Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
-
J Ngoại tuyếnToa 21
Hi Chị, nước đổ chưa? :D
Hôm nay, IT cảnh báo mình đang xài quá dung lượng ổ cứng cá nhân. Thế là buộc phải đi dọn dẹp. Mở từng folder, xem xét và giải quyết từng em một. Mình đúng là kẻ ham lưu trữ. Cái gì cũng lưu. Đủ thứ trò. Mấy bài người ta chửi nhau ỏm tỏi trên diễn đàn cũng lưu. Thiệt khổ thân tui! Nhưng cũng nhờ đi dọn ổ cứng mà nhìn thấy lại “một thời đã xa”. Nào là thơ, nào là mail, nào là nhạc. Có những thứ nhìn lại thấy tim đập lỗi nhịp và nhanh tay nhấn phím del. Nhưng cũng có những thứ mình muốn giữ để thỉnh thoảng tìm về chút hoài niệm xa xôi.
Th. gọi cho mình vào ngày đầu năm mới. Mình khá ngạc nhiên khi nhận được phone. Hai đứa lại ngồi cafe vỉa hè cùng một đám con gái đầy cá tính như ngày xưa. Th. hỏi mình sắp được gả chưa? Mình cười. Th. nói tuổi này rồi mà chưa có chồng thì xem xác suất lấy chồng là ít lắm. Mình cũng cười. Th. nói “tham gia hội của Th. đi”. Mình cười tiếp. Suy nghĩ vài giây Th. lại bảo “thôi ở vậy cho khỏe”. Mình càng cười nhiều hơn. Ừ, không biết có ở vậy hay không nhưng mình đang ngại va phải một mối tình duyên nào đấy. Cảm giác e dè vì không muốn mất đi sự tự chủ, tự tin vốn dĩ một người độc thân luôn sẵn có. Và cả niềm tin nữa. Lo ngại niềm tin sẽ lại đổ vỡ, sẽ lại bóp nát trái tim mình, khiến mình hụt hẫng. Giờ đây, mình chỉ cần sự bình yên trong tâm hồn. Mình có công việc, có mục tiêu phấn đấu, có sở thích cá nhân, cả cá tính và bản ngã nữa. Mọi thứ cần phải được tôn trọng và mình không muốn bất kỳ ai xâm phạm vào những thứ đó. Mình không muốn ai đó làm đảo lộn cuộc sống của mình. Mình khá giống Th. ở đoạn đường tình cảm. Những va vấp của Th. cũng là những va vấp của mình. Th. đủ trải đời để hiểu mình. Xét theo mức độ tinh tế thì chưa khi nào mình bì kịp Th. Hai đứa đã từng thân hơn cả người yêu vì hiểu được nhau ở chiều sâu của tâm hồn nhưng ở phần con người thì lại không thể. Mình từng ước có một người đàn ông nào đó đạt đến độ tinh tế giống như Th. Nhưng liệu có phải rằng Thương Đế cấu tạo nên người đàn ông để cho họ có những khiếm khuyết mà chỉ có người phụ nữ mới lấp được vào những chỗ khiếm khuyết ấy. Người ta vẫn nói trên đời không có sự hoàn hảo. Con người cũng không hoàn hảo. Và mình cũng chẳng hề hoàn hảo. Thế thì, mình cứ sống hồn nhiên như mình đã từng, tội gì phải gượng ép mình để rồi người khổ nhiều nhất cũng là mình cơ chứ?
-
J Ngoại tuyếnToa 22
Sáng nay, tình cờ đọc được mẩu thông tin thú vị:
Trong cuốn sách "7 loại hình trí thông minh", trên cơ sở phân tích những bằng chứng liên quan tới não và học thuyết về phân loại trí thông minh của TS. Howard Gardner, TS.Thomas Armstrong, tác giả cuốn sách, đã mô tả 7 loại hình trí thông minh của con người như sau:
1-Trí thông minh logic toán: Đây là loại trí thông minh liên quan tới con số (toán học) và mối quan hệ logic giữa các sự vật. Những người có trí thông minh này thường làm việc trong lĩnh vực liên quan tới con số (toán, vật lý, hóa học, ngân hàng, tài chính...)
2-Trí thông minh ngôn ngữ: Đây là loại trí thông minh liên quan tới năng lực sử dụng ngôn ngữ. Những người có trí thông minh này thường là nhà văn, nhà thơ, nhà báo, các nhà nghiên cứu trong lĩnh vực xã hội...
3-Trí thông minh không gian: Những người có trí thông minh này thường làm việc trong lĩnh vực nghệ thuật như kiến trúc, hội họa, điêu khắc, địa chất, vật lý thiên văn...
4-Trí thông minh cơ thể: Đây là loại trí thông minh liên quan tới vận động của thân thể thường có ở những vận động viên thể thao, nghệ sĩ múa...
5-Trí thông minh âm nhạc: Loại trí thông minh này thể hiện ở khả năng nghe nhạc, ghi nhớ nhanh giai điệu, sáng tạo ra các bản nhạc...
6-Trí thông minh về nội tâm: Thể hiện ở khả năng khám phá chiều sâu của bản thân...
7-Trí thông minh trong tương tác cá nhân: Những người có năng lực quan hệ với mọi người, nắm bắt được suy nghĩ của người khác, giỏi hợp tác, tập hợp mọi người, lãnh đạo...
Mặc dù phân chia như vậy, TS Thomas Amstrong cũng khẳng định một người có thể sở hữu nhiều loại trí thông minh, điều này lý giải tại sao có những người xuất sắc trong nhiều lĩnh vực.Nhìn vào sự phân loại này thì mình chẳng thuộc loại thông minh nào. Sự thông minh ngày nay không còn ở kiến thức tích lũy mà là kỹ năng. Mình thiếu kỹ năng sống. Một sự thật buồn.
Mình nghe lại những bài Uyên Linh hát trong Idol. Nghe cô hát Take me to the river mà thấy muốn đập bàn, muốn lắc lư. Cảm giác tương tự như nghe Don't let me down của The Beatles. Có lẽ như nhiều người nhận xét, cách cô hát và trình diễn đã chạm vào cảm xúc của khán giả. Mình đã thấy nhòe nơi mắt khi xem cô hát Chỉ Là Giấc Mơ. Thật tuyệt vời! Nhưng mình lại đang hoài nghi rằng liệu có phải cô chỉ xuất thần khi thi thố? Nếu chỉ nghe thì cảm giác không thấy đặc biệt lắm bằng xem trình diễn. Dù sao thì cũng đáng tự hào rằng người Việt Nam hoàn toàn có thể hát những bài nhạc tiếng Anh bằng chất giọng người bản xứ. Anyway, we are proud of you, Uyen Linh!
-
J Ngoại tuyếnToa 23
Giận điên người. Cảm giác được nội tâm đang gào thét nhưng buộc phải kiềm chế. Kiềm chế vì “một sự nhịn chín sự lành” “giận mất khôn”. Nhưng liệu rằng có nhịn hoài được hay không? Hay một ngày nào đó lại sẽ vỡ òa? Mở Don’t let me down nhưng không thoát được sự khó chịu đang vây bủa. Bực thật!
-
N Ngoại tuyếnToa 24
Jasmin:
Giận điên người. Cảm giác được nội tâm đang gào thét nhưng buộc phải kiềm chế. Kiềm chế vì “một sự nhịn chín sự lành” “giận mất khôn”. Nhưng liệu rằng có nhịn hoài được hay không? Hay một ngày nào đó lại sẽ vỡ òa? Mở Don’t let me down nhưng không thoát được sự khó chịu đang vây bủa. Bực thật!bình tĩnh chị ơi, cái gì cũng có hướng giải quyết.....tối đi trà sữa với em đi, hihi!
-
D Ngoại tuyếnToa 25
Bà Jas mà gào thì trông làm sao nhỉ? ngộ [ngố?] phết! hí hí. Bà ra Hàn Thuyên gào toáng lên cho chúng nó sợ.
-
J Ngoại tuyếnToa 26
Đa tạ nhị vị đã còm mén, xin báo cáo là "I'm ok now"
Buồn ngủ. Nhìn màn hình máy tính thì thấy mắt cay xè nhưng nằm xuống lại không ngủ được. Ghét nhất những lúc như thế này.
Hôm qua đi Đồng Tháp. Về nhà nằm ngủ mà trong đầu cứ vẫn còn hình ảnh của đồng lúa lúc xanh lúc vàng đang lướt qua vùn vụt. Rồi những phố thị, dải phân cách của đường cao tốc, những chiếc cầu cứ đan xen lẫn lộn. Chuyến đi có thể gọi là khá thành công vì cốp xe được chất đầy nem chua. Dễ có đến gần 300 chiếc. Mình sắp biến thành con buôn. Đi học thì buôn bánh tráng, đi công tác thì buôn nem. Chả biết có duyên buôn bán hay không nhưng những đợt buôn này thì toàn phi lợi nhuận, có khi lại thâm cả vốn.
Trên vnexpress hôm nay có một bài với tựa đề "Khó lấy chồng vì quá thông minh". Cái tiêu đề làm mình buồn cười. Đàn ông thật mâu thuẫn. Họ thích kết hôn với những người ngờ nghệch nhưng lại muốn một đàn con hoàn hảo. Đại loại như là "đẹp giống em, thông minh giống anh". Nhưng khi con cái hư hỏng thì họ lại có câu cửa miệng "con hư tại mẹ". Mẹ không thông minh thì làm sao có thể giáo dục con cái trở thành kẻ hơn người được? Một khía cạnh khác là nếu đàn ông thích lấy vợ không thông minh thì càng cho người ta thấy sự thiếu bản lĩnh. Và tất nhiên, người phụ nữ thông minh họ sẽ chẳng thấy thỏa mãn khi ở bên cạnh người thiếu bản lĩnh đàn ông. Ông bà nói "nồi nào vung nấy" cấm có sai.
-
N Ngoại tuyếnToa 27
I agree with your opinion!
-
J Ngoại tuyếnToa 28
Dạo này vnexpress đăng khá nhiều bài của độc giả viết về đề tài nước Mỹ. Mình thích cụm từ "The American Dream". Ngày trước mình cũng từng chăm chỉ theo dõi cuộc thi "Viết về nước Mỹ" đăng trên Việt Báo. Sau thì trang vietbao bị firewall, thế là "giữa đường gãy gánh tương tư". Bạn mình ở Mỹ copy bài vô mail cho mình được mấy kỳ. Hôm nọ đi nhà sách thấy tuyển tập những bài đoạt giải cuộc thi "Viết về nước Mỹ". Thì ra bây giờ văn hóa của người Việt tại Mỹ lại được phổ biến ở Việt Nam đến vậy. Không chừng sắp tới có cả live show Paris by Night ở Sài Gòn. Hơ hơ... không biết người ta sẽ diễn những gì trong show ấy nhỉ?
-
N Ngoại tuyếnToa 29
Trên vnexpress hôm nay có một bài với tựa đề "Khó lấy chồng vì quá thông minh". Cái tiêu đề làm mình buồn cười. Đàn ông thật mâu thuẫn. Họ thích kết hôn với những người ngờ nghệch nhưng lại muốn một đàn con hoàn hảo. Đại loại như là "đẹp giống em, thông minh giống anh". Nhưng khi con cái hư hỏng thì họ lại có câu cửa miệng "con hư tại mẹ". Mẹ không thông minh thì làm sao có thể giáo dục con cái trở thành kẻ hơn người được? Một khía cạnh khác là nếu đàn ông thích lấy vợ không thông minh thì càng cho người ta thấy sự thiếu bản lĩnh. Và tất nhiên, người phụ nữ thông minh họ sẽ chẳng thấy thỏa mãn khi ở bên cạnh người thiếu bản lĩnh đàn ông. Ông bà nói "nồi nào vung nấy" cấm có sai.
**Nghịch lý
Người ta bảo cô này đáo để
Đáo để và sắc sảo thường đi đôi với nhau
Người ta bảo cô kia hiền
...Hiền từ và nhẫn nhục thường đi đôi với nhau
Người ta khen cô nọ thông minh
Thông minh và nhạy cảm cũng thường đi đôi với nhauAnh kén vợ ở cặp phạm trù nào?
Em không biết.
Em chỉ thấy phần nhiều những người đàn bà ngơ ngác
Thường gặp may hơn những kẻ thông minh.Nguyễn Thị Hồng Ngát**
-
J Ngoại tuyếnToa 30
Sáng nay "cãi cọ" với chồng con bạn. Chung quy cũng tại quyển "Rừng Na Uy". Ổng nói ổng không thèm đọc mấy quyển này bằng tiếng Việt vì đọc tiếng Việt không hay bằng tiếng Anh (mà hông biết ổng đã đọc tiếng Anh hay chưa?!). Mình nói ổng nên đọc tiếng Nhật là hay nhất. Tiếng Nhật dịch qua tiếng Anh thì khác gì với tiếng Nhật dịch qua tiếng Việt? Với mình thì các bản dịch chuyển thể sang Việt ngữ sách của Haruki đều ổn. Mình vẫn cảm được cái hay, sự sâu lắng trong từng câu chuyện và đôi khi mình bắt gặp cả lối dùng từ rất điêu luyện. Nhiều người bảo mình nên thi vào khoa xã hội, đại loại là báo chí hay văn chương hoặc triết học nhưng mình chỉ cười. Đối với mình, những món đó có thể tự học được và chúng cũng chỉ làm cho cuộc sống thêm tí hương hoa chứ chẳng nên quẳng cuộc đời vào đấy. Vì chúng chẳng có chuẩn mực gì để đo lường. Nếu mình viết bài phù hợp với xu thế đám đông thì mình có ăn, ngược lại thì đói. Sự sáng tạo phụ thuộc vào ý thích của người khác thật không an toàn tí nào. Đó là lý do mình quyết định đi theo tự nhiên từ ngày bước vào cấp III và đến giờ cũng vậy. Mình luôn muốn nghề nghiệp phải gắn liền với sự tính toán, sự logic. Nếu ai đó cho rằng mình là người tính toán thì cũng chẳng sao cả. Nếu họ sinh ra và lớn lên không có anh chị em, họ tự một mình kiếm sống ở những thành phố xa lạ và xung quanh là đủ thứ hình hài xấu tốt lẫn lộn thì họ có tư duy mình không? Không chừng sẽ còn "tính toán" chặt chẽ hơn mình nhiều ấy chứ.
-
J Ngoại tuyếnToa 31
Nhặt một bài khá sâu sắc từ vnexpress để chiêm nghiệm lại suy nghĩ của chính mình.
