Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Hồng hạnh thổn thức - Tào Đình

  • adminA

    -- HỒNG HẠNH THỔN THỨC --

    Tác giả : Tào Đình

    Dịch giả : Nguyễn Thanh An


    PHẦN 1: LÂM TIỂU NÊ, CÔ NÀNG LỪA ĐẢO

    Anh là người đàn ông đã có vợ, em vẫn cứ bám lấy anh. Một, hai năm là vấn đề tác phong, ba tới năm năm là vấn đề đạo đức, tám tới mười năm thì đã là tình yêu.

    1. EM CÓ THỂ BIẾT ĐƯỢC ANH SỢ NHÌN THẤY DẤU VẾT "CÁI NGÀN VÀNG " CỦA EM NHƯ THẾ NÀO

    Anh chàng Đinh Tuấn Kiệt, 26 tuổi, mới mua được một căn hộ - gồm một phòng khách, ba phòng ngủ ở trung tâm thành phố Trùng Khánh. để trả hết khoảng tiền trả góp 2.000 tệ một tháng, anh càng phải cố gắng làm việc. Trước đây, Đinh Tuấn Kiệt ở tại văn phòng công ty, còn bây giờ anh rất vui nhưng cảm thấy hơi mệt.

    Từ khi Lâm Tiểu Nê chuyển từ ba ngày một lần thành một ngày ba lần đến công ty thăm Đinh Tuấn Kiệt, bọn "Sài lang hổ báo" trong công ty bắt đầu dòm ngó. Ánh mắt mọi người nhìn họ cứ nóng dần lên. Lâm Tiểu Nê đưa ra rất nhiều lý do, nào là "Mẹ em bảo em tới đưa cơm", rồi lại "Bố em bảo em tới nói với anh ấy Chủ Nhật này đi câu cá"... Toàn là những lý do nhảm nhí, nực cười.

    "Đại tiểu thư, công ty không có cơm à?" Một người hiếu kỳ hỏi cô.

    "Nhưng..." - Một người vốn hay đốp chát như Tiểu Nê, lúc này bỗng cứng họng, không nói được gì.

    "Thế điện thoại bàn, di động dùng để làm gì?" lại một người cố tình không hiểu thắc mắc.

    "Em..." Tiểu Nê cũng thuộc loại mồm mép chua ngoa nhưng lúc này lại im bặt, không nói gì.
    "Ha, ha, ha... hi, hi..." Việc Tiểu Nê ngượng ngùng, đỏ mặt trở thành câu chuyện đáng để quan tâm, chú ý khi đang làm công việc nhàm chán. Do vậy mọi người không bỏ qua cơ hội này, họ nhìn Tiểu Nê cười đầy ẩn ý.

    Những lúc thế này, Đinh Tuấn Kiệt thường rất nghiêm túc giải thích với mọi người: "Chẳng có chuyện gì đâu, Lâm Tiểu Nê là em gái tôi."

    Đinh Tuấn Kiệt không nói sai, anh gọi mẹ Tiểu Nê là mẹ nuôi, do vậy đương nhiên Tiểu Nê sẽ là em gái rồi. Nghe sếp nói vậy, mọi người càng làm già: "Thanh minh là thú nhận." Có người còn không buông tha, cười hì hì, nói: "Ái chà! Sếp ơi, tụi em biết tỏng rồi. Thời này làm gì có cái gọi là anh em trong sáng đâu, chỉ cần không phải là anh em ruột, làm gì mà chẳng được."

    Đinh Tuấn Kiệt càng muốn thanh minh lại càng bị mọi người trêu chọc.

    "Hiểu, hiểu..." Bác Vĩ vỗ vai anh nói.

    Có người thông cảm cho, Đinh Tuấn Kiệt mới thôi không giải thích nữa.

    May mà Lâm Tiểu Nê cũng thuộc diện dạn dĩ, cô có thể tỏ vẻ coi như không có chuyện gì xảy ra vậy. Cô thản nhiên xem báo hoặc rót cà phê trong văn phòng của anh, có lúc đi đi lại lại như kẻ vô công rỗi nghề, đôi khi lại hớn hở kể cho Tuấn Kiệt nghe một ngày "thần kỳ" của mình. Đương nhiên Đinh Tuấn Kiệt cũng chẳng rỗi hơi ngồi nghe cô thêu dệt.

    Mọi người thấy Lâm Tiểu Nê cứ huyên thuyên một mình trong phòng Giám đốc, đôi khi lại khua tay khua chân ra vẻ phấn khích lắm. Nhưng ngày hôm sau, cô lại vin vào cớ: "đến tìm anh trai" - một lý do chính đáng không ai ngăn được mà thẳng tiến từ cổng công ty tới văn phòng Giám đốc Marketing.

    Thực ra, đám độc thân trong công ty rất ngưỡng mộ Đinh Tuấn Kiệt. Từ lâu họ biết Tuấn Kiệt đã có người yêu, nhưng họ không ngờ đó lại là thiên kim tiểu thư của Chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn Khang Thái.

    Lâm Tiểu Nê xinh tươi như hoa, lại là con gái ông chủ. Lấy được trăm người vợ như thế, vẫn còn thấy chưa đủ ấy chứ.

    Đinh Tuấn Kiệt thường nghĩ Lâm Tiểu Nê là một bông hoa bách hợp thanh khiết nhưng cũng là hoa độc bởi bất cứ khi nào anh không đáp ứng được yêu cầu của cô, là cô cố tạo ra ngay cảnh anh bắt nạt một cô gái yếu ớt trước mắt người khác.

    Lâm Tiểu Nê đúng là một diễn viên giỏi qua mắt khán giả. Bình thường lúc không gây rối, trông cô đằm thắm, đoan trang, lịch sự, dịu dàng và rất đáng yêu. Nhìn thấy bóng cô mảnh mai trong gió lạnh, ai cũng sẵn lòng xả thân che chở cho cô.

    Nếu cô đã cố ý để bạn nhận ra cô bị uất ức, thì hành động của cô chắc chắn sẽ khiến bạn nghĩ rằng mình đã phạm vào mười tội ác không thể dung tha hoặc khiến bạn không thể tha thứ cho bản thân mình. Nhưng thường thì khi uất ức cô hay thành thật kể cho bạn nghe, đấy là lúc con mắt của bạn sẽ bán đứng bạn. Đinh Tuấn Kiệt thường nói, kiếp trước Tiểu Nê là chim sẻ, suốt ngày chỉ nhảy nhót, kêu ríu rít.

    Thực ra những điều này đều là những thứ bẩm sinh trong con người Tiểu Nê, để cô có thể dễ dàng lấy được lòng người khác, ai bảo cô vừa đáng yêu lại vừa xinh đẹp kia chứ!

    Trong mắt người ngoài, họ được đánh giá là cặp trai tài, gái sắc, trong cơ quan, vào lúc trà dư tửu lậu, họ được nhân viên bình phẩm là cặp trời sinh. Không nghi ngờ gì nữa, họ là nguyên nhân khiến bậc sinh thành vui sướng tận đáy lòng.
    Bố mẹ Tiểu Nê rất hài lòng về anh con rễ tương lai đẹp trai Đinh Tuấn Kiệt. Họ cũng nhận thấy con gái mình rất ngưỡng mộ chàng trai trẻ có tài này. Nhiều khi mẹ Tiểu Nê thường trêu cô với Tuấn Kiệt khiến cô xấu hổ trách mẹ: "Mẹ thật chẳng ra làm sao!"

    Chính vì lý do này, mặc dù không ai nói ra nhưng mối nhân duyên này coi như đã được mặc nhận.

    Đinh Tuấn Kiệt mồ côi cha mẹ từ nhỏ, tiếng "mẹ nuôi" anh gọi bà Trần Bích Trân - mẹ của Tiểu Nê, xuất phát từ đáy lòng. Anh cố gắng hết sức để làm đứa con hiếu thảo đối với bố mẹ nuôi, làm người anh quan tâm, chiều chuộng cô em gái.

    Đinh Tuấn Kiệt thừa nhận tận đáy lòng cũng đôi lần anh rung động trước vẻ đẹp tươi trẻ của Tiểu Nê, nhưng đó chỉ là ý nghĩ thoáng qua mà thôi. Sau đó anh đã tự nghiêm khắc nhắc nhở bản thân không được mê muội, phải đứng đắn, phải chăm lo cho cô như một người anh đúng nghĩa.

    Nhưng do được Đinh Tuấn Kiệt quá yêu chiều cho nên Tiểu Nê càng hiểu nhầm anh có tình cảm đặc biệt với mình. Cách nghĩ của cô giống hệt với mẹ cô và nhiều người khác: sớm muộn gì Đinh Tuấn Kiệt cũng là con rễ nhà họ Lâm thôi. Chính vì thế cô gọi Đinh Tuấn Kiệt là "anh trai" thật ý nhị, đầy hàm ý.

    Tiết trời lúc giao mùa, dần trở nên ấm áp

    Trong tiết xuân tháng Ba, căn nhà mới cơ bản đã được trang trí và trải thảm xong, chỉ cần mua đồ nội thất và đồ điện là có thể dọn về ở được rồi.

    Tiểu Nê nói: "Chọn đồ gia dụng là sở trường của em!" Cô khăng khăng đòi cùng Tuấn Kiệt đi mua đồ, thế là anh đành phải đưa cô đi ngắm một vòng tại siêu thị đồ gia dụng.

    Trước khi mua đồ gia dụng, Tiểu Nê cứ háo hức chạy ra, chạy vào căn nhà còn nồng mùi sơn mới. Chẳng hiểu cô lôi ở đâu ra một chiếc thước cuộn, cứ đo ngược đo xuôi rất nghiêm túc, tỉ mẩn. Cả ngày cô biến mình thành một con sâu đo. Mãi tới khi mặt trời lặn, cô hớn hở khoe với Tuấn Kiệt: "Tốt! Đại thành công!"

    Nhìn nét mặt vui vẻ của Tiểu Nê, chúng ta có thể tưởng tượng ra cảnh một cô gái đang hạnh phúc sắp đặt cho căn nhà mới của mình.

    Đến tối cô lại phấn khởi kể chuyện mình làm cho cha mẹ nghe, bà Lâm được thể lại trêu cô con gái: "toàn mua cho mình thảo nào vui thế!" Đùa vui với con gái, bà thầm nghĩ con gái đã lớn rồi, đã có nhà của nó rồi. Khi đi ngủ, bà nằm quay lưng lại với chồng khóc rồi khóc thầm, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng.

    Sáng sớm ngày kế tiếp, Tiểu Nê đã tới nhà Đinh Tuấn Kiệt lôi anh tới siêu thị mua đồ gia dụng. Cô đem theo cả quyển sổ ghi chép số lượng, kiểu dáng các đồ đã chọn ngày hôm qua. Điều này khiến cho Tuấn Kiệt bồn chồn nghĩ ngợi: "cứ cho là người thân đi, nhưng mình mua nhà sao cô nàng lại vui vẻ thế nhỉ?" Nghĩ lại, anh thấy tính cô vốn ham vui, nên cô nhiệt tình như thế cũng chẳng có gì là lạ.

    Mua xong đồ đạc, cô lại bắt đầu chỉ huy những người bốc vác. Lúc đầu cô chỉ đứng ở giữa nhà khua chân múa tay, nhưng đến lúc cuối cô lại xăng xái xắn tay áo bắt tay vào việc

    Mọi người hiểu ý cứ liên mồn gọi: "chị chủ nhà" khiến Tiểu Nê sướng rơn trong lòng.

    Ba ngày sau, mọi công việc đã hoàn tất. Căn nhà - ba phòng ngủ một phòng khách, đã chính thức có người ở. Tuy chưa thể nói là sang trọng, tiện nghi nhưng ít ra đó cũng là một mái nhà. Chủ nhà Đinh Tuấn Kiệt vui mừng khôn xiết. Anh rất cảm động trước sự giúp đỡ tận tâm của Tiểu Nê nên đã mua rượu để cảm ơn. Cô đã bỏ nhiều công sức để trang trí cho ngôi nhà mới này. Mỗi lần chạm cốc, mỗi lần chúc tụng giống như một con sóng lớn dội vào trái tim nhỏ bé của Tiểu Nê khiến mặt cô đỏ lên.

    Nhìn cô gái em nuôii xinh đẹp, anh không nén được cảm xúc thốt lên lời tận đáy lòng: "Cảm ơn, cảm ơn em!"

