Nhà lao thiếu nhi Đà Lạt ngày ấy (kỳ 2)
### Kỳ 2: Tuổi trẻ bất khuất
Các tù thiếu nhi đã đoàn kết để đấu tranh kiên cường với phương châm “biết địch biết ta trăm trận trăm thắng”. Sau khi tập hợp lực lượng nồng cốt từ các nhà lao chuyển về, các chiến sĩ nhỏ tuổi nhanh chóng lập bộ phận chỉ huy thống nhất, gồm đại diện của các khu vực, tập trung 3 nhóm chính là từ nhà lao Côn Đảo, Chí Hoà và nhà lao ở các tỉnh miền Trung.
Chống chào cờ, diệt ác…
Ban chỉ huy chia thành hai nhóm: một nhóm đấu tranh công khai trực diện với địch và một nhóm chỉ đạo bí mật. Nhờ có kinh nghiệm từ các nhà lao chuyển về nên các chiến sĩ nhỏ tuổi xác định phải thực hiện ngay việc đấu tranh chống chào cờ để giữ vững khí tiết.
Về phía địch, để "dằn mặt", ngay trong những buổi điểm danh đầu tiên, Xăm Pôn - một tên cai ngục từng đi lính cho Pháp, có thâm niên trong việc tra tấn tù nhân ở Côn Đảo - đã bắt đầu ý đồ của mình với việc buộc tù nhân vào nhóm 5 người để điểm danh. Khi bị các chiến sĩ nhỏ tuổi từ chối xếp hàng, điểm danh và chào cờ, theo thói quen, Xăm Pôn tấn công tù nhân và cuộc chống trả quyết liệt đã diễn ra ngay trong khu D của nhà lao.

Tù thiếu nhi được cho mặc đồng phục giống trong một trường học (đây là trò mị dân của quân thù, nhằm che mắt dư luận).
Cựu tù Mai Bốn kể: “Bắt đầu từ các anh Bảy Bồng, Lê Cảnh, Ngô Văn Kỳ, Đặng Bảo Xy, Nguyễn Văn Thành… sau đó tất cả các anh em khác xông đến vây quanh Xăm Pôn, cầm được vật dụng gì là đánh tới tấp vào tên cai ngục này…”. Bị chống trả quyết liệt, địch quyết dập tắt phong trào. Chúng đẩy các tù nhân nhỏ tuổi xuống xà lim và đề nghị cử đại diện đến làm việc trực tiếp với Ban giám thị. Nhưng thực chất đây là âm mưu đã được tính trước, khi hai đại diện là anh Cảnh và anh Thành vừa ra khỏi phòng thì lập tức bị bọn trật tự dùng gậy tấn công dã man, máu me khắp người. Từ đó, phong trào đấu tranh chuyển sang giai đoạn mới.
Phong trào đấu tranh của các tù thiếu nhi dâng cao thì kẻ địch cũng thực hiện nhiều mưu mô xảo quyệt, dùng nhiều hình thức đánh đập, khủng bố đàn áp, trong đó có hình thức “tù trị tù”. Chúng tận dụng những tên tù thoái hoá để nhồi nhét tư tưởng phản động và đào tạo thành lực lượng đàn áp tù nhân, trong đó, phải kể tới Nguyễn Cương (Trưởng ban Trật tự), Long “đầu bò”, Phạm Hà, Nguyễn Hẹn…
Trước tình hình khủng bố của địch, tập thể tù thiếu nhi đã bàn bạc và đi đến quyết định phải giết tên cầm đầu Nguyễn Cương để cảnh cáo những tên khác. Công tác chuẩn bị kéo dài cả tháng trời, rất kỹ lưỡng. Vũ khí gồm những thanh sắt lấy trong kho, được mài nhọn. Những người được phân công thực hiện vụ này là Trần Cồ, Huỳnh Ngọc Huệ, Mai Bốn, Nguyễn Đăng Được và Nguyễn Mẹo. Đêm 23/1/1973, kế hoạch tiêu diệt tên Cương diễn ra như dự kiến. Tên Cương to lớn, hung hãn đã bị các tù thiếu nhi “quần” cho tơi tả, phải đi viện điều trị mất 3 tháng.
Nổi dậy làm chủ nhà lao
Trước tình hình đấu tranh trong tù ngày một lên cao và không khí cách mạng như vũ bão bên ngoài, kẻ thù bắt đầu có những tính toán khác. Chúng thực hiện âm mưu cho lăn tay, chụp ảnh tất cả số tù thiếu nhi còn lại (khoảng 560 người) nhằm làm sai lệch hồ sơ để biến họ từ những thiếu nhi tự nguyện tham gia phong trào đấu tranh của toàn miền Nam, trở thành những can phạm hình sự bình thường. Đây là âm mưu thâm độc nhằm xoá sổ trên hình thức và trong dư luận một lực lượng cách mạng trẻ tuổi nhưng có lý tưởng và khát vọng.
Biết được âm mưu đó, các chiến sĩ trẻ tuổi đã chống lại quyết liệt. Trước hết là đấu tranh bằng mọi giá: không chấp nhận lăn tay, chụp ảnh; mặt khác, chuẩn bị lực lượng và lên kế hoạch cho một cuộc nổi dậy quy mô lớn để làm chủ tình hình. Theo phân công, khi địch địch đưa tù nhân ra lăn tay, chụp ảnh thì lực lượng xung kích đập phá kho để lấy dao, rựa, cuốc, xẻng làm vũ khí. Rồi nấu nước sôi để chống lại lực lượng tấn công vào nhà lao. Còn chị em nữ thì chuẩn bị mùng mền nhúng nước để phủ lên người khi bị bắn hơi cay.
Cuộc đấu tranh lên đến đỉnh điểm khi các chiến sĩ giật dây, kéo cờ ba que xuống. Bọn địch bắn chỉ thiên xối xả. Các chiến sĩ dùng gạch, đá và nước sôi phản công, khống chế, kiểm soát nhà tù, dùng loa phát thanh kêu gọi nhân dân xung quanh đứng lên ủng hộ cuộc đấu tranh trong tù. Đến lúc này, người dân sống xung quanh nhà lao mới biết thực chất “Trung tâm Giáo huấn thiếu nhi Đà Lạt” cũng là một nhà tù như bao nhiêu nhà tù khác.
Cuộc đấu tranh chống đàn áp diễn ra căng thẳng từng phút, từng giờ, kéo dài đến 10 tiếng đồng hồ thì địch yêu cầu ta mở cửa để bàn bạc. Sau hơn một giờ thương lượng, chúng buộc phải chấp nhận các yêu sách của các chiến sĩ trẻ trong nhà lao.
Tùng Nam báo ĐẤT VIỆT
