-
LưuĐã đọc
-
LưuĐã đọc81
A
· admin · 39 trả lời · 0 đọcxxpotayxz;11562: Haha vậy là đường ĐL đi đỡ tốn xăng cứ đến dốc là tắt máy cho nó AutoRun ^^ ơh thế bạn ko tính lúcđi lên àh....chắc đi lên bạn này định dắt bộ, còn đi xuống thì nhảy lên ngồi chạy xuống coh mát....híhíhí.....đùa thui chứ nhiều dốc là đặc trưng của ĐL mà (bởi zậy mới hok có xích lô và đèn xanh đèn đỏ)0đọc39 -
LưuĐã đọc82
A
· admin · 39 trả lời · 0 đọcVà sau đó...tôi đã ngoại tình...tôi đã phản bội người đàn ông tôi yêu nhất. Giai Nhiên đã ly hôn. Sau khi ly hôn, trong Giai Nhiên rất cô đơn. Anh ấy không uống rượu nhưng lại mượn rượu giả vờ say trước mặt tôi. Đầu tiên Giai Nhiên hỏi tôi gần đây cuộc sống có tốt không, tôi nói tốt, anh ấy nói anh ấy thì ngược lại. Vì thế anh ấy bảo tôi đến nhà anh ấy chơi. Tôi đã quyết định đi bởi tôi muốn an ủi người anh trai thân nhất của mình. Trong căn phòng đã trở nên quen thuộc. Giai Nhiên tỏ ra lúng túng như một đứa trẻ, anh ta còn khóc trước mặt tôi. Anh nói ngày ngày anh ta đều bị số phận dằn vặt, giày vò. Tôi nhớ trước đó không lâu Giai Nhiên còn cười rất hiền lành thân thiết, vậy mà giờ đây...tôi cảm thấy rất đau lòng. Tôi bước tới tới xoa đầu anh, tôi định thử dùng trái tim người em gái để an ủi con chim ưng cô đơn không nơi nương tựa này. Tiếp đó, cơn ác mộng của tôi bắt đầu, Giai Nhiên như một con mãnh hổ chồm về phía tôi, đè ngã tôi xuống giường. " Tiểu Nê, trước đây em cũng thích anh mà? Bây giờ anh giúp em h oàn thành tâm nguyện nhé!" Giai Nhiên nói trong hơi thở gấp gáp. Tôi quá sợ hãi, tối chống cự lại, tôi liều mạng đạp anh ra. Khi Giai Nhiên nói: " Em mà còn đạp nữa, anh sẽ tố cáo cái chết của Lý Gia Nam cho Đinh Tuấn Kiệt biết." Tôi không còn dám chống cự nữa. Sau đó quần áo của tôi bị xé rách...Lúc đó Giai Nhiên từ một người anh hiền lành biến thành một con đực, Giai Nhiên đã xé rách váy của tôi và sự quý mến đơn thuần hai mươi năm qua của tôi với anh ta. Tôi thầm gọi tên Đinh Tuấn Kiệt, trong đầu tôi lúc đó tràn ngập nụ cười rất đỗi đàn ông của anh...và tôi đã khóc. Thể xác tôi đã không còn trong trắng. Nếu nói tôi còn có gì xứng đáng với Đinh Tuấn Kiệt , chỉ còn duy nhất một thứ đó là tình yêu sâu nặng của tôi với anh. Sau khi xong việc, Giai Nhiên khinh miệt nói: " Có gì đáng khóc ư? Lẽ nào anh lại bắt nạt em à? Thằng nhà quê Đinh Tuấn Kiệt ấy sao lại có thể có diễm phúc ấy như vậy...Nó dựa vào cái gì chứ?" Từ lúc đó trở đi, Giai Nhiên đã thay đổi. Tôi những tưởng mọi chuyện kết thúc ở đó, không ngờ đây mới chỉ là sự bắt đầu của một cuộc sống phóng đãng. Giai Nhiên độngmột tý lại lấy cái chết của Lý Gia Nam uy hiếp tôi, kiểu trói buộc đó rất có hiệu quả, tôi không thể thoát ra được. Cho nên tôi biết, khi người đàn bà yếu đuổi thì việc ngoại tình hay không, không thể thuận theo cô ấy được nữa. Cuối cùng tôi đã có thai. Tôi quyết định âm thầm phá bỏ đứa con này để kết thúc cơn ác mộng. Không ngờ Đinh Tuấn Kiệt phát hiện ra, anh nói anh rất thích trẻ con, không cho tôi phá bỏ. Tôi đã mấy lần định nói với anh: " Nếu là con của người khác, anh vẫn quý chứ?" nhưng lại không dám mở mồm. Người phụ nữ khi đã ngoại tình đều bị coi là dâm phụ. Nếu lúc đó tôi nói ra điều này, ngoài cái ô danh gái đứng đường ra tôi còn có thể có được cái biệt danh nào khác nữa đây, chẳng hạn như kẻ giết người. Vì thế cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao n gười ta thường nói đàn bà là giống lòng dạ độc địa nhất, họ có thể ung dung thản nhiên để chồng mình vất vả nuôi cốt nhục của người khác. Sau khi biết chuyện quá khứ đáng kinh ngạc của Đinh Tuấn Kiệt và Lý Gia Nam, tôi càng không dám nói gì. Vì thế, cơn ác mộng cứ thế tiếp tục và cuộc sống lại như cũ. Đây có phải là hậu quả mà người ta thường nói mình làm mình chịu, tôi thường xuyên ngồi ngây ra một mình, tưởng tượng đến Hồng Hạnh, Hồng Hạnh có quả thực là cam tâm tình nguyện sa ngã? Cô ấy có thực sự vui vẻ chăng? Tôi đột nhiên thấy mình như một cô Hồng Hạnh si tình nhất thế giới, lóa mắt trước cuộc sống hạnh phúc, và bị rơi xuống một cách thảm hại. Khi tôi tàn tạ, liệu có ai nhớ, trước đây tôi đã từng rất xinh đẹp. Vừa nhìn đứa con tôi biết ngay bố nó là ai, đôi mắt đó, cặp lông mày đó, đôi môi đó, cái mũi đó, giống như Giai Nhiên như lột. Thế mà người cha khác của nó lại vui sướng tột cùng rồi thốt lên: " Nhìn con bé này, đẹp giống hệt bố nó vậy" Lúc đó tôi đang khóc những giọt nước mắt hạnh phúc. Có điều sau đó tôi cũng có một cuộc sống tuyệt vời, vì tôi không còn là một cô gái, tôi là một người mẹ trẻ. Cuộc sống trở nên bận rộn hơn. Giai Nhiên cũng rất lâu không còn đến quấy rầy tôi, tôi lại trở nên vui vẻ. Hơn nữa nhìn chồng càng ngày càng yêu thương con gái của anh, trong lòng tôi tự thấy thật áy náy. Khi tôi có thai lần nữa, tôi vô cùng sung sướng, một niềm vui mà trước đây tôi không có được! Tôi đang mang trong mình một sinh mệnh tốt mà chỉ có một người mẹ yêu con sâu sắc mới có thể cảm nhận được. Hàng ngày tôi thầm an ủi chồng, em sẽ đền bù cho anh một đứa con "tuyệt vời". Tôi bắt đầu không muốn nói chuyện yêu đương với chồng nữa, tôi muốn dành toàn bộ tâm huyết cho đứa con này của mình, đứa con của tôi và Đinh Tuấn Kiệt. Nhưng vào đúng lúc này, Giai Nhiên lại xuất hiện. Điều không thể tưởng tượng nổi anh ta đã nghiện ma túy hai năm rồi! Anh ta bắt đầu tìm tôi tống tiền. Chồng tôi phát hiện ra, đã ngăn cản sự quấy rầy của Giai Nhiên. Từ đó trở đi, tôi có một dự cảm rất xấu...Quả nhiên, con gái tôi suýt nữa bị người cha đẻ của nó hại chết. Giữa chồng, gia đình và tình yêu, tôi đã chọn con gái. Tôi tán dương mình là người mẹ vĩ đại! Nhưng chẳng có ai vì sự dũng cảm của tôi mà khen lấy một câu: " cô thật vĩ đại!". Chẳng có lấy một người, tôi nghĩ thậm chí sẽ gồm cả đứa con gái của tôi sau này - khi nó đã trưởng thành và hiểu biết. Vì tôi là một người đàn bà ngoại tình. Tôi đã để chồng tôi bị cắm sừng gần bảy năm qua. Vào cái giây phút chồng tôi muốn bỏ nhà đi, con gái đột nhiên chạy lên phía trước ôm lấy chân người mà nó gọi bằng cha sáu năm qua, nó gào to: " Bố, bố đừng đi! Bố không cần con nữa à!" Đinh Tuấn Kiệt không dám nhìn nó, dường như anh đang phải đấu tranh dữ dội, nhưng cuối cùng anh vẫn dứt áo đẩy cửa ra đi. Lúc anh đi, cái cánh tay giơ cao đó đã không giáng xuống mặt tôi, tôi rất mừng, tôi biết đó là ân điển cuối cùng anh dành cho tôi... Giờ khắc đó tôi như chết đứng. Đó là một cảm giác mà có lẽ cái chết cũng không cảm nhận được. Nếu khi chết đi gặp được Lý Gia Nam trên Thiên đường tôi rất muốn được gọi chị ấy một tiếng chị thân thành, và nói một câu xin lỗi, mặc dù tôi biết nó chẳng có ích gì. Ủ con gái ngủ say, tôi dịu dàng hát bài hát ru mà nó thích nghe nhất. Sau đó tôi gọi điện nhắn mẹ tôi đến. Sắp xếp đâu vào đấy xong xuôi, tôi nhẹ nhàng đi lên tầng thượng. Tôi không đi thang máy, tôi trèo từng bậc lên tận lầu thượng - tầng thứ hai lăm, tôi từng bước tổng kết lại những niềm vui buồn trong đời tôi suốt hơn hai mươi năm qua, tôi vô tình hồi tưởng lại chỉ vài giờ trước đây, tôi đã từng có một tình yêu đẹp, tôi đã cùng với người chồng yêu quý của mình, và những người khác nữa... ĐỪNG TƯỚC ĐOẠT THIÊN ĐƯỜNG BÌNH YÊN CỦA TÔI Đinh Tuấn Kiệt trở về thị trấn nhỏ, anh đem toàn bộ quãng đời vui buồn có, đau khổ có khi sống ở thành phố vùi trong vùng đấy chất phác ở thị trấn nhỏ. Hằng ngày ngắm bầu trời anh thăm thẳm, nghĩ rằng cuộc đời sẽ đơn giản đi. Anh ngủ trong căn nhà nhỏ mà trước đây anh đã cùng Gia Nam sinh sống, vẫn còn hơi ấm của Gia Nam. Cách căn nhà không xa là nơi mai táng tro cốt của Gia Nam, anh đã làm thỏa nguyện lời trăng trối cuối cùng của Gia Nam, đưa tro cốt của cô trở về thị trấn nhỏ - quê hương của cô - an táng, buổi sáng mỗi khi thức dậy anh lại đến nơi đó gọi một tiếng chị, tiếng gọi sao nghe buồn bã và thê lương. Cảm thấy mình không còn là đứa trẻ mồ côi lang thang không nơi nương tựa, vì anh luôn có chị Gia Nam. Điều khiến anh đau lòng hơn cả là mỗi khi tỉnh mộng lại phát hiện vẫn chỉ có một mình như trước, nụ cười của ai đó trong mộng trở nên rõ ràng, nhưng khi bị ánh mặt trời hiện tại chiếu vào lại trở nên ảm đạm u ám... Chứng tỏ anh đang ảo tưởng. Dù sao cũng chỉ là ảo tưởng, vì thế Đinh Tuấn Kiệt không muốn khơi gợi lại. Nếu hồi ức có thể bị mai một đi,rất có thể mối tình đã qua kia cũng rất tầm thường trong biển người mênh mông đó. Nửa năm trôi qua, Tuấn Kiệt đau khổ nhận ra không biết đến lúc nào hồi ức của anh mới mai một đây? Đinh Tuấn Kiệt lại bắt đầu ảo tưởng. Trong ảo tưởng của anh, nàng lại xuất hiện. Nàng giống như một thiên sứ đã xếp lại bộ cánh của mình để hạ xuống trước mắt anh. Nàng vẫn như xưa với khuôn mặt thánh thiện đến không tưởng rồi nở nụ cười thân thuộc vốn có với anh, sau đó chăm chú nhìn anh. Còn đứa trẻ đang nằm trong lòng nàng cũng thuần khiết, thánh thiện giống như mẹ của nó vậy. " Tiểu Nê..." Đinh Tuấn Kiệt lẩm bẩm một mình, lúc này anh cảm thấy đó đúng là sự thật. " Em đưa con trai đến với anh đây..." Tiểu Nê dừng một chút rồi lại nghẹn ngào nói tiếp: " Trông nó rất giống anh!" Đinh Tuấn Kiệt đón lấy đứa bé, đã nửa năm đây là lần đầu anh cảm thấy vui vẻ khác lạ. Đứa trẻ trong địu bỗng khóc òa. Đinh Tuấn Kiệt không dám tin giơ đôi tay nứt nẻ chạm vào đứa bé rồi ấp chặt đứa trẻ vào khuôn mặt đẫm nước mắt của mình. "Cảm ơn em..." Ngập ngừng hồi lâu anh mới nói tiếp: " Cô bé.." ... Hóa ra muốn chết cũng phải hạ quyết tâm đến cùng. Lúc Lâm Tiểu Nê đứng trên tầng thượng, cô đã rất muốn bắt tay với thần chết dữ tợn hung ác. Cô đã có dũng khí thanh thản rời bỏ thế giới này...nhưng sau đó cô lại lùi lại. Bởi cô cảm nhận được chuyển động mạnh mẽ của sinh mạng nhỏ nhoi trong bụng. Tiểu Nê là người mẹ, cô lắng nghe hơi thở của đứa con trong bụng, đứa trẻ không hài lòng, nó đang oán trách cô bởi nó vẫn chưa được trông thấy mặt trời rực rỡ, cũng chưa được nhìn thấy bầu trời trong xanh như ngọc giống như ở Thiên đường.... THE END0đọc39 -
LưuĐã đọc83
A
· admin · 38 trả lời · 0 đọcthanhtrungplastic;11277: HT tránh né hoài ah. vậy con HT tên gì nói đi, sau đó TB và TK sẽ công bố cho HT biết Con trai là Đông Phương Con gái nói sau! Đề nghị tên con gái nè TB: Bất Bại Gộp 2 anh em thành: Đông Phương Bất Bại0đọc38 -
LưuĐã đọc84
A
· admin · 38 trả lời · 0 đọcMình cũng thấy có một quán café ở Đà Lạt khá độc đáo, đó là quán DIỄM XƯA ở đường MIMOSA, địa chỉ 20 KHE SANH, thành phố Đà Lạt. Ở đây cũng chơi nhạc tiền chiến, chủ yếu là nhạc Trịnh, mà mình và gia đình mình vào đây thì thấy vô cùng ấm cúng, lịch sự, ở đây có một giọng ca đã ngoài 60, nhưng hát nhạc Trịnh quả là tuyệt chiêu, y như KHÁNH LY, mà khuôn mặt, vóc dáng của cô cũng giồng KHÁNH LY, hôm đó gia đình mình đền được cô đón tiếp rất vui vẻ, khách ở đây chủ yếu là ở các tỉnh khác về, lại thích hợp cho những ai tìm đến sự nghỉ ngơi thực sự, có chút hoài niệm, lặng lẽ và bí ẩn. Ngồi bên ngọn nến lung linh dưới một mái nhà tranh rộng khoảng 200m2, tất gần gũi với thiên nhiên, cung quanh là rừng thông bao phủ, xung quanh là vườn hoa Minh Tâm đang khoe sắc. Sau khi hát tặng mọi người, chủ yếu là nhạc Trịnh nhưng toàn những bài “độc”, có ấn tượng sâu sắc mang đậm triết lý, cô ấy đã mời mình lên ,mình hát luôn một lúc hai ca khúc Trịnh Công Sơn tặng cho mọi người ở quán, hình như ở đây không phân biệt hát hay hay hát dở mà chỉ có những trái tim cùng nhịp đập trong một không khí gia đình,hôm ấy khách đông nhưng không khí lại như thính phòng, không ồn ào náo nhiệt, mà chỉ có sự gần gũi, những bàn khách chưa một lần găp nhau bỗng dưng chẳng nhớ minh là khách nữa, xa Đà lạt mình cảm thấy rất nhớ Diễm Xưa, mai mốt có dịp nhất định mình sẽ quay lại, theo mình nghĩ nếu đã đến Đà Lạt mà chưa ghé DIỄM XƯA thì xem như chưa đến Đà Lạt, ở đây có chút gì đó làm cho du khách nặng lòng lưu luyến khi rời xa Đà Lạt, có chút lặng lẽ, mát mẻ nhưng ấm áp và e ấp trong sương mờ giăng phủ khi ngồi nhấm pháp tách cà phê ở DIỄM XƯA, hẹn gặp lại DIỄM XƯA ! Mình chúc DIỄM XƯA luôn là người bạn gia đình với mọi người mỗi khi đến đây.0đọc38
Đang online