TRUYỆN KỂ: HÀNH TRÌNH TRỞ VỀ
Viết tặng hai em Trúc Quỳnh và Nhật Hào

Thoát ly ###
Trên quả đất này có rất nhiều nơi có nhiều loài vật sống cùng nhau, có khi chúng chỉ sống một nơi cố định, như ở một cái ao nọ cũng thế, cái ao đó có tên là Ao Êm Đềm, đó là nơi cư trú của nhiều loài vật sống dưới nước, nào là cá, tép, tôm, cua và các sinh vật khác biết bơi nữa, và nơi đó cũng có một chú nòng nọc tên là Đầu To, tại sao chú lại có cái tên là Đầu To? bởi vì loài nòng nọc nhà chú có cái đầu rất to nhưng lại có cai đuôi rất nhỏ, nòng nóc ta rất hay ưu tư và buồn chán, vì sao chú lại buồn chán? vì chú cho rằng suốt ngày chỉ bơi qua bơi lại trong cái ao nhỏ này thì chẳng có gì mới mẻ cả, trong khi chú luôn ước được một ngày nào đó thoát khỏi nơi này, được đi khám phá khắp nơi. Ở đây, bạn bè chú chỉ có anh bạn Tép Riu và cô bạn Lòng Tong cùng với anh bạn Cá Tràu thôi, họ cũng chẳng được đi đâu xa nên cũng chẳng thu thập được tin tức và kiến thức gì ở trên cạn, chú biết trên cạn là một thế giới đầy thú vị, vì ở dưới này chú có thể nghe được âm thanh của loài chó sủa suốt ngày, sáng sớm thì nghe tiếng những chú gà trống gáy báo hiệu một ngày mới bắt đầu và cả tiếng chim hót líu lo, tiếng hót của những chú chim nghe thật kì diệu, chú rất thích và chú cũng biết họ cũng rất đẹp, họ còn có thể bay đi khắp nơi nữa chứ, cứ nghĩ đến là nòng nọc nhà ta lại buồn ghê gớm. Một hôm nòng nọc buồn quá đem tâm sự với hai người bạn thân nhất đó là anh bạn Tép Riu và cô bạn Lòng Tong. ###
“Hai bạn có thấy buồn khi sống hoài dưới này không? Trong cái ao này” Hai người bạn của chú xìu mặt, rồi họ nhìn chú với một ánh mắt gì đó lạ lắm, hình như hai bạn ấy biết điều gì đó. ###
“Hai bạn sao thế?” Hỏi vậy nhưng Đầu To vẫn vô tư than vãn “Mình thấy chán lắm, chán vô cùng luôn, mình chỉ ước được như những bạn chim hoặc như các bạn gà, bạn chó hay bạn mèo gì cũng được, chỉ cần được tung tăng trên mặt đất như các bạn ấy, đi khắp nơi để mở mang kiến thức. Ôi! Nghĩ đến mà thấy tuyệt mà lại thấy buồn lắm thôi”. ###
Đầu To nhà ta tỏ ra buồn thật, nhưng chú lại không hề biết một điều, điều mà chú không thể tưởng tượng là có thật cho đến khi cô bạn Lòng Tong nói với vẻ mặt buồn và hờn trách mà chú vẫn không tin “Bọn tớ cũng buồn lắm chứ, nhưng cậu thì tại sao phải buồn. Rồi đến một ngày cậu sẽ được lên bờ cơ mà” ###
Đầu To tỏ ra không hiểu thật, chú lại thừ mặt ra và vẫn một mực cho rằng cô bạn Lòng Tong trêu chú, thấy vậy anh bạn Tép Riu giải thích “Vậy ra bạn Đầu To không biết. Từ xưa đến nay loài nòng nọc nhà cậu cũng chính là loài ếch trên cạn đấy. Rồi đây cậu sẽ trở thành một anh chàng Ếch Xanh, lúc đó cậu tha hồ tung tăng trên mặt đất” ###
Dù bạn Tép Riu đã nói cặn kẽ với vẻ nghiêm túc, nhưng Đầu To vẫn không tin, những gì mà anh bạn Tép Riu nói cứ như là một câu chuyện tưởng tượng vậy, giống như câu chuyện phép thuật mà chú nghe lỏm được các cô cậu bé loài người trên bờ nói với nhau vậy, rằng “úm ba la ta sẽ biến nhà người thành con thạch sùng” hay “Úm ba la, cô bé trở thành nàng công chúa”. Thấy chú cứ mang vẻ mặt thều thệu, nên hai bạn của chú tìm cách rủ chú chơi đùa và thi đua xem ai bơi giỏi hơn. ###
“Phần thưởng sẽ là một cọng rêu xanh chịu không hai bạn?” cô bạn Lòng Tong hào hứng nói, rêu xanh là món ăn mà cả chú và hai bạn mình ưa thích, nhưng hôm nay chú chẳng buồn chơi tẹo nào, mà cũng không thèm đến món khoái khẩu đó vì thế chú chẳng nói lời nào mà bỏ về, để mặc hai người bạn của mình buồn rầu nhìn theo chú. ###
Trên đường về nhà, chú ngoe nguẩy cái đuôi của mình vẻ chán chường rồi thả mình cho trôi theo dòng nước, rồi bất chợt chú gặp hai mẹ con nhà bạn Cá Tràu đang về nhà bà ngoại bạn ấy, lúc này chú mới nghĩ ra là tại sao mình không có gia đình nhỉ, các bạn khác đều có ba, có mẹ, mẹ là người đẻ ra họ cơ mà, thế mình được đẻ ra từ ai, và ai là ba là mẹ mình? nòng nọc ta trộm nghĩ đủ điều mà vẫn không ra, và khi nhớ lại những lời hai bạn Tép Riu và bạn Lòng Tong nói lúc nãy chú mới thấy có điều gì đó liên quan đến chuyện này, thế là chú lại quyết định bới đến nhà bạn Tép Riu. ###
Vừa vào nhà bạn Tép Riu thì Đầu To đã gặp bố của bạn Tép Riu, Tép Riu Bố nhìn mặt chú buồn thiu nên ông hỏi “Sao mà mặt con buồn thế con trai”. Nòng nọc ta lễ phép trả lời ”Dạ, cháu đến tìm bạn Tép Riu Con ạ”. “Tép Riu Con chẳng phải đi với cháu sao” Nòng nọc vội vàng đáp “À… dạ có, nhưng lúc nãy cháu về nhà”- đáp xong nòng nọc ta nghĩ chú có thể hỏi bác Tép Riu Bố, có lẽ bác ấy rành về loài nòng nọc nhà chú - “Bác Tép Riu Bố, cho cháu hỏi một chuyện được không?” ###
Tép Riu Bố điềm tĩnh gật đầu chấp thuận và nòng nọc ta bắt đầu hỏi như những gì lúc nãy chú tự hỏi mình khi gặp mẹ con bạn Cá Tràu và cả chuyện bạn Lòng Tong và bạn Tép Riu kể cho chú. Tép Riu Bố nghe xong, ông mỉm cười và ông cũng chẳng ngạc nhiên mấy, ông xoa cái đầu to tướng của chú rồi ông bảo “Cháu có mẹ và có cả bố cũng như là sau khi cháu thành ếch, cháu sẽ đẻ ra những đứa con nòng nọc như cháu bây giờ vậy” ###
“Như vậy có nghĩa là những gì bạn Tép Riu Con và bạn Lòng Tong nói là đúng hả bác?” ###
“Phải, khoảng vài tháng nữa cháu sẽ thành một chú ếch và cháu sẽ rời khỏi nơi này” ###
Đầu To nghe vậy nghiêng ngữa mình, ưỡn bụng, vẫy vẫy cái đuôi nhỏ xíu và hét lên phấn khích “Ôi vui quá, mình sẽ được lên mặt đất, mình sẽ được khám phá thế giới này và mình sẽ có nhiều bạn hơn. Ôi mình vui quá”- lúc đó chú bơi đến ôm chầm lấy Tép Riu Bố “Bác ơi! Cháu vui quá, cháu sắp được lên bờ”. ###
Tép Riu Bố thấy chú quá phấn khích nên ôn tồn căn dặn “Đầu To nghe bác dặn này, ở trên bờ sẽ có những nguy hiểm, cháu phải có những hành trang tốt nhất cho mình, vì đó là thế giới đầy hiểm nguy với những sinh vật dưới nước đấy cháu ạ”, ếch ta vẫn một vẻ mặt không hiểu. ###
“Hành trang là gì hả bác và nguy hiểm là gì hả bác?”. Tép Riu Bố vẫn tận tình phân tích cho chú ###
“Hành trang tức là những kiến thức sinh tồn đó cháu, tức là cháu phải chuẩn bị những gì tốt nhất cho mình để sống, để tồn tại trên cạn. Hiểm nguy chính là những gì không tốt cho cháu, nó sẽ luôn rình rập cháu, hệt như những lần con người tát hết nước trong ao vậy, đó là sự hiểm nguy đấy cháu ạ” ###
Đầu To tỏ ra chăm chú lắng nghe, tuy nhiên lúc này sự phấn khích đã khiến cho chú quên đi những lời dặn dò của bác Tép Riu Bố. Sau khi bác Tép Riu Bố căn dặn xong chú lại tung tăng bơi khắp nơi mà chưa khỏi phấn khích, chú hát nghêu ngao bài ca do chú tự nghĩ ra “Mai Đầu To thành ếch, mai ta thành ếch và Đầu To sẽ tung tăng, Đầu To sẽ tung tăng khắp nơi trên mặt đất…”, chú qua mơ đến ngày được lên bờ nên chú không còn tư tưởng cho cuộc sống dưới nước này nữa, chú không còn tham gia chơi đùa với các bạn, chú đã dần rời xa các bạn bằng những ý nghĩa như trong câu hát đó. ###
Một hôm Đầu To đang tung tẳng bơi một mình cùng với những câu hát chú tự nghĩ ra trong những ngày qua thì chú gặp cụ Ốc Sên đang ở trên bờ chậm chạp bò xuống, Đầu To bơi đến bắt chuyện với cụ Ốc Sên. “Cụ ơi! Cụ ở trên cạn về đấy ạ” Cụ Ốc Sên gật đầu, rồi chú lại hỏi “Ở trên đó có gì hay không cụ?”, “Cũng có cháu ạ, mà cháu hỏi làm gì? À, ta hiểu rồi, ở trên đấy có nhiều thứ, nhiều sinh vật khác dưới này, có những loài có thể bay trên bầu trời từ ngày này sang ngày khách như những chú Chim Hải Âu, có những anh bạn có thể xây đập ở dưới nước như chú Hải Ly, nhưng hay hơn hết vẫn là loài người, họ có những thứ gọi là phương tiện như là ô tô, máy bay, những thứ ấy giúp họ đi đến khắp nơi trên hành tinh, còn nơi họ ở gọi là những ngồi nhà, khi trời tối ở nơi đó phát sáng rực rỡ”. Đầu To nghe thấy thích quá nên cứ huyên thuyên hỏi nhưng vì cụ Ốc Sên vốn yếu ớt, chậm chạp nên cụ chỉ nói cho chú biết chừng đó rồi cụ lũi đi chỗ khác để tránh phiền phức. ###
Vài ngày sau đó, nòng nọc ta đã bắt đầu mọc chân, sự thay đổi về hình dạng làm chú càng phấn khích hơn, khi hai bạn của chú đến chơi thì chú vẫn cứ luyên thuyên mặc dù họ đang rất buồn vì họ sắp mất một người bạn, chú đã làm họ thất vọng mà không nói nên lời và như thế những ngày cuối cùng dưới nước của chú thì họ đã tránh mặt chú. ###
Còn tiếp...