Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Nhật Ký Tuổi Hăm.

  • adminA

    Cảnh báo ai mới ăn cơm, sắp ăn cơm đừng dòm xuống hình nhen

    Hôm qua đi hiến máu - lần đầu - nói ra không phải để cho mọi người thấy mình "anh hùng", chỉ để đánh dấu 1 cột mốc gì đó cho riêng bản thân. Lời cảm ơn nhận được còn ngọt ngào hơn nhiều so với mấy hộp sữa Cô Gái Hà Lan được tặng

    Trong phòng có tới mấy người hiến máu, cả sếp đã có tuổi cũng tham gia, vậy nên sức trẻ mờ, ko chịu thua, đăng ký luôn.

    Te te đi, qua gặp học trò quá chừng. Mấy cô trò tí tửng ngồi tám - thương gì đâu! Mốt chắc phải thiên vị xíu xíu, hé hé

    Tới lượt mình, mình dòm trân trân cái anh bác sĩ - á lộn - dòm trân trân cái kim tiêm chuẩn bị xin tí huyết của mình, dòm chăm chăm luôn. Đột nhiên anh cười hiền và nói:

    • Em sợ thì nhắm mắt lại đi.

    Mình nhe răng bảo em có sợ mô, em tỉnh bơ hà. Cái câu tiếp theo của chàng làm mình .. mệt tim quá

    • Vậy hả. Nhưng mà em dòm vậy hồi ... anh sợ

    Nói chung cũng nhanh. Xong đi dzìa. Miếng băng cá nhân trên tay oánh dấu 1 việc nên làm

    Tối về, mở miếng dán ra, thấy cái này:
    http://dalathoa.com/diendan/attachment.php?attachmentid=1432&d=1300529125

    Nghe đồn là bị bể mạch máu nhỏ đâu đó - ko đau, hơi sưng sưng, đụng vào ê ê xí à.

    Mà ngộ, những Cô lớn tuổi hơn không bị, không thấy dấu kim luôn, còn mình sao nát tan dzị nè

    Ai dzô bỉu "ăn ở" là tui mài răng tui cạp à nghen

    Thân chào quyết thắng!!!! Cuối tuần vui vẻ!!!

  • adminA

    Năm ngoái chị cũng xung phong đi hiến máu mà người ta từ chối chị í. Hic, thiếu cân. .

  • adminA

    trường em thì hiến máu đau lắm ..mà em thì sợ đau.

  • adminA

    Hạnh phúc là biết tha thứ. Nói thì dễ. Làm mới khó.

    Mình nôn nao trong dạ từ 12h trưa. Mỗi lần cảm giác này xuất hiện mình không thích chút nào. 3 lần gần nhất cảm thấy giống vầy thì đã 2 lần rơi nước mắt.

    Vẫn hoàn thành công việc như mọi lần, mà hôm nay khó chịu quá thể. Mất bình tĩnh - lần đầu tiên cho phép mình chịu thua áp lực - có lỗi có lỗi quá!

    4h30 xuống, thấy cuộc gọi nhỡ, tin nhắn u ám kia là hiểu luôn. Nghi đâu trúng đó.

    Nghe xong câu chuyện, mắt vẫn ráo hoảnh. Chai rồi hả mình? Không. Đau lắm, đau nhưng sao không có nước mắt như mọi lần nhỉ?

    Thôi thì xem như đó là cái nạn phải gánh, cái nghiệp phải mang.

    Ừm ừm. Nói thì nói vậy đó, nhưng chẳng biết mình và mọi người có làm được không.

    Thấy lạc lõng giữa sự thân quen thường có. Sao bỗng dưng thấy lạnh vậy nè??

    Hy vọng nỗi buồn này cũng vo viên bỏ vô túi áo được. Nếu không thì mình sụp đổ mất thôi.

  • adminA

    nhậu cho tiêu sầu chị ạ ...

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB