Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm

  • adminA

    Lại nghe Elvis hát "Cuối Cùng Cho Một Tình Yêu". Tiếng huýt sáo thật mê hoặc. Mình vừa đọc xong vài trích đoạn của quyển "Thư tình gửi một người của Trịnh Công Sơn". Chưa bao giờ đọc những lá thư tình hay như thế. Cách dùng từ và diễn đạt ý trong văn mà cứ như thơ. Có gì đó tương đồng với những bài thơ của Nguyên Sa. Thấy lòng mình mềm lại. Cuộc sống loài người bây giờ liệu có còn thơ như vậy? Hằng ngày mình cũng bị cuốn vào cái vòng quay bât tận như nhạc sĩ đã nói: *"Tất cả một cuộc sống lì lợm đều đặn với ăn, ngủ, cười, nói, thứ hai, ba, tư, năm, sáu, bảy, đi học, đỗ đạt, làm quan, lấy vợ đẹp, gia đình,... đã làm nhiều ý thức chán mứa, buồn nôn". *

    Hôm nay mình thấy không vui mấy. Dường như đang thấy thiếu thiếu gì đó không rõ. Buổi ăn trưa với phòng làm đầu mình ong ong. Ngủ trưa mà vẫn văng vẳng những câu nói, những cười đùa. Mình từng thắc mắc khi người ta nói nhiều một ngôn ngữ khác hơn ngôn ngữ mẹ đẻ thì người ta tư duy bằng ngôn ngữ gì? Có lẽ vấn đề này thuộc về phạm trù khoa học não bộ.

    Mình hẹn với V. hôm nay. V. bảo sẽ xử đẹp mình nếu dám cho V. ăn quả lừa dối ngày cá tháng tư. Với V. thì mình đâu dám giỡn mặt. "Gái Bình Định đánh roi đi quyền", nghe là ớn rồi. Mình muốn tặng V. quyển "Thư tình gửi một người". Chắc là V. sẽ rất thích.

  • adminA

    Hôm nay, nhỏ bạn ghé chơi. Mà không ai như nhỏ đó. Ghé quăng cho 2 bịch ốc bắt mình đi luộc. Nó khèo ra ngủ. Ngủ dậy là nhào vô ăn. Ăn xong quảy giỏ ra đi. Bạn nối khố thế đấy. Hết ý kiến. Hai đứa chơi với nhau từ hồi học mẫu giáo, rồi học chung suốt cho tới lớp 9. Nhà kế nhau, càng thân dữ. Năm học lớp 7, nó có "bồ". Ngày nào đi học cũng có thư của thằng ở lớp kế bên đưa. Tối về, ba mẹ nó qua nhà mình xem tivi, còn mình qua nhà nó học bài. Nói tiếng học bài cho oai chứ thực ra hai đứa hí hoáy lấy thư thằng kia ra đọc. Đọc xong cười sằng sặc. Rồi lại hí hoáy viết thư trả lời. Như hai con "khùng". Cũng may giai đoạn "khùng" đó không kéo dài.

    Còn 6 ngày nữa là tới ngày mình quy y. Cuối cùng ước nguyện của mình cũng thành hiện thực. Mình chính thức trở thành con Phật. Mình tìm thầy đã nhiều năm nay. Có lần lên tận Đà Lạt để tìm. Nhưng hình như khi muốn làm việc gì cũng phải đợi đủ duyên mới thành tựu. Nếu như không có ngày mình đi xe đò về quê, mình không gặp được cô Hiền, không được cô cho 2 quyển sách của chùa thì mình không biết có 1 ngôi chùa như vậy ngay tại Sài Gòn. Và nếu mình không mắc nhiều tai ương, không cảm thấy mất tất cả thì mình vẫn còn chưa biết quay về nương tựa nơi chánh pháp. Nam mô A Di Đà Phật.

    Mỗi lần online, mình đều thấy nick của U sáng đèn. U luôn on bằng Iphone4. Thấy nhớ U. Không biết sao nữa. Chắc là do cảm giác thôi. Nước Mỹ xa quá mà. Trước cùng ở Saigon, ít khi nào hai chị em gặp nhau, thường chỉ gặp vào những dịp đặc biệt của gia đình. Dạo gần đây hai chị em hay chat. Trước ngày U đi, hai chị em đã cùng nấu cơm và ăn với nhau một bữa. Y như hồi xưa khi còn ở chung nhà. Đứa nấu, đứa dọn dẹp. Bao giờ dọn dẹp cũng là phần của mình. Mình thấy U thay đổi nhiều trong suy nghĩ. U đã biết chăm sóc nhà cửa, siêng nấu ăn hơn. Có phải vì tình yêu hay là vì bản năng của người phụ nữ làm U thay đổi? Lần này U đi 3 tháng. 3 tháng sống bên cạnh một người không phải là người thân. Mình hơi lo. Mình sợ những va chạm trong cuộc sống sẽ làm U dễ nản lòng, dễ bỏ cuộc. Bởi vậy mỗi khi on mình luôn sáng nick, để lỡ U có gì muốn nói. Mình mong U sẽ hạnh phúc với sự lựa chọn này. Mình không muốn U gặp phải những điều mình đã gặp. Những điều đó thật không dễ chịu và cũng chẳng dễ dàng để vượt qua.

    Trời nóng...

  • adminA

    chi quy y o dau vay 🙂 the la mot hat giong lanh da duoc gieo, chuc minh nguoi con Phat 🙂

  • adminA

    corenthien;45262:
    chi quy y o dau vay 🙂 the la mot hat giong lanh da duoc gieo, chuc minh nguoi con Phat 🙂

    Chị nhắn em trong yahoo í. Nhớ đọc nhe.

  • adminA

    Hôm nay thấy hong dzui. Vô làm chả buồn nói chuyện như mọi khi. Đeo tai phone và lướt web. Trả lời mail, chat, nghe nhạc và đọc báo. Mình là con nghiện của báo. Đọc bài phân tích về "tư thế chính trị của TCS". Cứ đến ngày giỗ của ông thì người ta lại khơi dậy những đề tài này. Dường như họ không biết mệt khi phân tích. Mình chỉ thấy ông thật đáng thương.

    "Một cô bé vì trời mưa to phải tấp vào mái hiên của quán ốc lề đường. Cô bé trạc 20, cột tóc đuôi gà, đeo kính cận, vai khoác chiếc ba lô. Trong quán lúc này có đúng 5 người khách. Một bàn gồm 1 trai 2 gái. Bàn còn lại là 2 người phụ nữ luống tuổi. Chẳng ai để ý đến cô bé vì họ mải say sưa với những món ăn hấp dẫn cùng những câu chuyện của họ. Vì bàn chật, một cô gái thảy đĩa càng ghẹ chỉ còn lá xà lách và ít nước sốt me sang chiếc bàn trống. Ngay lập tức, cô bé kia cầm cái đĩa lên, tay bốc miếng xà lách ăn ngấu nghiến. Người chủ quán bưng ra tô cơm trắng, chìa cho cô bé và nói "chờ chú chiên cá nhe". Cả bọn bàn 3 đứa ngưng ăn sững sờ nhìn. Họ thấy tay cô bé run run bốc từng nắm cơm trắng bỏ vô miệng. Họ kéo tay chủ quán hỏi "sao vậy chú?" Ông chủ nhún vai cười "thì nghe nó nói là đói, xin tô cơm trắng..." Đoạn cuối của câu chuyện là thằng con trai trong nhóm 3 đứa dúi vào tay cô bé 100k nhưng cậu cũng hiểu rằng 100k không đủ giúp cô bé giải quyết hết những khó khăn hiện tại, nó chỉ đủ để cô bé đỡ đói trong vài ngày tới."

    Đây là lần thứ hai trong đời mình gặp phải cảnh khi miếng ăn người này bỏ đi thì ngay lập tức lại là phần ăn của người khác. Mình vừa thấy vui lại vừa buồn. Vui vì tình huống này giúp cho 2 đứa nhóc phòng mình nhận ra rằng chúng còn đang rất may mắn hơn nhiều kẻ khác. Buồn vì không biết rồi cô bé phải xoay sở ra sao với những khó khăn hiện tại. Liệu cô bé có tiếp tục học được không? Hay lại vì miếng cơm manh áo mà sa ngã vào vòng đời đầy cạm bẫy? Mình phải hiểu sao về vấn đề này? Quả của cái nhân tiền kiếp chăng?

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB