Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Lãng Đãng

  • adminA

    "Yêu là chết trong lòng một ít
    Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu
    Cho rất nhiều mà nhận chẵng bao nhiêu.
    Người ta phụ hoặc thờ ơ chẵng biết..."

  • adminA

    thấy mình bất lực trước mọi vấn đề, ngay cả trong suy nghĩ, bế tắc đủ đường, mình thừa nhận mình sai, nhưng không biết còn cơ hội sửa sai hay không, đúng là ko nên bán rẻ như vậy.
    mình đã quan trọng hóa vấn đề, không biết đến lúc nào mình mới có thể không quan tâm đến mọi vấn đề trên đời này, giả câm, giả điếc cũng hay, tính công bằng đôi khi cũng làm cho mọi người không thích mình nhỉ, " có bao giờ mình đã chọn sai môi trường làm việc không?" thấy mình chẳng mềm mỏng gì hết trơn, đuối sức thiệt rùi.....

  • adminA

    nhanh quá, vậy là một năm rùi, đúng cái ngày này một năm trước, mọi hi vọng, ước mơ của mình tiêu tan hết, tưởng không thể vượt qua, nhưng rồi cũng qua,,, nhưng mọi mong ước chẳng thể bắt đầu lại từ đầu, cuộc sống luôn quay cuồng, luôn phải theo nó và phải sống, nhưng sống rồi, thì luôn lại tự hỏi sống vì cái gì, mình mong muốn gì nhất, tại sao mình lại sợ hãi nhiều thứ đến thế, có lẽ hi vọng càng nhiều thì thất vọng càng nhiều, mà không hi vọng thì sao mà sống, sống không mục đích thì cũng chẳng thể sống tốt được, càng ngày mình càng chán mình, chẳng đủ mạnh mẽ để làm điều gì cho ra hồn,,,,

  • adminA

    Những Mùa Giáng Sinh Trở Về

    •                              (Quãng đời đi qua luôn là quãng đời được đặt tên là định mệnh!)*
      

    Chúng ta thường nhớ về những hơi ấm như một niềm vui bất tận
    dù mùa đông ngoài kia có bao nhiêu là giá lạnh…

    Thương một lần tuyết bay trong trời mà không ai biết được
    thương một lần quay đi mà lòng đã chia vui với những ngày mất mát
    thương một lần loay hoay nhận ra mình đang sống cho cuộc đời người khác
    thương một lần muốn mình được yếu đuối để khóc cho thỏa thích
    thương một lần… trong ngàn lần cười vui

    Là mình cần thương mình để mùa đông cũng có ánh mặt trời
    bước ra phố bằng bước chân thơ ấu
    ngắm nhìn những cây thông mà mắt tươi xinh như chưa bao giờ đau đáu
    chạm vào cơn gió để biết rụt rè đáng yêu cần cho những ngày đời nhân hậu
    nhắm mắt mỉm cười giữa xôn xao…

    Có thể tình yêu ấy đã đúng khi chúng ta chọn lựa để bước vào
    đặt niềm tin ở nơi dễ thấy nhất
    nhưng đâu phải yêu thương nào cũng được đổi bằng yêu thương như mình mong muốn
    lòng người đâu như bài toán
    mà chấp nhận rằng mình giải sai!

    Đừng mang những hạnh phúc của ngày nào đó sống với cuộc đời từng phút giây
    bởi làm sao biết mình còn gặp ai, thương ai… như mình đã
    bởi làm sao biết gương mặt hôm nay mai kia sẽ không còn xa lạ
    bởi làm sao biết có lúc mình cần nắm tay dù chẳng hề quị ngã
    bởi làm sao biết mình phải sống ra sao…

    Nên những mùa Giáng sinh trở về vẫn đầy những ước ao
    cho mình bước đi tìm cho mình hơi ấm
    nguyện cầu được yêu thương vẫn là lời nguyện cầu tận trong sâu thẳm
    hãy để trái tim khép lại những vết thương cho mình sống
    cuộc đời mình!

    Cảm ơn những tiếng chuông đã nhắc nhở về sự yên bình
    cảm ơn những đêm thấy mình lau nước mắt
    cảm ơn những sai lầm đã khiến mình ân hận
    cảm ơn cô đơn đã làm mình trở nên bao dung độ lượng
    với ngày xưa…

    Vì những mùa Giáng sinh
    vẫn luôn dành chổ cho yêu thương bắt đầu bằng sự mong chờ…

    Nguyễn Phong Việt.

  • adminA

    ngocdi;59532:

    •                              (Quãng đời đi qua luôn là quãng đời được đặt tên là định mệnh!)*
      

    Chúng ta thường nhớ về những hơi ấm như một niềm vui bất tận
    dù mùa đông ngoài kia có bao nhiêu là giá lạnh…

    Thương một lần tuyết bay trong trời mà không ai biết được
    thương một lần quay đi mà lòng đã chia vui với những ngày mất mát
    thương một lần loay hoay nhận ra mình đang sống cho cuộc đời người khác
    thương một lần muốn mình được yếu đuối để khóc cho thỏa thích
    thương một lần… trong ngàn lần cười vui

    Là mình cần thương mình để mùa đông cũng có ánh mặt trời
    bước ra phố bằng bước chân thơ ấu
    ngắm nhìn những cây thông mà mắt tươi xinh như chưa bao giờ đau đáu
    chạm vào cơn gió để biết rụt rè đáng yêu cần cho những ngày đời nhân hậu
    nhắm mắt mỉm cười giữa xôn xao…

    Có thể tình yêu ấy đã đúng khi chúng ta chọn lựa để bước vào
    đặt niềm tin ở nơi dễ thấy nhất
    nhưng đâu phải yêu thương nào cũng được đổi bằng yêu thương như mình mong muốn
    lòng người đâu như bài toán
    mà chấp nhận rằng mình giải sai!

    Đừng mang những hạnh phúc của ngày nào đó sống với cuộc đời từng phút giây
    bởi làm sao biết mình còn gặp ai, thương ai… như mình đã
    bởi làm sao biết gương mặt hôm nay mai kia sẽ không còn xa lạ
    bởi làm sao biết có lúc mình cần nắm tay dù chẳng hề quị ngã
    bởi làm sao biết mình phải sống ra sao…

    Nên những mùa Giáng sinh trở về vẫn đầy những ước ao
    cho mình bước đi tìm cho mình hơi ấm
    nguyện cầu được yêu thương vẫn là lời nguyện cầu tận trong sâu thẳm
    hãy để trái tim khép lại những vết thương cho mình sống
    cuộc đời mình!

    Cảm ơn những tiếng chuông đã nhắc nhở về sự yên bình
    cảm ơn những đêm thấy mình lau nước mắt
    cảm ơn những sai lầm đã khiến mình ân hận
    cảm ơn cô đơn đã làm mình trở nên bao dung độ lượng
    với ngày xưa…

    Vì những mùa Giáng sinh
    vẫn luôn dành chổ cho yêu thương bắt đầu bằng sự mong chờ…

    Nguyễn Phong Việt.

    1 giáng sinh nữa lại sắp về rồi! Chúc cả nhà noel vui vẻ hạnh phúc bên người thân!

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB