Lãng Đãng
-
N Ngoại tuyếnToa 21
rồi thời gian sẽ làm lành mọi vết thương, tất nhiên là như thế, nhưng nó đã để lại trong tim một vết sẹo không thể phai mờ, chỉ cần trời trở lạnh lại thấy nhói đau.......
-
N Ngoại tuyếnToa 22
có vẻ vết thương của bạn ấy đã lành! Mừng cho bạn!
-
N Ngoại tuyếnToa 23
“Khi được hỏi tại sao lại yêu người ấy, có lẽ nhiều bạn sẽ trả lời, không biết tại sao lại yêu vì yêu bằng cảm giác. Còn khi hỏi tại sao lại chia tay người ấy, chắc sẽ có thật nhiều lý do được đưa ra, không hẳn hết yêu người ta mới chia tay, ngay cả khi tình yêu đang tràn đầy, nhưng vẫn chấp nhận lời chia tay, yêu 1 người là làm tất cả để người ấy được hạnh phúc, cho dù không được ở bên người ấy nữa, vì đơn giản không một ai đủ sức níu chặt trái tim đã không còn thuộc về mình”(st)
-
K Ngoại tuyếnToa 24
:D< big hug cho ngocdi, bình yên và sớm vui nhé ;)
-
N Ngoại tuyếnToa 25
*hôm qua cãi nhau với bạn, người bạn cuối cùng để nói chuyện, mình đang không được vui, nhưng vẫn không giám than thở với bạn, mình sợ làm bạn buồn, bạn hỏi những câu hỏi mà mình toàn phải nói dối, mình biết những lời nói bạn nói chỉ là giỡn, nhưng mình thấy đau lòng quá. mình thấy không còn đứng vững được nữa, mình sợ mọi thứ.....
mình cũng không muốn than thở như thế này đâu, nhưng mình không biết phải làm sao để cho nhẹ lòng.... mình không còn ai ở bên, mình cũng chẳng thể nói cho ai nghe chuyện của mình, mình không muốn ai thương hại mình hết.rồi mọi thứ sẽ qua đúng không.? ..ngày nào cũng phải uống thuốc đau đầu trước khi đi ngủ. biết đến khi nào mới hết uống thuốc đây.*
-
N Ngoại tuyếnToa 26
*một ngày, hai ngày, rồi lại ba ngày....
hôm nay mới gọi cho một người Dalat, nghe giọng nói dễ thương quá, mặc dù mình gọi là cô, nhưng nghe vẫn dịu dàng như còn con gái.... làm mình nhớ tới một người. đúng là cái giọng Dalat,,,,,không thể lẫn đi đâu được.
hôm qua mình nghỉ học, chốn ở nhà ngủ, lấy lý do đau đầu nên chiều bản thân... tối bé bạn nt thầy điểm danh chị ơi, thôi kệ, ra sao thì ra....
sau mỗi nỗi đau ta nhận ra được nhiều thứ: tình bạn, tình yêu, lòng chung thủy, sự giả dối, sự đố kỵ, niềm hi vọng, niềm tuyệt vọng, tiền bạc và danh vọng.......
ta không đủ trải nghiệm để hiểu hết, nhưng ta biết có những thứ ta cố gắng không cũng chưa đủ...
ta không trách cuộc đời, ta không trách người, ta không trách bản thân, ta chỉ thấy tiếc là niềm tin vào người như bị đánh mất,
sống mà không niềm tin có còn gọi là sống.... -
N Ngoại tuyếnToa 27
*...
*có chiếc lá bay ngược chiều gió thổi
mềm như em và xao xác như em..
(st) -
N Ngoại tuyếnToa 28
*Mỗi lần em bệnh em hay gửi một tin nhắn thông báo đến anh " em bệnh rồi", vì hoàn cảnh anh không thể bên em để nấu chén cháo, hay mua một liều thuốc, hoặc nắm tay em để an ủi, mà chỉ là những tin nhắn hồi âm nhắc nhở, hỏi han "em nhớ uống thuốc nhé". những lúc thế em rất vui, và cảm thấy như mình gần hết bệnh....
bây giờ em cũng bệnh, bệnh cả tuần rồi mà không khỏi, có lẽ em đang cần những tin nhắn nhở của anh để cho mau khỏi bệnh, nhưng em không còn cơ hội để được nhận những tin nhắn " em nhớ uống thuốc nhé " nữa rồi. buồn quá đúng không anh.
* -
N Ngoại tuyếnToa 29
Tại sao...Tại Sao.... Tại Sao...?
Ta đã cố gắng lắm rồi, nhưng lòng ta vẫn chưa yên, tâm ta vẫn chưa tịnh...
Tham - Sân - Si, vẫn còn đeo bám riết ta thế này.... -
N Ngoại tuyếnToa 30
Hay dở chẳng bận lòng
Xấu đẹp cũng về không
Nhìn nhau trong bản thể
Như hoa nở trên đồng
st**
-
N Ngoại tuyếnToa 31
có những người nghèo, luôn có lòng tự trọng......*
-
N Ngoại tuyếnToa 32
Cầu mong một giức ngủ bình an, nhưng sao khó với ta thế này, chẳng lẽ ngày nào cũng phải uống thuốc để vỗ về giức ngủ, mọi thứ khó với ta quá…. Ta phải làm sao đây để có thể quên, để có thể cố gắng sống những ngày còn lại của cuộc đời.....
p/s: em nhớ anh thật nhiều
-
N Ngoại tuyếnToa 33
Ngôi Nhà Đóng Cửa
*Anh như một ngôi nhà đóng cửa
Em ở ngoài ko thể bước vào
Chìa khóa anh ko trao
Em đứng ngoài bơ vơ cùng sương gióKhi đêm về ko còn ánh lửa
Mọi ngọn đèn đi ngủ cùng anh
Em đứng ngoài như một ngọn đèn…
Ko bao giờ được ngủAnh như một ngôi nhà đóng cửa
Gìn giữ sự bình yên giấc ngủ riêng mình
Gìn giữ những nhịp đập đều đặn của con tim
Che chắn giang sơn – lòng kiêu hãnh!Xin chúc ngôi nhà đóng cửa ngủ ngon
Xin chúc niềm kiêu hãnh vẹn tròn
Chúc trái tim đừng bao giờ lỡ nhịp
Chúc ngôi nhà… ko còn phải thắp đèn.<Phi Tuyết Ba>*
-
-
N Ngoại tuyếnToa 34
***CON ĐƯỜNG BÊN PHẢI ***
*Ước gì anh sẽ được cùng em*Đi cho hết những chặng đường còn lại
Giữ niềm vui trên dặm đời xa ngái
Hạnh phúc mình sẽ bớt nỗi gian truânNỗi ước mong lại tăng gấp bội phần
Khi ta trải qua nhiều lần đổ vỡ
Khi chiều hôm tắt một màu dang dở
Con đường đi sẽ sắp phải xa thêmHình như đang ở giữa buổi chiều êm
Trên con đường có thật nhiều ngả rẽ
Trên lối về không được nhiều suôn sẻ
Ta vẫn đi như định mệnh muôn đờiNỗi ước mong, mong ước thật chơi vơi
Những đau thương sẽ trở thành xa lạ
Sự có nhau bỗng trở thành vô giá
Con đường đi, bên phải...sẽ tìm nhau...
(sưu tầm) -
H Ngoại tuyếnToa 35
Bó tay con gái thật, mình nhớ cái topic này được mở rất lâu rồi. Cũng rất lâu rồi mình k ghé 4rum vậy mà hôm nay vào vẫn thấy bài mới. Con gái khi chia tay buồn lâu như vậy hả, tại sao phải cứ hành hạ mình, nếu cái thứ mà đã không còn của mình nữa. Tại sao phải nhớ thương 1 người đã bỏ mình ra đi lâu đến thế. Cuộc sống chúng ta như 1 dòng chảy, chảy liên tục về phía trước. Hãy để những cái gì đã qua nó qua đi, thì mới có những cái mới tốt đẹp hơn đến với chúng ta chứ. Chúc bạn hãy vui lên, nhìn về phía trước, ước mơ và thực hiện ước mơ, đừng nên sống với những hoài niệm cũ. Không có gì là độc nhất để nếu kéo, lưu luyến khi nó k phải của mình nữa.
-
N Ngoại tuyếnToa 36
Em luôn tự nhủ rằng “ sống ở đời được bao nhiêu, rồi ai cũng phải xuôi tay nhắm mắt. bởi vậy ta hãy cố sống thật vui” nhưng đôi khi em cũng không làm được như vậy. thi thoảng em vẫn làm cho mình buồn, người buồn, có những lúc nỗi buồn quá lớn không biết sao để hóa giải và lúc đó em có nghĩ đến cái chết, chẳng phải là tự tử đâu, chỉ là nghĩ tới nó và nói giá như mà bây giờ được chết thì tốt nhỉ….
Những lúc buồn em thường hay lấy cuốn sách Quẳng Gánh Lo Đi Mà Vui Sống của dịch giả Nguyễn Hiến Lê ra đọc trong đó có một chương mà em rất thích “ Đời cho ta một trái chanh, ta hãy làm một ly nước chanh ngon ngọt”.
Em đa cảm nên em hiểu anh, có những thứ biết đó, đau đó nhưng cũng không thể làm được gì hơn….có những thứ phải tự mình đứng dậy, không ai có thể giúp được mình, nếu ai đụng vào, thì chỉ làm mình thêm co lại mà thôi….vậy anh hãy làm cho mình một ly nước chanh thật ngon từ trái chanh rất chua mà cuộc đời đã trao tặng nhé.
Hãy sống và làm những điều mà mình cần, để có khi nhìn lại ta không phải nói giá như
Những điều đi qua là những điều vô giá, em không tiếc, và không bao giờ hối hận khi quen anh, yêu anh….
Hãy xem tất cả chỉ là những kỷ niệm có vui có buồn, nhưng nó đã làm ta hạnh phúc….Em sẽ luôn cầu nguyện cho anh được bình an…
Sẽ thật cố gắng để không ảnh hưởng đến anh,… và anh cũng phải cố gắng sống thật vui vẻ nhé.!chào tạm biệt...
-
M Ngoại tuyếnToa 37
Em tìm anh, anh tìm ai
Để sầu rơi mãi, gầy vai em rồi -
N Ngoại tuyếnToa 38
trời lại mưa,
Những cơn mưa bất chợt giống như nỗi buồn bất chợt đến... -
N Ngoại tuyếnToa 39
*có một lúc nào đó ta đứng trước một hoàn cảnh mà không biết sẽ đi về đâu, khi đó ta mới cảm nhận hết được sự sợ hãi và cô đơn đến nhường nào.....
* -
N Ngoại tuyếnToa 40
***TÔI CHỈ CÓ MÌNH TÔI ***
*Tôi chỉ có mình tôi*Ở cũng vậy mà đi cũng vậy
Bỗng một ngày nào đấy
Tôi mặc kệ đời, đời chẳng cần tôiTôi một mình, chỉ mỗi một mình thôi
Đến cũng được mà đi cũng được
Sống trên đời ai biết trước
Bởi có khi thua được cũng bằng nhauTôi một mình, có nhiều ít gì đâu
Một hạt cát giữa vô cùng vũ trụ
Vậy thôi là cũng đủ
Cười khóc, buồn vui cho một kiếp ngườiTôi một mình mê mải rong chơi
Giữa cuộc sống ngọt ngào và cay đắng
Giọt nước mắt nào mằn mặn
Chợt hóa hạt sương trên một nụ hồngTôi một mình ngơ ngẩn số không
Chỉ muốn một mai giật mình tỉnh giấc
Làm một điều gì nhỏ nhặt
Số không vu vơ thành có nghĩa cho đờiTôi một mình và chỉ một mình tôi
Đời rộng lắm mà vòng tay hẹp quá
Muốn được là tất cả
Ôm cả trăng sao, ngày tháng vào lòngTôi một mình ngơ ngác có và không
Cái có chẳng cần, cái cần chẳng có
Nên suốt đời lọ mọ
Tự hỏi chính mình những chuyện vu vơTôi một mình nên cặm cụi làm thơ
Trút vào đó những nỗi buồn vụn vặt
*Sẽ có một ngày người ta cúi nhặt *
Câu thơ vô tình góc phố bỏ quên-
- Võ Trung Hiếu -*
-