Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
Số hành khách HK-2009-1672

Nam_devil

@Nam_devil
Bỏ theo dõi Theo dấu
Thông tin
Bài Viết
209
Chủ Đề
44
Chia sẻ
0
Nhóm
0
Người theo dõi
0
Đang theo dõi
0

Sổ hành trình — lời nhắn

Gần đây Tốt Tranh cãi

  • Khi nai con lạc đường
    Nam_devil

    Khi nai con lạc đường

    Sáng tác: Hữu Nam

    -Hôm nay con đi học thêm cô Mai- nó chủ động nói khi từ trên cầu thang bước xuống khi trông thấy bố mẹ hắn đang ngồi ở sô-pha ở phòng lớn, mỗi người mỗi mặt bởi họ là cặp vợ chồng chẳng mấy hạnh phúc, thái độ của họ như thế với nhau là đang ở mức độ nhẹ.

    -À con quên nữa, hôm nay là ngày đóng tiền học thêm mẹ ạ- nó nói một vẻ vô tư.

    Mẹ nó chưa nói gì thì ông bố đã móc trong ví ra một số tiền hơn phí đóng học đưa nó mà chẳng tỏ ra thái độ gì ngoài một câu nói:

    -Con cầm cả đi, để còn mà tiêu vặt.

    Nó nhìn sang mẹ, có vẻ bà không ý kiến gì nên nó cầm và khi vừa ra khỏi cửa mới kiểm tra số tiền, số tiền dư còn hơn cả số tiền đóng học đến mấy lần, nó nhún vai với vẻ dửng dưng. Nó đã bao giờ tiêu tiền đâu mà, quần áo, sách vở tất cả đều được mẹ nó trang bị không thiếu. Tuy thế nó vẫn cứ cất đã và một tài sản riêng bất đắc dĩ đã được thiết lập mấy lâu nay…

    Lớp học thêm lại vắng đám thằng Nguyên, cứ đến ngày đóng tiền là bọn nó lại vắng mặt, có lẽ đã đem tiền nộp học đi tiêu khiển rồi. Cô giáo hậm hực vì điều đó mà không khí lớp học thêm trở nên nặng nề. Hôm nay nó làm bài qua loa dù cô giáo không quên nghĩa vụ của mình, khi tan lớp nó cảm thấy chút gì nao núng, tâm trạng nó không còn đó sự vô tư nó mà bỗng nhiên không muốn về nhà, cũng chính lúc đó nó thấy đám thằng Nguyên đang đi trên đường nói chuyện tỉ tê rất vui.

    -Các cậu lại không đến lớp cô Mai nữa à?

    -Đến làm gì?- thằng Nguyên đáp- À mà cô ấy có nói gì bọn tao không?

    -Trả lời hay thế còn hỏi. Cô ấy bực và càm ràm nhưng mình không nghe rõ cô ấy nói câu gì.

    Chúng hỏi vậy thôi chứ chẳng buồn bận tâm, kiểu gì ngày mai chúng cũng bị cô giáo tra hỏi thôi mà.

    -Mà này, hôm nay chủ nhật đi chơi với bọn tao, mày học nhiều quá đâm lú ra đấy- thằng Nguyên rủ rê nó.

    -Đúng, nom mày lú lắm Phương à- thằng khác hí hửng hùa theo- Đi chơi cho thoải mái cuộc đời, ai đời một thằng đang tuổi lớn mà chã biết gì ngoài sách vở.

    Nó lưỡng lự rồi gật đầu xuôi theo và sau đó leo lên xe chúng đi. Khi những chiếc xe chạy nhanh trên những con đường khác nhau nó có nhiều cảm giác lo lắng. Nó thấy bồn chồn vì đây là lần đầu tiên nó đi chơi xa mà chưa có kế hoạch nhưng những cảm giác lại khiến nó cảm thấy rất hứng khởi. Tuy nhiên đám thằng Nguyên không phải là những đứa đua xe, gây sự và đánh nhau, chúng chỉ có chơi điện tử và bi-a không thôi nên từ đó mà nó an tâm.

    Nơi đến là một căn nhà rộng thênh thang, dáng dấp cũ nát nằm cuối một con đường đầy cỏ voi hai bên, nhà cửa quanh đó hầu như là không có mà chỉ hiện ra một, hai cái xưởng cưa hay vài cái xưởng khác trong khu chế xuất tự phát. Và lạ lẫm hơn với nó khi vừa bước vào trong, căn nhà trống toác chỉ hiện ra những cột trụ vuông vức với màu vôi đã phai hẳn, nền nhà nứt nẻ lộ ra những lớp đất dưới lớp xi măng. Rồi bỗng nhiên nó giật mình khi trước mặt nó rất đông người mà hầu như họ chẳng ai mảy may sự xuất hiện của nó và đám bạn, đám người đó chia nhau ra nhiều nhóm, mỗi nhóm có từ năm đến tám người, trên tay họ cầm tiền, cầm những quân bài và nghi ngút khói thuốc tỏa ra sặc sụa.

    Nó chưa kịp phản ứng gì thì đám thằng Nguyên nhanh như cắt lao đến chen chân vào sòng bạc, nó lặng thinh ngỡ ngàng khi thấy tất cả bọn chúng đều có chân trong đám người đó, và cả bọn thể hiện hình ảnh của một tay đánh bạc rất điệu nghệ. Lúc đầu nó nhìn hơi ngứa mắt, nhưng khi quan sát thật lâu thì nó cảm thấy có điều thích thú.


    Khi bà Loan về đến nhà là gần cuối bữa trưa, bà ngạc nhiên vì ông Lâm, chồng bà vẫn nguyên bộ đồ cộc ngồi ở phòng khách với tờ tạp chí chứng khoán và ngạc nhiên hơn là thằng Phương giờ này chưa thấy về.

    -Con nó đi đâu nữa à bố nó?

    -Nó đã về đâu mà bà hỏi thế?- ông chồng trả lời dửng dưng

    -Anh có thôi ngay cái kiểu trả lời cộc lốc đó không?- bà Loan tỏ hẳn thái độ bực tức- Anh làm tôi cảm thấy phát ngán.

    Ông chồng đặt cuốn tạp chí xuống bàn, đứng dậy và bỏ lên gác mà chẳng buồn nói gì. Bà Loan thở dài, bà ngán ngẩm và hối hận biết thế trước kia bà đừng lấy ông. Dẫu vậy cả hai người cũng còn đó thằng Phương, bà nghĩ đến con trai mà gạt đi mọi phiền toái khỏi đầu.

    Ông Lâm định vào phòng làm việc giải quyết mấy việc dở dang nhưng khi đi ngang qua phòng con trai còn cửa mở nên ông vào trong xem sao. “Căn phòng con trai của mình đây ư?” ông cứ ngờ ngợ như một người xa xứ vừa mới trở về thăm nhà vì đã lâu lắm rồi ông đã vào phòng nó đâu, có lẽ từ hồi nó lên mười hai tuổi đến nay. Trong thật gọn gàng, tất cả mọi đồ vật của nó đều còn bóng loáng, duy chỉ có trái bóng mà ông tặng nó vào năm nó lên bảy đã cũ đi, nhưng nhìn trái bóng cũ trầy trụa đó mà ông chạnh lòng và xấu hổ. “Trái bóng… mười năm rồi mà nó còn giữ được ư?” và thế là ông chột dạ mà liên tục nghĩ về thời gian trước đây, thời gian mà gia đình ông còn trong cái cảnh túng thiếu nhưng lại luôn bên nhau từng giờ, cái thời mà vợ chồng ông cùng cậu con trai nhỏ được coi là một gia đình trẻ hạnh phúc nhất ở cái khu nhà toàn là thương gia này.

    “Sao giờ này nó chưa về?” thình lình ông bị giật mình về việc nó vắng nhà vào giữa trưa của ngày chủ nhật, ông không biết là nó có hay đi ra ngoài vào giờ ăn trưa không vì ông có khi nào ở nhà đâu, nhưng thực sự ông hơi lo lắng và ông đã hỏi vợ.

    -Anh thì có bao giờ để ý đến vợ con đâu. Chưa bao giờ nó về muộn mà không báo trước cả.

    -Có khi nào nó đi chơi với đám bạn hư nào không hả mẹ nó?- ông Lâm vụng về hỏi điều ngớ ngẩn làm bà Loan lo lắng tột cùng, nhưng bà cũng có trấn tĩnh bằng cách trách khứ chồng:

    -Anh chẳng bao giờ hiểu con mình cả, nó mới chỉ nói là hôm nay con sẽ đóng tiền học thêm là anh đã đưa tiền ngay cho nó, anh có biết là số tiền hiện nó có là bao nhiêu không? hơn cả gia tài của hai vợ chồng mình cách đây mười lăm năm đấy, nhờ cái khoản đóng tiền học phí đấy, nhưng nó chẳng dùng đến một ngàn nào cả, cái cách quan tâm của anh như thế có đáng không?

    -Ừ, nhưng sao giờ này con nó chưa về?- ông chồng lơ đãng lời trách móc của của vợ

    -Tôi không biết, nhưng sao hôm nay anh lạ thế, anh biết lo lắng cho con mình từ khi nào vậy?

    Ông Lâm không lưu tâm đến bản tính cố chấp của phụ nữ, ông tìm ra một vẻ điềm tĩnh để nói:

    -Anh thật sự xin lỗi về thời gian qua, em biết đấy thời buổi này mà lơ là một cái là coi như phá sản em ạ.

    -Đấy, kiểu gì anh cũng đưa ra cái lý do đó. Sự nghiệp anh quan trọng đến mức mà anh không thể ngồi trò chuyện với con trai mình lấy một phút được sao? và chuyện phá sản chỉ tìm đến khi người ta quan tâm đến gia đình mình thôi sao? Anh càng nói làm tôi càng thấy tức mà.

    -Em không bình tĩnh được sao? Trước kia em đâu có thế.

    -Phải vì trước kia tôi đã đặt niềm tin vào anh tất cả mọi việc, kể cả tin anh sẽ mãi là một người bố tuyệt vời, nhưng anh đã làm được gì ngoài cái việc tô vẽ cho nhân danh anh? sự nghiệp, tiền tài? nói thật là không có số tiền dư giả của anh thì với số lương của tôi cũng đủ sức để nuôi con nó ăn học tử tế.

    Ông Lâm im lặng, mặt ông ưu tư tột độ, có vẻ như ông đã đánh mất đi nhiều điều mà ông không nhận ra cho đến ngày hôm nay. Và cho đến tối, sự dằn vặt của ông tăng lên khi con trai ông chưa về, còn vợ thì đã đóng kín cửa trong phòng với sự hờn trách người chồng.
    “Mình là một người cha thiếu trách nhiệm”- Thầm nói như thế rồi ông đánh xe đi tìm con…


    -Thằng này là ai thế hả Nguyên?- bất giác một tên hỏi bạn nó khi nó đang chăm chú xem cuộc chơi.

    -À, nó là bạn tui- Nguyên đáp nhanh

    -Thế nó có biết chơi không?