'Cái tôi' và 'cái ta'
Trò chơi xếp nhà của cha con tôi vẫn diễn ra như thường khi. Gia Linh – con gái tôi rất thích trò này. Có một điều hơi khác trong buổi tối hôm qua là cô bé nhất quyết không cho tôi đụng tay – “ Ba để Linh xếp nhà”. Hôm sau hỏi cô giáo mới vỡ lẽ: cô giáo tổ chức cuộc thi xem bé nào tự xếp mô hình nhanh nhất. Thế mới biết “cái tôi” của con gái đang hình thành, mặc dù chỉ mới 2 tuổi 3 tháng.
Chợt suy nghĩ vu vơ về “cái tôi” và “cái ta” (tạm gọi như vậy không biết có trong từ điển không nữa ?).
Nhà người bạn có đám tang, tôi đến giúp một tay, việc chẳng gì nặng nhọc, đơn giản là nhận đồ phúng điếu (vòng hoa, trái cây…) sắp xếp đúng vị trí. Nhưng chính tại đây lại thấy được “cái tôi” trong thực tế: tiếng xe máy nhà đối diện vẫn ầm ầm nổ máy, bóp còi inh ỏi…. lạc lõng, cẩu thả chen lẫn vào không gian có tiếng khóc, có mùi nhang khói và những lời nguyện cầu. “Cái tôi” hình như đã quá đà, “cái tôi” chỉ biết gia đình tôi, không gian của tôi mà trong đó có những “cái tôi” khác. Nghe đâu, nhà ấy là một gia đình trí thức.
**Nhớ thời xưa khi tôi còn học lớp 6, nhìn Thầy giáo kính cẩn nghiêng mình, bỏ mũ khi đám tang một người xa lạ rước ngang qua, “cái tôi” của Thầy đã hòa chung vào “cái ta” của cuộc đời. Thưa Thầy, con vẫn nhớ mãi phút giây ấy để dạy con của mình. **
Cuộc thi “Vietnam Idol 2010” đã khép lại nhưng dư âm của nó vẫn chưa dứt. Những lời bàn xôn xao về cô ca sĩ đã lay động hàng triệu trái tim người nghe, nhưng những lời phát biểu của các ca sĩ đàn anh, đàn chị mới đáng bàn hơn cả, hình như đâu đó trong lời nói của họ phảng phất “cái tôi” không thể chối bỏ được. Nỗi đau vấp váp trên đường đời, cái sĩ diện nhà nòi như những mũi kim chích vào chính họ, “cái tôi” của họ không thể hòa lẫn vào “cái ta” dù là rất ít.
Xin được nói về “vòng đời” của những tờ vé số: Các công ty xổ số vẫn tiếp tục công việc kinh doanh của mình: phát hành, quay số…. Đội quân bán vé số ngày càng đông, giá trị tờ vé số cũng tăng tỷ lệ với giá trị thưởng, nhưng tội nghiệp nhất là những cụ bà, cụ ông vẫn hàng ngày rảo bước “Cô, chú mua vé số”, lưng của họ còng hơn vì quãng đường đi phải dài hơn. Thế mà họ vẫn miệt mài mưu sinh, “Cái tôi” không cho phép họ ngửa tay xin tiền. Xin hãy trân trọng họ.
“Cái tôi” là bản năng. Con tôi muốn tự mình xếp ngôi nhà của bé cũng là một điều tự nhiên thôi. Nhưng con gái à, “Cái tôi” vừa là động lực giúp con vững bước trên đường đời, nhưng đôi khi nó chính là cái làm con lạc lõng giữa cuộc đời.
Hãy cố gắng hài hòa giữa “cái tôi” và “cái ta” con nhé.
Hiền Nguyễn
-
J Ngoại tuyếnToa 32
Tối. Tan học. Rờ-mọt của ai đó đứng đầy cổng trường. Nhớ tựa đề bài thơ của thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên "Chở em đi học trường đêm" rồi mỉm cười vu vơ. Chẳng rõ thời nay sự đón đưa có còn lãng mạn như thuở nào? Rồi lại nhớ những câu thơ của thi sĩ Nguyên Sa trong một bài nào đó không rõ tên:
*"Tôi đợi em từ 8 giờ
Bây giờ đã 9
Có lẽ đã 9 giờ 5 phútTôi không đếm thời gian bằng đôi mắt say mê của người biển lận đếm bạc vàng rồi cất vào tủ sắt
Nhưng chắc em biết rằng thời gian đợi chờ - đợi chờ một người yêu- bao giờ cũng trôi qua rất chậm..."*
Miên man với dòng ký ức Nguyên Sa. Cảm thấy ươn ướt mắt khi nhẩm lại bài thơ Nga:
"Và em nhớ không, chúng mình đã hỏi nhau:
Tại sao phải làm lễ tơ hồng
Tại sao phải nhờ người ta buộc chỉ vào chân
Khi tay em đã vòng ra đằng sau lưng anh
Khi tay anh đã vòng ra đằng sau lưng em
Người ta làm thế nào cắt được
Bốn bàn tay chim khuyên!..."
