Truyện
Các tác phẩm truyện ngắn và truyện dài
165 trang
798 bình luận
đọc
tác giả
Hiện 165 trang · Sắp xếp theo
Trang trong chương
-
LưuĐã đọc35
A
· admin · 2 trả lời · 0 đọcthank bạn.hi vọng bạn sẽ update topic này thường xuyên nhé !!!0đọc2 -
LưuĐã đọc
-
LưuĐã đọc37
A
· admin · 4 trả lời · 0 đọcNhững câu chuyện tình này có được xem là "đẹp" không em nhỉ? Với chị thì nó đẹp. Không có hậu nhưng đẹp. Trong tim người ở lại đã, đang và sẽ luôn có 1 góc chỉ dành riêng cho người đã khuất. Í mà nói vậy hông có nghĩa chị hy vọng chuyện yêu đương của chị sau này cũng "đẹp" vậy nghen Cảm ơn 2 câu chuyện dễ thương của em. Happy Valentine!0đọc4 -
LưuĐã đọc38
A
· admin · 3 trả lời · 0 đọcLạc đường Việc tìm kiếm bạn Rùa Cạn không dễ như ếch ta tưởng, chú chỉ mới lên mặt đất chưa được lâu vì thế chú không tường tận hết những con đường nơi đây, trời về đêm rất khó để biết tìm bạn Rùa Cạn ở đâu, dù chú cũng đã tìm khắp nơi trên Đồi Đá và cả những nơi gần đó, chú hỏi thăm những bạn Sóc Xám, hỏi thăm các bạn Chuột Đồng và cả những bạn Cáo Đuôi Dài mà chẳng ai biết cả. Sau một lúc ngồi suy nghĩ trên một chỏm đá, chú quyết định quay về nơi cả hai người lần đầu tiên gặp nhau, tuy nhiên đường về nơi đó rất xa và gian nan, bởi lúc bạn Rùa Cạn cõng chú từ nơi đó đến Đồi Đá phải mất đến năm ngày mới đến nơi, trời về đêm lại càng lạnh khiến chú càng lúc cảm thấy mệt và đói cho đến lúc chú không thể đi tiếp thì chú quyết định đi tìm thức ăn. Khi đang mon mem trên những con đường mòn, thì ếch ta nhìn thấy xa xa có một thứ ánh sáng hắt ra từ một nơi rất kì lạ, chú tiến lại đó thì nhận ra đó là nơi ở của loài người mà Cụ Ốc Sên từng nói đó là Ngôi Nhà của loài người. Ngôi Nhà của loài người vô cùng kỳ lạ, nó vừa giống một cái hang động, vừa giống cái gò của loài Mối, hình thù vừa kỳ quái, vừa ngộ ngộ, có vẻ như họ cũng đang còn thức “À, hình như họ cũng đang tiệc tùng thì phải”, ếch ta thấy vậy nên cũng nghĩ rằng ở đó sẽ có đồ ăn, chú tìm cách len vào đó khi nhân lúc họ đang say sưa tiệc tùng và ca hát, chú đi đến nơi có đồ ăn, con người gọi nơi đó là gian bếp. Vừa vào gian bếp, ếch ta đụng phải một gã Mèo Tam Thể, nom béo ú và dữ dằng, gã hỏi “Ngươi đi đâu vào đây?. Chú thật thà trả lời “Dạ, em đi kiếm miếng gì ăn, em đói bụng quá”. Gã Mèo Ú hét vào mặt chú bằng một giọng đanh thép “Không được” bằng một bộ mặt đầy dữ tợn, ếch ta đành chịu thua, nhưng khi đang quay đầu lại thì chú lại nhớ ra “mình có một lợi thế mà” đó là chú có thể nhảy cao, không đắn đo, chú áp dụng ngay sở trường, trong tíc tắc chú nhảy phót lên chỗ bày biện đồ ăn, nhưng chú không ngờ gã Mèo Ú cũng nhảy lên đuổi bắt chú, gã nhảy lên cửa sổ, sau đó lấy đà phóng lên chùm đèn những vì chân gã quá ngắn nên gã không nhảy lên được, vừa lúc một gã Bẹc-giê to lớn và hung tợn xuất hiện, gã đứng dưới để chờ thời cơ chú sảy chân là sẽ tóm chú lại, chú không còn cách nào, nhưng chú không muốn bị gã Bẹc-giê tóm, chú cố gắng bật thật xa đến chiếc đèn chùm treo trên trần nhà, vì quá ấm ức không bắt được chú, gã Mèo Ú và gã Bẹc-giê đứng dưới chửi bới, vì tiếng của gã Bẹc-giê rất to nên một con người đã chạy vào trong. Chú tưởng rằng, con người cũng sẽ không làm gì được chú, nhưng đúng với lời đồn đại, con người thông minh và rất siêu phàm, trong chốc lát chú bị tóm gọn, chú sợ qua la lên “Thả tôi ra, tôi sẽ không làm gì nữa hết, tôi sẽ đi khỏi đây”, và rồi chú nhận ra loài người cũng có cái họ không biết, đó là họ không nghe được tiếng của muôn loại vì thế nó cứ im lặng, con người cứ túm lấy chú bằng bàn tay thơm tho của họ, ra khỏi nhà, họ đến một cái thùng cao cao, màu xanh rồi họ ném chú vào đấy và đóng nắp lại. Khi cái nắp bị đóng lại, một bóng tối bao trùm, và ở trong đó những mùi hôi thối bốc lên nồng nặc làm chú chịu không nỗi, “đây là đâu mà sao lại kinh khủng và tối tăm thế này” đây chính là cái thùng rác của loài người, chú sợ quá, chú cảm thấy ngột ngạt quá, chú kêu lên “Có ai ngoài đó không?” “có nghe thấy tôi không, mở cho tôi ra với” ếch ta kêu la nhưng tất cả vẫn im bặt, nhưng chú vẫn cứ kêu lên tuyệt vọng và cho đến khi chú không còn sức để kêu nữa. “Mình đói bụng quá” chú có thể nghe thấy cái bụng của mình đang sôi lên trong không gian yên ắng này, “xem nào, hình như ở đây có thức ăn”, chú ngửi thấy mùi gì đó có thể ăn được, nhưng vì tối nghịt nên mắt chú không thể nhìn thấy gì, “dẫu sao có đồ ăn cũng là tốt rồi” chú không đắn đo và ăn mọi thứ sau khi chú nếm thấy có thể ăn được. Một lúc sau bụng chú cũng đã ổn, chú buồn tiếp tục kêu lên, nhưng vẫn chẳng ai nghe thấy chú cả. Bị nhốt trong thùng rác tối tăm này là một cực hình với ếch ta, và nó làm chú nhớ đến bạn Lòng Tong và bạn Tép Riu ở Ao Êm Đềm, cả bạn Rùa Cạn đã đưa chú đến Đồi Đá nữa, họ là những người bạn tốt của chú, họ không bao giờ bỏ rơi chú, họ chưa bao giờ chê chú xấu xí, họ sẽ không phân biệt tiếng kêu của chú, và nếu như họ biết chú bị nhốt vào đây thì thể nào họ cũng đến cứu chú và rồi những ân hận đến với chú “Giá như mình đừng bỏ rơi họ, giá như mình đừng ham vui thì giờ mình đâu có bị lạc vào đây”, chú rưng rưng nước mắt. Cả một đêm trôi qua, ếch ta vẫn bị nhốt trong cái thùng rác đáng sợ này cho đến sáng, cho đến lúc chú nghe có tiếng động, chú cảm nhận được là cái thùng đang được kéo đi, bị kéo đi một lục thì hình như nó được ai đó nhấc lên, hẳn là con người nhấc nó lên và rồi ánh sáng lọt vào cái thùng, chiếc nắp đã được mở ra “mình thoát rồi” chú reo lên, tuy nhiên chú chưa kịp nhảy ra khỏi cái thùng thì bất ngờ người ta hất chú và cả đống rác vào trong cái thùng to hơn nhiều lần, khi chú đang tìm cách thoát ra tiếo thì cái thùng đó chuyển động đều đều về phía trước, cái thùng đang di chuyển đó người ta gọi là xe chở rác. Nó cứ di chuyển trên đường, một chặng đường rất xa “Họ đang đưa mình đi đâu thế nhỉ, tại sao họ không thả mình ra?” ếch ta cứ hỏi như thế cho đến hết chặng đường, khi chiếc xe dừng lại, cái thùng nghiêng hẳn ra sau, rồi cả một đống rác khổng lồ rơi khỏi đó và chú đã bị chôn vùi dưới đống rác đó, chú sợ qua kêu lên nhưng chẳng ai nghe thấy, khi chú gần kiệt sức thì nghe thấy tiếng ai đó đang bới rác, chú mừng như muốn reo lên khi những mẫu rác cuối cùng đè lên chú được xới tung ra “là gã Chó Hoang” chú kinh ngạc, hôm qua chính vì loài chó cùng với loài mèo đã khiến chú ra nông nổi này vì thế chú sợ bắn người khi nhìn thấy gã Chó Hoang này, chú định tẩu thoát nhưng gã Chó Hoang nói “Cậu đừng sợ, tớ chỉ cứu cậu thôi, tớ sẽ không làm gì cậu đâu”. Đúng như thế, gã Chó Hoang rất hiền, Chó Hoang đã trở thành bạn của chú, cậu thường gọi gã Chó Hoang là bạn Chó Hoang, hai người rất hay vui đùa với nhau. Tại Núi Rác, thời gian trôi qua cũng được khá lâu và ếch ta cũng đã sống tại nơi này cùng với bạn Chó Hoang. Dù Núi Rác là một nơi không sạch sẽ hay đẹp đẽ như những nơi chú từng đi qua, nhưng ở đây chú lại có bạn Chó Hoang, bạn Chó Hoang có lỗ mũi rất thính và bạn ấy rất giỏi đào bới, chỉ trong vòng mấy phút là bạn ấy có thể đánh hơi và bới được rất nhiều thức ăn trên Núi Rác. Bạn Chó Hoang chạy rất nhanh và bạn ấy có một giọng nói rất to giống như gã Bẹc-giê vậy, người ta gọi đó là tiếng sủa, tiếng sủa của bạn ấy khiến nhiều loài phải sợ, ngày đêm chú và bạn Chó Hoang đi đâu cũng có nhau, bạn Chó Hoang bày chú đánh hơi, còn chú thì bày cho bạn ấy nhảy giống mình, cứ như thế tình bạn của hai người rất bền chặt, nhưng đến một trưa hè nóng bức, con người đã đi bắt mất bạn Chó Hoang khỏi chú, chú rất buồn nhưng chú không làm gì được cả, bởi chú biết Chó Hoang là loài chó bị loài người liệt vào danh sách những thú gây nguy hiểm, vì có thể bạn Chó Hoang có thể truyền bệnh dại cho họ. Giờ đây ếch ta không còn lại một người bạn nào bên cạnh mình nữa, nhưng lần này không phải do chú bỏ rơi họ mà do hoàn cảnh bắt buộc chú phải rời xa. Đầu tiên là chú phải xa bạn Lòng Tong, bạn Tép Riu và các người bạn khác ở Ao Êm Đềm. Dù rằng lúc đó chú phải xa họ vì sự tiến hóa, nhưng chú lại không hề buồn phiền khi chia tay họ, sau khi lên bờ chú quen biết bạn Rùa Cạn thông minh và tốt bụng, nhưng rồi chú lại bỏ rơi bạn ấy để đi theo các bạn khác cho thỏa sức rong chơi, hội hè. Và hôm nay chú lại phải xa bạn Chó Hoang vì bạn ấy là nguy cơ gây bệnh dại cho loài người. Ôi! Chú buồn lắm, chú cảm thấy cô đơn khi một mình nhảy đi trên những con đường lạ lẫm, có những lúc chú muốn khóc khi nhìn những người khác vui đùa cùng nhau. Còn tiếp...0đọc3 -
LưuĐã đọc
Đang online