    Đến đó thì thằng Nguyên mới chú tâm đến người đang trò chuyện với mình, gã này là một tay bạc khó tính cũng là chủ sòng bài này, hắn rất ghét người lạ vào đây.

    -Tất nhiên rồi, nó khoái nhất là món cào rùa.

    -Thật không? nhìn mặt công tử bột thế kia mà chơi bời gì.

    -Úi xời, ông lại đùa rồi, những thằng như nó mới nhiều đam mê- thằng Nguyên nói xong rồi giựt tay nháy mắt với nó- Sao chưa chơi nữa mày? mau đặt một “cửa” đi chứ.

    Nó ngơ ngác, và nhân lúc gã chủ sòng đang tập trung “chiến đấu” thì Nguyên nói nhỏ với nó:

    -Tao biết mày có tiền, và mày cũng đang muốn chơi.

    -Làm gì có- nó bác bỏ- Mình không biết chơi

    -Chẳng lẽ cả cào rùa mày cũng không biết, mày chơi đi nếu không muốn lão đuổi bọn tao đi, lão ghét ai đưa kẻ “ngoại đạo” vào lắm, chứng tỏ đi, món đó dễ mà.

    Phần vì không muốn bạn bị đuổi, phần thì không muốn làm kẻ ngoài cuộc, bởi nó cũng đang muốn tìm tòi xem sao, nó hy vọng là sẽ vui. Và với số tiền mà nó cầm đi lúc sáng thì có lẽ đủ cho nó chơi đến tối, tối về là vừa.

    -Chơi lớn hơn nữa đi-thằng Nguyên nói sau khi nó thắng liên tiếp mấy ván- Mày đang đỏ đấy.

    Đúng là nó đang rất đỏ, sau vài ván và nó đã ăn được cả trăm bạc, một mạch nó vẫn ăn liên tiếp những lần đặt sau đó, và khi nó có ý định chuẩn bị ra về thì bất thình lình cánh cửa ngôi nhà bị đạp tung ra, hắn không thể tin đó là thật. Đám người phá tung cửa là những anh dân phòng, khi đó nó chỉ có một suy nghĩ duy nhất trong đầu đó là “không thể để bị bắt” và vì quá hỗn loạn mà nó chưa ai kịp nhìn ra nó, nó cố gắng trà trộn vào cái đám người hỗn loạn đó rồi bứt chạy ra ngoài, nhưng lại có một vài người đuổi theo nó. Những người đuổi theo nó không phải là những anh dân phòng mà là những kẻ vừa ngồi đánh bạc cùng với nó ban nãy, cùng lúc nó nhìn vào túi áo trắng của mình đang cộm tiền và nó hiểu ra vấn đề.
    Nó cố gắng chạy thật nhanh bằng tất cả bản năng, cảnh tượng nơi đây mờ mịt, các bụi cỏ rậm rạp và các gò đất nhô lên làm nó không tài nào chạy nhanh hơn bọn chúng, và khi đến bên bờ một con sông nó phải dừng lại vì chưa bao giờ bơi cả, và nó nhớ đến một câu nói “Ba sẽ dạy con bơi khi nào con lớn”. Nó lớn rồi mà, nó quay cuồng khi nhận ra mình đã lớn và lời hứa kia thì không thấy nó lớn, nó hét lớn và vừa lúc bọn chúng đã lao vào nó như bầy sói lao vài con nai lạc đường.

    Bọn người giang hồ hành xử nó như một kẻ bất tín, chúng đánh nó rồi cướp hết số tiền cho đến khi nó không còn một cắc nào trong người. Nó đau buốt trên những vết bầm, nó lăn giữa bãi cỏ xanh tràn ngập ánh trăng, mặt nước lung linh cũng không làm nó bớt đau. Mình mẩy nó ê ẩm, tiền đã mất hết và điều duy nhất nó muốn bây giờ là có ai đó đến đưa nó về nhà.


    Cầm tay lái, vô thức ông cho xe đi qua những con đường mà trước đây ông cùng con trai mình đi, những kỷ niệm của hai cha con òa về trong ông. Bên ngoài tấm kính chắn, những hạt mưa vắt chéo rồi bị chiếc cần gạt hất đi một cách phủ phàng. Ông chẳng biết tìm nó ở đâu trong khi ông chạy khắp nơi kêu tên nó, thân hình ông ướt nhẹp vì tâm can ông mách bảo rằng “con mình ở đâu đây thôi, gần đây…”

    Ở nhà, bà Loan không thấy con về, tính nết yếu đuổi của phụ nữ khiến bà lo lắng đến độ bà đã bấm nhanh số điện thoại của đến cảnh sát cơ động.

    -Ai đấy?- một giọng cương trực đầu dây bên kia hỏi.

    -Là tôi…tôi đây. Các anh giúp tôi… tôi với.

    -Chị hãy bình tĩnh rồi nói cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì.

    Bà Loan bừng tỉnh, và bà xin lỗi rồi dập máy nhưng không ngừng hành động. Bà vào phòng Phương cầm lấy khung hình rồi đi ngay đến đồn công an gần đó và xin nhờ họ tìm giúp đứa con trai của mình.


    Kỳ lạ thay, khi cơn mưa xuống, Phương đã không còn cảm giác đau nữa. Nó đứng dậy và đi dưới mưa như một chiến binh thoát trận đang tìm đường về nhà. Nhưng nó đâu biết những nơi này là đâu, và đến khi cơn đói hành hạ nó là lúc nó có mặt tại một khu chợ. Những giác quan của nó như tập trung tất cả đến những mùi thơm của thức ăn, nhưng trong người nó nào còn đồng nào nữa. Thoáng trong đầu nó như xuất hiện một ý nghĩ tồi tệ, những chiếc bánh rán là mục tiêu của nó, chẳng còn đường nào khác cho một thằng nhỏ sắp chết vì đói.

    Nó chạy đến giật chiếc bánh trên quầy hàng ăn rồi thật nhanh và bằng cả sức lực nó tẩu thoát, một lần nữa lại có những người đuổi theo nó, nhưng lần này nó đã gặp may. Đến một xó xỉnh, nó ru rúp cùng với chiếc bánh, nó chấp nhận ngấu nghiến chiếc bánh mà nó đã ăn cắp. Khi cơn đói đã qua, nó lại thất thểu đi dưới bầu trời xám xịt, nỗi khao khát muốn trở về nhà càng lúc nàng dâng lên, song lòng hối hận cũng từ đó mà càng thêm nhiều.

    Đến một con phố rất lớn và nhiều người hơn, nó nhận ra đây là trung tâm của thành phố và nó cũng đã biết hướng về nhà, nó đang tính toán cách về nhà nhanh nhất…

    Ông Lâm ướt sủng chạy về nhà với nỗi tuyệt vọng khi biết con mình vẫn chưa về. Nhìn chồng ra nông nỗi đó, bà Loan đã vơi tức mà thương chồng, nhưng vì đang lo lắng hết đỗi cho con mà bà không thể nói nên lời nào vào lúc này cả. Bà đưa bộ đồ cho ông thay rồi lòng bồn chồn ngóng tin tức của công an, chồng bà không biết bà đã nhờ những người có trức trách tìm giúp con mình.

    -Anh sai rồi- ông Lâm cầm nắm chặt lấy tay vợ với vẻ ân hận- Lẽ ra anh phải biết là con nó cần thứ gì và cả em nữa, anh đã phạm sai lầm lớn với hai mẹ con.

    Bà Loan bỗng khóc không phải vì lời xin lỗi của chồng mà bà nghĩ đến điều xấu nhất cho con mình, không khí trong căn phòng bỗng trở nên im lặng đến đáng sợ.

    Phương nhìn thấy công an đang tiến về phía mình, nó sợ họ đến bắt mình. Nó không cần đắn đo mà bỏ chạy thật nhanh, một lần nữa nó chạy và một lần nữa nó bị rượt đuổi. Nó chạy như một kẻ trộm bị phát giác, vừa chạy nó vừa hình dung đến những lời khép tội trước ba mẹ mình. Nỗi sợ đến cùng làm nó không còn đủ sức để chạy.

    -Cháu không chạy được mãi đâu…

    -Các chú tha cho cháu một lần này thôi.

    -Tha cho cháu để ba mẹ cháu cứ phải đi tìm cháu à- giọng người công an có vẻ nằm ngoài mức độ thẩm vấn- Hãy đi theo chú, chú sẽ đưa cháu về nhà.

    Nó như không tin nỗi, họ đến để đưa nó về nhà thật sao, nó chống cự vì sợ mình bị mắc bẫy.

    Hiểu được cảm giác của thằng nhỏ tội nghiệp, người công an rút điện thoại ra và anh cất giọng khi bên kia bắt máy:

    -Xin chào, đây có phải nhà ông bà Lâm không? tôi là trung úy Vinh ở đồn cảnh sát quận tám đây, chúng tôi đã tìm thấy cháu Lê Phương. Anh chị gặp cháu nhé.

    -Con trai đấy à? bố đây, bố xin lỗi con vì... Con hãy về nhà đi, bố mẹ đang chờ con.

    Hết


    Truyện lê hữu nam

  • Mưa đêm và niềm mất
    Nam_devil

    Mưa đêm và niềm mất.

    Mưa đêm là cơn mưa dầm không nhìn thấy

    Niềm mất là nỗi đau luôn tìm thấy…

    Cuộc sống thầm lặng dần khi ngày ngã về đêm, cuộc sống tái tê thêm khi những ánh sáng hồng trần dần lẩn khuất rồi vụt tắt trong bóng đêm, xa khuất trên con đường đời. Đêm đến, đong đếm giọt thời gian, cơn mưa rào mạnh mẽ tuôn trào như thể nó muốn gội rửa hết những ưu tư của màn đêm u sầu, như gội rửa cả lòng ta, mà… chẳng thể. Mưa dai dẳng, mưa ào ạt và mưa chẳng thiết tha lắm cho đêm dài lắng đọng, cứ thế mưa làm tâm can ta thêm bao nỗi muộn phiền, ngày tháng lả lơi và bao đêm chơi vơi, ta bỏ mặc thời gian, ta bỏ mặc những gì của ngày mai đi tới. Ta cô độc trong mưa, ta thì thầm khi mưa gào thét, ta gào thét khi mưa là giông tố, sẽ chẳng ai biết ta ở đâu, sẽ chẳng ai nghe thấy ta nói gì.

    Tình đến rồi tình đi, bạn đến rồi bạn đi, cuộc sống mang nhiều màu sắc đến bên ta, đùa giỡn với ta rồi bỏ mặc ta với một màu đen của màn đêm, với màu xám của áng mây và mưa. Rồi tất cả sẽ dần phai và quên lãng theo thời gian như cơn mưa tan đi để nhường ngày nắng đến, như màn đêm bỏ trốn cho mặt trời ló dạng. Cớ gì ta đau khổ khi quy luật là vậy, cớ gì ta hờn dỗi với cuộc đời ta khi cuộc sống vốn dĩ là thế… Thăng, trầm; hợp, tan và vui, buồn mấy ải. Hãy để mọi muộn phiền qua đi, như cơn mưa đêm qua cũng đã ngớt như ngày nắng hôm nay cũng đã lên, như giọt nước mắt ta đã cạn khô, như quy luật ấy là nụ cười sẽ trở lại trên bờ môi.

    “Ôm chặt vào!” Ta muốn ôm em lần nữa như để em biết rằng cái ôm của ta dành cho em luôn chặt, chặt hôm nay, chặt về sau, mãi mãi chặt… “Nắm tay bạn!” Bạn ơi! Đừng xa ta, đừng vì lẽ nào đó của cuộc sống mà bạn rời bỏ ta, hãy ở lại bên ta. Đừng nói với ta những lời chia ly, hợp rồi tan nhưng tan rồi sẽ hợp mà thôi. Bàn tay này không níu kéo được tình yêu, bàn tay này không giữ gìn được tình bạn thì chẳng phải ta đã mất hết ý nghĩa của cuộc sống bởi bàn tay ta quá nhỏ bé? Thì xin, xin cơn mưa hãy về lại, về lại đây để ta vẫn còn có mi, mưa ạ. Kìa, giọt nước mắt ta lại lăn, mây đen cũng đang đến, tí tách, tí tách… mưa!

    Mưa và mất.

    *Đêm 30-31/08/2010 *

    Tạp bút

  • Thành viên DLH ở Tp.HCM xưng danh
    Nam_devil

    Đã cập nhật...

    Trở về trang đầu để xem danh sách cập nhật.

    Họp mặt diễn đàn (Party - Event)

  • Tin yêu!
    Nam_devil

    Tin yêu!

    *Bài viết này tôi dành tặng cho một người con gái ở bên kia bờ Đại dương.
    
    Tôi là một người như thế nào? ngay cả tôi cũng không biết, nàng là người như thế nào? tôi cũng không biết. Tôi chỉ biết, tôi rất quý mến nàng, sự quý mến diễn ra rất nhanh. Sự quý mến ấy như một niềm tin yêu của tôi dành cho cuộc đời mình, bởi đôi lúc tôi là một người bi quan nhưng biết  chịu đựng, bởi đôi lúc tôi là người đáng ghét nhưng gần gũi. Còn nàng, một người con gái mà tôi chưa biết gì nhiều, người mà tôi biết ít nhất trong nhũng người tôi biết, chưa một lần nghe giọng nói, chưa một lần nhìn thấy nàng nhưng tôi vẫn tin nàng là một cô gái tuyệt vời, tuyệt và đáng trân trọng. 
    

    Những dòng tâm sự ngắn ngủi dẫn đến một đường dài cảm thông, nàng cũng có một cuộc đời bất trắc, và mặc dù nàng sống ở đất khách quê người, nhưng nàng là người con gái Việt thuần khiết. Dù nàng nói nàng là người có cá tính mạnh, nhưng làm sao có thể tin được khi tôi chỉ thấy ở nàng nhiều hoài niệm về bản thân, còn cách nàng cư xử với mọi người cũng thật dịu dàng, và nàng cũng tâm lý lắm (nàng cũng đã từng nói với tôi như vậy). Đôi khi tôi tự hỏi, nàng chỉ là một người xa lạ nhưng sao tôi lại bận tâm đến nàng nhiều như vậy, nàng là một người tự lập vì nàng lớn tuổi hơn tôi vậy cớ sao một người con trai nhỏ bé như tôi lại lo lắng cho nàng nhiều đến thế. Quả đúng như người ta nói “Suy nghĩ và tâm tư của con người thật phức tạp”.

    Tôi đoán khi mọi người đọc bài viết này của tôi, có người sẽ nghĩ tôi đã yêu nàng, yêu một cô gái trên internet, và tôi biết chắc chắn có người sẽ nghĩ “Cậu bé này” đa tình thật đấy” (cười). Không phải đâu, tình cảm của tôi dành cho nàng đẹp hơn cả tình yêu, thăng hoa hơn cả tình yêu và tôi tin nó cũng bền bỉ hơn cả tình yêu. Phức tạp quá phải không? Chẳng phải phức tạp lắm đâu vì trên khía cạnh nào đó thì nàng là người tôi tin tưởng nhất và thích khám phá nhất, ngay thời điểm này. Khi trò chuyện (online) với nàng, tôi cảm nhận được tâm tư của nàng, cả những vết thương trong quá khứ của nàng cũng làm tôi hiểu nàng hơn.
    Nàng mạnh mẽ thật ư? Đúng rồi, nàng mạnh mẽ lắm đấy, nhưng nàng cũng thật nhu mì, nhạy cảm và rất đáng yêu (Tâm hồn). Nếu có một điều ước về nàng thì tôi chỉ sẽ ước Nàng được hạnh phúc hơn theo năm tháng. Còn nếu nàng biết tôi yêu mến nàng theo cách này thì tôi mong Nàng cứ nghĩ những gì như nàng muốn nghĩ! Với tôi, cuộc đời như là một bản nhạc, lúc thăng, lúc trầm nhưng luôn kết thúc bằng một điệp khúc trào dâng, và điều đó khiến tôi tin yêu nàng và tin yêu mọi người…

    Không biết khi nàng nhận ra bài viết này (Tôi tin nàng sẽ đọc) dành cho nàng thì thoạt đầu nàng sẽ nghĩ gì, có lẽ nàng sẽ cười phủi, có thể nàng sẽ cảm động, có thể nàng sẽ trầm từ với nhiều câu hỏi, có thể nàng nghĩ về tôi như một đứa trẻ con. Ai đó ơi! Hãy tin rằng những điều N nói là sự chân thành nha. N chưa bao giờ yêu mến một người theo cách này, N cũng chưa bao giờ tin có thứ tình cảm nào đẹp hơn tình yêu. Với N, sự tin yêu đến bên đó rất hồn nhiên…Chúng ta mãi là bạn của nhau nhé – Tin yêu nhiều lắm!
    05-06-2010