...*"Em sẽ cười phải không em
Vì không ai cấm được chúng mình yêu nhau!...
Không ai cấm được anh làm những câu thơ anh thích
Không ai cấm được anh làm cả bài thơ
Với một chữ N
Với một chữ G
Và với một chữ A
Người ta có thể đọc một câu, hai câu, hay cả ba
Người ta có thể không thích
(thì người ta không thích một mình)
Nhưng người ta không cấm được anh yêu bài thơ của anh"(Nga)
*
Tại sao một bài thơ cầu hôn lại có thể buồn đến vậy?Và ở một bài khác, một người đàn ông đã trách móc cô tình nhân hời hợt của mình một cách nhẹ nhàng mà đau đến ngàn đời:
*"2. Ðừng nói đến tình yêu trong tâm tưởng.
Anh xin em nếu chẳng gối đầu trên tay anh thì cũng đừng giam đôi cánh tay to của loài dã điểu.
Nếu bước chân anh chẳng được theo em thì hãy mặc con tuấn mã chạy trong rừng.Trong ngôi nhà ký ức dù em đặt anh giữa gian phòng chọn lọc, trong khu vườn kỷ niệm dù em cho anh miếng đất ưu tiên, tất cả với anh vẫn chỉ là nghĩa trang tình ái.
Ðừng nói tới những câu thơ cũ với hình ảnh đôi chim liền cánh, cuộc hẹn hò kiếp sau, sự tưởng nhớ thường xuyên trong xa cách.Em dư biết giá trị liều thuốc an thần của những bài thơ nói về tình yêu kiếp khác, sao còn bắt anh chèo thuyền trong ảo tưởng ?
Em dư biết cha mẹ sinh ra anh vốn là một đứa con hư chẳng biết tôn ai làm thần tượng, sao còn bắt anh tìm một chỗ ngồi riêng biệt cho em?
Sao nỡ bắt anh về ẩn náu trong khu rừng kỷ niệm để loài thú cô đơn tiêu hao thân thể.
Những tế ào úa mòn sẽ chẳng đủ nuôi loài ròi trong bữa tiệc thần kinh..."(Bài Giã Biệt)
*
Mình thích thơ Nguyên Sa cũng như ai đó từng tuyên bố thích thơ Vi Thùy Linh. Giá trị giới tính được tôn vinh thì hỏi ai mà chẳng thích cơ chứ? -
J Ngoại tuyếnToa 33
Tối qua lại có chuyện. Mình thấy buồn vì cứ toàn xảy ra những chuyện làm cuộc sống xáo trộn và tâm lý bất ổn. Mình khóc. Con em hỏi trong giấc ngủ chập chờn: “Gì á chị?”. Mình nạt nó: “Chị bị nghẹt mũi chứ gì”. Người ta bảo khi có chuyện ấm ức thì nên khóc để giải tỏa. Người hay kìm nén cơn giận sẽ có hàm răng và bàn tay rất xấu. Dĩ nhiên, mình sợ xấu. Thà khóc còn đỡ hơn. Đôi khi mình cố gắng để mạnh mẽ nhưng ở đâu đó, phần yếu đuối vẫn tồn tại một cách ngang nhiên đến phát cáu. Mình muốn giam nó lại, khóa bằng khóa 5 số, để nó mục rữa trong sự quên lãng.
Khi người ta thương ai đó bằng tình cảm chân thành thì mãi mãi sẽ khó để quên đi. Lúc buồn nhất mình thường nghĩ đến nhân vật Naoko của Haruki. Sự ám ảnh về cái chết làm cô sống lây lất như một bóng ma vất vưởng và cuối cùng cũng tìm đến cái chết. Mình đã từng bần thần cả ngày khi nghe tin một cô bạn net tự sát. Mình đọc nhật ký của cô ấy từ ngày cô ấy còn sống. Mình không hiểu chuyện gì xảy ra xung quanh cuộc sống của cô ấy nhưng có gì đó rất nặng nề. Mình muốn chia sẻ với cô ấy nhưng từ net đến đời thực là khoảng cách quá lớn. Mình cũng không hiểu tại sao một người giỏi giang, xinh đẹp, thông minh, có công việc rất tốt lại chọn kết liễu đời mình như vậy. Sau cái chết của cô ấy, mình đã nghiệm ra một điều rằng “nếu ai đó tự sát nhiều lần mà không thành công thì họ sẽ có 1 lần được toại nguyện”. Cái chết của những người tự sát luôn là sự ám ảnh những người còn sống cho đến khi họ từ giã cõi đời.
-
N Ngoại tuyếnToa 34
vậy là em biết rồi, em giống chị ở điểm dễ bị ảnh hưởng từ 1 người khác :) vui vẻ chị nhé, đừng bận tâm quá nhiều! iu chị!
-
J Ngoại tuyếnToa 35
Hôm nay là sinh nhật Má. Mình đã gửi tin nhắn chúc mừng sinh nhật nhưng giờ này chắc Má đang ngủ. Sáng mai mình sẽ gọi điện thoại sớm.
