơ thẩn mơ về một ngày nắng ấm. Tiết trời đông lạnh giá cũng đã trôi qua, nhưng cơn mưa dầm đang trút đầy trong lòng em. Mùa xuân có nắng chan hòa trên cánh đồng hoa ngàn sắc trăm hương, em đứng giữa nhưng lòng bao ngao ngán, em nhớ mưa như nhớ anh cho lòng thật tái tê.

    Rồi một hôm, dưới trời tháng ba, độ xuân rực rỡ và sức sống căng tràn, đứng trên đồng cỏ tươi tốt cất lên bài hát hôm nào, thì tia nắng vàng chợt tắt, mặt em buồn cho dòng lệ rơi dưới làn sương lạnh lùng. Trời ấm sao giờ đổi màu muốn mưa, phải chăng trời chỉ muốn em sống hoài với cơn mưa u ám. Mưa xuống sao trời vẫn sáng, phía đông mặt trời đã trở lại, chỉ một mảng trời còn mưa lất phất, em nhận ra mà lòng thất kỳ lạ. Rồi từ nơi ấy có bóng ai đang xuất hiện, em không biết là ai nhưng sao tim em đập rộn ràng, một thiên sứ xuất hiện dưới bầu trời vừa mưa vừa nắng, người ta đến gần, nâng chiếc cằm em, vuốt đôi mày em, lau khô những giọt nước mắt, chàng nói:

    _ Hãy cùng anh khiêu vũ dưới mưa nhé, để những tia nắng làm ấm và chứng kiến.

    _ Khiêu vũ? Nhạc đâu anh? Mà anh là ai?

    _ Nhạc là nhịp tim đang đập rộn ràng của hai ta, nhạc là những hạt mưa bay bỏng đó em. Anh là mưa, anh là người em đang chờ!

    P/s: Tôi tặng bài này cho một cô bé, cô bé mà tôi chưa một lần gặp mặt, chưa một lần truyện trò ngoài đời. Tôi chỉ tình cờ quen em trên một lần dạo chơi trên internet. Em tâm sự với tối, em nói em thích ngắm mưa, mưa làm em nhớ người em yêu! Và em đã cho tôi cảm xúc để viết ra bài tản văn dỡ ẹc này.

    Đà Lạt: Góc tản mạn

  • Nỗi đau người cha mất 7 đứa con cùng vì bệnh gan, mật
    Nam_devil

    **

    CapheTung:
    Chưa hiểu câu hỏi của anh Cham Lão!

    Ý Hạnh về hoàn cảnh trên là để chia sẻ thông tin cho mọi người cảm thấy mình may mắn hơn nhiều người!:)

    Còn ý nghĩa chữ ký của Hạnh thì nó rõ ràng là như thế! :D
    2n

    Nam đồng ý với chị Hạnh, dù chúng ta không thể làm gì được cho những hoàn cảnh như thế, nhưng những hoàn cảnh này nhắc nhở chúng ta không được bi quan và còn phải biết chạnh lòng với những mảnh đời khác!

    **

    Những mảnh đời thiếu may mắn

  • Tại sao phụ nữ khóc?
    Nam_devil

    hịc, phụ nữ hay khóc thật. Mẹ anh cũng thế, nhưng khi bà khóc anh chẳng biết làm gì hơn là rơm rớm nước mắt theo, thế mới nói nước mắt có thể chia sẻ, nếu em khóc hãy gọi anh, anh sẽ khóc cùng nhá. Thương nhím!

    Thân: Hữu Nam

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Ngẫm ...
    Nam_devil

    Nghe buồn quá, vui lên chớ Yuri.

    Nhật Ký Tuổi Hoa

  • Chúc mừng sinh nhật Caythonggia,sinhviendalat 23.3
    Nam_devil

    Chúc mừng sinh nhật chú Unk, chúc chú mạnh khỏe, và điều hành diễn đàn tốt nhé

    Thành viên diễn đàn chúc mừng sn dlh

  • Mưa đá
    Nam_devil

    Xinh thế này sao lại nick name là mưa đá nhểy? cá tình của người đẹp nằm ở chỗ đó ư? rất vui đc làm quen với cơn mưa tàn phá mùa màng.

    Hình ảnh thành viên
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
  • 7
  • 8
  • 9
  • 10
  • 11
  • 6 / 11

Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

10.542 chuyến · 36.638 lời nhắn · 29.501 hành khách

Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

Powered by NodeBB Contributors
  • Bài viết đầu tiên
    Bài viết cuối cùng