    "Cảm ơn? Cảm ơn gì? Đều là người... nhà cả mà!" Tiểu Nê đã say rồi. Cô không còn tỉnh táo nữa, chốc chốc lại lẩm bẩm: "Đều là người... nhà mà!", sau đó lại tiếp tục nâng cốc, lại uống cạn. Một lát sau thì cô nàng đổ vật xuống sàn bất tỉnh.

    Đinh Tuấn Kiệt lắc đầu, nói trong hơi rượu: "Đã bảo là không uống được nhiều rồi mà!"

    Anh cố hết sức bế Tiểu nê đã say mèm, người mềm như bún vào phòng ngủ. Sau đó anh gọi điện cho mẹ nuôi nói rằng tối nay Tiểu Nê ngủ lại nhà anh. Bà Lâm cảm thấy không yên tâm liền hỏi lại: "Con uống rượu à?"

    "Một chút thôi, Tiểu Nê đã ngủ rồi."

    Bà Lâm chẳng biết phải làm gì, đành nhắc Đinh Tuấn Kiệt, Tiểu Nê ngủ thỉnh thoảng lại đạp chăn. Bà dặn dò anh: "Đêm lạnh, phải để mắt đến em nó nhé!", Đinh Tuấn Kiệt cố gắng trấn an bà: "Vâng, không có chuyện gì đâu", rồi cúp máy.
    Ngồi bên Tiểu Nê, nhìn khuôn mặt ửng đỏ của cô, khoảnh khắc yên tĩnh hiếm hoi khiến Tiểu Nê giống như một mặt trăng nhỏ trong đầm nước xanh biếc. Anh lại nghĩ: "Từ nhỏ Tiểu Nê chưa từng biết tới đau khổ..." Có một gia đình như thế, có gì mà phiền muộn chứ?

    Đinh Tuấn Kiệt hơi chạnh lòng. Anh nhớ tới bố mẹ khuất núi của mình. Hôm nay anh đã uống rất nhiều rượu, gắng gượng được tới lúc này đã là giỏi lắm rồi.

    Đúng lúc này, Tiểu Nê trằn trọc, cô vừa lăn lộn trên giường vừa nói lung tung đè lên cả chăn. Khi Đinh Tuấn Kiệt xiêu vẹo bước tới chỗ Tiểu Nê để đắp lại chăn cho cô thì cảm thấy đầu nặng chịch, chân tay bủn rủn, anh không đừng vững được nữa liền ngã lên người Tiểu Nê, anh không đứng dậy được nữa.

    Những gì xảy ra sau đó anh không nhớ rõ. Trong lúc mơ màng anh còn cảm thấy mùi hương thiếu nữ xộc lên mũi, rồi cảm giác khi ngã lên người Tiểu Nê mềm mại khiến lòng anh rạo rực. Lúc Đinh Tuấn Kiệt tỉnh đã là 8 giờ sáng. Anh cảm thấy chóng mặt, khát nước. Khi chưa tỉnh hẳn, anh giật mình phát hiện thấy một người con gái bò qua người. Anh sợ hãi hét lên "A...", rồi ngồi phắt dậy, chỉ vào Tiểu Nê lẩm bẩm: "Em, em... " Anh định hỏi cô tại sao lại ngủ trên giường của anh nhưng không nói nên lời cứ lắp bắp: "Em... em..."

    "Sao thế? Gặp ma à? Anh không muốn nhận nữa à?" Tiểu Nê hỏi một cách tự nhiên. Khuôn mặt cô lúc này vẫn ửng đỏ, đôi mắt như đang cười, đôi môi cong lên, dường như cô đang ngượng. Hai tay chống cằm, hai chân giơ cao trong không trung, xem ra cô nàng đã tỉnh được một lúc rồi.

    "Anh khát không?" Tiểu Nê hỏi, bởi sau khi tỉnh dậy, cô đã uống rất nhiều nước.

    "Có" Anh thành thật trả lời. Anh ngạc nhiên thấy Tiểu Nê đi lấy nước, anh cảm thấy giống như nhận nhầm người vậy." Đây đúng là cô em Tiểu Nê sao? Tại sao lúc này lại trở nên dịu dàng, biết quan tâm đến thế!"

    "Này, sao hôm nay em dậy lại không quậy phá nhỉ?" Đinh Tuấn Kiệt thắc mắc. Tiểu Nê chỉ cười không nói gì, cô ngoan ngoãn đưa cốc nước cho anh. Cô cắn chặt môi, nhìn xung quanh, cười gượng.

    Phòng ngủ chính được quét màu hồng phấn theo đúng ý Tiểu Nê, cửa sổ màu xanh da trời. Đinh Tuấn Kiệt vốn muốn quét màu đen trắng cho căn phòng này, vừa đơn giản vừa sạch sẽ nhưng anh không thuyết phục được Tiểu Nê, đành phải để cô tự ý trang trí như nhà trẻ vậy.

    "Em cười gì thế? Kỳ quá!" Tuấn Kiệt không thể kìm được liền hỏi.

    "Em đang cười... hì.. hì... không nói với anh đâu." Tiểu Nê cười cố tình ra vẻ bí mật.

    Đinh Tuấn Kiệt quá hiểu tính Tiểu Nê, nếu anh không hỏi thì chỉ lát sau cô không chịu nổi sẽ tự nói hết, thế là anh quyết định không hỏi nữa. Đúng là chỉ lát sau, cô đã cố tình bắt Tuấn Kiệt phải nghe. "Anh không muốn nghe nhưng em bắt anh phải nghe." Tuấn Kiệt đáp: "Được thôi." Anh cố nhịn cười.

    "Em đang hạnh phúc!" Cô ngồi, không ngượng ngùng đáp lại anh, cô tự say sưa, ngây ngất trong tưởng tượng: "Em đã trang trí và lựa chọn đồ gia dụng cho căn hộ này, em thấy sống ở đây thật hạnh phúc!"

    "Được thôi, anh mong em thường xuyên đến ở." Đinh Tuấn Kiệt vui vẻ, thoải mái đáp lại: "Phòng ngủ bên cạnh dành luôn cho em đấy, khi nào muốn đến thì đến, được không?" Tiểu Nê cho rằng Đinh Tuấn Kiệt đang trêu cô, cô kéo chăn che mặt rồi xấu hổ kêu lên: "Đáng ghét! Lẽ nào lại ngủ riêng nữa à?" Đinh Tuấn Kiệt không nhận ra ẩn ý cả Tiểu Nê, anh thật thà trả lời: "Đương nhiên rồi, đây là phòng của anh và chị dâu tương lai của em mà."

    Vẻ vui sướng trên mặt Tiểu Nê vụt biến mất, cô xị mặt rồi nghiêm túc nhắc nhở: "Đinh Tuấn Kiệt, em nói cho anh biết, em là người rất nhỏ mọn, rất hay chấp nhặt đấy. Em không thích kiểu đùa của anh chút nào. Em chính thức tuyên bố em giận thật đấy! Anh mau dỗ em đi!"

    Tiểu Nê vẫn còn tính trẻ con, trước đây cô cũng thường hay cảnh báo người khác về tâm trạng mình như thế. Trước kia chỉ cần cô kêu gào, Tuấn Kiệt liền nhượng bộ rồi tìm cách dỗ dành. Nhưng lúc này anh lại không làm như thế nữa.

    Cô không kiên nhẫn đợi lâu hơn nữa, cô ngẩng đầu nhìn anh thẫn thờ không nói gì: "Anh có nói không? Anh câm rồi à? Em giận thật đấy!"

    Vẫn không có phản ứng gì.

    Một lát sau, Đinh Tuấn Kiệt mới ngẩn đầu rồi khẽ nói bốn chữ.

    Lúc này, Lâm Tiểu Nê giống như ở đỉnh cao hạnh phúc bỗng ngã nhào xuống vực thẳm hun hút vậy.

    Sắc mặt tái xám của Tiểu Nê khiến Tuấn Kiệt sợ hết hồn. Anh vội đứng dậy lay lay Tiểu Nê đang đứng đờ đẫn như một khúc gỗ: "Tiểu Nê à, em làm sao thế? Em nói đi, đừng làm anh sợ nữa!" Tiểu nê vẫn đờ ra, không nói, không động đậy, Tuấn Kiệt sợ toát mồ hôi nhưng anh không biết phải làm gì lúc này.

  • adminA

    Phải ba mươi phút sau, Tiểu Nê mới định thần lại một chút, cô tát một cái như trời giáng vào má Tuấn Kiệt.

    "Anh là đồ tồi!" Cô gằn giọng, nhìn anh căm thù rồi bước tới giường dùng hết sức kéo chiếc chăn ra. Trên ga giường là vệt máu đỏ tươi - tượng trưng cho sự trinh trắng gìn giữ hai mươi năm của người con gái.

    Đột nhiên anh nhận ra, anh sợ vệt trinh kia biết bao!

    Sau đó Tiểu Nê lại phủ chiếc chăn lên trên rồi lạnh lùng bỏ đi. Trong phòng chỉ còn lại Tuấn Kiệt đang thẫn thờ không biết phải làm gì.

    Lúc Tiểu Nê kéo chiếc chăn phủ lên vệt máu kia, trông cô rất thản nhiên.

    Lúc này Đinh Tuấn Kiệt đã hoàn toàn không còn phản ứng gì nữa, trong đầu anh chỉ còn duy nhất một ý nghĩ: Tối qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

    Bốn chữ anh nói với Tiểu Nê lúc nãy là: Anh đã có vợ.


    1. LẦN ĐẦU GẶP GỠ

    Khi Tuấn Kiệt nói anh đã có vợ, Tiểu Nê tát anh một cái rồi đau đớn bỏ đi.

    Tuấn Kiệt đuổi theo cô, anh nhốt mình trong phòng. Anh băn khoăn không biết tối qua cuối cùng đã xảy ra chuyện gì, rồi lại nhìn vào vệt máu đỏ đáng sợ kia, đầu óc anh mụ mẫm không biết đã xảy ra chuyện gì.

    Vết máu trên tấm drap trải giường giờ đã khô lại. Với người không từng trải, nhìn thấy vết tích này cũng sẽ biết tối qua đã có chuyện ân ái ở đây.

    Thế còn vợ mình thì sao đây? Có vợ ở nơi quê nhà, cô vợ tảo tần một mình chăm sóc ông nội thì sao đây? Anh phải làm gì để báo đáp cho cô ấy? Dùng tấm drap dính máu kia chăng?

    Anh muốn khóc mà không khóc được, gục đầu dưới cánh tay giống như nhiều năm trước anh từng gục đầu vào long vợ. Làm như thế anh cảm thấy an toàn, có thể tránh được mọi khổ nạn. Trước mặt anh hiện ra hình ảnh vợ ngồi bên bờ song ở quê nhà với một đống quần áo chất cao như núi, anh đau long, anh tuyệt vọng không muốn sống nữa.

    Đột nhiên anh đưa tay phải lên rồi tát mạnh vào má một cái,anh còn hận là tát không đau lắm. Rồi anh cũng quyết định hành động, anh nhanh chóng thu tấm drap trải giường cho vào bao để vứt đi. Lần cuối cùng nhìn thấy vết máu đó, anh lại nhớ tới nụ cười ngây thơ, lãng mạn của Tiểu Nê. Thực ra Tiểu Nê rất xinh đẹp, hiền lành, hơn nữa lại rất yêu mình.

    Anh nhớ rất rõ vẻ ngây thơ, đáng yêu của Tiểu Nê khi tung tăng vui đùa, nhớ tới cảnh Tiểu Nê phải chịu cái nắng như thiêu đốt của Trùng Khánh đi đi lại lại từ nhà tới công ty, nhớ lại mấy ngày trước đây, Tiểu Nê đã vui vẻ giúp anh sắp xếp, thu dọn nhà cửa, anh lại nhớ tới bóng dáng đau khổ tột độ của cô khi chạy vụ ra cửa... cô ấy rất yêu mình.

    Đinh Tuấn Kiệt nhìn chằm chằm vào tấm drap trải giường trên tay, tự nhiên anh cảm thấy vệt màu đỏ đáng yêu. Anh không nỡ vứt nó đi nữa. Đó là sự gửi gắm trọn vẹn của cô gái xinh đẹp, ngây thơ vào tình yêu.