Mình là đứa con duy nhất của Má nhưng mình không là một đứa con ngoan. Mình bướng. Lý do lớn nhất của sự bướng là vì muốn vùng khỏi sự kiểm soát của Má. Khi bước qua tuổi 28 mình mới nhận ra rằng tính cách của mình vừa giống Ba mà cũng vừa giống Má. Giống hết từ cái xấu lẫn cái tốt. Mình muốn sửa những cái xấu nhưng sự thực không dễ chút nào. Người ta nói cha mẹ sinh con trời sinh tính là không đúng. Mình nghiệm ra rằng tính cách con người sẽ phụ thuộc ít nhất 70% vào môi trường sống và sự giáo dục.
Mình không được dạy nhiều về cách sống lẫn cuộc đời. Ba chỉ nói với mình những vấn đề vô thưởng vô phạt như địa lý, tự nhiên, lịch sử. Đến giờ mình vẫn còn nhớ cách Ba giảng cho mình hiểu về hiện tượng nhật thực, nguyệt thực trong khi mình chỉ mới là học sinh tiểu học, chưa được học về địa lý. Những câu chuyện về người ngoài hành tinh và quân đội Mỹ làm mình say mê nhiều nhất. Còn Má mình thì tập cho mình thói quen đọc. Hằng tuần Má nhờ Ba đạp xe đi mua báo Khăn Quàng Đỏ về cho mình. Mỗi khi đi Sài Gòn, Má mua cho mình cả lố truyện thiếu nhi đạt giải thưởng Văn Học Tuổi 20. Má không nói đọc nhiều có tác dụng gì, chỉ đơn giản là Má không muốn thấy mình đọc truyện tranh như các bạn. Nhưng thường cái gì càng cấm thì người ta sẽ càng làm. Mình vẫn mua truyện Sôn Gô Ku và Dũng sĩ Héc man mỗi tuần, giấu sau quyển tập để mở phòng khi Má có đi ngang cũng thấy mình đang nằm học bài.
Má mình là người đọc rất nhiều. Đầu mục sách chính là tạp chí kiến thức ngày nay. Mỗi ngày Má đều đọc báo Tuổi Trẻ và Thanh Niên. Đến giờ mình không hiểu vì sao Má chẳng bao giờ giải thích cho những câu thắc mắc của mình mà toàn chỉ sang Ba. Sau này mình nghiệm ra rằng Má mình không hề thích bàn hay tranh luận những vấn đề thuộc phạm trù vĩ mô. Cả những vấn đề thuộc về triết lý hay quy luật cũng vậy. Năm 23 tuổi, mình hỏi Má về thi sĩ Nguyên Sa. Má nói rằng không thích thơ Nguyên Sa vì ổng là một giáo sư triết học. Mình nói “triết hay mà Má”, Má phẩy tay “nhức đầu”. Mình nhận ra Má không muốn đào sâu sự suy nghĩ cho những vấn đề có vẻ trừu tượng. Chỉ những lần mình tranh luận với Ba về chính trị thì Má sẽ về phe mình. Má nói “Ba mày thấm nhuần mấy bài diễn văn của Trung Ương rồi”. Mình lăn ra cười. Đó là cái thời xa xưa khi mình vừa chập chững bước ra thế giới bên ngoài. Còn giờ đây, tuổi 30 đã sắp ập đến với mình. Ba Má đã già hơn rất nhiều. Má cũng thôi không đọc sách báo vì mắt kém. Ba cũng ít ra vườn vì sức khỏe yếu. Cuộc sống của mình giờ thuộc về nơi khác, suy nghĩ, thói quen, cách sống của mình cũng không còn là con bé của Ba Má như thuở nào. Nhưng có rất nhiều kỉ niệm về gia đình mà mình sẽ vẫn chực khóc khi nhớ về. Đó là ngày đầu tiên mình biết viết. Má dạy mình viết chữ i ngắn, mình khoe Ba. Ba khen làm mình thấy vui, viết liền tù tì cả trang giấy. Đó là những ngày sinh nhật mình hằng năm, bốn giờ sáng Má khều mình dậy. Má nói giờ này là giờ con sinh ra và mình luôn có những món quà mà mọi đứa hàng xóm thời đó đều ganh tị.
Còn hai tuần nữa mình sẽ về với Ba Má. Mình sẽ ở lại thật lâu, lâu nhất mà mình có thể. Mình không muốn cuộc sống tất bật này cuốn đi những gì quý giá nhất đối với mình.
Má sẽ làm cà ri gà cho con ăn như đã hứa nhe Má. Con thương Má nhất trên đời! I love you, Mama!
-
U Ngoại tuyếnToa 36
hi chị !!!
cái còm men này chả có liên quan gì tới cái topic này hết trơn á .. nhưng mà em có 1 câu hỏi muốn hỏi chị lâu ùi mà chưa có dịp .. chắc củng do 2 chị em ít nói chuyện ..
hôm bửa tình cờ có nghe chị làm bên CNTT mà em củng không chú tâm lắm .nhưng mà bửa ngoài bệt mới thực sự biết chị làm theo ngành CNTT thiệt.mà củng ngồi tâm sự với chị luôn là em củng muốn theo CNTT .. muốn theo đồ họa mà lại muốn biết thêm 1 tí về lập trình ,, tức là em củng dc gọi là theo CNTT chị nhỉ ...
nhưng mà em củng ko hiểu nổi e nửa chị à .. ngồi riết bên cái máy tính .nhiều khi em chả nhận ra được bản thân mình là ai .. em thích học văn .. thích viết văn nhưng khi quyết định theo ngành này chì sao bản thân em như khô đi .. cảm xúc chai lì hết cả .. nhiều lúc muốn viết 1 cái gì lắm cơ mà nghỉ hoài chẳng thể viết nên 1 câu cú cho ra hồn nửa .. sao mà dạo này bản thân e hay gắt gỏng . đụng gì củng bực mình .. dù chỉ nhửng chuyện không đâu .. ngồi viết entry mà đọc hoài củng ko thành ý nửa ..em chả tin CNTT là 1 nghề khô khan .. nhưng qua thời gian thì em vẩn ko tin CNTT là 1 ngành khô khan mà chỉ khiến mấy người đang theo CNTT chai lì cảm xúc.
chị lại khác.em củng có topic riêng ..nhưng nó phai mờ theo năm tháng bởi vì em ko biết mình phải viết gì nửa chị ạ .. viết ra chỉ toàn lời khô khan cứng nhắc ...giờ em phải làm sao hả chị .. bạn bè .. đôi khi cả người thân nửa củng theo nhửng lời nói nặng của e mà ra đi hết cả .. bản thân e ko muốn thế nhưng em lại ko kiểm soát dc .. giờ em phải làm sao chị??? ..em ko muốn cảnh bạn bè củng ko mà người thân thì củng chẳng có đâu .. -
J Ngoại tuyếnToa 37
Hi Unknown,
Những suy nghĩ của em về bản thân mình mà em đã chia sẻ thì chị có thể hiểu được phần nào. Sự ưu tư của tuổi trẻ khi bị mất phương hướng. Nếu chị nói rằng chị đã mất phương hướng trong suốt khoảng thời gian từ khi trưởng thành đến cách đây 6 tháng thì em có tin không? Chị tin con người ta thành hay bại ở đời 50% là do số phận và 50% là do bản thân mình. Nếu đường đời quá êm đềm thì cũng không đủ để tạo sức bật. Người hời hợt cũng không đủ để thành công lớn. Muốn thành công thì bản thân người đó phải có tham vọng và khả năng lĩnh hội kiến thức. Muốn thực hiện được tham vọng thì phải có mục tiêu, kế hoạch cộng sự kiên trì.
Nếu em đang học chuyên ngành về văn chương hoặc xã hội thì để có thể viết tốt, viết hay, cách đơn giản nhất là đọc nhiều, quan sát nhiều, hiểu mọi chuyện theo tư duy của riêng mình. Nếu có dịp rảnh rỗi thì em có thể tìm đọc những quyển của dịch giả Nguyễn Hiến Lê "Luyện văn", "Tôi tự học" của Thu Giang Nguyễn Duy Cần, "7 thói quen của người thành đạt" của Steven Covey để trau dồi thêm kỹ năng bản thân. Ngoài ra, em có thể đọc thêm quyển "Hiểu về trái tim" của tác giả Minh Niệm. Đây là một quyển rất hay về những triết lý sống ở đời, tuy được viết bởi 1 vị hòa thượng nhưng rất sát với thực tế cuộc sống thường ngày. Nó sẽ giúp em có thể yêu thương gia đình, bạn bè và nhìn mọi việc theo 1 lăng kính nhẹ nhàng hơn.
Chị làm trong ngành CNTT nhưng không có nghĩa là chị là người có thể ngồi coding hay biết IT network hoạt động như thế nào. Chị chỉ là người đi bán dịch vụ liên quan đến coding và IT network. Thật ra khô khan hay không là do suy nghĩ của chính mình và cách mình lĩnh hội kiến thức. Chị vẫn thường trêu mấy anh IT chỗ chị làm là "Đừng dại mà yêu dân IT/Tụi nó khô khan lãng mạn gì" nhưng chị đã bị "trả đũa" khi anh chàng trưởng nhóm IT "phun" ra một tràng thơ Chế Lan Viên và mỗi lần có dịp nói chuyện thì đề tài văn chương, xã hội là đề tài muôn thuở nói hoài không hết. Chị đánh giá cao người có thể am hiểu nhiều lĩnh vực và chị tin chắc những người này sẽ thành công trên con đường sự nghiệp khi mà họ có sự sâu sắc và tinh tế trong cách nhìn nhận xung quanh. Tuy nhiên, thành công còn phải phụ thuộc vào nhiều kỹ năng khác và cả sự may mắn.
