Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Nhật Ký Tuổi Hăm.

  • adminA

    Ngồi đánh máy đây biết đánh gì
    Vài dòng lưu niệm để dành khi
    Dành khi quỡn quá ngồi xem lại
    Xem lại ngày qua có những gì

    Sau những ngày bộn bề ... bia bọt , cảm thấy đến lúc nên dừng lại và chỉnh chu lại mình. Nói nghe nghiêm trọng quá há - thật ra sau vài cơn nhức đầu sảng gần đây thấy mình lạ lạ.

    Nghiệm lại bản thân xíu coi.

    Tháng 10 năm ngoái, tí ta tí tửng đăng ký tham gia dd ĐLH - lần đầu tiên mở rộng mối quan hệ "ảo" để rồi nhận ra nó chẳng ảo tí nào

    Gặp mọi người ngoài đời thật qua chuyến offline 5.12.2010 để rồi lấy đà mần quen với một vài thành viên "off thường trực" -> tiến tới chuyến đi ĐL từ 1-4.1.2011 thiệt tưng bừng cùng 2 nường Chinsu và Namkute. Qua chuyến đi - mối liên kết với những người "mới quen" cũng trở nên rõ ràng hơn, thật hơn, chặt hơn.

    Vui. Khoảng thời gian đó ngắn mà vui. Hồn nhiên như ... cô tiên luôn, nhí nhố tối ngày trên SB.

    Giờ - vẫn um sùm hàng ngày trên SB vì quỡn quá ko có gì làm (sếp mà biết ko đuổi việc cũng uổng, haha) - nhưng cái hồn nhiên mất tiêu đâu rồi ta? Những câu chữ vẫn tưng tửng nhưng người viết thì thay đổi rồi.

    Mình "lớn" nhanh quá - mình cũng hông ngờ luôn. 3 tháng thôi mà mình từ lứa tuổi 18+ đã "phải" lên 24 . Ừ, thì sống thực tế chút vậy.

    Tham gia vào dd, mở rộng quan hệ với mọi người dĩ nhiên không thể nào kì vọng ai cũng thích mình và ai mình cũng thích. Chín người mười ý mờ. ĐLH bỗng gần gũi hơn với mình, vì chính ở dd mình có vui, có buồn, có bực - có cả quê nữa và dĩ nhiên có yêu, có ghét, hí hí. Chính những cảm xúc ấy góp phần giúp mình lớn.

    Lớn ở đây là trưởng thành hơn trong cách suy nghĩ thôi - chứ chả khá khẩm hơn chút nào. Vẫn là 1 nhỏ không khéo léo trong lời ăn tiếng nói, vẫn chưa biết đánh giá đúng người đối diện - và tệ nhất là sống không thật lòng với bản thân.

    Ừ thì bây giờ nhận ra chưa muộn nhỉ - quyết tâm nuôi dưỡng lại sự hồn nhiên tí tửng ban đầu của tuổi thần tiên hoa mộng, haha. Mình sẽ tập viết, viết bất cứ khi nào mình muốn để bảo đảm dòng cảm xúc của mình luôn mới và ko bị tắt nghẽn bất ngờ.

    Vậy ha! Hết bài mở hàng "Nhật ký tuổi hăm (bốn)" của Mặt Tròn.

  • adminA

    thôi thì ngày hôm nay chúng ta hết rồi bời tình iu nhóe!!!

  • adminA

    ừa! tìm lại hồn nhiên đi rồi tiếp tục làm...cô điên ! =))

  • adminA
    • Nhẹ lòng chưa?

    • Không biết. Nhưng bớt nhoi nhoi nhói nhói rồi.

    • Ừm, vậy nhẹ rồi á.

    (Độc thoại trong cơn đói - đói muốn nhũn não)

    Đêm qua ngồi quỡn viết cái note đến gần 2h sáng mới ngủ. Ngủ phê phê trễ giờ làm 1 tiếng - may sao sếp không có ở đây hôm nay. Ở hiền gặp lành.

    Nôn nao trong dạ từ chiều hôm qua khi nhận email từ R thông báo "sếp bự" sẽ tham gia lớp học - gợi ý mình in lại các bài trước và ôn tập lại đồng thời khích lệ bảo "có tui, đừng lo", thiệt dễ thương hết sức. Anh chàng người Pháp này mới nhìn tưởng khó gần nhưng thật ra rất thân thiện và chu đáo. Lần trước rủ đi karaoke, mình ngại về khuya thì liền bảo sẽ chịu tiền taxi cho - cảm động quá tự dắt xe đi luôn, hehe.

    Quay lại quay lại câu chuyện - ừm - 12h mình mò xuống lầu 3. Mọi lần đi bình thường mà nay .. hồi hộp quá mạng. Cái tuổi mèo nhưng cốt thỏ - chăm chăm coi có động tĩnh gì là cong đuôi bỏ chạy. Hờ - đang sửa tật này - phải tập "lì" mới được.

    Buổi học kết thúc lúc 1h30 trong khi ngày thường chỉ học đến ... 1 giờ . Anh sếp này trẻ và dòm nghiêm nghị - đúng thiệt. "Chàng" hỏi hỏi hỏi hỏi suốt buổi học ... nói khô khốc cả cuống họng. Rồi cuối buổi nhận đuợc lời cảm ơn và chữ "great" - thấy người nhẹ nhàng, hết mệt , chỉ còn đói thôi

    Mẹ bảo chắc mình hợp nghề này. Hổng biết nữa. Đang dao động. Bỏ thì thương - vương thì ... oải. Để ... từ từ tính vậy.

    Đương quỡn ngồi đợi mì xào bò thì anh thầy người quen lại, tám rồi ổng coi chỉ tay. Phán 6 câu trúng 5 câu (hic, biết mình hay khóc nhè luôn ) - câu còn lại nên tin không nhỉ: "Đường tình cảm của em không tốt. Em và nguời yêu của em đều không chung thủy - vẫn để mắt đến nguời khác, 2 đứa sắp chia tay rồi á"

    Người yêu đó lấy đâu ra vậy anh :))

  • adminA

    Tôi kể ngày xưa chuyện Mị Châu
    Trái tim lầm chỗ để trên đầu
    Nỏ thần vô ý trao tay giặc
    Nên nỗi cơ đồ đắm biển sâu.
    (Tố Hữu)

    Lần đầu tiên nghe câu thơ này, mình đã chẳng hiểu được chữ "trên" theo kiểu nàng Mỵ Châu đặt "tim" cao hơn "đầu" - nàng vì yêu mà bất chấp tất cả.

    Tim mình ở mô ta?
    Có người nói mình sống theo kiểu lý trí quá - con người phải tình cảm chứ. "Cứ sống hết mình, đừng nghĩ ngợi nhiều - người tính ko bằng trời tính mà". (Nói hay quá ha!!! )

    Vậy là mình "Trái tim đúng chỗ để dưới đầu" à?

    Nếu thật vậy cũng mừng.

    Sống lý trí nên dù tim nhói vì đau cũng có, vì tức cũng có, vì .. đủ lý do - mình ít khi hé lộ cho người biết. Dồn lại, nén lại, vo viên nỗi buồn lại rồi .. bỏ túi, lâu lâu dòm vô nhói chơi cái

    Ây dà, sao nhói vậy ta???

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB