Lãng Đãng
-
N Ngoại tuyếnToa 41
có đường phố nào vui, cho ta qua một ngày...
-
N Ngoại tuyếnToa 42
Ta từng tưởng đã tìm được một nửa tâm giao, nhưng rồi người cũng bỏ ta lại, để đi tìm một điều đặc biệt hơn.. có thể ta không phải một nơi đáng tin cậy, không đủ yêu thương
- để người trú chân, ngoài kia bao la nẻo đường, sẽ có nhiều bất ngờ thú vị, rồi người sẽ tìm thấy những điều làm cho mình hạnh phúc ( ta luôn mong như vậy và luôn cầu như vậy cho người).*
-
ta cũng chẳng thèm đặt một dấu chấm lửng để cho người tự hiểu, ta cũng chẳng cần mượn một vỏ bọc để che đi phần yếu đuối của ta, ta muốn nói là ta rất nhớ người. đôi khi áp lực tứ bề, nghĩ quởn ta cũng muốn kết thúc mọi thứ để bắt đầu sang trang, nhưng rồi cũng không thể, ta không thể dối ai và càng không thể dối mình, ta đau nên càng không thể để người khác đau vì mình…
mấy ngày gần đây mọi phương tiện truyền thông, báo chí đều đưa tin về thảm họa ở Nhật Bản, nghĩ sao cuộc sống mong manh thế, có người đưa tin “Cuộc sống quá ngắn ngủi cho những điều nhỏ nhen, vụn vặt. Hãy hôn thật chậm, cười thật tươi, yêu thật chân thành và tha thứ thật nhanh”. Ngẫm lại ta đã cười thật tươi, yêu chân thành và tha thứ thật nhanh chưa?... Nếu thảm họa ấy xảy ra tại đất nước chúng ta thì sao nhỉ, có lẽ lúc đó ta và người sẽ tìm thấy cho mình điều mong muốn nhất. nhưng dù sao ta vẫn hạnh phúc hơn khi hiện tại ta và người vẫn bình an, và ta cám ơn vì điều đó.
Tất cả sẽ qua và ta vẫn phải bước tiếp trên đường đời, cho dù có muốn hay không muốn thì ta vẫn phải làm điều đó, không thể quay lại….
Hãy sống thật vui nhé người…..em rất nhớ người. -
N Ngoại tuyếnToa 43
***TÍM XƯA ****
**( Phan Ngọc Thường Đoan )Em trở lại nhà anh cũng một chiều hạ
Sự tình cờ có chút nhói đau
Ngõ ngày xưa vẫn quen và lối vào vẫn thế
Nhưng hoa Hoàng Hậu không còn tím một khoảng sânChiều hạ mênh mông, nắng vàng mênh mông
Một màu tím từ chân trời xa loang dần về
Có phải đó là những cánh Hòang Hậu tím
Đã rụng trong chiều xưa ta bên nhauCó phải đó là những cơn đau ?
Thầm lặng nhói trong trái tim câm lặng
Giả sử ngày xưa anh nói được
Điều dấu trong mắt nhìn và trong góc trái timGiả sử ngày xưa anh đừng lặng im
Đừng khuấy mãi tách cà phê đã nguội
Đừng xa rời bàn tay em nóng hổi
Chắc bây giờ hoa tím đã đầy sânAnh có biết em chờ anh nói gì không ?
Cái khoảnh khắc thật gần ...để có thể
Vậy mà anh lặng thinh ...
Lặng lẽ tiễn em về ...Anh đã đi và người ta đã vứt bỏ
Giàn hoa tím ngày xưa anh đã vun trồng
Em hụt hẫng trước căn nhà lạ lẫm
Mùi hương xưa khép lại giữa trời chiều .* -
N Ngoại tuyếnToa 44
đêm qua em mơ, giựt mình tỉnh dậy mà vẫn còn thấy sợ hãi, muốn nt cho một ai đó để nói " em thấy sợ quá, em lại gặp giấc mơ buồn ", nhưng chẳng có ai, chỉ có em và bóng đêm.....
loay hoay không biết sao để ngủ lại, cảm giác cô đơn trống trải hòa quyện với màn đêm, cô tịch. Nằm nghe tiếng đêm em thấy mình chơi vơi lạc lỏng với cuộc đời… tự dưng em muốn có một ai đó ủi an hay chỉ để mè nheo “ em thấy sợ quá, em lại gặp giấc mơ buồn” nhưng em không giám gửi cho ai, em sợ, sợ làm phiền đến ai đó, sợ làm mất giấc ngủ một ai đó, em nghĩ tại sao trong mơ mình cũng sợ chỉ mong có thể tỉnh giấc để thoát ra khỏi cảm giác sợ hãi, vậy mà khi tỉnh dậy thì mình lại bắt gặp một nỗi sợ khác, nỗi sợ khi không có ai cùng chia sẽ những vụn vặt đời thường với mình, lúc đó chỉ ước ao là gửi tin nhắn đi cho nhẹ lòng không mong sẽ nhận được tin nhắn hồi âm, nhưng em không đủ tự tin để làm điều đó.. -
-
N Ngoại tuyếnToa 45
Ngày không anh
*
Có những ngày rộng quá một tầm tay
Gió không biết vịn vào đâu
Em không biết vịn vào đâu
Dã quỳ vẫn vô tình nở dọc ray tàu
Sự kiêu kỳ mang vẻ đẹp tầm thường
Mở to mắt, ngước nhìn mặt trời
Đầy thách thức
Ở chính giữa niềm kiêu hãnh
Là hụt hẫng màu vàng
Sự kiêu kỳ biết vịn vào đâu?*
Có những ngày vụn như nỗi hoang mang
Sự vô nghĩa không thể hiểu nổi mình
Trong giới hạn ngột ngạt của những gì cho là ý nghĩa
Mơ hồ vụt khỏi cái nhíu mày
Lang thang như kẻ khốn cùng không chốn dừng chân
Chông chênh
Ý nghĩ không biết vịn vào đâu
Em không biết vịn vào đâu
Có những ngày chật chội như một cái nhà gương
Quay về hướng nào cũng chỉ thấy chính mình
Những phiên bản méo mó đầy thói xấu
Hình như mình đã chẳng nhận ra
Em muốn bỏ hoang tất cả những xấu xa
Lòng sẽ rộng thêm
Bình yên sẽ tự tìm được nơi trú ngụ
Chờ niềm vui bằng niềm vui cũ
Đón nỗi buồn bằng một cái mím môi
Có những ngày như thế
Ngày không anh*Hạnh Nguyên
* -
N Ngoại tuyếnToa 46
Vậy là chúng mình nói không quen nhau nữa đã được 5 tháng 1 ngày, thời gian không dài, nhưng cũng không hẳn là quá ngắn anh nhỉ , thời gian qua cho em ít nhiều cảm xúc về cuộc sống, cho em biết học cách phải nhìn nhận lại bản thân nhiều hơn, sống phải biết bao dung hơn, và phải biết yêu thương nhiều hơn….
-
N Ngoại tuyếnToa 47
Lâu lắm rồi mới vào Dalathoa, muốn nghía qua xem cậu thế nào, vì tớ đã đọc bài của cậu từ ngày cậu viết những trang đầu tiên trong "tạp bút"..Vẫn buồn như ngày nào.... Không biết bao giờ cậu mới có thể thoát khỏi cái bóng của nỗi buồn đây???
Những ngày đầu tiên đọc bài của cậu, thời gian ấy tớ cũng buồn, nhưng bây giờ thì khác rồi, tớ luôn tâm niệm "cái gì qua thì cứ để nó qua, cái gì là của mình thì kể cả có xua đuổi, nó cũng không đi, nhưng cái gì không phải của mình thì dù có buồn, có níu kéo thì cũng chẳng bao giờ thuộc về mình cả.."
Mong cậu sẽ sớm để cho nó qua đi... -
N Ngoại tuyếnToa 48
nguyetmai:
Lâu lắm rồi mới vào Dalathoa, muốn nghía qua xem cậu thế nào, vì tớ đã đọc bài của cậu từ ngày cậu viết những trang đầu tiên trong "tạp bút"..Vẫn buồn như ngày nào.... Không biết bao giờ cậu mới có thể thoát khỏi cái bóng của nỗi buồn đây???
Những ngày đầu tiên đọc bài của cậu, thời gian ấy tớ cũng buồn, nhưng bây giờ thì khác rồi, tớ luôn tâm niệm "cái gì qua thì cứ để nó qua, cái gì là của mình thì kể cả có xua đuổi, nó cũng không đi, nhưng cái gì không phải của mình thì dù có buồn, có níu kéo thì cũng chẳng bao giờ thuộc về mình cả.."
Mong cậu sẽ sớm để cho nó qua đi...cám ơn Nguyetmai nhiều, mình cũng đang cố gắng đấy chứ, nhưng có những lúc mình đã không thể hiểu nỗi mình, mình đã vô tình làm mình buồn người khác buồn, mình cũng mong đến một ngày mình có thể tự giải thoát cho mình, đừng tự hành hạ mình, đừng tự làm mình đau, và cũng đừng làm phiền đến người ta nữa ( vì hình như người ta cũng đã bắt đầu có tình yêu mới rồi)....
rồi mình sẽ vui lại thôi : ) cám ơn cậu nhiều.
-
N Ngoại tuyếnToa 49
đã nhủ là sẽ không buồn nữa nhưng không biết sao lại khó chịu như thế này, mình đã học cách tha thứ, học cách yêu thương, nhưng mình chẳng áp dụng được gì vào lúc này, mình không trách người sao mình không thể thanh thản hơn,,,, mình luôn cầu mong người hạnh phúc nhưng sao mình vẫn thấy đau... có lẽ mình chỉ là phận người mỏng dòn...
rồi mình sẽ không đau, mình sẽ vui trở lại, chắc chắn là như vậy....chỉ cần cố gắng một chút nữa thôi... -
A Ngoại tuyếnToa 50
Thời gian vẫn vậy, trôi vô tình từng ngày, dù ta có buồn phiền hay níu kéo đi chăng nữa.. Vì vậy, hãy vui lên chị à, cố gắng lật qua trang mới của cuộc sống đi thôi..
Tặng chị bài thơ:
*Chia tay bữa đó
Em hát bài gì
(Mà sao lá rụng
Để mùa trôi đi?)Mà sao dã quỳ
Không vàng sân trước
(Mà sao dòng sông
Ngang nhà gãy khúc?)Mùa đông chưa dứt
Mưa đầy trên tay
(Không thở sáng nay
Mây ngoài cửa sổ!)Chiều đi qua ngõ
Để buồn cho đêm
(Hôm nay nín gió
Thôi buồn đi em!) *NNA
-
N Ngoại tuyếnToa 51
sao dạo này mình mệt mỏi vậy nè, công việc mình là phải vui vẻ tươi cười nhưng mình lại không làm được, chẳng lẽ vì vậy lại nghỉ làm, sáng nào dắt xe ra khỏi nhà là tự nhủ phải cố gắng cười, vui vẻ lên. nhưng công việc tứ bề quay qua quay lại thế là mình lại nhăn mặt,gắt gỏng, chẳng hiểu tại sao?. dạo này thực sự thì stress nặng, muốn rãnh rỗi một chút, bắt xe lên dalat chơi cho tâm hồn tĩnh tâm trở lại, nhưng cũng chẳng có thời gian, thật là vô vị...
-
N Ngoại tuyếnToa 52
*"khi nghĩ đến anh, trái tim em đập nhanh hơn và đó là điều duy nhất có ý nghĩa với em"...( Hãy Cứu Em, GUILLAUME MUSSO).
* -
N Ngoại tuyếnToa 53
lại một đêm không ngủ, mình càng ngày càng tệ, không biết bao giờ mới có thể thanh thản mà sống tiếp. mình thừa nhận mình đã thất bại, không hiểu lòng kiêu hãnh của mình chốn đi đâu. tự làm mình đau rùi tự vuốt ve bản thân và tự nhủ như vậy là tốt nhất cho mình, nhưng thực tế thì sao chứ,,,,
tự dưng mình lại nhớ đến chuyện của 20 năm về trước, có lẽ mình là người ít được yêu thương nhất nhà, mình chưa bao giờ ganh tị về điều đó nhưng hôm nay mình lại thấy tủi thân, mọi thứ trong cuộc sống này mình đã cố gắng rất nhiều, nhưng cuối cùng thì chẳng ra làm sao.
mình ghét cay ghét đắng điều gì đó được gọi là số phận hay định mệnh, vì mình biết được rằng có cố gắng thế nào thì mình cũng không làm được gì hơn...... -
N Ngoại tuyếnToa 54
*Đêm Về Khuya Tối
*Chỉ là trở về như phải trở về sau một ngày nắng tắt
đếm từng bước chân như ngày đầu tập đi trước cuộc đời ngơ ngác
mà nào đâu hay…
Ký ức rộng hơn nhưng yêu thương đã không còn nhiều như những ngôi sao trên bầu trời
những dấu vân tay mờ đi sau mỗi lần chia cách
giữ được điều này thì mất điều kia như chẳng thể nào khác
đi qua những ngọn đèn đường để gặp những khoảng tối đầy trong mắt
cười không còn nhiều và khóc cũng ít đi…
Là trở về mà lòng nhắc mãi những hoài nghi
nơi chốn sinh ra có phải là nơi cuối đời mình muốn ở
chúng ta bước đi với niềm ưu tư không có ai làm chổ dựa
không cô đơn và không buồn bã
không cần nhiều ước mơ…
Có những niềm riêng chỉ đủ một tiếng thở dài dành cho chính chúng ta
sống một cuộc đời bình thường đã là trọn vẹn
tim có mềm hơn sau mỗi lần mọc da non đầy đau đớn
vai có gầy đi cũng chỉ là điều hiển nhiên ta biết trước
như sáng mở mắt ra và đêm tối cười không cần thao thức
ngủ cho mình bình yên!
Chúng ta trở về đứng trước ngôi nhà để nói lời cảm ơn
quì xuống trước bậc thềm vì thấy mình còn sống tốt
chắp tay cho gối chăn giữ ấm đời mình khỏi những ngày đau ốm
nằm lên chiếc giường đã nuôi từ ấu thơ cho đến ngày nhận ra mình không thể sống đúng cuộc đời như mong muốn
chỉ có ngôi nhà là không hề đổi thay…
Chỉ có con đường là quãng đời nào cũng sum vầy
chỉ có tình tình yêu là được rồi mất mát
chỉ có nỗi đau được nhân lên và lòng người chai sạn
chỉ có mình mới biết yêu mình như thế nào là tốt nhất
sao cứ phải tìm kiếm nơi đâu?
Chúng ta trở về trên con đường mà biết không cách nào đi lại từ đầu
những buồn đau phải thả xuống bên ngoài cánh cửa
yêu thương nào cũng phải cân bằng trên những chọn lựa
như chiếc chìa khóa mang theo bên người có khác gì niềm tin khi chúng ta mở ổ khóa và bước vào ngôi nhà nhỏ
ngoài kia chẳng có gì là ấm êm…
Những đêm về khuya tối
chúng ta thường không nhìn thấy rõ những yêu dấu đang còn lại trong đời mình…
*NPV
* -
Q Ngoại tuyếnToa 55
skype me for social talks
-
D Ngoại tuyếnToa 56
"Yêu là chết trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu
Cho rất nhiều mà nhận chẵng bao nhiêu.
Người ta phụ hoặc thờ ơ chẵng biết..." -
N Ngoại tuyếnToa 57
thấy mình bất lực trước mọi vấn đề, ngay cả trong suy nghĩ, bế tắc đủ đường, mình thừa nhận mình sai, nhưng không biết còn cơ hội sửa sai hay không, đúng là ko nên bán rẻ như vậy.
mình đã quan trọng hóa vấn đề, không biết đến lúc nào mình mới có thể không quan tâm đến mọi vấn đề trên đời này, giả câm, giả điếc cũng hay, tính công bằng đôi khi cũng làm cho mọi người không thích mình nhỉ, " có bao giờ mình đã chọn sai môi trường làm việc không?" thấy mình chẳng mềm mỏng gì hết trơn, đuối sức thiệt rùi..... -
N Ngoại tuyếnToa 58
nhanh quá, vậy là một năm rùi, đúng cái ngày này một năm trước, mọi hi vọng, ước mơ của mình tiêu tan hết, tưởng không thể vượt qua, nhưng rồi cũng qua,,, nhưng mọi mong ước chẳng thể bắt đầu lại từ đầu, cuộc sống luôn quay cuồng, luôn phải theo nó và phải sống, nhưng sống rồi, thì luôn lại tự hỏi sống vì cái gì, mình mong muốn gì nhất, tại sao mình lại sợ hãi nhiều thứ đến thế, có lẽ hi vọng càng nhiều thì thất vọng càng nhiều, mà không hi vọng thì sao mà sống, sống không mục đích thì cũng chẳng thể sống tốt được, càng ngày mình càng chán mình, chẳng đủ mạnh mẽ để làm điều gì cho ra hồn,,,,
-
N Ngoại tuyếnToa 59
Những Mùa Giáng Sinh Trở Về
-
(Quãng đời đi qua luôn là quãng đời được đặt tên là định mệnh!)*
Chúng ta thường nhớ về những hơi ấm như một niềm vui bất tận
dù mùa đông ngoài kia có bao nhiêu là giá lạnh…Thương một lần tuyết bay trong trời mà không ai biết được
thương một lần quay đi mà lòng đã chia vui với những ngày mất mát
thương một lần loay hoay nhận ra mình đang sống cho cuộc đời người khác
thương một lần muốn mình được yếu đuối để khóc cho thỏa thích
thương một lần… trong ngàn lần cười vuiLà mình cần thương mình để mùa đông cũng có ánh mặt trời
bước ra phố bằng bước chân thơ ấu
ngắm nhìn những cây thông mà mắt tươi xinh như chưa bao giờ đau đáu
chạm vào cơn gió để biết rụt rè đáng yêu cần cho những ngày đời nhân hậu
nhắm mắt mỉm cười giữa xôn xao…Có thể tình yêu ấy đã đúng khi chúng ta chọn lựa để bước vào
đặt niềm tin ở nơi dễ thấy nhất
nhưng đâu phải yêu thương nào cũng được đổi bằng yêu thương như mình mong muốn
lòng người đâu như bài toán
mà chấp nhận rằng mình giải sai!Đừng mang những hạnh phúc của ngày nào đó sống với cuộc đời từng phút giây
bởi làm sao biết mình còn gặp ai, thương ai… như mình đã
bởi làm sao biết gương mặt hôm nay mai kia sẽ không còn xa lạ
bởi làm sao biết có lúc mình cần nắm tay dù chẳng hề quị ngã
bởi làm sao biết mình phải sống ra sao…Nên những mùa Giáng sinh trở về vẫn đầy những ước ao
cho mình bước đi tìm cho mình hơi ấm
nguyện cầu được yêu thương vẫn là lời nguyện cầu tận trong sâu thẳm
hãy để trái tim khép lại những vết thương cho mình sống
cuộc đời mình!Cảm ơn những tiếng chuông đã nhắc nhở về sự yên bình
cảm ơn những đêm thấy mình lau nước mắt
cảm ơn những sai lầm đã khiến mình ân hận
cảm ơn cô đơn đã làm mình trở nên bao dung độ lượng
với ngày xưa…Vì những mùa Giáng sinh
vẫn luôn dành chổ cho yêu thương bắt đầu bằng sự mong chờ…Nguyễn Phong Việt.
-
-
A Ngoại tuyếnToa 60
ngocdi:
-
(Quãng đời đi qua luôn là quãng đời được đặt tên là định mệnh!)*
Chúng ta thường nhớ về những hơi ấm như một niềm vui bất tận
dù mùa đông ngoài kia có bao nhiêu là giá lạnh…Thương một lần tuyết bay trong trời mà không ai biết được
thương một lần quay đi mà lòng đã chia vui với những ngày mất mát
thương một lần loay hoay nhận ra mình đang sống cho cuộc đời người khác
thương một lần muốn mình được yếu đuối để khóc cho thỏa thích
thương một lần… trong ngàn lần cười vuiLà mình cần thương mình để mùa đông cũng có ánh mặt trời
bước ra phố bằng bước chân thơ ấu
ngắm nhìn những cây thông mà mắt tươi xinh như chưa bao giờ đau đáu
chạm vào cơn gió để biết rụt rè đáng yêu cần cho những ngày đời nhân hậu
nhắm mắt mỉm cười giữa xôn xao…Có thể tình yêu ấy đã đúng khi chúng ta chọn lựa để bước vào
đặt niềm tin ở nơi dễ thấy nhất
nhưng đâu phải yêu thương nào cũng được đổi bằng yêu thương như mình mong muốn
lòng người đâu như bài toán
mà chấp nhận rằng mình giải sai!Đừng mang những hạnh phúc của ngày nào đó sống với cuộc đời từng phút giây
bởi làm sao biết mình còn gặp ai, thương ai… như mình đã
bởi làm sao biết gương mặt hôm nay mai kia sẽ không còn xa lạ
bởi làm sao biết có lúc mình cần nắm tay dù chẳng hề quị ngã
bởi làm sao biết mình phải sống ra sao…Nên những mùa Giáng sinh trở về vẫn đầy những ước ao
cho mình bước đi tìm cho mình hơi ấm
nguyện cầu được yêu thương vẫn là lời nguyện cầu tận trong sâu thẳm
hãy để trái tim khép lại những vết thương cho mình sống
cuộc đời mình!Cảm ơn những tiếng chuông đã nhắc nhở về sự yên bình
cảm ơn những đêm thấy mình lau nước mắt
cảm ơn những sai lầm đã khiến mình ân hận
cảm ơn cô đơn đã làm mình trở nên bao dung độ lượng
với ngày xưa…Vì những mùa Giáng sinh
vẫn luôn dành chổ cho yêu thương bắt đầu bằng sự mong chờ…Nguyễn Phong Việt.
1 giáng sinh nữa lại sắp về rồi! Chúc cả nhà noel vui vẻ hạnh phúc bên người thân!
-