Chị không là người thành công nên chị cũng không thể cho em lời khuyên để thành công hay làm gì là tốt nhất. Nhưng có câu này, chị chôm từ 1 quyển sách học Anh Văn của Trung Quốc, chị nghĩ nó thích hợp với tất cả mọi người: "If you believe in your heart, in anything you do, there is nothing in this world that can stop you".
-
U Ngoại tuyếnToa 38
cám ơn chị rất nhiều.Nhửng lời chị nói rất có ý nghĩa với em.không phải chỉ bây giờ . em sẻ cố^^!.
-
J Ngoại tuyếnToa 39
Hôm nay mình gặp một chị bác sĩ xinh đẹp, dịu dàng, lịch sự hết chỗ nói. Tuy chỉ trao đổi ngắn gọn chưa đầy 10 phút mà mình có cảm tình đến mức mình nghĩ ước gì mình thông minh hơn, mình sẽ học y khoa để giống chị. Mơ mộng thì vậy chứ hễ thấy máu, thấy kim tiêm mình đã muốn xỉu, làm sao mà khoác áo blouse trắng được ha.
Nhờ internet mình hiểu hơn về bệnh của mình. Không nghiêm trọng lắm nhưng sẽ không còn "enjoy happy life" được như trước. Mình buộc phải kiêng ăn nhiều thứ. Mà nếu bác sĩ không dặn kiêng thì mình cũng chẳng dám đụng mấy món đồ ăn đó vì sau khi ăn sẽ thấy hậu quả ngay. Khi bắt đầu có sự lão hóa người ta mới biết trân quý sức khỏe của chính mình. Đọc vài bài trên internet để tìm nguyên nhân bệnh nhưng chẳng có gì là rõ ràng. Mình thấy dấu hiện bệnh đã lâu nhưng mình không hiểu và nghĩ nó là một chứng bệnh khác. Người Việt Nam vẫn thường tự chẩn đoán và tự kê toa cho chính họ. Hành động tự mài dao để giết chính mình. May mà mình chưa đưa dao lên cổ.
-
J Ngoại tuyếnToa 40
Hôm nay có cớ lang thang net vì được nghỉ học. Đọc đủ thứ, cả mấy bài công, phụng trên vnexpress. Khiếp! Sao người ta rảnh thế. Chia sẻ để hiểu nhau hơn chứ cần gì phải so sánh gà, công hay phụng. Người ta ở Mỹ mà chia thành gà, công, phụng thì ở Việt Nam chắc toàn se sẻ, cuốc lủi hay bìm bịp quá.
Xem bói trên net. Bói số theo tên. Ék, mình số 2 cơ đấy. Mà số 2 thì đường tình duyên toàn gặp bọn độc đoán không đấy. Úi giời! Thế có khổ cho tôi không. Ở giá mịa nó cho dồi.
Hôm nay mình ăn nói "lưu manh" nhỉ. Nếu ai có nói mình khùng thì mình sẽ bảo *"tớ uống 3 viên thuốc cho buổi tối rồi đấy nhé". *Ăn nói như thế cũng chả sao. Mình cóc cần sợ ai nói gì. Hôm nay ngày 17 tháng 01. Ba ngày nữa sinh nhật tên "lưu manh" có dấu răng trong trái tim. Không biết hắn dạo này thế nào? Chắc vẫn ổn và vẫn "lưu manh". Hôm rồi dọn kệ sách, mình tống cổ hết những quyển liên quan đến thơ và truyện, vậy mà vẫn giữ mấy quyển của hắn. Ờ thì đồ quý, có chữ ký hoa hòe hoa sói phải giữ để lâu lâu giở ra nhớ (hổng có thương) một người dưng.
Đọc mấy bài về Tết. Gợi nhớ những kỷ niệm còn thời đốt pháo. Mình vừa thích vừa sợ pháo. Nghe tiếng pháo thấy rộn ràng, nghe mùi thuốc pháo thấy hay hay, nhìn xác pháo thấy bâng khuâng nhưng đi ngang mấy đứa chơi pháo là mình sợ. Mình thường cố đi thật lẹ để tụi nó không cho nổ pháo hoặc quăng pháo chuột vô người. Tụi mất dạy! Mình vẫn chửi như thế. Kể ra lúc nhỏ mình khá dữ dằn dện. Nào là hét, nào là dọa méc thầy méc cô khi có đứa nào chọc mình (toàn lũ con trai chọc thôi). Năm học lớp 5, mình quánh nhau với thằng ngồi kế bên rồi hai đứa bị cô cho ăn roi. Ék, thế mà lớn lên mình lại một thời là người hắn theo đuổi cơ đấy. Giờ thỉnh thoảng hắn vẫn gọi cho mình kể lể chuyện vừa mới cho vợ một cái bạt tai. Ék, mình mà là vợ hắn thì cái bạt tai ấy chắc dành cho mình. Mà biết đâu khi mình lấy hắn, người ăn bạt tai không chừng là hắn ấy chứ, hê hê.