Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
Số hành khách HK-2010-3430

gianglongdl

@gianglongdl
Bỏ theo dõi Theo dấu
Thông tin
Bài Viết
208
Chủ Đề
154
Chia sẻ
0
Nhóm
0
Người theo dõi
0
Đang theo dõi
0

Sổ hành trình — lời nhắn

Gần đây Tốt Tranh cãi

  • Thiết kế - Quảng cáo LONG
    gianglongdl

    Với đời sống kinh tế ngày càng đi lên như hiện nay, với các loại hình truyền thông marketing như khuyến mại, quan hệ công chúng, bán hàng cá nhân , tiếp thị trực tiếp, tổ chức sự kiện, truyền thông điện tử... quảng cáo là một hình thức truyền thông marketing hữu hiệu nhất.

    Cùng với đó, là suy nghĩ về quảng cáo, khuyến mãi cũng không ngừng thay đổi. Xu hướng chung là mọi khách hàng ngày càng khắt khe hơn với những ấn phẩm quảng cáo - những thông điệp mà bất cứ doanh nghiệp nào cũng cần phải có để tiếp cận thị trường, tiếp cận khách hàng tiềm năng của mình.

    Thiết Kế - Quảng Cáo LONG chuyên hoạt động trong lĩnh vực thiết kế bảng hiệu, hộp đèn, neon sign, led trang trí, chữ nổi (Mica, inox) mặt dựng Aluminium, tạo mẫu, in ấn (Brochure, Catalogue, tờ rơi, name card, thiệp cưới...) thiết kế logo và cung cấp các sản phẩm khuyến mãi phục vụ cho các hoạt động quảng bá nhãn hiệu, phát triển thị trường. Với phong cách thiết kế sáng tạo, nhiều kinh nghiệm và kỹ thuật in hiện đại. Chúng tôi sẵn sàng thực hiện các yêu cầu của quý Công Ty trên các lĩnh vực nói trên. Với phương châm làm việc: UY TÍN – CHẤT LƯỢNG – GIÁ CẢ HỢP LÝ, Thiết kế - Quảng cáo LONG mong muốn đem đến cho quý khách những sản phẩm hoàn hảo nhất!

    Vài tấm hình Demo (bảng hiệu hiflex và aluminium)

    :smiles_39::smiles_39::smiles_39:

    Rao vặt Đà Lạt

  • Sự khác nhau giữa vàng và rau muống
    gianglongdl

    Trong mấy ngày gần đây, giá vàng đã khiến nhiều người điên đảo. Điên đảo tới mức quên phắt rằng giá rau muống cũng đã thay đổi hằng ngày. Vậy giữa hai thứ đó, có gì khác nhau và giống nhau? Sau đây, chúng tôi xin tạm so sánh và thống kê để các bạn biết.

    1. Giá vàng có lúc xuống, lúc lên, giá rau muống chỉ có lên, không khi nào xuống.

    2. Trong rất nhiều đám cưới người ta đeo vàng... Nhưng sau rất nhiều đám cưới, người ta ăn rau muống.

    3. Có vàng giả, không khi nào có rau muống giả.

    4. Có rất nhiều vụ cướp vàng nhưng ít khi có cướp rau muống.

    5. Khi bị chìm tàu, lạc ngoài hoang đảo, ai cũng nghĩ tới rau muống chứ chẳng nghĩ tới vàng.

    6. Vàng càng nhiều tuổi càng tốt. Rau muống càng non càng tốt.

    7. Rất nhiều người có “tấm lòng vàng”. Suốt đời trong ruột không có vàng, chỉ có rau muống.

    8. Có rau muống xào, rau muống luộc chứ không khi nào có vàng luộc hay xào.

    9. Người bán vàng vẫn mua rau muống. Người bán rau muống rất ít khi mua vàng.

    10. Có rất nhiều huy chương vàng. Nhưng chưa khi nào có huy chương rau muống.

    11. Giá vàng được nhắc trên tivi. Giá rau muống được nhắc trong gia đình.

    12. Có vàng tìm mọi cách khoe ra. Có rau muống tìm mọi cách giấu đi.

    13. Vàng có cẩn hạt xoàn. Rau muống thỉnh thoảng có cẩn sâu.

    14. Bạn bè thân thiết mời nhau bữa cơm rau, không ai mời bữa cơm vàng.

    15. Rất ít người biết câu ca dao Hỡi cô tát nước bên đàng/Sao cô múc ánh trăng vàng đổ đi là nói về hai cô tác ruộng rau muống.

    16. Có nhiều kẻ chết vì vàng và có nhiều người sống nhờ rau muống.

    17. Nhìn giá vàng biết nền kinh tế. Nhìn giá rau muống biết cuộc đời.

    18. Vàng càng đỏ càng tốt. Rau muống càng xanh càng tốt.

    19. Nhiều gia đình tan nát vì vàng. Nhiều gia đình cũng tan nát vì rau muống. Nhưng trong hai hoàn cảnh rất khác nhau.

    20. Người ta hay để vàng lại cho con cháu nhưng để rau muống lại cho nhân loại.

    21. Nhiều kẻ suốt đời đi tìm vàng, còn rau muống chẳng cần tìm, luôn ở ngay bên cạnh.

    22. Có vàng ngoại. Không bao giờ có rau muống ngoại.

    23. Câu ca dao Ta về ta tắm ao ta/Dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn là nói về ao rau muống.

    24. Ai cũng thuộc câu hát Anh đi anh nhớ quê nhà/Nhớ canh rau muống nhớ cà dầm tương. Rất ít người biết câu hát về vàng.

    25. Kẻ bán vàng có thể lừa người lớn. Kẻ bán rau muống không lừa trẻ con!

    Sưu tầm:verycraz:

    Giải trí - Thư giãn

  • Let it be
    gianglongdl

    Beatles! băng nhạc huyền thoại! một thời đáng nhớ:verycraz:

    English Music

  • Bí mật của sự im lặng
    gianglongdl

    Sự im lặng là điều cần có trong cuộc sống. Tình Bạn cũng vậy, nó cũng cần những khoảng lặng đủ dài để cùng chiêm nghiệm cùng suy nghẫm về những điều đã qua và những gì sắp tới. Nhưng khoảng lặng đủ dài đó là bao lâu?

    Đôi khi sự im lặng không có nghĩa là không có gì để nói. Khi bạn cho ai đó nghe một bài hát mà bạn yêu thích, khi bạn cho ai đưa ai đó đến một nơi đẹp. Trước sự im lặng của họ, bạn hãy nghĩ rằng, tâm hồn họ đang lắng xuống vì vẻ đẹp của cảnh vật và nét đẹp của những vần thơ. Và lúc này, cảm xúc chưa kịp thốt nên lời đó chính là sự lặng im.

    Khi một câu hỏi của bạn đặt ra và cuộc sống ném trả lại bạn sự lặng im thay cho câu trả lời. Hỡi bạn mến, hãy đừng vội nghĩ rằng cuộc sống đang thờ ơ và thế giới đang quay lưng lại với bạn. Bởi chính lúc này đây cuộc sống đang dạy cho bạn bài học về sự lặng im. Từ khoảng lặng ấy, bạn sẽ thấy được nhiều hơn bạn nghĩ.

    Khi bạn nói bạn quý mến một ai đó mà không nhận lại được một lời nói nào tương tự ngoài sự lặng im. Bạn đừng nghĩ rằng câu nói mình vừa nói ra không có giá trị. Bởi có thể sự im lặng không phải là một câu trả lời bạn đang mong đợi, nhưng bạn hãy tin rằng câu nói đó không tan trong hư vô mà nó đã thấm rất nhiều vào người nghe. Vì vậy, hãy im lặng nhiều thêm chút nữa để lắng nghe thấy sự yêu thương và để thấy mình được yêu thương.

    Hãy đón nhận những người đến trong đời bạn một cách vô điều kiện. Đừng đòi hỏi hay suy xét. Trước một sự lặng im cần thiết đủ dài, bạn hãy tận dụng suy nghĩ và coi đó là một món quà nhỏ mà cuộc sống dành tặng bạn.

    Sưu tầm

    Đà Lạt Talk

  • Câu chuyện về người thợ đẽo đá
    gianglongdl

    Có một người thợ đẽo đá, anh ta không bao giờ bằng lòng với bản thân cũng như với vị trí của mình trong xã hội.

    Một ngày, anh ta đi ngang qua nhà một thương gia giàu có và nhìn qua cửa, anh ta thấy rât nhiều của cải quý giá cùng những vị khách quan trọng. “Hẳn ông ta phải là một người rất có quyền lực!” người thợ nghĩ. Anh ta trở nên rất ghen tức, và ước rằng mình có thể được như người thương gia nọ, không còn phải sống đời của một người thợ đá nhỏ bé.
    Và thật ngạc nhiên, anh ta bỗng trở thành người thương gia thật, đầy quyền lực và có rất nhiều của cải xa hoa mà anh ta chưa bao giờ mơ tới, nhưng cũng bị đố kị và ghen ghét bởi những kẻ địa vị thấp kém hơn, và ít của cải hơn.

    Nhưng cũng ngay lúc đó, kiệu của quan lớn đi qua, được hộ tống bởi rất nhiều người hầu và lính tráng. Mọi người, cả giầu lẫn nghèo, đều phải cúi mình chào quan. “Hẳn rằng ông ta phải có quyền lực lắm!”, anh ta nghĩ và lại ước ao mình trở thành một vị quan to.

    Và điều ước trở thành sự thực. Anh ta đã là quan lớn, ngồi trong kiệu lộng lẫy. Mỗi lúc anh ta đi ngang qua lại bắt gặp những ánh mắt sợ hãi, cũng như ghen ghét của những kẻ đang phải cúi mình.

    Vào một ngày mùa hè oi bức, người thợ đẽo đá, lúc này đã là quan, rất khó chịu khi phải ngồi kiệu. Anh ta nhìn lên và thấy mặt trời đang kiêu hãnh trên cao, không hề biết tới sự hiện diện của anh ta. “Ôi, hẳn rằng mặt trời phải có đầy quyền năng! Ước gì mình trở thành mặt trời!”

    Và anh ta trở thành mặt trời thật, toả sáng kiêu hãnh trên đầu tất cả. Nhưng mặt trời cũng bị những nông dân nguyền rủa vì ánh nắng của nó làm khô trụi những cánh đồng. Thế rồi, mây đen kéo đến và vì vậy ánh nắng không còn chiếu đến mặt đất được nữa. “Ôi, những đám mây mới thật mạnh mẽ, ta ước mình là một đám mây!”

    Và, anh ta trở thành mây, mang mưa tới làm ngập lụt tất cả làng mạc, ruộng đồng, và tất nhiên cũng phải chịu những tiếng la hét chửi rủa. Nhưng, ngay sau đó, anh ta nhận ra rằng mình đang bị gió thổi bạt đi. “Gió mạnh thật, mình ước trở thành gió!’

    Và anh ta thành gió, thổi bay mái nhà, bật tung rễ cây, bị tất cả mọi người phía dưới sợ hãi và căm ghét. Nhưng, chỉ sau một lúc thổi tung tất cả mọi thứ, gió phải ngừng lại. Nó không thể di chuyển nổi một vật chắn ngang đường dù đã thổi mạnh đến đâu - một tảng đá to. “Đá thật mạnh mẽ, ước gì mình là một tảng đá!”

    Và rồi, anh ta trở thành một tảng đá, mạnh hơn bất cứ một thứ gì trên mặt đất. Nhưng vừa đúng lúc đó anh ta nghe thấy tiếng búa đập và một cái đục cắm vào bề mặt đá rắn. “Cái gì vậy, cái gì có thể mạnh hơn một tảng đá như mình?” anh ta nghĩ và nhìn xuống. Dưới đó là một người thợ đẽo đá!

    Đôi khi, những người tưởng như tầm thường lại có thể tạo ra những tác động lớn lao. Vì vậy, thay vì mất thời gian ghen tức với kẻ khác, hãy khám phá bản thân mình. Có thể bạn mới là người mạnh nhất, mạnh nhất theo một cách nào đó mà bạn chưa phát hiện ra thôi!

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Người bạn bình thường hay người bạn thực sự??
    gianglongdl

    Trong cuộc đời mỗi chúng ta, ai cũng có rất nhiều bạn. Tuy nhiên, tất cả họ đều chỉ thuộc một trong hai mẫu bạn bè: hoặc là một người bạn bình thường, hoặc là một người bạn thực sự. Bạn có thể phân biệt được họ không?

    Một người bạn bình thường bắt đầu cuộc nói chuyện với một bản tin dài dằng dặc về cuộc sống của họ.
    Một người bạn thực sự nói, “Cậu có gì mới không?”.

    Một người bạn bình thường nghĩ rằng những vấn đề mà bạn đang than vãn xảy ra gần đây.
    Một người bạn thực sự nói: “Cậu đã than vãn về điều đó 14 năm rồi đấy. Hãy hành động đi!”

    Một người bạn bình thường không bao giờ nhìn thấy bạn khóc.
    Một người bạn thực sự mang đôi vai ướt đẫm vì nước mắt của bạn.

    Một người bạn bình thường không biết tên của bố mẹ bạn.
    Một người bạn thực sự có số điện thoại của họ trong sổ danh bạ.

    Một người bạn bình thường mang một chai rượu đến dự tiệc của bạn.
    Một người bạn thực sự đến từ sớm giúp bạn chuẩn bị và ở lại muộn dọn dẹp cùng bạn.

    Một người bạn bình thường khó chịu khi bạn gọi điện cho họ vào lúc họ đang ngủ.
    Một người bạn thực sự hỏi bạn tại sao bạn lại phải chờ đợi lâu như thế trước khi gọi.

    Một người bạn bình thường cố gắng nói chuyện với bạn về rắc rối của bạn.
    Một người bạn thực sự tìm cách giúp đỡ bạn giải quyết chúng.

    Một người bạn bình thường khi đến chơi, hành động như một người khách.
    Một người bạn thực sự mở tủ lạnh nhà bạn và tự phục vụ.

    Một người bạn bình thường nghĩ rằng tình bạn sẽ chấm dứt khi có tranh cãi.
    Một người bạn thực sự biết rằng đó không phải là tình bạn cho đến sau khi cả hai “đấu khẩu” với nhau.

    Một người bạn bình thường mong chờ bạn luôn ở bên họ khi họ cần.
    Một người bạn thực sự mong được luôn ở bên bạn khi bạn cần.

    Sưu tầm

    Trà sữa cho Tâm hồn

  • Bông hồng cài áo
    gianglongdl

    "Một bông hồng đỏ cho những ai còn mẹ
    và bông hồng trắng cho người mất mát"...

    Nhạc sĩ: Phạm Thế Mỹ

    Một bông Hồng cho em...
    Một bông Hồng cho anh...
    Và một bông Hồng cho những ai...
    Cho những ai đang còn Mẹ...
    Đang còn Mẹ để lòng vui sướng hơn...
    Rủi mai này Mẹ hiền có mất đi...
    Như đóa hoa không mặt trời...
    Như trẻ thơ không nụ cười...
    Và đời mình không lớn khôn thêm...
    Như bầu trời thiếu ánh sao đêm...

    Mẹ, Mẹ là giòng suối diệu hiền...
    Mẹ, Mẹ là bài hát thần tiên...
    Là bóng mát trên cao...
    Là mắt sáng trăng sao...
    Là ánh đuốc trong đêm...
    Khi lạc lối...

    Mẹ, Mẹ là lọn mía ngọt ngào...
    Mẹ, Mẹ là nãi chuối, buồng cau...
    Là tiếng dế đêm thâu...
    Là nắng ấm nương rau...
    Là vốn liến yêu thương...
    Cho cuộc đời...

    Rồi một chiều nào đó...
    Anh về...
    Nhìn Mẹ yêu...
    Nhìn thật lâu...
    Rồi nói, nói với Mẹ rằng...
    Mẹ ơi, Mẹ ơi...
    Mẹ có biết hay không?
    Biết gì...
    Biết là, biết là...
    Con thương Mẹ không...

    Đóa hoa màu hồng vừa cài lên áo đó anh...
    Đóa hoa màu hồng vừa cài lên áo đó em...
    Chỉ xin anh, chỉ xin em...
    Hãy cùng tôi vui sướng đi...

    https://www.youtube.com/watch?v=KVeUSZcp-XA

    Vu Lan về con lại nghĩ đến mẹ

    Tháng 7 trời mưa ngâu, ngoài đường mọi người đã tất bật đi sắm sửa cho ngày rằm tháng bảy, lễ Vu Lan báo hiếu. Tôi vẫn chưa biết làm điều gì trong ngày này, bây giờ đang ngồi đây và nghĩ đến mẹ…

    Nhà đông con, bố mẹ tôi phải vất vả lo cho anh em chúng tôi, chỉ mong sao các con khôn lớn nên người. Cuộc đời mẹ tôi là những chuỗi ngày sớm hôm chạy chợ với từng gánh hàng nặng trĩu 2 vai lo toan cho gia đình.

    Không biết có sức mạnh nào đã giúp cho mẹ vượt qua mọi khó khăn, nuôi lớn anh em chúng tôi như ngày hôm nay. Tôi chỉ chắc rằng mẹ tôi cũng như bao bà mẹ khác trên thế giới này, luôn hy sinh và dành tình cảm bao la cho con cái, nhưng với tôi mẹ thật đặc biệt.

    Giờ đây mẹ đã già, tóc mẹ bạc và rụng nhiều. Mẹ không đi chợ nữa mà ở nhà chơi với cháu nội, ngoại. Những lúc chơi với các cháu dường như mẹ thật vui vẻ và hạnh phúc như để bù đắp cho những ngày tháng vất vả sớm hôm không được ở nhà chăm sóc các con.

    Mẹ vẫn thường kể lại với mọi người rằng hồi bé tôi không theo mẹ mà chỉ theo các chị vì mẹ đi chợ từ sáng sớm đến tối mịt mới về, khi đấy tôi thấy trong mắt mẹ có vẻ buồn. Nhưng tôi lại thấy nghẹn ngào vì sự hy sinh lớn lao của mẹ, tôi hiểu được sự vất vả mà mẹ phải trải qua. Giờ đây mẹ dành tình cảm yêu thương, chăm sóc cho tất cả anh em chúng tôi, cho các cháu nội ngoại.

    Tôi luôn muốn nói lời cảm ơn đến mẹ, nói “Con yêu mẹ nhiều”… nhưng tất cả những điều đó tôi chưa một lần nói ra, không hiểu sao điều mà tưởng như rất dễ làm với mọi người mà với tôi thì lại khó khăn đến thế. Đôi khi tôi vẫn làm mẹ buồn vì những lời nói thiếu suy nghĩ của mình, nhưng đổi lại tôi vẫn nhận được sự bao dung, hiền từ của mẹ. Nhiều lúc tôi thấy thật sự hối hận nhưng cũng chưa nói được lời xin lỗi với mẹ.

    Mỗi mùa Vu Lan báo hiếu đến, mẹ lại già thêm, điều muốn nói thì con vẫn chưa thể nói ra, nhưng tận trong đáy lòng con muốn nói với mẹ lời cảm ơn vì mẹ đã ban cho con cuộc sống này, con yêu mẹ nhiều lắm. Chúc mẹ cùng những bà mẹ trên thế giới này luôn khoẻ mạnh và hạnh phúc.

    Các bạn ạ, mỗi chúng ta dù sang giầu, nghèo hèn thì đều có một điểm chung đó là chúng ta đều có một người mẹ, hãy biết trân trọng điều đó và cài những bông hồng đẹp nhất trên ngực áo trong ngày lễ Vu Lan năm nay nhé.

    Sưu tầm (bài của Vũ Trọng Nghiệp)

    Đà Lạt: Góc tản mạn

  • Vẫn nhớ cuộc đời
    gianglongdl

    Một ngày còn sống góp tiếng mong manh...

    NS: Trịnh Công Sơn

    Một ngày bỗng thấy
    Yêu thương mọi người
    Một ngày bỗng nhớ
    Đôi môi rồ dại
    Mọi người đã tới
    Vây quanh cuộc đời
    Từng giờ tiếc nuối
    Chia tay ngậm ngùi

    Một ngày còn sống
    Góp tiếng mong manh
    Bạn bè ngồi quanh
    Tuốt sáng giáo gươm
    Từng ngày đảo điên
    Giết chết linh hồn
    Một ngày cầu xin
    Thong dong con đường
    Một chiều được quên
    Ngồi chờ tình nhân

    Một ngày còn sống
    Chiếc bóng lung linh
    Tình vừa ngủ quên
    Dưới bóng tối tăm
    Một đời về không
    Hai tay quy hàng
    Giọng người buồn tênh
    Cơn đau nung hồng
    Thèm tuổi hồn nhiên
    Ngồi nhìn trời xanh

    Nhìn lại quanh đây
    Lô nhô loài người
    Một ngày bỗng thấy
    Gắn bó cuộc đời
    Mọi người vẫn tới
    Ta chưa lạc loài
    Dù còn phút cuối
    Xin em nụ cười.

    https://www.youtube.com/watch?v=8eQyFp_Ta3k

    ♪ Muzik Bok ♪

  • SIGNS! Chuyện cổ tích nơi công sở
    gianglongdl

    Signs là câu chuyện cổ tích nơi công sở khi đôi nam nữ vô tình thấy nhau qua cửa sổ. Họ làm quen qua những tờ giấy viết vội và luôn nhớ đến nhau dù chưa từng nghe giọng nói của nhau. Họ đơn giản chỉ cảm nhận tình yêu qua những thông điệp trao gửi nhau trên giấy.

    https://www.youtube.com/watch?v=-lXKvTRKuZs

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Một câu chuyện cảm động
    gianglongdl

    Con đã từng đến trong đời này, và con rất ngoan! "Đấy là lời nói cuối cùng của một em bé tám tuổi, và được khắc lại trên bia mộ em.
    Cô bé Xa Diễm tám tuổi, đôi mắt đen lóng lánh và một trái tim thơ ngây non nớt, Xa Diễm mồ côi, cô bé chỉ sống trên đời vẻn vẹn 8 năm, câu cuối cùng cô nói là một lời thanh minh non nớt: "Con đã từng được sống! Và con rất ngoan!". Xa Diễm hy vọng được chết vào mùa thu. Thân thể gầy gò của em giống một bông hoa nở theo mùa. Khi hoa vàng nở khắp mặt đất và những chiếc lá rơi chao liệng khắp nơi, em sẽ thấy cả những đàn nhạn di cư bay ngang trời xa.

    Em tự nguyện bỏ điều trị, và dùng toàn bộ 540 nghìn Nhân dân tệ (gần 1,1 tỷ đồng tiền VN) để chia thành 7 phần, mang sinh mệnh chính mình chia ra thành những phần bánh hy vọng tặng cho bảy người bạn nhỏ đang chiến đấu giữa lằn ranh của sự sống và cái chết khác.
    Tôi tình nguyện từ bỏ điều trị"

    Xa Diễm không biết ai là cha đẻ của mình, em chỉ có "cha" là người thu nhận em về nuôi nấng.

    Ngày 30/11/1996 (20/10 âm lịch), "cha" Xa Sĩ Hữu phát hiện một hài nhi mới sinh bị vứt bỏ đang thoi thóp và lạnh toát trong đống cỏ bên chân một cây cầu nhỏ ở thị trấn Vĩnh Hưng, ngực hài nhi cài một mẩu giấy nhỏ, chỉ ghi vắn tắt "20 tháng 10, 12 giờ đêm".

    Khi đó, cha Xa Sĩ Hữu tròn 30 tuổi, nhà ở tổ 2, thôn Vân Nha, thị trấn Tam Tinh, huyện Song Lưu, tỉnh Tứ Xuyên. Vì nhà nghèo quá, không cưới được vợ, nếu cha nhận nuôi thêm đứa trẻ này, có lẽ càng chẳng báo giờ có cô nào chịu lấy cha nữa. Vì vậy, nhìn đứa trẻ còi như con mèo bé vừa khóc vừa ngáp ngáp thút thít, Xa Sĩ Hữu mấy lần nhặt lên rồi lại đặt xuống, bỏ đi rồi lại ngoái lại nhìn, đứa bé thân mình đầy buồn đất lạnh, tiếng khóc yếu ớt, nếu không ai cứu, chả mấy mà đứt sinh mệnh! Cắn rg, anh ôm đứa bé lên lần nữa, thở dài nói: "Thôi thì tao gì, mày nấy!".
    Xa Sĩ Hữu đặt tên cho đứa bé là Xa Diễm, vì bé sinh ra vào mùa thu, đúng mùa thu hoạch mùa màng hoa trái đủ đầy. Đàn ông một mình làm bố, không có sữa , cũng không có tiền mua sữa bột, đành bón con những thìa cháo hoa. Vì thế, Xa Diễm từ nhỏ đã còi cọc, yếu đuối, lắm bệnh, nhưng là một đứa trẻ vô cùng ngoan và hiểu biết. Xuân đi xuân lại, Xa Diễm như bông hoa nhỏ trên dây Khổ Đằng, lớn khôn dần, vô cùng thông minh và ngoan ngoãn.

    Hàng xóm đều nói, những đứa trẻ bị bỏ rơi được nhặt về nuôi, bao giờ trí óc cũng khôn ngoan thông minh hơn người. Và mọi người đều yêu Xa Diễm. Dù em từ nhỏ đã hay bệnh tật liên miên, nhưng trong sự nâng niu xót thương của cha, em cũng lớn lên dần.

    Những đứa trẻ số phận đau khổ thường khác người. Từ lúc 5 tuổi, em rất biết ý thức giúp cha làm việc nhà, giặt giũ quần áo, nấu cơm, cắt cỏ em đều biết làm thành thạo. Em biết thân phận mình không được như những đứa trẻ con nhà người khác, trẻ con hàng xóm có bố có , nhà mình chỉ có cha. Gia đình nhỏ này do hai bố con lụi hụi chống đỡ xây đắp, em cần phải thật ngoan thật ngoan, không để cha lo lắng thêm chút nào, hoặc giận em một lần nào.

    Vào học lớp Một, Xa Diệm biết mình phải cố gắng. Em xếp thứ Nhất trong lớp, làm người cha mù chữ của mình cũng mở mày mở mặt với làng xóm. Em chưa bao giờ để cha phải thất vọng. Em hát cho cha nghe, kể những chuyện vui vẻ ở trường cho cha nghe, những phiếu bé ngoan hay hoa điểm tốt em đều dán lên vách tường. Đôi khi em bướng bỉnh ra những đề bài khó để bắt cha phải giải được... Mỗi lúc nhìn thấy cha cười, em đều vui sướng.

    Dù con không có , nhưng con có thể sống vui vẻ cùng cha, đó là hạnh phúc!Lần đầu tiên trong đời được uống sữa, ảnh chụp sau khi Xa Diễm quay lại bệnh viện với số tiền được quyên góp giúp đỡ.

    Tháng 5/2005, Xa Diễm thường bị chảy máu cam. Một buổi sáng ngủ dậy định rửa mặt, đột ngột em phát hiện cả chậu nước rửa mặt đã biến thành màu hồng. Nhìn kỹ, là máu mũi đang nhỏ giọt xuống, không cầm máu được. Không còn cách nào khác, Xa Sĩ Hữu mang con đi tiêm ở bệnh xá địa phương, nhưng không ngờ, một vết mũi tiêm bé tí xíu cũng chảy máu mãi không ngừng. Trên đùi Xa Diễm cũng xuất hiện nhiều "Vết châm kim đỏ". Bác sĩ nói, "Mau lên bệnh viện khám ngay!", đến được bệnh viện Thành Đô, đúng lúc bệnh viện đang đông người cấp cứu, Xa Diễm không lấy được số thứ tự xếp hàng khám. Xa Diễm ngồi một mình ngoài ghế dài, tay bịt mũi, hai đường máu chảy thành hàng dọc từ mũi xuống, nhuộm hồng cả nền nhà, cha em cảm thấy ngại ngùng, chỉ biết lấy cái bô đựng nước tiểu để hứng máu, chỉ mười phút, cái bô đã lưng nửa.

    Bác sĩ phát hiện ra, vội cuống quýt ôm Xa Diễm đi khám. Sau khi kiểm tra, bác sĩ ngay lập tức viết đơn Thông báo khẩn cấp bệnh tình của em. Xa Diễm mắc bệnh máu trắng (Bạch cầu cấp - acute leucimia).

    Chi phí điều trị c bệnh này vô cùng đắt đỏ, thông thường điều trị cơ bản đã cần 300 nghìn Nhân dân tệ (tương đương 600 triệu VND), Xa Sĩ Hữu choáng váng.

    Nhìn con gái nằm trên giường bệnh, ông không thể chần chừ suy nghĩ nữa, ông chỉ có một ý nghĩ: Cứu con

    Vay khắp bạn bè họ hàng, chạy đông chạy tây tiền chỉ như muối bỏ biển, so với số 300 nghìn tệ cần có sao xa vời. Ông quyết định bán cái duy nhất có thể ra tiền là c nhà xây bằng gạch mộc, gạch chưa nung của mình. Nhưng nhà thì quá rách nát, lúc đó không thể tìm ra ai muốn mua nó.

    Nhìn gương mặt gầy gò xơ xác và đôi mắt u uất của cha, Xa Diễm có một cảm giác đau xót. Một lần, Xa Diễm kéo tay cha lại, chưa nói nhưng nước mắt đã trào ra: 'Cha ơi, con muốn được chết..."

    Đôi mắt Xa Sĩ Hữu kinh ngạc nhìn con gái: "Con mới 8 tuổi thôi, vì sao con lại muốn chết?"

    "Con chỉ là đứa bé bị bỏ rơi nhặt về, ai cũng bảo số con bạc bẽo, giờ bệnh này không chữa được, cha cho con ra viện đi..."

    Ngày 18/5, bệnh nhân tám tuổi Xa Diễm thay mặt người cha mù chữ, tự ký rành rọt tên vào trong cuốn bệnh án của chính mình: "Tự nguyện từ bỏ chữa trị cho Xa Diễm".
    Em tự nguyện từ bỏ!"

    Đứa trẻ tám tuổi tự lo hậu sự:

    "Hôm đó về nhà, một đứa trẻ từ nhỏ đến lớn chưa từng vòi vĩnh cha bất cứ điều gì, đã đòi cha hai yêu cầu: Em muốn có một tấm áo mới, và em muốn được chụp một bức ảnh. Em giải thích cho cha: "Sau này, khi con không còn nữa, nếu cha nhớ con, cha có thể nhìn con ở trong ảnh".

    Ngày hôm sau, cha Xa Sĩ Hữu nhờ người cô đi cùng đưa cháu lên thị trấn, tiêu hết 30 tệ (60.000 VNĐ) mua một bộ quần áo mới, Xa Diễm tự mình chọn một chiếc quần cộc màu hồng phấn, người cô chọn cho Xa Diễm một chiếc váy trắng chấm đỏ, nhưng khi mặc thử Xa Diễm mặc thử, thấy tiếc rẻ nên lại cởi ra. Ba người đi đến tiệm chụp ảnh, Xa Diễm mặc bộ đồ màu hồng mới tinh, ngón tay đưa ra hình chữ V, cố gắng mỉm cười, nhưng cuối cùng cũng không kìm được để nước mắt chảy ra.

    Em đã không thể đến trường nữa, em xách cái cặp đứng trên con đường nhỏ đầu làng, mắt ươn ướt.

    Nếu không có một phóng viên tên là Truyền Diễm của tờ "Thành Đô buổi chiều", thì chắc Xa Diễm sẽ chỉ như một phiến lá cây khô rụng xuống, lẳng lặng bị cuốn đi theo gió.

    Cô phóng viên này sau khi biết tin từ bệnh viện, đã viết một bài báo, kể lại toàn bộ câu chuyện của Xa Diễm. Sau khi bài báo "Đứa trẻ 8 tuổi tự lo hậu sự" được đg, cả thành phố Thành Đô đều bị cảm động, cả mạng Internet toàn Trung Quốc cũng cảm động, có một phong trào lan truyền trên khắp Trung Quốc, trong cả đời sống thật của thế giới người Hoa lẫn trên mạng ảo, những người có lòng tốt bắt đầu quyên góp để cứu sinh mệnh mong manh của cô bé. Trong vòng mười ngày, con số quyên góp từ toàn thể người Hoa đã lên tới 560 nghìn Nhân dân tệ, đủ để chi phí phẫu thuật, và hy vọng cuộc sống của Xa Diễm lại được thổi bùng lên từ bao nhiêu trái tim nhân ái. Sau khi tuyên bố kết thúc quyên góp, vẫn còn nhiều khoản tiền chuyển về tài khoản quyên góp. Các bác sĩ cũng cố sức, dốc hết sức lực và tài ng chuyên môn để cứu chữa cho Xa Diễm, tất cả hàng triệu người đều hy vọng thành công.
    Trên internet, nhiều lời nhắn gửi: "Xa Diễm, cô bé yêu quý của tôi, tôi hy vọng em sớm mạnh khoẻ rời bệnh viện, tôi cầu chúc cho em quay lại trường học, tôi mong mỏi em bình an lớn lên, tôi khao khát tôi sẽ được vui sướng tiễn em về nhà chồng..."

    Ngày 21/6, Xa Diễm, cô bé đã từ bỏ trị liệu quay về nhà chờ thần Chết, đã lại được đưa về Thành Đô, vào bệnh viện Nhi. Tiền có rồi, sinh mệnh mỏng manh có hy vọng và có lý do để tiếp tục được sống.

    Xa Diễm chịu đựng đợt hoá trị khó chịu. Trong cửa kính, Xa Diễm nằm trên giường truyền dịch, đầu giường đặt một chiếc ghế, ghế để một cái âu nhựa, thỉnh thoảng em quay người sang đó nôn. Sự kiên cường cửa đứa bé khiến người lớn cũng kinh ngạc. Bác sĩ Từ Minh, người điều trị chính cho em giải thích, giai đoạn hoá trị, đường ruột và dạ dầy sẽ phản ứng kích liệt, thời gian đầu mới hoá trị, mỗi lần Xa Diệm nôn đều nhiều, nửa âu, nhưng đến "ho" một tiếng cũng không. Trong lúc kiểm tra tuỷ xương khi nhập viện, mũi tiêm đâm từ ngực, em "không khóc, không kêu la, cũng không chảy nước mắt, đến động đậy cũng không dám".

    Từ khi ra đời cho tới lúc chết, em không có được một chút xíu tình yêu của . Khi bác sĩ Từ Minh đề nghị: "Xa Diễm, làm con gái bác đi!" mắt em sáng rực lên, rồi nước mắt tuôn xuống xối xả. Ngày hôm sau, khi bác sĩ đến đầu giường bệnh, Xa Diễm bẽn lẽn gọi: "!". Bác sĩ lặng đi một chút, rồi từ từ mỉm cười, ngọt ngào đáp lại: "Con gái, ngoan lắm!"

    Tất cả mọi người đều chờ đợi một phép lạ, tất cả đều hy vọng giây phút Xa Diễm được trở về với cuộc sống. Rất nhiều người từ thành phố vào bệnh viện thăm em, trên mạng nhiều người hỏi thăm em, số mệnh của Xa Diễm làm mạng Internet xa lạ trở nên đầy ắp ánh sáng.
    Hai tháng hoá trị, Xa Diễm qua được chín cửa "Quỷ môn quan", sốc nhiễm trùng, bệnh bại huyết septicemia, tan máu, xuất huyết ồ ạt đường tiêu hoá... lần nào cũng "hung hoá cát". Những liệu trình đều do các bác sĩ huyết học Nhi hàng đầu của tỉnh và Trung Quốc chuẩn đoán quyết định, hiệu quả rất khả quan. Bệnh máu trắng c bản đã được khống chế. Tất cả đang chờ tin Xa Diễm lành bệnh.

    Nhưng những bệnh tật đi theo những tác dụng phụ của hoá chất trị liệu rất đáng sợ. Và so với hầu hết những đứa trẻ bị bệnh máu trắng khác, thể chất Xa Diễm rất yếu ớt. Sau đợt phẫu thuật, sức khoẻ Xa Diễm càng kém.

    Buổi sáng ngày 20/8, em hỏi phóng viên Truyền Diễm: "Dì ơi, xin dì cho con biết, vì sao mọi người quyên góp tiền cho con?"

    "Bởi vì họ đều có lòng tốt!"

    "Dì ơi, con cũng làm người tốt."

    "Bản thân con đã là một người tốt. Những người tốt sẽ giúp đỡ nhau, mới làm nên những điều càng thiện lương."

    Xa Diễm móc từ dưới gối ra một cuốn vở bài tập, đưa cho Truyền Diễm: "Dì ơi, đây là di chúc của con..."

    Phóng viên Truyền Diễm kinh ngạc, vội vã mở vở ra, quả nhiên là những việc Xa Diễm thu xếp hậu sự. Đây là một đứa trẻ tám tuổi sắp về cõi chết, nằm bò trên giường bệnh dùng t chì nắn nót viết ba trang "Di chúc". Vì em còn nhỏ quá, còn nhiều chữ Hán chưa học nên chưa viết được hết, còn có những chữ viết sai. Xem có thể biết em không thể viết một mạch bức thư này, mà viết sáu đoạn. Mở đầu là "Dì Truyền Diễm", kết thúc là "Tạm biệt dì Truyền Diễm". Suốt cả bức thư, chữ "Dì Truyền Diễm" xuất hiện 7 lần, và 9 lần gọi tắt là Dì. Phía sau 16 chữ xưng hô này, tất cả là những điều "nhờ vả dì làm hộ" khi em lìa đời. Và còn cả lời muốn qua phóng viên "cảm ơn" và "tạm biệt" với cả thế giới.

    "Tạm biệt dì, chúng ta sẽ gặp nhau trong mơ. Dì Truyền Diễm, nhà cha con sắp sập rồi. Cha đừng buồn, xin cha cũng đừng nhảy lầu. Dì Truyền Diễm xin dì trông coi bố con. Dì ơi, cái tiền của con cho trường con một ít ít, cảm ơn dì chuyển lời cảm tạ tới Hội trưởng Hội Hồng thập tự. Con chết xong, mang hết chỗ tiền còn lại chia ra cho những người mắc bệnh giống con, giúp họ đỡ bị bệnh hơn..."

    Bức di chúc làm Truyền Diễm giàn giụa nước mắt, khóc không thành tiếng.

    Con đã từng được sống, con rất ngoan

    Ngày 22/8, vì đường tiêu hoá xuất huyết, dường như suốt một tháng trời Xa Diễm không được mà chỉ sống bằng dịch truyền. Và lần đầu tiên em " vụng", em bẻ một mẩu nhỏ mì liền khô bỏ vào mồm. Ngay lập tức đường ruột của em xuất huyết nghiêm trọng, bác sĩ y tá khẩn cấp truyền máu, truyền dịch cho em...

    Nhìn Xa Diễm đau bụng l lộn, bác sĩ và y tá đều bật khóc. Tất cả mọi người đều muốn gánh đau cho em, nhưng, không thể làm gì được.

    Tám tuổi. Xa Diễm đã thoát được cơn bệnh tật quái ác, và ra đi an lành.

    Không ai chấp nhận sự thật. Phóng viên Truyền Diễm vuốt vuốt gương mặt bé xíu lạnh dần đi của cô bé, khóc không thành tiếng, gương mặt sẽ không bao giờ gọi cô là Dì nữa, cũng sẽ không bao giờ cười nữa.

    Mạng Tứ Xuyên online , mạng 163 (mạng Internet nổi tiếng nhất TQ) ngập trong nước mắt, mạng Xinhuanet toàn nước mắt. "Đau lòng đến không thể thở được" sau đầu đề topic đó là hàng vạn lời nhắn cảm xúc của các công dân mạng TQ. Hoa viếng, điếu v, một người đàn ông trung niên khẽ nói: "Con, con vốn là một thiên sứ nhỏ trên trời, con đã giang đôi cánh, thôi con cứ ngoan ngoãn bay đi.."

    Ngày 26/8, tang lễ diễn ra dưới một cơn mưa nhỏ, Nhà tang lễ ở ngoại thành phía Đông của thành phố Thành Đô chật ních những người dân Thành Đô đi viếng với nước mắt rưng rưng. Họ đều là những "người cha, người " của Xa Diễm mà Xa Diễm chưa có dịp gặp mặt. Để đứa bé mới sinh ra đời đã bị vứt bỏ, đã mắc bệnh máu trắng, đã từ bỏ chữa trị, đã chết... không còn cô đơn nữa. Rất nhiều "Cha-" đội mưa tiễn theo sau chiếc quan tài bé nhỏ.

    Trên bia mộ của Xa Diễm, một bức ảnh cô bé cười mím mím, tay cầm một bông hoa dại bé xíu. Mặt chính của bia chỉ ghi vỏn vẹn: " Con đã từng được sống, con rất ngoan! (1996.11.30-2005-8.22)"

    Mặt sau bia có ghi vài lời đơn giản giới thiệu thân thế Xa Diễm, câu cuối cùng là: "Trong những năm Em sống, Em đã được nhận những ấm áp của con người. Xin Em yên nghỉ, thiên đường có Em nên thiên đường càng đẹp đẽ."

    Theo đúng chúc thư, 540.000 Nhân dân tệ còn thừa lại chia thành những tặng vật chia cho những em bé khác bị mắc bệnh máu trắng. Bệnh viện còn ghi lại tên của 7 bệnh nhân Nhi này, Dương Tâm Lâm, Từ Lê, Hoàng Chí Cường, Lưu Linh Lộ, Trương Vũ Tiệp, Cao Kiện, Vương Kiệt. Những bệnh nhân này lớn nhất là 19 tuổi, nhỏ nhất là 2 tuổi, đều là những em gia đình quá nghèo, đang giãy dụa giữa sự sống và cái chết.

    Ngày 24/9, ca phẫu thuật đầu tiên thành công dành cho bệnh nhân được nhận viện phí từ Xa Diễm, là cô bé Từ Lê ở bệnh viện Hoa Tây. Sau phẫu thuật, Từ Lê mỉm cười với gương mặt trắng xanh, nói: "Xa Diễm, hay yên nghỉ, về sau này, bia mộ của chúng tôi cũng sẽ ghi thêm một dòng như nhau: "Tôi đã từng đến trong đời này, và tôi rất ngoan!"

    Nguồn:Petalia-Love&Friendship Land

    Trà sữa cho Tâm hồn

  • Yêu thì đọc từ trên xuống dưới! Cưới rồi thì đọc từ dưới lên
    gianglongdl

    Chàng : Cuối cùng thì ngày này đã đến! Anhđã chờ mong quá lâu!

    Nàng : Anh có muốn em ra đi ko?
    Chàng : Không! đừng có nghĩ tới chuyện đó
    Nàng : Anh có yêu em không?
    Chàng : Dĩ nhiên rồi! Cả ngàn lần cũng không đủ!
    Nàng : Anh có bao giờ lừa dối em không?
    Chàng : Không! Tại sao em hỏi câu ngớ ngẩn!
    Nàng : Anh có muốn hôn em không?

    Chàng : Mỗi khi anh có cơ hội.
    Nàng : Anh có đánh em không?
    Chàng : Em điên hả? Anh đâu có phải loại người đó!
    Nàng : Em có thể tin tưởng nơi anh được chớ?
    Chàng : ừ!
    Nàng : Anh yêu :verycraz::verycraz:

    Sưu tầm

    Giải trí - Thư giãn

  • Hoa gì lấp lánh, màu xanh dương, mọc nhiều ở Đà Lạt...???
    gianglongdl

    Nó là màu xanh da trời hơi đậm đó bạn

    Nhìn kìa anh lấp lánh trên cánh đồng
    Bừng nở thắm một nhành hoa thơ mộng
    Hoa xòe cánh - mầu trời xanh lồng lộng
    :verycraz:

    Hoa Đà Lạt

  • Hoa gì lấp lánh, màu xanh dương, mọc nhiều ở Đà Lạt...???
    gianglongdl

    Chắc là loài hoa này nè bạn! rất đơn giản mộc mạc nhưng đầy ý nghĩa :verycraz:
    "For Get Me Not" hihi! cái tên đã nói lên tất cả.

    Nhìn kìa anh lấp lánh trên cánh đồng
    Bừng nở thắm một nhành hoa thơ mộng
    Hoa xòe cánh - mầu trời xanh lồng lộng
    Lá biếc xinh e ấp nụ hôn hồng
    Thẹn thùng, nhỏ nhoi, khiêm nhường, rung động
    Loài hoa thương hoa nhớ của đồng quê
    Hoa thì thầm với tất cả say mê
    Người yêu hỡi - đừng quên em nhé

    Hoa Đà Lạt

  • Tình yêu câm lặng
    gianglongdl

    “Cha sinh ra đã bị câm điếc. Cha xin lỗi con vì điều đó. Cha không thể nói như những người cha khác. Nhưng cha muốn con biết rằng, cha yêu con bằng cả trái tim mình”. Đó là những lời từ trái tim người cha muốn nói với con gái thân yêu của mình trong ngày sinh nhật nhưng tiếc rằng cô gái đó đã không thể nghe.

    https://www.youtube.com/watch?v=3YYEn8FqTUs

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Này em có nhớ
    gianglongdl

    NÀY EM CÓ NHỚ
    Trịnh Công Sơn

    Chúa đã bỏ loài người
    Phật đã bỏ loài người
    Này em xin cứ phụ người
    Này em xin cứ phụ tôi
    Đời sống quanh đây có vạn lời mời
    Đời sống quanh đây tiếng người mừng gọi em vào.
    Đời đã quen với những kiếp xa nhau

    Chúa đã bỏ loài người
    Phật đã bỏ loài người
    Này em xin cứu một người
    Này em hãy đến tìm tôi
    Vì những con sông đã cạn nguồn rồi
    Vì gió đêm nay hát lời tù tội quanh đời
    Về cùng tôi đứng bên âu lo này

    Chúa đã bỏ loài người
    Phật đã bỏ loài người
    Này em có nhớ cuộc đời
    Này em có biết loài người
    Này em có nhớ gì tôi

    https://www.youtube.com/watch?v=NGMJA2KMqQQ

    Chúa, Phật đã bỏ loài người hay chúng ta đã không còn là người??...
    Nhìn quanh cuộc sống bây giờ đầy những cám dỗ, có lúc chúng ta chạy theo một hoài bão, một tham vọng nào đó (tiền tài, vật chất, danh vọng...) chà đạp lên nhau mà sống, giận nhau vì một ít của cải, ganh ghét chỉ vì hơn thiệt, vô cảm với nỗi đau của người khác.

    ... cứ thế lâu dần ta đã trở thành kẻ vô minh (theo ngôn ngữ nhà Phật).

    Đà Lạt Talk

  • Classical Music (1 ly café sáng và 1 không gian yên tĩnh)
    gianglongdl

    Hãy nhắm mắt lắng nghe và cảm nhận, cuộc sống có biết bao nhiêu điều tuyệt vời... Chúc ngày mới an lành và thật ý nghĩa.

    https://www.youtube.com/watch?v=LQTTFUtMSvQ

    https://www.youtube.com/watch?v=vQVeaIHWWck

    https://www.youtube.com/watch?v=qa0Z6g1XJkU

    https://www.youtube.com/watch?v=eGPPDV8wBOQ

    https://www.youtube.com/watch?v=iYaM35s9DJc

    https://www.youtube.com/watch?v=ikBD3DcSGFM

    https://www.youtube.com/watch?v=FY4Y1gTO9HE

    ♪ Muzik Bok ♪

  • Độc đáo MUSIC PAITING đầy sáng tạo
    gianglongdl

    Một sự kết hợp tuyệt vời giữa Nhạc và Họa

    https://www.youtube.com/watch?v=IlkP9lVqF6E

    https://www.youtube.com/watch?v=MAY1UoQYMHk

    ♪ Muzik Bok ♪

  • Hoa Dâm Bụt! Hàng rào của tuổi thơ
    gianglongdl

    Ngày xưa có hai chị em gái rất nhỏ. Chị là Nađi còn em là Naban. Naban bị liệt cả hai chân. Ngày ngày Nađi bày trò chơi với em. Naban rất thích nhìn chị chạy nhảy vui đùa. Nađi thương em lắm và luôn mơ ước có được phép tiên giúp em khỏi bệnh. Ước mơ cứ lớn dần lên và một ngày kia Nađi quyết định đi tìm "phép lạ". Em đi mãi, đi mãi. Đôi chân bé bỏng phồng rộp cả lên. Nhưng nghĩ tới đôi chân bị liệt của Naban, em lại cố gắng nén đau đi tiếp. Đói khát đã làm em kiệt sức. Em thiếp đi dưới một gốc cây bên đường. Lúc tỉnh dậy, em thấy một cụ già râu tóc bạc phơ ngồi cạnh. Nađi không sợ ông cụ mà còn nói hết ước nguyện của mình với ông cụ. Nghe xong, ông cụ đặt một bàn tay lên đầu Nađi và nói: "Ông có thể chữa lành chân cho em cháu. Nhưng muốn cho em cháu khỏi bệnh cần có hai điều kiện. Một là, khi chân Naban khỏi bệnh thì chính đôi chân của cháu sẽ không còn đi lại được nữa" (ông cụ chỉ thử tấm lòng cô bé chứ không phải như vậy). Vì thương em, Nađi đồng ý tất cả; thế rồi chiếc áo đỏ đã biến thành chiếc dù biết bay đưa hai ông cháu về nhà. Ông cụ chữa lành chân cho Naban rồi biến mất chỉ để lại chỗ mình đứng một hàng cây mát xanh. Hoa nở đỏ thắm. Mỗi bông hoa giống như một chiếc ô nhỏ. Hàng cây xòa cành che bóng mát cho hai em nô đùa.
    Các em đặt cho cây là Dâm bụt vì tin rằng Bụt đã hiện lên cứu giúp các em.

    Những hàng rào Dâm bụt ngày càng ít đi. Dẫu biết cuộc sống là thế nhưng vẫn không khỏi nuối tiếc một hình ảnh đã từng in sâu trong tâm khảm nhiều người về cái “hàng rào” thủa xưa. Tuy nhiên, vấn đề ở đây không chỉ là sự nuối tiếc, mà còn là môi trường sống, là hậu quả về biến đổi khí hậu. Khi rừng đại ngàn bị chặt hạ, thậm chí những vụ chặt phá tận rừng sâu đều được đưa ra ánh sáng nhằm bảo vệ lá phổi của tự nhiên. Trong khi đó, ở vùng dân cư – nơi trực diện với cuộc sống con người thì hàng rào cây xanh lại hiển nhiên bị phá bỏ mà chẳng ai quan tâm.

    Vùng nông thôn ngày xưa dịu mát nhiều bóng cây là thế, nay trở thành bình địa với mọi thứ bê tông! Tường bao khuôn viên của mỗi gia đình thì chẳng là bao, nhưng hàng triệu ngôi nhà đã không trồng cây xanh, ngược lại còn phá bỏ hàng rào cây xanh để thay bằng tường xây là điều đáng phải suy nghĩ.

    Loài hoa này vốn có tên gốc là hoa Dâng Bụt (hoa để Dâng lên cho Bụt, tức Phật), về sau do đọc trại mà thành Dâm Bụt.
    Dâm Bụt còn có nghĩa là: Dâm (Râm ???): che bóng, Bụt: Phật. Dâm Bụt là cái lọng che Phật (vì hoa có hình dạng giống cái lọng)

    Màu hoa đỏ, cánh hoa mỏng manh, rung rinh trong gió. Cánh hoa Dâm Bụt hiện dần trong trí nhớ trẻ thơ. Những dãy hàng hào xanh ngắt, chen lẫn vài bông hoa xiu xíu đo đỏ, bọn trẻ con giành nhau hái trong những buổi trưa nắng.

    "Hôm qua trở lại vườn xưa,
    Đầu cành Dâm bụt, lưa thưa nắng vàng.
    Thoáng nghe chim hót trên ngàn,
    Bên hàng Bụt đỏ, ngân vang tiếng cười ".

    Dâm bụt ưa nắng, chịu hạn giỏi, hầu như không phải chăm sóc nên thường được trồng làm hàng rào. Có phải vì không cần nâng niu chăm sóc mà vẫn có hoa để ngắm nên người ta không thấy quý loài hoa này lắm ?
    Có khi mình tự hỏi, nếu dâm bụt trồng một năm mới ra hoa một lần như lan huệ thì người ta có quý nó hơn không nhỉ ?:verycraz:

    Năm tháng vẫn cứ trôi qua, thời tiết vẫn cứ thay đổi bất thường, đất trời chợt mưa chợt nắng, nhưng hàng dâm bụt nhà ông bạn hàng xóm vẫn không có gì thay đổi, cứ thế mà đâm hoa, cứ thế mà xanh lá.
    Hoa dâm bụt thích nghi với mọi thời tiết, ra hoa bốn mùa, màu đỏ pha chút hồng phai, dù không “bắt mắt” như lan hồng đào cúc... nhưng nó là đặc trưng của làng quê - một làng quê đích thực ở thời kỳ chưa đô thị hóa.

    Cây hoa dâm bụt không cần người chăm bón vẫn sống khỏe, sống tốt, bất chấp mưa nắng, gió bão... Hoa không thể cắt rời cành cắm vào lọ, lìa cành là hoa sẽ chết, chứng tỏ rằng hoa dâm bụt không thể sống thiếu cành, thiếu quần thể, như con người không thể sống được, nếu một ngày nào đó thức dậy thấy thế giới này chỉ... còn có một mình ta!

    Ông bạn hàng xóm nói với tôi: Con cháu nó bảo mình chặt bỏ hàng rào dâm bụt này để xây tường rào cho “bằng chị bằng em”, nhưng mình phản đối, mình không thích “cao tường kín cổng”, vả lại cái hàng rào dâm bụt này do ông bà để lại, cho mình nhiều kỷ niệm từ lúc tụi nó chưa ra đời... Ông buồn rầu nói tiếp: Cái làng quê này nhìn đâu cũng thấy dây điện, cột ăng-ten, hàng quán... chỉ có hàng dâm bụt này, nhìn nó mới thấy lòng mình thanh thản, ông ạ! Và nếu phải xa nhà, mình nhớ nhà thì ít mà nhớ hàng dâm bụt thì nhiều, ai bảo “bụt nhà” không thiêng, bụt nhà thiêng lắm.

    Nhìn hàng dâm bụt rải rác những đóa hoa, tôi nhớ bài thơ của cụ Nguyễn Trãi nói về hoa dâm bụt. Cụ bảo: “Bụt là lòng”, và có lẽ ông bạn hàng xóm tôi có lý khi giữ lại hàng rào dâm bụt này, cũng chỉ vì “bụt là lòng” phải không?
    ST

    Ngoài việc làm hàng rào, Dâm Bụt còn là một loại cây có nhiều dược tính chữa nhiều bệnh được y học cổ truyền dùng làm thuốc với tên gọi là mộc cận. Cả lá, hoa, vỏ thân và rễ cây đều được dùng làm thuốc, với tác dụng tiêu sưng, giải độc, thanh nhiệt, lợi tiểu, an thần…

    Hoa Đà Lạt

  • Tản mạn về...
    gianglongdl

    Sẽ rất đau đớn khi bạn yêu một người nào đó mà không được đáp lại. Nhưng còn đau đớn hơn khi bạn yêu một ai đó mà không đủ dũng cảm để nói cho người đó biết bạn đã yêu như thế nào.

    Có thể chúng ta phải gặp một vài người nào đó, nhầm một vài lần như vậy trước khi gặp đúng người mình yêu, và bạn phải trân trọng vì điều đó.

    Tình yêu là khi bạn lấy đi tất cả mọi đam mê, cuồng nhiệt, lãng mạn mà cuối cùng bạn vẫn biết rằng mình vẫn luôn nhớ về người đó.

    Sẽ rất buồn khi bạn gặp một ai đó mà bạn cho rằng vô cùng có ý nghĩa đối với bạn, chỉ để cuối cùng bạn nhận ra rằng tình cảm đó sẽ chẳng bao giờ được đáp lại và bạn là người phải ra đi. Nhưng khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Ðiều bạn cần làm là thôi không chờ đợi nơi cánh cửa đã đóng, hãy tìm một cánh cửa khác đang mở ra cho mình.

    Người bạn tốt nhất là người mà bạn có thể ngồi cùng ở bất cứ đâu, cùng đung đưa mà không nói một lời, để khi bước đi, bạn lại cảm thấy như đã nói hết mọi điều.

    Có một sự thật là bạn sẽ không biết bạn có gì cho đến khi đánh mất nó, nhưng cũng có một sự thật khác là bạn cũng sẽ không biết bạn đang tìm kiếm cái gì cho đến khi có nó.

    Trao cho ai đó cả con tim mình không bao giờ là một sự đảm bảo rằng họ cũng yêu bạn, đừng chờ đợi điều ngược lại. Hãy để tình yêu lớn dần trong tim họ, nhưng nếu điều đó không xảy ra thì hãy hài lòng vì ít ra nó cũng đã lớn lên trong bạn.

    Có một vài thứ mà bạn rất thích nghe nhưng sẽ không bao giờ được nghe từ người mà bạn muốn nghe, nhưng nếu có cơ hội, hãy lắng nghe chúng từ người nói với bạn bằng cả trái tim.

    Ðừng bao giờ nói tạm biệt khi bạn vẫn còn muốn thử. Ðừng bỏ cuộc khi bạn cảm thấy vẫn còn có thể đạt được. Ðừng nói bạn không yêu ai đó nữa khi bạn không thể rời xa họ. Tình yêu sẽ đến với những người luôn hy vọng dù họ đã từng thất vong. Ðừng chạy theo vẻ bề ngoài hào nhoáng, nó có thể phai nhạt theo thời gian. Ðừng chạy theo tiền bạc, một ngày kia nó cũng sẽ mất đi. Hãy chạy theo người nào đó có thể làm bạn luôn mỉm cười bởi vì chỉ có nụ cười là tồn tại mãi. Hy vọng rằng bạn sẽ tìm ra người đó.

    Ðôi khi trong cuộc sống, có lúc bạn cảm thấy bạn nhớ ai đó đến nỗi muốn chạy đến và ôm chầm lấy họ. Mong rằng bạn sẽ luôn mơ thấy họ. Hãy mơ những gì bạn muốn, đi đến nơi nào mà bạn thích, hãy là những gì bạn thích vì bạn chỉ có một cuộc sống và một cơ hội để làm tất cả trong cuộc đời. Mong rằng bạn luôn có đủ hạnh phúc để vui vẻ, đủ thử thách để mạnh mẽ hơn, đủ nỗi buồn để bạn trưởng thành hơn và đủ tiền để mua quà cho bạn bè.

    Hãy luôn đặt mình vào vị trí người khác, nếu điều đó làm tổn thương bạn thì nó cũng sẽ tổn thương người khác. Một lời nói vô ý là một xung đột hiểm họa, một lời nói nóng giận có thể làm hỏng cả một cuộc đời, một lời nói đúng lúc có thể làm giảm căng thẳng, còn lời nói yêu thương có thể chữa lành vết thương và mang đến sự bình yên.

    Tình yêu bắt đầu bằng cách yêu con người thật của họ, chứ không phải là yêu họ như yêu một bức tranh bạn vẽ ra, bằng không bạn chỉ yêu sự phản chiếu của chính bạn nơi họ.

    Người hạnh phúc nhất không cần phải có mọi thứ tốt nhất, họ chỉ là người làm cho mọi việc, mọi chuyện đều diễn ra theo ý họ. Hạnh phúc thường đánh lừa những ai khóc lóc, những ai bị tổn thương, những ai đã tìm kiếm và đã thử. Nhưng nhờ vậy, họ mới biết được giá trị của những người chung quanh họ.

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Vô cảm
    gianglongdl

    Có rất nhiều điều muốn nói nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Một người đã ra đi, nổi đau dằn xé hiện trên khuôn mặt khắc khổ của người sinh ra ta. Rất nhiều giọt nước mắt đau thương, nhưng đôi mắt ta thì ráo hoảnh. Cảm giác đau buồn không tồn tại, cảm giác mất mát cũng không. Biết rất rõ sự đau thương mất mát mà cha đang phải chịu, những giọt nước trong veo, cả lời nói cũng không thốt nổi. Ta-chỉ có thể lau nước mắt cho ba- đôi mắt vẫn ráo, không thấy cay...
    Ba khóc, anh trai ta khóc, mọi người khóc... ta chỉ nhìn họ rồi thôi, vẫn không thấy gì cả, vẫn không rơi nước mắt. Không thể giả vờ đau thương, không thể giả vờ mất mát, không thể giả vờ khóc.
    Người nằm trong những thanh gỗ là người đã sinh ra cha và nuôi dạy cha. Người ra đi, cha đau đớn đến thế, sao ta cứ trơ ra?? Vô cảm thật rồi sao???
    Tiếng gõ mõ, tiếng kèn trống bi thương, lời tụng " khi con mới chào đời, cha là người vất vã ngược xui, khi con biết đòi ăn, cha là người..." rất nhiều giọt nước mắt lại rơi. Một đôi mắt vẫn ráo, liếc nhìn xung quanh, rồi lạy ... theo phản xạ.
    Người phụ nữ cố chấp- mang những oán hận sâu nặng... ta không thể trách người, vì ta biết người cũng đau. Chấp nhận đến vào phút cuối cùng với vai trò là khách. Miễn cưỡng mặc áo tang- rồi đốt ngay sau đó- xã tang!
    Ta câm ghét những lời xầm xì, ta câm ghét "lần này vợ anh không về, a ly dị" ta câm ghét những lời đồng tình.
    Người đã chết-sợi dây nối mỏng manh cuối cùng đã đứt. Bầu trời nơi đấy đầy gió, nhưng ta không muốn về.
    Không thấy đau, không thấy mất mát, không thể vờ khóc. Chỉ thấy lòng nặng nề... Muống nghe giọng người an ủi,nhưng chỉ có những tiếng xì xầm, ồn ào, ta câm ghét... Có rất nhiều chuyện muốn nói. Nhưng không biết bắt đầu từ đâu...

    https://www.youtube.com/watch?v=INvbQgPK-UA

    English Music
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
  • 7
  • 8
  • 9
  • 10
  • 11
  • 6 / 11

Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

10.542 chuyến · 36.638 lời nhắn · 29.501 hành khách

Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

Powered by NodeBB Contributors
  • Bài viết đầu tiên
    Bài viết cuối cùng