Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm

  • adminA

    Đa tạ nhị vị đã còm mén, xin báo cáo là "I'm ok now"


    Buồn ngủ. Nhìn màn hình máy tính thì thấy mắt cay xè nhưng nằm xuống lại không ngủ được. Ghét nhất những lúc như thế này.

    Hôm qua đi Đồng Tháp. Về nhà nằm ngủ mà trong đầu cứ vẫn còn hình ảnh của đồng lúa lúc xanh lúc vàng đang lướt qua vùn vụt. Rồi những phố thị, dải phân cách của đường cao tốc, những chiếc cầu cứ đan xen lẫn lộn. Chuyến đi có thể gọi là khá thành công vì cốp xe được chất đầy nem chua. Dễ có đến gần 300 chiếc. Mình sắp biến thành con buôn. Đi học thì buôn bánh tráng, đi công tác thì buôn nem. Chả biết có duyên buôn bán hay không nhưng những đợt buôn này thì toàn phi lợi nhuận, có khi lại thâm cả vốn.

    Trên vnexpress hôm nay có một bài với tựa đề "Khó lấy chồng vì quá thông minh". Cái tiêu đề làm mình buồn cười. Đàn ông thật mâu thuẫn. Họ thích kết hôn với những người ngờ nghệch nhưng lại muốn một đàn con hoàn hảo. Đại loại như là "đẹp giống em, thông minh giống anh". Nhưng khi con cái hư hỏng thì họ lại có câu cửa miệng "con hư tại mẹ". Mẹ không thông minh thì làm sao có thể giáo dục con cái trở thành kẻ hơn người được? Một khía cạnh khác là nếu đàn ông thích lấy vợ không thông minh thì càng cho người ta thấy sự thiếu bản lĩnh. Và tất nhiên, người phụ nữ thông minh họ sẽ chẳng thấy thỏa mãn khi ở bên cạnh người thiếu bản lĩnh đàn ông. Ông bà nói "nồi nào vung nấy" cấm có sai.

  • adminA

    I agree with your opinion!

  • adminA

    Dạo này vnexpress đăng khá nhiều bài của độc giả viết về đề tài nước Mỹ. Mình thích cụm từ "The American Dream". Ngày trước mình cũng từng chăm chỉ theo dõi cuộc thi "Viết về nước Mỹ" đăng trên Việt Báo. Sau thì trang vietbao bị firewall, thế là "giữa đường gãy gánh tương tư". Bạn mình ở Mỹ copy bài vô mail cho mình được mấy kỳ. Hôm nọ đi nhà sách thấy tuyển tập những bài đoạt giải cuộc thi "Viết về nước Mỹ". Thì ra bây giờ văn hóa của người Việt tại Mỹ lại được phổ biến ở Việt Nam đến vậy. Không chừng sắp tới có cả live show Paris by Night ở Sài Gòn. Hơ hơ... không biết người ta sẽ diễn những gì trong show ấy nhỉ?

  • adminA

    Trên vnexpress hôm nay có một bài với tựa đề "Khó lấy chồng vì quá thông minh". Cái tiêu đề làm mình buồn cười. Đàn ông thật mâu thuẫn. Họ thích kết hôn với những người ngờ nghệch nhưng lại muốn một đàn con hoàn hảo. Đại loại như là "đẹp giống em, thông minh giống anh". Nhưng khi con cái hư hỏng thì họ lại có câu cửa miệng "con hư tại mẹ". Mẹ không thông minh thì làm sao có thể giáo dục con cái trở thành kẻ hơn người được? Một khía cạnh khác là nếu đàn ông thích lấy vợ không thông minh thì càng cho người ta thấy sự thiếu bản lĩnh. Và tất nhiên, người phụ nữ thông minh họ sẽ chẳng thấy thỏa mãn khi ở bên cạnh người thiếu bản lĩnh đàn ông. Ông bà nói "nồi nào vung nấy" cấm có sai.

    **Nghịch lý

    Người ta bảo cô này đáo để
    Đáo để và sắc sảo thường đi đôi với nhau
    Người ta bảo cô kia hiền
    ...Hiền từ và nhẫn nhục thường đi đôi với nhau
    Người ta khen cô nọ thông minh
    Thông minh và nhạy cảm cũng thường đi đôi với nhau

    Anh kén vợ ở cặp phạm trù nào?
    Em không biết.
    Em chỉ thấy phần nhiều những người đàn bà ngơ ngác
    Thường gặp may hơn những kẻ thông minh.

    Nguyễn Thị Hồng Ngát**

  • adminA

    Sáng nay "cãi cọ" với chồng con bạn. Chung quy cũng tại quyển "Rừng Na Uy". Ổng nói ổng không thèm đọc mấy quyển này bằng tiếng Việt vì đọc tiếng Việt không hay bằng tiếng Anh (mà hông biết ổng đã đọc tiếng Anh hay chưa?!). Mình nói ổng nên đọc tiếng Nhật là hay nhất. Tiếng Nhật dịch qua tiếng Anh thì khác gì với tiếng Nhật dịch qua tiếng Việt? Với mình thì các bản dịch chuyển thể sang Việt ngữ sách của Haruki đều ổn. Mình vẫn cảm được cái hay, sự sâu lắng trong từng câu chuyện và đôi khi mình bắt gặp cả lối dùng từ rất điêu luyện. Nhiều người bảo mình nên thi vào khoa xã hội, đại loại là báo chí hay văn chương hoặc triết học nhưng mình chỉ cười. Đối với mình, những món đó có thể tự học được và chúng cũng chỉ làm cho cuộc sống thêm tí hương hoa chứ chẳng nên quẳng cuộc đời vào đấy. Vì chúng chẳng có chuẩn mực gì để đo lường. Nếu mình viết bài phù hợp với xu thế đám đông thì mình có ăn, ngược lại thì đói. Sự sáng tạo phụ thuộc vào ý thích của người khác thật không an toàn tí nào. Đó là lý do mình quyết định đi theo tự nhiên từ ngày bước vào cấp III và đến giờ cũng vậy. Mình luôn muốn nghề nghiệp phải gắn liền với sự tính toán, sự logic. Nếu ai đó cho rằng mình là người tính toán thì cũng chẳng sao cả. Nếu họ sinh ra và lớn lên không có anh chị em, họ tự một mình kiếm sống ở những thành phố xa lạ và xung quanh là đủ thứ hình hài xấu tốt lẫn lộn thì họ có tư duy mình không? Không chừng sẽ còn "tính toán" chặt chẽ hơn mình nhiều ấy chứ.

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB