" *Đã gần 8 năm kể từ ngày lần đầu tiên em gặp anh, đã gần 8 năm với anh em chỉ là người xa lạ chưa từng quen biết. Mấy đêm trước nằm ngủ tự dưng em mơ thấy anh chết, chợt giật mình tỉnh dậy, thấy nước mắt lăn dài trên má, không biết giờ này anh ra sao.
Anh đã không biết và cũng không bao giờ biết tình cảm em dành cho anh, em muốn mang hạnh phúc đến cho anh, nhưng em không có cơ hội làm việc đó, mà là một người đàn bà khác, em ngoan ngoãn chấp nhận không một chút ghen tị, em đánh mất những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ rong tình yêu đơn phương dành cho anh. nhưng nếu có thể làm lại em vẫn muốn được gặp anh, yêu anh, và rồi đau khổ suốt mấy năm trời mà không hề hối hận, em sẽ luôn cầu nguyện cho anh được bình an và hạnh phúc....." trích dẫn trên Radio.
Phân đoạn trên em đã nghe đi nghe lại nhiều lần, nhưng mỗi lần nghe lại em đều khóc, em thấy mình dù gì vẫn hạnh phúc hơn người con gái đó. em tự hỏi mình tại sao, đã biết là đau khổ, nếu cho cơ hội làm lại, người con gái đó vẫn chọn được gặp, được yêu, và rồi đau khổ, mà không hề hối tiếc. chẳng lẽ trong cái đau là niềm hạnh phúc.....
cho dù cuộc đời sau này ra sao, em cũng vẫn không tiếc và hối hận khi được quen anh, và yêu anh. dù sao em vẫn hạnh phúc hơn người con gái đó vì anh luôn biết em yêu anh....
Ngày mai là ngày chúng ta không hề biết trước sẽ ra sao, nhưng có ra sao đi chăng nữa em vẫn cầu mong cho anh được hạnh phúc và bình an....
*