Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
Số hành khách HK-2010-3430

gianglongdl

@gianglongdl
Bỏ theo dõi Theo dấu
Thông tin
Bài Viết
208
Chủ Đề
154
Chia sẻ
0
Nhóm
0
Người theo dõi
0
Đang theo dõi
0

Sổ hành trình — lời nhắn

Gần đây Tốt Tranh cãi

  • Gloomy Sunday- Bài hát tử thần!
    gianglongdl

    Đây là bài hát kể về tình yêu đã mất của một nhạc sĩ dương cầm người Hungari - Reszo Seress. Đúng như tựa đề của nó, bài hát được viết vào một ngày Chủ Nhật thật ảm đạm của tháng 12 năm 1932, cho đến nay đã có rất nhiều bài hát được viết lại dựa trên giai điệu của bản Gốc.

    Reszo thường giam mình trong căn phòng của anh ở thủ đô Paris, đau khổ vì người phụ nữ anh yêu đã cự tuyệt tình yêu cao thượng của mình. Reszo luôn luôn tôn thờ tình yêu đó, anh đã phải đau khổ thật nhiều khi tình yêu của anh bị từ chối. Trong nỗi thất vọng, anh đã sáng tác ra bài hát sầu thảm nhất trong đời mình - Gloomy Sunday (Ngày chủ nhật ảm đạm). Khi bài nhạc được hoàn thành, Reszo cảm thấy nhẹ nhàng hơn đôi chút trong lòng, tuy nó không thể bù được nỗi mất mát to lớn kia, nhưng bài hát của anh ta thật hay, thật sầu thảm; vâng... nó đủ sầu thảm để đem đến cho những người nghe thời bấy giờ nỗi tuyệt vọng và... cái Chết.

    https://www.youtube.com/watch?v=8KamZJhlDfo

    Others

  • ROSE Kiệt tác của thiên nhiên
    gianglongdl

    Bài thơ Hoa Hồng

    Đóa hoa ấy đẹp tươi biết mấy
    Em rụt rè mang tới cho tôi
    Tôi thảng thốt con tim non dại
    Đã tưởng đâu sứ giả của mộng đời.

    Tôi vội đón lấy hoa và bất giác
    Vừa chạm vào đã thấy buốt nơi tay
    Tôi trẻ quá làm sao biết được
    Rằng cánh hoa phủ kín đầy gai?

    Sao em nỡ mang về bông hoa đẹp
    Lại có gai làm xước cả tay rồi?
    Hoa rực rỡ mà gai như kim sắc
    Đã hóa dằm nhói buốt em ơi!

    Hoa em hái giữa cánh đồng rộng rãi
    Nhưng hoa này em hái chẳng vô tình
    Rất có thể em chưa hết biết tới
    Những hoa nào gây nên nỗi đau anh.

    https://www.youtube.com/watch?v=oIFmhye6fqw

    Này, có phải bạn có đang muốn cắt bỏ những cái gai nhỏ trên cây hoa hồng tình yêu của mình?

    Bạn đang cho rằng, có những khuyếm khuyết đang làm cho mình bị đau, đó có thể là những điều bạn chưa hài lòng ở người ấy, những điều người ấy chưa có, chưa thể có được; và bạn thì không thể chấp nhận được điều đó nên phải… ra tay.

    Khi những chiếc gai rơi đi, có phải cây hoa hồng sẽ trơ trụi lắm không?

    Cũng như vậy, tình yêu của bạn sẽ mất đi sự tươi mới, tràn đầy háo hức của hai nửa trái tim lần đầu tìm đến với nhau. Nó sẽ chỉ còn lại sự gượng ép, công thức và nhàn nhạt.

    Như một cành hoa hồng trơ trụi không còn lấy một cái gai.

    Đừng nghĩ gai hoa hồng chỉ biết làm tay ta chảy máu, cũg như nghĩ những khuyết điểm của người ấy sẽ làm giảm đi “giá trị tình yêu” của bạn. Khi hai người đến với nhau, nghĩa là đang trên bước đường hoàn thiện bản thân và hướng đến một mẫu ghép hoàn hảo. Có thể của bạn đang thiếu một chút nồng nhiệt, người ấy sẽ bù đắp; có thể người ấy chưa có sư chín chắn, bạn sẽ là người tiếp thêm niềm tin. Có tranh đấu, có gai nhọn và có cả… bàn tay rướm máu, cây hoa hồng tình yêu của bạn mới tươi tốt mãi mãi…

    Vì thế, hãy nương nhẹ bàn tay khi chạm vào gai của của hoa hồng, cũng như với chính người ấy nhé!.

    Hoa Đà Lạt

  • RU TA NGẬM NGÙI (Không chỉ là bài hát)
    gianglongdl

    *Khi còn nhỏ mình đã rất thích bài hát này của Trịnh Công Sơn hồi đó Khánh Ly hát với hòa âm đơn giản (không cầu kỳ như bây giờ). Thích vì nhạc điệu cứ buồn buồn, rời rãi & day dứt thế nào ấy... và nhất là ca từ ở vào tuổi ấy (11-12 ăn chưa no lo chưa tới) nghe chẳng hiểu gì nhiều nhất là câu: "Khi tình đã vội quên, tim lăn trên đường mòn..." hoặc "người về soi bóng mình giữa tường trắng lặng câm" đúng ngơ ngác con nai vàng luôn...
    Âm nhạc cùng ca từ khó hiểu cứ lớn lên theo mình bằng những lần uống café nghe nhạc Trịnh, hoặc những cuộc nhậu thâu đêm cùng bạn bè ôm đàn hát nghêu nghao... Mỗi lần nghe lại bài này thì mình lại nhớ đến thời niên thiếu với 1 khoảng trời kỷ niệm buồn vui, bây giờ già rồi mình mới dần hiểu lời hát theo nhiều ý nghĩa và tâm trạng khác nhau và cảm thấy Trịnh Công Sơn thật là một nhạc sĩ tài ba và sâu sắc, ông đã thổi vào âm nhạc Việt một làn gió mới với những triết lý nhân sinh cao cả, tình yêu và thân phận con người thật đáng nể phục.
    *

    Các bạn thử nghe qua giọng ca mới của ca sĩ Song Giang và câu chuyện tình của anh chàng Sàigòn lên Dalat nghỉ hè nhé!

    http://www.youtube.com/watch?v=WipbjTIfldc

    Lyric: RU TA NGẬM NGÙI

           Môi nào hãy còn thơm, cho ta phơi cuộc tình. 
           Tóc nào hãy còn xanh, cho ta chút hồn nhiên 
           Tim nào có bình yên, ta rêu rao đời mình 
           Xin người hãy gọi tên. 
    
           Khi tình đã vội quên, tim lăn trên đường mòn 
           Trên giọt máu cuồng điên, con chim đứng lặng câm 
           Khi về trong mùa đông, tay rong rêu muộn màng. 
           Thôi chờ những rạng đông.. 
    
           Xin chờ những rạng đông 
    
           Đời sao im vắng 
           Như đồng lúa gặt xong 
           Như rừng núi bỏ hoang 
           Người về soi bóng mình. 
           Giữa tường trắng lặng câm. 
    
           Có đường phố nào vui, cho ta qua một ngày 
           Có sợi tóc nào bay, trong trí nhớ nhỏ nhoi 
           Không còn, không còn ai, ta trôi trong cuộc đời 
           Không chờ, không chờ aị 
    
           Em về, hãy về đi, ta phiêu du một đờị 
           Hương trầm có còn đây, ta thắp nốt chiều nay 
           Xin ngủ trong vòng nôi, ta ru ta ngậm ngùi, 
    
           Xin ngủ dưới vòm cây ...
    

    Đà Lạt: Góc tản mạn

  • Lời hay ý đẹp
    gianglongdl

    Lắng nghe và cảm nhận
    https://www.youtube.com/watch?v=CtlqG7iY1TU

    Đà Lạt Talk

  • Tóc Tiên dễ thương
    gianglongdl

    https://www.youtube.com/watch?v=VG_lmO_LYTY

    https://www.youtube.com/watch?v=mHUyXSttIDI

    https://www.youtube.com/watch?v=sNuKUr-oWv0

    Tài năng của cô ca sĩ xinh xắn này dường như được thăng hoa khi đến với Thúy Nga Paris

    https://www.youtube.com/watch?v=SaOaAfbwucY

    https://www.youtube.com/watch?v=qGy-yjidsIA

    https://www.youtube.com/watch?v=IzD-SHBG_0E

    https://www.youtube.com/watch?v=M-3OdVrPcGQ

    https://www.youtube.com/watch?v=_9ywMYP0tQU

    https://www.youtube.com/watch?v=uiSOs5PzCp0

    https://www.youtube.com/watch?v=xfmLTLtuL8M

    ♪ Muzik Bok ♪

  • Tranh màu nước (Beautiful People)
    gianglongdl

    Thế giới ảnh giải trí

  • Tưởng Niệm (Trầm Tử Thiêng)
    gianglongdl

    Jasmin:
    Mình cũng hay nghe 3 bài bạn giới thiệu. Bài hương ca vô tận mình hay nghe cô Hoàng Oanh. Chuyện một chiếc cầu đã gãy thì chỉ thích mỗi Quang Lê. Còn Tưởng Niệm, bạn đã post rồi đó, chẳng ai hát bài này làm mình hài lòng bằng Tuấn Ngọc.

    Đây là một bài theo âm điệu Ngũ Cung nghe đầy chất dân ca nèk bạn và còn rất, rất nhiều bài của Nhạc sĩ này, nhưng chỉ đơn cử vài bài để gọi là... :biggrin:
    THẦM THÌ
    (Trầm Tử Thiêng) - Ca sĩ: Vũ Khanh

    https://www.youtube.com/watch?v=I8isBno0FgU

    thêm một bản nhạc theo điệu Tango. Phài nói Trầm Tử Thiêng có lối sáng tác rất phong phú có thể phù hợp với nhiều dòng nhạc và mọi giới
    BẢI TANGO CHO NGƯỜI TÌNH LỠ
    (Thơ: Hoàng Ngọc Ấn - Ca sĩ: Khánh Ly)
    https://www.youtube.com/watch?v=twEvtJruUKA

    Nhạc Trữ Tình

  • Hoa Ngũ Sắc
    gianglongdl

    "Chào bầy hoa ngũ sắc ven đường
    Cười sặc sỡ bên khung trời thơ ấu."

    (Trích thơ: Hoàng Phủ Ngọc Tường)

    Hoa Đà Lạt

  • Nhà Thơ PHẠM CHU SA
    gianglongdl

    *Có một thời gian mình học ở Sài Gòn, vào khoảng thập niên 80, vì có ông anh là điêu khắc gia nên bạn bè văn nghệ sĩ (trước 75 rất nhiều). Mỗi chủ nhật nghỉ mình vẫn theo ông anh đi chu du khắp Sài gòn, khi thì uống café, lúc uống rượu... và gặp gỡ rất nhiều bạn bè của anh ấy, từ nhạc sĩ, nhà thơ, nhà văn, guitarist, họa sĩ...
    Mình vẫn nhớ 1 nhà thơ đẹp trai và rất nghệ sĩ đó là nhà thơ Phạm Chu Sa, tên thật của anh là Nguyễn Đình Thống, thơ anh tuy không nhiều nhưng cũng là lạ hầu hết là thơ tình sáng tác trước 75...
    Và đây là một nhận xét của Nhà thơ Nguyên Sa về anh trong lời tựa của tập thơ "Những Nụ Tình Xanh" Xuất bản 1972
    *

    Bài ngắn Phạm Chu Sa
    Nguyên Sa

    Họ Phạm vai khá rộng, người cao, khuôn mặt xương có nhiều nét xanh xao, mệt mỏi, nụ cười buồn. Phạm Chu Sa đã tới ba mươi chưa, đã yêu bao nhiêu lần, đau khổ bao nhiêu lần, cô đơn bao nhiêu ngày bao nhiêu tháng? Thi sĩ sinh vào thời gian nào, mùa thu chăng, làm sao phiêu dạt trên những con phố cũ của đồi núi cao nguyên, đứng làm gì ở chân núi Vũng Tàu lúc chiều nghiêng, tới làm gì những nơi xa xôi tựa như Qui Nhơn, tựa như Đại Lãnh?

    Các anh có thể hỏi, có quyền hỏi. Các anh hãy hỏi. Tại sao thi sĩ quan tâm đến hương lá khô, vì cớ gì đêm nằm gối đầu trên sách nghe mưa mà chẳng ngủ, trú ngụ nơi đâu mà ban đêm phải uống rượu lúc trở về, bởi sao lúc chàng hái hoa buổi sáng chàng lo âu tới mai sau, buổi chiều chàng đứng nhìn biển vậy.

    Các anh hãy cất tiếng hỏi thiết tha, hãy nói những lời tình tự, họ Phạm sẽ trả lời. Giọng của chàng thường nhịp nhàng như bài hát. Bài hát có lúc đi chừng tám bước rồi dừng chân nhìn trời nhìn biển trước khi đi thêm tám bước. Có lúc giọng chàng nhảy nhót bằng chân chim nhỏ xíu chuyền từ cành cây năm nhánh này tới cành cây năm nhánh kế bên. Các bạn đừng ngạc nhiên nếu nhiều lần giọng nói của thi sĩ trở thành vũ điệu ở trên mở ra như sáu cánh mây bay, ở dưới vút đi, như tám con ngựa chạy.

    Các anh hãy nghe tiếng nói đó. Các anh hãy hỏi, hãy nghe và hãy nói cho tôi biết rằng quả thực sự thống khoái tìm thấy khi đọc và nói về một người làm thơ không thể là một nhần lẫn. Không bao giờ là một nhầm lẫn.

    (Trích lời tựa tập thơ Những nụ tình xanh của Phạm Chu Sa ,NXB Đồng Dao năm 1972)

    Một số bài thơ sưu tầm của Phạm Chu Sa

    Một nửa

    Quá nửa đời anh đi tìm một nửa
    Một nửa nào thất lạc của anh xưa
    Khi tìm được thì nửa anh vụn vỡ
    Nên làm sao ta ráp lại cho vừa

    Hàn gắn lại, em ơi, đời tạm bợ
    Một chiều say, một tối tỉnh, một khuya buồn
    Một tiếng hát, một giọng cười khúc khích
    Cũng tràn đầy cả hạnh-phúc-đau-thương

    Anh thèm sống, thèm yêu, thèm thở
    Bên nửa em dù cũng vỡ vụn rồi!
    Anh thèm khóc, thèm cười, thèm nói
    Tình muộn màng nhưng vẫn mới tinh khôi

    Đời vẫn đẹp anh cắn vào một nửa
    Cơn điên mê tê buốt cõi tồn sinh
    Tan chảy mãi giữa suối nguồn vô tận
    Hai nửa hòa thành một kiếp lênh đênh

    BẮC PHƯƠNG TỪ

    PHẠM CHU SA

    Chiều nặng không dưng sầu núi dựng
    Dừng đây ta uống cạn quan san
    Áo cơm mấy thuở đời vô vọng
    Bằng hữu đành như chút bụi vàng

    Ta bỏ phố phường xưa nóng bỏng
    Nghêu ngao đây khúc Bắc phương từ
    Đời rộng ngại gì khung cửa đóng
    Quên đi cả tới tuổi trời xa

    Nâng ly uống cạn ngày phiêu bạt
    Bỏ cả non cao lạc xuống rừng
    Ta từ mấy độ trời xanh tắp
    Mà vẫn khôn ngừng lệ bắc phương

    Chiều nay lòng gợi niềm quê cũ
    Bóng nhạn mù tăm lạc lối về
    Bên rừng chưa hẳn quên đời gió
    Mà chút ân tình nặng bước đi

    Ví thử lòng ta mây trắng đục
    Một ngày khôn lạc cõi mù mưa
    Trần gian giọt đắng ngàn năm trước
    Tình chợt xem như lối cỏ đùa

    Ví thử đời ta men rượu chát
    Mời em – nhân buổi tiễn đưa này

    Chắc cũng buốt môi người cúi mặt
    Cho rồi quên cả đến ngày mai
    Quên đi hết cả hồn năm trước
    Cả chút tình xưa như khói bay

    Chiều nay dừng lại bên đèo vắng
    Nghe chút sầu chia mộng võ vàng
    Đường xa mấy ngả vời con sóng
    Che lối tình xanh bến tịch dương

    Trời cao gió cũng ngăn mây đục
    Đùn quanh trí nhớ một vì sao
    Rừng đêm thoắt chốc đầy men rượu
    Rượu ngát mùi hương một thuở nào

    Mai sớm lên đường trong sương buốt
    Hồn cũng rưng buồn những gót chân
    Nhịp bước thời gian còn đọng lại
    Trong tim ta máu chảy xoay vần

    Đêm cũng dậy mùa xanh ký ức
    Những mùa đời cũ cũng chìm sâu
    Khi ta nhìn lại ngàn xanh ngắt
    Đời đã buồn như một giấc sầu

    Ta đi ta đi đường thênh thang
    Rền bước chân theo nhịp thời gian
    Mở tung cánh cửa đời mơ ước
    Choáng ngập sầu xưa đã úa vàng

    Ta như thân ngựa rừng cô độc
    Lạc xuống đồng xanh ngớ ngẩn nhìn
    Bằng hữu lang thang người mỗi ngả
    Mình ta đứng gọi thấu trăm năm

    Ngược giáo đâm càn hồn quá khứ
    Đập tan bóng tối bủa quanh đời
    Mùa dựng thành xuân thì bát ngát
    Vang động không gian ơi người ơi

    Ta đi ngày rớt lại sau lưng
    Giữa trần gian cát bụi xoay vần
    Những thương chiếc bóng dài hiu hắt
    Mấy ngàn năm chưa đứng thẳng thân

    Ta đi biển thét lời giông bão
    Sá gì chút gió mặn chiều hôm
    Mà không dựng thẳng cờ minh đạo
    Soi một dòng sông nối một dòng

    Ta đi trời đất cùng vang vọng
    Hợp tấu rừng xanh khúc biển sâu
    Có phải dùng dằng lời cố lý
    Nên đường ta thảm mưa giăng mau

    Ở cuối một mùa nhìn lá rụng
    Quanh thành quách cũ thuở vàng son
    Nhòa nhập bay quanh miền dĩ vãng
    Những chùm hoa nở rộ trong hồn

    (những nụ xanh liền tay quá khứ
    trên đồng xanh ngát ngọn thân yêu)
    Hãy nở ôi cành non lộc mới
    Vươn cao trên đổ nát tiêu điều

    Những tình thân cũ theo chiều tắt
    Bếp lửa thời gian cũng lụi tàn
    Đứng đây ngó lại nhân gian lạnh
    Sầu suốt thời gian qua mênh mang

    Hai mươi năm nối thành bi khúc
    Bài ca buồn bã nối điêu tàn
    Những ngựa ngủ vùi lòng đất thó
    Những đời nằm xuống vẫn hoang mang

    Màu quê cũ cũng rưng hồn khách
    Chút lòng lận đận với quê chung
    Ta hát chiều nay bài thứ nhất
    Hùng ca giục giã lửa lên đường

    Gửi em một nụ tình xanh
    Phạm Chu Sa

    Này em yêu

    Anh muốn kể em nghe

    Điều anh vừa khám phá ra chiều nay

    Có niềm vui vỡ tràn trong tim

    Chạy nhảy trên rừng cao biển rộng

    Bay lượn khắp bầu trời xanh

    Niềm hạnh phúc vô bờ

    Hòa nhập trong cây cỏ

    Như gió như mưa như khí trời như ánh sáng

    Nhìn mặt nhau sớm mai

    Tình lên cao vời vợi

    Anh cũng vừa khám phá ra chiều nay

    Có nỗi buồn sâu như biển xanh rộng như vũ trụ

    Chìm lắng tận đáy hồn

    Len trong từng hơi thở

    Nỗi buồn òa vỡ chiều thác lũ

    Chiều mưa rưng rức sầu trên hàng cây trên môi mắt

    Đêm mưa trỗi nhạc mưa đong đưa bài ca mộng ảo

    Này em yêu

    Anh muốn nói với em

    Một điều vô cùng thú vị

    Như bài thơ ca tụng tình yêu

    Tình em dàn trải như biển xanh

    Biển mời gọi âm vang giữa lòng thời gian

    Tình em cuộn tròn như con mèo ốm

    Vo viên đời anh như điếu thuốc

    (Nhớ đừng đốt cháy đời anh tội nghiệp)

    Nhớ đừng nói với anh về một nỗi buồn

    Dù là nỗi buồn thơm ngát

    Dù anh đã hỏi em có biết buồn không

    Nỗi buồn tuyệt vời

    Anh chỉ muốn nghe nhịp đập trái tim em

    Rộn ràng xao động

    Và nhớ còn nợ anh một nụ hoa

    Trắng như lòng trinh nguyên thơm nồng hạnh phúc

    Anh cũng muốn hỏi em biết gì không

    Đêm và bóng tối

    Đã quanh quẩn trong anh nửa đời mộng thực

    Nhưng anh không muốn thấy đôi môi xinh đẹp chúm lại nói về bóng đêm

    Và trái tim ngoan chậm nhịp đều

    Bởi vì anh yêu em quá đỗi

    Này em yêu

    Anh muốn nói với em về một dòng sông

    Chảy qua nửa đời buồn phiền phiêu bạt

    Qua một cuộc tình xanh trong trí tưởng

    Đã trở thành sự thật

    Phải không

    Em

    Gửi tặng em nụ hoa vàng mới nở

    Trong chiều nay mưa xanh

    Tuyển THD

    **
    Bài Hát Mùa Xuân Xa**

    1.Trong khu rừng của anh sáng nay

    lũ chim đã trở về ca hát

    em nghe chăng

    hồn anh cũng vang lừng âm nhạc

    suối thơ rung điệu luân vũ mưa nguồn

    hồn thảo mộc thở tràn niềm hoan lạc

    Anh cất tiếng ca chào mừng ngày trở lại

    nơi muôn đời tim vỗ nhịp hân hoan

    em thấy chăng

    ngày bỗng dưng mở hội

    gió theo chân em về từng sợi mưa ngoan

    cỏ tiếp rừng xanh ngút mắt mây ngàn

    2.Trong tim anh sáng nay hoa bừng nở

    hoa trải thảm đời anh ngày rực rỡ

    đêm thênh thang màu trăng nhẹ bước

    em yêu, có bao giờ hiểu được

    muôn đời hồn xanh xao ước mơ

    khu rừng cỏ hoa hồn anh kỳ diệu

    nở rộn ràng bài hát xuân xa

    (trích giai phẩm Xuân Tuổi Ngọc 1975. Phát hành ngày 21-1-1975)

    Trên đây là vài bài sưu tầm được của Nhà thơ Phạm Chu Sa trên mạng, cũng rất mong ACE nếu có thêm bài cùng đóng góp để những bài thơ & những con người một thời lỗi lạc sẽ không như 1 câu hát trong bài hát cho 1 người nằm xuống của Trịnh Công Sơn "Những dấu chân người cũng bụi mờ".

    1 bức thư pháp từ câu thơ của anh.

    Góc thơ văn

  • Hoa Ngũ Sắc
    gianglongdl

    Hoa Ngũ Sắc - Xuân Nghi
    Đóng góp: Nguyen Thi Xuan Thuong
    Ô kìa đoá hoa đêm khoe sắc hương xôn xao bên đường.
    Xinh đẹp biết bao hoa năm sắc màu dịu dàng thân mến.
    Trong ngày gió đông hoa theo bước chân tung tăng sân trường.
    Để ngày nắng xuân vẫn cò nụ hoa tươi ven đường.
    Em là cánh hoa trong bao sắc hoa tươi xinh bên đường.

    Cho đẹp chút hương hoa năm sắc màu tình bạn thân mến.
    Có ngày giá băng mang hơi ấm kia đến nơi sân trường.
    Để ngày nắng lên vẫn có nụ hoa tươi ven đường.
    Này hoa định nói điều gì đó niềm vui và ~ giận hờn vu vơ.

    Mang trong ~ cánh thơ từng hoa xinh tươi lung linh đang bay trong gió.
    Đợi thêm một cánh hoa ta thêm một bạn thân mới.
    Nhìn hoa ngời sắc hương thêm yêu thương cuộc đời.
    Đẹp như từng cánh hoa khuôn mặt ai sáng ngời thân mến.
    Nhẹ nâng từng cánh hoa nâng niu bước chân em vào đời.

    http://mp3.zing.vn/bai-hat/Hoa-Ngu-Sac-Xuan-Nghi/IW60F969.html

    *Hoa của kỷ niệm tuổi thơ! Thưở nhỏ hay túm từng cọng hoa giật ra mút ở cuối cuống hoa có 1 xíu mật ngọt. Hoa Ngũ Sắc mọc đầy trên các lối đi, chỉ trồng làm hàng rào, mọc hoang và có mặt khắp nơi trên các vùng đồi Dalat, trái chín thành chùm màu đen ăn có vị ngọt & thơm, hoa rất đẹp nhưng ít ai để ý vì cho rằng nó chỉ là 1 loài hoa dại :biggrin:

    *

    Hoa Đà Lạt

  • Hồn Hoa Pensée
    gianglongdl

    Gầy em tím ngát hương trời

    Hoa đăng cỏ nội hình hài diệu vơi

    Mang tên nỗi nhớ mù khơi

    Mắt em trầm bổng gọi mời thiên thu.

    Thái Thụy Vy

    Hoa pensée được đưa từ Pháp vào nước ta hồi đầu thế kỷ 20 và đã thích nghi với một số nơi như Sapa, Ba Vì, Tam Đảo và các tỉnh Tây Nguyên. Đặc biệt, Đà Lạt với điều kiện khí hậu quanh năm mát mẻ, ôn hòa đã được coi là quê hương thứ hai của loài hoa này.

    Hoa pensée có cánh mỏng như cánh bướm, tên khoa học Viola tricolor Linn., nghĩa là loài hoa có ba màu thuộc loại hoa tím (Violaceae). Tuy số lượng ba màu ở mỗi loài hoa không bao giờ thay đổi và đã trở thành đặc trưng của hoa pensée, nhưng ba màu này được "tổ hợp ngẫu nhiên" từ các màu đen, đỏ, vàng, xanh, trắng, cam, để tạo nên nhiều giống hoa pensée với những màu sắc lạ, rất hấp dẫn.

    Theo truyền thuyết, pensée là tên một sứ thần có tư duy sâu sắc và có cách ứng xử tế nhị... Ngày nay, người đàn ông nào tặng hoa pensée cho một phụ nữ là có ý khẳng định tình cảm và hy vọng của mình. Còn người phụ nữ nào nhận hoa pensée thì điều cô ấy muốn nói là: "Tôi đang trong sự mong chờ về một điều gì đó"...

    Ở Đà Lạt hoa pensée gần như có quanh năm, nhưng đẹp nhất là vào những tháng mùa khô, trời nắng hanh, se lạnh... Du khách hay gặp pensée ở vườn Bích Câu, thác Prenn, thung lũng Tình Yêu... nhưng trước đó nó được trồng nhiều ở trạm khí tượng và khảo cứu nông nghiệp Dankir, khách sạn Palace và Trường Lycée Yersin... Lứa tuổi "mực tím" cũng rất thích loài hoa này, hay ép hoa pensée vào trong sách vở, lưu bút và vì thế ở Đà Lạt hoa pensée còn có tên là hoa học trò.

    Hoa pensée được trồng bằng hạt, giâm cành hoặc có thể bằng công nghệ cấy mô. Nhưng nhìn chung các nghệ nhân và nhà sản xuất hoa vẫn thích trồng pensée từ hạt, vì mỗi lô hạt giống của loài cây này đều luôn chứa những bất ngờ, thú vị... Hạt hoa pensée rất quý, thường nhập từ Pháp, Hà Lan và gần đây đồng bào ở Bắc Mỹ cũng đã gửi giống về...

    Hoa này còn có 1 tên Việt Nam nghe rất quý phái đó là Tử La Lan

    Hoa Păng-xê xinh đẹp
    Đủ màu xanh, tím, vàng...
    Như cầu vồng bảy sắc
    Nhuộm hoàng hôn mênh mang.

    (Thomas J.Ouseley)

    Hoa Đà Lạt

  • Hồ xuân hương sửa xong chưa các bạn ơi ?
    gianglongdl

    redhorse:
    Mình sắp đi DL, mấy bác cho hỏi tình hình ĐL okie chưa mấy bác. Nhất là HXH đó.

    Hồ đẹp rùi bạn ơi! nhìn cũng lung linh lắm!

    Chia sẻ kinh nghiệm du lịch

  • Bài thơ tình hay nhất thế kỷ 20
    gianglongdl

    **MÀU TÍM HOA SIM ***là một bài thơ rất nổi tiếng của nhà thơ **Hữu Loan **được sáng tác năm 1949 tại Thanh Hóa, vào thời điểm được cho là sau khi người vợ đầu tiên của tác giả qua đời. *

    Nhà Thơ Hữu Loan và mối tình mang "Màu tím hoa Sim"
    Vào một ngày cuối năm 2003, dưới tán lá cây bồ đề trong vườn nhà ông, dưới chân núi Văn Lỗi của làng Văn Hoan (xã Nga Lĩnh, huyện Nga Sơn, cách TP Thanh Hóa chừng 50 km), bên chiếc chõng tre cũ kỹ, nhà thơ Hữu Loan đã kể cho tôi nghe về mối tình lãng mạn nhưng cũng hết sức bi thương của ông - mối tinh đã làm nên bài thơ nổi tiếng “màu tím hoa sim”.

    Hữu Loan sinh năm 1914, trong một gia đinh tá điền. Không được đến trường, chỉ học bữa được bữa không tại nhà do người cha dạy dỗ. Bù lại, ông có tư chất rất thông minh. Người làng Văn Hoan kể rằng vào khoảng năm 1938, Hữu Loan vác lều chõng ra Hà Nội đua tài. Số đỗ kỳ thi ấy thật hiếm hoi. Cung đỗ với Hữu Loan còn có Nguyễn Đinh Thi, Hồ Trọng Gin, Trịnh Văn Xuân, Đỗ Thiện… Năm 24 tuổi. Hữu Loan rời quê nhà lên TP Thanh Hóa dạy học. Lúc bấy giờ, ở TP Thanh Hóa có cửa hàng bán vải và sách của bà Tham Kỳ (tên thật là Đại Thị Ngọc Chất, vợ của ông Lê Đỗ Kỳ - kỹ sư canh nông, có thời làm Tổng Thanh tra canh nông Đông Dương, sau này là đại biểu Quốc hội khóa đầu tiên của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa). Hữu Loan thường lại xem và mua sách, rồi trở thành gia sư cho người con trai cùng cô con gái yêu của gia đinh bà là Lê Đỗ Thị Ninh, lúc ấy mới tám tuổi.

    Hữu Loan kể: Lần đầu tiên tôi tới nhà, bà Chất phải gọi mãi cô bé Ninh mới chịu ra khoanh tay chào thầy, miệng nói lí nhí: Con chào thầy ạ!?. Chào xong cô bé bất ngờ mở to mắt nhin thẳng vào tôi. Đôi mắt to, đen láy, tròn xoe như có ánh chớp ấy đã in sâu vào tâm trí tôi, theo tôi suốt cả cuộc đời. Thế là từ hôm ấy, tôi dạy em đọc, viết. Em là một cô bé thông minh, it nói và mỗi lần mở miệng là giống y như một bà cụ. Có lần tôi kể chuyện này cho hai người anh của em nghe. Không ngờ câu đùa ấy đến tai em. Thế là em dỗi! Suốt một tuần liền, em nằm lì ở buồng trong, không chịu học hành. Trước đó, hằng ngày em vẫn chăm sóc tôi một cách rất thầm kín. Lúc thì đặt vào góc mâm chỗ tôi ngồi ăn một vài quả ớt đỏ au em vừa hái ở vườn, lúc thì quả chanh mọng nước… Những buổi trưa hè, khi tôi ngủ trưa, em lén lấy chiếc ao sơ mi trắng của tôi treo ở góc nhà đem ra giếng giặt”.

    Một hôm, em nằng nặc đòi tôi đưa em lên khu rừng thông. Tôi sợ em lại dỗi nên đành liều xin với ông bà Tổng Thanh tra cho đưa em lên núi chơi. Xe kéo chạy chừng một giờ mới tới được chân đồi. Em leo đồi nhanh như một con sóc. Tôi đuổi theo em đến đứt cả hơi. Lên tới đỉnh đồi, em ngồi xuống và bảo tôi: Thầy ngồi xuống đi!. Tôi ngồi xuống bên em. Chúng tôi cứ ngồi thế và chẳng nói gì. Bất chợt em nhìn tôi, rồi ngước mắt nhìn ra tít tận chân trời. Không hiểu lúc đó em nghĩ gì. Bỗng em hỏi tôi: Thầy có thích ăn sim không??. Tôi nhìn xuống sườn đồi: tím ngắt một màu sim. Em đứng lên và đi xuống sườn đồi. Tôi mệt quá và nằm thiếp đi trên thảm cỏ. Khi tỉnh dậy, tôi thấy em đang ngồi bên tôi với chiếc nón đầy ắp sim. Những quả sim đen nhánh, chín mọng. Thầy ăn đi!. Tôi cầm quả sim từ tay em đưa lên miệng. Ngọt quá!- Tôi trầm trồ. Tôi sinh ra trong một gia đình nông dân. Quả sim đối với tôi chẳng lạ lẫm gì nhưng thú thật chưa bao giờ tôi được ăn những quả sim ngọt đến thế. Cứ thế, chúng tôi ăn hết quả này tới quả khác. Tôi ngước nhìn em, em cười. Hai hàm răng em đỏ tím, đôi môi, hai bên má tím đỏ một màu… sim. Tôi cười phá lên, em cũng cười …

    Cuối mùa đông năm ấy, tôi lên đường đi kháng chiến. Hôm tiễn tôi, em cứ theo ra mãi tận đầu làng và lặng lẽ đứng nhìn theo. Tôi đi… Lên đến bờ đê, nhìn xuống đầu làng, em vẫn đứng đó nhỏ bé và mong manh. Em giơ bàn tay nhỏ xíu như chiếc lá sim vẫy tôi. Tôi đi… Tôi quay đầu nhìn lại… Tôi lại đi và nhìn lại cho tới khi không còn thấy em nữa.

    Những năm tháng ở chiến khu, thỉnh thoảng tôi có nhận được tin tức từ quê lên, tôi biết em vẫn khỏe và đã khôn lớn. Tám năm sau, tôi trở lại nhà… Về Nông Cống tìm em. Hôm gặp em ở đầu làng, tôi hỏi em, hỏi rất nhiều nhưng em không nói, chỉ bẽn lẽn lắc hoặc gật đầu. Em giờ đây không còn là cô học trò Ninh bướng bỉnh nữa rồi. Em đã 16 tuổi, đã là một cô gái xinh đẹp. Một tuần sau đó, chúng tôi kết hôn. Đám cưới thật đơn sơ:

    Tôi mặc đồ quân nhân
    đôi giày đinh
    bết bụi đất hành quân
    nàng cười xinh xinh
    bên anh chồng độc đáo?.

    Khỏi phải nói chúng tôi hạnh phúc như thế nào. Hai tuần phép của tôi trôi đi nhanh quá. Hôm tiễn tôi lên đường, em vẫn đứng ở đầu làng, nơi tám năm về trước em đã đứng. Chỉ có điều giờ đây em không còn là cô bé Ninh nữa mà đã là người bạn đời yêu quý của tôi. Tôi đi, tôi lại quay đầu nhin lại… Nếu như tám năm về trước tôi đi, tôi nhin lại và chỉ cảm thấy một nỗi buồn man mác thì lần này tôi thực sự đau buồn. Đôi chân tôi như quỵ xuống… Em cũng như quỵ xuống…

    Ba tháng sau, tôi nhận được tin dữ: Vợ tôi qua đời. Em chết thật thảm thương! Hôm đó là ngày 29-5 âm lịch năm 1948. Em đưa quần áo ra giặt ở sông Chuông (thuộc ấp Thị Long, Nông Cống). Đang giặt em trượt chân. Con nước lớn đã cuốn em vào lòng nó, cướp đi của tôi người bạn đời tri kỷ, để lại cho tôi nỗi đau không gì có thể bù đắp nổi. Nỗi đau ấy, hơn 60 năm qua, vẫn nằm sau thẳm trong trái tim tôi…

    Nỗi đau ấy tôi phải giấu kín trong lòng. Tôi như một cái xác không hồn. Dường như nỗi đau càng bị kìm nén thì càng dữ dội hơn. May sao sau đó có đợt chỉnh huấn. Cấp trên bảo ai có tâm tư gì thì cứ nói ra, nói cho hết. Chỉ chờ có thế, cơn đau trong tôi được dịp bung ra. Chẳng cần phải suy nghĩ gì, những chuyện mộc mạc cứ trao ra:

    Nàng có ba người anh đi bộ đội
    Những em nàng
    có em chưa biết nói
    Khi tóc nàng xanh xanh…
    Tôi về
    không gặp nàng…?.

                                                      Sưu tầm
    

    Chân dung Nhà Thơ Hữu Loan

    Vào năm 2004 nó được mua bản quyền với giá 100 triệu đồng tiền Việt Nam trở thành một kỷ lục Việt Nam.
    Năm 1990 bài thơ được in lần đầu trong một tập thơ, đó cũng là tập thơ đầu tiên được xuất bản của Hữu Loan: Màu tím hoa sim.

    MÀU TÍM HOA SIM

    Nàng có ba người anh đi bộ đội
    Những em nàng
    Có em chưa biết nói
    Khi tóc nàng xanh xanh
    Tôi người Vệ quốc quân
    xa gia đình
    Yêu nàng như tình yêu em gái
    Ngày hợp hôn
    nàng không đòi may áo mới
    Tôi mặc đồ quân nhân
    đôi giày đinh
    bết bùn đất hành quân
    Nàng cười xinh xinh
    bên anh chồng độc đáo
    Tôi ở đơn vị về
    Cưới nhau xong là đi
    Từ chiến khu xa
    Nhớ về ái ngại
    Lấy chồng thời chiến binh
    Mấy người đi trở lại
    Nhỡ khi mình không về
    thì thương
    người vợ chờ
    bé bỏng chiều quê…
    Nhưng không chết
    người trai khói lửa
    Mà chết
    người gái nhỏ hậu phương
    Tôi về
    không gặp nàng
    Má tôi ngồi bên mộ con đầy bóng tối
    Chiếc bình hoa ngày cưới
    thành bình hương
    tàn lạnh vây quanh
    Tóc nàng xanh xanh
    ngắn chưa đầy búi
    Em ơi giây phút cuối
    không được nghe nhau nói
    không được trông nhau một lần
    Ngày xưa nàng yêu hoa sim tím
    áo nàng màu tím hoa sim
    Ngày xưa
    một mình đèn khuya
    bóng nhỏ
    Nàng vá cho chồng tấm áo
    ngày xưa…
    Một chiều rừng mưa
    Ba người anh trên chiến trường đông bắc
    Được tin em gái mất
    trước tin em lấy chồng
    Gió sớm thu về rờn rợn nước sông
    Đứa em nhỏ lớn lên
    Ngỡ ngàng nhìn ảnh chị
    Khi gió sớm thu về
    cỏ vàng chân mộ chí
    Chiều hành quân
    Qua những đồi hoa sim
    Những đồi hoa sim
    những đồi hoa sim dài trong chiều không hết
    Màu tím hoa sim
    tím chiều hoang biền biệt
    Có ai ví như từ chiều ca dao nào xưa xa
    Áo anh sứt chỉ đường tà
    Vợ anh chưa có mẹ già chưa khâu
    Ai hỏi vô tình hay ác ý với nhau
    Chiều hoang tím có chiều hoang biết
    Chiều hoang tím tím thêm màu da diết
    Nhìn áo rách vai
    Tôi hát trong màu hoa
    Áo anh sứt chỉ đường tà
    Vợ anh mất sớm, mẹ già chưa khâu…
    Màu tím hoa sim, tím tình trang lệ rớm
    Tím tình ơi lệ ứa
    Ráng vàng ma và sừng rúc điệu quân hành
    Vang vọng chập chờn theo bóng những binh đoàn
    Biền biệt hành binh vào thăm thẳm chiều hoang màu tím
    Tôi ví vọng về đâu
    Tôi với vọng về đâu
    Áo anh nát chỉ dù lâu…
    (1949, khóc vợ Lê Đỗ Thị Ninh)

    Trích...
    *... Bước thăng trầm của ông bắt đầu từ cuối năm 1957. Một đêm Hà Hội nhiều sương muối, buốt giá, ông và nhạc sĩ Văn Cao trắng đêm dạo quanh hồ Thiền Quang. Đến sáng thì Văn Cao tiễn ông ra bến xe để ông trở về quê Nga Sơn kiếm kế sinh nhai.
    Bấy giờ Nga Sơn, Thanh Hóa quê ông nghèo lắm. Ông lại tay trắng dắt vợ con về, biết sống sao đây. Buổi chiều đầu tiên về thôn Vân Hoàn, thay vì đi thăm hỏi láng giềng ông cắp be rượu lên núi đá đầu thôn.
    Bạn ông, người cùng thời, nhà thơ Trần Dần có câu thơ làm ông sởn gai ốc: **Cuối phố có ngọn đèn thắt cổ / Hãy chỉ cho tôi chỗ nào tôi đổ bớt tôi đi. Trần Dần đổ nỗi buồn thi nhân thăm thẳm vào đâu, ông chưa hình dung ra, nhưng với ông, ở Nga Sơn này, ông chỉ còn biết đổ lên đá mà càm cắp vợ con qua cơn giáp hạt.
    Vốn có sức như trai lực điền, lại ở bước cùng, không thể ngồi ngâm thơ nhìn các con hết gạo, ông tưới rượu lên mặt đá mà thề sẽ bám đá để sống.
    Một chiếc xe cút kít. Một đôi quang sắt. Một xà beng. Một cuốc chim. Một chiếc đòn gánh bằng cả khúc tre ngâm. Ông nạy từng khối đá đưa lên chiếc xe cút kít thô sơ đem đi bán ở các lò thợ làm cối, làm thớt, làm kê chân cột và làm vật liệu xây dựng.
    Bán cả chục xe đá mới kiếm đủ ngày hai bữa cơm dưa muối cho đàn con. Đã thế, nhiều khi ế ẩm, đá chất đầy vườn, cả tháng không ai hỏi mua. Một năm, hai năm, ba năm...
    Hữu Loan trở thành người thợ đá da đen như sừng, chân tay sần sẹo, tua tủa tóc rễ tre, đi đứng nói năng mạnh mẽ. Cặm cụi vật lộn với núi đá ông nuôi cả mười đứa con khôn lớn.
    Đến giờ cả mười đứa con đã có chín nên vợ nên chồng, sinh cho ông đàn cháu 37 đứa. Chỉ còn cậu út là chưa lập gia đình.
    Hữu Loan thôi bám núi đá đã mười năm nay. Ông lui về nhà, trải chiếu trên thềm, ngày ngày ngồi uống rượu, ngắm rượu và ngóng đợi con cháu về thăm nhà, ngóng đợi những chuyển động đổi thay của làng xóm, của gia đình mình, của phận mình.
    Dằng dặc ngóng đợi, vận may cũng đã đôi lần gõ cửa nhà ông. Bắt đầu là toà soạn báo **Văn nghệ, cơ quan ông công tác gần bốn mươi năm trước đưa đến tận nhà cho ông sổ hưu, với mức lương gần hai trăm ngàn đồng/tháng.
    Rồi chờ thêm vài năm nữa ông được xuất bản tập thơ đầu tiên trong đời, tập **Màu tím hoa sim với mười bài thơ ông viết từ thời kháng chiến.
    Lại đợi, ông được trời ban phúc, con trai út, chú bé ra đời trên lèn đá tốt nghiệp Đại học Kiến trúc Hà Nội. Cậu út kiến trúc sư đang tham gia quy hoạch Dự án bảo tồn khu di tích Bác Hồ ở Kim Liên, Nghệ An.
    Nghe tin con thành đạt ông cứ ngẩn ngơ tiếc nuối, giá còn sức như ngày nào, ông sẽ chở một xe cút kít đá ở cái núi đá từng nuôi sống gia đình ông về tận Kim Liên mà góp cho dự án bảo tồn một vài viên đá lát đường.
    Không biết có còn vận may nào đến nữa không, Hữu Loan vẫn chờ. Cái chỗ bao nhiêu năm ngồi uống rượu, ngắm rượu và chờ đợi, mồ hôi thấm lên tường hình một bờ vai. Hình bờ vai lún dần, lún dần xuống thấp, có dễ không lâu nữa ngả hẳn xuống gần mặt chiếu.
    Tôi ghé sát tai ông:

    • Thưa bác, bác có làm thơ nữa không?
      Hữu Loan vẫn nhìn chén rượu:
    • Có. Nhưng toàn thơ đểu - Bỗng nhiên ông cất tiếng cười, cười khà khà, mãn nguyện.
    • Bác thử đọc vài câu thơ đểu cho con nghe với nào ?
      Hữu Loan ngồi im. Lát sau ông nói :
    • Đọc Đèo Cả thì đọc, chứ đọc thơ đểu phí rượu.
      Rồi ông như người bất ngờ vùng tỉnh dậy sau giấc ngủ dài, tinh nhanh, hoạt bát hẳn ra, giọng vang và còn sáng. Ông đọc hết Đèo Cả không hề vấp váp. Đọc xong, ông vơ lấy chén rượu, nhưng không uống, chỉ nhìn mà nước mắt rơi.
      Hà Đình Cẩn

    Nhân vật trong bài* *

    Trong bài ngoài 2 nhân vật chính là anh lính và người vợ, còn có 3 người anh:* *
    Một chiều rừng mưa** ba người anh, **từ chiến trường Đông Bắc được tin em gái mất trước khi em lấy chồng Ba người anh cũng là nhân vật có thật: người anh cả là ông Lê Đỗ Khôi, làm Chính trị viên tiểu đoàn, hy sinh trên đồi Him Lam chỉ vài giờ trước khi trận Điện Biên Phủ kết thúc. Người anh thứ hai là ông Lê Đỗ Nguyên, tức Trung tướng Phạm Hồng Cư, nguyên Phó Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị còn người anh thứ ba là ông Lê Đỗ An, tên công tác là Nguyễn Tiên Phong, nguyên Bí thư Trung ương Đoàn - Phó Ban dân vận Trung ương. Lúc đó cả ba người anh đều đang ở chiến trường Đông Bắc, do thư từ thời đó vận chuyển khó khăn nên họ nhận được tin em gái chết trước khi nhận được thư nhà báo tin em lấy chồng.

    Sự nổi tiếng của bài thơ còn được góp công phần nào bởi các nhạc sĩ: Dũng Chinh, Phạm Duy, Anh Bằng và Duy Khánh... là những người đã phổ nhạc dựa trên ý thơ của bài. Riêng bài "Những đồi hoa sim" của Dzũng Chinh và "Áo anh sứt chỉ đường tà" của Phạm Duy, một bi ca, một hùng ca, cho đến nay vẫn là những tác phẩm nổi tiếng nhất dựa trên nền bài thơ Mầu tím hoa sim.

    **Áo anh sứt chỉ đường tà (Nhạc: Phạm Duy)
    **
    https://www.youtube.com/watch?v=5uiITXE9msk

    **Màu Tím Hoa Sim (Nhạc: Anh Bằng)
    **
    https://www.youtube.com/watch?v=oV8GM2jUZAs

    Những Đồi Hoa Sim (Nhạc: Dzũng Chinh)

    https://www.youtube.com/watch?v=kr88FMBtzZs

    Góc thơ văn

  • Hoa dại ven đường
    gianglongdl

    SỰ TRỞ VỀ CỦA HOA DẠI ĐÀ LẠT

    Hiếm có nơi nào ở Việt Nam, các loài hoa dại lại mọc nhiều và đẹp như ở Đà Lạt. Kể sơ sơ cũng có gần 20 loài hoa dại quen thuộc như: đồng thảo, forget me not, địa lan, me đất, bồ công anh, trinh nữ, mắt nai, huệ đất, cúc quỳ, cúc nút áo, bìm bìm, sim, mua, bằng lăng, sen cạn, mười giờ, claieul dại…
    Hoa dại mọc ở khắp nơi, trên đồi thông, bên vệ đường, trên những mái nhà cổ kính hay nép mình bên những bờ hồ thơ mộng… Vẻ mảnh mai, hoang sơ nhưng rất quyến rũ của chúng đã tạo nên nét riêng của Đà Lạt. Thế nhưng nét riêng đó dần dần bị mất đi bởi sự đô thị hóa. Những con đường được bê tông và nhựa hóa, những ngôi nhà mọc lên san sát, những taluy ở các trục đường chính trong nội ô và ngoại vi thành phố hầu hết cũng được bê tông hóa đã làm cho những loài hoa dại không còn chỗ “chen chân”. Đi cùng với đô thị hóa là việc tôn sùng các loài hoa ngoại của người dân thành phố đã vô tình làm cho các loài hoa dại ở Đà Lạt bị lãng quên. Rồi những lần đốt thực bì trên các triền đồi, trong những cánh rừng đã thiêu trụi những hạt giống và những mầm non mới nhú của một số loài hoa dại. Cũng từ đó người dân Đà Lạt và những du khách lên Đà Lạt ít còn có cơ hội ngắm nhìn những bông hoa dại đua nhau khoe mình sau mỗi trận mưa.
    Vài năm trở lại đây, khi Đà Lạt được chú ý nhiều hơn và đặc biệt từ Lễ hội sắc hoa Đà Lạt diễn ra năm 2004, người ta mới quan tâm nhiều đến những nét riêng của xứ sở các loài hoa này. Các loài hoa dại trên mảnh đất thơ mộng có cơ hội khởi sắc trở lại. Trong cuộc triển lãm tôn vinh các loài hoa trong Lễ hội sắc hoa, bên cạnh những loài hoa rực rỡ sắc màu có nguồn gốc từ khắp nơi, người ta còn thấy có một số loài hoa dại ở Đà Lạt.
    Đầu năm 2005, ông Nguyễn Trọng Hoàng (giám đốc sở Du lịch Lâm Đồng) đã kiến nghị lên Chủ tịch UBND tỉnh Lâm Đồng về việc xóa bỏ kiểu bảo vệ rừng bằng cách đốt thực bì trong những cánh rừng thông ở Đà Lạt. Ý kiến này dần dần đã được nhiều người quan tâm hưởng ứng. Đây là một trong những tiền đề tạo ra môi trường tự nhiên tốt cho các loài hoa dại ở Đà Lạt phát triển.
    Trong đề án “Khôi phục, nâng cấp môi trường cảnh quan Đà Lạt - Lâm Đồng năm 2005 và định hướng đến năm 2010” trong chương trình “Xây dựng môi trường du lịch Đà Lạt phát triển bền vững” tháng 05/2005 cũng đã đề cập đến việc trồng các loài hoa dại trong nội thành cũng như ngoại thành Đà Lạt. Cụ thể là “vãi hạt giống các loài hoa dại trên tất cả các bờ taluy, bờ cỏ, mép nước, trên đồi trong rừng thông, trong vườn nhà… làm cho các loài hoa dại mọc xen với cỏ, dưới gốc cây trong tán rừng, tạo nên cảnh quan tự nhiên. Hoa và cỏ cây đan xen nhau để tạo nên nét độc đáo riêng của Đà Lạt”. Những taluy và triền dốc chính được nhắc tới trong đề án để trồng các loài hoa dại đó là: dọc đường Mimoza, đường Cam Ly - Măng Linh đến khu du lịch Đan Kia - Suối Vàng, Tùng Lâm, xã Lát, trường Đại học Đà Lạt, Viện nghiên cứu hạt nhân, nhà nghỉ Công Đoàn, đèo Prem… Cùng với đề án trên thì trong Festival diễn ra ở Đà Lạt sắp tới, các loài hoa dại vẫn tiếp tục được tôn vinh.
    Với chủ trương trên, trong tương lai không xa, các loài hoa dại sẽ được tái sinh trở lại và cùng khoe sắc với các loài hoa quý phái khác. Như một nhà báo ở Lâm Đồng đã nói “hoa dại chính là linh hồn của Đà Lạt”. Quan tâm, gìn giữ và phát triển các loài hoa dại chính là gìn giữ di sản của thành phố cao nguyên này.

    Mạnh Hưng
    Việt Báo (Theo_Thanh_Nien)

    *Một chút hương thoảng bay trong gió
    một chút nắng hồng lẫn vào với cỏ
    Một chút hương thoảng bay trong gió
    một chút nắng hồng lẻn vào cỏ mây

    Ôi bông hoa nhỏ, tôi chẳng biết tên
    khóc buồn chiều hôm đó
    nỗi buồn chiều hôm đó
    Tôi chợt nhận ra em
    Ðã đi rồi người sẽ quên
    bước vô tình qua vách lá
    Góc vườn xưa vẫn đây nỗi buồn vương lại
    và bông hoa dại vẫn nở ...*

    Cỏ dại không như hoa hồng, hoa hồng kiêu sa quá, lúc nào cần bàn tay chăm sóc nâng niu, còn cỏ dại ở đâu cũng sống được, bền bỉ và dai dẳng, trong từng khe đá hay trên cát cằn khô.

    Một hôm, thầy giáo ra bài cho toàn lớp học như sau:

                        - Từ nay đến cuối tuần, mỗi người trong chúng   con hãy tìm quan sát một cây bông tầm thường mọc bên lề đường không được   người                         ta chú ý và đặt tên cho đàng hoàng,  nhưng chỉ  được gọi bằng một tên chung là hoa dại, không có giá trị gì  cả.                         
    

    Cả lớp học hăng say thực hiện điều thầy giáo muốn. Mỗi em cố gắng cầm theo một kính lúp quan sát, nhìn xem thật kỹ những đường nét cấu tạo vành hoa, những màu sắc tươi đẹp.

                        Sau một tuần lễ, từng học trò thi đua nhau mô tả   những nét đẹp của bông hoa mà mình đã quan sát được. Cả lớp đều công   nhận                         rằng: những loại hoa dại bị khinh thường  kia đều  có một vẻ đẹp tuyệt vời không ngờ được, mà cũng không ai có thể  bắt  chước                         tạo ra những vành hoa, những màu sắc  đầy sức thu  hút như vậy.                         
    
                        Cuối cùng, thầy giáo lên tiếng kết luận:                         
    
    • Chúng con đã có kinh nghiệm rồi đó, nếu chúng ta chú ý quan sát, dành thời giờ để quan sát, thì cả vật tầm thường nhất như cây hoa dại kia cũng sẽ xuất hiện thật tuyệt đẹp.

                        Áp dụng vào mối tương quan giữa người với người, chúng con hãy nhớ điều này:                         
      
                        Mỗi một người là một kỳ công tuyệt đẹp của Ðấng   Tạo Hóa, là một thế giới nhiệm mầu đầy sức thu hút mà ta không bao giờ   có thể                         quan sát cho biết được. Nét đẹp, sự cao  cả của  mỗi người đều khác nhau và xem ra như mênh mông không có giới  hạn. Thế  nhưng                         mỗi người chúng ta không có thời  giờ dành cho  nhau để tìm hiểu nhau, để chiêm ngưỡng những nét đẹp và  sự cao cả của  nhau.                         Chúng ta chỉ biết nhau một  cách hời hợt bên  ngoài, chỉ nhớ ghi nhận những tật xấu, những khuyết  điểm, những lỗi lầm  mà quên                         đi không nhìn đến  sự cao cả, sự đẹp đẽ duy nhất  của người ta gặp. Ta không có được tất cả  những gì và những ai ta thích,                         nhưng hãy thích  những gì ta có và những ai ta  gặp thường ngày.                         
      
                        Ước chi những nhận định trên thức tỉnh mỗi người   chúng ta xét mình về mối tương quan đối với anh chị em xung quanh.   Chúng ta                         thật sự có dành đủ thời giờ để hiểu  biết, để  chiêm ngưỡng những điều tốt nơi anh chị em xung quanh hay  không? Hay vì  gặp                         thường mỗi ngày mà ta có thái  độ coi thường,  không kính trọng? Hay vì phải va chạm, đương đầu với  những vấn đề phức  tạp ta                         gặp trong cuộc sống  thường ngày do chính ta và  do anh chị em xung quanh gây nên mà ta không  còn đủ nghị lực tinh thần,  không                         còn hứng thú  nhìn thấy những nét cao đẹp nơi con  người, nơi những người ta gặp hằng  ngày nữa?                     
      

    Hoa Đà Lạt

  • Forgetmenot (Xin đừng quên tôi)
    gianglongdl

    Nhìn kìa anh lấp lánh trên cánh đồng

    Bừng nở thắm một nhành hoa thơ mộng

    Hoa xòe cánh - mầu trời xanh lồng lộng

    Lá biếc xinh e ấp nụ hôn hồng

    Thẹn thùng, nhỏ nhoi, khiêm nhường, rung động

    Loài hoa thương hoa nhớ của đồng quê

    Hoa thì thầm với tất cả say mê

    Người yêu hỡi - đừng quên em nhé

    Hoa Forget me not
    Hoa ‘xin đừng quên tôi’ (forget me not), tiếng Việt gọi là lưu ly thảo có một truyền thuyết rất lâm ly của một cuộc tình dang dở.
    Chuyện kể rằng có cặp tình nhân này một hôm đi dạo bên bờ sông, bỗng côgái nhìn thấy một bông hoa thật đẹp. Nàng muốn hái bông hoa đẹp kia nhưng với không tới. Muốn làm đẹp lòng người yêu, chàng trai làm một hành động rất quân tử, vươn tay ra hái hoa cho nàng. Chẳng ngờ đất bên bờ sông lở, chàng trượt chân ngã xuống, bị nước cuốn đi chỉ kịp ném bông hoa lên bờ cho người yêu với một câu nhắn tha thiết “Xin đừng quên tôi”. Từ đó, loại hoa này được mang tên ‘xin đừng quên tôi’.

    :verycraz: Tốt nhất là hái hoa trên cạn, còn nếu galand cho nàng bằng cách ngắt hoa bên bờ suối thì bạn phải tập bơi trước đã :biggrin:

    Hoa Đà Lạt

  • Tiền hóa thân thành hoa giấy đẹp mê ly
    gianglongdl

    Nghệ nhân đến từ London (Anh), Justine Smith có niềm đam mê đặc biệt với nghệ thuật gấp giấy, nhưng loại giấy mà cô dùng để gấp không hề bình thường chút nào.
    Cô thường sưu tầm các loại tiền khác nhau trên thế giới để sáng tạo ra những tác phẩm của mình. Các sản phẩm của nghệ nhân tài ba này có chủ đề rất phong phú, nào hoa, nào động vật hay cả những loại vũ khí khác nhau.

    (Sưu tầm)

    Hình Kỳ Thú

  • Dã Quỳ
    gianglongdl

    NỖI NHỚ DÃ QUỲ
    Thơ: Nguyễn Thị Anh Đào

    vẫn là những sắc vàng em để lại
    con đường cong vành nón thuở anh chờ
    giấc mơ dã quỳ đẫm vào đêm ướt lựng
    cao nguyên xanh, tóc gió cuốn bời bời

    dẫu biết nắng chung chiêng từ phía ấy
    những khuôn ngực để trần
    những gùi ngô trĩu nặng
    trầm ngâm em đêm phố núi hoa vàng
    em như lãng tử trong giấc mơ phố núi
    đi xa những phù du, đi xa những ngậm ngùi
    nỗi nhớ tuột dốc theo chiều người du mục
    thảo nguyên vàng và phố núi cao cao...
    chiều nay gió đưa câu hát người khai hoang
    đi dọc những cánh đồng đương mùa lúa chín
    nỗi nhớ dã quỳ thắp thêm từ phố thị
    nắng lao xao ở phía cuối con đường.
    mùa yêu thương
    người ta rủ nhau đi về phía núi
    em ngậm ngùi ở lại
    một lần mang nợ dã quỳ hoang...

    DÃ QUỲ
    Thơ: Từ Kế Tường
    19/06/2010 15:26

                                                                                         ![](http://www.thanhnien.com.vn/news2010/Picture201002/MinhNguyet/T10c.jpg)
    

    Vàng không thể vàng hơn nữa
    Những cánh mở tung một phương trời
    Không có lửa mà đốt lòng tôi như lửa
    Suốt chân đèo ngược dốc mỏi lúc chiều rơi
    Nắng mưa lay bay không đủ ướt bước người đi
    Màu áo trắng nghiêng đôi vai nhỏ
    Thông cứ xanh ngút ngàn như gió
    Tôi cứ về lầm lũi tháng mười hai
    Lá rụng xôn xao hun hút ngã ba đường
    Thời thơ dại tay lùa trong tóc rối
    Màu dã quỳ hoang dại để tôi thương
    Vàng đến trăm năm cuộc tình sương khói
    Em không phải dã quỳ, tôi không phải tháng mười hai
    Đà Lạt cứ như sương muộn
    Để lại nơi ấy biết bao mùa mộng tưởng
    Kỷ niệm nghìn trùng, lớp lớp sắc vàng phai.

    DÃ QUỲ CHƠ VƠ
    Thơ: Cao Quảng Văn

    Xanh xao còn nỗi hao gầy
    Vàng phai còn chút cuối ngày trong thơ
    Dã quỳ lặng đứng chơ vơ
    Đi về người bước ngẩn ngơ, một mình...

    Đất đỏ bazan lá xanh miên man hoa rộm vàng cay đắng
    Đồi hoang hừng hực biền biệt hoa vàng
    Và tôi
    Không đợi chờ không muộn phiền khát khao hoài vọng
    Hoa cứ vàng mê đắm nỗi đời riêng

    Hoa cứ vàng đến tận cuối trời quên
    Mùa đến mùa đi vô tâm hồn nhiên như gió
    Gió cứ xanh xao
    qua vùng ủ ê khắc khoải
    Lặng ngắt thời gian những khoảnh khắc ưu phiền

    Xanh hun hút đam mê
    Vàng khát khao cháy bỏng

    Cứ rực dã quỳ lốc xoáy một đời riêng!

    Hoa Đà Lạt

  • Khúc Thụy Du
    gianglongdl

    KHÚC THỤY DU
    Thơ: Du Tử Lê

    Như con chim bói cá
    Trên cọc nhọn trăm năm
    Tôi tìm đời đánh mất
    Trong vũng nước cuộc đời
    Như con chim bói cá
    Tôi thường ngừng cánh bay
    Ngước nhìn lên huyệt lộ
    Bầy quạ rỉa xác người
    (Của tươi đời nhượng lại)
    Bữa ăn nào ngon hơn
    Làm sao tôi nói được
    Như con chim bói cá
    Tôi lặn sâu trong bùn
    Hoài công tìm ý nghĩa
    Cho cảnh tình hôm nay
    Trên xác người chưa rữa
    Trên thịt người chưa tan
    Trên cánh tay chó gậm
    Trên chiếc đầu lợn tha
    Tôi sống như người mù
    Tôi sống như người điên
    Tôi làm chim bói cá
    Lặn tìm vuông đời mình
    Trên mặt dài nhiên lặng
    Không tăm nào sủi lên
    Đời sống như thân nấm
    Mỗi ngày một lùn đi
    Tâm hồn ta cọc lại
    Ai làm người như tôi?
    2.
    Mịn màng như nỗi chết
    Hoang đường như tuổi thơ
    Chưa một lần hé mở
    Trên ngọn cờ không bay
    Đôi mắt nàng không khép
    Bàn tay nàng không thưa
    Lọn tóc nàng đêm tối
    Khư khư ôm tình dài
    Ngực tôi đầy nắng lửa
    Hãy nói về cuộc đời
    Tôi còn gì để sống
    Hãy nói về cuộc đời
    Khi tôi không còn nữa
    Sẽ mang được những gì
    Về bên kia thế giới
    Thụy ơi và Thụy ơi
    Tôi làm ma không đầu
    Tôi làm ma không bụng
    Tôi chỉ còn đôi chân
    Hay chỉ còn đôi tay
    Sờ soạng tìm thi thể
    Quờ quạng tìm trái tim
    Lẫn tan cùng vỏ đạn
    Dính văng cùng mảnh bom
    Thụy ơi và Thụy ơi
    Đừng bao giờ em hỏi
    Vì sao mình yêu nhau
    Vì sao môi anh nóng
    Vì sao tay anh lạnh
    Vì sao thân anh run
    Vì sao chân không vững
    Vì sao anh van em
    Hãy cho anh được thở
    Bằng ngực em rũ buồn
    Hãy cho anh được ôm
    Em, ngang bằng sự chết
    Tình yêu như ngọn dao
    Anh đâm mình, lút cán
    Thụy ơi và Thụy ơi
    Không còn gì có nghĩa
    Ngoài tình em tình em
    Đã ướt đầm thân thể
    Anh ru anh ngủ mùi
    Đợi một giờ linh hiển.

    KHÚC THỤY DU
    Thơ: Du Tử Lê
    Nhạc: Anh Bằng
    Ca sĩ: Tuấn Ngọc
    https://www.youtube.com/watch?v=3xeGncBG4aQ

    Ca sĩ: Vũ Khanh
    https://www.youtube.com/watch?v=6_Y5qBn54Qw

    Thụy bây giờ về đâu? Anh là chim bói cá, em là ánh trăng ngà, chỉ cách một mặt hồ, mà muôn trùng chia xa... *
    Khoảng cách tưởng chừng như mong manh của mặt hồ đã chia lìa hai thế giới, không thể vượt qua, không thể chạm tới...
    * Khúc Thụy du **thật đẹp, phải chăng bởi nó là kí ức. Nghe để cảm và dường như càng nghe càng cảm.
    Có khi nào như loài chim bói cá, ta khắc khoải đi tìm đời đánh mất không? Ta là ai trong đời sống này? Ta đã sống hết mình chưa với tình yêu và cuộc đời hiện tại? Những giọt nhạc nhẹ nhàng rơi xuống tâm hồn, đi kiếm tìm đồng cảm. Người ta gọi đây là Khúc Thụy du hay là Khúc du ca cho Thụy.
    Có lẽ từ lúc em bước ra khỏi cuộc đời cũng là lúc em mang theo tất cả niềm vui và lẽ sống của tôi. Kể từ khi ấy, tôi bắt đầu cuộc sống với một phần trái tim như đã mất và lặng lẽ giữa tất cả mọi người. Không hi vọng gì ở cuộc sống tốt đẹp này, tôi chỉ âm thầm sống và nghĩ suy rất nhiều. Lúc nào trong đầu cũng hiện lên một câu hỏi lớn về tình yêu và về những gì sẽ đến. Vì sao và vì sao... ?
    Đêm là khoảng thời gian tuyệt vời nhất đối với bất cứ ai muốn trải lòng suy nghĩ. Có thể, vì đêm là người bạn đồng hành dễ chịu nhất, biết lắng nghe tâm tư của bất cứ ai trong yên lặng. Và một lần tôi nghe Khúc Thụy Du...
    Hãy nói về cuộc đời
    Khi tôi không còn nữa
    Sẽ lấy được những gì
    Về bên kia thế giới
    Ngoài trống vắng mà thôi
    Thụy ơi, và tình ơi!
    Em đã nhẹ nhàng đến với tôi, trao cho tôi sự yêu thương, và giản đơn là tôi yêu em vì em là chính em. Không bao giờ chúng tôi tự hỏi, có bao giờ hay đến bao giờ mình sẽ rời xa nhau. Trong thế giới phù phiếm và trăng hoa này, được yêu nhau đã là một diễm phúc để nhớ mà thôi.
    Sự êm ái trong từng nốt nhạc và lời tâm sự như từng giọt cafe rơi khẽ, bản nhạc đã từng làm rung động bao trái tim biết yêu.
    Với nhiều người, nỗi buồn phải được cảm thông bởi chính nỗi buồn. Là khi bắt gặp một ca khúc như "Khúc Thụy Du" như thấy tri ân trò chuyện...
    Hãy nói về cuộc đời
    Tình yêu như lưỡi dao
    Tình yêu như mũi nhọn
    Êm ái và ngọt ngào
    Cắt đứt cuộc tình đầu
    Thụy bây giờ về đâu?

    Nhạc Trữ Tình

  • Nhạc Nhật
    gianglongdl

    https://www.youtube.com/watch?v=bheMy7-Kvsw

    https://www.youtube.com/watch?v=fUaOyMbOzng

    https://www.youtube.com/watch?v=veX4ob2qI3I

    https://www.youtube.com/watch?v=x_vwxM5tHRk

    https://www.youtube.com/watch?v=TR0Zfs2vXVw

    https://www.youtube.com/watch?v=Uhlt0LWtEQI

    https://www.youtube.com/watch?v=tmjmXQUGoe0

    https://www.youtube.com/watch?v=UzwUiVvqp7M

    Nghe chẳng hiểu gì cả chỉ thấy buồn man mác

    Others

  • Dã Quỳ
    gianglongdl

    Ngày xửa ngày xưa, nơi buôn sóc nọ có chàng K'lang của núi rừng yêu tha thiết nàng H'limh của con suối.Ngày ngày chàng K'lang vào rừng săn bắt thú rừng còn nàng khéo léo dệt tấm chăn kiệu chồng (vì theo tục lệ của bộ tộc nàng con gái trước khi lấy chồng phải dệt một tấm chăn thật đẹp để mang về nhà chồng). Rồi tối tối họ lại quây quần đốt lửa và múa hát cùng dân làng trong buôn. Cuộc sống vui vẻ hạnh phúc của họ cứ trôi đi.

    Đến một ngày kia khi H'limh chờ hoài đến tối mà vẫn không thấy K'lang đi săn về, nàng lo lắng từ buôn sóc nàng đi tìm K'lang, nàng cứ đi, đi mãi đi hết mười mấy con suối, mười mấy ngọn núi rồi mà không thấy người yêu của mình đâu cả. Mệt quá nàng ngủ thiếp đi trong giấc mơ nàng thấy K'lang gọi nàng và bảo nàng hãy đi thêm một con suối nữa sẽ gặp chàng ở đó. Nàng giật mình rồi đi tiếp đến cuối nguồn nàng nhìn thấy K'lang đang bị những tên hung ác của bộ tộc Lasiêng trói chặt. Nàng chạy lại ôm lấy chàng mặc cho những mũi tên, những ngọn giáo đâm vào da thịt. Mặc cho bao nhiêu đau đớn nàng vẫn quyết bảo vệ cho người yêu cho tới khi nàng bị trúng mũi tên độc cuối cùng của chàng La rihn con trai tộc trưởng Lasiêng. Vì quá hờn ghen với tình yêu của H'limh dành cho k'lang chàng đã buông lơi mũi tên hận tình. Chàng cũng không ngờ người lãnh trọn mũi tên ngiệt ngã ấy lại là H'limh - người con gái mà chàng ngày đêm thương thầm trộm nhớ mà không được đáp lại tình cảm.
    Từ đó cứ mỗi độ tháng mười nơi nàng H'limh chết lại nở ra một loài hoa có màu vàng rực. Người ta thường gọi là hoa Dã Quỳ. Cây hoa Dã quỳ rất dễ mọc và mọc rất nhanh những cánh hoa màu vàng tràn đấy sức sống mãnh liệt như tình yêu chung thủy.


    Hoa Đà Lạt
  • 1 / 1

Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

10.542 chuyến · 36.638 lời nhắn · 29.501 hành khách

Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

Powered by NodeBB Contributors
  • Bài viết đầu tiên
    Bài viết cuối cùng