Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
-
D Ngoại tuyếnToa 81
Lại còn "Dzái....",., đi thi mà dzái là dzái thế nào???
-
J Ngoại tuyếnToa 82
dieuphong:
Lại còn "Dzái....",., đi thi mà dzái là dzái thế nào???Thì mấy đứa Bùi Kiệm nó cứ phải dzái như thế để thi đậu. Biết rồi mà còn bươi móc ra. Rõ là nham hỉm.
-
J Ngoại tuyếnToa 83
Nhật ký một ngày ở không.
Sáng, có đứa bị ngủ quên. À há. Do chị nó không thức dậy đi làm nên nó bị cháy khét lẹt.
Leo lên net ngồi. Kiểm tra mail. Không có gì đặc biệt cần phải giải quyết ngay. Mở nhạc Trịnh Công Sơn. Hình như hôm nay là kỷ niệm 10 năm ngày mất. Không quan tâm lắm. Cô Khánh Ly hát "Tôi ơi đừng tuyệt vọng" hay quá. Ngẫm nghĩ về đời tư người nhạc sĩ. Nếu nhạc sĩ lấy vợ rồi quẩn quanh với cơm áo gạo tiền, với trách nhiệm người đàn ông thì liệu có thời gian để nghĩ về cái tôi, về cuộc đời như thế?
Phóng xe đi ăn sáng. Đang sì sụp húp bánh canh chả cá thì có chuyện. Lại công việc. Rõ khổ. Cả tuần lăn lộn với công việc, đổi một ngày nghỉ bù mà cũng không yên thân. Chạy hộc tốc về nhà. Lại leo lên net. Mất 10 phút để xử lý vấn đề.
Học bài. Chiều có kiểm tra. Đọc được vài trang thì khèo ra ngủ. Sách đúng là liều thuốc quý cho giấc ngủ. Giật mình dậy thì đã gần giờ cơm trưa. Thế là tiêu tùng buổi sáng. Đi mua cơm chay về ăn. Lại leo lên net. Chat chit lảm nhảm trong khi ăn cơm. Mình đúng là đứa hâm hâm. Chưa khi nào tập trung vào ăn cơm như người ta. Lúc nào cũng tìm cái gì khác để giải trí trong lúc ăn. Vô quán người ta thì đọc sách, ở nhà thì lướt net.
...
-
J Ngoại tuyếnToa 84
Lại nghe Elvis hát "Cuối Cùng Cho Một Tình Yêu". Tiếng huýt sáo thật mê hoặc. Mình vừa đọc xong vài trích đoạn của quyển "Thư tình gửi một người của Trịnh Công Sơn". Chưa bao giờ đọc những lá thư tình hay như thế. Cách dùng từ và diễn đạt ý trong văn mà cứ như thơ. Có gì đó tương đồng với những bài thơ của Nguyên Sa. Thấy lòng mình mềm lại. Cuộc sống loài người bây giờ liệu có còn thơ như vậy? Hằng ngày mình cũng bị cuốn vào cái vòng quay bât tận như nhạc sĩ đã nói: *"Tất cả một cuộc sống lì lợm đều đặn với ăn, ngủ, cười, nói, thứ hai, ba, tư, năm, sáu, bảy, đi học, đỗ đạt, làm quan, lấy vợ đẹp, gia đình,... đã làm nhiều ý thức chán mứa, buồn nôn". *
Hôm nay mình thấy không vui mấy. Dường như đang thấy thiếu thiếu gì đó không rõ. Buổi ăn trưa với phòng làm đầu mình ong ong. Ngủ trưa mà vẫn văng vẳng những câu nói, những cười đùa. Mình từng thắc mắc khi người ta nói nhiều một ngôn ngữ khác hơn ngôn ngữ mẹ đẻ thì người ta tư duy bằng ngôn ngữ gì? Có lẽ vấn đề này thuộc về phạm trù khoa học não bộ.
Mình hẹn với V. hôm nay. V. bảo sẽ xử đẹp mình nếu dám cho V. ăn quả lừa dối ngày cá tháng tư. Với V. thì mình đâu dám giỡn mặt. "Gái Bình Định đánh roi đi quyền", nghe là ớn rồi. Mình muốn tặng V. quyển "Thư tình gửi một người". Chắc là V. sẽ rất thích.
-
J Ngoại tuyếnToa 85
Hôm nay, nhỏ bạn ghé chơi. Mà không ai như nhỏ đó. Ghé quăng cho 2 bịch ốc bắt mình đi luộc. Nó khèo ra ngủ. Ngủ dậy là nhào vô ăn. Ăn xong quảy giỏ ra đi. Bạn nối khố thế đấy. Hết ý kiến. Hai đứa chơi với nhau từ hồi học mẫu giáo, rồi học chung suốt cho tới lớp 9. Nhà kế nhau, càng thân dữ. Năm học lớp 7, nó có "bồ". Ngày nào đi học cũng có thư của thằng ở lớp kế bên đưa. Tối về, ba mẹ nó qua nhà mình xem tivi, còn mình qua nhà nó học bài. Nói tiếng học bài cho oai chứ thực ra hai đứa hí hoáy lấy thư thằng kia ra đọc. Đọc xong cười sằng sặc. Rồi lại hí hoáy viết thư trả lời. Như hai con "khùng". Cũng may giai đoạn "khùng" đó không kéo dài.
Còn 6 ngày nữa là tới ngày mình quy y. Cuối cùng ước nguyện của mình cũng thành hiện thực. Mình chính thức trở thành con Phật. Mình tìm thầy đã nhiều năm nay. Có lần lên tận Đà Lạt để tìm. Nhưng hình như khi muốn làm việc gì cũng phải đợi đủ duyên mới thành tựu. Nếu như không có ngày mình đi xe đò về quê, mình không gặp được cô Hiền, không được cô cho 2 quyển sách của chùa thì mình không biết có 1 ngôi chùa như vậy ngay tại Sài Gòn. Và nếu mình không mắc nhiều tai ương, không cảm thấy mất tất cả thì mình vẫn còn chưa biết quay về nương tựa nơi chánh pháp. Nam mô A Di Đà Phật.
Mỗi lần online, mình đều thấy nick của U sáng đèn. U luôn on bằng Iphone4. Thấy nhớ U. Không biết sao nữa. Chắc là do cảm giác thôi. Nước Mỹ xa quá mà. Trước cùng ở Saigon, ít khi nào hai chị em gặp nhau, thường chỉ gặp vào những dịp đặc biệt của gia đình. Dạo gần đây hai chị em hay chat. Trước ngày U đi, hai chị em đã cùng nấu cơm và ăn với nhau một bữa. Y như hồi xưa khi còn ở chung nhà. Đứa nấu, đứa dọn dẹp. Bao giờ dọn dẹp cũng là phần của mình. Mình thấy U thay đổi nhiều trong suy nghĩ. U đã biết chăm sóc nhà cửa, siêng nấu ăn hơn. Có phải vì tình yêu hay là vì bản năng của người phụ nữ làm U thay đổi? Lần này U đi 3 tháng. 3 tháng sống bên cạnh một người không phải là người thân. Mình hơi lo. Mình sợ những va chạm trong cuộc sống sẽ làm U dễ nản lòng, dễ bỏ cuộc. Bởi vậy mỗi khi on mình luôn sáng nick, để lỡ U có gì muốn nói. Mình mong U sẽ hạnh phúc với sự lựa chọn này. Mình không muốn U gặp phải những điều mình đã gặp. Những điều đó thật không dễ chịu và cũng chẳng dễ dàng để vượt qua.
Trời nóng...
-
C Ngoại tuyếnToa 86
chi quy y o dau vay :) the la mot hat giong lanh da duoc gieo, chuc minh nguoi con Phat :)
-
J Ngoại tuyếnToa 87
corenthien:
chi quy y o dau vay :) the la mot hat giong lanh da duoc gieo, chuc minh nguoi con Phat :)Chị nhắn em trong yahoo í. Nhớ đọc nhe.
-
J Ngoại tuyếnToa 88
Hôm nay thấy hong dzui. Vô làm chả buồn nói chuyện như mọi khi. Đeo tai phone và lướt web. Trả lời mail, chat, nghe nhạc và đọc báo. Mình là con nghiện của báo. Đọc bài phân tích về "tư thế chính trị của TCS". Cứ đến ngày giỗ của ông thì người ta lại khơi dậy những đề tài này. Dường như họ không biết mệt khi phân tích. Mình chỉ thấy ông thật đáng thương.
"Một cô bé vì trời mưa to phải tấp vào mái hiên của quán ốc lề đường. Cô bé trạc 20, cột tóc đuôi gà, đeo kính cận, vai khoác chiếc ba lô. Trong quán lúc này có đúng 5 người khách. Một bàn gồm 1 trai 2 gái. Bàn còn lại là 2 người phụ nữ luống tuổi. Chẳng ai để ý đến cô bé vì họ mải say sưa với những món ăn hấp dẫn cùng những câu chuyện của họ. Vì bàn chật, một cô gái thảy đĩa càng ghẹ chỉ còn lá xà lách và ít nước sốt me sang chiếc bàn trống. Ngay lập tức, cô bé kia cầm cái đĩa lên, tay bốc miếng xà lách ăn ngấu nghiến. Người chủ quán bưng ra tô cơm trắng, chìa cho cô bé và nói "chờ chú chiên cá nhe". Cả bọn bàn 3 đứa ngưng ăn sững sờ nhìn. Họ thấy tay cô bé run run bốc từng nắm cơm trắng bỏ vô miệng. Họ kéo tay chủ quán hỏi "sao vậy chú?" Ông chủ nhún vai cười "thì nghe nó nói là đói, xin tô cơm trắng..." Đoạn cuối của câu chuyện là thằng con trai trong nhóm 3 đứa dúi vào tay cô bé 100k nhưng cậu cũng hiểu rằng 100k không đủ giúp cô bé giải quyết hết những khó khăn hiện tại, nó chỉ đủ để cô bé đỡ đói trong vài ngày tới."
Đây là lần thứ hai trong đời mình gặp phải cảnh khi miếng ăn người này bỏ đi thì ngay lập tức lại là phần ăn của người khác. Mình vừa thấy vui lại vừa buồn. Vui vì tình huống này giúp cho 2 đứa nhóc phòng mình nhận ra rằng chúng còn đang rất may mắn hơn nhiều kẻ khác. Buồn vì không biết rồi cô bé phải xoay sở ra sao với những khó khăn hiện tại. Liệu cô bé có tiếp tục học được không? Hay lại vì miếng cơm manh áo mà sa ngã vào vòng đời đầy cạm bẫy? Mình phải hiểu sao về vấn đề này? Quả của cái nhân tiền kiếp chăng?
-
J Ngoại tuyếnToa 89
Trốn học. Hôm nay là ngày thứ 3 mình nghỉ học trái phép. Không biết sao cảm thấy chán học. Soạn thảo văn bản. MS Word. MS Power Point. Ngày nào chả gặp hai thằng này.
Về nhà. Leo cầu thang trong trạng thái mệt mỏi. Lẩm nhẩm hát "where do I begin, to tell the story...". Vô phòng. Bật nước. Tắm. Lại lẩm nhẩm *"xin những yên bình, cho loài chim nhỏ, cao vút trời thênh thang..."
*Ăn mì gói Omachi. Trên đường về đã suy nghĩ kỹ về những "mùi vị" của các món ăn. Chả thấy muốn ăn món gì. Có khi mình như vậy. Không thèm ăn. Cái răng vẫn trở chứng mỗi khi nó muốn. Tê buốt hết hàm. Nghe anh bác sĩ giải thích rằng vì là răng khôn nên chân răng mọc lệch, có khả năng đâm vào dây thần kinh. Có trời mà biết bị cái giống gì trong đó. Chán. Chán luôn ông bác sĩ.
Mấy nay có người khều mình chat hoài mà mình giả lơ. Nói cho ai đó biết là tui còn giận đằng ấy lâu. Trả tui cái ông lùn năm xưa của tui đi. Bây giờ đằng ấy khác quá hà. Nhớ mấy câu này hông?
*Tôi rón rén đi trong giấc mơ có mùi hoa uất kim hương nàng thích
“nhón chân trên những nụ hoa”
Điều không thực tưởng như thuần thụcTôi rón rén đi trong giấc mơ êm- nơi có người yêu đứng chờ bên dòng sông ngập nắng
Người yêu của tôi mặc áo vàng, hoa trắng
Bảo dòng sông là hạnh phúc
Tôi uống cạn dòng sông chưa cảm thấy mình hạnh phúc !
Đến khi nào ta uống cạn đời nhau ..?Tôi rón rén đi mềm như sợ chạm tan người tình ảo ảnh
Nụ cười của nàng làm mùa lên sóng sánh ..
Mái tóc trôi dài- chở mây trời tháng sáu ..
Ôi mắt em bồng bềnh sương khói
Tiền kiếp nào ta còn nhận ra nhau ..Tôi rón rén đi về phía rẫy vàng rừng rực nắng
Người yêu tôi đang dạo quanh những luống cải xanh rờn hứng ấm
Nét cười, nàng mới từng ngày
Đôi chân tưởng như chưa bao giờ biết vội
Thong thả ơi ..Tôi rón rén lật tìm dư âm của những giấc mơ
Lật từng trang giấy mới
Tôi muốn nói với nàng- người yêu duy nhất
“Đoạn thứ hai trang 89 cuốn sách của chúng ta” (*)
(*)"Anh muốn nói với em rằng: "anh yêu em" nhiều lần cho đến chừng nào em còn sức lắng nghe, nhưng tất cả điều đó chỉ nhắc chúng ta một điều rằng: tình yêu thôi thì vẫn chưa đủ." -Mark
* -
N Ngoại tuyếnToa 90
ngày nào cũng như vầy rồi sao tu....
-
D Ngoại tuyếnToa 91
Đúng là đàn bà! hợ hợ
-
J Ngoại tuyếnToa 92
Sáng. Trở dậy lúc 4 giờ. Chong đèn làm bài tập. Trời ơi, chiều nay thi rồi. Hãi quá. Sợ không đạt điểm cao. Hí hí. Ngủ lại lúc 6 giờ. Nướng cho đến tận 7 rưỡi mới phắng lên công ty. Vừa kịp giờ vào làm, chỉ không kịp ăn sáng.
Em mình nó bảo sẽ đi Dalat tối nay. Mình khè nó "cháy vé rồi". Nó vẫn tỉnh bơ. Còn kêu mình đưa thêm tiền cho nó đi du hí. Éc, nhỏ này trời sập cũng không sợ. Lễ lộc gì mà ai cũng đua nhau đi chơi, bỏ tui một mình cù bơ cù bất ở nơi này. Tui nhớ Má tui quá đi.
Tối hẹn đi thăm đứa em họ. Nằm viện vì gãy 1 tay 1 chân. Chung quy cũng do bia rượu. Xét xa hơn thì là nghiệp. Chả thấy buồn mấy. Chỉ thấy tội những người phụ nữ. Hối hả vào ra bệnh viện vì nuôi con, nuôi chồng, nuôi em.
Mình thấy hài lòng khi đọc bài viết của anh Châu về vụ Hà Vũ. Anh phân tích ngắn gọn mà sâu sắc. Người trí thức là người đủ tỉnh thức để biết những gì nên, cần và không nên làm. Hâm mộ anh Châu quá đi mất.
