Bỏ qua nội dung

Truyện

Các tác phẩm truyện ngắn và truyện dài

165 trang 798 bình luận đọc tác giả
Hiện 165 trang · Sắp xếp theo
Trang trong chương
  • Lưu
    Đã đọc
    100 adminA
    · admin · 36 trả lời · 0 đọc
    CHƯƠNG 105 Tôi trở về phòng trọ, định thu dọn đồ đạc nhưng tôi chẳng tìm thấy một thứ gì đáng để cho tôi giữ làm kỷ niệm. Tôi ngồi trên giường đợi mẹ về, đã sắp trưa rồi mà vẫn chưa thấy mẹ đâu. Tôi chợt nghĩ, liệu mẹ có đến chỗ đó không? Tôi vội đứng dậy bước ra cửa. Tuyết vẫn rơi, từng bông hoa tuyết đang bay lượn, tôi đứng trên tuyết ngóng về phía nhà hàng mà chị tổ chức tiệc cưới. Mặc dù mẹ đã nói sẽ không đến đám cưới của chị, nhưng thực lòng tôi nghĩ mẹ có thể đến nơi đó. Tôi đến cửa nhà hàng, từ xa đã thấy chị Tiểu Hân và Tần Hạo Vĩ đứng trước sảnh lớn. Tôi ngó quanh bốn phía nhà hàng tìm mẹ, trước cửa kính của đại sảnh mẹ đang lén lút bám lên bậu cửa rồi từ khe rèm cửa ngó vào bên trong nhà hàng. Tôi bước đến ngay sau mẹ nhưng bà không hề hay biết, tôi khẽ gọi, quay lại thấy tôi, mẹ hơi giật mình, mắt mẹ đỏ ngầu, khuôn mặt đầy nếp nhắn vẫn còn vương những giọt nước mắt. Mẹ kéo vạt áo chùi nước mắt rồi hỏi tôi: “Tiểu Cường, sao con lại đến đây?” Tôi trả lời mẹ: “Con chẳng có gì phải mang theo nên đến đây tìm mẹ.” Mẹ lùi sang bên cạnh một chút để chừa ra một chỗ trống. Tôi đứng bên cạnh mẹ và hai mẹ con cùng ngó vào quan sát buổi hôn lễ. Chị Tiểu Hân đứng trên bục, chị mặc chiếc váy cưới màu trắng muốt, quay lưng về phía chúng tôi, nhưng tôi biết khuôn mặt chị đang nở nụ cười rạng ngời hạnh phúc. Mẹ cứ chăm chú theo dõi, nước mắt nhạt nhòa trên khuôn mặt mừng tủi, mẹ khoác lấy vai tôi, tôi cũng khẽ nghiêng mình sang phía mẹ. Chúng tôi không nghe thấy gì bên trong cả mà chỉ thấy chị và anh Hạo Vĩ cúi đầu lạy người đối diện. Mẹ sung sướng vỗ vai tôi, miệng lẩm bẩm: “Bái đường rồi! Bái đường rồi!” Chị Tiểu Hân cúi lạy lần nữa. Mẹ bảo: “Lần này có phải là bái cao đường không nhỉ?” Tôi biết mẹ đang ghen tị với bố mẹ nuôi của chị đang ngồi trong kia. Mẹ nói: “Tiểu Cường, nếu có một ngày con …” Bỗng mẹ dừng lại không nói tiếp. Nếu có một ngày, con đứng trên chỗ đó thì người ngồi trong chắc chắn là mẹ. Họ cúi lạy lần thứ ba, khách tham dự hôn lễ đều đứng dậy vỗ tay. Người ta vui vẻ cười cười nói nói, căn phòng đã tràn ngập trong những lời chúc phúc. Chị Tiểu Hân hạnh phúc tươi cười, chgij biết không vẫn còn hai lời chúc phúc mà chị không biết sẽ luôn ở bên chị. Tôi nhảy xuống khỏi bậu cửa, lẻn vào nhà hàng và cuỗm hai chén rượu. Tôi đưa một chén cho mẹ. Mẹ cầm chén rượu hỏi tôi: “Để làm gì hả?” Tôi cười bảo: “Lúc vui vẻ thế này sao có thể không nâng li chứ?” Mẹ thắc mắc: “Con lấy hai chén không thì nâng thế nào?” Lúc nãy vội quá tôi quên không rót rượu, tôi cười trừ bảo mẹ: “Không có rượu thì mình dùng tuyết đi!” Mẹ bỗng im lặng, bà bỗng ngây người nhìn vào căn phòng. Tiểu Hân đã thay một chiếc sườn xám đỏ rực ra chúc rượu mọi người, đúng lúc chị hướng về phía cửa sổ, nhưng toi biết chị không nhìn thấy hai mẹ con tôi. Mẹ mỉm cười: “Chị con hôm nay xinh quá, con xem anh rể con cũng là đứa điềm đạm, chắc chắn nó sẽ đối xử tốt với chị con nhỉ?” “Chắc chắn là sẽ đối xử tốt.” Mẹ tự hỏi rồi tự đáp. Chị lại đi đến bàn khác chúc rượu, mẹ cũng rời cái bậu cửa sổ rồi bảo tôi: “Tiểu Cường, mình đi thôi con!” Đúng vậy, cái gì nên nhìn đã được nhìn, cái gì nên biết đã được biết, chúng tôi còn gì chưa được thỏa mãn ở thành phố này nữa chứ? Mẹ bảo tôi: “Chúng ta trở về thị trấn Tam Thủy đi!” Mẹ rảo bước dài tiến về phía trước. Tôi theo sau mẹ hướng về phía thị trấn, đó mới là mảnh đất vui vẻ dành cho chúng tôi. Nụ cười nở trên khuôn mặt còn đọng nước mắt của mẹ. Mẹ đi càng lúc càng nhanh, tôi sắp theo không kịp mẹ rồi, mẹ vừa đi vừa lẩm bẩm một làn điệu gì đó. Tôi nhăn nhó cười bảo mẹ: “Mẹ ơi, mẹ hát dở quá!” Mẹ mặc kệ tôi, rảo bước thậm chí còn nhanh hơn, tôi bị mẹ bỏ cách xa một đoạn. Tôi gọi toáng lên: “Mẹ ơi, đường trơn lám, mẹ cẩn thận đấy!” Mẹ vẫn cứ bước những bước thật dài. Tuyết trên đường bỗng rung lên. Thì hồi trẻ mẹ là thành viên chủ lực trong đội văn nghệ của thị trấn, mỗi lần biểu diễn mẹ toàn được đứng ở hàng đầu tiên, chỉ có điều cái eo bánh mì của mẹ giờ chuyển động trông xấu tệ. Tôi lại không kìm được nước mắt, mặc kệ chúng rơi xuống khóe miệng, cứ mằn mặn nhưng hình như lại có chút ngọt ngào. Tôi rảo bước nhanh bắt kịp nhịp bước của mẹ và cũng lắc lư theo tiết tấu của mẹ. Chúng tôi bật cười giòn giã mặc kệ những người đi đường nhìn chúng tôi như hai kẻ thần kinh. Trong cuộc sống có quá nhiều lúc khó xử, nếu cười cũng được và khóc cũng được thì hãy chọn cách cười thật lớn! Chúng tôi nhảy múa cùng hoa tuyết trong cơn gió lạnh, những bông hoa tuyết nhỏ bé liên tục rơi vào tay tôi và lập tức tan ra thành nước, hóa ra trong lòng bàn tay tôi ấm áp đến vạy. Trong kí ức tôi hình như cũng đã có hình ảnh này. Đó là lúc tôi năm tuổi, sau khi đã lừa được lão lái xe 50 tệ, tôi và mẹ cũng ăn mừng trên tuyết thế này. Nhưng lưng mẹ đã còng đi vì tôi. Mẹ yếu đi nhiều cũng vì tôi và mặt mẹ đầy nếp nhăn vì lo cho tôi trưởng thành. Và tôi đã lớn, còn mẹ đã già. Duy nhất một điều không thay đổi, con vẫn là người tùy tùng bé nhỏ của mẹ. Suy nghĩ thoát khỏi sự trói buộc của không gian và thời gian. Tôi dường như đã nhìn thấy những mái nhà tranh thấp lè tè trong thị trấn Tam Thủy, những cành cây khô bao bọc bởi băng rơi xuống khỏi ngọn cây, gặp chân người dẫm lên cứ kêu lách tách. Ánh mặt trời rọi chiếu cả một biển tuyết trắng mênh mông. Trời đất cùng phát ra ánh sáng, mặt đất đầy tuyết khúc xạ thành những chiếc cầu vồng long lanh bảy sắc, đó chính là màu sắc của cuộc sống. Hai chấm đen nhỏ nhỏi đang nhảy múa hân hoan trên tuyết, đó chính là hai mẹ con tôi. THE END
    0
    đọc
    36
  • Lưu
    Đã đọc
    101 adminA
    · admin · 4 trả lời · 0 đọc
    Mình tăng cỡ chữ rồi đó :biggrin:.
