Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
  1. Nhà ga
  2. Đồi Mộng Mơ
  3. Góc thơ văn
  4. Tạp bút
  5. Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
Vé lưu niệm · Đà Lạt Hoa
Đã soát vé 12.11.2010 Vé số DLH-2010-8067

Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm

Hành khách
Jasmin
Khởi hành
12.11.2010
Sân ga
Tạp bút
Lên lịch Đã ghim Đã Khóa Đã chuyển
Trả lời
  • Trả lời như chủ đề
Đăng nhập để trả lời
Chủ đề này đã bị xóa. Chỉ người dùng có đặc quyền quản lý chủ đề mới được xem.
  • J Ngoại tuyến
    Jasmin Hành khách
    Toa 1

    Một tuần nữa lại trôi qua thật nhanh. Mình đang đi gần về với mình của 3 năm về trước. Tính cách và thói quen. Thời gian cùng những trải nghiệm làm con người ta già đi theo từng ngày đồng thời cũng trưởng thành hơn theo từng ngày.

    Mình vẫn chưa hoàn thành bảng tuyên ngôn sứ mệnh bản thân. Có lẽ, một trong những cái gạch đầu hàng của nó sẽ là ‘viết ra suy nghĩ ít nhất một lần mỗi tuần’. Hy vọng mình có thể giữ cho những “lời tuyên thệ” vận hành một cách có kỷ luật.

    Hoài nghi về thế giới xung quanh làm mình dường như xa cách với tất cả mọi người. Mình thấy có điều gì đó chưa bao giờ thật sự được thỏa mãn. Người ta nói: “Giang sơn dễ đổi, tri kỷ khó tìm”. Có lẽ đúng. Đó cũng là lý do vì sao mình hay suy tư khi xem xong một bộ phim về xã hội hay đọc xong một quyển tiểu thuyết thấm đẫm sự bi kịch của cuộc sống. Mình luôn tìm thấy sự đồng cảm trong đó vì ở một vài tình huống, nó chính là những cảm xúc mà mình đã có trong quá khứ và cả trong hiện tại.

    Cuối tuần. Khoảng thời gian mình thấy tuyệt diệu nhất. Không báo cáo, không email, không kế hoạch, không lớp học để thả hồn bay bổng theo những trang sách. Cũng giống như Ngô Bảo Châu và "Có người bạn đợi ta trên kệ sách":

    • Đọc để chiêm nghiệm lại thực tế.
    • Đọc để thấy mình cần sống lương thiện hơn.
    • Đọc để nhìn mọi sự việc theo lăng kính nhẹ nhàng hơn.

    Thứ Sáu, Tuần thứ 2, Tháng 11.

    đã sửa lại vé · · bởi
    Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
      1
    • D Ngoại tuyến
      dieuphong Hành khách
      Toa 2

      chiếm 1 chỗ làm tuần ký hả bà? hề hề....đôi khi không nên quản trị quá tốt cuộc sống của mình!

      đã sửa lại vé · · bởi
      Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
        2
      • J Ngoại tuyến
        Jasmin Hành khách
        Toa 3

        dieuphong:
        chiếm 1 chỗ làm tuần ký hả bà? hề hề....đôi khi không nên quản trị quá tốt cuộc sống của mình!

        Một cách để tránh rủi ro thôi

        đã sửa lại vé · · bởi
        Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
          0
        • J Ngoại tuyến
          Jasmin Hành khách
          Toa 4

          Thứ Sáu, Tuần thứ 3, Tháng 11, 19 giờ 50 phút.

          Hôm nay mình cúp học. Công việc. Mưa. Lười.

          Mình đếm hơi thở. Bức bối. Nặng nhọc. Tập trung vào đếm và thở thật chẳng dễ.

          Mọi sự đau khổ có lẽ từ si mà ra. "Si thì sanh ra tham, tham không được thì sanh ra sân". Tự xét lại bản thân. Mình khổ vì cái si nào nhiều nhất?

          "Tiên trách kỷ, hậu trách nhân". Mình làm người khác đau khổ nhưng mình lại suy nghĩ ngược. Hối hận khủng khiếp bởi sự u tối.

          Thèm 1 ly cafe Trung Nguyên số 5, thật đặc cafe và sữa. Huhu, lại si nữa rồi!

          đã sửa lại vé · · bởi
          Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
            0
          • J Ngoại tuyến
            Jasmin Hành khách
            Toa 5

            Thèm cafe kinh khủng. Cũng chẳng rõ từ khi nào mình gắn bó với cafe đến thế. Không hiểu nỗi thèm này có giống như người ta thèm thuốc lá? Mình có nghĩ đến việc sẽ thử hút thuốc lá nhưng không rõ hút thuốc có bị cho là phạm vào năm giới luật của người Phật tử hay không? Mình sẽ hỏi anh mình điều này.

            Mình vẫn chưa thở và đếm được. Mình tự làm theo như thầy Thích Thanh Từ dạy trong sách. Anh mình cũng chỉ cho mình "buông bỏ" để thở và đếm tự nhiên nhưng mình vẫn thấy nặng. Có lẽ trên đời này, người kiên nhẫn với mình nhất chỉ là anh mình thôi. Từ suốt mấy năm qua, mình toàn gây chuyện. Mỗi lần có chuyện là mỗi lần "ôm đầu máu" về khóc kể. Bắt đầu từ những chuyện lặt vặt cỏn con cho đến chuyện động trời liên quan sinh tử. Anh nói mình "quậy" quá. Có lẽ vì nhìn thấy được tính mình như vậy mà mấy năm trước anh cản khi mình nói muốn quy y Tam Bảo. Đến bây giờ thì anh lại bảo "chúc mừng em vì khởi tâm hướng Phật quy y Tam Bảo". Có lẽ sự giác ngộ còn phải đợi đủ duyên. Mình biết ơn anh vì đã dìu dắt mình trong suốt những năm qua. Có những lúc mình tưởng mình đã đủ khôn, đủ lớn để tách khỏi sự nâng đỡ của anh nhưng thực tế là mình vẫn té, vẫn vấp ngã.

            Nếu đứng trước giá sách với nhiều quyển khác nhau thì mình sẽ chọn sách của Haruki. Không hẳn mình hâm mộ Haruki như nhiều người khác, mình đọc Haruki chỉ vì ông đã bằng cách này hoặc cách khác mô tả đến tận cùng nỗi cô đơn trong sâu thẳm tâm hồn con người. Mình thấy ông đã giải mã được điều đã ám ảnh mình trong suốt khoảng thời gian bắt đầu nhận thức được xung quanh cho đến khi trưởng thành. Mình đọc "Rừng Na Uy" với sự đồng cảm sâu sắc cho những cái chết trong đó, những cái chết ở lứa tuổi 17. Mình vẫn luôn thắc mắc vì sao người ta tự tìm đến cái chết? Cô đơn ở mức nào thì người ta có thể chết? Mình đang đọc quyển "Xứ sở kỳ diệu tàn bạo và chốn tận cùng thế giới". Mình đọc nó với một tâm thế khác "Rừng Na Uy" và "Phía Nam Biên Giới, Phía Tây Mặt Trời". Mình đọc để thưởng thức sự tài hoa của văn chương chứ không còn ở mức cảm nhận sự cô đơn. Điều đó có nghĩa rằng giờ đây mình không còn cảm thấy sự cô đơn là quan trọng, mình đã giải hóa được cô đơn bằng không sanh không diệt.

            "No Death No Fear".

            Thứ Tư, Tuần thứ 4, Tháng 11.

            đã sửa lại vé · · bởi
            Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
              0
            • N Ngoại tuyến
              nguoi_ngoai Hành khách
              Toa 6

              có người muốn bỏ cuộc chơi hay sao vậy? đời nguoi_ngoai cũng đơn độc lắm, nhưng không cô đơn...I enjoy my solitude....

              đã sửa lại vé · · bởi
              Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                0
              • J Ngoại tuyến
                Jasmin Hành khách
                Toa 7

                Mình bị giựt ba lô tối qua. Mình không thấy giận, chỉ buồn chút ít và hơi tủi thân. Mình đã khóc. Có lẽ vẫn chưa buông bỏ được cái tôi nên khóc và chắc cũng vì bẩm sinh là phái yếu nên mau nước mắt. Về nhà nằm suy nghĩ thấy cuộc sống nhiều người còn chìm trong sự đau khổ quá. Mình thấy người giựt đồ của mình khổ. Do nhu cầu cuộc sống nên họ nảy lòng tham đồ của người khác. Và khi giựt được rồi thì đồ lại không có giá trị để quy đổi.

                Mình “mất” ba lô nhưng bù lại mình ngộ “được” nhiều điều khác. Những điều mình ngộ lại thật sự có giá trị đối với mình trong lúc này.

                Ranh giới nào giữa sự được mất?

                Thứ Năm, Tuần thứ 4, 16:41.

                đã sửa lại vé · · bởi
                Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                  0
                • J Ngoại tuyến
                  Jasmin Hành khách
                  Toa 8

                  Một tuần chạy marathon và đôi lúc vì muốn hoàn thành việc này mà phải bỏ việc kia. Mình sẽ chết vì tính cầu toàn.

                  Ai cũng nói mình ốm. Dường như chuyện ốm mập luôn là điều khiến người ta hay phát biểu nhất thì phải.

                  Tuần này mình học môn mới. Thầy giảng rất vui, cả lớp cười nghiêng ngả từ đầu đến cuối buổi. Mình có cảm giác tựa như đang đi xem hài kịch. Hơi nhảm một tí. Anyway, I don't care!

                  Anh mình nói mình có suy nghĩ giống Alexandre đại đế. Thật ra mỗi khi anh nói mình giống ai đó thì là một cách khéo léo để chọc quê hoặc khuyên răn. Cũng giống như lần nào đó anh nói mình móc áo len giống "Đông Phương Bất Bại" rồi cười ha hả để mình tò mò tìm đọc bằng được bộ "Tiếu Ngạo Giang Hồ". Đọc xong rồi thì... bla bla tức điên.

                  Mình không nghĩ rằng mình giống Alexandre. Ổng thích đem quân đi đánh nhau còn mình thì thích mở mang kiến thức. Việc đánh các nước khác thì có giới hạn còn kiến thức là vô hạn. Tham vọng trong bể kiến thức thì có gì giống với tham vọng trong chiến tranh?

                  Mình vẫn đang đọc Haruki. Có lẽ lần này mình đọc Haruki chậm nhất. Càng đọc càng thấy ngưỡng mộ tài của dịch giả. Gãy gọn, súc tích, dùng nhiều từ rất đắt.

                  Kệ sách của mình đang quá tải. Mình quyết định chia tay một số. Có lẽ là lĩnh vực thơ, tiểu thuyết và triết học sẽ được di dời trước tiên.

                  Dạo này mình thấy ngán những gì được lập đi lập lại. Ngán những buổi cơm trưa gượng ép khi câu chuyện trong bàn ăn chỉ quanh quẩn việc nêu lên sở thích hưởng thụ vật chất của các cá nhân. Mình có quá lập dị hay không khi mà mọi thứ đều vận động quay quanh sự tiêu thụ của con người thì mình lại đi theo xu hướng giảm tiết tất cả?

                  Chiều nay mình đi dọc theo con phố từ nhà sách Khai Trí sang nhà sách Nguyễn Huệ. Mình thấy khoan khoái khi thả bộ một mình như vậy giữa trung tâm Sài Gòn. Nhìn khách bộ hành là một sự lý thú. Nghe người khác nói tiếng Anh với mình và mỉm cười với ý nghĩ "hình như mình không giống người Việt Nam" cũng là một sự lý thú.

                  Mình vừa recover được danh sách liên lạc lưu trong hande. Mình thấy một số điện thoại quen tưởng đã mất theo chiếc phone cũ. Bấm phím gọi. ".../Sorry, this phone is not allow". Mới đó mà 7 tháng 02 ngày.

                  Xmas is coming. Nhớ Tùng mùa Giáng Sinh 2008 da diết.

                  Chủ Nhật, tuần I, tháng 12

                  đã sửa lại vé · · bởi
                  Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                    0
                  • J Ngoại tuyến
                    Jasmin Hành khách
                    Toa 9

                    Björn hỏi mình về chuyện riêng tư mà đã quá nhiều người hỏi và mình cũng quá ngán phải trả lời. Trả lời một người Việt Nam thì dễ hơn so với trả lời một người nước ngoài. Câu chuyện dài hơn một năm chỉ có thể tóm gọn bằng một câu tiếng Anh đơn giản "I need to be my own". Cũng chẳng hiểu tại sao J lại hỏi về vấn đề đó, nó quá riêng tư và phạm đến sự riêng tư của người khác đâu phải là văn hóa của những người Tây Phương như J. Dù sao, câu an ủi của J cũng làm mình thấy "happy" đôi chút: "You are a nice looking girl, very easy to find a new one". "Danke schön, J".

                    Thứ Tư, Tuần II, tháng 12

                    đã sửa lại vé · · bởi
                    Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                      0
                    • J Ngoại tuyến
                      Jasmin Hành khách
                      Toa 10

                      Bỏ được cục đá đeo trong người từ hôm chủ nhật xuống, thấy nhẹ nhõm hẳn. Đôi khi mình không được phép quá hiền lành và nhường nhịn. Chỉ hiền với người xứng đáng được đối xử hiền lành và nhường nhịn với người xứng đáng nhận được sự nhường nhịn. Thêm bạn là bớt kẻ thù nhưng cũng phải có trường hợp không cần những người bạn tự cho mình là cao hơn người khác và tỏ thái độ coi thường người khác mặc dù người khác chẳng làm gì động chạm đến lợi ích của mình.

