Vậy là cũng hết một ngày, một ngày em tưởng chừng mình không thể đi qua.....
sao dạo này em sợ mình rãnh rỗi quá, vì rãnh rỗi sẽ làm em suy nghĩ, mà suy nghĩ thì chỉ làm tâm trạng em thêm tệ hại mà thôi....
Mặc dù đêm qua đã tự nhủ sáng nay dậy trễ một chút, vì hôm nay cũng chẳng có dự định làm gì nhưng em cũng không thể ngủ thêm chút nào đành dậy lúc 6h30. với tay bật radio nghe tin tức buổi sáng, cầm quyển sách lật tới trang đang đọc dở đêm qua, em bắt đầu một ngày nghỉ cuối tuần...em biết tâm trạng em lúc này không muốn đọc sách hay nghe máy gì đâu chẳng qua là em muốn ồn ào một chút, em sợ cảm giác cô đơn, sợ cảm giác không dự định, không hi vọng đó mà. mở hết 99.9 đến 91 rồi 92.5 cũng không làm tâm trạng em thanh thơi chút nào. tư dưng lúc này muốn đi ra ngoài cafe với bé bạn nhưng không thể, ngẫm lại thì cũng không có ai có thể cùng đi,,, ai cũng có những bận bịu và dự định của một ngày nghỉ cho riêng mình, và những dự định đó của họ không hề có em, thôi thì không nên làm phiền, đành một mình gặm nhấm nỗi buồn và nhớ đến anh....
chắc giờ này anh đang ngủ bù vì cuộc vui đêm qua hay lang thang cùng bạn bè cafe gì đó, không biết anh có nhớ đến em không, có nghĩ tới việc em sẽ làm gì trong ngày hôm nay không, có muốn biết tâm trạng em ra sao không nhỉ ? chắc có lẽ là không.....
em tỏ ra dửng dưng không cảm xúc nhưng thực sự thì tâm trạng em chẳng tốt chút nào, nhưng cũng chẳng thể làm khác được, chẳng thể làm phiền anh thêm vì em thấy mình cũng mệt mỏi lắm rồi.....
*### *
### em biết nhiều thứ, em biết mình đang đứng ở đâu trong trái tim anh... em biết mình không phải là lựa chọn tốt nhất, và em biết mình chỉ là người đàn bà nửa vời......