    Tạp bút

  • Viết về mẹ...Viết cho những yêu thương.
    Nam_devil

    Cảm ơn sự kỳ diệu của cuộc sống

    Cảm ơn sự kỳ diệu của cuộc sống


    Trên môi và trong lòng của con cái, người mẹ chính là Thượng Đế


    Chaly

    Nó đã trải qua nhiều giây phút nguy nan của sự sống và hôm nay nó ngồi đây để viết lên ý nghĩa của những điều kỳ diệu, điều kỳ diệu đó là nó đã có một người mẹ… Sự kỳ diệu này đã được tình yêu thương và bàn tay săn sốc của mẹ phác họa rõ hơn từng ngày. Người mẹ là người duy nhất trên cõi đời này có thể hiểu tính cách của chúng ta khi ta còn trong bụng họ. Nó đã yên ổn nằm trong bụng mẹ đúng thời gian khởi nguồn cho một sự sống cho đến khi chào đời. Nó sinh ra trước niềm vui vô bờ của mẹ, sau những tháng ngày lo lắng và trăn trở cho đứa con đầu lòng thì nó sinh ra đầy đủ với tiếng khóc thanh khiết, chân tay vẫy đạp và cơ thể mềm mại đã làm mẹ hạnh phúc thế nào. Như một báu vật và tài sản lớn lao nhất của một người phụ nữ, nó đã được mẹ ôm ấp và che chở ngay từ giây phút đầu tiên hiện hữu trên thế gian này.

    Nhưng điều thiêng liêng cho thiên chức được làm mẹ không phải bao giờ là bằng phẳng. Không lâu sau, mẹ đã thấy được điều đó rõ ràng khi theo dõi từng nhịp thở, quan sát từng trạng thái của đứa con. Mẹ đã rụ buồn khi tin vào linh cảm của một người mẹ. Nó, đứa con trai bé bỏng của mẹ đã thở một cách khó nhọc khi thời tiết trở trời, nó không phát triển nhanh như những đứa trẻ khác, nó tiều tụy với làn da xanh xao và khuôn mặt nó ít nhoẻn miệng để nở một nụ cười trọn vẹn. Nó mắc một căn bệnh ngay từ khi nằm bụng mẹ, khi nó chưa chào đời thì đã mang một trái tim tật nguyền, đối với mẹ điều đó thật khủng khiếp. Từ đó, hẳn mẹ đã yêu nó hơn bất kỳ thứ gì dù trong lòng mang nhiều nỗi than trách, mẹ than trách cho một số phận nhỏ bé do chính mình tạo ra, mẹ than trách chính mình đã không cho nó một cuộc đời lành lặn để rồi nó mãi mãi mang một trái tin tội tình.

    Tháng ngày trôi qua, nó lớn lên với một cơ thể yếu ớt, nó thua kém bạn bè nó về mọi mặt, dù là vậy nó vẫn luôn thấy mình không phải là một đứa trẻ tội nghiệp. Trong nó luôn có một ý chí tiềm ẩn, luôn có sự khao khát cùng cực. Dù nó không có bất kỳ sự học thức nào, nhưng nó luôn là một đứa trẻ sáng dạ. Dù nó không có được một tí hơi sức nào để đi một quảng đường dù là ngắn nhưng nó luôn vững bước, dù nó quanh năm đau ốm nhưng với nó sức sống không bao giờ là thứ xa vời, nó có được những nỗ lức sự kiên trì trông cuộc đời này đó bởi nó luôn sống trong sự che chở của cha mẹ, và mẹ là người luôn đứng cạnh nó mỗi khi nó héo khô và ngã quỵ, tình thương của mẹ đã kéo nó ra khỏi cánh cửa của thần chết hơn một lần. Mẹ là người duy nhất mang đến cho nó sự sống và mẹ cũng là điều duy nhất mạnh hơn tất cả để nó có thể tiếp tục sống…

    P/s: Có lẽ tôi không bao giờ mạnh mẽ được như Bryan White, một thiếu niên Mỹ chống chọi với căn bệnh HIV và chứng hoạt huyết trước kia, có lẽ tôi không bao giờ có được một ý chí vĩnh cửu như anh Công Hùng, một thanh niên Việt Nam lạc quan nhất mà tôi từng gặp… Nhưng, tôi đã có một ý chí bên cạnh, một động lực bên cạnh, một sự kỳ diệu bên cạnh đó là mẹ tôi. Tôi viết bài văn ngắn ngủi này để tặng mẹ, và với tất cả những gì tôi có được tôi luôn nguyện cầu cho mẹ luôn khỏe mạnh và mãi mãi hạnh phúc dù vào một ngày nào đó tôi không tồn tại trên cõi đời nài nữa. Mẹ ơi! Con yêu mẹ!

    20/10/2009

    Tạp bút

  • Viết về mẹ...Viết cho những yêu thương.
    Nam_devil

    Viết về mẹ...Viết cho những yêu thương.

    Đếm những nếp nhân trên khuôn mặt mẹ để biết mẹ là những hi sinh để con nên người...

    Đếm những sợi bạc trên mái tóc mẹ để thấy mẹ chẳng ngại thời gian hay tạo hoa để mang cho con một cuộc sống xanh tươi...

    Đếm bờ vai gầy đầy gánh nặng những ưu tư và nhọc nhằn để biết ta hạnh phúc khi trong vòng tay mẹ...

    Đếm giọt nước mắt lăn dài trên đôi má mẹ để biết tiếng cười của ta được khởi nguồn từ đó...

    ...Hôm nay ta xin viết về mẹ...

    HN

    Tạp bút

  • Chào mừng mod mới Box Đồi Mộng Mơ
    Nam_devil

    Xin cảm ơn BQT và toàn thể thành viên ĐLH đã tin tưởng. Không biết nói gì hơn thay cho lời cám ơn ngoài việc Nam xin hứa làm hết sức mình. Đẩy mạnh phong trào sáng tác và gắn kết thành viên ĐLH.

    Nam xin để lại số điện thoại để những ai yêu thích Đồi Mộng Mơ có thể liên hệ với Nam nếu cần: 0975634481

    Chúc mọi người sinh hoạt vui vẻ!

    HN

    Thông báo

  • Chúc mừng sinh nhật Caythonggia,sinhviendalat 23.3
    Nam_devil

    Chúc mừng sinh nhật Anhtenbon

    Happy birthday!!!

    Cùng nhau thổi nến và ăn bánh thôi

    Tặng bạn một "con" siêu xe để dạo mát trên các con đường thơ mộng ở Đà Lạt nhé

    Thành viên diễn đàn chúc mừng sn dlh

  • Chuyến Xe Định Mệnh
    Nam_devil

    Nam xin gộp bài của bạn thành một topic để mọi người tiện theo dõi, để Mod dễ quản lý.

    Xin cảm ơn và chúc bạn sáng tác thành công.

    HN

    Truyện

  • Tấm Cám thời Audition
    Nam_devil

    Nam xin gộp các bài việt trong tập truyện thành một topic để mọi người tiện theo dõi và Mdo dễ quản lý bài. Mong bạn post những phần tiếp theo ở đầy.

    Cảm ơn!

    Truyện

  • Tấm Cám thời Võ Lâm
    Nam_devil

    Cảm ơn Beybie.cute đã post chia sẻ tác phẩm này cho người đọc. Nhưng Nam xin thay mặt BQT/BĐH Dalathoa.com nhập các đề tài của bạn trong bộ truyện này thành một Topic để mọi người tiện theo dõi. Rất mong bạn thông cảm và xin post những phần tiếp theo vào đây.

    Bạn có thể bấm vào** Trả Lời Đề Tài **để tạo tựa đề.

    Xin cảm ơn! Chúc bạn vui vẻ!

    HN

    Truyện

  • Gặp lại cảm xúc
    Nam_devil

    Bài viết thiệt làm Nam muốn cười (một nụ cười mỉm).

    Nhẹ nhàng, ta cảm nhận sự nhẹ nhàng rõ ràng như đang hứng những tia nắng đầu ngày ấm dịu, ta hiếm khi thấy mình cười vào một buổi sáng gợi cảm như thế này....

    Cám ơn bạn đã chia sẻ những cảm giác này cùng mọi người...

    HN

    Tạp bút

  • Mãi mãi bên nhau
    Nam_devil

    unknown:
    bạn unk thấy đoạn này hơi rắc rối và có chút không thực tế nè :P unk thấy chưa cóa ai yêu nhau mà sau khi tỉnh dậy thì nghỉ người kia đả thành người thiên cổ hết trơn

    Chính vì yêu và bị sốc mới làm não bộ của Linh gặp trở ngại trong phân tích, sự ngộ nhận trong tình trạng và tình huống mà Linh gặp phải gần như là điều tất yếu Unknown ạ. Tình yêu trai gái hay tình yêu thương nào đó khi đang có một giây phút thăng hoa mà bị sốc vì một tai nạn thì khó làm cho thần kinh ta suy nghĩ tích cực. Unknown hãy mường tượng và nhập vai xem Nam nói đúng không nhé... Hì.

    HN

    Truyện

  • Chúc mừng sinh nhật Caythonggia,sinhviendalat 23.3
    Nam_devil

    Happy birthday!!!

    Thành viên diễn đàn chúc mừng sn dlh

  • Những suy nghĩ điên rồ
    Nam_devil

    Đôi khi con người ta là vậy...

    Có những suy nghĩ điên rồ. Những đòi hỏi lấn áp trong suy nghĩ và những hành động của bản thân. Bạn đang bế tắc thì tốt nhất bạn tìm một ai đó, tìm một nơi nào đó mà bạn đủ thấy bình yên mà trút nỗi buồn, chắc chắc bạn sẽ khá hơn. Đừng quá nài nỉ bản thân mình phải như thế này, phải như thế kia. Hãy cứ nhìn ra ngoài, nhìn những áng mây lơ lửng trên nóc đồi, nhìn những bông hoa e thẹn để thấy lòng mình yên ổn. Hãy nghĩ rằng Cuộc sống luôn biến chuyển, vui và buồn, yêu và ghét là những sắc màu trong cuộc sống. Đôi khi ta phải dừng lại nếu ta cảm thấy mệt, nghỉ một lúc rồi bước tiếp. Vốn sống còn ít nhưng sức sống thì nhiều bạn ạ, hãy đứng lên.

    Hữu Nam xin chúc bạn vượt qua những nỗi buồn, hãy trút nỗi buồn phiền qua những bài viết tự sự cũng là một việc cần thiết. Hữu Nam xin hứa sẽ đọc những tự sự của bạn đến cùng...

    HN.

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Mãi mãi bên nhau
    Nam_devil

    Lâu quá chưa vào DLH, tìm lại bài viết khó quá. Hi hi. Cám ơn bạn đã đọc. Ai có nhận xét về truyện ngắn thì vào comment nhé, Hữu Nam muốn học hỏi và thích trao đổi cảm hứng văn chương, nhất là truyện ngắn.

    Truyện

  • Thành viên DLH ở Tp.HCM xưng danh
    Nam_devil

    agnih:
    Các anh chị em bạn bè là mem SG vô đăng ký đi nè , để có người đi đầu chứ .

    Chắc tại a Nam mở tên topic là "Dân DaLat ..." làm mọi người hơi ngại ...

    Nghĩa nói đúng, anh đang nhờ Admin sửa lại cái tiêu đề...

    Cám ơn em, mà em đăng ký luôn đi. Em ở Thủ Đức mà.

    Họp mặt diễn đàn (Party - Event)

  • Thành viên DLH ở Tp.HCM xưng danh
    Nam_devil

    Mr_Nho:
    Chủ 2pic ở quận 12 hả.mình ở quận Gò Vấp nè,khi nào off thông tin trên diễn đàn nhá Nam

    Mr.Nho ghi danh tánh đi, Nam cập nhật danh sách. Gần tết mình offline một bữa cho vui.

    Các bạn khác cũng vào đăng ký ngay thôi, phải làm cho diễn đàn sôi nổi chứ...

    Họp mặt diễn đàn (Party - Event)

  • Thành viên DLH ở Tp.HCM xưng danh
    Nam_devil

    dieuphong:
    vậy người sài thành mà iu dalat thì có được xưng danh không? :D

    Tất nhiên là hoan nghênh rồi.

    Còn dưới đây cũng xin chào đón luôn, hihi.

    người tỉnh khác, ở SG nhưg yêu Đà Lạt có đc điểm danh ko ạh?

    Họp mặt diễn đàn (Party - Event)

  • Thành viên DLH ở Tp.HCM xưng danh
    Nam_devil

    Gần đây Nam thấy diễn đàn DLH yêu quý của chúng ta có vẻ như trầm lắng hơn so với một năm về trước. Vì Nam cũng là dân Đà Lạt sống xa thành phố nên cũng muốn lập ra topic này để liên kết với các bạn ở Tp.HCM, xem đây như là Hội viên Đà Lạt ở Sài Gòn vậy. Qua đây Nam cũng mong muốn đẩy mạnh các liên kết nhằm giúp diễn đàn sôi nổi và phát triển hơn. Giúp các bạn xa thành phố thấy đc tình yêu thành phố ở khắp mọi nơi.

    Các bạn hãy đăng ký với mẫu dưới đây nhé:

    Họ tên:
    Sinh nhật:
    Cư ngụ:
    Điện thoại:
    Email:
    Y!M
    Bốc bạch với thành phố hoa:
    Nam xin mạn phép đăng ký trước:

    Họ tên: Lê Hữu Nam
    Sinh nhật: 01/03/1986
    Cư ngụ: Quận 12 - Tp.HCM
    Điện thoại: 0975634481 - 0866785634
    Email: Lehuunam.vht@gmail.com
    Y!M: Lehuunam13
    Bộc bạch với thành phố hoa: Thành phố luôn ở trong tim ta.

    Cập nhật danh sách:

    1
    Tên: Lê Hữu Nam
    Nick DLH: Nam_devil
    ĐC: Q12 - Tp.HCM
    ĐT: 0975634481
    Y!M: lehuunam13

    2
    Tên: Trọng Nghĩa
    Nick DLH: Agnih
    ĐC: Thủ Đức - Tp.HCM
    ĐT: 0932 744 111
    Y!M: agnih11

    3
    **Tên: Đinh Quốc Nhân
    Nick DLH: Mr_Nho
    ĐC: Gò Vấp - Tp.HCM
    ĐT: 0918260452
    Y!M:....
    **
    4
    Tên: Anna Huỳnh Phạm
    Nick DLH: Lovedalat
    ĐC: Bình Thạnh - TP.HCM
    ĐT:...
    Y!M: Anna150189

    5
    Tên: ...
    Nick DLH: Namkute
    ĐC: Bình Thạnh - Tp.HCM
    ĐT: 01697878021
    Y!M: namlun_mummim4391

    6
    **Tên: Huỳnh Phạm
    Nick DLH: Lovedalat
    ĐC: Bình Thạnh
    ĐT: Y!M: Anna150189
    **
    7
    Tên: Trần Châu Lan
    Nick DLH: Mặt tròn
    ĐC: Quận 12
    Y!M: charlotte_ord

    **
    8
    Tên: Trần Duy Long
    Nick DLH: Daubepcodon
    ĐC: Quận 8
    Y!M: daubepcodon

    9
    Tên: Vũ Nguyễn Bảo Trâm
    Nick DLH: dieuphong
    ĐC: Tân Bình
    ĐT: 0908.078.377
    Y!M: jerry4eyes

    10
    Tên: Huỳnh Ngọc Linh
    Nick DLH: Alin
    ĐC: Quận 7
    Y!M: huynhngoclinh46

    11
    Họ tên: Nemo :D
    Sinh nhật: 04/10
    Cư ngụ: Tân Bình
    Email: congbawisfo@gmail.com**

    *Cập nhật đến ngày 17/10/2010

    Hi vọng sau khi danh sách hội viên đông đủ thì chúng ta sẽ tổ chức một buổi ofline ở Sài Gòn, khi về thăm Đà Lạt sẽ í ởi gọi nhau ofline tiếp.

    Đăng ký ngay thôi.

    Hữu Nam.

    Họp mặt diễn đàn (Party - Event)
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 10
  • 11
  • 3 / 11

Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

10.542 chuyến · 36.638 lời nhắn · 29.501 hành khách

Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

Powered by NodeBB Contributors
  • Bài viết đầu tiên
    Bài viết cuối cùng