                      Hôm nay có tin vui. Sắp có khả năng nhận được một dự án lớn mà tưởng đã bị rớt. Thì ra làm ngành này đòi hỏi sự nhẫn nại. Thành quả không thể thấy trước mắt mà đôi khi phải chờ đợi thật lâu.

                      Bị khách hàng ép giá quá nhiều nên bây giờ mình cũng học được cách đi ép giá người khác. Ừ, thì cũng đâu có gì quá đáng lắm đâu. Mình biết ngành dịch vụ thì % lời là bao nhiêu mà. Ép nhưng không để người khác phải lỗ vốn. Mà nếu người ta lỗ vốn thiệt thì người ta cũng đâu có chịu để mình ép. Hmm, đôi bên cùng có lợi, haha.

                      Một ngày vui.

                      Thứ Năm, Tuần II, Tháng 12.

                      đã sửa lại vé · · bởi
                      Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                        2
                      • J Ngoại tuyến
                        Jasmin Hành khách
                        Toa 11

                        J bị tai nạn tối qua sau khi rời farewell party của công ty cũ. Nghe tin mà thấy rụng rời. Đúng là “chỉ mành treo mạng có hay ai”.

                        Phòng mình hôm nay trang trí Noël với những chủ đề “thời thượng”: Mùa đông không lạnh, Chiếc khăn gió ấm, Giấc mơ tuyết trắng... Mình chợt nhớ đã từng rất ngạc nhiên khi ai đó mở bài “Chiếc khăn gió ấm” từ computer của mình. Huy Hoàng đã viết “tôi đã ngỡ rằng sự khác biệt có thể làm nên những thú vị cho tình yêu” nhưng mình phản đối ý nghĩ đó. Nên thận trọng với những sự khác biệt dù là nhỏ nhất.

                        Tình cờ đọc một bài viết về “phụ nữ hiện đại”. Cảm thấy rất vui vì thật lâu mới có một bài bênh vực phụ nữ đến vậy.

                        Tôi ủng hộ cách sống của phụ nữ hiện đại.

                        Thực sự, phụ nữ cá tính cũng thú vị thật nhưng nhiều khi cũng mệt mỏi. Nếu bạn hiện đại, sống theo phong cách Tây, bạn sẽ thấy họ rất dễ chịu, thú vị khi nói chuyện và đương nhiên rất bình đẳng trong cách cư xử vì khả năng vượt qua nỗi buồn của họ rất nhanh. Bạn sẽ chẳng bận tâm đến chuyện cô ấy “ăn miếng trả miếng” với bạn. Bạn sẽ chẳng tự ái khi cô ấy luôn “sửa gáy” bạn. Bạn cũng sẽ chẳng thiếu tự tin khi cô ấy thông minh và giỏi hơn bạn. Và bạn cũng chẳng xấu hổ khi cô ấy kiếm tiền nhiều hơn bạn. Bạn có làm được điều đó không? Nếu được, chẳng còn gì phải bàn cãi, bạn sẽ hạnh phúc bên cô ấy.

                        Chúng ta đang sống ở thế kỷ 21, trong một thế giới được trang bị hoàn hảo về mọi thứ. Chỉ cần một máy tính được nối mạng, bạn có thể biết mọi thông tin đang diễn ra trên thế giới. Phụ nữ cũng vậy, cũng có khả năng tìm hiểu và cập nhật rất nhiều thông tin như chúng ta, và họ còn “áp dụng” được cả quyền bình đẳng của phụ nữ phương Tây nữa. Vì thế, ngày càng nhiều phụ nữ thành công trong sự nghiệp. Họ cũng phải phấn đấu rất nhiều, tự hoàn thiện mình để được tôn trọng trong gia đình cũng như xã hội. Họ hoàn toàn có quyền đó. "Nếu bạn quá gia trưởng, e rằng bạn nên tự chỉnh mình, hoặc tìm một tuýp phụ nữ hiền thục, dịu dàng kiểu chỉ đâu đánh đấy, hay chồng nói gì cũng “đúng” cho an toàn. Bạn không thích vợ bạn mặc quần đùi, đi xỏ ngón, mặc áo hai dây phi xe trên đường? Không thích vợ mình khi chồng chưa nói hết câu đã cãi đôm đốp ? Không thích vợ nhanh nhảu quá, nói chẳng cần suy nghĩ, chẳng sợ ai đó sẽ mếch lòng? Phụ nữ hiện đại khó kiểm soát kiểu vậy lắm. Họ không phải là ô sin để bạn thích gì sai nấy, không phải nơi trút những cơn giận vô cớ, hay không phải “recycle bin” để bạn thích vứt “lời thừa” nào vào cũng được.

                        Ai chẳng thích một người phụ nữ dịu dàng, nhẹ nhàng, yêu chồng, thương con, biết chăm lo cho gia đình và biết vun đắp cho tổ ấm. Tuýp phụ nữ đó giờ hiếm lắm. Mà nếu có, về sống với bạn thì cam ngọt cũng thành cam chua vì bạn cũng đâu hoàn hảo mà chờ người khác? Bây giờ, cô nào cũng thế, chưa bước chân về nhà chồng đã đòi “quyền bình đẳng” nên nhiều khi tôi sợ vai trò của cánh nam nhi chúng ta sẽ lâm nguy. Đã hết rồi cái thời phụ nữ thích ở nhà nội trợ, bàng quan chuyện kiếm tiền. Đã hết cái thời phụ nữ phải phụ thuộc vào tài chính của chồng. Mà nói thật nhé, đàn ông nên nắm giữ tài chính trong gia đình, nếu không, thỉnh thoảng “ngứa nghét” các quý phu nhân đáng kính sẽ “nướng” hết tiền cho mua sắm. Chẳng hạn như cô vợ tôi, làm bao nhiêu tiền thì toàn dùng để mua hàng hiệu hết. Ngồi nhà xem ti vi, thấy Best-Buy giới thiệu sản phẩm nào hay hay, là gọi điện mua liền. Mua xong, dùng một lần là vứt xó thậm chí, nhiều sản phẩm còn chưa sử dụng qua đã bỏ rồi. Lãng phí thế đấy, mà nhắc nhiều lần cô ấy cũng chưa để lọt tai vì em mua bằng tiền của em đấy chứ?

                        Vợ tôi có cá tính đấy. Tôi không muốn cô ấy kiếm tiền nhưng cũng không ép cô ấy phải ở nhà. Tôi muốn cô ấy được thoải mái, tự do trong suy nghĩ. Tôi biện hiếm có nàng dâu nào thích sống với bố mẹ chồng. Đó là sự thật, bạn cứ thử nghĩ xem, ngay cả mình sống với bố mẹ đẻ còn chuyện này, chuyện kia, huống hồ một nàng dâu? Nàng Thoại Khanh chỉ có trong chuyện cổ tích, không có ngoài đời đâu. Vì thế, mặc dù tôi là con trai duy nhất, cô chị gái đã lấy chồng, mà tôi cũng phải mua nhà để hai vợ chồng sống riêng. Tôi cần có thời gian để hai thế hệ hòa hợp với nhau, để họ cùng chung một mục tiêu để còn chịu đựng nhau.

                        Nói thật, tôi cũng không an tâm lắm khi vợ đi làm. Nếu vợ anh xinh đẹp đang tuổi chín muồi, anh có an tâm không? Hơn nữa, vợ anh lại có quá nhiều quan hệ xã hội, tiếp xúc với quá nhiều ông chủ trẻ? Lại thông minh, nhanh nhẹn thì anh có sợ mất không? Chắc chắn là có, nhưng biết sao được, chằng lẽ lại học mấy vị vua “chim quý phải nhốt ở lồng son, mình không ăn thịt được thì cũng chẳng thằng nào đụng tay vào được”? Nếu mất niềm tin thế, thì cũng chưa biết chừng nhé, không khéo bạn lại nuôi con của thợ điện, hay thợ nước đấy chứ? Đành tin nhau là chính thôi. Xã hội phức tạp, có quá nhiều cạm bẫy, nhưng cũng không vì thế mà “vợ bắt buộc phải ở nhà”?

                        Một cô vợ cá tính thú vị hơn nhiều so với các cô theo kiểu Quỳnh, Dao trong “Tỏa nhị Kiều”. Tôi cũng có thời gian sống ở Mỹ, các cô gái Mỹ nào cũng cá tính, cũng sống theo kiểu hưởng thụ và sống cho bản thân mình. Nên chuyện của các cô gái Việt hiện đại đối với tôi bình thường, thậm chí còn tốt hơn nhiều nếu đem so với các cô gái phương Tây. Nói thực, nhiều khi tôi cũng cảm thấy mệt vì các cụ hay nhắc nhở kiểu sao con chiều vợ con thế, có ngày nó cưỡi lên đầu, lên cổ mất thôi . Nhưng các cụ cũng thuộc lớp người cũ, mà bây giờ chỉ có ở nông thôn hay miền núi mới có kiểu suy nghĩ đó. Vợ chồng tôi đưa ra những quy định rõ ràng cho nhau để tôn trọng nhau và giữ gìn mái ấm gia đình. Bốn năm chung sống, tôi thấy vẫn ổn, chưa xảy ra điều gì đáng tiếc. Tôi có công việc của tôi, cô ấy cũng vậy. Buổi tối chúng tôi cùng nhau ở nhà chơi với con, hoặc cùng nhau đi xem phim, thỉnh thoảng đi bar. Cuối tuần đưa các cháu về thăm ông bà nội. Mọi chuyện vẫn tốt đẹp. Chúng tôi luôn tôn trọng nhau. Tôi vẫn ủng hộ cho cách sống của phụ nữ hiện đại. Họ sẽ làm cho cuộc sống thú vị hơn nhiều.

                        Thứ Bảy, Tuần II, Tháng 12

                        đã sửa lại vé · · bởi
                        Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                          0
                        • J Ngoại tuyến
                          Jasmin Hành khách
                          Toa 12

                          Một tuần mới khởi đầu không mấy sáng sủa. Mình cứ muốn ngủ hoài. Có lẽ do tối qua thức khuya cùng Haruki. Mình vẫn đang đọc “Chốn tận cùng thế giới”. Chưa được một nửa và chỉ lờ mờ nhận ra chốn tận cùng thế giới là nơi người ta phải từ bỏ tâm hồn của mình. Cảm thấy ngày càng yêu Haruki hơn. Có thể tưởng tượng đó là người đàn ông trầm tính, có vốn hiểu biết sâu rộng và nếp sống thật thanh lịch. Mình ngưỡng mộ những người đàn ông như vậy.

                          Trời u ám quá. Có gì đó thê lương của mùa đông. Chắc là do mình tưởng tượng. Sài Gòn thì làm gì có mùa đông cơ chứ. Bao lâu nữa thì mình sẽ rời khỏi Sài Gòn? Chắc là khi ấy mình sẽ nhớ Sài Gòn nhiều, nhớ hơn cả nỗi nhớ Đà Lạt. Người ta sẽ hạnh phúc hơn khi sống trong sự khát khao về cái mình không bao giờ đạt được hoặc đã mất đi hơn là nắm giữ.

                          Có người xem tử vi cho mình rồi bảo rằng người chồng tương lai của mình sẽ là một người có duyên ăn nói. Mình nghiệm lại quá khứ và xung quanh. Chưa hề thấy ai có tài ăn nói làm mình thán phục. Mà vả chăng có thì họ cũng đã có nơi có chỗ. Thế thì chỉ còn khả năng là người ấy chưa xuất hiện. Nhưng mình cũng chẳng có ý chờ đợi ai, chuyện gì đến sẽ đến.

                          Đầu tuần mình thường ghé blog của Ngô Bảo Châu xem anh ấy có viết gì mới không. Mình thích suy nghĩ của anh ấy khi cảm nhận một sự việc trong cuộc sống hằng ngày. Mình thích cả những tấm hình chụp anh ấy. Giản dị - điềm đạm - hiểu biết, đó là những gì một người đàn ông trí thức nên có.

                          Thứ Hai, Tuần III, Tháng 12.

                          đã sửa lại vé · · bởi
                          Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                            0
                          • J Ngoại tuyến
                            Jasmin Hành khách
                            Toa 13

                            Thứ Ba, Tuần III, Tháng 12

                            Sài Gòn mưa bay lất phất sáng nay. Không đủ để ướt áo nhưng khung cảnh làm cho người ta dễ liên tưởng đến những buổi sáng mưa bay ở phố núi. Nhớ phố núi của Vũ Hữu Định: "may mà có em, đời còn dễ thương". Nghe sao mà ngọt đến lạ lùng.

                            Lại sắp "win" một dự án nữa trong chùm dự án "giti". Mọi việc có vẻ rất khả quan. Mình cũng mong là sẽ "win" hoài hoài để mình lấy "power" cho công việc chứ nếu cứ "lost" mãi thì sẽ rất chán. Ghét động từ "chán" ghê nơi.

                            Công việc của mình tuần này đầy ắp. Bài kiểm tra cũng đầy ắp. Mình vui vì được đầy ắp, hụ hụ.

                            Now, let's go!

                            đã sửa lại vé · · bởi
                            Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                              0
                            • J Ngoại tuyến
                              Jasmin Hành khách
                              Toa 14

                              Mình đã đọc xong “Tận Cùng Thế Giới”. Kết cuộc không quá đỗi nặng nề nhưng mình khóc. Khóc ở đoạn “người đàn ông 35 tuổi mệt mỏi ly dị” hát bài Danny Boy khi nằm bên cô tình nhân trong những tiếng đồng hồ cuối cùng trước khi bị mất ý thức hệ nguyên thủy. Cái chết được báo trước và người ta lúng túng, hụt hẫng.

                              Mình thích nhân vật “người đàn ông 35 tuổi mệt mỏi ly dị” đó. Anh ta quá cô đơn. Cô đơn đến nỗi anh ta thấy mình hạnh phúc khi được cô đơn. Anh ta có nỗi cô đơn không thể diễn tả thành lời, không thể bật khóc. Anh ta không cô đơn vì anh ta ly dị: “Hai người có thể nằm chung giường nhưng khi nhắm mắt lại thì họ lại cô đơn”. Chính xác là vậy. Sự cô đơn trong tâm hồn mỗi người, nếu bằng một cách nào đó, nó sống mạnh mẽ thì không có cách gì để chia sẻ ngay cả với người thân yêu nhất.

                              “But if you come and all the flowers are dying,
                              If I am dead, as dead I well may be.
                              You'll come and find the place where I am lying,
                              And kneel and say an "Ave" there for me.”

                              Thứ Hai, Tuần IV, Tháng 12*
                              *

                              đã sửa lại vé · · bởi
                              Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                0
                              • J Ngoại tuyến
                                Jasmin Hành khách
                                Toa 15

                                Dòng thứ 20 trang 81 quyển "The Mind Map Book" viết "Dù với từ, hình ảnh, hay ý tưởng nào thì các liên kết trùng nhau của mọi cá thể chúng ta cũng đều rất ít - thật bí ẩn là tất cả chúng ta đều khác nhau".

                                Nếu ai đó nói với mình rằng "bạn quá khác người" thì có nghĩa rằng họ đang nói 1 câu thừa thãi và chẳng có gì để bàn cãi thêm về vấn đề này. Tại sao mình phải giống người khác trong khi mình là một cá thể độc lập về tư duy?

                                đã sửa lại vé · · bởi
                                Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                  0
                                • J Ngoại tuyến
                                  Jasmin Hành khách
                                  Toa 16

                                  Mình nhận ra rằng xã hội này không ít người không có tư duy cầu tiến. Họ cho rằng những suy nghĩ của họ đã đúng và ý kiến theo hướng trái chiều của người khác là sai. Tối qua mình đã có dịp tranh luận với một người như vậy ở lớp học. Kết quả chẳng mấy khả quan, người ta vẫn theo quan điểm “trò thì biết gì mà nói”. Thật sự mình không thích kiểu tư duy như vậy. Quá chủ quan. Dù sao thì mình cũng sẽ chấm dứt chuyện này ở đây. Người không có ý tiếp thu thì có nói gì thêm cũng vậy.

                                  Sáng nay mình nghe “Don’t let me down”. Cảm nhận được vì sao ai đó từng kể nghe bài này thì phải đập bàn để rung rinh ly nước. Đúng là giai điệu của nó khiến người ta phải có hành động đó. Người ta nói: “Phụ nữ thường thích ở gần người đàn ông làm họ cười nhưng lại thường nhớ người đàn ông làm họ khóc”. Nhưng mình thì nhớ cả hai.

                                  Mình nhớ Rick vào một buổi tối cách đây 3 năm. Rick bệnh nặng trong mùa cúm và buộc phải ngưng công việc để quay về nước điều trị. Rick nói muốn gặp mình trước khi đi. Mình đã hẹn Rick ở Cõi Riêng. Ngồi mãi mới thấy Rick tới. Té ra là bị taxi chở chạy lòng vòng mặc dù từ Maximark đến Cõi Riêng chỉ 10 phút đi bộ. Mình bất chợt thấy Rick tội nghiệp một cách dễ thương. Đã 3 năm trôi qua. Rick vẫn nói “love you” mỗi khi viết email cho mình. Còn mình thì sao? Bao nhiêu cuộc tình qua tầm tay trong 3 năm? Rick lại đề cập về “future” nhưng giờ mình thấy quá sức mệt mỏi cho chuyện đó. “I don’t want to be hurt again, I don’t want to pay attention on any men”. Chẳng biết Rick có hiểu không?

                                  Thứ Tư, Tuần IV, Tháng 12

                                  đã sửa lại vé · · bởi
                                  Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                    1
                                  • J Ngoại tuyến
                                    Jasmin Hành khách
                                    Toa 17

                                    Có lẽ mình sắp bệnh. Tối qua đã cảm giác thấy từng thớ thịt mỏi rã rời khi đi học về. Trong cái mệt rũ rượi đó thì mình lại nằm mơ một giấc mơ lẽ ra phải có từ nhiều tháng trước. Chẳng rõ vì một cơ duyên nào mà lại tình cờ vào đúng ngày, giờ mà cách đây nhiều năm, mình đã cùng người ấy lần đầu tiên ngồi ở Tùng. Trong mơ, mình thấy người ấy khác hẳn với ký ức của mình. Người ấy hốc hác, xanh xao khiến mình bật khóc. Mình cũng thấy cái hố ngăn giữa mình và người ấy nữa. Nó hiển hiện bằng người phụ nữ mà mình chỉ từng nhìn thấy qua hình. Và người ấy nói với mình: “Anh không chết như em đã tưởng”. Có lẽ nào lại như thế?

                                    đã sửa lại vé · · bởi
                                    Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                      0
                                    • J Ngoại tuyến
                                      Jasmin Hành khách
                                      Toa 18

                                      Sáng xem báo, thấy hình lễ hội Hoa Đăng ở chùa Hoằng Pháp. Hoành tráng nhưng mình cảm giác có gì đó không ổn. Phô trương ắt tốn kém. Anh mình nói nếu ai đó cầu xin Phật điều gì thì tức là người ta đang ăn mày nơi cửa Phật. Họ sẽ còn tệ hơn một người ăn mày bình thường vì Phật đâu có bố thí cho họ điều họ muốn. Phật là tại tâm. Tuy vậy, mình vẫn cho rằng việc đi chùa lễ Phật là điều cần thiết đối với người Phật tử. Hành động đó làm cho người Phật tử thấy thanh thản, an nhiên trong tâm hồn.

                                      Ký ức là những gì khiến cho người ta cứ day dứt mặc cho ai đó nói "chỉ có những người ngu mới sống với quá khứ". Có những điều muốn quên đi nhưng không quên được. Mình nghĩ đến những con chó. Mình thích chúng. Mình luôn muốn ôm chúng. Vậy tại sao mình lại khó chịu khi người khác bỏ ra 1.000 € để mua một con chó nhỏ có bộ lông màu đen tuyền? Mình coi trọng đồng tiền hơn sự cô đơn đang cần được xoa dịu bởi một con cún. Tệ thật.

                                      Hôm nay là Giáng Sinh. Đối với mình ngày này chẳng có ý nghĩa gì. Nó khác ngày thường là mình được nghỉ học và có 1 cái hẹn ăn tối. Mình nghĩ đến “last christmas”. Liệu “last christmas” mình có như bài nhạc rằng: “I gave you my heart, and very next day, you gave it away”. Có nhiều cách để “gave it away”. Đôi khi chỉ là sự việc nhỏ mà người khác nghĩ rằng không quan trọng nhưng nó đã làm đổ vỡ một tình cảm lớn đến nỗi bây giờ mình gần như trốn chạy. Chẳng còn muốn nhìn thấy, chẳng còn muốn nói một lời nào.

                                      Xmas 2010.

                                      đã sửa lại vé · · bởi
                                      Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                        0
                                      • J Ngoại tuyến
                                        Jasmin Hành khách
                                        Toa 19

                                        May this year of 2011 be:
                                        A year of Health and Happiness...
                                        A year of Wealth and Wisdom...
                                        A year of Peace and Prosperity...
                                        A year of Glee and Glow...

                                        •      And also a year of Love and Laughter...*
                                          

                                        *** Happy New Year!***

                                        đã sửa lại vé · · bởi
                                        Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                          0
                                        • T Ngoại tuyến
                                          TườngNhi Hành khách
                                          Toa 20

                                          Chị tìm nghe thử bài Don't let me down mà kưng nói.
                                          Để sẳn cái ly rồi, có đập bàn mà hy sanh nó thì cũng không sao.
                                          Giờ nghe nè.
                                          Ắc sân

                                          đã sửa lại vé · · bởi
                                          Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                            0
                                          • 1
                                          • 2
                                          • 3
                                          • 4
                                          • 5
                                          • 9
                                          • 10
                                          Sân ga ký ức Đà Lạt Hoa phục vụ từ 2006
                                          Ghi chú của Trưởng ga
                                          Chào bạn ghé ga! Bạn đang dõi theo chuyến này mà chưa có vé ngồi.
                                          Có vé, tàu nhớ đúng chỗ bạn ngồi — quay lại là mở ngay đoạn đang đọc dở, nhận nhắn khi toa có lời mới, lưu những chuyến yêu thích và gửi lời cảm ơn cho hành khách khác.
                                          Thêm lời của bạn, chuyến này lại rôm rả như thuở 2006.
                                          Lấy vé mới Trình vé

                                          Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

                                          10.545 chuyến · 36.641 lời nhắn · 29.440 hành khách

                                          Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

                                          Powered by NodeBB Contributors
                                          • Bài viết đầu tiên
                                            Bài viết cuối cùng