    Đinh Tuấn Kiệt hồi tưởng lại lần đầu tiên gặp Tiểu Nê tại bệnh viện một năm trước. trước lúc đó anh chưa từng nghĩ tới người con gái nào khác ngoài người vợ Lý Gia Nam của mình, thậm chí anh cũng không cho phép mình nhìn thẳng vào bất kỳ người phụ nữ nào.

    Ấn tượng đầu tiên của anh về Tiểu Nê thì đó chỉ là một cô bác sĩ xinh đẹp, nếu không có gì đặc biệt thì anh cũng sẽ không có quyết định gắn bó cả cuộc đời còn lại với cô bác sĩ này.

    Lúc đó đang là cuối hạ đầu thu, thời tiết thất thường, thành phố Trùng Khánh vẫn còn phải chịu cái nắng như thiêu như đốt. Ông Vĩ ở công ty nói đùa: "Thời tiết nóng thế này, mặc áo ngắn tay, tắm nước lạnh chẳng có gì quá đáng, chỉ có những thằng đần mới bị cảm lạnh". Khi nói những điều này, ông Vĩ đang viết chữ "duyệt" rồng bay phượng múa trên tờ đơn xin nghỉ ốm.

    Lúc đó Đinh Tuấn Kiệt còn nói đùa: "Ai còn có thể khỏe hơn anh Vĩ của chúng ta chứ? Xuân, hạ, thu, đông, bốn mùa chẳng biết ôm đau là gì!" Câu nói khiến rất nhiều đồng sự bật cười. Chẳng biết ma xui quỉ khiến thế nào mà ngay ngày hôm sau Đinh Tuấn Kiệt lại bị ốm phải nằm viện. Anh trở thành "thằng đần" trong câu nói của ông Vĩ.

    "Thằng đần" Đinh Tuấn Kiệt bị "áp tải" nằm viện gần một tuần, anh buồn chết đi được. Ở bệnh viện Tây Nam tốt nhất Trùng Khánh, cây cối xanh mướt ngoài cửa sổ, phong cảnh trữ tình nhưng họ lại không cho phép Đinh Tuấn Kiệt đi ra ngoài hít thở không khí trong lành. Họ chẩn đoán anh bị viêm phổi nên phải nằm viện để theo dõi.

    Một hôm, nhân bác sĩ, y tá không để ý, anh liền trốn ra vườn hoa phía sau bệnh viện ngủ trưa. Nằm trên thảm cỏ mềm mại, hé mắt ngắm bầu trời xanh qua kẽ lá, gió thổi hiu hiu, chim hót hoa thơm, thật là một nơi thoải mái nhàn hạ. Anh gọi điện trở về công ty xem tình hình thế nào, sau đó nhắm mắt lại thư giãn rồi nhanh chóng thiếp đi.
    Lúc tỉnh lại, trời đã về chiều. Anh sực nhớ mình vẫn chưa được tiêm mũi buổi trưa. Hai bà y tá lại dữ như bà chằn mới chết chứ, anh vội vã trở về phòng bệnh. Trở về phòng, anh giả vờ chui vào chăn nằm như không có việc gì xảy ra. Một lát sau, một cô y tá trẻ lạ hoăcs, hớt hơ hớt hải đẩy xe thuốc vào phòng, vừa đẩy vừa rối rít: "Xin lỗi, xin lỗi, tôi ngủ quên mất"

    Đinh Tuấn Kiệt thò mặt ra xem cô gái mặc áo blu hớt hải kia, anh không nói không rằng, cười thầm: "Tôi cũng vừa ngủ dậy."

    Không thấy bệnh nhân đáp lại, cô gái sợ hãi đỏ mặt nói: "Anh à, anh đừng nói cho y tá trưởng chuyện này nhé! Tôi tiêm ngay cho anh đây" Nói rồi, cô lóng ngóng nhưng lại cố tỏ vẻ bình tĩnh búng "tanh tách" vào ống thuốc rồi chuẩn bị dụng cụ tiêm.

    Đinh Tuấn Kiệt nhận ra cô gái trẻ này có khuôn mặt rất đáng yêu, khuôn mặt thanh tú, nước da trắng hồn nhiên điển hình của con gái Trùng Khánh. Tuy đã sợ hết hồn những cô vẫn làm ra vẻ già đời lão luyện. Điều này khiến anh buồn cười.

    Chuẩn bị tiêm, cô để Đinh Tuấn Kiệt ngồi ngoài mép giường, kéo quần xuống. Vẻ mặt căng thẳng, cô luống cuống vụng về chuẩn bị tiêm vào mông Tuấn Kiệt, luôn miệng nói: "Không đau đâu, một lát sẽ xong thôi mà"

    Đúng lúc cô y tá chuẩn bị đâm kim tiêm thì Đinh Tuấn Kiệt lại "ừm" một tiếng khiến cô vội vàng an ủi: "Không đau đâu, thực sự không đau chút nào đâu!" rồi lại chuẩn bị tiêm cho anh.

    Tuấn Kiệt cố gồng mình lên ngăn lại, anh nói cô chờ chút nữa.

    "Không đau đâu, một lát sẽ xong thôi mà!" Cô nhắc lại. Bộ đồng phục y tá màu hồng phấn phản chiếu lên khuôn mặt trắng hồng của cô, đôi mắt sáng ánh lên nét tinh nghịch trẻ con.

    "Nếu tôi chết thì sao?" Đinh Tuấn Kiệt nghiêm túc hỏi cô y tá. Thấy cô không hiểu, anh liền giải thích: "Cô quên chưa sát trùng cho tôi đúng không?"

    "Đúng ạ" Cô ngượng nghịu trả lời.

    "Cô còn quên chưa sát trùng cho tôi phải không?" Đinh Tuấn Kiệt hỏi lại. Trên khuôn mặt anh còn vương nụ cười thân thiện.

    "Trời ạ! Em xin ... xin lỗi, để em sát trùng cho anh" Cô gái cuống quít trả lời.

    Lúc này cô hấp tấp bôi dung dịch sát trùng lên mông Tuấn Kiệt. Động tác của cô nhẹ nhàng làm anh tê ại đi, anh khoan khoái nhắm nghiền mắt. Nhưng chỉ một giây sau đó, anh cảm thấy đau nhói, đau đến nghẹt thở. Cơn đau truyền từ đùi lên trên, để giảm đau anh đã hít một hơi dài qua kẽ răng.

    Khi cô vừa tiêm xong, anh liếc nhìn thẻ làm việc của cô: Họ tên: Lâm Tiểu Nê; tuổi: 21; bác sĩ thực tập. Khuôn mặt nghịch ngợm trên thẻ đúng là chẳng mang lại sự an tâm nào cho bệnh nhân.

    "Em là bác sĩ à? Sao lại đến tiêm cho anh? Bác sĩ 21 tuổi..." Tuấn Kiệt bồn chồn hỏi lại.

    "Bây giờ em đang thực tập, sang năm tốt nghiệp sẽ chính thức làm bác sĩ." Cô vừa thu dọn dụng cụ tiêm vừa khéo léo trả lời.

    "Bệnh viện Tây Nam phái sinh viên thực tập đến tiêm cho tôi sao?" Trước đây anh chưa bao giờ có thói quen xoi mói, bắt bẻ ai, nhưng khi nhìn thấy cô gái này không hiểu tại sao anh lại rất muốn trêu cô. Từ trước tới nay, anh chưa từng có ý hại người để được đền đáp bằng một cái hôn dưới cầu thang. Thực ra anh chỉ muốn nhìn thấy cô ngượng ngùng mà thôi.

    Lâm Tiểu Nê vừa thu dọn dụng cụ tiêm vừa chắc mẩm đã hoàn thành nhiệm vụ nên rất thoải mái. Đột nhiên nghe thấy bệnh nhân chất vấn, cô liền căng thẳng, ngay lập tức đỏ mặt lên chống chế: "Không phải thế đâu anh, bởi hôm nay là Tết Trung Thu, mọi người đều tranh thủ về sớm để sum họp cùng gia đình, cô y tá phụ trách tiêm cho anh lại đi họp đột xuất nên em mới..."

    "Do vậy em tới thử tay nghề đúng không?" Đinh Tuấn Kiệt tiếp tục trêu.

    "Không ngờ em lại ngủ quên, làm lỡ thời gian tiêm của anh bốn tiếng, không biết có ảnh huởng gì đến bệnh tình của anh không?... Em thực sự xin lỗi" Lâm Tiểu Nê lí nhí, trông cô thật đáng thương.

    Đinh Tuấn Kiệt cảm thấy áy náy trước lời xin lỗi của Tiểu Nê, anh "ừ" một tiếng thông cảm. Nhìn thấy dáng vẻ thất vọng, buồn bã khi đẩy xe thuốc đi của cô, anh cũng ít nhiều thông cảm.

    Về sau anh mới biết, thông cảm với cô tức là phủ định lại bản thân mình. Lâm Tiểu Nê là một cô gái xinh đẹp rất giỏi diễn kịch, vẻ bề ngoài tội nghiệp của cô không phù hợp với tính cách hiếu động, không an phận của cô. Lần đầu tiên Lâm Tiểu Nê được tiêm cho người sống từ lúc theo nghề y, chính là lần tiêm cho Đinh Tuấn Kiệt.

    Đây cũng là chuyện về sau Đinh Tuấn Kiệt mới biết.

    Lúc đó Tuấn Kiệt không biết, anh đã tự trách mình khi tiếng "ừ" cuối cùng của cô đã khiến anh sợ hãi.

    Đinh Tuấn Kiệt nhìn theo bóng màu hồng phấn của cô bác sĩ đi ra khỏi phòng, anh nghĩ thầm điều này đồng nghĩa với sự trống trải. vắng lặng.

    Anh cảm thấy áy náy trong lòng.

    Trước kia các nhân viên y tế mặc áo blu trắng do vậy họ còn có tên gọi khác là "những thiên thần áo trắng". Họ với những bộ mặt vô hồn, cứ nhẹ nhàng lướt tới rồi khẽ khàng bước đi, chẳng có chút sinh khí nào, dường như lúc nào cũng muốn nhắc nhở người ta rằng: "bạn đang ở trong bệnh viện, bạn đang bị bệnh"

    Nhìn thấy họ là rầu rĩ cả người.

    Đây cũng chính là điểm khác biệt đáng được học tập của bệnh viện Tây Nam, bởi đội ngũ nhân viên y tế đáng yêu nơi đây mặc đồng phục màu hồng phấn. Trông họ tràn đầy sức thanh xuân, họ giống như những cánh bướm màu hồng cứ lượn qua lượn lại trạo cảm giác rất dễ chịu đối với bệnh nhân.

    Đó là lần đầu tiên Đinh Tuấn Kiệt gặp Lâm Tiểu Nê. Ấn tượng của anh về cô chỉ đơn giản là một cô gái thanh tú, ngây thơ, tay nghề không vững. Anh cũng không lưu luyến gì nhiều về bóng hình màu hồng phấn của cô, chưa đặc biệt đến mức để nhớ nhung rồi đưa vào giấc ngủ.

    Nhưng khi cô đã đi rồi, còn lại một mình trong phòng bệnh vắng lặng, anh cảm thấy bồi hồi, hôm nay là Tết trung thu mà.

    Tối hôm đó mặt trăng tròn đẹp, nhưng không hiểu tại sao lại chỉ xuất hiện một lúc rồi dường như bóng nguyệt thẹn thùng giống như thiếu nữ cập kê, trốn tuột vào đám mây không xuất hiện nữa. Ngồi một mình vừa ăn bánh trung thu do đồng nghiệp mang tới biếu vừa nhớ đến người thân, ông nội ở thị trấn nhỏ xa lắc lơ, nhớ về những người có ân với mình, những người khác nữa...

    Nghĩ ngợi mãi đến đêm khuya, gió lạinh ùa vào cửa sổ liên tục, tiết mục vui đón Trung Thu trên tivi cũng không giải toả được nỗi buồn trong anh. Anh cũng không biết nỗi buồn đó là nỗi buồn nhớ quê đã nung nấu trong lòng từ lâu nay hay là nỗi cô đơn khi phải sống một mình nơi đất khách quê người nữa.

    Nằm mãi không ngủ được, anh ngó ra ngoài cửa sổ thì thấy bóng một con sói được tạo hình bằng tay phản chiếu trên bức tường trắng xoá của toà nhà đối diện. Hình con sói cứ lắc lư, lắc lư, anh còn nghe thấy giọng cười của con gái nữa.

    Số lượng dân cư tập trung đông đúc tại thành phố Trùng Khánh khiến các nhà chung cư ở đây xây san sát nhau. Tuấn Kiệt đang ở tầng năm, cửa sổ phòng anh có thể nhìn thấy mặt bên của toà nhà đằng trước. Do vậy ban tối nếu các phòng bệnh trong toà nhà nơi anh ở mở cửa, bật đèn, thì ánh sáng trong phòng sẽ phản chiếu lên bức tường toà nhà đối diện.

    Lúc này trên tường xuất hiện hình con nhạn đang xoè cánh bay. Một giọng nữ lảnh lót cất lên: "Nhạn lớn, nhạn lớn, bay đi, bay tới Nam Cực mang gió tự nhiên về cho mùa hè Trùng Khánh nhé" Chất giọng vừa trẻ con, vừ đáng yêu, dường như cô gái này chưa từng phải nếm trải nỗi vất vả, phiền muộn của cuộc sống.

    Cảm thấy trò này cũng hay hay, hành động của cô gái dần thu hút sự chú ý của Đinh Tuấn Kiệt. Anh nhớ lại cách tạo hình con thỏ đã từng làm khi nhỏ rồi bắt đầu biểu diễn, quả nhiên cô gái phòng bên nhiệt liệt hưởng ứng.

    Đinh Tuấn Kiệt biết cạnh phòng mình là phòng nghỉ của bác sĩ.

    Đột nhiên bóng trên tường biến mất, mọi vật trở lại yên tĩnh. Ngay lập tức anh nghe thấy tiếng gõ cửa dồn dập, cô gái rối rít yêu cầu: "dạy cho em đi! dạy cho em cách tạo hình con thỏ đi!" Vừa mở cửa, cô gái với bộ đồng phục màu hồng phần xộc vào, dáng vẻ vội vàng, hấp tấp, lại rất háo hức nữa.

    "Em... Lâm Tiểu Nê phải không?" Anh nhận ra ngay khi vừa nhìn thấy khuôn mặt thanh tú của cô. Đó chính là cô bác sĩ thực tập thiếu trách nhiệm buổi chiều tới tiêm muộn cho anh đây mà. Cô ấy vẫn vậy, vẫn không che giấu được cảm xúc của mình, cô ấy rất đáng yêu, nội tâm biểu lộ trên nét mặt.

    "Em đây, em đây! Tối nay em trực. Dạy em cách làm con thỏ đi!" Cô vừa vui vẻ trả lời vừa xích lại gần Tuấn Kiệt.

    Đinh Tuấn Kiệt nghĩ thầm, nhìn gần trông cô ấy xinh thật!

    Đôi mắt trong sáng ánh lên vẻ ngây thơ, đúng là tiểu thư xinh đẹp chưa từng nếm mùi đau khổ trên đời. Anh cười vui vẻ rồi gật đầu đồng ý dạy cô.

    Anh không ngần ngại nắm lấy tay cô rồi chỉ cho cô cách để tay thế nào, đầu ngón tay phải làm sao...

    Đây là lần đầu tiên trong đời Lâm Tiểu Nê nắm tay thân mật như vậy với người đàn ông. Khoảnh khắc Tuấn Kiệt chạm vào tay cô, cô định bụng tính bài lùi, nhưng khi ngầng đầu nhìn vào đôi mắt chân thành, không chút dục vọng của người đàn ông sát bên mình, cô lại chú tâm học cách làm con thỏ.

  • adminA

    Không lâu sau đó, trên tường lúc này xuất hiện bóng hai con thỏ, một con to, một con nhỏ cứ nhảy nhót không ngừng.

    Đêm trung thu đó họ chơi mãi tới tận khuya.

    Đinh Tuấn Kiệt nghĩ thầm mình đã kết bạn được với người bạn mình thiếu thời thơ ấu. Âu đó cũng là sự bù đắp.

    Nhưng thật không ngờ, khi anh đang nhìn cô thân thiện thì Lâm Tiểu Nê làm ra vẻ nghiêm nghị khiến anh không nhịn được cười. Khi cô chơi chán, đã mệt lử chỉ muốn đi về, cô chợt ngoái lại nghiêm khắc dặn dò: "Với trách nhiệm là một bác sĩ em vẫn phải nhắc nhở là bệnh của anh không được để người quá mệt mỏi, lần sau phải chú ý đấy." Nói rồi cô ngúng nguẩy bỏ đi, để lại trong mắt Đinh Tuấn Kiệt cái bóng hồng phấn tuyệt đẹp. Mùa hè oi bức cảu Trùng Khánh đã chính thức biến mất sau Tết trung thu đó. Ngày hôm sau khi tỉnh dậy anh phát hiện ngoài trời đang mưa. Anh cười rồi nhớ tới cô gái vô tư tối qua với nụ cười tươi như hoa, cô ta đúng là một cô gái nhí nhảnh màu hồng phấn. Cô gái nhí nhảnh nói: "Nhạn lớn, nhạn lớn, bay đi, bay tới Nam Cực mang gió tự nhiên về cho mùa hè Trùng Khánh nhé!"

    Thế là Trùng Khánh đã mát mẻ hẳn lên, Trùng Khánh đã tạm biệt với nỗi khổ oi bức mùa hè.

    Đáng tiếc là mãi tới tận khi ra viện anh không còn gặp lại cô gái hồng phấn kia nữa. Thời gian dần trôi khiến anh đã hoàn toàn quên hẳn nụ cười của cô.


    1. GIAI NHIÊN

    Mọi người cho rằng tôi không nên đến, tôi cũng cho rằng mình không nên đến. Nhưng nên hay không nên và đến hay không đến lại là hai chuyện hoàn toàn riêng rẽ, không thể đồng nhất. Dù sao thiếp mời cũng đã nhận rồi, thế là tôi quyết định đến lễ cưới.

    Lễ cưới của Giai Nhiên.

    Thực ra số người đến tham dự lễ cưới không nhiều lắm, nhưng vì nhà thờ tương đối nhỏ nên tạo cảm giác rất đông người tham dự. Ồn ào, chen chúc nhưng trang trọng. Tự nhiên tôi cảm thấy rất nghiêm trang. Ồn ào và nghiêm trang thực ra rất mâu thuẫn nhưng trên thế giới này tồn tại rất nhiều mâu thuẫn đại loại như thế.

    Tôi là người kín đáo nhất.

    Ngoài mặt tôi vẫn tươi cười chúc phúc cho đôi uyên ương, nhưng trong lòng tôi đang phải cố kìm không cho nước mắt tuôn rơi.

    Giai Nhiên và cô dâu vẫn chưa tới.

    Tôi đưa mắt nhìn xung quanh, không thấy nhiều người quen lắm, Những người bạn thân cùng tới với tôi đều im lặng biểu lộ sự quan tâm đặc biệt đối với tôi.

    Họ chỉ nói: " Tiểu Nê..." rồi không nói gì nữa, họ vỗ vào vai tôi, cái vỗ vai của họ ẩn chứa rất nhiều ý nghĩa.

    Tôi không biết cô dâu hình dáng ra sao, thậm chí tôi cũng không biết tên cô ta, nhưng cô ta lại là người mà Giai Nhiên lựa chọn làm bạn đời của anh.

    Tôi yêu Giai Nhiên từ lúc tôi đang là học sinh lớp 11, Giai Nhiên đang là sinh viên năm thứ 4. Đến nay đã tròng năm năm. Nhưng cuối cùng anh ấy đã từ chối tôi bởi một lý do - đối với tôi là sự châm biếm lớn nhất - tôi quá giống với em gái anh ấy. Tôi cũng ước tôi là em gái ruột của anh ấy.

    Đám người tới dự tiệc cưới nhốn nháo, chắc là cô dâu, chú rể đã tới. Tôi nhìn thấy cô dâu đội khăn voan đang cười trước tiên.

    "Xinh quá!" Bạn thân của cô thốt lên.

    " Tại sao các cậu bảo xinh quá?" Tôi thờ ơ hỏi.

    " Vì cô ấy cười rất đẹp." Bạn bè tôi nhận xét rất công tâm.

    Tôi vẫn nhớ lúc nãy ngắm mình trong gương khi vào nhà vệ sinh tôi đã có cảm giác mình thực sự thua rồi. Người ta khi cười bao giờ cũng đẹp hơn, nhưng tôi lại chỉ muốn khóc mà thôi.

    Tôi lại quay ra nhìn cô dâu, tôi không muốn nhận xét cô ta đẹp hay xấu bởi trong ngày trọng đại này, một cô gái bình thường nhất cũng trở nên đẹp mê hồn. Trên nét mặt họ ngập tràn niềm hạnh phúc trọn vẹn. Niềm hạnh phúc này thể hiện rõ trên khuôn mặt cô dâu của Giai Nhiên.

    Tôi lại nhìn sang Giai Nhiên.

    Hôm nay anh có trang điểm chút ít nhưng vẫn toát lên vẻ " thân sĩ" truyền thống. Đó chính là hình tượng chú rể lý tưởng tôi từng mơ ước hàng trăm lần: đẹp trai, có khí phách...Đáng tiếc là cô dâu đứng cạnh anh lại khiến tôi thất vọng hoàn toàn.

    Anh đang dẫn cô dâu bước lên thảm đỏ.

    Tôi vốn rất quen với từng hành động, cử chỉ của anh, nhưng hôm nay nhìn anh bước đi chậm rãi tôi lại thấy xa lạ vô cùng.

    Khoảnh khắc anh dắt cô dâu cùng đi, tôi đã không còn quen anh nữa, tôi đã vĩnh viễn mất anh rồi.

    Anh đã kết hôn với người khác, không phải là tôi.

    Mọi người đều cho rằng, bới cá tính của mình tôi sẽ không để ý lâu về chuyện đó, hơn nữa tình yêu tôi dành cho anh chỉ là sự sùng bái của cô nữ sinh với thần tượng của mình mà thôi. Nhưng vào lúc này tôi đã không kìm chế được cảm xúc, tôi xoay người vào trong lén lau nước mắt, tôi giải thích với mọi người rằng mình đã thanh thản thực sự rồi.
    Đúng như vậy, giờ đây tôi rất thanh thản, nhẹ nhõm, tôi làm hàng xóm của anh, đã gọi anh là anh trai mười năm nay. Chính vì anh mong muốn có cô em gái học hành tử tế nên tôi đã không ngại ngần đăng ký tham gia kỳ thi tốt nghiệp cấp ba mà tôi không hề hứng thú chút nào. Vậy mà giờ đây anh lại cưới người con gái khác. Tôi thanh thản biết bao khi ngừoi tôi thầm yêu năm năm nay đã quyết đinh lấy người con gái khác.

    Từ lúc bắt đầu hiểu biết tôi đã thường sang bên nhà anh chơi, tôi thích bám lấy anh, xem anh đánh cờ với người khác. Tôi hớn hở quan sát anh đánh cờ, nhận thấy anh đang suy nghĩ, tôi liền chạy "lạch bạch" tới bên anh để mời anh uống cốc nước nóng. Ngay lập tức anh sẽ khen tôi: "Tiểu Nể của anh ngoan thật đấy! Nếu không có em, anh trai đã chết khát rồi" Được anh khen tôi sướng rơn lên.

    Khi đã lớn hơn một chút, tôi đã biết đó chỉ là sự cố ý phô diễn của Gia Nam. Nhưng tôi vẫn thích nghe, bởi những lời đó rất thân mật và đáng yêu. Lúc 17 tuổi tôi đã gọi thẳng tên anh chứ không gọi là anh trai như trước kia nữa. Lúc đó tôi còn nhớ Giai Nhiên cứ cằn nhằn tôi càng lớn càng vô lễ, hồi nhỏ luôn mồm gọi là anh trai ngọt xớt còn bây giờ thì cứ xướng thẳng tên người ta lên, thật chẳng ra làm sao cả.

    Tôi đã thay đổi cách xưng hô bởi hôm đó Giai Nhiên vô tình thốt lên: " Tiểu Nê của chúng ta lúc nhỏ tóc vàng hoe lơ thơ, vậy mà không ngờ lớn lên lại xinh đẹp thế này, thật xứng đáng là tiểu mỹ nhân."

    Trở về nhà, tôi nhốt mình trong phòng rồi cứ ngắm mình trong gương cả buổi chiều. Thời điểm tôi bắt đầu có trứng cá là thời điểm trong sáng thuần khiết trong hồi ức của tôi. Tôi đã xác định mình thích Giai Nhiên, vậy thì việc cần làm lúc này là phải làm rõ mối quan hệ giữa tôi và Giai Nhiên, tôi không muốn mình có bất kỳ quan hệ thân thuộc gì với người tôi yêu. Do vậy tôi gọi anh ấy là Giai Nhiên, anh ấy cũng nhanh chóng quen với cách xưng hô mới của tôi, anh mỉm cười đáp lại. Tôi cũng thích cách trả lời bằng tiếng "ừ" rất thân mật, một dạo tôi có trò chơi với cách trả lời này. Tôi cứ liên tục gọi tên anh khiến anh cũng phải liên tục trả lời " ừ, ừ..." Lúc đó tôi cảm thấy chúng tôi thật xứng đôi.

    Thậm chí tôi còn ngộ nhận rằng mình là cô bạn gái nhỏ bé của anh, có quyền thỏa sức nũng nịu với anh.

    Giai Nhiên là sinh viên khoa báo chí, nhờ vào chất giọng tốt và tài ăn nói nên vừa tốt nghiệp anh đã được nhận vào làm người dẫn chương trình của ban âm nhạc Đài phát thanh thành phố. Anh dẫn chương trình âm nhạc mỗi tối trên đài, thỉnh thoảng anh còn sáng tác nhạc nữa.

    Tình yêu tôi dành cho Giai Nhiên có quá nửa là sự sùng bái. Bởi khi nhỏ tôi từng cho rằng giọng đàn ông mà truyền cảm là đáng quý nhất. Về phương diện này không thể bắt bẻ được Gia Nam chút nào. Do vậy tối nào tôi cũng cố thức tới 11h30 để nghe anh dẫn chương trình, nhưng lại cứ bướng bỉnh thanh minh với mọi người mình thức đến lúc đó không phải để chờ nghe giọng nói của anh.

    Khi phát thanh trực tiếp, Giai Nhiên tỏ ra rất tự nhiên, thoải mái, kết hợp với chất giọng truyền cảm. Tôi từng hỏi dò lũ bạn, chúng nói chúng cũng nghe chương trình của anh, tỉ lệ người nghe càng lúc càng nhiều. Do vậy số lượng fan ủng hộ ánh cũng đông lắm. Nói như kiểu của anh: "Chỉ cần mỗi fan của anh nhổ một bãi nước bọt thôi cũng đủ để nhấn chìm em."

    Lúc anh nói câu này trông anh rất đắc ý, ngoài mặt tôi tỏ vẻ chẳng coi ra gì nhưng thực ra trong lòng lại càng khâm phục anh. Giai Nhiên rất ít khi cáu giận, lúc nào anh cũng mỉm cười, trông anh thật thân thiện, dễ mến. Lúc anh cười với bạn, bạn sẽ hiểu tại sao hoa hướng dương lại hướng về mặt trời rực rỡ, chói lòa đến vậy.

    Giai Nhiên còn có một tuyệt kỹ, đó là tạo hình bằng tay rất điêu luyện. Anh có thể tạo hình con sói, con nhạn lớn, hình mỹ nữ tắm, gà trống gáy, thỏ ăn cỏ...Qua phản chiếu của ánh đèn in trên tường, các hình đó sống động, đáng yêu biết bao! Tôi muốn học nhưng không làm nổi, Gia Nam thường nói đùa do tay chân tôi vụng về quá. Tôi không quá câu nệ rằng mình thực sự ngốc hay không nữa, tôi chỉ quan tâm tới lúc anh tạo hình thôi. Dáng vẻ cao to, phong độ của anh phản chiếu trên tường, bạn có thể tưởng tượng ra cảnh tóc ấy tung bay trong gió tràn đầy vẻ thanh xuân. Bóng anh ấy vừa thật lại vừa hư khiến người ta càng thêm say đắm.
    Càng lớn Giai Nhiên càng chững chạc, anh không còn giở trò mỗi khi thua cờ với ai đó nữa (tôi nhớ rất rõ lúc nhỏ khi bị thua anh thường hay giở trò). Bây giờ anh trở nên thận trọng vững vàng hơn.

    Tôi thường nghĩ rằng anh và tôi - một cặp trời sinh, đẹp đôi sẽ có chuyện xảy ra. Khi tôi đang mơ tưởng như vậy thì anh lại chăm chú học mẹ anh nấu ăn, chốc chốc anh lại hỏi bà: "Làm thế nào để không bị mặn? lúc nào thì phải để to lửa?..." Tôi ngồi trong phòng khách mơ tưởng một ngày nào đó Giai Nhiên sẽ tự tay nấu ăn cho cô bạn bé nhỏ của anh. Nghĩ tới đây, tôi lại ngượng ngùng cười một mình. Bởi khi đó tôi còn quá trẻ, do vậy với bạn khác giới cho dù chưa quen thân cũng tồn tại một cảm giác rất lãng mạn. Nhưng sự thật của sự chăm chỉ đó lại khiến tôi ngỡ ngàng, Giai Nhiên đột nhiên không muốn về nhà nữa. Hết giờ làm việc, cũng không thấy bóng anh đâu. Hỏi mẹ anh, tôi mới ngã ngửa thì ra anh đang yêu. Hóa ra từ trước tới nay tôi yêu đơn phương, giấc mộng đẹp của tôi đã vỡ tan tành. Tôi không khóc, tôi muốn nghe chính miệng Giai Nhiên thừa nhận.

    "Em.. em là em gái anh mà" Anh trả lời. Trong câu trả lời của anh, tôi đau đớn nhận ra mình đã bị lừa năm năm nay.

    "Đó là hồi trước còn bây giờ khác rồi, em không phải là em gái anh, em yêu anh. Em quyết không bỏ cuộc đâu." Nói đến đây, không kìm nén nổi nữa tôi òa khóc nức nở.

    "Nhưng...mãi mãi anh chỉ coi em là em gái anh thôi"

    Sự việc xảy ra nửa năm trước, nửa năm sau tôi có mặt ở đây dự đám cưới của anh. Trong tâm trí, khi tham dự lễ cưới của anh với người con gái khác, không biết bao lần tôi thốt lên "Em yêu anh" Những suy tư trước đây và bây giờ cứ quyện vào nhau khiến tôi không thể không bối rối. Tự nhiên tối cảm thấy đó thực sự là một câu chuyện nực cười, một tình yêu nhục nhã.

    Lúc đó Giai Nhiên vẫn đang cười, nụ cười ngập tràn hạnh phúc, nhưng nụ cười xa lạ đó lại tác động mạnh tới tôi, giày vò tâm can tôi. Khi nghe thấy câu " Con bằng lòng", tôi cảm thấy mình đang bị chế giễu, vì từ trước đến giờ tôi cứ tưởng tình cảm anh dành cho tôi đó là tình yêu.

    Lúc này anh đang đắm đuối nhìn cô dâu, dường như trong mắt anh không còn thấy ai nữa, kể cả tôi - người đang đau khổ giữa đám đông. Khoảng khắc này cô ấy là cả thế giới muôn màu của anh.

    Tôi nhìn Giai Nhiên, anh vẫn thế, vẫn cười thật dịu hiền. Tôi ước gì mình có thể dũng cảm xông lên phía trước như trong các bộ phim rồi nói to: " Chị hãy bỏ anh ấy ra, tôi mới xứng đáng làm vợ anh ấy."

    Nhưng tôi đã không làm thế, tôi chỉ tưởng tượng mà thôi, tôi không dám làm. Bạn bè giữ tôi rất chặt, tôi hỏi đùa: " Sao bạn giữ mình chặt thế? sợ mình xông lên à?" Không ngờ ban tôi lại thành thật gật đầu, khiến tôi dở khóc dở cười. Tôi không nói gì nữa, khác hẳn với bình thường là cô gái hay nói, hay cười. Lúc này trông tôi chắc hẳn rất nghiêm nghị, về sau bạn bè kể lại lúc đó trông tôi rất đáng sợ.

    Đột nhiên bạn thân của tôi kéo mạnh áo tôi rồi nói: " Tiểu Nê này, cậu nhìn anh chàng phù rể mà xem, anh ta đẹp trai lắm! Mình thấy anh ta đẹp trai hơn cả chú rể Gia Nam ấy chứ."

    Tôi biết bạn tôi muốn an ủi tôi, muốn phân tán sự chú ý của tôi. Tôi hững hờ đưa mắt về phía bạn tôi chỉ, tôi đã nhìn thấy anh chàng phù rể. ...

    Tôi cảm thấy anh ta quen quen.

    Nhưng dường như tôi chưa gặp anh ta thì phải.

    " Phù rể trông cứ kỳ kỳ thế nào ấy!" tôi nói nhỏ.

    " Kỳ cái gì mà kỳ? Rất đẹp trai đúng không?"

    " Không phải vậy, mình có cảm giác đã gặp anh ấy ở đâu đó." Tôi thật thà nói.

    " hì,hì..." Cô bạn lại phát huy sức tưởng tượng vô cùng phong phú của mình hét lên: " Thế thì đúng rồi, cậu có cảm giác quen anh ta, chứng tỏ kiếp trước cậu và anh ấy là đôi tình nhân, kiếp này may mắn được gặp nhau...Cậu đừng nói gì, cậu và anh ấy rất xứng đôi đấy!"

    Trong khi cô bạn đang huyên thuyên thì tôi lại khóc, giọt nước mắt rơi xuống đất, tôi cảm nhận được nó từ từ lăn trên mặt, tôi còn nghe thấy tiếng rơi của nó nữa, tiếng rơi rất buồn. Không biết đây đã là giọt nước mắt thứ bao nhiêu vì anh ấy nữa.

    Lúc này Giai Nhiên đang say đắm hôn cô dâu của anh. Trong nhà thờ này, dưới sự chứng kiến của thần thánh và những người tham dự lễ cưới, anh đang hạnh phúc hôn cô dâu. Người mà tôi đã không biết bao lần thề với bản thân sẽ lấy làm chồng lại đang hôn người con gái khác. Anh đang tràn trề hạnh phúc, mãn nguyện, anh không còn tâm trí nào nghĩ đến sự tồn tại của mọi người xung quanh mình nữa, kể cả tôi - người đứng cách anh chỉ năm mét.

  • adminA

    Lại một giọt nước mắt khác rơi trên vạt áo tôi.

    Tôi nhớ có lần tôi mang cho anh cốc nước đúng lúc anh đang mệt nhoài vì đánh cờ, anh đã nhẹ nhàng thơm " chụt" lên má tôi.

    Tôi còn nhớ lúc đó tôi khoảng 10 tuổi, đã đủ lớn để cảm nhận được thơm là như thế nào. Khi Giai Nhiên thơm tôi, tôi thấy thực sự ấm áp, dễ chịu.

    Giai Nhiên từng nói tôi mãi là cô bé không trưởng thành, lúc này tôi ước gì mình vẫn là một cô bé, bởi tôi không muốn phải tiếp tục kiềm chế cảm xúc của mình nữa, tôi thực sự không muốn...


    4.TÔI ĐàTÌNH CỜ GẶP LẠI ANH TRONG ĐÁM CƯỚI

    Đinh Tuấn Kiệt cầm kéo cẩn thận cắt tấm drap trải giường, người đàn ông nào làm việc này cũng chất chứa rất nhiều điều tâm sự, trông như không phải anh đang cắt một mảnh vải mà là cắt Lâm Tiểu Nê - người anh đã quen biết từ lâu.

    Lần thứ hai họ gặp nhau là trong đám cưới một ngừoi bạn hay đánh cờ của anh. Những người bạn cờ tướng thường có duyên với nhau, cô dâu cũng rất xinh đẹp. Tất cả khách mời đang đắm chìm trong bầu không khí vui vẻ. Thỉnh thoảng có người gây rối. Thường thì những người không quen với cô dâu, chú rể thu mình vào một góc uống vài cốc rượu, nhưng khi cô dâu chú rể tới mời rượu họ lại không ngừng thốt ra những lời chúc có cánh.

    Nhiệm vụ của phù rể Đinh Tuấn Kiệt là không để cho cô dâu, chú rể say mèm, anh tìm mọi cách để ngăn chặn người tới chúc rượu. Cuối cùng cũng không thể chống cự lâu hơn nữa, anh đã lén tráo rượu bằng nước lọc để đối phó.

    Không ít lần anh phải chạy vào nhà vệ sinh giải quyết nỗi buồn.

    Đến là thứ "n" anh vào nhà vệ sinh thì nhìn thấy một nhóm các cô gái đang đứng trước nhà vệ sinh nữ. Một cô chắc vẫn là sinh viên cứ liên tục gõ vào cửa nhà vệ sinh đã bị khóa chặt gọi to: " Tiểu Nê à, mai mở cửa ra đi! Mọi người sắp không nhịn nổi nữa rồi!"

    Anh chăm chú nhìn sang bên nhà vệ sinh nữ, bên trong vọng ra tiếng khóc của một cô gái, cô ấy đang gào khóc. Anh băn khoăn không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng do đã nhịn từ lâu nên anh vội vàng chạy vào nhà vệ sinh nam. Lúc thoải mái hơn nhiều, anh lắng nghe tiếng khóc từ phòng vệ sinh bên cạnh, dường như người đó đang trách móc, chửi bới ai đó, nhưng anh không nghe rõ lắm. Vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh nam, đi ngang qua nhà vệ sinh nữ anh đã bị cô gái trông giống như nữ sinh lúc nãy vội vàng túm lại.

    " Này, anh giúp chúng tôi xô cánh cửa này ra nhé! Cô ấy một mình trong đó, lại khóa trái cửa nữa."

    Đinh Tuấn Kiệt đang định giải thích cho cô ấy rõ mình còn đang bận đo tiếp khách, nhưng chưa kịp nói thì đã bị bọn họ kéo tới cửa nhà vệ sinh nữ. Anh ngạc nhiên nhìn đám người sau lưng mình tự động lùi về phía sau để anh có thể lấy đà đẩy cửa. Không biết làm gì hơn, anh đành thử xem sao.

    Lúc này dường như cô gái trong nhà vệ sinh khóc mệt rồi, không nghe thấy tiếng gì nữa. Việc này khiến đám con gái sau lưng anh lại nhốn nháo bàn tán.

    " Sao lại không nghe thấy tiếng gì nữa nhỉ?"

    " Đúng vậy, lúc nãy đang còn khóc ghê lắm kia mà, tự nhiên lại không khóc nữa rồi, lẽ nào..."

    " Lẽ nào cô ấy bồng bột nghĩ quẩn ư?"

    " Mình nghĩ có khả năng lắm, có lẽ đúng rồi"
    ...

    Thực tế chứng minh rằng, phụ nữ là những người rất giỏi tưởng tượng và lắm điều khiến người ta phát sợ.

    Đám phụ nữ sau lưng khiến Đinh Tuấn Kiệt bối rối, cuống cả lên, anh thấy mạng người là quan trọng hơn cả, hơn nữa không thể để có chuyện không hay xảy ra trong đám cưới của bạn. Thế là anh nín thở, lùi lại ba bước...sau đó dùng hết sức chạy về phía trước giống như cảnh trong trận đấu bò ở Tây Ban Nha, có điều lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn... Lâm Tiểu Nê bất ngờ mở cửa.

    Tiểu Nê trốn trong nhà vệ sinh "xả" nỗi bực tức, được một lúc cô cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều. Ngoài kia những người muốn đi vệ sinh chắc sắp không chịu nổi nữa rồi, cô thầm nghĩ nếu giờ mình không chịu ra e rằng lại có người mất mạng cũng nên. Thế là cô quyết định rửa mặt, nhẹ nhàng vỗ vào mặt mình để khuôn mặt hồng trở lại, rồi chỉnh kiểu tóc. Lúc này cô lại cảm thấy mình xinh xắn, đáng yêu, cô nhẹ nhàng vặn tay cầm cửa.

    " Mình ra..." LâmTiểu Nê vẫn chưa nói hết câu, không kịp hiểu xem rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra nữa thì đã bị vật gì đó nặng như một khối sắt đâm sầm vào.

    Lúc mọi người đổ dồn vào thấy hai người đang ngã trên thềm nhà vệ sinh trong tư thế rất mùi mẫn. Đinh Tuấn Kiệt nhận ra mình đang đè lên một cô gái, cô ta đang cố quay mặt lại , nhìn cũng biết cô đang rất đau. Dường như cô đâu đến mức không nói được gì nữa. Đinh Tuấn Kiệt vội vàng bò khỏi người Tiểu Nê. Anh không để ý đến mình vội hỏi cô gái kia có đau không rồi giơ tay định đỡ cô ta dậy.
    " Anh đi đi!" Lâm Tiểu Nê tức tối quát lên, ai ngờ cô lại bị một gã giời ơi đất hỡi ở đâu tới đâm sầm vào. Cô vốn đã bực bội trong lòng không ngờ lại tìm được gã này để trút giận.

    " Anh có mắt không đấy hả? Cho dù không có mắt cũng không được xộc vào nhà vệ sinh nữ chứ? Anh đúng là đồ lập dị! Đồ háo sắc! Anh đâm vào tôi đau chết đi được, rốt cuộc là anh muốn làm gì?"

    " Tôi..." Đinh Tuấn Kiệt muốn giải thích nhưng anh chợt nhận ra cô gái này trông rất quen. Đôi mắt, cái miệng...

    " Nhìn cái gì mà nhìn? Chưa thấy người đẹp bao giờ à?" Thấy anh ta cứ nhìn mình chằm chằm, cô lại tiếp tục mắng " Đúng rồi, tôi biết anh. Anh chính là phù rể đúng không? Anh có biết quan hệ của tôi với chú rể không? Đừng có làm phièn tôi, tôi..." Đột nhiên cô nhớ ra đây chính là người đàn ông trong bị bệnh viện đã bị cô thực hành tiêm lần đầu, cô còn nhớ là đã chơi tạo hình bằng tay với anh rất lâu nữa.

    " A, đúng là anh rồi!"

    " Đúng là cô sao?"

    Tiếng động lớn và tiếng hét to phát ra trong nhà vệ sinh đã làm kinh động chú rể Giai Nhiên. Tới nơi chỉ thấy ông bạn thân Đinh Tuấn Kiệt và cô em Tiểu Nê đang ở trong đó, trông họ sung sướng cứ như tình cờ gặp được đồng hương vậy, anh vồn vã hỏi: " Chuyện gì vậy Tuấn Kiệt?"

    " Mình đã gặp cô gái này..." Đinh Tuấn Kiệt định thuật lại toàn bộ sự viêc cho Giai Nhiên nghe, nhưng Tiểu Nê đã chặn lại.

    " Sự việc là thế này. Anh này là bạn em, chúng em quen biết nhau, em nhìn thấy anh ấy ngã trong nhà vệ sinh nên tới dịu anh ấy dậy thôi. Chằng có chuyện gì đâu, hoàn toàn không có chuyện gì cả." Nói rồi cô gượng cười.

    Tiểu Nê khôngmuốn đem tới bất kỳ rắc rối nào cho Giai Nhiên, đặc biệt là trong hôn lễ của anh. Đây chính là lời thề của cô với bản thân trước khi tới đám cưới.

    Người bạn quen biết Tiểu Nê lại ngã trong nhà vệ sinh nữ, cần Tiểu nê tới dìu dậy ư? Giai Nhiên cảm thấy có gì không ổn, nhưng anh cũng không hỏi thêm nữa.

    Chẳng gì thì cô ấy cũng đã nói ra, vậy thì đúng như thế rồi.

    " Tuấn Kiệt, hóa ra bọn cậu quen nhau? Mình cũng đang định gới thiệu Tiểu Nê cho cậu đấy" Đinh Tuấn Kiệt định kể rõ sự thật cho Giai Nhiên là hai người cũng không hẳn là quen biết nhau lắm, vừa mở miệng nói được chữ " Tôi" thì đột nhiên biến sắc. Chỉ cần suy đoán một chút cũng nhận ra cô gái có cái tên Tiểu Nê với nụ cười ngọt ngào trên môi đang véo anh đau điếng.

    " Hai người đã quen biết nhau, vậy Tiểu Nê thay anh tiếp Tuấn Kiệt nhé, anh ra ngoài tiếp khách đây" Giai Nhiên dịu dàng nói với Tiểu Nê rồi tươi cười bước ra ngoài.

    Giai Nhiên vừa đi, Tiểu Nê cảm thấy rất phấn khở khi nghe Giai Nhiên nói. Giai Nhiên nhờ cô tiếp đón Tuấn Kiệt, điều đó chứng minh anh coi cô là người nhà, còn Tuấn Kiệt chỉ là khách mà thôi, có nghĩa là anh ấy coi trọng cô hơn Tuấn Kiệt.

    " Sao cô lại véo tôi? Đinh Tuấn Kiệt thắc mắc hỏi lại.

    " Bởi tôi thích thế." Trước khi Tiểu Nê và cô bạn thân ra khỏi nhà vệ sinh, cô nàng còn quay đầu nói với Tuấn Kiệt. Lúc nói câu này, ánh mắt cô long lanh, khuôn mặt thẹn thùng, nhẹ nhàng thể hiện sự thẹn thùng của một thiếu nữ.

    Đinh Tuấn Kiệt không kịp nghĩ xem cô ta thích cái gì thì cô đã đi rồi. Liền sau đó, anh bị xô đẩy trong đoàn người ập vào nhà vệ sinh.

    Sau đó trong dầu Đinh Tuấn Kiệt vẫn lởn vởn rất nhiều điều "kỳ lạ". Lúc uống rượu cùng khách khứa, anh cứ đưa mắt xung quanh, anh muốn tìm cô gái có tên Lâm Tiểu Nê. Từ trước đến giờ anh chưa từng gặp cô gái nào lại tràn trề sức sống và hấp dẫn đến vậy.

    Tiếc là anh không nhìn thấy cô nữa.

    Giai Nhiên nói là bố cô đã sai người tới đón cô về nhà, Tự nhiên Đinh Tuấn Kiệt cảm thấy cô đơn, lạc lõng lạ lùng.

    ...

    Lúc này đây khi cầm trên tay vệt "ngàn vàng" của cô để lại, bỗng anh nhớ lại sự kỳ lại trong lần đầu tình cờ gặp gỡ giữa hau người, anh cảm động vô cùng. Tiểu Nê là cô gái đáng yêu, mỗi biến cố trong cuộc đời cô giống như các nốt nhạc du dương, đó là sự sinh động của cuộc sống.

    Tới tận bây giờ anh vẫn nhớ như in cảm giác cầm bàn tay mềm mại của Tiểu Nê để dạy cô tạo hình bằng tay, cảm giác đó giống như anh đã chạm vào một mối tình mới vậy.


    1. TÔI VÀ ĐINH TUẤN KIỆT

    Thực ra có thể nói tôi và người đàn ông có tên Đinh Tuấn Kiệt rất có duyên với nhau. Bởi chúng tôi đã gặp nhau hai lần trong nhà của Giai Nhiên.

    Trước đây mẹ tôi không thích tôi thường xuyên sang nhà Giai Nhiên chơi, bà nhắc nhở: " con gái con lứa phải giữ kẻ một chút."
    Khi đó tôi đã không thích nghe lắm.

    Sau đám cưới của Giai Nhiên về, mẹ tôi nói tôi đã thay đổi. Tôi lại cho rằng mẹ tôi mới là người thay đổi, lúc này bà rất thật lòng nói: " Con nên sang nhà anh Giai Nhiên chơi đi."

    Tôi trở nên trầm tính hẳn, không hay nói năng như trước, thậm chí tôi cảm thấy không có nhu cầu nói nữa.

    Ví dụ mẹ tôi hỏi: "Tiểu Nê, đói không con?"

    Tôi lắc đầu.

    Hay khi mẹ tôi hỏi: "Tiểu Nê, ở trừơng có chuyện gì hay không con?"

    Đầu tiên tôi gật đầu, sau đó lại lắc đầu, có nghĩ là có thì có nhưng con không biết. Mẹ tôi chẳng biết làm thế nào, bà sợ rằng nếu tôi cứ tiếp tục như thế sẽ biến thành một con ngốc. Do vậy, lần đầu tiên bà ép tôi sang nhà Giai Nhiên với mong muốn: " Không chừng con bé nhìn thấy người ta hạnh phúc sẽ bỏ cuộc thôi"

    Nếu không vì mẹ tôi cứ kéo tôi sang nhà Giai Nhiên, thì có lẽ cả phần đời còn lại, tôi sẽ không bao giờ đặt chân tới phòng anh nữa, bởi tôi đã tự thề với mình thế rồi. Tôi đã thề như thế từ khi biết Giai Nhiên có bạn gái, tôi đã ép mình giữ lời thề trong vòng một năm, cuối cùng lời thề của tôi đã bị phá bỏ bởi sự ép buộc của mẹ.

    Mẹ tôi và mẹ Giai Nhiên chỉ có quen biết sơ sơ nhưng mẹ anh lại tương đối nhiệt tình khi thấy tôi và khuôn mặt tươi cười của mẹ tôi trước cửa.

    " Ôi trời! tôi lại cứ tưởng là ai kia! Thật là khác quý! Hai mẹ con mau vào nhà đi!" Bà nói to.

    " Đã không biết bao nhiêu lần muốn mời bà sang nhà tôi chơ mà không mời được, bây giờ tôi tự sang, bà chớ chê cười nhé" Mẹ tôi đáp lại.

    " Đâu có, đâu có! Tôi lại cứ tưởng bà chê nhà tôi bừa bộn chứ!"

    Sau đó hai bà tiếp tục tâng bốc nhau cứ như không có mặt tôi ở đó vậy.

    " Mẹ à, nếu không có chuyện gì, con xin phép về trước nhé" Tôi thờ ơ nói.

    " Ăn cơm xong hẵng về" Mẹ Giai Nhiên lúc này mới để ý đến sự có mặt của tôi, bà liền đon đả: " Anh Giai Nhiên của cháy đang ở trên gác, cháu lên tìm nó đi"

    " Ai bảo cháu muốn..." Vừa nói tới đây tôi nghe thấy giọng ai đó rất quen.

    " Ai đấy?" Giai Nhiên ló đầu ra khỏi cửa phòng," Tiểu Nê hả em, tự lên nhá" Rồi thụt đầu lại. Tôi tức sôi lên, ai thèm tìm anh chứ!

    Đúng lúc tôi đang dỗi không muốn lên cầu thang thì lại thấy một cái đầu khác lại ló ra lắc lư. Đó là Đinh Tuấn Kiệt.

    Đương nhiên lúc đó tôi không thể ngay lập tức nhớ ra tên anh, tôi như người chết đuối vớ được cọc, buột miệng theo phản xạ có điều kiện: " Hóa ra anh ở đây, em cũng đang muốn tìm anh." Nói rồi vội vàng trèo lên gác.

    Tôi có cảm giác rất thân thuộc với nơi này. Đã một năm trôi qua nhưng dường như không có sự thay đổi nào. Tôi thấy cay cay mũi cứ đứng đờ trước cửa phòng Giai Nhiên một lúc. Tôi chờ tới khi bình tĩnh trở lại mới bước vào.

    Tôi nhận thấy Giai Nhiên và Đinh Tuấn Kiệt đang tập trung cao độ vào thế cờ trước mặt.

    Đẩy cửa bước vào một lúc rồi mà không có ai để ý khiến tôi lúng túng.

    " Em à, ngồi xuống đi em" Giai Nhiên ngẩng cao đầu mới phát hiện ra tôi, anh thản nhiên nói. Tôi ngồi xuống. Tôi cố gắng xử sự bình thường. Bởi mẹ tôi nói lúc này trên mặt tôi đang khắc bao chứ "tôi thất tình". Nếu sớm biết thế này, tôi thà ở nhà đợi tĩnh tâm trở lại rồi tới cũng chưa muốn.

    Trong phòng Giai Nhiên thay đổi rất nhiều, cái bàn trang điểm mới khiến tôi khó chịu. Lúc này nó dựa vào oai chủ nhà đang nằm chềnh ềnh ở vị trí đắc địa thị uy với tôi.

    Tôi nhìn vào gương, cố gắng nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khác, sau đó hỏi Giai Nhiên: " Chị dâu..đi đâu rồi?" Tiếng chị dâu được nói ra còn khó hơn cả tưởng tượng của tôi.

    "..." Giai Nhiên vẫn đang chú tâm vào bàn cờ.

    Đúng lúc tôi đang khó xử tột độ thì Đinh Tuấn Kiệt ngẩng đầu lên nói hộ: " Người ta hỏi anh bà xã anh đi đâu kìa?"

    " Thế à?" Lúc này Giai Nhiên mới quay lại nhìn tôi lạnh lùng, sau đó anh lại chúi đầu vào bàn cờ, hững hờ buông một câu: " đi làm rồi"

    Sau đó tiếng đập chan chát của những quân cờ khiến tôi im tịt, không nói được câu nào nữa. Nhưng cuối cùng họ dã phải để ý đến tôi, các bạn biết không, tôi đã lật bàn cờ của họ

    Hóa ra trước đây Giai Nhiên và Đinh Tuấn Kiệt cùng học đại học tại một thành phố, họ trở thành bạn thân của nhau do có chung sở thích chơi cờ tướng.

    Giai Nhiên hơi phản cảm khi tôi nói " chơi" cờ tướng, anh ta giải thích như thế là xúc phạm đến cao thủ. Giai Nhiên đúng là một cao thủ thực sự, đánh cờ gần hai mươi năm, cuối cùng cũng giành được danh hiệu quán quân Hội thi cờ tướng thanh niên.

  • adminA

    Đinh Tuấn Kiệt không giỏi được như Giai Nhiên, chỉ đơn thuần là sở thích vĩnh viễn không thể thành tài được. Giai Nhiên hơn Tuấn Kiệt hai tuổi. Con trai thường thì không để ý đến sự chênh lệch tuổi tác, chênh lệch hai tuổi không là vấn đề, người xưng anh, kẻ xưng em, họ trở thành anh em gắn bó với nhau. Tốt nghiệp xong, Giai Nhiên trở về Trùng Khánh. Họ đã không liên lạc với nhau trong ba năm.

    Nghe họ nói tình cờ gặp nhau trên phố năm ngoái, tình cảm của họ, những người đã lâu không gặp lại nhau, xúc động thế nào tôi không miêu tả mọi người cũng có thể đoán được. Giả sử năm ngoái tôi vẫn thường xuyên qua lại nhà Giai Nhiên thì tôi và Đinh Tuấn Kiệt đã quen nhau sớm hơn rồi.

    Thế là nhiệm vụ chính của học kỳ đầu năm thứ tư của tôi là trèo lên cửa sổ để theo dõi nhất cử nhất động diễn ra ở tầng nhà đối diện. Chỉ cần phát hiện thấy mục tiêu Đinh Tuấn Kiệt xuất hiện, tôi liền phóng như bay ra ngoài với lý do đi tìm Đinh Tuấn Kiệt nhưng thực chất là để gặp Giai Nhiên.

    Đương nhiên cũng thỉnh thoảng tôi gặp vợ Giai Nhiên, đành cố gắng gọi cô ta là chị dâu. Chị ta là người phụ nữ trưởng thành thực sự, làm việc đâu ra đó. Nghe nói trước đây Giai Nhiên đã " đổ" vì cá tính quyết đoán của chị ta. Hóa ra Giai Nhiên thích phụ nữ trưởng thành, nhưng anh ấy lại bảo tôi mãi là cô bé...

    Tôi nhận ra mình là cô gái rất dễ dàng bằng lòng với chính mình, do vậy tôi đã quyết định nhượng bộ. Tôi chỉ cần được ở bên Giai Nhiên, được nhìn thấy anh ta là tốt rồi, cho dù có phải cùng ngồi với vợ Giai Nhiên trên sofa cũng chẳng sao.

    Lẽ dĩ nhiên khi hai người đàn ông gặp nhau không chỉ có mỗi việc uống trà hoặc cắn hạt dưa. Phần lớn thời gian họ dành cho cờ tướng, chẳng thèm để ý tới tôi.

    Khi tôi liên tục phá bĩnh bốn ván cờ của Giai Nhiên và Tuấn Kiệt thì họ bắt đầu cảm thấy tôi đúng là mối đe dọa thường trực, thế là Giai Nhiên vừa đánh cờ vừa buông những câu nói đùa vu vơ. Có điều nội dung của nó khiến tôi khó chịu. Ví dụ như anh vừa đi xong một nước cờ, tranh thủ thời gian đối phương suy nghĩ, anh buông một câu.

    " Em gái à, em thấy Đinh Tuấn Kiệt thế nào? Anh thấy quá được! Chỉ có mỗi tội đánh cờ không phải là đối thủ của anh trai em, còn các lĩnh vực khác đúng là cân sức cân tài đấy!"

    " Em gái à, anh thấy em và Đinh Tuấn Kiệt có duyên với nhau đấy. Đinh Tuấn Kiệt là giám đốc Marketing trong công ty của bố em đấy."

    " Em gái à, nói thật nhé anh thấy em và Đinh Tuấn Kiệt rất xứng đôi! Anh tin chắc hai đứa em nhất định sẽ bén duyên nhau."

    Giai Nhiên nói tôi và Đinh Tuấn Kiệt sẽ bén duyên nhau, lúc nói câu này trông anh rất quả quyết mới khổ chứ. Tôi chẳng biết làm gì hơn chỉ còn biết lườm anh.

    Thỉnh thoảng anh lại to nhỏ với tôi trong điện thoại: " Anh đoán 80% là cu cậu thích em rồi." Những lời đại lọai như thế này thường thì tôi không hay để ý, khi ngủ cũng không mơ đến nó. Giai Nhiên nói tôi là cô gái chậm chạp và cố chấp nhất trên đời.

    " Người phụ nữ vừa chậm chạp lại cố chấp là người phiền phức nhất." Anh nhận xét.

    Quả thật tôi là người rất cố chấp, mối tình đầu đơn phương từ khi 17 tuổi tới giờ tôi vẫn chưa quên được. Tôi không biết tình yêu là gì, nhưng tôi nghĩ có lẽ cả đời này tôi chỉ yêu Giai Nhiên thôi. Nhưng sự thật chứng minh không phải vậy, bởi sự tồn tại của Đinh Tuấn Kiệt.

    Đó là chuyện sau này.

    Lúc đó tôi không biết, tôi cứ ngây thơ cho rằng đời này tôi sẽ chỉ yêu Giai Nhiên.

    Lúc đó tôi còn thề mãi mãi sẽ không có bất kỳ ràng buộc gì với Đinh Tuấn Kiệt. Vì tôi rất hâm mộ Châu Kiệt Luân, nhưng anh ta lại không biết nhân vật nổi tiếng này...

    Trước đây, cứ mỗi lần tôi gọi vào đường dây nóng tới đài phát thanh nơi Giai Nhiên làm việc để yêu cầu phát sóng bài hát của Châu Kiệt Luân, Giai Nhiên lại nói trước hàng trăm hàng nghìn người yêu nhạc: " Nghe nhạc của Châu Kiệt Luân ư? Tôi thật sự thấy choáng váng đấy."

    Việc này đã khiến tôi vô cùng bất mãn. Tôi nhớ có một lần khi đang nghe bài Yêu giản đơn của Châu Kiệt Luân, tôi có hỏi Đinh Tuấn Kiệt có thích Tiểu Châu không, anh ngớ ngẩn hỏi lại: " Anh ta làm nghề gì?"

    Lúc đó tôi đã thề với bản thân sẽ phân chia ranh giới rõ ràng với anh chàng nhà quê này.

    Gần đây Giai Nhiên rất vui vẻ, anh hay khoe với thính giả khi đang làm chương trình: "Ông bạn thân nhất của tôi sắp trở thành em rể tôi."

    Nghe đến đây tôi dở khóc dở cười. NHưng điều khiến tôi khổ sở không thể nói ra được là Đinh Tuấn Kiệt rất giỏi lấy lòng người khác.
    Hôm đó tôi vừa đi học về đã thấy Đinh Tuấn Kiệt ngồi lù lù trong nhà. Anh ta đang được mọi người yêu mến tán thưởng, cười tít mắt.


    1. ĐINH TUẤN KIỆT LÀ NHƯ VẬY ĐÓ

    Giai Nhiên nói Lâm Tiểu Nê là con gái rượu Chủ tịch hội đồng quản trị công ty nơ Đinh Tuấn Kiệt đang làm.

    Khi nói điều này Giai Nhiên đang pha cà fê cho Đinh Tuấn Kiệt, mùi hương ngọt dịu đặc trưng của loại cà fê Colombia khiến Đinh Tuấn Kiệt tưởng rằng đó là ảo giác. Đinh Tuấn Kiệt không quen dùng cà fê, khi uống anh có giác chua chua đầu lưỡi.

