Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Lãng Đãng

  • adminA

    trời lại mưa,
    Những cơn mưa bất chợt giống như nỗi buồn bất chợt đến...

  • adminA

    *có một lúc nào đó ta đứng trước một hoàn cảnh mà không biết sẽ đi về đâu, khi đó ta mới cảm nhận hết được sự sợ hãi và cô đơn đến nhường nào.....
    *

  • adminA

    ***TÔI CHỈ CÓ MÌNH TÔI ***

                *Tôi chỉ có mình tôi*
    

    Ở cũng vậy mà đi cũng vậy
    Bỗng một ngày nào đấy
    Tôi mặc kệ đời, đời chẳng cần tôi

    Tôi một mình, chỉ mỗi một mình thôi
    Đến cũng được mà đi cũng được
    Sống trên đời ai biết trước
    Bởi có khi thua được cũng bằng nhau

    Tôi một mình, có nhiều ít gì đâu
    Một hạt cát giữa vô cùng vũ trụ
    Vậy thôi là cũng đủ
    Cười khóc, buồn vui cho một kiếp người

    Tôi một mình mê mải rong chơi
    Giữa cuộc sống ngọt ngào và cay đắng
    Giọt nước mắt nào mằn mặn
    Chợt hóa hạt sương trên một nụ hồng

    Tôi một mình ngơ ngẩn số không
    Chỉ muốn một mai giật mình tỉnh giấc
    Làm một điều gì nhỏ nhặt
    Số không vu vơ thành có nghĩa cho đời

    Tôi một mình và chỉ một mình tôi
    Đời rộng lắm mà vòng tay hẹp quá
    Muốn được là tất cả
    Ôm cả trăng sao, ngày tháng vào lòng

    Tôi một mình ngơ ngác có và không
    Cái có chẳng cần, cái cần chẳng có
    Nên suốt đời lọ mọ
    Tự hỏi chính mình những chuyện vu vơ

    Tôi một mình nên cặm cụi làm thơ
    Trút vào đó những nỗi buồn vụn vặt
    *Sẽ có một ngày người ta cúi nhặt *
    Câu thơ vô tình góc phố bỏ quên

      • Võ Trung Hiếu -*
  • adminA

    có đường phố nào vui, cho ta qua một ngày...

  • adminA

    Ta từng tưởng đã tìm được một nửa tâm giao, nhưng rồi người cũng bỏ ta lại, để đi tìm một điều đặc biệt hơn.. có thể ta không phải một nơi đáng tin cậy, không đủ yêu thương

    • để người trú chân, ngoài kia bao la nẻo đường, sẽ có nhiều bất ngờ thú vị, rồi người sẽ tìm thấy những điều làm cho mình hạnh phúc ( ta luôn mong như vậy và luôn cầu như vậy cho người).*

    ta cũng chẳng thèm đặt một dấu chấm lửng để cho người tự hiểu, ta cũng chẳng cần mượn một vỏ bọc để che đi phần yếu đuối của ta, ta muốn nói là ta rất nhớ người. đôi khi áp lực tứ bề, nghĩ quởn ta cũng muốn kết thúc mọi thứ để bắt đầu sang trang, nhưng rồi cũng không thể, ta không thể dối ai và càng không thể dối mình, ta đau nên càng không thể để người khác đau vì mình…

    mấy ngày gần đây mọi phương tiện truyền thông, báo chí đều đưa tin về thảm họa ở Nhật Bản, nghĩ sao cuộc sống mong manh thế, có người đưa tin “Cuộc sống quá ngắn ngủi cho những điều nhỏ nhen, vụn vặt. Hãy hôn thật chậm, cười thật tươi, yêu thật chân thành và tha thứ thật nhanh”. Ngẫm lại ta đã cười thật tươi, yêu chân thành và tha thứ thật nhanh chưa?... Nếu thảm họa ấy xảy ra tại đất nước chúng ta thì sao nhỉ, có lẽ lúc đó ta và người sẽ tìm thấy cho mình điều mong muốn nhất. nhưng dù sao ta vẫn hạnh phúc hơn khi hiện tại ta và người vẫn bình an, và ta cám ơn vì điều đó.

    Tất cả sẽ qua và ta vẫn phải bước tiếp trên đường đời, cho dù có muốn hay không muốn thì ta vẫn phải làm điều đó, không thể quay lại….
    Hãy sống thật vui nhé người…..em rất nhớ người.

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB