Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
Số hành khách HK-2026-0001

halam

@halam administrators
Bỏ theo dõi Theo dấu
Thông tin
Bài Viết
1.1k
Chủ Đề
714
Chia sẻ
0
Nhóm
1
Người theo dõi
0
Đang theo dõi
0

Sổ hành trình — lời nhắn

Gần đây Tốt Tranh cãi

  • Dùng quả nổ, dùi cui điện tấn công cảnh sát đặc nhiệm
    halam

    Vụ việc xảy ra vào rạng sáng ngày 31/5 khi một tổ công tác thuộc Đại đội đặc nhiệm CA Hà Nội truy đuổi 2 thanh niên không đội MBH. Lực lượng này phải dùng bình xịt hơi cay khống chế khi bị một đối tượng dùng quả nổ và dùi cui điện tấn công.


    Khoảng 3 giờ 30 phút ngày 31/5, tổ công tác thuộc Đại đội đặc nhiệm - Trung đoàn cảnh sát cơ động CA TP Hà Nội gồm 4 người: Nguyễn Thanh Hảo, Nguyễn Văn Ngọc, Phạm Trường Giang và Lê Ngọc Thanh đang làm nhiệm vụ tuần tra kiểm soát trên đường Thái Hà phát hiện hai thanh niên đèo nhau trên chiếc xe máy Dream không đội mũ bảo hiểm và có nhiều biểu hiện nghi vấn.
    Khi đến trước cửa ngõ 178 Thái Hà, tổ công tác tiến hành yêu cầu dừng xe, kiểm tra hành chính thì bất ngờ hai đối tượng bỏ lại phương tiện chạy trốn. Trong lúc bị tổ công tác truy đuổi, một đối tượng (nghi ngờ là đối tượng ngồi ghế sau - PV) đã bắn một quả nổ vào tay một chiến sĩ đồng thời rút dùi cui điện tấn công quyết liệt.
    Nhóm cảnh sát đặc nhiệm đã sử dụng bình xịt hơi cay khống chế, kịp thời bắt giữ đối tượng là Nguyễn Bình Minh (SN 1978), trú ở tổ 48 phường Tương Mai, quận Hoàng Mai, giao cho công an phường Trung Liệt xử lý.
    Tang vật lực lượng công an thu giữ là 1 dùi cui điện, 1 tay cầm điều khiển bắn quả nổ, 1 bình xịt hơi cay, 1 ĐTDĐ và 1 xe máy Dream.

    Theo Dân Trí

    Vòng quanh Việt Nam

  • Báo động kiểu hành xử côn đồ ở thanh thiếu niên
    halam


    Đặng Quốc Đạt trong băng nhóm truy sát người dám đuổi bắt cản trở chúng thực hiện việc cướp giật đêm 2/4.


    Thời gian gần đây, trên địa bàn TPHCM xảy ra nhiều vụ án mạng, đâm chém nhau bắt nguồn từ những mâu thuẫn nhỏ. Hung thủ cũng như nạn nhân của các vụ việc này đều là những thanh niên tuổi đời còn rất trẻ.
    **Hỗn chiến giữa nhân viên quán và khách, 1 người chết **
    Ngày 29/5, Công an quận Tân Phú đã bắt giữ 7 tên gồm: Nguyễn Văn Linh (20 tuổi), Nguyễn Văn Nghĩa (28 tuổi), Nguyễn Xuân Hà (24 tuổi), Đinh Văn Hưng (33 tuổi), Phạm Văn Dũng (18 tuổi, cùng ngụ quận Tân Phú), Dương Thanh Tuấn (26 tuổi, ngụ quận Bình Tân) và Phạm Văn Huy (23 tuổi, ngụ tỉnh Quảng Ngãi, tạm trú quận Tân Phú).

    Đây là những đối tượng đã mang hung khí đánh nhau với nhân viên của quán cà phê Tình khúc (số 122 Thạch Lam, phường Phú Thạnh, quận Tân Phú), làm 1 người chết.

    Theo hồ sơ vụ án, khoảng 22 giờ 30 ngày 28/5, tại quán cà phê Tình Khúc, 3 nhân viên của quán là Nguyễn Kim Tiến (28 tuổi, ngụ quận 9), Nguyễn Sỹ Thức (16 tuổi), Lê Đức Trung (17 tuổi, cùng ngụ quận Tân Phú) bị 8 thanh niên đi xe gắn máy đến xông vào chém gây thương tích nặng. Sau đó anh Tiến đã chết tại bệnh viện.

    Tại cơ quan công an, các đối tượng khai nhận, vào ngày 25/5, khi cả nhóm vào quán trên uống nước và hát karaoke, Tiến không chỉnh nhạc theo ‎ý ‎của Linh dẫn đến mâu thuẫn, cự cãi. Sau đó, nhóm của Linh bỏ đi. Tuy nhiên, đến 22 giờ 30 ngày 28/5, Linh cùng 7 thanh niên khác tụ tập mang theo dao Thái Lan và 1 cây gậy sắt đến quán tìm Tiến đánh trả thù và đã gây ra việc án mạng trên.

    Giang hồ tuổi “teen” lộng hành

    Trước đó, Công an quận Gò Vấp cũng bắt giữ 7 tên côn đồ thế hệ 9X can tội gây rối trật tự và gây ra cái chết đối với Hồ Phương Nam (18 tuổi, ngụ huyện Củ Chi).

    Vào khoảng 20 giờ ngày 26/5, trước nhà số 54 Lê Thị Hồng, phường 17, quận Gò Vấp, Hồ Phương Nam bị Nguyễn Trần Hoàng Vũ (16 tuổi, ngụ quận Tân Bình, tạm trú quận Gò Vấp) dùng dao Thái Lan đâm 1 nhát vào ngực gây trọng thương, đưa đi cấp cứu thì chết tại bệnh viện.

    Tại hiện trường, Công an quận Gò Vấp phát hiện thu giữ 1 mã tấu và 1 ống tuýp.

    Được biết, trước đó Nam cùng Bùi Thái Huy (18 tuổi) và Vi Quốc Khả (17 tuổi, cùng là học viên Trường Thiếu niên 3 tại phường 4, quận Gò Vấp) đến uống cà phê tại quán Dốc Phố, phường 17, quận Gò Vấp thì mâu thuẫn với 7 tên: Nguyễn Trần Hoàng Vũ, Nguyễn Vũ Minh Hòa (16 tuổi, ngụ quận Gò Vấp), Nguyễn Duy Lộc (15 tuổi), Nguyễn Hồng Trung (16 tuổi), Phạm Văn Hoàn (16 tuổi), Võ Thành Danh (15 tuổi, cùng tạm trú quận Gò Vấp) và Hồ Văn Hùng (18 tuổi, ngụ Vĩnh Phúc).

    Sau đó, Nam, Huy, Khả về chỗ ở lấy mã tấu và ống tuýp sắt quay lại quán trên định đánh 7 tên trên thì bị 7 tên này đánh Khả gục tại quán và Vũ đuổi Nam khoảng 500 mét gây ra việc trên.

    Cũng xin nhắc lại, hồi đầu tháng 4/2008, một vụ án từng làm rúng động Sài thành khi công an tóm gọn được băng cướp truy sát lại người dám đuổi bắt khi chúng đang thực hiện phi vụ.

    Theo đó, đêm 2/4, 4 đối tượng gồm: Đặng Quốc Đạt (25 tuổi, thường trú tại Kon-Tum, tạm trú tại 256 Tây Tạnh, quận Tân Phú), Lê Đình Tuấn (20 tuổi, thường trú ở đường Hải Thượng Lãn Ông, phường 10, quận 5), Nguyễn Ngọc Huy (25 tuổi, thường trú tại đừơng số 1, phường 12, quận Tân Bình) và Trần Quang Vương (tự Phương, 23 tuổi, tạm trú trên đường Điện Biên Phủ, phường 15, quận Bình Thạnh) cùng một số người bạn vác mã tấu đến một quán nhậu trên đường Trường Chinh, trước cổng KCN Tân Bình ngồi nhậu.

    Vừa nhâm nhi chúng vừa thống nhất kế hoạch “ăn hàng” trên đường Cộng Hòa. Sau khi đi đến quyết định cuối cùng, Đạt, Tuấn và Vương phóng lên xe gắn máy để thực hiện hành vi cướp giật.

    Đến hẻm 622 đường cộng Hòa, chúng thấy một phụ nữ đi xe Atila đang nghe điện thoại. ngay lập tức chúng tiến đến, áp sát người phụ nữ và Vương giật máy điện thoại, sau đó cả nhóm tẩu thoát.

    Đang ngồi chơi trong nhà, anh Trịnh Xuân Tâm (47 tuổi) và Trần Văn Thanh (50 tuổi) ngụ tại đường Cộng Hòa nghe thấy nạn nhân tri hô, các anh cùng một số người dân gần khu vực xảy ra vụ cướp liên tiếp ném đồ đạc, vật dụng ném ra đường để cản trở bọn cướp tẩu thoát. Ngoài ra, 2 anh Tâm và Thanh còn phóng xe máy đuổi theo bọn chúng nhưng không được nên các anh quay về nhà.

    Về phần các tên cướp sau khi thoát khỏi sự truy đuổi của người dân, chúng quay lại chỗ “đồng đội” đang chờ tại quán nhậu và tường thuật lại việc bị một nhóm người dân truy đuổi quyết liệt trong lúc chạy thoát và bàn kế hoạch thanh toán nhưng người mà theo chúng là “nhiều chuyện”. Hưởng ứng theo lời kêu gọi của 3 đối tượng trên, Huy lấy xe máy cùng 3 tên côn đồ quay lại địa điểm gây án, đồng thời không quên mang theo hung khí là 3 cây mã tấu.

    Trở lại đại điểm gây án, chúng phát hiện thấy anh Thanh đang ngồi trước cửa nhà là một trong 2 người truy đuổi chúng. Không nói không rằng, Vương nhảy xuống xe, rút mã tấu tiến về phía anh Thanh và chém liên tiếp vào người anh.Chỉ kịp đỡ mấy nhát chém dã man của chúng, anh Thanh liền bỏ chạy vào trong nhà, nhưng như con thú say mồi, Vương tiếp tục truy sát anh.

    Chỉ khi anh Thanh gục xuống trong vũng máu thì Vương mới lạnh lùng bỏ đi. Cả nhóm cướp tiếp tục truy tìm người còn lại truy đuổi chúng. Khi phát hiện anh Tâm, cả 3 tên Đạt, Vương, Tuấn chém liên tục vào đầu, vai làm anh Tâm gục tại chỗ.

    Trên đây là một trong những vụ án điển hình về cách hành xử sặc mùi xã hội đen tại TPHCM mà công an triệt phá được, báo động tình trạng lớp trẻ “nói chuyện” với nhau bằng hung khí.

    Dân trí

    Vòng quanh Việt Nam

  • Yêu ảo, cưới ảo trên net...
    halam


    Một số blogger đang công khai tuyển người yêu trên blog của mình

    Một anh chàng có đến ba, bốn "vợ"! Tất cả các cô đều chung sống vui vẻ với nhau, không tị nạnh gì vì mỗi cô lại có... hai, ba anh "chồng" khác! Chuyện kinh hãi này đang diễn ra sôi nổi trên net với nhân vật chính là những bạn trẻ 8X, 9X......"Chồng yêu ơi, yêu chồng lắm ý, hôn chồng nhé!".
    "Người yêu, hôm nay không gặp em, anh nhớ em lắm lắm...".
    Đọc những đối thoại rất mùi mẫn, sướt mướt này ắt hẳn ai cũng nghĩ đây là những người yêu nhau đã lâu và yêu rất sâu sắc. Chẳng ai ngờ được những "đôi tình nhân" này có khi chỉ mới trò chuyện với nhau vài lần trên blog, Yahoo, thậm chí còn chưa biết mặt mũi thật của nhau ra sao...
    1. Tình từ những... cuộc thi tuyển!
    Nhằm mục đích câu blog view và quảng cáo blog của mình, rất nhiều nàng, chàng đã đưa ảnh chân dung "tự sướng" các kiểu của mình lên blog rồi trưng status (tình trạng cá nhân) trên Yahoo, loan báo rùm beng cho toàn thể bà con: "tuyển người yêu", "tuyển honey", "tuyển vợ", "tuyển chồng"...
    Quả thật độc chiêu này thu hút không ít các blogger khác mà đa số là nam blogger. "Cuộc thi tuyển" trông thế mà khâu tuyển chọn khá gắt gao với các điều kiện đúng chuẩn dân chơi như: đẹp trai hoặc xinh gái, điều kiện kinh tế khá giả, có cả câu hỏi phụ "có bao nhiêu người nộp hồ sơ giống bạn?" và cũng phải vào đến vòng phỏng vấn y như thi hoa hậu. Như một anh chàng đã công khai mẫu bạn gái lý tưởng là: "còn teen, nhí nhảnh, điệu, hay làm hàng, giỏi đong đưa, đã yêu là phải hết mình...".
    Tất cả những tiêu chuẩn này đều được chủ nhân cuộc thi xét duyệt dựa trên những bức ảnh đăng ký dự thi, và cuối cùng là trả lời các câu hỏi dạng: "Nếu anh/em được trúng tuyển làm honey, sau đó anh/em sẽ làm gì cho honey của mình?". Thế là có người yêu ảo ngon ơ!
    Những cuộc thi này đối với các blogger đời đầu 8X trở lên thì nó khá là... nhảm nhí. Vì thế đa số những người tham gia là thế hệ blogger trẻ tầm đuôi 8X và chủ yếu là các học sinh 9X mà ngay từ phần nick (tên ảo) đã gây sốc nặng với những ai tình cờ đi lạc vào nhà họ!

    2. Vợ chồng... ảo!

    Hiện nay trong giới công dân mạng đang rộ lên phong trào cưới ảo. Cách vài hôm lại nhận được một thiệp cưới rất hoành tráng trong đó có tên cô dâu, chú rể, thậm chí có cả phù dâu, phù rể đàng hoàng. Lễ cưới được tổ chức vào một giờ hoàng đạo, đầy đủ bánh kẹo mâm cỗ và quà cáp từ những người "đến" dự, mỗi tội toàn đồ ảo không xơi được.
    Đây là kết quả sau một quá trình "tìm hiểu nhau" qua blog và ngày ngày chat chit trên Yahoo. Đến khi cảm thấy cần phải bày tỏ tình yêu "ảo" của mình cho thiên hạ, bạn bè trên blog biết thì họ... cưới nhau. Từ đó những câu "vợ yêu chồng yêu" bắt đầu được các chủ nhân xả cảng ồ ạt trên blog nhà và tất cả những nơi có thể phô bày tình cảm "vợ chồng" của họ!
    Thậm chí một chàng có đến ba, bốn người "vợ" và họ chung sống với nhau rất hòa thuận, chị chị em em ngọt nhạt vì có khi các cô "vợ" này cũng có đến vài người "chồng"! Chuyện "vợ chồng" chồng chéo như thế được cả làng chấp nhận và tung hô vì làm gì có pháp luật nào ngăn cấm trong thế giới này!


    3. Tình ảo liệu có bền?


    "Xời, chuyện nhỏ! Có mất gì đâu mà lo" - những người có "vợ" có "chồng", có "người yêu" trong thế giới ảo đều đảm bảo chắc như đinh đóng cột là chẳng thiệt thòi gì cho mình. "Chẳng ai biết mình là ai", vì thế có những đôi "vợ chồng" vẫn hết sức "tình thương mến thương" dù cách xa nhau cả nửa vòng trái đất. Những đôi gần thì "chỉ thích sống trong thế giới ảo, ra ngoài gặp nhau mất vui".
    Thích thì "yêu" tiếp, chán thì chia tay, hết sức dễ dàng và chẳng có gì phải lưu luyến cả, nếu có chăng thì chỉ mất công xóa hết những entry (bài viết) hay "tổng vệ sinh" những thứ liên quan đến "người yêu cũ” để làm mới mình rồi lao vào công cuộc tuyển người mới.
    Cá biệt có những người lỡ yêu...thật, nếu người kia cũng có tình cảm sâu đậm thì là một chuyện, nhưng gặp phải những chàng "sở khanh ảo" thì đúng là tai họa. May mắn thì chỉ tương tư trên thế giới ảo, nếu lỡ hẹn hò hay bước chân ra thế giới thực thì... hiểm họa khôn lường và cái mất ở đây sẽ rất đau xót.


    4. Theo tình ảo, có còn tình thật?


    Tôi có người bạn từng sốc lên sốc xuống khi tình cờ vào đọc blog của người yêu chỉ còn vài tháng nữa là thành vợ chồng. "Đúng là người yêu mình đấy, nhưng trong thế giới đó hoàn toàn không có mình". Nghe phũ phàng nhưng lại là thực tế, từng entry, từng comment (bình luận) đầy yêu thương, đầy ngọt ngào nhưng lại không dành cho người yêu ngoài đời mà lại hướng đến một người hoàn toàn xa lạ. Nghĩ về tình cảm bao lâu vun đắp, về gia đình hai bên nhưng anh cũng không thể không nhớ đến những câu chữ nồng cháy trong blog của người yêu mình. Chuyện tất yếu phải đến là đổ vỡ.


    5. Yêu ảo: được nhiều hay mất nhiều?

    Được có lẽ cũng có, không ít đôi yêu nhau trong thế giới ảo và kết thành vợ thành chồng ở thế giới thực. Nhưng với xu thế "yêu ảo" của giới trẻ hiện nay có lẽ sẽ mất nhiều hơn được. Cái mất đầu tiên là thời gian. Để theo dõi và giữ liên lạc với "người yêu", người đó phải dành khá nhiều thời gian, công sức để online và chat chit, nếu không sẽ nhanh chóng bị chàng hoặc nàng cho vào quên lãng.
    Việc này ảnh hưởng lớn đến cuộc sống đời thực, sao lãng công việc, học hành và tệ hơn là mất đi tình cảm thật sự và chân thành của những người thương yêu họ thật lòng. Cái mất thứ hai chính là tình cảm của bản thân đương sự. Khi xem yêu đương như trò đùa hay để "thử nghiệm tình cảm" - như lời một nữ blogger: "Mới thất tình nên tìm bạn trai tâm sự cho đỡ buồn, với cả chưa biết yêu trên mạng là như thế nào nên muốn thử!" - thì chính các bạn trẻ đã làm tổn thương đến tình cảm của chính mình.

    (Theo TTO)

    Vòng quanh Việt Nam

  • Nữ sinh xem phim sex
    halam


    Nhiều nữ sinh đã phải nhận những hậu quả nặng nề chỉ vì mải mê với việc xem phim sex

    “Có phim mới không mày? Thích Hồng Kông, Mỹ hay hàng nội địa? Ta về ta tắm ao ta thôi mà, hàng nội cho gần gũi. Ok!”… Chúng tôi không khỏi giật mình khi tình cờ nghe đoạn đối thoại trên giữa hai nữ sinh vẫn còn đeo phù hiệu đến trường.
    Qua tìm hiểu đời sống của các bạn thanh niên bây giờ thì việc một bộ phận không nhỏ nữ sinh xem phim sex đã trở thành “chuyện thường của phố huyện”. Tuy nhiên, việc “tiếp cận” với những văn hoá phẩm đồi truỵ này đã để lại những hậu quả thật khôn lường.

    “Con trai xem được thì con gái cũng… xem được!”

    Theo lời hướng dẫn của T chúng tôi đến một cửa hàng bán đĩa nổi tiếng là “chất lượng tốt” ở phố C.B. Chủ cửa hiệu là một thanh niên ăn mặc khá mát mẻ, tóc nhuộm vàng hoe. Khi chúng tôi hỏi ở đây có đĩa “con nhà nghèo” không. Anh ta dáo dác nhìn xung quanh rồi bảo chờ tý, lên tầng 2 bê một đống đĩa xuống với những cái tên hết sức là hấp dẫn: *Nụ hồng hé nở, đêm dại cuồng si…*Anh chàng giới thiệu: “Những đĩa này xem hấp dẫn lắm, hàng độc đấy. Bộ này 2 đĩa , lấy các em 50.000 xem dở thì em đến đổi lại”.

    Đang trò chuyện thì có một em nữ học sinh, mặt vẫn còn búng ra sữa, dựng xe xuỵch cái ở trước cửa. Nhìn thấy khách quen, anh chàng hỏi thẳng “đến mua đĩa hay đổi đĩa đấy?”, “em mua đĩa mới chứ đổi đĩa làm gì, đĩa trước xem sướng phết, em đưa cho mấy con bạn xem rồi...”. Vào hỏi một hồi, mười phút sau cô bé cầm 2 cặp đĩa sex giấu vào trong cặp sách rồi chào anh chủ hàng, hẹn gặp lại lần sau.

    Qua lời anh chủ quán chúng tôi biết được việc các nữ sinh đến tìm nguồn phim đen đã không phải là chuyện hiếm. “Ngày nào mà chẳng có vài em xinh tươi đến đây để lấy hàng mới, con gái bây giờ cũng open (cởi mở) thật”- anh vừa cười vừa nói.

    Không chỉ lấy “hàng” từ các cửa hiệu băng đĩa mà tại các cửa hàng buôn bán điện thoại di động, nhiều em cũng thường xuyến ghé đến để thêm vào “video clip” mới cho “dế yêu” của mình. M (học sinh trương THCS N.C) cho biết, hiện nay việc chơi ảnh sex và phim “xxx” trong điện thoại di động không chỉ của các bạn nam mà còn cả nữ sinh. “Cứ thử mở phần lưu file trong máy, đứa nào cũng có vài chục đoạn phim, bức ảnh. Đứa này gửi sang cho đứa kia thế là lại có cái để xem”. Khi được hỏi vì sao lại xem phim sex, M tỉnh queo trả lời: “Con trai xem được chẳng lẽ mình lại không xem được, xem cũng là để bọn bạn không gọi mình là gà tồ”.

    Còn với L sống trong ký túc xá. Hằng đêm, cứ chờ cho bạn bè ngủ, L lại lên mạng vào trang load phimxxx để “thưởng thức” những màn nóng bỏng, hấp dẫn. L tâm sự: “Trên mạng bây giờ phim sex nở rộ như gì, phòng thì toàn đứa hiền lành nên chúng nó không dám coi. Lần đầu mình xem cũng ghê lắm, không dám nhìn. Nhưng bây giờ thì quen rồi, không xem thì cứ thấy thiếu thiếu”.

    **Ẩn họa từ việc xem phim sex **

    L cũng thừa nhận rằng, nhiều khi xem phim sex có nhiều cảnh khiến bạn bị kích thích, đôi khi bị ám ảnh không tập trung vào việc học được. Một số bạn nữ còn học tập những cảnh quay trên phim để mình “tự sướng”. Tuy nhiên hình thức "giải trí một mình" này lại khiến cho các bạn mệt mỏi, điều đó chưa kể đến là ảnh hưởng tâm lý rất nhiều nếu bị "nghiện". L cũng thành thật khi chia sẻ với chúng tôi “ nhiều lúc đi ngủ, những hành ảnh trong phim sex cứ hiện ra trong đầu em khiến em lại bị kích thích, muốn dừng việc đó lại cũng không được. Em biết việc lạm dụng nó không tốt nhưng không thoát ra được chị ạ”.

    Đặc biệt nguy hiểm hơn khi các bạn nữ xem phim sex thành phong trào. Nhiều bạn không muốn nhưng do bạn bè gạ gẫm rồi cũng thành quen. Hiện nay, sẵn có điện thoại và camera đời “hot”, dân chơi thứ thiệt sẵn sàng quay lại những cảnh ăn chơi thứ thiệt để khoe khoang, trao đổi. Để chứng minh, M lôi con Nokia 6500 ra bật cho chúng tôi xem một đoạn video dài gần 20 phút đoạn quay cảnh “nóng” giữa cô bạn và bạn trai do bạn cô thực hiện rồi lưu lại. Em bảo: “Đây mới là hàng made in… thật. Còn lấy trên mạng chỉ là hàng vớ vẩn”. Để rồi khi những clip này bị tung lên mạng nhiều em rơi vào tình thế “chết đứng như Từ Hải”.

    Trao đổi với Th.S Mạnh Hà- giảng viên tâm lý trường KHXH&NV về việc các nữ sinh xem phim sex có hại gì, chúng tôi nhận được câu trả lời: *“Trước hết đó là sự chiếm đóng tâm trí, choán hết chỗ những suy nghĩ thường ngày của các em đồng thời quỹ thời gian dành cho việc nghĩ đến phim sex ngày càng phình ra ảnh hưởng đến học tập, công việc. Nhiều em xem sẽ không kiểm soát được bản thân , kích thích lối sống buông thả, lâu ngày đánh mất luôn sự trong sáng trong tâm hồn của chính mình”. *

    Dalathoa.com - Theo Dân trí

    Vòng quanh Việt Nam

  • nữ sinh và lô đề
    halam


    Nữ sinh viên trong vòng xoáy lô, đề

    Hàng cầm đồ trở thành chốn quen của các nàng mê lô đề (ảnh minh họa)Bước vào phòng trọ, thấy 4 cô gái đang lẩm bẩm, tay cầm bút tính toán gì đó, tôi liền hỏi: “Các em học muộn vậy?”. Cả hội ồ lên cười, H. lên tiếng: “Học hành gì tụi nó hả anh? Chúng đang tính xem chiều nay ốp con gì đấy mà! Chiều nào mà chả vậy!”.
    Sinh viên nữ chơi lô, đề không còn là chuyện hiếm. Tiền trúng từ “đỏ-đen” sẽ dùng để mua di động, sắm quần áo thời trang, đàn đúm bạn bè. Sa đà vào đây, họ không nhận ra rằng tương lai, sự nghiệp đang vượt xa khỏi tầm tay.
    Những nữ sinh khát lô, đề
    5h30 chiều, như đã hẹn, tôi đến chỗ trọ của N.T.H. (sinh viên ĐHQG Hà Nội). H. nổi tiếng là một đệ tử ruột của lô, đề. Bước vào phòng trọ, thấy 4 cô gái đang lẩm bẩm, tay cầm bút tính toán gì đó, tôi liền hỏi: “Các em học muộn vậy?”. Cả hội ồ lên cười, H. lên tiếng: “Học hành gì tụi nó hả anh? Chúng đang tính xem chiều nay ốp con gì đấy mà! Chiều nào mà chả vậy!” Nhìn giường chiếu, áo quần, bát đĩa, xoong nồi vứt chỏng chơ, tôi chỉ còn biết lắc đầu ngao ngán.
    Theo chân H. đến một quán nước nhỏ ven đường. Vừa thấy khách quen, mặt chị chủ quán liền tươi như hoa: “Em gái! Hôm nay ghi con gì đây?”. Rồi chị ta lôi ra một xếp giấy A4 dày bằng cuốn sổ, ghi chi chít các con số đưa cho tôi. Còn H., không cần suy nghĩ vì đã tính toán ở nhà, nên đọc luôn: “Chị ghi cho em con lô 78, 10 điểm, con đề 25, 1 lít” (lít là 100 nghìn đồng); “Ok, của em hết 320 nghìn”. Vừa nói, chị ta vừa thoăn thoắt ghi vào bảng lô, đề, rồi mời tôi và H. uống nước miễn phí.

    Ngồi bên cạnh tôi là cô gái khác, tay cầm một tờ giấy be bé, tôi thì thầm hỏi, H. liền cười ngặt nghẽo: “À! Con bé đó mới đánh được mấy hôm mà, nó là khóa mới vào nên phải có tích kê, chứ như tụi em thì nhẵn mặt bà chủ đây mấy năm rồi, nên chả cần”.
    H. là con gái độc nhất trong một gia đình khá giả ở Ninh Bình, mỗi tháng gia đình chu cấp cho cô hơn 2 triệu đi học, chưa kể tiền đóng học. Thế nhưng H. lại nướng sạch vào lô đề. Cô kể: “Lúc đầu ra đây em không bao giờ nghĩ mình dính vào lô đề, bởi em là con gái! Sau thấy đám bạn ghi thì mình cũng ghi cho vui...”. Vận may đến với H. liên tục, lúc đầu mới đánh, cô chỉ ghi 2,3 nghìn, sau thấy ngon ăn đánh lớn và khi thua thì cũng mất nhiều hơn. Càng thua, H. càng cay cú nên ngày càng dấn sâu hơn. Tôi nhẩm tính một ngày H. “tung” vào lô, đề khoảng hơn 300 nghìn, một tháng gần 10 triệu.

    Tiền đâu ra? Xe máy, dàn vi tính rồi điện thoại di động lần lượt đội nón ra đi. Khi không còn gì để cầm cố nữa, cô lừa người yêu mượn di động, xe máy đi cầm. Khuyên nhủ không được, người yêu rời bỏ cô đi tìm nhân duyên mới. Chẳng lấy làm buồn và hối hận, ngược lại, H. rủ rê, lôi kéo đám bạn gái cùng phòng trọ “góp vốn” tham gia đánh lô, đề tập thể.

    Mỗi khi trúng lớn, H. và đám bạn ra siêu thị mua sắm, tổ chức ăn uống, hát karaôkê. Ngày hôm sau, cả đám bạn lại lao vào các con số như những con thiêu thân và luôn bị ám ảnh trước ma lực của đồng tiền.
    Không như H., V.V.T. (ĐHSP), gia đình không mấy khá giả. Nghe theo lời mấy đứa bạn cùng xóm trọ rủ rê, T. lao vào chơi lô, đề như điên dại. Thua to, T. cầm cố mọi thứ, vay mượn tất cả bạn bè. Khi không còn ai tin tưởng cho T. mượn nữa, một mình cô nhảy xe về quê lừa gia đình, anh em họ hàng hòng gỡ lại, nhưng kết quả là số tiền nợ ngày một tăng. Đến khi chủ “lô” tìm về tận quê dằn mặt, cô mới mếu máo kể cho bố mẹ đầu đuôi câu chuyện. Bố mẹ T. hốt hoảng, tá hoả chạy vạy khắp nơi mới kiếm đủ 40 triệu lên trả nợ cứu vớt tương lai cô con gái “quý hoá”.
    Đ.T.L. (sinh viên ĐHKTQD) cũng có nguy cơ nghỉ học do vỡ nợ đề. Xe máy, máy vi tính, điện thoại bố mẹ trang bị cho đi học hiện giờ vẫn nằm trong tiệm cầm đồ không hẹn ngày trở lại... Khi số tiền nợ lên đến 60 triệu, cô mới hoảng hồn cầu cứu gia đình. Nhìn bố mẹ bán dần những vật dụng trong nhà trả nợ cho mình (cô con gái từng là niềm hãnh diện và tự hào của bố mẹ), L. không khỏi xót xa, hơn lúc nào hết, cô mới thấm thía: “Cờ bạc là bác thằng bần!”.
    **Phía sau những con số **Càng ngày, bạn bè cùng lớp với H. thấy cô ít lên lớp hẳn đi, có khi cả tháng họa hoằn lắm mới thấy H. ló mặt lên lớp hỏi xem có bài kiểm tra nào không? Thời gian còn lại, cô còn bận ở nhà tính toán những con số... Còn T., vẫn chứng nào tật ấy, không từ bỏ nổi thói máu mê cờ bạc của mình. Khi không còn tiền để chơi lô đề nữa, T. đã tìm đến những chàng trai theo đuổi mình vay mượn. Đáng sợ hơn cô sẵn sàng cặp bồ với những người đàn ông lắm tiền nhiều của để thoả mãn cơn nghiện đỏ đen của mình, dần dần bạn bè ở lớp cũng thấy T. ít trên lớp hơn...
    Nhiều sinh viên hiện nay vẫn ôm giấc mộng trúng lô, đề. Tiền trúng từ lô, đề là khá lớn, với họ nhất là những ngày cuối tháng trong khi chờ đợi tiền “rót” từ nhà lên, khoản tiền trúng lô, đề sẽ giải quyết được chuyện đói trước mắt, sau đó là: có tiền mua di động, mua quần áo thời trang, đàn đúm bạn bè, rồi những cuộc “bay” thâu đêm ở các vũ trường lớn và sướng nhất là có tiền đi chơi với người yêu. Với kiểu suy nghĩ “mụ mị” đó, họ đã bị cuốn vào cơn lốc lô, đề lúc nào mà không biết.
    Anh Q., chủ một cửa hiệu cầm đồ ở ngõ Tự Do ĐH Kinh tế quốc dân cho biết: “Khách hàng chủ yếu là những cô, cậu sinh viên thiếu tiền do người nhà gửi lên chưa kịp thì ít mà cần phải trả nợ lô, đề thì nhiều. Tài sản họ cầm là xe máy, dàn vi tính, điện thoại, thậm chí cả thẻ sinh viên, chứng minh thư nhân dân... thôi thì đủ thứ thứ, gì cầm được họ cầm tất. Chính vì thế cho nên quanh các trường cao đẳng, đại học và kí túc xá các hiệu cầm đồ mọc lên như nấm…”.
    Hiện nay, dưới nhiều hình thức khác nhau, các chủ lô, đề núp dưới bóng những quán nước nhỏ, ngang nhiên hoạt động trong từng ngõ hẻm - nơi tập trung đông sinh viên như ngõ Đa Lộc, ngõ Tự Do... Đã có nhiều vụ trộm cắp, cướp giật do sinh viên cầm đầu chỉ vì túng thiếu, nợ nần chồng chất, thiếu tiền chơi lô, đề nên sinh ra “đói ăn vụng, túng làm càn”, rất nhiều sinh viên nữ đã tự đánh mất mình khi bị cuốn vào vòng xoáy của những con số.
    Trong khi các bạn cùng học với mình đang miệt mài ôn luyện cho những kì thi học phần thì những nữ sinh viên như N.T.H; V.V.T; Đ.T.L... vẫn vùi đầu mải mê tính toán những bảng lô, đề mà không biết rằng, tương lai, sự nghiệp đang vượt ra khỏi tầm tay.

    Theo Dân Trí

    Vòng quanh Việt Nam

  • Anita Cobby: Vụ Giết Người Ghê Rợn Nhất
    halam

    Vào ngày 4 tháng Hai, 1986, nông gia John Reen điện thoại báo cảnh sát ông nhìn thấy một xác chết lõa thể của một phụ nữ trẻ trong cánh đồng gần nhà. Nhiều xe cảnh sát chạy đến hiện trường và họ khám phá xác chết là nữ y tá Anita Lorraine Cobby, người đã bị báo mất tích bởi gia đình ngày hôm trước. Nạn nhân rõ ràng đã bị kéo qua một hàng rào kẽm gai, bị đánh đập tàn nhẫn, với rất nhiều vết thương trên đầu, ngực, mặt, vai, bụng, đùi và hai chân. Cổ họng của cô bị cắt và chiếc đầu gần như đứt lìa.

    Các chuyên viên y khoa tin tưởng Anita Cobby còn tỉnh táo khi bị cắt cổ họng, và phải mất từ hai đến ba phút bị chảy máu cho tới chết. Anita Cobby cũng đã bị hãm hiếp rất nhiều lần. Điều duy nhất mà cảnh sát có thể giả định một cách chính xác ngay thời gian khám phá xác chết là "nhiều hơn một người, có thể là một nhóm" đã thực hiện tội ác ghê rợn này.

    Vụ giết chết Anita Cobby đã làm công chúng vô cùng giận dữ. Các bản thỉnh nguyện với hàng chục ngàn chữ ký ủng hộ việc tái áp dụng án tử hình đã được trao cho chính phủ NSW. Một đài truyền hình ở Sydney thực hiện một cuộc thăm dò trên điện thoại, ghi nhận gần 16,000 cú điện thoại, cho thấy gần 95 phần trăm ủng hộ việc tái áp dụng hình phạt tử hình. Đối với một công chúng đang hết sức hoang mang, các kẻ phạm tội ác tàn bạo này vẫn có thể đi lại tự do trên đường phố là điều không thể tưởng tượng được, và họ không xem chúng là những con người bình thường.

    Nhóm 5 tên đại ác này là những kẻ hèn nhát chuyên rình rập phụ nữ và tài sản của những người khác. Chúng ở tù như cơm bữa vì phạm các tội ăn cắp vặt, sử dụng ma túy, ăn trộm xe, lẻn vào nhà ăn trộm, ăn cướp có vũ khí, vượt ngục, mua bán đồ ăn trộm, hành hung và hãm hiếp. Tên đầu đảng là John Raymond Travers. Mặc dù chỉ mới 18 tuổi, cảnh sát tin rằng John Travers chịu trách nhiệm cho các vụ hãm hiếp ít nhất một chục người đàn ông và phụ nữ. Hắn đã vào tù ra khám kể từ khi 12 tuổi, lần đầu tiên bị bắt vì tội sử dụng cần sa.

    Nghiện rượu ở tuổi 14 và làm bất kể những gì hắn muốn, hoàn toàn không có sự kiểm soát của cha mẹ. Là anh cả trong số bẩy anh chị em, John Travers lớn lên trong một vùng ngoại ô lao động, Mount Druitt, thuộc miền tây Sydney. Nhưng nơi đây cũng là một trong năm vùng ngoại ô nổi tiếng ăn trộm và lạm dụng ma túy đứng đầu bảng.

    Khi người cha tài xế xe buýt, Ken, rời khỏi gia đình, bà mẹ của hắn, Sharon, đã không thể ứng phó được cảnh chồng bỏ con cái lêu lổng. Bà ta ăn uống vô độ và đã biến một thân thể cân đối trở thành béo phì, nặng hơn 120 ký, và thậm chí không còn có thể sinh hoạt bình thường trong nhà, như đi toilet và tắm rửa. Khi trở nên lớn tuổi hơn và mập phì, bà Sharon Travers sống phần lớn thời gian trong bệnh viện, điều trị nhiều chứng bệnh liên hệ trực tiếp đến thói quen ăn uống thiếu lành mạnh. Để mặc John coi sóc gia đình, và khi lậm vào rượu và cần sa hắn đã phải ăn trộm để có tiền.

    Một trong những điều ác độc mà John Travers rất thích làm là giết thú vật. Hắn rất thành thạo công việc này vì đã làm việc một thời gian ngắn tại lò mổ thịt ở địa phương. Hắn cũng rất thích làm tình với thú vật. Nhiều người quả quyết đã nhìn thấy John Travers giao hợp với cừu, heo, dê, gà và bò, và khi sắp đạt đến sự khoái lạc hắn kéo đầu con vật xấu số và cắt cổ họng nó.
    Thân thể của John Travers xâm khắp mọi nơi, kể cả dương vật của hắn. Nhưng hình xâm dễ nhận thấy nhất là giọt nước mắt ngay dưới con mắt trái, với hình xâm này hắn nghĩ làm hắn trông giống một tay anh chị dữ dằn. Thế nhưng Travers chỉ hung dữ khi đi chung với nhóm của hắn, những kẻ thường đánh đập, hãm hiếp phụ nữ và những người đồng tính tại trạm xe lửa và các nhà vệ sinh công cộng. Khi một mình, Travers là tên chết nhát. Nhưng đối với những đàn em khờ dại, hắn là tên đầu đảng gan dạ, chuyên xúi giục tấn công tình dục và hành hung. Chúng thường không bị trừng phạt bởi vì các nạn nhân không dám báo cảnh sát vì sợ bị trả thù.

    Thế nhưng một nạn nhân đã trình cảnh sát. Trong giữa năm 1985, Travers và nhóm của hắn đã đánh đập và hãm hiếp một cô gái tại Toongabbie, một nơi cách Mount Druitt vài cây số, và nạn nhân đã cung cấp cho cảnh sát một sự miêu tả rất chi tiết người đàn ông có hình xâm giọt nước mắt bên dưới con mắt trái. Khi Travers biết cảnh sát muốn tìm gặp để hỏi chuyện, hắn cùng với ba đồng bọn bỏ trốn tới Tây Úc mãi đến khi vụ này lắng xuống.

    Chúng lẩn quẩn ở vùng bờ biển nghỉ mát Mandurah, cách Perth chừng 60 cây số về hướng nam. Và chẳng bao lâu cảnh sát địa phương đã lưu ý nhóm đầu trộm đuôi cướp được cầm đầu bởi tên Travers có các hình xâm trên mặt. Chúng chạy lòng vòng thành phố trong chiếc xe với bảng số NSW. Travers làm quen với một thiếu niên 17 tuổi đồng tính luyến ái ở địa phương và sắp xếp cho một đàn em chụp hình hắn đang làm tình với cậu ta. Vào một buổi tối khi hắn ngà ngà say rượu và ma túy, Travers dẫn các đàn em tới nhà người yêu đồng tính này, đánh đập và hãm hiếp thiếu niên này ngay trước mặt các đàn em. Với các vết thương khắp mình mẩy thiếu niên này đã ráng lết tới trạm cảnh sát để trình báo. Cảnh sát vây bắt được hai tên nhưng Travers và tên đàn em còn lại đã tẩu thoát.

    Trở về Sydney, Travers tỏ ra rất tự hào kể cho một người bà con nghe vụ hãm hiếp tàn bạo này, (người bà con này được gọi là Miss X). Hắn nghĩ lầm Miss X rất ngưỡng mộ hắn. Nhiều lần trong quá khứ hắn đã tâm sự với Miss X, và cô luôn miệng nói rất thích nghe các câu chuyện hấp dẫn của hắn. Nhưng Miss X đã chẳng bao giờ tiết lộ cho bất cứ ai vì sợ John Travers giết chết nếu hắn biết được.

    Travers kể chi tiết vụ hãm hiếp thiếu niên đồng tính và đã cho xem các tấm hình mà đàn em của hắn chụp được. Hắn cho Miss X biết rất muốn cắt cổ họng người thiếu niên này khi đạt tới khoái lạc cực điểm. Như hắn đã làm với các con cừu. Miss X rất sợ hãi, và đây không phải là câu chuyện dễ quên được, do đó, tám tháng sau, khi nghe câu chuyện Anita Cobby bị hãm hiếp và giết chết một cách ghê rợn, cô đã nhớ ngay những gì Travers đã kể về vụ hãm hiếp tàn bạo ở Tây Úc.

    NHỮNG TÊN ĐÀN EM ĐẠI ÁC CủA TRAVERS

    Một trong những đàn em trung thành của Travers là Michael (Mick) James Murdoch. Mick rất ngưỡng phục Travers. Mẹ của hắn, bà Rose Murdoch, rất ghét sự ảnh hưởng của Travers đối với đứa con trai và bà đã khuyến cáo Mick nhiều lần rằng Travers sẽ làm hắn vào tù. Travers và Mick cùng tuổi và không rời nhau kể từ khi còn rất nhỏ. Chúng tự xem là hai anh em ruột, thường để tóc và mặc quần áo giống nhau, và xâm hình cho nhau trên thân thể. Cũng giống Travers, Mick Murdoch lớn lên trong một gia đình tan vỡ và đã gặp rắc rối với cảnh sát khi chỉ mới 12 tuổi. Lần phạm tội đầu tiên của hắn là hút cần sa với Travers.

    Với số tuổi 33, Michael Patrick Murphy là thành viên lớn tuổi nhất trong nhóm của Travers, nhưng hắn không phải là người khôn ngoan nhất. ở tù 25 năm vì 33 lần bị kết án tội đột nhập tư gia ăn trộm, và toan tính vượt ngục mới nhất của hắn đã thành công. Và thậm chí vụ vượt ngục này không phải do hắn hoạch định. Một tình huống bất ngờ xảy ra khi Murphy và một tù nhân khác được tin tưởng cho ra bên ngoài cổng nhà tù Silverwater và chúng đã quyết định tẩu thoát. Murphy đã chạy trốn trong sáu tuần lễ, ngay vào thời gian xảy ra vụ giết chết cô Anita Cobby.

    Murphy đã sống nửa đời người trong tù. Là con cả trong số chín người con, Murphy được trông đợi làm gương cho các em trai và em gái. Nhưng hắn đã bắt đầu phạm tội trong những năm đầu của tuổi thiếu niên và kể từ đó rất hiếm khi ra khỏi nhà tù. Xâm hình rất nhiều như Travers, Murphy nổi tiếng là một tên côn đồ hung dữ ở khắp các vùng ngoại ô phía tây Sydney.

    Hai em trai của Patrick Murphy, Les và Gary Murphy, là các thành viên còn lại trong nhóm của Travers. Cả hai đều phạm tội như cơm bữa. Trẻ hơn Patrick Murphy bốn tuổi, Gary Steven Murphy có một hồ sơ phạm tội rất dài, gồm nhiều tội ăn cắp xe, xâm nhập tư gia ăn trộm, hành hung và vượt ngục. Gary tự cho mình là một người chiến đấu, hay đánh lộn và bị cấm cửa bởi hầu hết các câu lạc bộ và quán rượu trong khu vực. Mỗi khi nốc vài ly rượu, hắn thường gây sự để đánh lộn, thế nhưng hầu hết những lần ẩu đả Gary đều bị đánh nhừ đòn. Cả khu xóm đều thở phào nhẹ nhõm khi cảnh sát tóm cổ Gary Murphy đưa vào tù.

    Người em trẻ tuổi nhất trong ba anh em Murphy là Leslie Murphy 24 tuổi. Rất giống Patrick và Gary, Les có một tính tình rất hung dữ và cái tật lắm mồm. Hồ sơ phạm tội của hắn cũng rất dài, gồm nhiều tội trộm tư gia, trộm xe và cả cưỡng hiếp. Ai cũng biết Les không gặp may mắn với các cô bạn gái và chỉ phương cách duy nhất mà hắn có thể thỏa mãn tình dục là "ăn bánh trả tiền" hoặc cưỡng hiếp.

    Mặc dù thường tỏ vẻ rất chì khi đi chung với bạn bè, thật sự thì Les Murphy rất sợ hãi khi một mình, hắn dựa vào sự nổi tiếng của hai người anh Gary và Patrick. Tương tự hầu hết các thành viên trong nhóm, Les sống phần lớn cuộc đời trưởng thành trong nhà tù. Ba anh em Murphy đã gặp nhau trong tù nhiều hơn khi sống ngoài đời. Những khi không trong tù, anh em Murphy tung hoành ở vùng Blacktown, Mount Druitt và khu vực thuộc phía tây thành phố Sydney.

    Với Patrick vừa vượt ngục và hai đứa em trai của hắn vừa được thả tự do, đây là một dịp rất hiếm để ba anh em Murphy gặp nhau bên ngoài nhà tù. Nhưng buổi tối Chủ nhật định mệnh đó, ngày 2 tháng Hai, 1986, ba anh em Murphy đã cùng đi với Murdoch và Travers trong một chiếc xe ăn cắp để săn tìm một nạn nhân. Và chúng đã gặp Anita Cobby.

    NGƯỜI CON GÁI ĐẸP YỂU MỆNH

    Anita Lorraine Cobby, 26 tuổi, là một y tá tại Sydney Hospital. Trước đây cô đã từng thắng giải hoa hậu và được nghĩ có sắc đẹp để trở thành một người mẫu chuyên nghiệp. Thế nhưng cô đã chọn công việc y tá. Anita sống với cha mẹ, ông bà Garry và Grace Lynch, trong một căn nhà nhỏ rất giản dị của gia đình ở Blacktown, một vùng ngoại ô cách trung tâm Sydney khoảng 40 cây số về phía tây. Ông Garry Lynch là một họa sĩ vẽ bản đồ cho hải quân cho đến khi về hưu trước đó vài năm. Người vợ, bà Grace, là một y tá và vẫn làm việc không thường xuyên tại một bệnh viện địa phương để kiếm thêm tiền trong tuổi về hưu.

    Ngoài Anita, ông bà Lynche có thêm một cô con gái 22 tuổi nữa, Kathryn. Cả hai cô gái này học rất khá, chẳng bao giờ đi chơi đêm và rất ưa thích bãi biển và cảnh ngoài trời. Anita là một học sinh suất xắc và được nhiều bạn bè yêu mến tại trường Evans High School ở Blacktown. Khi 20 tuổi, một người bạn của gia đình đã thuyết phục cô ghi tên tham dự cuộc thi hoa hậu Miss Australia để gây quỹ cho trung tâm trẻ em khuyết tật Spastic Centre. Gia đình Lynche đã biến việc từ thiện này thành một công việc của gia đình. Họ đi bán vé số tại khắp các trung tâm thương mại ở địa phương, thu tổng cộng được $10,000 và Anita được đội vương miện Miss Western Suburbs Charity Queen. Các tấm hình của một cô gái cao xinh đẹp, mái tóc quăn mầu nâu sậm, nụ cười duyên dáng đã xuất hiện trên tất cả các tờ báo. Chỉ trong thời gian rất ngắn Anita trở thành một người nổi tiếng.

    Thế nhưng Anita Lynch không muốn được mọi người chú ý đến. Cô có thể theo đuổi một sự nghiệp người mẫu đầy quyến rũ, nhưng với sự vui sướng của cha mẹ, cô đã nạp đơn xin được huấn luyện làm nữ y tá tại Sydney Hospital. Anita được chấp thuận và đã trở thành một y tá, cô làm việc rất siêng năng trong ngành giải phẫu. Trong khi làm việc tại Sydney Hospital, Anita đem lòng yêu thương John Cobby, một nam y tá đẹp trai lớn hơn cô 3 tuổi. John và Anita có cùng sở thích xem phim, nghe nhạc và cùng học với nhau. Cha mẹ Anita rất thích John và khi cặp tình nhân này hứa hôn, họ tin rằng con gái họ đã có được sự chọn lựa tốt nhất.

    Anita và John Cobby kết hôn trong tháng Ba năm 1982. Trong ba năm sau đó họ đã du lịch ngoại quốc rất nhiều lần, sống và làm việc một thời gian tại Coffs Harbour, một vùng duyên hải phía bắc tiểu bang NSW. Họ trở về Sydney trong năm 1985 và chỉ trong vòng vài tháng, cuộc hôn nhân này không hiểu vì sao đã kết thúc. Anita trở về sống với cha mẹ ở Blacktown. Cặp vợ chồng trẻ này giữ kín vấn đề tình cảm của họ, nhưng rõ ràng cả hai đều rất đau buồn bởi sự tan vỡ này. Họ vẫn thường xuyên liên lạc với nhau bằng điện thoại, nhưng đã không trở lại với nhau.

    Anita Cobby đã không gặp khó khăn khi trở lại làm việc tại Sydney Hospital. Cô đã đắm mình vào công việc để quên đi cuộc hôn nhân tan vỡ, dành hầu hết thời gian tại bệnh viện và giao tiếp với các bạn đồng nghiệp. Nữ y tá Cobby chẳng bao giờ quan tâm đến giờ giấc làm việc. Khi phải làm việc trễ buổi tối, cô thường điện thoại cho cha đến đón tại trạm xe lửa Blacktown. Và bất kể giờ giấc nào, ông Garry Lynch cũng sẵn sàng để đi đón cô con gái. Trong buổi tối Chủ nhật định mệnh đó tại sao Anita đã không gọi điện thoại cho cha đi đón, nhưng lại quyết định đi bộ về nhà, sẽ vẫn là một sự bí ẩn mà chẳng bao giờ có thể được trả lời.

    BUỔI CHIỀU CHủ NHẬT ĐỊNH MỆNH

    Sau buổi làm việc, vào lúc 5 giờ chiều Chủ nhật ngày 2 tháng Hai, 1986, Anita Cobby và hai người bạn nữ y tá đi đến một nhà hàng Lebanese ở Redfern để ăn cơm chiều. Lyn Bradshaw và Elaine Bray đã học cùng khóa y tá với Anita và họ đã trở thành bạn thân trong nhiều năm. Sau bữa ăn chiều đó, Lyn đã chở Anita đến trạm Central Railway để đón xe lửa về nhà. Cả hai người bạn đều đề nghị cô về nhà ngủ buổi tối hôm đó, nhưng cô từ chối, chào tạm biệt và bước vào trạm xe lửa. Ngoại trừ những kẻ giết người, đó là thời gian sau cùng mà bất cứ ai có thể nhớ lại đã nhìn thấy Anita Cobby còn sống.

    Khi cô con gái không gọi điện thoại ra đón buổi tối hôm đó, ông Garry Lynch đã không lo lắng gì cả. Anita thường làm việc rất trễ và ở lại đêm với các bạn đồng nghiệp trong thành phố. Cô là người hiểu biết và rất có trách nhiệm, do đó chẳng có lý do nào để ông Lynch phải lo lắng. Buổi trưa hôm sau khi người nữ y tá trực từ Sydney Hospital điện thoại hỏi thăm tại sao Anita không đi làm, ông Lynch liền đề nghị hãy liên lạc nhà người bạn của cô. Và khi được cho biết các người bạn đã có mặt ở sở và họ cũng đang rất lo lắng, ông Garry Lynch bắt đầu lo sợ. Ông điện thoại cho bà vợ ở sở làm và bà cũng không biết gì cả.

    Ông Lynch điện thoại khắp những nơi mà Anita rất có thể đến. Đến chiều tối ông quyết định báo cho cảnh sát Blacktown con gái ông bị mất tích, và ngày hôm sau gia đình ông bà Lynch điên cuồng vì lo lắng. Người chồng cũ John Cobby cũng đã tham gia cuộc tìm kiếm, liên lạc với mọi bệnh viện, bạn bè và các bạn đồng nghiệp. Nhưng vẫn chẳng có tin tức gì. Tất cả những gì mà gia đình có thể làm là chờ đợi và cầu nguyện cho Anita trở về nhà an toàn.
    Những gì mà các thám tử gan dạ đã nhìn thấy trên cánh đồng Boiler Paddock trong nông trại của ông John Reen ngày hôm đó chắc chắn sẽ hằn sâu trong đầu óc họ mãi mãi. Ông Reen khai với họ rằng buổi sáng hôm đó khi rời nhà ra đồng ông nhìn thấy các con bò có hành động rất khả nghi, chúng đi loanh quanh một vật gì đó trên mặt đất. Khi ông trở về chúng vẫn đứng trong cái vòng tròn đó và ông quyết định đến gần để xem điều gì xảy ra.

    Cánh đồng Boiler Paddock tương đối xa từ căn nhà của ông Reen, và nó được đặt cho cái tên này bởi vì ông Reen nuôi tất cả các con bò già ở đó (boilers). Cánh đồng này chạy dọc theo con đường Reen Road, ở Prospect, một vùng ngoại ô chỉ cách trạm xe lửa Blacktown vài phút xe chạy. Xác của Anita Cobby được tìm thấy nằm bên trong hàng rào kẽm gai khoảng 100 thước, điều này cho thấy các tên giết người đã kéo cô qua hàng rào để vào cánh đồng cỏ. Bởi vì con đường Reen Road nổi tiếng là nơi hò hẹn của các cặp tình nhân, do đó một chiếc xe đậu ở đó vào buổi tối Chủ nhật không phải là điều bất thường.

    Khi Đại úy cảnh sát Kennedy và Thám tử Heskett đến gõ cửa gia đình Lynch ngày hôm đó, ông bà Grace và Garry Lynch đã lo sợ điều tệ hại nhất. Hai thám tử này nói với họ rằng cảnh sát đã tìm thấy xác chết của một phụ nữ trẻ trong một cánh đồng tại Prospect, và nó rất giống sự miêu tả cô con gái bị mất tích của họ. Đại úy Kennedy cho ông bà Lynch xem một chiếc nhẫn cưới mà họ lấy được từ xác chết.

    Sau đó các thám tử mời ông Garry Lynch đi cùng với họ đến nhà xác để nhận diện con gái của ông. Họ đã đứng đỡ ông Lynch nức nở nói lời vĩnh biệt cô con gái lần cuối cùng. Các thám tử này biết rõ rằng họ sẽ không bao giờ được yên tâm cho tới khi bắt được các kẻ giết chết Anita Cobby. Hai thám tử địa phương, Kevin Rause và Graham Resetta, đã được gọi đến. Cả hai đều là các cảnh sát viên nhiều kinh nghiệm, họ biết rõ mọi ngõ ngách của khu vực như trong lòng bàn tay. Kể từ giây phút đó, John Travers và các đồng bọn của hắn đã không có một cơ may nào cả. Dù phải mất cả phần đời còn lại của họ, Thám tử Kennedy và nhóm của ông sẽ không để chúng trốn thoát.
    Một nhóm đặc nhiệm được thành lập tại trạm cảnh sát Blacktown. Cuộc lục soát khắp cánh đồng cỏ Boiler Paddock đã chẳng tìm thấy gì cả. Mặc dù xác chết của cô ta trần truồng, không một mảnh quần áo nào của Anita Cobby đã được tìm thấy. Không có vũ khí giết người, không có động lực và cũng chẳng có lý do nào để Anita có mặt ở cánh đồng này vào lúc bị giết chết. Cô hoàn toàn không có kẻ thù và không liên hệ đến các kẻ tội phạm hoặc buôn bán ma túy. Cũng chẳng có một người yêu bí mật hoặc người đàn ông có gia đình nào trong đời cô. Anita Cobby thực sự là một tấm gương hoàn hảo của một phụ nữ rất đứng đắn.

    Cuộc điều tra của cảnh sát gặp bế tắc. Họ điều tra tiếng la hét mà ông Reen đã nghe thấy nhưng cũng chẳng đi đến đâu. Con đường Reen Road là nơi hò hẹn của các cặp trai gái, do đó tiếng la có thể từ bất cứ ai. Nhóm đặc nhiệm đã phải bắt đầu một công việc rất mất thời gian, kiểm tra hàng trăm kẻ tội phạm trong khu vực. Những kẻ phạm tội tình dục được chiếu cố kỹ nhất, thế nhưng cảnh sát vẫn không tìm ra bất cứ manh mối nào. Các thám tử đã thẩm vấn hai người bạn đi cùng với Anita trong những tiếng đồng hồ cuối cùng. ở thời điểm này thậm chí không ai biết chắc Anita Cobby có đã đón chuyến xe lửa tới Blacktown buổi tối hôm đó hay không.

    Và rồi manh mối đầu tiên xuất hiện. Các cư dân sinh sống trên con đường Newton Road, cách trạm xe lửa Blacktown vài trăm thước, cho biết đã nhìn thấy một cô gái bị kéo vào một chiếc xe hơi buổi tối Chủ nhật. Cô ta vùng vẫy và la hét. Họ điện thoại cảnh sát và miêu tả chiếc xe Holden Kingswood mầu xám và trắng. Cảnh sát mặc thường phục đã điều tra cú điện thoại này nhưng một cuộc lục soát trong khu vực đã không phát hiện gì cả.

    Các nhân chứng vụ bắt cóc này khai với cảnh sát rằng vào lúc 9 pm, họ nghe một tiếng hét rất lớn và liền chạy ra ngoài. Họ nhìn thấy một người đàn ông thò chân ra từ cánh cửa của chiếc xe Holden. Một phụ nữ có mái tóc mầu sẫm đã vùng vẫy và la hét dữ dội trong khi chiếc xe không bật đèn chạy đi mất. Hai trong số các nhân chứng này, Linda và John McGaughey, đã kinh hoàng trước những gì họ nhìn thấy.

    Khi người anh trai, Paul, và cô bạn gái, Lorraine Busher, về đến nhà một vài phút sau, John kể cho họ nghe và rồi Paul và Loraine chạy đi tìm chiếc xe này. Một trong những nơi mà Paul McGaughey đếm tìm là con đường nổi tiếng Reen Road, chỉ cách nơi Anita bị bắt cóc có vài phút xe chạy. Khi chạy được khoảng nửa con đường Reen Road, họ chạy ngang qua một chiếc xe HJ Holden mầu xám đời 1970, đậu ở lề đường và không có người bên trong. Họ đã không để ý đến chiếc xe này bởi vì sự miêu tả của chiếc xe mà họ nhận được là chiếc Holden Kingswood. Sau gần hai tiếng tìm kiếm khắp khu vực và một số địa điểm lân cận, họ trở về nhà.

    Mặc dù vẫn không thể xác định Anita Cobby có đã thật sự đón chuyến xe lửa trở về Blacktown hay không, cảnh sát phải giả định rằng vụ bắt cóc được trình báo này chính là người phụ nữ đã bị giết chết. Nó xảy ra vừa vặn thời gian cô ta đến Blacktown. Nhưng tại sao Anita đã không điện thoại cho cha ra đón? Hoặc tại sao cô đã không đón một chiếc taxi?

    Cảnh sát đã làm việc ngày đêm với vụ án giết người này. Họ đã quay trở lại cánh đồng Boiler Paddock vào ban đêm để có được "cảm giác" về những gì có thể đã xảy ra. Hàng trăm học viên cảnh sát đã được đưa đến để lục soát rất kỹ cánh đồng này, thế nhưng vẫn không mang lại kết quả nào. Sự hỗ trợ của công chúng rất lớn, hàng trăm cú điện thoại đã gọi đến nhóm đặc nhiệm. Và mọi cú điện thoại đều đã được đáp ứng một cách nghiêm túc.

    Hai ngày sau khi tìm thấy xác chết của Anita Cobby, chính phủ New South Wales đã ra giải thưởng $50,000 cho những ai cung cấp tin tức đưa đến việc bắt giữ những kẻ giết chết cô ta. Đường dây điện thoại của cảnh sát đã hoạt động rất bận rộn, nhưng tất cả đều không mang lại kết quả. Đến lúc đó cảnh sát đã không chắc người phụ nữ bị bắt cóc ở đường Newton Road là Anita Cobby. Có thể Anita đã đón một chiếc taxi và bị giết chết bởi người tài xế. Họ kiểm tra mọi tài xế taxi trong khu vực.

    Vào ngày Chủ nhật tiếp theo, một tuần lễ sau vụ giết người, một nữ cảnh sát viên đã diễn lại các hoạt động của Anita Cobby trong buổi tối cuối cùng với hy vọng có thể gợi trí nhớ của một người nào đó. Trung sĩ cảnh sát Debbie Wallace đã mặc quần áo tương tự bộ quần áo mà Anita đã mặc buổi tối cuối cùng đó và bước lên chuyến xe lửa tới Blacktown lúc 9 pm. Trong khi cô đi lại trong các toa xe, các thám tử đã phỏng vấn hành khách và cho họ xem hình ảnh của người phụ nữ bị giết chết.

    Từ trạm xe lửa Blacktown, Trung sĩ Wallace đã đi bộ khoảng nửa tiếng đến nhà gia đình ông bà Lynch ở đường Sullivan Street. Cảnh sát chạy theo sau trong một chiếc xe không mang dấu hiệu. Một số chiếc xe đã dừng lại và đề nghị cho cô cảnh sát có cặp chân dài rất hấp dẫn này quá giang. Nhưng họ không phải là những kẻ đã giết chết Anita Cobby. Một lần nữa, cảnh sát vẫn trở về tay không.

    TIẾN TRIỂN QUAN TRỌNG ĐẦU TIÊN CủA CảNH SÁT

    Vào ngày thứ Ba, 11 tháng Hai, một người trong công chúng đã điện thoại cho cảnh sát biết ông ta đại diện cho bốn công dân có tin tức về kẻ giết người nhưng không dám trình báo vì quá sợ hãi. Người đàn ông này đã gặp cảnh sát và cho biết John Travers và hai kẻ tội phạm khác, Mick Murdoch và Les Murphy, đã lấy trộm một chiếc xe vài ngày trước khi xảy ra vụ giết người và đã sơn chiếc xe này trở thành mầu xám. Chúng tháo các chiếc mâm xe "mag wheels" và thay bằng các chiếc mâm thường.

    Cuối cùng cảnh sát tin tưởng họ đã đi đúng hướng. Thật hết sức kín đáo, họ bắt đầu theo dõi nhưng nơi mà Travers thường lui tới. Họ không nói cho bất cứ ai biết về manh mối này vì sợ Traver và đồng bọn đánh hơi được và trốn thoát. Nhưng họ cần có thêm tin tức. Đến thời gian này chính phủ tiểu bang đã gia tăng tiền thưởng lên $100,000. Với củ cà rốt quá hấp dẫn này, một người đã xuất hiện và cung cấp một số địa chỉ mà John Travers có thể trú ngụ.

    Trong một cuộc đột kích buổi sáng sớm vào một căn nhà gần Wentworthville, cảnh sát tìm thấy John Travers và Mick Murdock ngủ chung giường. Chúng thú nhận đã ăn cắp chiếc xe nhưng lại một mực nói không biết đến vụ giết chết cô Anita Cobby. Cảnh sát tìm thấy một dao găm của Travers có dính các vết máu. Khi bị hỏi các vết máu này đến từ đâu, Travers trả lời hắn đã giết một con cừu bằng con dao này.

    Trong cùng thời gian bắt giữ Travers và Murdoch, cảnh sát cũng đã tóm cổ Les Murphy trong một căn nhà ở Doonside, một nơi cách xa chừng ba cây số. Trên chiếc xe Holden station của Les Murphy có các mâm xe "mag wheels" và các chiếc áo bọc ghế bằng da cừu từ chiếc xe bị lấy trộm này. Murphy thú nhận đã can dự đến vụ trộm chiếc xe này nhưng cũng phủ nhận bất cứ sự dính líu nào đến cái chết của Anita Cobby.

    Les Murphy và Mick Murdoch bị kết tội trộm xe và được tại ngoại. Cảnh sát đã bí mật theo dõi cả hai, hy vọng rằng Murphy và Murdoch sẽ đưa họ đến chiếc xe bị mất trộm. Đây là chứng cớ quan trọng nhất, bởi vì chiếc xe có thể cung cấp các dấu tay, các mẫu máu và quần áo mà cảnh sát rất cần đến để liên kết vụ bắt cóc ở đường Newton Road với vụ giết người và với nhóm Travers.

    TÊN ĐẦU ĐảNG THÚ TỘI

    John Travers bị giam giữ vì bị ngờ vực đã phạm một số vụ hãm hiếp trong khu vực, gồm vụ hãm hiếp một thiếu nữ ở Toongabbie cách đó tám tháng. Cảnh sát tra hỏi Travers về vụ giết chết Cobby nhưng hắn đã không nhìn nhận bất cứ điều gì. Travers yêu cầu có một người thăm nuôi. Hắn trao cho cảnh sát số điện thoại của Miss X, người phụ nữ mà hắn đã kể cho nghe vụ hãm hiếp một thiếu niên ở Perth vài tháng trước đó.

    Khi thám tử Kevin Raue điện thoại cho Miss X biết Travers muốn cô ta mang vào cho hắn một ít thuốc lá. Phụ nữ này đã nói những điều về John Travers mà cảnh sát rất muốn nghe, và họ đã thu xếp một cuộc gặp mặt tại một nơi công cộng ngay trong buổi chiều hôm đó. Khi họ gặp nhau, Miss X, một kẻ nghiện bạch phiến, cho biết rất lo sợ bị bắt gặp đang nói chuyện với cảnh sát. Miss X đã kể vụ hãm hiếp ở Tây Úc và thêm một vụ hãm hiếp khác nữa mà Travers đã nói cho cô ta nghe. Và cả trong hai trường hợp, Travers đã nói đến việc dùng con dao găm trên thân thể của các nạn nhân, tương tự phương cách mà nó thật sự đã được sử dụng đối với Anita Cobby.

    Miss X biết rõ John Travers là người mà cảnh sát đang muốn buộc tội và đã đồng ý giúp cảnh sát bẫy hắn. Cô ta sẽ hỏi Travers về vụ giết người này và rồi sẽ báo cho cảnh sát. Buổi sáng hôm sau, Miss X đến với một số gói thuốc lá cho Travers và đã được để nói chuyện riêng với tù nhân trong nửa tiếng. Khi trở về, mặt mày phụ nữ này tái xanh và run lên vì sợ. Cô ta bật khóc và cho cảnh sát biết Travers vừa kể rằng hắn đã giết chết Anita Cobby. Miss X làm một bản khai về những gì mà Travers đã kể và đồng ý vào thăm hắn lần nữa buổi sáng hôm sau. Lần này Miss X được gắn một máy thu băng trong người. Travers đã kể tất cả. Hắn đã khoe phương cách mà cả nhóm đã bắt Anita Cobby, hãm hiếp, đánh đập và cuối cùng Travers đã cắt cổ nạn nhân như thế nào.

    Cảnh sát đã không gặp khó khăn khi tóm cổ Mick Murdoch và Les Murphy. Chúng đã bị theo dõi kể từ lúc được tại ngoại. Murdoch có mặt ở nhà, Murphy được tìm thấy nằm trốn giữa hai người đàn bà dưới một tấm chăn đắp. Murdoch và Murphy đã khóc lóc và đổ lỗi cho John Travers khi chúng tự thú với cảnh sát. Travers bị lôi ra khỏi xà lim và đã viết bản thú tội, trong đó hắn nêu đích danh mọi đồng bọn đều dính líu đến vụ giết người này. Và hắn đã không phủ nhận là người thật sự đã giết chết Anita Cobby.

    Cảnh sát thông báo cho giới truyền thông ba người đàn ông bị buộc tội bắt cóc và giết chết Anita Cobby. Hàng trăm người đã đổ đến trạm cảnh sát Blacktown để bầy tỏ sự giận dữ và đưa ra các ý kiến nên làm gì đối với các tên vô loại này. Nhiều người đòi treo cổ chúng. Khi chúng được chuyển từ trạm cảnh sát tới tòa án địa phương Blacktown, nhiều người đã phỉ nhổ vào chiếc xe chở tù. Và khi ba chiếc xe này rời khỏi tòa án dân chúng đã vỗ tay khen ngợi cảnh sát. Lúc đó là 22 ngày kể từ khi cô Anita Cobby bị giết chết.
    Hầu hết các tờ báo đã đăng hình ảnh và các lời miêu tả nhân dạng của hai tên bị truy nã và khuyến cáo công chúng không nên đến gần chúng trong bất cứ trường hợp nào. Cảnh sát đã lục soát nhiều căn nhà trong khắp các vùng ngoại ô ở phía tây thành phố Sydney, nhưng cặp tội phạm này đã tránh né họ. Và rồi một người đàn ông gọi điện thoại cho biết có hai thanh niên rất giống sự miêu tả trên báo đang sống trong căn townhouse ngay bên cạnh nhà ông. Ngay tức khắc cảnh sát đã vây kín dẫy townhouse ở Tari Way, Glenfield, một vùng ngoại ô cách Blacktown khoảng 22 cây số. Khi một phụ nữ rời khỏi căn nhà, cảnh sát liền chặn bắt, cô ta cho biết hai anh em Murphy có mặt ở đó ban ngày nhưng đã đi khỏi. Cảnh sát không tin và quyết định xông vào căn nhà này.

    Với chiếc trực thăng cảnh sát, Polair, rọi đèn sáng cả khu vực, các thám tử đã đập cánh cửa xông vào nhà bắt giữ Mick và Gary Murphy. Lúc đó Mick đang ngồi xem truyền hình và không kháng cự. Gary toan tính chạy thoát ra cửa sau nhưng đã bị một cảnh sát vật xuống đất, và cả hai đụng mạnh vào một hàng rào, làm trầy mặt của Murphy. Sau này hắn khai đã bị cảnh sát đánh đập. Thật sự thì tên du đãng này quá sợ hãi đến độ "đái ra quần". Hai anh em Murphy bị áp giải đến trạm cảnh sát Blacktown và bị buộc tội giết chết Anita Cobby.

    Tin tức về vụ bắt giữ này đã lan nhanh như một trận cháy rừng và một lần nữa đám đông giận dữ đã tụ tập bên ngoài trạm cảnh sát Blacktown, kêu gọi "máu phải trả bằng máu". Có tới 1500 người đã làm tắc nghẽn các con đường chung quanh trạm cảnh sát, họ chờ đợi để được nhìn thấy mặt các tên giết người. Vào lúc 9 giờ sáng, hai anh em Murphy chính thức bị buộc tội tại tòa án Blacktown.

    HÀNH ĐỘNG MAN RỢ CủA BẦY DÃ THÚ

    Từ năm lời khai của các bị cáo, bồi thẩm đoàn đã nghe những gì thật sự đã xảy ra trong buổi tối khủng khiếp Chủ nhật, 2 tháng Hai 1986. Suốt buổi trưa và buổi chiều Chủ nhật đó Travers và nhóm của hắn đã uống rượu tại Doonside Hotel, và tất cả đều đã say. Chúng quyết định chạy rong chơi trong một chiếc xe mà Travers đã lấy trộm một tuần trước đó, và để có tiền đổ xăng chúng dự định giựt chiếc xách tay của một phụ nữ.

    Ngay lúc đó một người phụ nữ trẻ đẹp đi bộ một mình trên con đường Newton Road với chiếc túi xách đeo lủng lặng trên vai đã là một mục tiêu lý tưởng của nhóm du đãng này. Chúng ngừng xe ngay trước mặt Anita Cobby, Travers và Mick Murdoch nhảy ra và kéo nạn nhân vào trong xe. Chỉ vài giây sau khi bị kéo vào chiếc xe, Anita bị buộc phải cởi quần áo, nhưng cô cự tuyệt và nói nhiều lần với những tên du đãng này rằng: "Hãy tha cho tôi. Tôi đã có gia đình." Travers và Murdoch bắt đầu giựt xé quần áo và đấm vào mặt và đầu nạn nhân. Từ ghế trước Les Murphy đã chồm người ra phía sau đấm vào người Anita trong khi Michael Murphy tát vào mặt cô ta. Anita đã chống cự mãnh liệt nhưng không có cơ hội nào để thoát khỏi nanh vuốt của các tên quỷ dâm dục này.

    Chúng giữ con tin nằm trần truồng trên sàn xe ở băng sau trong khi ghé vào trạm đổ xăng, và trả tiền lấy từ chiếc bóp của Anita. Trên đường từ trạm xăng tới Reen Road, Travers và Mick Murphy đã thay phiên hãm hiếp Anita ở băng ghế sau trong khi những tên khác lục soát chiếc túi xách của nạn nhân. Chạy được nửa con đường Reen Road, chúng ngừng xe và lôi nạn nhân trần truồng vào một đường mương, tại nơi đó Travers, Garry Murphy và Les Murphy đã luân phiên hãm hiếp. Garry Murphy đã buộc Anita phải làm tình bằng miệng và kê dâm nạn nhân.

    Sau khi cả bọn đã thỏa mãn thú tính, thì bất chợt Michael Murphy nổi hung lên và hãm hiếp lần nữa, sau đó đấm đá Anita cho tới khi cô ta nằm bất động trên mặt đất. Les Murphy đã đá một cú thật mạnh vào đầu Anita trước khi chúng quyết định bỏ mặc nạn nhân nằm thoi thóp trên bãi cỏ và đi trở lại chiếc xe. Thế nhưng Travers tỏ ra không vui. Hắn bàn tính rằng Anita có thể đã nhận diện tất cả và đã nghe chúng gọi tên lẫn nhau, do đó cô ta phải bị giết chết. Travers nói với đồng bọn rằng: "Tao quay lại giết nó, không thể để nó sống để đi báo chúng mình. Tao sẽ cắt cổ nó."

    Cả bọn đã đồng thanh thúc giục Travers ra tay hành động: "Đúng, con nhỏ này đã thấy rõ mặt chúng mình. Hãy trở lại thanh toán nó đi." Chẳng cần nhiều sự khuyến khích, Travers đã đi trở lại chỗ Anita nằm, ngồi lên lưng, nắm tóc giật mạnh đầu lên và dùng dao cắt cổ họng nạn nhân. Hành động dã man giống hệt như hắn đã từng làm đối với các con cừu. Trong bản tự thú, Travers nhớ lại rằng hắn đã cắt cổ họng Anita hai lần. Và chứng cớ pháp y đã chứng thực điều này. Travers bỏ mặc nạn nhân nằm trần truồng trên bãi cỏ, chảy máu cho tới chết với chiếc đầu bị cắt gần lìa thân thể.

    Khi Travers đi trở lại xe, người hắn dính đầy máu của Anita và kiêu hãnh kể về hành động dã man mà hắn vừa làm. Sau đó chúng quyết định chạy xe đến nhà mẹ của Travers để tắm rửa. Trên đường đi, Travers đã kể chi tiết về hành động giết người ghê rợn này. Tất cả đều cười lớn và khen ngợi hắn rất chì và thông minh nhất. Không một kẻ nào trong đám giết người này đã có một chút sự ray rứt về hành động man rợ mà chúng đã làm.

    Travers giải thích với người mẹ các vết máu dính đầy trên quần áo là do giết chết một con chó đã tấn công hắn. Mick Murdoch thu nhặt tất cả quần áo và vật dụng của Anita trên xe, và cả bọn đứng uống bia trong khi đốt các tang chứng ở sân sau nhà. Năm ngày sau chúng lái chiếc xe ăn cắp đến một khu rừng hoang vắng và đốt cháy.

    Trong lời khai của các bị cáo, Gary, Les và Mick Murphy và Mick Murdoch đều một mực nói là đã không dính líu đến vụ giết chết Anita Cobby. Tất cả đều nói rằng cảnh sát đã đánh đập chúng và buộc chúng phải thú tội. Một khi Travers đã nhận tội, tất cả các tên đồng bọn đều đổ tội cho hắn. Gary Murphy quả quyết rằng thậm chí hắn đã không có mặt ở đấy trong đêm hôm đó. Hắn khai lúc đó đang uống rượu với các người bạn, nhưng lại không nhớ rõ ở đâu.

    Les Murphy đã khóc lóc và cầu xin Thượng Đế giúp làm cho bồi thẩm đoàn tin rằng hắn đã không hãm hiếp và đánh đập cô Anita Cobby. Trong khi Michael Murphy thì nói rằng chỉ có mỗi mình hắn đã cố gắng ngăn cản hành động kéo Anita Cobby vào trong xe. Còn riêng Mick Murdoch khai rằng hắn rất sửng sốt trước toàn bộ câu chuyện này và hắn ngồi trong xe không dính líu đến.
    Vào ngày 16 tháng Sáu, 1987, John Travers và các đồng bọn bị xử trong Tòa án Tối cao. Hàng trăm người đã đứng xếp hàng nhiều tiếng đồng hồ để theo dõi phiên xử này. Cuối cùng Quan tòa Maxwell đã tuyên bố bản án chung thân cho mỗi tên, và trong các tập hồ sơ của 5 tên tội phạm đại ác này đều được đóng dấu "Không Bao Giờ Được Thả". John Raymond Travers, Michael James Murdoch, Leslie Joseph Murphy, Michael Patrick Murphy và Gary Steven Murphy hiện đang bị giam trong các nhà tù kiên cố nhất của tiểu bang NSW. Và chúng sẽ chết rũ tù ở đó...

    Nhìn ra Thế giới

  • Xin kính chào các bạn member và admin của DalatHoa Dot COm
    halam

    Cái domain đó không ai mua đâu bạn :byebye: Nếu mà là Phohoa.com thì may ra. :xy_girl:

    Thành viên diễn đàn

  • Hot boy, Hot girl “kém tắm”
    halam

    Những anh chàng, cô nàng được phong danh hiệu “hot” luôn được nhiều người khác phái theo đuổi, ngưỡng mộ vì họ là những kẻ “khác người”: nhìn như baby, ăn mặc sành điệu, nổi bật giữa đám đông… Vậy nhưng nhiều Hot boy, Hot girl “kém tắm” cũng “khác người” đến mức khó chấp nhận.

    “Hot” là ga lăng, là lịch sự?

    Là một Hot boy nổi tiếng của trường THPT NC (Hà Nội) bởi cái mã ngoài như “tiểu thư”, lại là “nhà mặt phố bố làm to”, xài tiền không tiếc tay nên Hoàng được nhiều khá nhiều Hot girl vây quanh nhưng cậu lại không được “dân tình” trong trường đánh giá cao. Đơn giản vì cậu sẵn sãng xịt lốp xe của những cô nàng trong “tầm ngắm” của mình để ra tay “nghĩa hiệp” nhưng lại ngó lơ khi một bạn gái đang loay hoay với chiếc xe đạp tụt xích hay đang ì ạch xách xô nước từ tầng một lên nếu bạn đó không thuộc top “những cô nàng xinh đẹp”.

    Lý sự của Hoàng: “Mình là “người nổi tiếng” đâu phải ai cũng chơi, chỉ cần ga lăng với một vài “phần tử” đã là nổi đình nổi đám còn những chuyện lặt vặt thì bỏ qua.” Không ít Hot boy mắc “chứng bệnh” như Hoàng: chỉ ga lăng với gái đẹp.

    Một cô nàng là lớp phó trường Amsterdam tức tối kể lại: “Mình đang bê chồng ghế nhựa lên lớp, gặp anh chàng nổi tiếng lớp bên cạnh đi xuống. Đang mừng vì sẽ có người đỡ hộ, ai dè cậu ta đứng nép sang một bên như sợ dây bẩn mất bộ cánh của mình. Thất vọng quá, cứ “hot” là thế à?”.

    Nhiều cô nàng “hot” cũng không kém phần “đình đám”. Vì hát hay, xinh đẹp và tính tình nhí nhảnh như “con cá cảnh” nên Thu - cô nàng nổi tiếng trường THPT K làm liêu xiêu không biết bao nhiêu chàng trai trong trường. Lần ấy, trong một chương trình văn nghệ của trường, sau khi Thu thể hiện năng khiếu hát vậy mà... chỉ có duy nhất một anh chàng học trên Thu một lớp thuộc top “boy bình dân” lên tặng hoa cho Thu.

    Không hiểu vì cay cú các Hot boy của mình biến đâu hết hay vì anh chàng và bó hoa “bình dân” trước mắt mà Thu thản nhiên nói: “Anh là gì mà dám tặng hoa cho tôi. Về nhà soi gương xem lại mình đi”. Thu nói mà không hề biết rằng cô chưa kịp tắt mic thế là cả “bàn dân thiên hạ” đều được nghe cái miệng xinh xinh của cô “phun hoa nhả ngọc”.

    Đến cái đầu “ngắn”
    Học hành ư? Với các hot boy, hot girl quả là chuyện không dễ. Ngay từ “đầu vào” để được nhận danh hiệu “hot” đã không cần tiêu chí về học hành.

    Lần ấy, người mẫu ảnh nổi tiếng của trường L tên Minh Anh xúng xính cùng mấy cô bạn đến hội thơ đầu năm được tổ chức ở Văn Miếu. Minh Anh có thích thơ thiếc gì đâu, cố tình đến đám đông để người khác “liếc” con mắt bên phải, “đỏ” con mắt bên trái là chính. Và cô nàng đã “nổi” thật vì làm cho nhóm bạn khác cùng lớp đang vây quanh nhiều nhà thơ xin chữ ký phải chết điếng người khi nghe nàng hỏi bô bô: “Ê, nhà thơ Xuân Diệu là ông nào đó, chỉ bạn với”. Minh Anh lại còn hỏi rất to như để “thể hiện mình” mới tai hại.

    Đẹp trai, cao to và là hot boy nổi tiếng ở trường THPT T.H.Đ nên Vinh lọt vào vòng cuối cuộc thi học sinh thanh lịch của trường là lẽ đương nhiên. Nhưng Vinh đã làm cả thầy cô và học sinh của trường phải “chín mặt” với một số ban giám khảo là khách mời khi ở vòng thi ứng xử cậu ngu ngơ cho rằng danh hoạ Pi-cát-xô nổi tiếng lại là nhà toán học đã phát minh ra quy luật đòn bẩy nên “ông là nhà toán học em thích nhất”.

    Chắc chắn không ít anh chàng, cô nàng hot khác có tầm hiểu biết “ngắn” cỡ như Minh Anh và Vinh. Cũng dễ hiểu thôi vì để có và giữ được cái danh Hot boy, Hot girl của mình chắc chắn họ phải không ngừng đầu tư cho ăn mặc, trang điểm, tóc tai để không “đụng hàng” thì còn đâu thời gian bài với vở.

    “Lúc nào cũng chau chuốt từ đầu đến chân, luôn ra vẻ ta đây vẻ ta đây vì “khoản” nào cũng hơn người, chỉ đến khi kiểm tra, thi cử mới “co” lại nhờ vả bạn bè” – Thu Phương, THPT Quang Trung (Hà Nội) nhận xét về một vài Hot boy, Hot girl trong trường mình.

    Vòng quanh Việt Nam

  • Les và giả les
    halam

    Trong vòng một năm trở lại đây, một bộ phận các cô gái trẻ Việt Nam, đặc biệt là Sài Gòn rộ lên trò chơi đáng sợ - "giả" les. Họ coi đó là mốt, là sành điệu. Và ai đó "chịu chơi" thì nhất định phải "thử". Điều đáng nói là những cô gái từ 16-19 tuổi có tâm sinh lý hoàn toàn bình thường lại có xu hướng thích "chơi" les nhất. Thậm chí, các bạn ấy vẫn có bạn trai, nhưng lại tập tành "quen" với một bạn gái khác cho "hợp" mốt.

    Chính vì vậy, việc phân biệt les với "giả" les ngày càng khó khăn hơn bao giờ hết... Trong mất ngày vừa qua, cộng đồng mạng lại xôn xao một "cô gái" tung hàng hoạt ảnh "les" của bạn bè mình lên blog (hiện e ngại cô gái lại close blog một thời gian như trường hợp của Bướm đen ở Động bướm) nên chưa để link (trừ khi "cô ta" xuất hiện tại entry này và tuyên bố không ảnh hưởng gì đến cuộc sống của "cô ta").

    Xin mời các bạn theo dõi:











    Sau khi xem qua một số hình ảnh trong bộ ảnh hơn 1.000 tấm trên đây, các bạn thấy sao? **Có phân biệt được đây là les hay giả les không? **

    Đối với những người bị les thực sự thì không nói làm gì, vì đó là cuộc sống của họ. Nếu cố gắng che giấu, kìm nén tìm cách rũ bỏ nó thì họ sẽ rất dễ dẫn đến trầm cảm. Nhưng những bạn gái giả les à, các bạn có biết cũng vì những hành động kỳ quặc thế này mà có nhiều cô gái lúc đầu chỉ là "đú" theo bạn bè mà dần bị "nghiện" hoặc bị "biến thành" les thật đó. N&F cũng đã từng chứng kiến một số bạn gái lúc đầu chỉ là giả les vui đùa nhưng rồi gặp nhóm les "thật" đào tạo cho cuối cùng cũng trở thành les thật.

    Ngoài ra cũng phải nói đến một loại khác dễ trà trộn vào nhóm này là mại dâm giả les chứ không phải đồng tính. Chính số lượng này mới gây ảnh hưởng xấu tới xã hội, quan hệ với cả nữ và nam theo kiểu "gọi là có".

    Lời kết: Những bạn gái đã từng thử giả les, có thói quen giả les hay thậm chí nghiện quan hệ tình dục đồng giới mà không phải les thì nên cố để từ bỏ thói quen đấy, tất nhiên điều này rất khó. Còn les thật thì phải thừa nhận thôi, không thể thay đổi được, đó là cuộc sống của họ mà.
    Các bạn có cách nào chữa bệnh giả les không?

    Vòng quanh Việt Nam

  • Mẹ - con trai và âm mưu tội ác
    halam


    Huy, Hoàn và chiếc xe tang vật.

    Người phụ nữ ấy cúi gằm mặt khi nghe cơ quan công an tống đạt quyết định khởi tố mình về tội che giấu tội phạm. Mới gần 40 tuổi nhưng cú sốc tinh thần đã khiến chị suy sụp. Những giọt nước mắt lăn dài trên đôi má đã sạm lại vì nắng mưa đồng ruộng...

    Chị thương phận mình bị tội thì ít mà thương đứa con trai út thì nhiều. Giá như chị không đồng hành với con trai trong việc che giấu hành vi phạm tội giết người. Giá như chị khuyên nó ra đầu thú để được hưởng khoan hồng của pháp luật...

    Lòng thương con không đúng chỗ của chị bây giờ đã bằng mười hại con. Người phụ nữ - người mẹ bị khởi tố, đang đau đớn và ân hận giày vò ấy là Vũ Thị Thủy (40 tuổi, trú tại xã Đại Đức, huyện Kim Thành, tỉnh Hải Dương).

    Tội ác man rợ từ mối tình tay ba

    Đứa con trai út của chị Thủy là Bùi Văn Huy (học sinh lớp 12I Trường THPT bán công Kim Thành) đã trở thành kẻ giết người tàn bạo ở tuổi 18. Vụ trọng án xoay quanh một chuyện tình non trẻ, mà 3 nhân vật trong đó là Trần Văn Tâm (19 tuổi, trú tại xã Ngũ Phúc, Kim Thành), Nguyễn Thị Nhung (18 tuổi, trú tại xã Cổ Dũng, Kim Thành) và Bùi Văn Huy.

    Nhung và Huy đang là học sinh lớp 12 cùng Trường THPT bán công Kim Thành nên thuê nhà trọ gần nhau. Nhung là cô bé xinh xắn nên trở thành mục tiêu tấn công của cả 2 chàng trai si tình. Cả hai đều muốn có được Nhung nên tìm mọi cách loại trừ tình địch.

    Khoảng giữa tháng 4/2008, trong lúc ngồi uống bia với một người bạn cùng xã là Vũ Văn Tuyền, Tâm đã thổ lộ ý nghĩ phải bằng mọi giá để cưới Nhung. Tâm sẽ mua 1 chiếc xe ôtô cũ và lái xe đâm chết Huy, giả làm vụ tai nạn giao thông để loại trừ tình địch. Từ đó, rảnh rang trong việc chinh phục và cưới người con gái mình yêu.

    Câu chuyện trong cuộc bia ấy có lẽ chỉ là ý nghĩ bốc đồng của Tâm, nếu như Tuyền không mách lại với Huy, người bạn học cùng với mình từ bé. Huy lập tức bàn với Tuyền và Vũ Văn Hoàn, bạn cùng học, kế hoạch giết Tâm trước khi Tâm giết mình.

    3 cái đầu mới ở tuổi mười tám, đôi mươi ấy cùng bàn bạc việc giết một con người một cách lạnh lùng và man rợ. Đó là lừa Tâm đến chơi tại phòng trọ của Huy, sau đó dùng dây lõi phanh xe đạp siết cổ nạn nhân, mổ bụng và đem xác đi vứt ở vụng nước sâu tại bãi ngoài đê sông Lạch Tray, thuộc thôn Văn Thọ, xã Đại Đức. Sau khi giết xong Tâm, sẽ cướp xe máy mang ra Hải Phòng bán.

    Để thực hiện kế hoạch giết người, bọn Huy đi nhặt tại quán sửa xe đạp 1 sợi lõi phanh xe đạp, mua một con dao phay về đem giấu tại nhà trọ của Huy. Hoàn còn đến ở ngay tại phòng trọ của Huy để phục, chờ cơ hội gây án. Riêng Tuyền, cậu ta nhất thời tham gia bàn bạc nhưng không nghĩ rằng bạn bè lại quyết tâm giết người đến thế.

    Mấy đêm liền, Tuyền cứ thao thức và sợ. Ngày 26/4, Tuyền đến gặp Huy và Hoàn, khuyên 2 bạn từ bỏ ý định giết Tâm nhưng không được hưởng ứng. Tuyền suy nghĩ đắn đo và quyết định không tham gia hành động, nhưng cũng không tố giác các bạn.

    Cho đến ngày 30/4, khi thấy mọi người kháo nhau về việc có một xác chết nam giới còn trẻ nổi lên ở vụng nước thuộc bãi ngoài sông Lạch Tray, Tuyền giật thót mình. Tuyền biết chắc là các bạn mình đã hành động, nhưng cậu ta không dám tố giác nên sau này cũng bị khởi tố về hành vi không tố giác tội phạm.

    Sau khi nhận được tin báo, Phòng CSĐT tội phạm về TTXH (PC14) Công an tỉnh Hải Dương đã phối hợp với các đơn vị nghiệp vụ tiến hành khám nghiệm hiện trường, khám nghiệm tử thi. Một thanh niên còn quá trẻ đã bị giết hại dã man, kẻ sát nhân sau khi siết cổ nạn nhân còn rạch bụng dài khoảng 22cm.

    Tình mẫu tử mù quáng

    Suốt mấy ngày, đài truyền thanh của các xã thuộc địa bàn huyện Kim Thành và một số xã giáp ranh thuộc huyện An Lão (Hải Phòng) liên tục phát đi thông báo truy tìm tung tích nạn nhân.

    Đến 7h sáng 2/5, một người phụ nữ hơn 40 tuổi sấp ngửa chạy đến Công an huyện Kim Thành trình báo về việc con trai mình là Trần Văn Tâm đã đi khỏi nhà từ tối 29/4 cùng chiếc xe máy Jupiter màu đỏ. Chị cứ phẩp phỏng, chỉ mong sao nạn nhân trong vụ giết người mà loa truyền thanh xã phát đi không phải là con trai của mình.

    Nhớ lại mọi chuyện, chị Thêu (mẹ Tâm) băn khoăn không biết cái chết của con có liên quan đến chuyện tình yêu với một cô gái tên Nhung. Bởi thời gian gần đây, chị thấy con có tâm lý lo lắng, cứ nằng nặc bắt chị phải đi hỏi cưới Nhung ngay khi cô bé vẫn đang đi học lớp 12.

    Từ lời kể của người mẹ, cùng với các nhân chứng khác, các trinh sát, điều tra viên đã dựng lên được mối tình tay ba với kết thúc oan nghiệt trên. Nhưng kẻ giải quyết tình địch bằng tội ác Bùi Văn Huy thì tìm mọi cách chối tội và bày ra nhiều trò để tạo bằng chứng ngoại phạm. Huy còn được sự hỗ trợ của người mẹ trong việc che chắn cho hành vi phạm tội của mình.

    Thực tế, bọn Huy giết Tâm vào buổi tối 29/4, sau đó chúng đút xác nạn nhân vào gầm giường rồi bình thản đi xem ca nhạc để cố tình cho nhiều người thấy mặt cả 2 đứa. Đêm về, chúng ngủ ngay trên xác của nạn nhân. Rạng sáng hôm sau, Huy và Hoàn mang theo dao, lấy xe máy của Tâm chở xác nạn nhân đến bờ đê thôn Văn Thọ, rạch mổ bụng rồi vứt xác xuống vụng nước cách đê khoảng 170m. Chúng đem xe máy của Tâm sang Hải Phòng cầm đồ, lấy điện thoại của Tâm đi bán.

    Khi Huy về đến nhà, sắc mặt và cử chỉ khác lạ của đứa con đã khiến cho mẹ Huy là chị Thủy băn khoăn. Thấy mẹ gạn hỏi, Huy đã kể lại toàn bộ sự việc cho mẹ nghe. Chị Thủy ngồi lặng đi. Chị quyết định “cứu” con, che giấu hành vi phạm tội của con.

    Chị bảo Huy đi chuộc chiếc xe máy đã cầm về đem vứt ở một cánh đồng thuộc huyện An Dương, TP Hải Phòng nhằm đánh lạc hướng điều tra của cơ quan công an. Chiều 1/5, Huy và Hoàn về phòng trọ của Huy tiêu hủy tất cả những chứng cứ liên quan đến hành vi phạm tội của chúng.

    Nhưng, tình yêu con mù quáng của người mẹ không thể che chắn được tội ác. Nhờ tinh thần trách nhiệm cao và ý chí quyết tâm đấu tranh chống tội phạm của các cán bộ, chiến sĩ Phòng PC14 Công an tỉnh Hải Dương, sự thật đã được làm sáng tỏ. Cả hai mẹ con chị Thủy đều vướng vòng lao lý.

    Và trong hồ sơ vụ án, chắc chắn sẽ có những tình tiết đề nghị tăng nặng hình phạt của Huy bởi sự ngoan cố trong khai báo.

    Hiện Công an tỉnh Hải Dương đã khởi tố Bùi Văn Huy, Vũ Văn Hoàn về tội giết người, cướp tài sản; Vũ Thị Thủy về tội che giấu tội phạm và Nguyễn Văn Tuyền về tội không tố giác tội phạm.

    Một kết cục quá buồn cho câu chuyện tình tay ba của con trẻ. Một người đã chết, một người phải vào tù vì tội giết người, cướp tài sản. Rõ ràng, tình yêu chẳng thể dành cho những ai có âm mưu chiếm đoạt nó.

    Công An Nhân Dân

    Vòng quanh Việt Nam

  • Ngăn vụ ẩu đả, 1 công an viên bị chém chết
    halam

    Tin từ công an tỉnh Đắc Lắc cho biết, vào khoảng 19h45 ngày 26/5, một cuộc thanh toán bằng dao, mã tấu… giữa hai băng nhóm thanh niên địa phương đã xảy ra tại tại thôn 6, xã Vụ Bổn, huyện Krông-Pắc dẫn đến cái chết của 1 công an viên.


    Trước đó khi nhận được tin báo của quần chúng, công an viên Nguyễn Đình Long đã nhanh chóng có mặt tại hiện trường để can ngăn vụ ẩu đả.
    Nhận thấy có trên 30 thanh niên khoảng tuổi đời từ 14 đến 20 lao vào hỗn chiến kinh hoàng, anh Long đã gọi điện về trực ban của công an xã Vụ Bổn đề nghị cử thêm một số công an viên khác đến hỗ trợ.
    Khi các công an viên khác chưa kịp đến thì đám côn đồ đã quay sang tấn công an Long. Nhiều thanh niên đã dùng dao chém nhiều nhát vào ngực, cổ, đầu… làm anh Long chảy nhiều máu và gục ngay tại chỗ.
    Người dân đã đưa anh Long đi cấp cứu, tuy nhiên do vết thương qua nặng, công an viên này đã chết trên đường đi đến bệnh viện.
    Ngay sau đó, công an huyện Krông-Pắc vào cuộc và đã bắt giữ 17 thanh niên tham gia vụ hỗn chiến và gây nên cái chết thương tâm cho anh Long.
    Hiện cơ quan chức năng đang điều tra, làm rõ vụ việc, để khởi tố vụ án.

    Theo dân trí

    Vòng quanh Việt Nam

  • Nỗi buồn của giáo dục
    halam

    Thanh tra ủy quyền chủ quan, phao thi lộ diện


    Thứ trưởng Bành Tiến Long đang kiểm tra phao thi tìm thấy trong ngăn bàn tại Hội đồng thi Đinh Tiên Hoàng

    Thanh tra ủy quyền của Bộ đã làm chưa hết trách nhiệm, phao vẫn có trong và ngoài phòng thi nhưng giám thị vẫn làm ngơ... Đây là nhưng hình ảnh mà đoàn Thanh tra của Bộ do Thứ trưởng Bành Tiến Long kiểm tra đột xuất tại 3 điểm thi của tỉnh Ninh Bình.

    Rời Bộ GD-ĐT vào lúc 5h30 sáng, đích đến của đoàn thanh tra là một tỉnh của miền Trung. Tuy nhiên do môn thi sáng nay thi theo hình thức trắc nghiệm, do không kịp thời gian nên thứ trưởng Bành Tiến Long quyết định kiểm tra đột xuất các điểm thi tại Thành phố Ninh Bình.


    Thanh tra ủy quyền chưa làm tròn nhiệm vụ


    Do không có người dẫn đường nên đoàn thanh tra của Bộ khá vất vả mới tìm được Hội đồng thi Lương Văn Tụy. Cho dù không khí xung quanh khá vắng lặng nhưng Thứ trưởng Long quyết định đi vào phía trong Hội đồng kiểm tra.
    Trao đổi nhanh với Chủ tịch Hội đồng, Thứ trưởng Long lập tức lên khu vực thi để kiểm tra. Trong phòng thi thí sinh vẫn chăm chú làm bài môn Vật lý, giám thị phòng thi và hành lang vẫn nghiêm túc thực hiện nhiệm vụ của mình. Tuy nhiên khi cần tìm đến một thanh tra ủy quyền của Bộ, Thứ trưởng không thấy bóng dáng một ai.
    Đinh ninh các thanh tra ủy quyền đang đi kiểm tra các tầng phía trên, Thứ trưởng Long rảo bước lên tầng 2 nhưng rồi ông lại thất vọng vì chẳng thấy bóng dáng người nào.
    Chỉ đến khi Thứ trưởng Long kiểm tra gần hết tầng 2, lúc này mới thấy bóng dáng một nữ thanh tra ủy quyền của Bộ lặng lẽ tiến đến chào hỏi.
    Thứ trưởng Long tỏ vẻ không hài lòng với đội ngũ thanh tra ủy quyền tại Hội đồng thi này, nhưng vì công việc chung ông vẫn nhẹ nhàng dặn dò: “Nhiệm vụ của các đồng chí hết sức to lớn, do đó các đồng chí phải thực hiện nghiêm túc nhiệm vụ của mình để có thể đảm bảo kì thi diễn ra an toàn nghiêm túc”.
    Rời khỏi Hội đồng thi Đinh Tiên Hoàng, Thứ trưởng Long vẫn hy vọng đây chỉ là những sai sót nhỏ không đáng có và ông hi vọng sẽ không gặp lại sự thiếu trách nhiệm của đoàn thanh tra ủy quyền mà Bộ GD-ĐT đã tin tưởng phó thác.
    Dưới sự dẫn đường của một đồng chí Công an tỉnh Ninh Bình, đoàn thanh tra dễ dàng tiếp cận nhanh đến với Hội đồng thi Trần Hưng Đạo và Hội đồng thi Đinh Tiên Hoàng.
    Khi bước chân vào hai Hội đồng này thì niềm hy vọng của Thứ trưởng Long đã nhanh chóng tan biến khi lực lượng Thanh tra ủy quyền của Bộ vẫn không thấy bóng dáng nơi đâu. Chỉ đến khi được loan tin các Thanh tra ủy quyền mới xuất hiện.
    Không hài lòng với việc tắc trách trên, Thứ trưởng Long lập tức gặp ngay một thanh tra ủy quyền của Bộ tại Hội đồng thi Đinh Tiên Hoàng.
    “Chị có biết nhiệm vụ của mình khi thanh tra ở đây là khi không?”. Tỏ vẻ khá bối rối, thanh tra ủy quyền của Bộ đến từ đơn vị trường CĐ Sư phạm Thái Bình ngập ngừng trả lời: “Thưa, Thứ trưởng em đi lại giám sát các phòng thi ở tầng 2”.
    Tuy nhiên câu trả lời này lại mâu thuẫn với việc trước đó Đoàn thành tra Bộ lên tầng 2 kiểm tra lại không bóng dáng thanh tra ủy quyền đâu.
    Như để đỡ cho vị thanh tra ủy quyền, Chủ tịch Hội đồng thi Đinh Tiên Hoàng bào chữa: “Thanh tra ủy quyền ở đây phải chạy lên chạy xuống nên có thể lúc Thứ trưởng xuất hiện thì đang giám sát các phòng thi nơi khác”.
    Không chấp nhận những lời biện hộ trên, Thứ trưởng Long nhấn mạnh: “Các thành tra ủy quyền cần phải làm nghiêm túc. Khi làm việc cần phải phân công nhau giám sát ở đâu, khu vực nào chứ không được phép làm việc một cách tùy hứng như vậy”.


    Xuất hiện “phao” trong và ngoài khu vực thi


    Mặc dù đã được cảnh báo trước do đài truyền hình kỹ thuật số VTC đột kích Hội đồng thi Đinh Tiên Hoàng trước khi đoàn thanh tra của Bộ xuất hiện, nhưng sự “dọn dẹp” của Hội đồng này đã không qua được con mắt các thành viên trong đoàn.
    Phòng thi liên tục xuất hiện phao dưới chân các bàn giáo viên, cuối hành lang phao các môn Lý và Lịch sử (môn thi chiều nay) được xếp thành tệp giấu ở phía sau cánh cửa sắt. Xung quanh khu vực thi, phao của các môn Văn và Sinh trước đó được ném rải rác.
    Một tình huống rõ nét nhất là Phó vụ trưởng Vụ ĐH Ngô Kim Khôi phát hiện có phao dưới ngăn bàn thí sinh. Khi yêu cầu giám thị lôi phao ra thì rất may đó là phao của môn thi Sinh học được tổ chức vào chiều qua.
    Tuy nhiên việc trong ngăn bàn của thí sinh có phao thi thì điều đó đồng nghĩa trước đó giám thị đã sơ hở cho thí sinh mang vào phòng thi...



    Rời khỏi Hội đồng thi Đinh Tiên Hoàng, Thứ trưởng Long đã đến thẳng với Sở GD-ĐT địa phương này để tìm hiểu thêm về những vụ việc đã được chứng kiến.

    Giải thích về những "sự cố" trên, ông Tuyến, Phó hiệu trưởng trường ĐH Sư phạm HN 2, trưởng đoàn thanh tra ủy quyền của Bộ tại Ninh Bình cho biết: “Qua công tác thanh tra thì thấy các điểm thi làm việc rất nghiêm túc. Về những sự việc mà Đoàn thanh tra Bộ bắt gặp thì có thể là do thanh tra ủy quyền nghĩ các em học sinh ở đầy đều ngoan nên đã buông lỏng trong khâu giám sát. Đoàn sẽ kiểm điểm và yêu cầu rút kinh nghiệm ở các môn thi tiếp theo”.
    Để xử lý triệt để vấn đề phao xuất hiện ở Hội đồng thi Đinh Tiên Hoàng, Giám đốc Sở GD-ĐT Ninh Bình nhấn mạnh: “Ngay chiều hôm nay Sở sẽ có công văn gửi xuống các Hội đồng thi để yêu cầu làm chặt và khắt khe hơn. Nếu những cán bộ coi thi nào không làm tròn trách nhiệm sẽ đình chỉ để thay thế bằng các cán bộ dự phòng khác”.
    Cũng xử lý những hiện tượng này, Thứ trưởng Long yêu cầu Sở GD-ĐT cũng như trưởng đoàn thanh tra của Bộ cần phải nghiêm túc kiểm điểm để thực hiện tốt nhiệm vụ của mình.
    Thứ trưởng cũng cho biết thêm là, ngay trong chiều nay Bộ GD-ĐT sẽ có công văn khẩn gửi đến các Sở GD-ĐT yêu cầu chấn chỉnh công tác thanh tra và giám sát thi để đảm bảo cho kì thi diễn ra an toàn, nghiêm túc và thực chất.

    Theo Dân Trí

    Vòng quanh Việt Nam

  • Giới thiệu - Hoàn Mỹ Đà Lạt
    halam

    Tổng Quan

    Thành phố Đà Lạt – một trong mười trung tâm du lịch của cả nước nằm ở độ cao trung bình 1500m so với mực nước biển. Với nhiều cảnh quan thiên nhiên, kiến trúc đẹp, khí hậu mát mẻ trong lành, hàng năm Thành phố Đà Lạt đón tiếp nhiều triệu lượt khách du lịch trong và ngoài nước. Trong chiến lược phát triển thành phố Đà Lạt, Chính phủ và tỉnh Lâm Đồng đều xác định đầu tư xây dựng Đà Lạt trở thành “Trung tâm du lịch – nghỉ dưỡng của cả nước và quốc tế”.
    **

    Trong quá trình phát triển, đầu tư cho du lịch, dịch vụ tuy có tăng song còn nặng về đầu tư khách sạn, nhà nghỉ, chưa chú trọng đầu tư phát triển các dịch vụ y tế, khám chữa bệnh, chăm sóc sức khỏe. Hiện nay tại Đà Lạt chưa có một hệ thống chăm sóc sức khỏe, nghĩ dưỡng, phục hồi chức năng làm du khách chưa yên tâm kéo dài thời gian lưu trú tại thành phố du lịch Đà Lạt. Với những người có nhu cầu nghỉ dưỡng, phục hồi cũng chưa chọn Đà Lạt là điểm đến dù họ biết sự ưu đãi của thiên nhiên, khí hậu tại Thành phố Đà Lạt là một yếu tố thuận lợi cho quá trình nghỉ dưỡng, phục hồi và nâng cao sức khỏe do các yếu tố về hạ tầng, dịch vụ…

    Nhận thấy nhu cầu chăm sóc sức khỏe, nghỉ dưỡng kết hợp du lịch ngày càng gia tăng trong thời gian gần đây. Với mong muốn đáp ứng nhu cầu khám chữa bệnh, nghỉ dưỡng của nhân dân địa phương và du khách trong và ngoài nước, Tập đoàn Y khoa Hoàn Mỹ - Tập đoàn y khoa đầu tiên của Việt Nam đã triển khai xây dựng Bệnh viện Đa khoa Hoàn Mỹ Đà Lạt, bệnh viện Đa khoa chất lượng cao góp phần đáp ứng nhu cầu của nhân nhân, du khách và mang lại cho Thành phố Đà Lạt cũng như Tỉnh Lâm Đồng một nét đẹp mới trong phục vụ y tế.

    Đà Lạt Ngày Nay

  • Giới thiệu - Hoàn Mỹ Đà Lạt
    halam

    Bệnh viện Đa khoa Hoàn Mỹ Đà Lạt có tổng vốn đầu tư 178 tỉ đồng khởi công xây dựng từ tháng 5/2005 dự kiến đến tháng 5/2008 chính thức hoạt động phục vụ nhu cầu khám chữa bệnh, khám kiểm tra sức khỏe, thẩm mỹ, nghỉ dưỡng, điều dưỡng kết hợp du lịch của nhân dân địa phương, du khách trong và ngoài nước.

    Bệnh viện Đa khoa Hoàn Mỹ là bệnh viện đa khoa hoàn chỉnh kết hợp giữa điều trị và điều dưỡng, nghỉ dưỡng gồm nhiều khu chức năng được đầu tư thiết kế riêng biệt như khu khám bệnh, khu khám sức khỏe gia đình, khu điều dưỡng, nghỉ dưỡng, khu vật lý trị liệu phục hồi chức năng, trung tâm thẩm mỹ với hệ thống dịch vụ tiện ích đầy đủ như ngân hàng, siêu thị, internet, nhà hàng, xe đưa đón giữa các khu chức năng, cung cấp suất ăn… đáp ứng nhu cầu người bệnh, thân nhân, khách nghỉ dưỡng, an dưỡng tạo sự thoải mái và thuận tiện.

    Bệnh viện Đa khoa Hoàn Mỹ Đà Lạt còn là một địa chỉ không thể bỏ qua khi bạn muốn kết hợp giữa Du kịch – Khám kiểm tra sức khỏe; Du lịch – Điều dưỡng – Nghỉ dưỡng. Một hình thức kết hợp nghỉ dưỡng và điều trị bệnh được áp dụng rộng rãi tại nhiều nước phát triển mang lại hiệu quả cao bắt đầu được triển khai tại Bệnh viên Đa khoa Hoàn Mỹ Đà Lạt.

    Với quy mô 300 giường trong đó có 200 điều trị nội trú và 100 giường điều dưỡng được xây dựng trên khuôn viên 20,4 hecta thoáng mát, rộng rãi hài hòa với cảnh quan thiên nhiên tại Đà lạt, thành phố nổi tiếng với khí hậu mát mẻ, không khí trong lành, cảnh quan thiên nhiên tuyệt đẹp. Bệnh viện Đa khoa Hoàn Mỹ Đà Lạt sẽ là một lựa chọn đúng đắn, là môi trường thuận lợi giúp bạn nghỉ dưỡng để nhanh chóng phục hồi sức khỏe, lấy lại sự cân bằng trong cuộc sống.

    Đà Lạt Ngày Nay

  • Giới thiệu về trường Đại học Yersin Đà lạt
    halam

    Trường Đại học Yersin Đà Lạt được thành lập theo Quyết định của Thủ tướng chính phủ số 175/2004/QĐ-TTg ngày 01 tháng 10 năm 2004.
    Mục tiêu chung của trường là đào tạo kỹ sư, cử nhân các ngành kinh tế, khoa học kỹ thuật, công nghệ và một số ngành khoa học xã hội và nhân văn khác, góp phần đáp ứng nhu cầu nhân lực có trình độ cao cho sự phát triển kinh tế - xã hội
    Trường Đại học dân lập Yersin Đà Lạt được thành lập theo Quyết định của Thủ tướng chính phủ số 175/2004/QĐ-TTg ngày 01 tháng 10 năm 2004.
    Mục tiêu chung của trường là đào tạo kỹ sư, cử nhân các ngành kinh tế, khoa học kỹ thuật, công nghệ và một số ngành khoa học xã hội và nhân văn khác, góp phần đáp ứng nhu cầu nhân lực có trình độ cao cho sự phát triển cho sự phát triển kinh tế - Xã hội tỉnh Lâm Đồng, Tây Nguyên, Nam Trung Bộ và miền Đông Nam bộ.
    Sản phẩm do nhà trường Đào tạo vừa bảo đảm yêu cầu về phẩm chất đạo đức, vừa có năng lực tư duy sáng tạo, sử dụng thành thạo tiếng anh và máy tính.
    Đại học Yersin Đà Lạt chủ yếu đào tạo chính khóa hệ chính quy dài hạn tập trung bao gồm:
    -Bậc đại học đào tạo cử nhân 4 năm, cấp bằng cử nhân;
    -Bậc đại học đào tạo cử nhân 4,5 năm, cấp bằng kỹ sư;
    -Bậc đại học đào tạo kiến trúc sư 5 năm, cấp bằng kiến trúc sư;
    -Bậc trung cấp chuyên nghiệp đào tạo 2 năm; cấp bằng trung cấp;
    -Đào tạo, bồi dưỡng nghiệp vụ từ 6 tháng đến 1 năm, cấp chứng chỉ.

    Đà Lạt Ngày Nay

  • Đi tù vì... quá lãng mạn
    halam

    Sự lãng mạn nào cũng đòi hỏi công sức đầu tư và một khoản tài chính nhất định. Song có lẽ hiếm có hành động lãng mạn nào lại mất công, dại dột và… đắt giá như chuyện một anh chàng tại xứ sở mặt trời mọc dưới đây.
    Một thợ sửa ống nước 38 tuổi vừa bị bắt vì đã gọi 500 cú điện thoại miễn phí trong 16 tháng liền tới một công ty chuyên cung cấp thực phẩm chỉ vì muốn… nghe giọng nói con gái ngọt ngào trong cuốn băng trả lời tự động.


    Gọi đến 500 cuộc điện thoại trong 16 tháng chỉ để nghe thấy giọng nói của một người con gái
    **
    *Theo lời một phát ngôn viên cảnh sát tại Takasaki, phía Tây Bắc thủ đô Tokyo, 500 cuộc điện thoại nói trên tương đương 3.100 giờ đàm thoại và làm cho công ty này thiệt hại tới 4 triệu yen (38.730 USD). Người này cũng cho biết thêm: “Anh ta bị giọng nói trong cuốn băng ghi âm đó cuốn hút. Nhưng theo lời một thám tử tham gia cuộc điều tra, giọng nói này chẳng có gì đặc biệt cả”.
    Hiện cảnh sát Nhật Bản đang điều tra xem kẻ quấy rối nói trên có thực hiện hành vi tương tự với bất kỳ công ty nào khác nữa không. Trong khi đó, công ty thực phẩm là “nạn nhân” của anh ta thì yêu cầu được giấu tên. Có lẽ họ sợ rằng nếu được công bố, sẽ lại có hàng loạt các cú điện thoại của những kẻ dỗi hơi và tò mò gọi đến để xem giọng nói ở cuốn băng trả lời tự động dễ thương ra sao.

    Theo Reuters
    *

    Nhìn ra Thế giới

  • Hơn 1,3 triệu thí sinh lên chuyến tàu cuối
    halam

    Sáng nay, hơn 1,3 triệu thí sinh phổ thông cả nước bước vào ngày thi đầu tiên của kỳ thi tốt nghiệp phổ thông năm học 2007-2008 - năm có số lượng thí sinh đông nhất từ trước tới nay.
    Với tâm lý e ngại Bộ có thể tổ chức kỳ thi trung học quốc gia nên dường như sĩ tử cố gắng tìm kiếm cho mình suất “vé” tốt nghiệp và vào ĐH, CĐ ngay trong năm nay.
    Ngoài ra, lượng thí sinh thi trượt từ năm ngoái dồn về góp phần vào việc đẩy số lượng sĩ tử ứng thí năm nay lên cao hơn mọi năm.Theo Cục Khảo thí và Kiểm định Chất lượng, Bộ Giáo dục & Đào tạo, số thi sinh đăng ký dự thi tăng 15% so với năm ngoái.
    Trong các cuộc họp về công tác tổ chức một kỳ thi trung học quốc gia vừa qua, nhiều chuyên gia ngành giáo dục cũng đã “lên dây cót” tinh thần, coi kỳ thi năm nay như là cuộc tập dượt cho năm sau. Chính vì thế, lượng thanh tra uỷ quyền là giảng viên, cán bộ từ các ĐH, CĐ cho thi tốt nghiệp năm nay được huy động nhiều hơn với gần 8.500 người.
    Thời điểm này, các thanh tra cũng đã tiếp cận được tới từng hội đồng thi để bắt tay thực hiện nghiêm cuộc vận động Hai không.

    Tranh thủ dò lại bài trước khi vào phòng thi (Ảnh: D.Nguyên)

    Từ cấp sở, ông Nguyễn Quang Đông Thành, Phó Chánh Văn phòng, Sở Giáo dục & Đào tạo Hà Nội khẳng định rất tự tin: “Chúng tôi đã sẵn sàng”!
    Đó cũng là khẳng định của nhiều địa phương khác trong cả nước.
    Theo ông Thành, 1.839 phòng thi tại 91 Hội đồng thi trên toàn thành phố Hà Nội đã sẵn sàng chờ hơn 43.400 sĩ tử vào phòng thi. Một số trường THPT đang xây dựng cũng đã tạm dừng để nhường khuôn viên cho các sĩ tử.
    Sở này cũng đã thành lập chín đoàn thanh tra lưu động thanh tra suốt quá trình diễn ra kỳ thi, ngoài ra, Ban chỉ đạo và kiểm tra thi của thành phố cũng sẽ tới kiểm tra các địa điểm bất cứ lúc nào.
    Trong chiều qua (27/5), sở đã cử năm đoàn (có nhân viên an ninh đi cùng) trực tiếp giao đề thi cho các địa điểm thi ở ngoại thành Hà Nội.
    Tại Nghệ An, ông Nguyễn Trọng Hoàn, Phó Chánh văn phòng Sở Giáo dục & Đào tạo cho hay, năm nay toàn tỉnh có 57.303 thí sinh đăng ký dự thi tốt nghiệp, trong đó có gần 4.000 thí sinh đăng ký thi lại.
    Một số địa điểm hai năm trước xảy ra sự cố ném bài, năm nay Sở đã có phương án dự phòng cho tình hình an ninh trật tự, bố trí thêm lực lượng công an. Công an Nghệ An còn yêu các cơ quan công an cấp huyện, thành phố phải kí cam kết đảm bảo an ninh trật tự với trưởng ban chỉ đạo thi địa phương đó.
    Đến thời điểm này, các đoàn thanh tra uỷ quyền cũng đã xuống trực tiếp các hội đồng thi mà không qua Sở như năm trước.
    …
    Tới tận sát ngày thi, một đoàn công tác thanh tra của Bộ Giáo dục & Đào tạo đã về Vĩnh Phúc - thực hiện chuyến công cán cuối cùng. Ông Trần Bá Giao, Phó Chánh Thanh tra Bộ Giáo dục & Đào tạo, cho hay, qua kiểm tra ba hội đồng thi, Vĩnh Phúc đã thể hiện được công tác chuẩn bị thi tốt nghiệp rất chu đáo và hoàn tất.
    Được biết, bắt đầu từ sáng nay, các đoàn kiểm tra của Bộ từ Bộ trưởng tới các Thứ trưởng sẽ đồng loạt đi “thị sát” tại các địa phương. Năm nay, Bộ cũng rất chu đáo trong việc sắp xếp lịch để phóng viên các báo “tác chiến” cùng các đoàn thanh tra, kiểm tra.
    Và chúng tôi, những người theo dõi tin tức từ kỳ thi này cũng muốn nhắn gửi tới các thí sinh bằng câu nói của Phó Chánh thanh tra Bộ Trần Bá Giao chiều qua: hãy tin tưởng ở khả năng của chính mình và đừng nên dao động trước những thông tin lộ đề gây nhiễu!
    Chúc thí sinh - những hành khách (có thể là… chuyến tàu cuối) thượng lộ, bình an!


    Lịch thi : http://www.ctet.edu.vn/downloads/lich hoc-lich thi/Thi TN.doc


    *** Theo tổ quốc***

    Vòng quanh Việt Nam

  • Có Một Chiều Xuân Hương
    halam


    http://dalathoa.net/RomanceDeAmour.mp3

    CÓ MỘT CHIỀU XUÂN HƯƠNG
    Trần Ninh Hồ

    I.
    Em muốn anh bình thản
    Như muôn đời mặt gương
    Dẫu giai nhân mỹ nữ
    Soi vào vẫn bình thường

    Còn anh, anh lại ước
    Vỡ hết gương mọi nhà
    Giữa trời làm mặt nước
    Soi cá lặn, chim sa!

    II.
    Chiều ấy nắng không dừng lại
    Giống như mọi buổi chiều thôi
    Thương tôi áo vàng em mặc
    Cho mầu chiều ấy không trôi!

    Giờ nắng có còn đọng lại
    Trên áo người mặc vì tôi?
    Chao ơi, áo nguyên màu nắng
    Mà chiều ấy quá xa xôi...

    III.
    Lặng bên em cho tới phút chiều sa
    Khóm hồng chợt rực lên rồi thẫm lại
    Lối em về sương chiều giăng mê mải
    Tôi lại hồ, hoa cũng lẫn vào đêm!
    Đà Lạt, thu 1990

    Đà Lạt: Góc tản mạn

  • Sương hoa miền trăng mật
    halam

    Hoa dã quỳ

    **I. **
    Những con đường, những lối mòn hình như chỉ có trong giấc mơ, trong hoài niệm, trong thần thoại, trong những câu chuyện của tình yêu. Nó, hình như không có trên mặt đất, nó ở trên mây, trong sương mù, uốn lượn trước bình minh và hút hắt ở hoàng hôn.
    Trời đã ban tặng cho Đà Lạt những đường đèo. Trời cũng ban tặng cho Đà Lạt hoa. Ta trôi giữa những nức nở, rừng rực, êm ái của Cúc Quỳ, Dã Quỳ. Màu vàng tha thiết hò hẹn, gợi tình, ân ái. Chỉ có nó thôi mới xoa dịu được những buồn, nhớ, thậm chí những xót xa của phận người.

    Một chút cỏ dại
    **

    Trào dâng những giàn hoa giấy tím, hoa bìm bìm trên những nóc nhà thấp thoáng trong những tán thông, trên những uốn lượn đường đèo. Phơn phớt những khóm hoa dại, những loại hoa không tên lẫn vào cỏ xanh Đà Lạt. Hình như nghe trong gió thông vi vút gợi tên những loài hoa dại này là Phong Vân, Tùy Anh, Hoàng Yến, Tiên Sa, Mỹ Lệ ...
    Xin dâng lên ngút ngàn hoa Đà Lạt một đóa hôn người.
    Xin vùi trong cỏ dại, hôn lá không tên niềm nhớ khôn nguôi người.
    Tưởng chừng mới đây thôi ta bồng bềnh xôn xao giữa một mùa con gái, lại thấy trong thì thầm kia chỉ có hai người, rồi lại thấy chỉ còn ta biền biệt cô liêu, hun hút biệt li, tím tái nỗi buồn...
    Ta vẫn nghĩ những con đường, những lối mòn Đà Lạt là những dòng sông hoa. Hồ Đà Lạt là nơi ẩn ngụ về đêm của những nàng tiên nữ. Tiên nữ về trời vào mỗi bình minh, trả lại cho hồ vẻ long lanh, chói lóa của mặt trời và đêm, họ trở lại hồ trên đôi cánh của sương mù. Mặt hồ, rơm rớm hơi sương, mỏng tang và uỷ mị một nỗi niềm khó tả.

    Hồ than thở

    Những Hồ Xuân Hương, Hồ Than Thở, Hồ và Hồ lạ quá, ta chỉ muốn sà xuống, bay là là trên mặt hồ, vờn lượn với khiêu diện gương mặt thiên thần!.
    Hình như chỉ Đà Lạt mới gợi cho ta những địa danh buồn: đồi Thông Hai mộ, Hồ Than thở, Đồi Cù, Đá Bạc. Những địa danh phảng phất một tiếng thở dài, nghẹn ngào một dang dở, bi sầu cho kiếp nhân sinh.
    Và cũng chỉ có Đà Lạt mới gợi đến tận cùng những ái ân, đôi lứa, đến tuyệt đỉnh hạnh phúc, đến tràn trề phồn thực, sinh sôi. Hoa chứng giám điều này, con đường chứng giám những dấu chân chầm chậm, hồ sương chứng giám bóng người, cỏ êm chứng giám những chỗ ngồi. Đà Lạt là nôi của những TUẦN TRĂNG MẬT. Chỉ Đà Lạt mới đủ sức chứa, đủ vòng ôm cho những đêm bí ẩn, huyền diệu, đê mê...

    Góc Hồ Xuân Hương

    II.
    Đà Lạt Cafe vào loại thượng thặng. Sau khi ăn sáng, có thể đến trung tâm Đà Lạt, cạnh Hồ Xuân Hương để nhấm nháp cà phê, nhấm nháp thứ vị sánh, đen, đăng đắng, bùi bùi của miền cao nguyên Trung Phần và nhấm nháp luôn cả vị hương sương sớm.
    Đứng từ cây cầu nhỏ bắc qua Hồ Xuân Hương, nhìn lên đường dốc phía Tây là nhấp nhô những quán cà phê được dựng theo kiểu những quán cà phê của những thị tứ miền nam nước Pháp, ở cái vùng La Rosell gì đó. Và hình như nơi đây cũng là nơi gặp gỡ của Trịnh Công Sơn với Khánh Ly, nơi Khánh Ly nồng nàn với “Ướt mi” và Trịnh Công Sơn với cặp kính cận gọng đồi mồi, đôi mắt u buồn nhâm nhi một Ban Mê để rồi từ đó cả hai người rẽ vào tình sử.
    Cà phê Ban Mê đẹp như mắt huyền.
    Cà phê Ban Mê ru ngủ và đánh thức trong ta vẻ kì diệu, bí ẩn của một vùng cao nguyên thiếu nữ trinh trắng, hút hồn.

    Thung lũng Langbiang

    Đêm đến, nếu tiếp cận Đà Lạt từ Đèo Bảo Lộc, lượn xe trên những đỉnh dốc ta sẽ hồi hộp như sắp gặp người tình. Dưới những thung lũng mênh mông, trong sương mờ là sao sa, những ánh đèn sưởi ấm hoa, tựa hồ như một thành phố rực rỡ, lung linh.
    Người ta vẫn nói rằng phía dưới một Đà Lạt kiêu sa, yêu kiều có một thành phố thấp hơn, “Thành phố lùn của những công dân hoa”.
    **III. **
    Xa Đà Lạt, trong hồn vẫn vi vút thông reo. Đó là tiếng gọi với của chia ly, của âm thầm lá rụng.
    Ta biết ta đã gửi lại đằng sau một Đà Lạt - một nụ hôn nhỏ nhắn bên trời.

    Theo Hạ Huyền

    Đà Lạt: Góc tản mạn

  • Giới thiệu - Trường Đại Học Đà Lạt
    halam

    Viện Đại học Đà Lạt trước 1975 được biết đến là một trường đại học được thành lập từ năm 1958, có tổ chức gồm năm khoa: Sư phạm, Văn khoa, Khoa học, Chính trị Kinh doanh và Thần học. Số sinh viên ghi danh học ở Viện Đại học Đà Lạt có lúc lên đến con số trên năm nghìn. Những lĩnh vực đào tạo hình thành bản sắc và thế mạnh của Viện Ðại học Ðà Lạt lúc đó là các ngành khoa học xã hội như Ngữ văn, Lịch sử, Triết học, Ngoại ngữ, đặc biệt là ngành Chính trị Kinh doanh.

    Viện Đại học Đà Lạt đã để lại cho Trường Đại học Đà Lạt ngày nay những tài sản rất quý giá. Một cơ ngơi khang trang và đẹp đẽ; hàng chục giảng đường rộng rãi, sáng sủa và đầy đủ bàn ghế cho cả nghìn sinh viên; hàng chục ngôi nhà làm việc và sinh hoạt cho cán bộ; các phòng thí nghiệm đại cương, những tài liệu giảng dạy và học tập; v.v.. Đó là những phương tiện tổ chức đào tạo rất quý trong thời gian đầu sau giải phóng. Bên cạnh đó, truyền thống, uy tín và những mối quan hệ mà Viện Đại học Đà Lạt trước đó đã tạo dựng được là một di sản có giá trị lâu dài đối với sự phát triển của Trường Đại học Đà Lạt sau này.

    Sau ngày đất nước thống nhất, Thủ tướng Chính phủ đã ký Quyết định số 426/TTg ngày 27/10/1976 thành lập Trường Đại học Đà Lạt hiện nay trên cơ sở cũ của Viện Đại học Đà Lạt.

    Trường Đại học Đà Lạt tổ chức tuyển sinh đại học khoá đầu tiên vào năm học 1977-1978 – năm học được xem như mốc khởi đầu một chặng đường mới của Đại học Đà Lạt: thời kỳ xây dựng lại một hệ thống quản lý điều hành và bộ máy tổ chức đào tạo mới để góp phần đáp ứng nhu cầu đào tạo nhân lực phục vụ cho đất nước Việt Nam vừa bước ra khỏi chiến tranh.
    Từ năm 1976 đến năm 1990, Trường Đại học Đà Lạt hoạt động trong hệ thống giáo dục đại học Việt Nam theo mô hình của một trường đại học tổng hợp. Trong bối cảnh đổi mới giáo dục đại học từ đầu thập niên 90 đến nay, Trường Đại học Đà Lạt đã phấn đấu liên tục, bền bỉ để mở rộng quy mô đào tạo, đa dạng hoá các loại hình và ngành nghề đào tạo theo mô hình đại học đa ngành. Từ chỗ là một trường đại học tổng hợp chỉ tổ chức đào tạo 6 ngành khoa học cơ bản là Toán học, Vật lý, Hoá học, Sinh học, Ngữ văn, Lịch sử với quy mô tuyển sinh hàng năm chỉ trên dưới 100 sinh viên, đến nay Trường Đại học Đà Lạt đã trở thành một trường đại học đa ngành, đa lĩnh vực, có quy mô đại học vùng với chỉ tiêu tuyển sinh hệ chính quy hàng năm khoảng 2.500 sinh viên, tổ chức đào tạo 32 ngành học ở nhiều bậc học (sau đại học, đại học, cao đẳng, trung học chuyên nghiệp).
    Hoạt động trên phạm vi địa bàn các tỉnh Tây Nguyên và các tỉnh duyên hải Nam Trung bộ, Trường ý thức rõ ràng và đầy đủ nhiệm vụ của Trường đối với địa phương và địa bàn là:
    • Đào tạo nhân lực có trình độ cao trực tiếp phục vụ cho quá trình phát triển kinh tế-xã hội của các tỉnh Tây Nguyên và duyên hải Nam Trung Bộ.
    • Góp phần nâng cao trình độ dân trí và trình độ nhận thức cho cư dân và cho đội ngũ lao động các tỉnh Tây Nguyên và duyên hải Nam Trung Bộ.
    • Nghiên cứu và chuyển giao công nghệ các thành tựu khoa học kỹ thuật mới phục vụ cho quá trình phát triển kinh tế-xã hội của các tỉnh Tây Nguyên và duyên hải Nam Trung Bộ.

    Trong quá trình hoạt động, Trường Đại học Đà Lạt đã có những đóng góp thiết thực vào việc đào tạo và phát triển nguồn nhân lực cho địa phương. Tính đến nay, Trường Đại học Đà Lạt đã góp phần đào tạo cho địa phương trên 10.000 cử nhân ở nhiều chuyên ngành khác nhau. Nhiều thế hệ sinh viên tốt nghiệp từ Trường Đại học Đà Lạt đang có mặt ở nhiều vùng đất khác nhau của Tây Nguyên và duyên hải Nam Trung bộ. Nhiều gương mặt thuộc những thế hệ sinh viên ấy đã trưởng thành và có những đóng góp xuất sắc cho sự nghiệp xây dựng và phát triển kinh tế - xã hội địa phương, trở thành những cán bộ quản lý và cán bộ khoa học chủ chốt của địa phương. Đặc biệt, trong vai trò của một trường đại học hoạt động trên địa bàn các tỉnh vùng cao Tây Nguyên, Trường đã đào tạo nhiều cán bộ khoa học là người dân tộc thiểu số và góp phần tích cực vào sự nghiệp nâng cao dân trí cho cư dân trên địa bàn.

    Về công tác đào tạo, Trường đã tích cực phấn đấu để mở các ngành học mới có tính thích ứng cao với nhu cầu của xã hội hiện nay, đặc biệt là nhu cầu của địa phương Đà Lạt – Lâm Đồng. Thời gian vừa qua, Trường kiên trì phấn đấu để mở rộng ngành nghề mới, mở rộng cơ hội cho người đi học trong việc lựa chọn ngành nghề và tăng cường chất lượng nguồn nhân lực cung ứng cho xã hội. Sự ra đời của một số ngành học mới ở trường như Công nghệ thông tin, Công nghệ sinh học, Công nghệ sau thu hoạch, Môi trường, Luật học, Du lịch, Nông học, Công tác xã hội và Phát triển cộng đồng, Đông phương học, Giáo dục tiểu học và việc trường mở đào tạo thêm các khoá trung cấp và cao đẳng đã cho phép Trường tiến thêm một bước quan trọng trên con đường chuyển đổi sang mô hình trường đại học đa ngành đa lĩnh vực có quy mô đại học vùng.

    Về nghiên cứu khoa học và chuyển giao công nghệ, trong thời gian qua, Trường đã tăng cường triển khai các đề tài nghiên cứu khoa học mang tính phối hợp và mang tính thực tiễn cao. Hàng năm, trường thực hiện nhiều đề tài khoa học cấp Bộ, cấp Trường, tham gia thực hiện nhiều dự án lớn về xóa đói giảm nghèo.
    Về quan hệ quốc tế, Trường có quan hệ với nhiều đơn vị giáo dục và đào tạo của Thái Lan, Nhật Bản, Hàn Quốc, Pháp, Đức, Úc, Mỹ. Nhiều chương trình hợp tác quốc tế của Trường đã tạo ra các cơ hội trao đổi học giả, gửi cán bộ đi đào tạo, tiếp nhận tài trợ cho Trường. Đặc biệt, trong năm 2004, Trường đã thành lập Trung tâm Việt - Hàn. Đây là một bước tiến rất quan trọng trong quan hệ hợp tác giữa Trường với các trường đại học Hàn Quốc với sự giúp đỡ của Đại sứ quán Hàn Quốc tại Việt Nam.

    Về tổ chức bộ máy và đội ngũ cán bộ, trường hiện có 400 CBVC, trong đó 268 là cán bộ giảng dạy. Đội ngũ cán bộ trường đã có nhiều năm kinh nghiệm trong giảng dạy và nghiên cứu khoa học, là hậu thuẫn vững chắc cho nhiều hoạt động chuyên môn của nhà trường. Trong năm học 2004-2005, Trường cũng đã chính thức tổ chức nghiên cứu áp dụng hệ thống quản lý chất lượng QMS theo tiêu chuẩn ISO 9001:2000 với mong muốn sẽ chuẩn hoá quá trình quản lý của các đơn vị, qua đó góp phần nâng cao chất lượng đào tạo.
    Đội ngũ sinh viên của Trường phần lớn xuất thân từ những vùng quê nghèo của miền Trung và Tây Nguyên, có tinh thần hiếu học và vượt khó, luôn phấn đấu vươn lên trong học tập, có nếp sống và sinh hoạt lành mạnh, tỷ lệ sinh viên vi phạm kỷ luật rất thấp và hầu như không có tình trạng sinh viên sa vào tệ nạn xã hội. Nhiều thế hệ sinh viên tốt nghiệp của Trường đã trưởng thành ở những vị trí công tác quan trọng tại các cơ quan, xí nghiệp, nhà máy, trường học của miền Trung và Tây Nguyên. Trường cũng luôn có chính sách quan tâm đặc biệt đến các sinh viên nghèo, sinh viên có hoàn cảnh khó khăn, tạo nhiều điều kiện để hỗ trợ các sinh viên này vượt khó học tập. Từ năm 2002, Trường đã tích cực tìm kiếm và thực hiện các dự án hỗ trợ cho sinh viên nghèo, sinh viên vùng sâu vùng xa, với tổng ngân sách tài trợ cho sinh viên nghèo khoảng 200.000 USD (dự án “Đường đến đại học” do Quỹ FORD tài trợ).

    Về cơ sở vật chất và trang thiết bị phục vụ đào tạo, Trường có một khuôn viên rộng rãi (40 ha), khang trang, có thể tổ chức đào tạo trên quy mô lớn và tập trung. Hệ thống trang thiết bị phục vụ đào tạo được đầu tư mạnh trong những năm qua. Hàng năm, Trường đã dành nhiều tỷ đồng để mua sắm trang thiết bị cho các phòng thí nghiệm, phòng máy tính, sách và tạp chí cho thư viện. Hệ thống các giảng đường được nâng cấp thường xuyên. Khuôn viên và hạ tầng của Trường được tập trung chỉnh trang để chuẩn bị cho những đầu tư lớn trong giai đoạn 2001-2010. Ký túc xá sinh viên được nâng cấp. Hệ thống thư viện điện tử và mạng máy tính cáp quang toàn trường được đầu tư và đưa vào khai thác góp phần tích cực vào công tác nâng cao chất lượng quản lý, điều hành, giảng dạy và học tập. Khu nhà thư viện mới với tổng đầu tư gần 20 tỷ đồng đã hoàn tất thi công trong năm 2004 và đưa vào khai thác từ năm 2005, cho phép nâng cao chất lượng phục vụ thư viện cho giáo viên và sinh viên của trường. Trường cũng đang triển khai đầu tư nâng cấp hệ thống thông tin toàn trường với tổng giá trị đầu tư khoảng 800.000 USD trong 2 năm 2005-2006 nhằm hoàn thiện hạ tầng kỹ thuật mạng máy tính cho toàn trường và cho khu thư viện mới. Hệ thống thiết bị trình chiếu phục vụ đổi mới phương pháp dạy học được đầu tư mạnh trong năm 2005 với 20 phòng học được trang bị sẵn hệ thống thiết bị trình chiếu chuyên dụng. Để tăng cường khả năng tiếp cận với nhu cầu phát triển nông lâm nghiệp của địa phương, Trường cũng đang triển khai đầu tư tăng cường thiết bị cho phòng thí nghiệm công nghệ sinh học trong 2 năm 2005-2006.

    Trải qua các chặng đường phát triển từ năm 1976 đến nay, Trường Đại học Đà Lạt đã được vinh dự đón nhận Huân chương Lao động hạng Ba (năm 1986), Huân chương Lao động hạng Nhì (năm 1996), Huân chương Lao động hạng Nhất (năm 2001) của Nhà nước trao tặng ghi nhận những đóng góp tích cực của nhà trường đối với sự nghiệp phát triển đất nước và phát triển địa phương.

    Đà Lạt Ngày Nay
  • 1 / 1

Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

10.542 chuyến · 36.638 lời nhắn · 29.501 hành khách

Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

Powered by NodeBB Contributors
  • Bài viết đầu tiên
    Bài viết cuối cùng