    Giai Nhiên bưng cốc cà fê nóng hôi hổi tới cho anh, nhấp một ngụm, anh kết luận, trà Trung Quốc vẫn ngon hơn bởi hương vị đặc trưng khó quên của nó.

    Giai Nhiên sững người một lát, sau đó mới vừa cười vừa nhận xét: " Chả trách cô em tôi chê ông là người nhà quê."

    Đinh Tuấn Kiệt ngượng ngùng cười rồi hỏi lại; " Tiểu Nê đúng là con gái rượu của Chủ tịch hội đồng quản trị Lâm Quốc Quần ư?"

    " Chính xác." Giai Nhiên nhấp một ngụm cà fê đáp lại. Anh thoải mái dựa lưng vào ghế sofa: " Chính vì thế anh mới nói bọn em có duyên với nhau mà."

    " Anh đưng nói thế, em và cô ấy không thể có chuyện gì được."

    Đinh Tuấn Kiệt nhớ lại cô gái Lâm Tiểu Nê nghịch ngợm chẳng ra làm sao kia, cô đúng là rất xinh đẹp, bản thân anh cũng không hay mơ tưởng có bất kỳ quan hệ nào với cô. Huống hồ giờ đây anh lại biết được cô lại là con gái của ông chủ, anh càng cảm thấy vô vọng.

    Lâm Quốc Quần là chủ tịch hội đồng quản trị Khang Thái, Khang Thái là bá chủ trong ngành dược hùng mạnh của Trùng khánh.

    Sau khi tốt nghiệp đại học, Đinh Tuấn Kiệt đã đổ công đổ sức hai năm mới leo lên được vị trí Giám đốc Marketing. Anh được coi là một trong những nhân vật nổi tiếng ở nơi này. Không ngờ cô gái lúc nào cũng không nghiêm chỉnh, cợt nhả Lâm Tiểu Nê kia lại sớm đã đứng trên mình. Anh ngồi trên ghế sofa, trầm ngâm hồi lâu.

    Từ nhỏ Đinh Tuấn Kiệt đã được rất nhiều cô bé để mắt tới. Lần đầu tiên anh được bạn khác giới khen khi anh đang học lớp 4. Khi cô bé ngoan ngoãn cùng bàn nói bằng chất giọng dễ thương của trẻ con nhẹ nhàng khen Đinh Tuấn Kiệt: " Đinh Tuấn Kiệt à, cậu rất xinh trai" anh chỉ sững người ngạc nhiên rồi quên ngay, tiếp tục cố gắng học hành. Lúc đó điều quan trọng nhất với anh là không bị đói, những thứ khác anh chẳng quan tâm. Đinh Tuấn Kiệt sinh ra và lớn lên tại một thi trấn nhỏ thuộc vùng núi xa xôi của Trùng Khánh. Khi đó Trùng Khánh vẫn chưa phải là khu vực tự trị, vẫn thuộc tỉnh Tứ Xuyên. Khi nhỏ nhà anh rất nghèo, anh lại mù tịt về thế sự, anh chỉ biết học giỏi sẽ thoát được cái đói, thế là anh nỗi lực học hành. Nơi anh ở chỉ cần một học sinh cấp hai tốt nghiệp thì đã trở thành đối tượng được toàn bộ người dân trong thị trấn khâm phục, ngưỡng mộ giống như người đó đã có bằng cấp ba vậy. Huống hồ là Đinh Tuấn Kiệt, anh trở thành niềm tự hào của người dân toàn thị trấn, thậm chí của người dân cả huyện cũng nên. Giấy báo trúng tuyển vào trường đại học nổi tiếng cả nước đã khiến anh trở thành sinh viên đại học đầu tiên trong lịch sử thị trấn nhỏ.

    Người cao tuổi trong thị trấn chỉ nói rằng anh khôi ngô, tuấn tú, từ trước tới giờ không ai gắn từ " thời trang" khi hình dung về anh. Mãi tới khi học đại học, anh mới biết mình rất đẹp trai khi nghe các bạn cùng học khen. Anh cũng đã vui mừng, phấn khở hai ngày liền về chuyên này, nhưng về sau nghe quen rồi, anh chẳng còn để ý nữa. Do vậy, mãi tới khi tốt nghiệp rồi đi làm, Đinh Tuấn Kiệt mới trút bỏ được sự quê mùa cố hữu. Nhưng cá tính ham học hỏi, cần cù đã tạo ra rất nhiều nhân duyên cho anh. MỌi người chỉ biết Đinh Tuấn Kiệt chưa có nhà, xe, ở trong công ty, ăn cơm hộp, không ham hố với những bài hát thịnh hành. Bộ comple " hàng hiệu" anh mặc trên người chắc cũng là loại hàng rỏm được bán la liệt ngoài đường. Tuy nhiên do dáng người to cao, nên anh mặc gì cũng đều đẹp cả.

    Năm nay lại có một tốp sinh viên mới tốt nghiệp vừa được tuyển vào phòng Marketing, cô nào cô nấy xinh như hoa, giọng nói như chim hoàng anh, cứ cười nói, trò chuyện rì rầm suốt cả ngày. Đối mặt với xã hội phức tạp, nhưng họ chỉ tò mò mà không chút cảnh giác, Ông Vĩ xung phong đảm nhận dẫn dắt đám người chưa từng trải việc đời này, ông còn lấy cớ là: vì nhân dân phục vụ. Với khuôn mặt còn chưa già lắm cộng thêm tài bốc phét của ông, không chừng cũng có vài cô tình nguyện dâng tuổi xuân cho ông cũng nên.

    Thỉnh thoảng khi rãnh rỗi, ông Vĩ lại lôi mấy anh em trong công ty lên lầu để " giao lưu" Khoảng một tháng sau, ông Vĩ phòng tài vụ lại đến rủ anh em đi tìm nơi yên tĩnh trong một quán bar mới khai trương để uống trà với lý do " tăng cường tình cảm để tìm hiểu giao lưu giữa cán bộ công nhân viên trong phòng Marketing và phòng tài vụ." Ông muốn mọi người cùng tham gia để giải trí nhẹ nhàg. Đinh Tuấn Kiệt là trưởng phòng Marketing nhưng lại là người ít nói. Mọi người nhận thấy Đinh Tuấn Kiệt là người khá chi li, nói cách khác là người hà tiện, anh chặt chẽ với từng khoản chi. Có thể nói thế giới của anh tương đối đơn điệu bởi ngoài việc cặm cụi kiếm tiền và chơi cờ tướng ra anh không còn nhu cầu nào khác nữa. Theo lý mà nói, thu nhập của Đinh Tuấn Kiệt cũng thuộc mức cao, hằng tháng ngoài khoản chu ít ỏi dành cho bản thân, không hiểu anh để phần còn lại ở đâu, đối với mọi người đó là một câu đố.
    Quán bar với cái tên Mặc Mặc tuy mới kinh doanh nhưng đã có tiếng tăm vì khi khai trương họ toàn mời những ca sĩ và ban nhạc nổi tiếng tới biểu diễn, hơn nữa đường xá tới đây lại rất thuận tiện do vậy quán bar này làm ăn phát đạt. Nếu ông Vĩ không đặt trước phòng Vip thì khó có cơ hội đặt chân vào đây.

    Trước kia, khi Đinh Tuấn Kiệt vẫn là một công chức quèn, do yêu cầu công việc anh cũng thường xuyên phải lai vãng tới những nơi thế này. Nhưng khi cùng mọi người bước vào quán bar này, anh cứ ngẩn tò te ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào tấm biển rực rỡ ánh đèn, mãi tới khi ông Vĩ dùng cùi chỏ huých nhẹ vào người, anh mới bình thường trở lại.

    Đinh Tuấn Kiệt nghĩ mãi mà không nghĩ ra hàm ý của tên quán bar này. Ông Vĩ giải thích, họ dùng chữ rất mơ hồ khó hiểu để người ta cảm thấy nho nhã, thần bí vô biên. Đinh Tuấn Kiệt gật đầu tán thành.

    Đến quán bar chủ yếu là để uống rượu. Tôi mời anh uống, anh không uống tức là không nể mặt tôi rồi.

    Đinh Tuấn Kiệt cũng thuộc dạng uống được rượu, cho nên lúc anh cảm thấy đến ngưỡng rồi thì cũng chẳng còn mấy ai tỉnh táo nữa. Mọi người đã đổ ngang đổ ngửa trên sofa. Một vài người bắt đầu yêu cầu gái bao.

    Đinh Tuấn Kiệt lấy cớ đi vệ sinh để trốn ra ngoài.

    Ra khỏi phòng Vip, lúc đi ngang qua đại sảnh, anh nhìn thấy một đám người đang điên loạn lắc trên sàn nhảy. Nhớ lại lý do ông Vĩ dụ dỗ mình tới đây thì thấy rõ là ông ta đã bốc phét cái tên Mặc Mặc thành nơi yên tĩnh thích hợp với việc uống trà. Đinh Tuấn Kiệt nhận ra mình thật ấu trĩ, chỉ còn biết gượng cười đau khổ. Có lẽ đối với người khác trong cuộc sống của họ có thể tồn tại sự vui chơi, nhưng cới anh thì tuyệt đối không thể.

    Trách nhiệm vừa là áp lực vừa là động lực, gánh nặng yêu cầu bản thân mình phải bỏ sức cũng có thể là sự ban thưởng. Đây chính là kinh nghiệm xương máu Đinh Tuấn Kiệt đã tích lũy được trong những năm vừa qua.

    Đột nhiên Đinh Tuấn Kiệt nhận ra cô gái đang nhảy nhẹ nhàng trên sàn nhảy cách anh năm mét rất quen, cô gái với nét mặt không che giấu được cảm xúc và nụ cười nghịch ngợm. Đó là Lâm Tiểu Nê, miễn cưỡng được coi là người quen sơ sơ.

    Tiểu Nê đang bước những bước nhảy nhẹ nhàng trong nền nhạc hòa tấu. Cô mặc chiếc áo len có cổ màu da cam cùng với chiếc váy kẻ ca rô màu xanh, trắng và đôi bốt màu trắng, cách ăn mặc của cô làm nổi bật nét đẹp của thân hình thiếu nữ nhỏ nhắn. Một sự phối hợp đáng yêu, rất hài hòa, đẹp mắt.

    Sau đó anh nghe thấy cô gái tinh nghịch này hát một ca khúc rất xa lại với anh nhưng xem phản ứng của người nghe lại là ca khúc thịnh hành hiện nay. Chất giọng ngọt ngào kết hợp với ngoại hình dễ thương khiến khán giả nhiệt liệt hưởng ứng, khi cô hát tới đoạn điệp khúc, hầu như toàn bộ khán giả ngồi dưới đều hét theo, nhảy theo, vỗ tay khen hay.

    Bỗng Đinh Tuấn Kiệt nhớ tới một từ trước đây bạn bè thường hay dùng nhưng tới tận bây giờ anh vẫn không hiểu tại sao lại được dùng như thế.

    "Hôm nay mọi người phải "high" mới được đấy!"

    " high là gì nhỉ?"

    " Sao anh cổ lỗ sĩ thế! high tức là phải chơi hết mình, phải giải phóng tâm trạng, để đạt được trạng thái phê, hiểu chưa?"

    Lắc đầu.
    ...

    Lúc này Đinh Tuấn Kiệt nhận ra Tiểu Nê đã định nghĩa được khái niệm anh thắc mắc bao năm nay.

    Anh đưa mắt nhìn tiểu minh tinh lần cuối rồi nhận ra anh và cô thuộc hai thế giới khác nhau. Cô ta có thể mặc sức chơi đùa để đạt được tâm trạng "high", còn anh thì nhất định phải đi bằng đôi chân của mình, đôi khi cần thậm chí cũng phải kết hợp cả tay và chân. Để người thân trên vai mình không bị ngã xuống thì người đó phải đi thật cẩn thận và vững vàng ở cái thế giới đầy rẫy sự phức tạp này.

    Khi Đinh Tuấn Kiệt rời khỏi quán bar Mặc Mặc, ngoài chú bé mở cửa ăn mặc giống như kị sĩ nước Anh chào anh một cách máy móc, thì chẳng còn ai để ý đến sự có mặt của anh nữa rồi.

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB