Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm

  • adminA

    Sáng xem báo, thấy hình lễ hội Hoa Đăng ở chùa Hoằng Pháp. Hoành tráng nhưng mình cảm giác có gì đó không ổn. Phô trương ắt tốn kém. Anh mình nói nếu ai đó cầu xin Phật điều gì thì tức là người ta đang ăn mày nơi cửa Phật. Họ sẽ còn tệ hơn một người ăn mày bình thường vì Phật đâu có bố thí cho họ điều họ muốn. Phật là tại tâm. Tuy vậy, mình vẫn cho rằng việc đi chùa lễ Phật là điều cần thiết đối với người Phật tử. Hành động đó làm cho người Phật tử thấy thanh thản, an nhiên trong tâm hồn.

    Ký ức là những gì khiến cho người ta cứ day dứt mặc cho ai đó nói "chỉ có những người ngu mới sống với quá khứ". Có những điều muốn quên đi nhưng không quên được. Mình nghĩ đến những con chó. Mình thích chúng. Mình luôn muốn ôm chúng. Vậy tại sao mình lại khó chịu khi người khác bỏ ra 1.000 € để mua một con chó nhỏ có bộ lông màu đen tuyền? Mình coi trọng đồng tiền hơn sự cô đơn đang cần được xoa dịu bởi một con cún. Tệ thật.

    Hôm nay là Giáng Sinh. Đối với mình ngày này chẳng có ý nghĩa gì. Nó khác ngày thường là mình được nghỉ học và có 1 cái hẹn ăn tối. Mình nghĩ đến “last christmas”. Liệu “last christmas” mình có như bài nhạc rằng: “I gave you my heart, and very next day, you gave it away”. Có nhiều cách để “gave it away”. Đôi khi chỉ là sự việc nhỏ mà người khác nghĩ rằng không quan trọng nhưng nó đã làm đổ vỡ một tình cảm lớn đến nỗi bây giờ mình gần như trốn chạy. Chẳng còn muốn nhìn thấy, chẳng còn muốn nói một lời nào.

    Xmas 2010.

  • adminA

    ### May this year of 2011 be:
    ### A year of Health and Happiness...
    ### A year of Wealth and Wisdom...
    ### A year of Peace and Prosperity...
    ### A year of Glee and Glow...
    ### And also a year of Love and Laughter...

    ### Happy New Year!

  • adminA

    Chị tìm nghe thử bài Don't let me down mà kưng nói.
    Để sẳn cái ly rồi, có đập bàn mà hy sanh nó thì cũng không sao.
    Giờ nghe nè.
    Ắc sân

  • adminA

    Hi Chị, nước đổ chưa? 😄


    Hôm nay, IT cảnh báo mình đang xài quá dung lượng ổ cứng cá nhân. Thế là buộc phải đi dọn dẹp. Mở từng folder, xem xét và giải quyết từng em một. Mình đúng là kẻ ham lưu trữ. Cái gì cũng lưu. Đủ thứ trò. Mấy bài người ta chửi nhau ỏm tỏi trên diễn đàn cũng lưu. Thiệt khổ thân tui! Nhưng cũng nhờ đi dọn ổ cứng mà nhìn thấy lại “một thời đã xa”. Nào là thơ, nào là mail, nào là nhạc. Có những thứ nhìn lại thấy tim đập lỗi nhịp và nhanh tay nhấn phím del. Nhưng cũng có những thứ mình muốn giữ để thỉnh thoảng tìm về chút hoài niệm xa xôi.

    Th. gọi cho mình vào ngày đầu năm mới. Mình khá ngạc nhiên khi nhận được phone. Hai đứa lại ngồi cafe vỉa hè cùng một đám con gái đầy cá tính như ngày xưa. Th. hỏi mình sắp được gả chưa? Mình cười. Th. nói tuổi này rồi mà chưa có chồng thì xem xác suất lấy chồng là ít lắm. Mình cũng cười. Th. nói “tham gia hội của Th. đi”. Mình cười tiếp. Suy nghĩ vài giây Th. lại bảo “thôi ở vậy cho khỏe”. Mình càng cười nhiều hơn. Ừ, không biết có ở vậy hay không nhưng mình đang ngại va phải một mối tình duyên nào đấy. Cảm giác e dè vì không muốn mất đi sự tự chủ, tự tin vốn dĩ một người độc thân luôn sẵn có. Và cả niềm tin nữa. Lo ngại niềm tin sẽ lại đổ vỡ, sẽ lại bóp nát trái tim mình, khiến mình hụt hẫng. Giờ đây, mình chỉ cần sự bình yên trong tâm hồn. Mình có công việc, có mục tiêu phấn đấu, có sở thích cá nhân, cả cá tính và bản ngã nữa. Mọi thứ cần phải được tôn trọng và mình không muốn bất kỳ ai xâm phạm vào những thứ đó. Mình không muốn ai đó làm đảo lộn cuộc sống của mình. Mình khá giống Th. ở đoạn đường tình cảm. Những va vấp của Th. cũng là những va vấp của mình. Th. đủ trải đời để hiểu mình. Xét theo mức độ tinh tế thì chưa khi nào mình bì kịp Th. Hai đứa đã từng thân hơn cả người yêu vì hiểu được nhau ở chiều sâu của tâm hồn nhưng ở phần con người thì lại không thể. Mình từng ước có một người đàn ông nào đó đạt đến độ tinh tế giống như Th. Nhưng liệu có phải rằng Thương Đế cấu tạo nên người đàn ông để cho họ có những khiếm khuyết mà chỉ có người phụ nữ mới lấp được vào những chỗ khiếm khuyết ấy. Người ta vẫn nói trên đời không có sự hoàn hảo. Con người cũng không hoàn hảo. Và mình cũng chẳng hề hoàn hảo. Thế thì, mình cứ sống hồn nhiên như mình đã từng, tội gì phải gượng ép mình để rồi người khổ nhiều nhất cũng là mình cơ chứ?

  • adminA

    Sáng nay, tình cờ đọc được mẩu thông tin thú vị:

    Trong cuốn sách "7 loại hình trí thông minh", trên cơ sở phân tích những bằng chứng liên quan tới não và học thuyết về phân loại trí thông minh của TS. Howard Gardner, TS.Thomas Armstrong, tác giả cuốn sách, đã mô tả 7 loại hình trí thông minh của con người như sau:
    1-Trí thông minh logic toán: Đây là loại trí thông minh liên quan tới con số (toán học) và mối quan hệ logic giữa các sự vật. Những người có trí thông minh này thường làm việc trong lĩnh vực liên quan tới con số (toán, vật lý, hóa học, ngân hàng, tài chính...)
    2-Trí thông minh ngôn ngữ: Đây là loại trí thông minh liên quan tới năng lực sử dụng ngôn ngữ. Những người có trí thông minh này thường là nhà văn, nhà thơ, nhà báo, các nhà nghiên cứu trong lĩnh vực xã hội...
    3-Trí thông minh không gian: Những người có trí thông minh này thường làm việc trong lĩnh vực nghệ thuật như kiến trúc, hội họa, điêu khắc, địa chất, vật lý thiên văn...
    4-Trí thông minh cơ thể: Đây là loại trí thông minh liên quan tới vận động của thân thể thường có ở những vận động viên thể thao, nghệ sĩ múa...
    5-Trí thông minh âm nhạc: Loại trí thông minh này thể hiện ở khả năng nghe nhạc, ghi nhớ nhanh giai điệu, sáng tạo ra các bản nhạc...
    6-Trí thông minh về nội tâm: Thể hiện ở khả năng khám phá chiều sâu của bản thân...
    7-Trí thông minh trong tương tác cá nhân: Những người có năng lực quan hệ với mọi người, nắm bắt được suy nghĩ của người khác, giỏi hợp tác, tập hợp mọi người, lãnh đạo...
    Mặc dù phân chia như vậy, TS Thomas Amstrong cũng khẳng định một người có thể sở hữu nhiều loại trí thông minh, điều này lý giải tại sao có những người xuất sắc trong nhiều lĩnh vực.

    Nhìn vào sự phân loại này thì mình chẳng thuộc loại thông minh nào. Sự thông minh ngày nay không còn ở kiến thức tích lũy mà là kỹ năng. Mình thiếu kỹ năng sống. Một sự thật buồn.

    Mình nghe lại những bài Uyên Linh hát trong Idol. Nghe cô hát Take me to the river mà thấy muốn đập bàn, muốn lắc lư. Cảm giác tương tự như nghe Don't let me down của The Beatles. Có lẽ như nhiều người nhận xét, cách cô hát và trình diễn đã chạm vào cảm xúc của khán giả. Mình đã thấy nhòe nơi mắt khi xem cô hát Chỉ Là Giấc Mơ. Thật tuyệt vời! Nhưng mình lại đang hoài nghi rằng liệu có phải cô chỉ xuất thần khi thi thố? Nếu chỉ nghe thì cảm giác không thấy đặc biệt lắm bằng xem trình diễn. Dù sao thì cũng đáng tự hào rằng người Việt Nam hoàn toàn có thể hát những bài nhạc tiếng Anh bằng chất giọng người bản xứ. Anyway, we are proud of you, Uyen Linh!

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB