Lãng Đãng
-
N Ngoại tuyếnToa 1
chiều này đi làm về em chẳng biết đi đâu, chạy xe lòng vòng, ghé một quán chè và ngồi ăn một mình, em nghĩ bây giờ có anh bên cạnh em sẽ vui biết bao và em sẽ cùng anh đi dạo, cùng nhau đi ăn cái gì đó nhè nhẹ hoặc cùng nhau đi uống sinh tố, chắc lúc đó tâm hồn mình thấy an lành và nhẹ nhàng lắm nhỉ...nhưng chỉ có mình em...
lúc này em thèm có một ai đó ở bên cạnh quá, nhắn tin cho người này, gọi điện cho người kia, nhưng ai cũng bận hết trơn, vậy là em lại một mình...chỉ mình em với em...
đôi khi em sợ cảm giác một mình quá, em ở một mình quá lâu rồi, em cứ tưởng mình đã có thể quen với cảm giác này rùi chứ, nhưng không cảm giác chỉ đánh lừa em thôi, em cần sự vỗ về, em cần cái nắm tay thật chặt, em cần một bờ vai và em cần có anh...
em không biết khi em đã quen với cảm giác một mình quá lâu thì lúc đó em có còn cần anh ở bên hay không...nên hãy đến bên em khi em cần để cho em biết được rằng, tận sâu trong tâm hồn của mình em cũng rất cần sự yêu thương của anh.... -
N Ngoại tuyếnToa 2
Đầu óc em dạo này tệ thật, chẳng nhớ gì hết, nói trước quên sau, ngay cả địa chỉ mail mà còn không nhớ, làm đi làm lại mấy lần thấy không check mail được lại bảo mạng có lỗi...
tên của một số người mới không gặp khoảng hai ba năm cũng không thể nhớ, nếu như họ không nhận ra em, thì em cũng không biết có từng quen họ không....lãng đãng mơ mơ màng màng....không biết có phải dấu hiệu của tuổi già hay là sắp bị điên....
nếu điên, không biết em sẽ ra sao nhỉ.....nhưng ra sao thì ra, lúc đó có lẽ em sẽ là người vui vẻ nhất, chẳng phải bận tâm những việc mình làm, chẳng cần phải suy nghĩ trước sau khi thực hiện một hành động....
và lúc đó em là gánh nặng của gia đình, là sự ồn ào của hàng xóm, là nỗi bận tâm của xã hội.....nhưng em sẽ trở về là chính em....... -
C Ngoại tuyếnToa 3
hj sao giống tâm trạng của mình vậy trời
-
N Ngoại tuyếnToa 4
Đêm qua em khóc, em khóc không phải vì buồn, hay giận hờn gì anh, em khóc cho em đấy chứ.
em khóc cho những chất chứa trong lòng, em khóc cho nhẹ lòng, và em khóc để em biết rằng, trong tâm hồn em vẫn còn có anh.
nếu một ngày nào đó em không còn khóc, thì có lẽ anh đã không còn ảnh hưởng đến em, nên anh phải thấy vui khi em còn khóc nhé.
Anh hay nói "anh luôn cảm nhận được tình yêu của em", còn em thì ngược lại, em luôn phải tự nhủ rằng, anh luôn yêu em, chẳng qua anh thuộc tuýp người khó bày tỏ tình cảm, nên anh xử xự vậy thôi....
Anh nè, tình yêu của em cho dù không nói ra, anh cũng có thể hiểu được, vậy anh hãy làm cho em luôn cảm nhận được tình yêu của anh dù ít, dù nhiều, để em khỏi đấu tranh với chính mình, để em luôn tin rằng tình yêu của mình luôn làm anh vui, và nó không là sức ép cho anh.... -
N Ngoại tuyếnToa 5
*đôi khi đọc được ở đâu đó, điều gì hay hay, hoặc tâm đắc em nghĩ đến anh, em biết, nếu anh cũng đọc được những điều này, chắc anh cũng có cùng suy nghĩ giống em....
đôi khi đi dưới mưa một mình, em nhớ đến anh, em biết, nếu có anh, thì anh sẽ cùng em đi dưới mưa... vì anh cũng thích đi dưới mưa giống em mà.
thỉnh thoảng em lang thang một mình, em lại nhớ đến anh, vì em biết, anh cũng hay lang thang ngoài đường giống em....
Ngoài những lúc đôi khi và thỉnh thoảng ra, sáng mỗi khi ngủ dậy em nhớ đến anh, không biết bây giờ anh đã dậy chưa, anh đã đi làm chưa, anh có kịp ăn sáng không, tối đến khi kết thúc một ngày mệt mỏi, em lại nhớ đến anh, em lại nghĩ anh đã ngủ chưa, có xem phim hay đọc sách không, tâm trạng anh hôm nay thế nào, mọi việc có được tốt như anh mong muốn không......em hay nghĩ đến anh vậy đó, em không nói ra, chẳng biết anh có biết hay không, nhưng em cũng chẳng muốn nói ra làm gì....cuộc sống có những quay cuồng, có những bận tâm lớn lao hơn, có những mong muốn cao sang hơn, nên thôi, em xin giữ lại cho mình những vụn vặn của đời thường này, để mong rằng nó không ảnh hưởng đến anh.
-
N Ngoại tuyếnToa 6
em xin lỗi nhưng em mong anh cho phép em được thôi cố gắng nhé, vì em biết sâu xa trong tâm hồn của anh không có em. Em biết, em chỉ là người nửa vời, nên chỉ có thể nhận về cho mình những thứ nữa vời....
-
N Ngoại tuyếnToa 7
*Người ta cố gắng để được cái này cái kia, còn em cố gắng chẳng để làm gì, cũng chẳng được gì, nhưng tại sao em vẫn cố, chẳng lẽ em sợ cuộc sống này sẽ loai em ra khỏi cuộc chơi nếu em ngừng cố gắng,
tại sao em sợ cuộc sống mà em vẫn sống
tại sao tim em đau mà em vẫn cố yêu
tại sao em ghét người ta mà em vẫn cười nói như không có chuyện gì
tại sao khi em thấy mình đuối sức nhất, em vẫn mở miệng cười và nói em không sao. nhưng sau đó là những giọt nước mắt...
tại sao em hay cứ tự hỏi mình tại sao....
em có biết mình là người giả dối lắm không, em không dám sống cho mình, không dám đấu tranh cho mình, không dám nói ra những điều mình nghĩ...
* -
N Ngoại tuyếnToa 8
*Cũng lâu lâu không nghe bài hát Dạ Khúc Của nhạc sĩ Quốc Bảo, hôm nay nghe lại chợt thấy lời bài hát sao giống em vậy...
Nhiều lúc cứ nghĩ mình không cần gì, đối với mình như vậy là đã đủ, nhưng không.....Cần đêm trắng để trút vơi lòng đầy
Cần thêm nắng để em nhìn vừa bóng tối
Cần thêm anh hỏi han cho giấc trưa em yên lành
Cần thêm những lần hẹn như cuối cùngCần tay níu để thấy anh còn gần
Cần môi nóng để biết lòng còn ấm cúng
Cần thêm anh, cần thêm cho những khi em lo sợ
Cần thêm yêu hay cần thôi biết yêuĐã cần thế, thương gần rồi
Vẫn như anh còn xa rất xa
Vì đã vùi hết những ước mơ dịu ngọt
Em thêm cần anh đến muôn lầnThế tình nhé, xin về gần
Nối thêm yêu thương vào với nhau
Tình có dậy sóng vẫn cứ xin tình nồng
Nối em vào anh chiếc hôn nồngKhi cần nhiều thế, không biết em có phải là người tham lam quá không anh, nếu không được những thứ như em cần, em chỉ mong cho em một điều đó là " Tình có dậy sóng vẫn cứ xin tình nồng, Nối em vào anh chiếc hôn nồng"......*
-
N Ngoại tuyếnToa 9
cho em
hôm nay em thấy mình yếu đuối, thật sự yếu đuối, ai đời đang họp với xếp, trong lúc trình bày ý kiến của mình,không kiềm chế được cảm xúc thì lại khóc, em thấy mình dở quá.....
hôm nay đúng là một ngày không tốt với em, uống nước thì làm đổ ra người, đi xuống cầu thang thì té vài vòng, trầy hết chân tay, công việc thì không được suôn sẻ, muốn kiếm một người bạn nào đó để đi loanh quanh hay cafe gì đó, mà ai cũng bận hết trơn.....
sao những lúc yếu đuối như thế này.... em thấy nhớ anh quá, nhưng em không làm sao để thay đổi địa lý mà chạy đến bên anh, chỉ cần ngồi bên anh, nắm tay anh, dựa vào vai anh, đối với em tốt đến nhường nào...
ngay cả bây giờ em muốn khóc thật to, khóc cho nhẹ lòng, nhưng cũng chẳng có chỗ nào để cho em khóc, em đành đi về nhà và sắm cho mình một vai diễn có một vỏ bọc bên ngoài cứng rắn, và mạnh mẽ.....em xin lỗi khi không thể chia sẻ với anh những điều mệt mỏi của chính bản thân mình, em chỉ để trong lòng và tự gặm nhấm nỗi buồn......
nếu một ngày nào đó anh có biết được những vụn vặt đời thường của em, thì cũng đừng giận em sao không chia sẻ với anh nhé, vì có những thứ không nên làm cho người khác thêm buồn lòng.......cuộc sống, vẫn biết chẳng bao giờ được như mong muốn, nên phải cố gắng ( mặc dù em cố gắng cũng chẳng biết để làm gì), cố gắng, cố gắng, cố gắng....và cũng chỉ biết cố gắng mà thôi.
-
U Ngoại tuyếnToa 10
mọi chuyện sẻ tốt đẹp hơn nhé ...
thư giản và nghe bài nì đi .. bít đâu sẻ tốt hơn thì sao
http://www.nhaccuatui.com/nghe?L=oO6bSYk18QSm -
N Ngoại tuyếnToa 11
" *Đã gần 8 năm kể từ ngày lần đầu tiên em gặp anh, đã gần 8 năm với anh em chỉ là người xa lạ chưa từng quen biết. Mấy đêm trước nằm ngủ tự dưng em mơ thấy anh chết, chợt giật mình tỉnh dậy, thấy nước mắt lăn dài trên má, không biết giờ này anh ra sao.
Anh đã không biết và cũng không bao giờ biết tình cảm em dành cho anh, em muốn mang hạnh phúc đến cho anh, nhưng em không có cơ hội làm việc đó, mà là một người đàn bà khác, em ngoan ngoãn chấp nhận không một chút ghen tị, em đánh mất những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ rong tình yêu đơn phương dành cho anh. nhưng nếu có thể làm lại em vẫn muốn được gặp anh, yêu anh, và rồi đau khổ suốt mấy năm trời mà không hề hối hận, em sẽ luôn cầu nguyện cho anh được bình an và hạnh phúc....." trích dẫn trên Radio.Phân đoạn trên em đã nghe đi nghe lại nhiều lần, nhưng mỗi lần nghe lại em đều khóc, em thấy mình dù gì vẫn hạnh phúc hơn người con gái đó. em tự hỏi mình tại sao, đã biết là đau khổ, nếu cho cơ hội làm lại, người con gái đó vẫn chọn được gặp, được yêu, và rồi đau khổ, mà không hề hối tiếc. chẳng lẽ trong cái đau là niềm hạnh phúc.....
cho dù cuộc đời sau này ra sao, em cũng vẫn không tiếc và hối hận khi được quen anh, và yêu anh. dù sao em vẫn hạnh phúc hơn người con gái đó vì anh luôn biết em yêu anh....
Ngày mai là ngày chúng ta không hề biết trước sẽ ra sao, nhưng có ra sao đi chăng nữa em vẫn cầu mong cho anh được hạnh phúc và bình an....
* -
N Ngoại tuyếnToa 12
Vậy là cũng hết một ngày, một ngày em tưởng chừng mình không thể đi qua.....
sao dạo này em sợ mình rãnh rỗi quá, vì rãnh rỗi sẽ làm em suy nghĩ, mà suy nghĩ thì chỉ làm tâm trạng em thêm tệ hại mà thôi....
Mặc dù đêm qua đã tự nhủ sáng nay dậy trễ một chút, vì hôm nay cũng chẳng có dự định làm gì nhưng em cũng không thể ngủ thêm chút nào đành dậy lúc 6h30. với tay bật radio nghe tin tức buổi sáng, cầm quyển sách lật tới trang đang đọc dở đêm qua, em bắt đầu một ngày nghỉ cuối tuần...em biết tâm trạng em lúc này không muốn đọc sách hay nghe máy gì đâu chẳng qua là em muốn ồn ào một chút, em sợ cảm giác cô đơn, sợ cảm giác không dự định, không hi vọng đó mà. mở hết 99.9 đến 91 rồi 92.5 cũng không làm tâm trạng em thanh thơi chút nào. tư dưng lúc này muốn đi ra ngoài cafe với bé bạn nhưng không thể, ngẫm lại thì cũng không có ai có thể cùng đi,,, ai cũng có những bận bịu và dự định của một ngày nghỉ cho riêng mình, và những dự định đó của họ không hề có em, thôi thì không nên làm phiền, đành một mình gặm nhấm nỗi buồn và nhớ đến anh....
chắc giờ này anh đang ngủ bù vì cuộc vui đêm qua hay lang thang cùng bạn bè cafe gì đó, không biết anh có nhớ đến em không, có nghĩ tới việc em sẽ làm gì trong ngày hôm nay không, có muốn biết tâm trạng em ra sao không nhỉ ? chắc có lẽ là không.....
em tỏ ra dửng dưng không cảm xúc nhưng thực sự thì tâm trạng em chẳng tốt chút nào, nhưng cũng chẳng thể làm khác được, chẳng thể làm phiền anh thêm vì em thấy mình cũng mệt mỏi lắm rồi.....
**
em biết nhiều thứ, em biết mình đang đứng ở đâu trong trái tim anh... em biết mình không phải là lựa chọn tốt nhất, và em biết mình chỉ là người đàn bà nửa vời...... -
N Ngoại tuyếnToa 13
.......
*Có con chim nào cứ hót mãi trên cao
Lẩn quất trong tàng cây hoa sữa
Dường như mùa thu chỉ còn một nửa
Em đi về mãi phía không anh...Mùa thu này sao quá hao hanh...
Giữa nắng rát em mơ về một ngày sao đổi ngôi giữa miền băng giá...
Giấc mơ cổ tích có thật
"Chỉ một lần nhìn thấy sao băng, điều ước sẽ thành hiện thực"...
Đã bao giờ anh tin không...?Em thì không...
Người đàn bà vô thần trong đêm thắp lên ngọn nến
Dệt những cánh sao bằng niềm tin đã từ lâu chết lịm
Nhẩn nha buồn...*
........
Lược trích " *chừa cho em một khe nhỏ cánh cửa dẫn vào giức mơ anh...." của Vũ Quỳnh Hương -
N Ngoại tuyếnToa 14
Khúc giao mùa
*Trời đã bước sang đông chưa? sao ta nghe cái lạnh đang ở quanh mình. có lẽ nàng thu đang gặp anh chàng mùa đông bàn giao công việc để chuyển tiếp sang mùa, do một người háo hức tiếp nhận, một người thì bịn rịn chia tay nên làm cho không khí trở nên man mác buồn. hẳn ta cũng đang tự nhủ rằng mình đang vui hay đang buồn, ta thích mùa đông sao ta lại buồn, mùa thu sắp đi sao ta lại không vui. có lẽ thời điểm giao mùa thường làm cho lòng ta thêm chùng xuống.
Ta nghĩ về quá khứ, ta nghĩ đến hiện tại, ta nghĩ tới tương lai, tất cả chỉ là điều mông lung xa vắng, có những nỗi buồn không thể nói thành lời, có những nỗi buồn không thể quên. có những khoảng khắc tim chợt nhói đau rồi dịu lại… Tất cả như cuộc hành trình diễn ra rồi kết thúc, lặp đi lặp lại từ năm này sang năm khác. Ước chi rằng tất cả ta sẽ quên và mọi thứ ** sẽ thành hư không vô định….*
-
N Ngoại tuyếnToa 15
T**hôi nhé từ đây, sẽ không còn những ước mơ, sẽ không còn những mong chờ.......
không biết mình sẽ sống những ngày kế tiếp ra sao, sống mà không phải là sống....... -
N Ngoại tuyếnToa 16
*Mùa đông đến rồi, nhòa dấu chân em qua mùa thu
Từng cơn gió lạnh làm sắt se thêm hồn băng giá,
chợt khóe mắt cay,chợt tim quắt quay
Tình buồn lắt lay, tựa lá úa trên cây buồn xoay...
st
* -
N Ngoại tuyếnToa 17
c**ó lẽ điên lên mất thôi, đầu đau như búa bổ, chẳng nghĩ được gì, mà thôi còn gì đâu mà nghĩ....
-
N Ngoại tuyếnToa 18
*Vậy là chúng mình quyết định không cùng nhau đi chung một con đường, vì anh nghĩ như vậy là tốt nhất cho em, em không biết mình có đủ nghị lực để có thể vượt qua được chuyện này hay không để mà hưởng những điều tốt đẹp như anh nói, nhưng thôi dù sao đó cũng là quyết định của anh, em biết anh đã suy nghĩ rất kỹ khi đưa ra quyết định đó, em có muốn thay đổi thì cũng không làm được gì… em không hờn gì anh, em chỉ thấy buồn và cô đơn thôi, khi còn quen nhau em thấy mình cũng thường hay cô đơn nhưng sự cô đơn đó còn lấp lánh niềm hi vọng, lấp lánh những ước mơ… còn bây giờ thì chỉ niềm tuyệt vọng… *
Em thấy mình yếu đuối, bây giờ em sợ phải gặp mặt mọi người, em sợ mọi người hỏi tới anh, em sợ đến ngày Noel, em sợ tới ngày nghỉ cuối tuần, và em sợ cả cuộc sống này…
Thế là từ giờ em phải từ bỏ những ước mơ, những mong chờ, vậy là không còn cơ hội để mua tặng anh những cuốn sách nhân dịp nào đó, không còn cơ hội lang thang cùng anh trên những con đường đầy hoa dã quỳ mỗi lần khi trở về nhà…không còn cơ hội lo lắng hay yêu thương…
Em biết cuộc sống này mọi thứ có sinh thì ắt phải có diệt, nhưng em cũng không đủ bản lĩnh để đón nhận việc này. Nhưng thôi yêu thương là những thứ không thể cầu xin hay mua bán được, anh hãy sống tốt vào nhé, đừng buồn hay lo lắng gì cho em, rồi em sẽ không sao….. biết đâu anh sẽ gặp được người mà anh có thể yêu thương hết lòng, rồi anh sẽ thấy cuộc đời này đôi khi cũng đáng sống…… -
N Ngoại tuyếnToa 19
sao mà buồn thế??
Không hiểu sao càng đến gần Noel thì càng hay thấy những chuyện tình buồn.
Nhưng dù thế nào đi nữa, bạn có biết không? Bạn vẫn là một người hạnh phúc, hạnh phúc vì vẫn còn biết yêu, biết đau khổ...
Tình yêu là thế mà.. -
N Ngoại tuyếnToa 20
Hôm nay là ngày tôi đã chờ đợi rất lâu, nhưng bây giờ thì tôi lại sợ nó đến nhất, tôi chẳng giám đi ra đường vì sợ thấy cảnh vui vẻ nhộn nhịp của ngày hôm nay thì mình lại khóc. tôi muốn một mình bắt xe lên dalat lang thang ở một góc nào đó rồi lại bắt xe quay về, tôi đi như chốn chạy bản thân mình.....
Hôm Nay là một ngày an lành nhất trong năm tôi xin chúc cho những người tôi yêu thương luôn đón nhận được niềm vui và hạnh phúc và đừng ai phải chịu nỗi đau nào giống tôi. Giáng Sinh Vui Vẻ và An Lành nhé mọi người.