Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
-
D Ngoại tuyếnToa 181
Tui thấy bà mí là độc địa, trù gì mà những 12 cái, tui thì tui trù 1 cái = nắm tay thôi! Haiz, đọc xong cho mượn mí! hí hí - nghe có vẻ hấp dẫn, mà chưa đi PT nữa àh?
-
J Ngoại tuyếnToa 182
NIÊN THIẾU
Thuở ấy mây non gió rất mềm
Nắng vừa ấm đủ mọng môi em
Nụ hôn mừng tuổi ngon mùi Tết
Anh bảo em rằng mới tháng giêngTiếng trống đình vang tự sớm mai
Xuân em còn hứa hẹn lâu dài
Hồn nhiên thức trắng canh tam cúc
Anh bảo em rằng sang tháng haiGánh hát chèo đêm tận xóm xa
Đưa em đi dưới ánh trăng ngà
Khi về hoa bưởi thơm mùi nhớ
Anh bảo em rằng qua tháng baChân sáo đường quê vẽ hẹn hò
Bồi hồi ngọn cỏ ngậm sương mơ
Vô tình tay nắm tay khăng khít
Anh bảo em rằng đang tháng tưÍt quá mỗi ngày một bận thăm
Thật gần mà vẫn cứ xa xăm
Chửa chiều đã ngỡ sao quên mọc
Anh bảo em rằng sắp tháng nămAnh bảo em nhiều, đếm hết hông
Những lời tháng sáu có mưa giông
Những câu tháng bảy heo may lượn
Tháng tám tình xanh, tháng chín hồngAnh vỡ lòng yêu cuối tháng mười
Đóa hôn tháng một cháy bùng môi
Tháng mười hai gọn vòng tay ấm
Ấy lúc hồn anh biết rã rờiDuyên Anh (1974)
-
J Ngoại tuyếnToa 183
Nghe nhạc thấy ngồ ngộ. Làm sao lại có thể: "lòng bàn tay mở ra tròn xoay/anh nhìn tay mà thấy được lòng em" nhỉ? Thơ quá đi mất, mộng mị quá đi mất. Dù gì cũng cám ơn bài nhạc, nghe để mà cười vu vơ.
-
J Ngoại tuyếnToa 184
Khi không có việc nhiều để làm thì chán nhưng việc nhiều thì lại rối ren, chẳng biết làm cái gì trước cái gì sau bởi vì cái gì cũng đang trong trạng thái 'urgent'. Tử vi nói mình là người của công việc có lẽ đúng. Đến công ty trước 7 giờ và ra về lúc 9g. 14 tiếng một ngày. Kể cũng ghê gớm thật đó, tuần này mình đã bắt đầu có thời khóa biểu ở trường. Nếu kéo dài tình trạng này có lẽ mình bị đuổi học mất. Phải tìm cách thôi.
Mưa vẫn nặng nề. Mình nghe rõ tiếng mưa đập vào ô cửa kiếng. Tháng Bảy mưa ngâu là vầy đó hả? Thằng Mập xạo ke. Mình than mưa to nó nói 'mưa ngâu mà'.
Đầu tháng mình sẽ đi Huế. Mình chưa đến Huế bao giờ. Trong đầu mình giờ trống rỗng, chẳng biết sẽ làm gì với những ngày ở Huế. Thật sự bây giờ mình chẳng ham thích đi đâu hết, có cái gì đó thật vô cảm trong con người mình. Lần trước đi biển, nằm trong phòng ngó thẳng ra bãi biển trước mặt. Mình cứ nhìn mãi cái xa xăm tít tắp trời và nước đó, thấy mông lung quá. Cảm giác dường như mọi thứ là không có thật, thời gian thì cứ trôi đi một cách bất tận và lòng người sao quá chênh chao.
-
J Ngoại tuyếnToa 185
Hôm nay là một ngày làm việc cật lực và không có thời gian đến đổ quạu. Nhưng hôm nay cũng là ngày mình đưa ra nhiều quyết định táo bạo nhất. Khà khà.
-
J Ngoại tuyếnToa 186
Ngày đầu tuần chẳng ra làm sao. Ngủ mãi cho đến 9g mà không hề hay biết gì. Đến lúc mở mắt nhìn đồng hồ thì điếng hồn. Đi trễ không thành vấn đề nhưng việc đang chất như núi. Điên quá đi mất.
Dạo này lười đọc sách ghê đi. Mười lần cầm mấy quyển của Marc Levy, Guillaume Musso là 10 lần bỏ cuộc khi chỉ được vài trang. Cũng chẳng hiểu sao nữa. Thấy nhạt. Không đủ kiên nhẫn để đọc tiếp.
Có 2 người rủ rê đi Dalat cuối tuần sau. Lại suy nghĩ về Dalat. Giờ này chắc mưa nhiều và lạnh lắm. Nếu đi trên phố chắc là phải đút tay vào túi áo. Tự dưng nhớ rõ mồn một những lần đi học về mà trời mưa nhè nhẹ. Nhớ con dốc Duy Tân có hai cha con ông bán chè giống nhau như đúc. Hồi đó nhớ đến từng vị trí mỗi cửa hiệu trên đoạn đường này. Một năm hơn rồi nhỉ? Cảm xúc của dường như chưa đủ đầy để mong muốn trở lại. Mà nếu trở lại thì sẽ lại lặng lẽ như đã từng làm nhiều năm về trước, để một mình hưởng trọn vẹn cái tôi với Dalat, cảm nhận Dalat với tất cả mọi giác quan mà không sợ bị pha tạp.
Đang nhớ rất nhiều cái mùi Dalat đã từng cất làm của riêng. Khi nào nỗi nhớ đủ lớn, ta sẽ gặp lại mi. Sẽ chẳng lâu nữa đâu.
-
B Ngoại tuyếnToa 187
Phải công nhận là đông tiền có giá trị, đồng tiền có thể mua đạo đức, lương tâm không chỉ một người mà còn nhiều người. Vì đồng tiền mà bán đi tình nghĩa máu mủ ruột rà. Quả là đồng tiền có ma lực và con người không thể giữ được lập trường vì cái lợi trước mắt mà mù quáng tương lai lâu dài. Thật ghê sợ bởi quyền lực của đồng tiền, thật đáng buồn và không thể nào tả nổi nỗi đau này.