    0
    đọc
    4
  • Lưu
    Đã đọc
    102 adminA
    · admin · 53 trả lời · 0 đọc
    VĨ THANH Hai năm sau. Một buổi sớm mùa xuân. Trong không khí tràn ngập hương hoa thơm ngát, cỏ trên đất xanh mướt, hồ nước phun thành từng chùm cao cao lên không trung, những giọt nước trong suốt, tiếng nhạc trong trẻo đẹp đẽ, vườn hoa phía sau bệnh viện vui vẻ như một vườn trẻ. Một bầy trẻ nhỏ mặc đồng phục bệnh nhân của bệnh viện đang vây quanh một chị tóc ngắn mặc váy trắng, hào hứng lao nhao hỏi liên tục: “Chị ơi, có thiên sứ thật không?” “Thiên sứ trông như thế nào hả chị? Bọn họ đều có cánh cả chứ?” “Chị có thấy thiên sứ chưa?” “Có thể cùng chơi đùa với thiên sứ không?” “Thiên sứ có thích ăn khoai và đùi gà chiên không?” …… Cô gái mặc váy trắng quỳ giữa đám trẻ nhỏ, đem những viên kẹo ngon cô mang đến chia đều cho chúng, sau đó nheo nheo mắt suy nghĩ một lát rồi cười nói: “Chị đã nói cho các em nghe nhiều lần rồi mà, đương nhiên là có thiên sứ rồi, thế gian có rất nhiều rất nhiều thiên sứ!” “Thật không?” Một bé gái tròn trĩnh hưng phấn hét. “Ừ!” Cô gái mặc váy trắng gật đầu, sau đó ra vẻ thần bí nói, “Chị nói cho các em biết một bí mật nh酔 “ԅ nói nhanh đi, chị!” “Các thiên sứ đều thích mỉm cười, hơn nữa họ cũng thích mặc y phục màu trắng!” Đám trẻ nhìn nhau, kinh ngạc đến há hốc mồm, sau đó đồng thanh nói: “Trời ơi, chúng em đều mặc đồ màu trắng!” Đồng phục bệnh nhân của bệnh viện này đều là màu trắng. Cô gái mặc váy trắng ánh mắt sáng lấp lánh như sao: “Các em cũng thích cười chứ?” “Đương nhiên ạ!” Đám trẻ lúc đó đều lộ ra những nụ cười toe toét vô cùng đáng yêu. “Cho nên… mỗi người các em đều là thiên sứ! Là thiên sứ đáng yêu nhất, mọi người đều yêu thích thiên sứ các em đấy!” Đám trẻ vui thích reo hò. Những bệnh nhân và y tá xung quanh đều mỉm cười nhìn về phía họ. “Chị ơi, chị cũng là thiên sứ phải không?” Một cô bé có bím tóc dài nắm chéo váy của cô gái lay nhè nhẹ, “Chị là người tình nguyện làm việc cho bệnh viện, vừa xinh đẹp vừa thân thiết, thường đến chơi với chúng em, mọi người đều thích chị đó!” “Chị không biết nữa.” Cô gái mặc váy trắng tinh nghịch lè lưỡi. Đám trẻ ngạc nhiên hỏi: “Tại sao ạ? Sao chị không phải là thiên sứ được?” “Vì chị đã từng làm sai.” Một bé trai gầy gầy sợ hãi nói: “Em cũng đã làm việc xấu, hôm nay em tè dầm… vậy em… cũng không phải là thiên sứ… ôi…” Cô gái mặc váy trắng vội vã ôm lấy cậu bé, vỗ nhẹ nhẹ sau lưng cậu, nói: “Ngoan nào, đó không phải là việc xấu mà. Hơn nữa cho dù em có làm việc xấu đi nữa, sau này cố gắng sửa chữa thì vẫn có thể trở thành thiên sứ…” “Thật không?” Cậu bé chùi nước mắt hỏi. “Thật!” Cô gái váy trắng cười, lau sạch mặt cho cậu. “Anh kia có phải là thiên sứ không?” Cô bé có bím tóc dài chỉ đám trẻ phía đối diện hồ nước, hỏi. “Anh ấy cũng mặc áo màu trắng, nhưng mà, anh ấy không thích cười!” Bầu trời xanh trong có những đám mây nhè nhẹ trôi. Khi cô nhìn theo hướng tay chỉ của cô bé, một tia nắng đột nhiên khiến cô chói cả mắt, gió thổi chiếc váy trắng của cô bay nhè nhẹ, những bụi nước từ hồ bắn lên cao tạt ướt mép váy cô. Cô nhè nhẹ nheo mắt lại, trong ánh nắng sáng rực nhìn thấy trên thảm cỏ đối diện hồ nước có một đám trẻ đang cười nói náo nhiệt vây quanh một chàng trai cao lớn mặc áo sơ mi trắng. “Anh ấy