**Về sự sợ hãi
**Tôi vốn không đặc biệt hâm mộ ông Cù Huy Hà Vũ. Những lý lẽ ông đưa ra tôi cũng không thấy có tính thuyết phục đặc biệt. Nhưng với những gì xảy ra gần đây, ông thể hiện mình như một con người không tầm thường. Như Hector người thành Troy, như Turnus người Rutuli hay như Kinh Kha người nước Vệ, ông Vũ không hề sợ hãi khi phải đối mặt với số phận của mình. Những nhân vật huyền thoại này đã làm mọi thứ để được đối mặt với số phận, để hoàn thành sứ mệnh của mình trong cuộc đời này.
Đối diện với ông Vũ là những người bắt ông bằng hai bao cao su đã qua sử dụng, là phiên tòa nửa công khai, nửa bí mật xảy ra ngày hôm qua và là ông quan tòa từ chối thực hiện thủ tục tố tụng để tránh tranh luận về nội dung những bài viết, chứng cớ về những việc được cho là vi phạm pháp luật của ông Vũ. Có cố tình làm mất thể diện quốc gia, chắc cũng khó mà làm hơn mấy ông bà này. Nghĩ mãi tôi cũng chỉ tìm ra hai cách lý giải. Khả năng thứ nhất là họ muốn làm nhanh cho xong việc. Trong trường hơp này, họ rất xứng đáng được truy cứu trách nhiệm. Khả năng thứ hai là ông quan tòa sợ phải đối mặt với những lý lẽ của ông Vũ. Trong trương hợp này, rất nên tạo điều kiện cho ông ta chuyển sang công tác khác, phù hợp hơn. Không thể lấy sự cẩu thả và sự sợ hãi làm phương pháp bảo vệ chế độ.
Trích blog Thích Học Toán
-
J Ngoại tuyếnToa 93
Bây giờ mình đã là con Phật. Được cấp giấy chứng nhận lộng kiếng hẳn hoi. Có đến chùa vào những ngày này mới thấy được quy mô và cách tổ chức công việc của chùa. Thật không dễ dàng để đưa vào trật tự gần 2000 con người với các hoạt động đi đứng, ăn uống, tu tập. Thế mà quý thầy đã làm được. Kể cả việc tổ chức giữ xe và bãi xe cho các xe lớn chở Phật tử ở tỉnh khác đến. Giảng đường thì lo lớn, đẹp đẽ, uy nghiêm với sức chứa hơn 1000 người, có máy lạnh, có camera thu hình, có TV 100 inches để phát hình ở hai bên. Văn phòng luôn có người trực để giải đáp các thắc mắc của Phật tử kể cả trực tiếp và điện thoại. Khu vực kinh sách thì quản lý chặt chẽ việc đọc thử, lấy phiếu mua, thu tiền, giao sách. Nhà chùa phục vụ ăn sáng và ăn trưa cho tất cả các Phật tử và người đến thăm chùa. Điều làm mình ngạc nhiên nhất là nhà chùa ứng dụng công nghệ thông tin khá mạnh. Sáng đăng ký quy y, chiều có giấy chứng nhận in tên mình thật đẹp. Nếu mình muốn tìm một vị Phật tử nào đó đang làm công quả ở chùa thì cứ việc đến văn phòng, đọc Pháp danh hoặc tên tục, văn phòng sẽ tìm thấy hồ sơ của người Phật tử này trên máy tính. Mua kinh sách thì ghi nhận việc bán hàng bằng phần mềm và tự in biên lai thu tiền. Quả là đáng cho người ta khâm phục về công tác điều hành.
Mình đang muốn đổi tên nick. Mình muốn trở về cái nick cố hữu của mình từ hồi nào đến giờ. Được là chính mình vẫn hơn, mình không hợp với tên một loài hoa. Hoa hiền lành quá, mong manh quá. Còn mình thì trên net chưa bao giờ hiền. Lượm lại hai bài thơ cũ, một kỷ niệm của thời quậy phá.
Tự họa chưn dung

Đờ wan du hét chính là tui
Mặt mũi tèm lem tóc rối nùi
Mắt hí răng hô da bánh mật
Chưn lùn cổ ngắn dáng đười ươi
Mê trò quậy phá khè thiên hạ
Vọng thú ngao du ngắm đất trời
Chẳng thích nâng khăn cùng sửa túi
Cuộc đời như rứa mới là dzuida1uhate

**Ai vậy nè? ***Dáng nàng tha thướt đến nhà tui
Áo lụa dây tơ thắt mấy nùi
1 đóa khoe hình thanh nét liễu
Ức chàng mê giọng ngọt mùi ươi ()
Hài hoa thoăn thoắt chao nghiêng đất
Án bút nghênh ngang phá động trời
Tê tái trong lòng bao mặc khách
E dè chẳng biết cứ cười dzui**Ái Hoa **
(*) trái ươiHaiz, đọc lại thì thấy mình đúng là vuốt râu hùm. Dám ra tử vận ngay câu thực. Đã ngỡ đối phương sẽ thất thủ ai ngờ trên đời có trái ươi, không những vậy, người ta còn bắt nick mình nhốt vào những chữ cái đầu dòng, ý thơ thì ngầm trách không coi ai ra gì. Đau quá là đau, phục quá là phục.
Hôm nay mình vô blog của anh Châu không được. Blog đã chuyển sang chế độ riêng tư. Chắc vì cái bài viết đang được bàn tán ì xèo mà anh phải đóng cửa. Thấy hơi hẫng nhưng cũng chẳng mấy ngạc nhiên.
À, mình tạm xem như không còn giận ai kia nữa. Vì người ta dẫn chứng biện chứng nhiều quá. Nào là "em chà đạp anh, dìm hàng anh, không bao giờ công nhận anh", "khi ai đó giận mình là vì để tâm vào mình nhiều", "anh muốn em cảm thấy được chiều chuộng", "em không hiểu anh" bla bla... Nếu ai kia trả tui ông lùn của tui hồi xưa thì lần này hết giận. Còn ngược lại, tui po po xì forever.
Về trường xưa kiếm thầy. Thấy bài viết cuối cùng của thầy là tháng 08/2010. Hơi chột dạ. Từ đó đến nay hơn nửa năm mà sao thầy không có bài viết mới? Thầy bận hay có chuyện chi? Thầy ơi, có người nhớ iu woa nà.
-
H Ngoại tuyếnToa 94
Bấm trả lời không được vậy cưng? Nó cứ chạy ra cái bảng trả lời nhanh, xong rồi viết dài là biên smất?
-
J Ngoại tuyếnToa 95
"Anh-chẳng-để-làm-gì
Em không ai thèm rước..."Anh rớt xuống đây rồi, em có vớt anh không? :laypa:
Chữ ký hay quá hen. Coi chừng tui đó nha ông Hai. :cluebat:
**
** -
J Ngoại tuyếnToa 96
Thầy mình dạo này viết truyện chưởng. Sao lại có người giỏi thế không biết. Thi phú thì đã thuộc bậc thượng thừa. Dùng ngay thể thơ khó nhất để lồng vào đủ thứ trò chơi chữ. Thầy hỏi mình có muốn học làm thơ lại không? À, chắc chắn là học rồi. Dù gì thì cũng chưa tốt nghiệp. Ba năm rồi còn gì. Tuy rằng mình có thể làm một bài thơ hoàn chỉnh, niêm luật, đối, cách dùng bằng trắc từng vị trí không sai nhưng chưa "ngon lành cành đào". Vẫn gượng gạo sao sao đó. Mình cảm thấy vậy. Ba năm không đụng, câu chữ cũng chai cứng. Haiz, kỳ này về nhà Má lại phải đem quyển Văn Đàn Bảo Giám và Nhập Môn Phật Học về. Mỗi lần nghĩ đến dọn nhà với đống sách là ngán.
Nghe bài Má Hồng Đà Lạt. Giữa Tâm Đoan và Cẩm Ly thì mình chọn Tâm Đoan. Mình có cảm tình với Tâm Đoan "má bầu nhìn lâu muốn nhéo" hơn. Nhớ lại ấn tượng của mình với một cô bé Đà Lạt cách đây không lâu. Nét xinh xắn, nhìn là thấy "yêu" liền của cô bé gây cho mình sự chú ý đặc biệt. Cô không trang điểm, mà có lẽ không cần vì những đường nét trên mặt tuyệt vời quá rồi, da lại trắng như trứng gà bóc. Tóc cột xéo, hơi quăn, buông hững hờ trên vai. Khi cô cười thì bừng sáng cả căn phòng, sáng át cả nét ngăm đen xấu xí của anh chàng Ấn Độ bên cạnh. Nếu cô không phát biểu ý kiến vào những phút cuối cuộc họp thì có lẽ mình không nghĩ cô là người Việt Nam và cũng không nhận ra cô là người Đà Lạt. Cô cao ráo và đẹp như diễn viên, mà giống diễn viên xứ Kim Chi cơ. Lúc ấy mình thầm nghĩ, mẫu đàn ông nào sẽ phù hợp với cô? Cô có tất cả: tuổi trẻ, sắc đẹp, sự thông minh, học thức vả cả tiền bạc nữa. Một người con gái như vậy sẽ cần điều gì để cuộc sống hoàn hảo hơn?
Có lẽ sẽ mất nhiều thời gian mình mới tìm lại được cảm xúc với Đà Lạt. Những cảm xúc khi đi lang thang một mình, cà phê một mình, ngồi bên bờ hồ một mình. Khi người ta càng già đi thì cảm xúc mơ mộng, lãng mạn bị thay thế dần bởi sự chai cứng, khô khan của những vết sẹo cuộc sống.
*Chiều khuất nắng bước trên đồi,
Âm thầm nghe lá rơi
Làn gió cuốn xuyến xao buồn
Ru hàng thông cô đơn
(Quốc Dũng)
*
Sự cô đơn là cảm giác vĩnh cửu mà người ta có được khi ở Dalat. Nó không làm người ta buồn vời vợi khi nhớ về, chỉ là cảm giác nao nao, nhớ da diết, muốn tìm lại, muốn thỏa mãn chính mình. Đà Lạt vẫn ở đó, cảm xúc vẫn nơi đó, chỉ có con người là thay đổi. -
J Ngoại tuyếnToa 97
Mình đang mắc hội chứng "cuồng vì NBC". Có lẽ vậy. Bài gần đây nhất, anh phân tích vụ CHHV. Càng đọc càng thấy thấm thía. Ngôn từ giản dị mà dụng ý thâm sâu. Từ ngày anh đóng blog, mình "trực chiến" trong bbc để theo dõi tin tức về anh. Nhưng, chẳng có gì ngoài những lời bàn tán trái chiều nhau. Mong có ngày tái ngộ cùng anh. Thầm chúc anh mọi điều may mắn.
***Tạm biệt **
-
*Chùa Thích Học Toán tạm đóng cửa từ ngày hôm qua. Bần đạo cáo lỗi với bạn bè vì hành động đột ngột này.* *Nhờ vào cái sân chùa này, bần đạo đã có chỗ để chia sẻ những suy nghĩ của mình với bạn bè, và đổi lại bần đạo cũng đã học được rất nhiều từ các bạn. * *Mỗi ngày đi qua, cái nhu cầu làm mới lại mình bằng sự tĩnh lặng trở nên cần thiết hơn. * *Vậy bây giờ là thời điểm để dừng lại và suy nghĩ. Không thể dừng lại mà không nói một lời chia tay.* *Hẹn có ngày tái ngộ,* *Thích Học Toán *
-
-
J Ngoại tuyếnToa 98
Cuối tuần. Giải quyết xong một số việc tồn đọng. Thấy thơi thới. Má mình dặn phải ăn chay, đi chùa ngày rằm. Ăn chay thì được mà đi chùa thì hơi hơi lười biếng. Mình bảo mình bận đọc sách, bận học bài, haha... Má đành chào thua. Mà thực ra mình muốn có thời gian đọc sách thật. Mỗi lần đi thư viện, nhìn hàng hàng kệ sách, thấy mình nhỏ bé trước kiến thức nhân loại.
Ăn cơm chay. Mình nhớ hoài tiệm cơm chay Hiển Đạt với món đậu hủ non chiên xả ớt nóng giòn. Chao ôi là ngon. Tiếc rằng chủ quán đã nghỉ bán. Mà hễ chỗ nào mình vừa phát hiện ra ăn ngon thì một thời gian sau thấy dẹp tiệm. Thiệt ngộ.
Hôm nay BBC đăng bài của tác giả Huệ Đăng nói về bài viết chỉ trích NBC. Khá hay. Mình thích ai có suy nghĩ giống mình về anh NBC. Hehe. Huệ Đăng nghe như pháp danh của đệ tử Phật môn, cũng giống như mình, tên pháp danh bắt đầu bằng chữ Liên.
Đang suy nghĩ về quyển sách sẽ tham gia chương trình trao đổi tại "Secret Garden". Sách của mình thì nhiều nhưng quyển nào cũng có mộc. Tặng người ta sách có mộc có sao hông ta? Mà hình như phải viết gì đó đại loại như "tặng bạn, kỉ niệm...". Éc, giống cái thửa lưu bút ngày xanh quá đi mất.
-
J Ngoại tuyếnToa 99
Chân trái mình hơi có vấn đề. Nó làm mình phải thay đổi một số thói quen. Cân nhắc chuyện thể dục thể thao trong quỹ thời gian nhỏ hẹp 24 tiếng. Sau nhiều lần suy đi tính lại, mình quyết định đi bơi vào sáng chủ nhật. Phải nói là rất khó khăn khi thức dậy trước 6 giờ, vác ba lô ra khỏi nhà. Không dễ tí nào. Kể ra bơi buổi sáng tốt hơn nhiều so với buổi chiều. Vừa vắng vẻ, không khí lại mát mẻ, nhân viên ở hồ cũng niềm nở vui vẻ. Có mấy cô lớn tuổi, lâu lâu nhìn mình cười. Nhiêu đó thôi cũng thấy đời phơi phới. Kẹt nhất là lúc vừa bước lên khỏi nước. Mệt muốn xỉu, mắt hoa đi, tay chân run, bung đói ngấu nghiến, não cạn năng lượng. Biết là bơi buổi sáng sẽ gặp tình trạng này nhưng cũng chẳng thể ních đầy bụng rồi bơi. Ăn hay không ăn đều dở như nhau. Đành chấp nhận điều này để đạt điều kia. Cũng giống như việc chấp nhận sự khó nhọc, nguy hiểm hoặc cái chết để đổi lấy tự do.
Dạo này mình hay nghe Elvis. Thích nhất buổi tối, ngồi nghe "Changing Partner" hay "Are you lonesome tonight". Nghĩ đến điệu Waltz. Thấy sự êm đềm, lả lướt về ngự trị. Thấy mình bớt khô khan với cuộc sống được tính toán trên từng giờ từng phút. Tuy không bằng những năm hoa mộng, suốt ngày chỉ biết nhạc và thơ, nhưng cũng được xem là tạm hợp với mong muốn của mình. Bớt ở trên mây, bớt lãng đãng với những suy nghĩ thiếu thực tế. Biết chạm chân vào đất để thấy cuộc đời có thể rất đẹp nhưng cũng có thể rất tồi.
Lắc lư, lắc lư, lắc lư ... I gotta know.
*"Ôi sao thấy anh cần em
ngày đêm cô đơn ơi hỡi trái tim
thì xin em hãy cứ cho anh về
để cho anh long đong theo em, long đong theo em mãi mãi nhé..."*(http://mp3.zing.vn/bai-hat/Sao-Bay-Gio-Elvis-Phuong/ZWZABOWE.html)
-
N Ngoại tuyếnToa 100
em rất thích những bài viết của chị.nó rất hay và sâu sắc.em chúc chị luôn luôn vui vẻ..