không phải thiên sứ!” Một cậu bé nói, “Anh ấy hung dữ lắm, có một lần Tiểu Bằng sợ chích thuốc, anh ấy liền đè cứng bạn ấy xuống giường để chị y tá chích thuốc cho bạn ấy!” “Nhưng mà…” Cậu bé gầy gầy đỏ mặt nói, “Lần trước em chơi trên cỏ bị ngã trẹo chân, cũng chính anh ấy đã bế em về đây.” “Anh ấy đẹp trai quá!” Cô bé tròn tròn kêu lên kinh ngạc. Gió xuân thổi tung mái tóc ngắn mềm mượt của cô gái, cô lặng lẽ ngắm chàng trai mặc áo sơ mi trắng phía đối diện hồ nước, hơi thở của cô bỗng nhiên trở nên rất nhẹ. Trong hơi thở nhè nhẹ, trong một khoảnh khắc, cô tưởng đó là Dực trên thiên đàng, nhưng, hơi thở lại trở nên nhẹ hơn, cô nhè nhẹ mỉm cười. Dực đã không còn nữa rồi, người cô chờ đợi vẫn là anh … “A! Trên mũi anh ấy có một thiên sứ kìa…” “Đúng đúng! Bằng bạc đó, hình như còn phát sáng nữa…” “Thế thì chắc là anh ấy cũng là thiên sứ đó…” “Nhưng mà anh ấy hung dữ thật mà…” “Anh ấy là người tốt đó…” “Đẹp trai quá chừng, y hệt hoàng tử trong truyện tranh mà mẹ cho em xem ấy…” Trong ánh nắng. Nước trong hồ bắn lên cao rồi nhẹ đáp xuống. Bụi nước trong suốt. Óng ánh. Trên cánh mũi lấp lánh ánh sáng thiên sứ, Doãn Đường Diêu mặt không chút biểu cảm trừng mắt nhìn đám trẻ mặt mày hớn hở muốn vây chặt lấy anh để cùng chơi đùa. Trong không trung như vẳng đến tiếng nhạc nhè nhẹ. Chầm chậm… Anh đột nhiên ngây người, trong tai như có cái gì đó đang chạy rần rật, chầm chậm, anh ngẩng đầu nhìn về phía đối diện hồ nước đang phun lên những tia nước mát lành. Trong bụi nước trong suốt vui tươi, hồ nước đang ngân lên một bài hát: “…… Có lẽ em không hiểu Từ khi em nói yêu anh Bầu trời của anh ngàn vạn ngôi sao tỏa sáng …… Anh nguyện biến thành thiên sứ Mà em yêu thích trong truyện cổ tích Dang rộng tay biến thành đôi cánh che chở cho em Em phải tin rằng Tin rằng chúng mình sẽ như câu chuyện cổ tích Vui vẻ và hạnh phúc bên nhau…” Bụi nước trong suốt bay lượn, hồ nước tĩnh lặng. Trên bầu trời trong xanh, những đám mây dịu dàng nhè nhẹ xuyên qua ánh nắng, nét dịu dàng của ánh nắng giống như gương mặt tươi cười dịu dàng mà mãi mãi không thể quên được. Áo sơ mi của anh có hào quang mờ ảo. Váy trắng của cô nhè nhẹ bay. Hơi thở biến thành trong suốt mà lóng lánh, sau đó, nụ cười trong hương hoa thơm mùa xuân lặng lẽ nở. Anh và cô ngây người nhìn nhau, giữa hai người, một cầu vồng tuyệt đẹp lặng lẽ tỏa sáng dưới ánh nắng mặt trời vàng rực rỡ. “…Anh muốn biến thành thiên sứ Mà em yêu thích trong truyện cổ tích Dang rộng tay biến thành đôi cánh che chở cho em Em phải tin rằng Tin rằng chúng mình sẽ như câu chuyện cổ tích Vui vẻ và hạnh phúc bên nhau…” … Anh sẽ biến thành thiên sứ Mà em yêu thích trong truyện cổ tích Dang rộng tay biến thành đôi cánh che chở cho em Em phải tin rằng Tin rằng chúng mình sẽ như câu chuyện cổ tích Vui vẻ và hạnh phúc bên nhau…” … Cùng viết nên kết cục tốt đẹp của chúng mình… …” HAPPY ENDING (=^,^=) DENNIS Q. DỊCH ##
    0
    đọc
    53
  • Lưu
    Đã đọc
    103 adminA
    · admin · 7 trả lời · 0 đọc
    luongnguyen;23556: tớ nói là "đọc chưa hết" mà.... hehe,sorry nha.Già rồi mắt mũi kèm nhèm,ko thấy:))
    0
    đọc
    7
  • Lưu
    Đã đọc
    104 adminA
    · admin · 1 trả lời · 0 đọc
    0
    đọc
    1
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB