Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Những điều đơn giản

  • adminA

    *### Có những lúc cảm thấy buồn bã hay tuyệt vọng mà không cách nào giải tỏa, tôi vẫn chỉ lặng im ngồi bên góc cửa sổ nhìn ra phía xa, những ngôi nhà, và nhất là bầu trời xanh ngắt làm cho lòng tôi dịu lại - một phần nào đó.

    Gặp lại bạn sau một khoảng thời gian xa cách. Ấn tượng về bạn ở một ngày rất xưa không đọng lại mấy. Tựa hồ như có quen nhưng chẳng mấy thân thiết.
    So với ngày xưa, bạn đã chững chạc hơn. Chuyện, sau ngần ấy thời gian, con người ta không già đi mới lạ.
    Bạn cười, hỏi tôi có người yêu chưa? Tôi hờ hững đáp lại rằng chưa. Bạn bảo bạn sắp lấy chồng. Tôi gật nhẹ :" à thế à ".
    Rồi bạn chào, bước vội đi , tất bật với công việc đang ngổn ngang trước mặt.
    Có lẽ bạn chẳng biết. Bạn để lại trong tôi niềm trăn trở khó nguôi....

    Vậy là tôi đã bước qua cái thời mà người ta cho là vô tư nhất đã được 2 năm.
    2 năm trôi qua, tôi đã lần mò ( thật sự là " lần mò" chứ không phải là "tìm kiếm") được con đường đi và vị trí của mình. Nó không cao và đẹp như tôi tưởng tượng, nhưng cũng không đến nỗi đen tối không có lối ra.

    Tối nay, Anh điện thoại cho tôi, chúng tôi nói chuyện vui vẻ, chợt anh hỏi tôi khi một người đang đứng ở lưng chừng dốc thì người ta phải chọn đi về hướng nào?
    Tôi đã ko hề suy nghĩ mà trả lời rằng phải bước đi lên trên cao hơn... đơn thuần vì tôi nghĩ, con người ta ai chẳng muốn đi đến vị trí cao hơn nơi mình đang đứng..

    Tuấn cười, anh đáp trả lại rằng :" Ko hẳn, điều đó còn tùy thuộc vào ý muốn của người đó nữa, ko phải ai cũng muốn đi lên phía trên cao, vì lên càng cao thì ngã sẽ càng đâu và trượt dốc cũng càng nhanh "

    Tôi ko hiểu ý anh, cũng không tranh cãi. Tôi biết mỗi người có một quan điểm riêng
    Nhưng thi thoảng ngẫm lại, tôi có cảm giác hình như mình vẫn còn thiển cận và khờ khạo lắm.

    Những lúc mệt mỏi và đau đớn, tôi vẫn hay hồi tưởng lại khoảnh khắc cách đây 4 năm, khi tôi và Tuấn ngồi cùng nhau ở ghế đá vào những hôm cuối tuần, anh vượt qua 160km về thăm tôi.. Tôi đã tựa vào vai Tuấn và lặng lẽ nghe anh hát Take me to your heart....Khoảnh khắc đó chưa bao giờ phai mờ trong tâm trí tôi

    Dù đã 2 năm kể từ ngày chia tay và rời xa nhau,dù tôi luôn vin vào sự cô đơn của mình để điên cuồng tìm kiếm những người có thể bên cạnh mình, nhưng chưa bao giờ tôi quên được mối tình đầu tiên đầy kỉ niệm đó, nhiều nụ cười, nhiều nước mắt, những tổn thương lẫn hạnh phúc, chỉ là tôi không muốn quên chứ đâu cần chi phải nhớ....

    Bây giờ khi có cảm tình với một ai đó. Tôi luôn đặt ra câu hỏi cho bản thân mình, rằng liệu tôi yêu người ấy vì chính bản thân người ấy hay chỉ vì những gì người ấy có. Điều đó chứng tỏ, trái tim tôi đã đầy rẫy những vết tích của sự hoài nghi và thương tổn, không cách nào gột rửa.

    Tôi mệt quá. Thật sự mệt lắm. Dù chẳng ai làm tôi mệt
    Nhưng tôi lo kiếm tiền, tiền làm tôi mệt.
    Và cả lo kiếm người, người cũng làm tôi mệt

    Tiền ko mua đc hạnh phúc, nhưng không có tiền thì chắc chắn ko thể hạnh phúc
    Người chưa chắc mang đến tôi cho hạnh phúc, nhưng không có người chắc chắn tôi chẳng bao giờ biết được hạnh phúc*


    Và tôi biết, sự ngây thơ và trong sáng khi tôi ngồi bình yên bên cạnh anh lúc đó, đã vĩnh viễn rời bỏ tôi đi không bao giờ trở lại.*****

  • adminA

    thời gian sẽ làm lành những vết thương....

    vậy là sắp tới ngày giỗ của anh....một ngày trong tháng tư, một ngày mà nỗi đau mất mát tưởng chừng như làm cho mọi người không thể gượng dậy nổi....
    ngày ấy anh đi để lại bao tiếc nuối cho mọi người, không biết ở trên cao ấy anh có thấy mọi người khóc thương cho anh, có thấy nỗi đau của bố mẹ, có thấy sự ngây thơ cười đùa của đứa trẻ 10tháng tuổi chưa biết rằng mai sau lớn lên nó sẽ bị thiệt thòi như thế nào vì không được hưởng tình cha....

    thời gian sẽ làm lành mọi vết thương, sẽ làm mọi nỗi đau dịu lại, sẽ làm cho ta quên được những thứ cần quên..

    Bây giờ bé Ban Bơ đã học lớp ba, Thảo có lẽ đã lấy chồng......
    mọi người trong nhà vẫn được bình an.....

    Anh ở trên cao ấy hãy yên tâm đi nhé, rồi mọi thứ sẽ tốt thôi...

  • adminA

    *### Tôi gặp lại Tuấn trong một tối tháng tư oi bức.
    Anh vẫn như thế - hệt như 4 năm trước đây,cái lần tôi và anh gặp gỡ, nhất là nụ cười và cả ánh mắt nhìn xoáy sâu - đã từng nhấn chìm tôi.
    Chúng tôi đi dọc công viên để rồi cuối cùng đến một quán cà phê cũ kĩ nép mình trong một góc yên tĩnh của thành phố.
    Mọi thứ dường như trôi qua chậm hơn.

    Thi thoảng tôi vẫn nghĩ ngợi về những ngón tay dài và đôi mắt sâu thẳm.
    Thi thoảng trong những cơn mơ tôi thấy thời gian lật ngược lại như những quân bài cười ngạo nghễ.
    Tôi chỉ biết khóc.

    Đã 2 năm rồi nhỉ.
    Thời gian như thứ nước dịu dàng khiến người ta nguôi ngoai những điều rất cũ.

    Chưa một lần, anh chủ động tìm tôi kể từ ngày chia tay .
    Lúc ấy, anh xem tôi như người xa lạ, hờ hững vô tâm đến lạnh lùng ,để rồi khi tôi dần quên anh ,tìm cho mình một tình yêu mới . Anh lại xuất hiện *
    *### Chưa một lần tôi có thể cố gắng không nghe phone anh …
    Anh bảo rằng tôi là một-người-bạn-đặc-biệt.
    Tôi chỉ biết cười, chẳng nghĩ ngợi gì.
    Tôi chưa bao giờ quên rằng tôi và anh đã từng yêu nhau, đã từng bên nhau, đã từng trải qua những tháng ngày trưởng thành cùng nhau,và đã từng chia tay.
    Có lẽ anh cũng không quên.
    Và vì không quên nên càng trân trọng.
    Và biết rằng, con ngươì ta ai cũng có quyền và bắt buộc phải lớn lên- bằng một cách nào đó.

    Anh kể cho tôi nghe khá nhiều chuyện, về những điều anh đã làm, và những điều có thể sẽ làm.
    Tôi chăm chú lắng nghe, thi thoảng nêu một vài quan điểm cá nhân.
    Chỉ thế thôi - mà tự dưng tôi thấy mình thật đặc biệt, và đc coi trọng*
    ### Anh vẫn giữ thói quen xoay điếu thuốc như ngày nào
    ### Anh hay nhìn xa xăm ,rồi bất ngờ quay lại nhìn tôi mỉm cười
    *### Anh bảo sao ngần ấy thời gian , tôi khác đi nhiều *
    *### Tôi cười *
    ### Anh thì vẫn thế, vẫn mộc mạc,vẫn nắm tay tôi khi qua đường ,vốn dĩ tôi sợ ánh đèn xe .
    ### Lần đầu gặp sau 2 năm xa nhau , tôi im lặng lắng nghe hơn là nói ko ngừng như ngày ấy . Có lẽ thế mà anh bảo tôi khác chăng ?
    ### Tách cà phê đắng nay thay bằng nước suối
    *### Áo pull thay bằng áo sơ mi đen *
    ### Tôi 20 chứ không còn cô bé 16 năm xưa
    ### Anh đưa tôi về tận nhà ,**### Khi anh nhẹ nhàng bảo rằng muốn ôm tôi vào lòng , tôi chỉ khẽ nhích mình xa ra và đứng yên.
    Lúc ấy , anh sẽ hiểu rằng tôi không muốn , và anh không đòi hỏi nữa.
    Đơn giản vì tôi sợ những nồng ấm ngày hôm nay khi tôi dựa vào lòng anh sẽ ám ảnh tôi cho dù mai này mình cách xa , tôi chỉ có thể hôn tạm biệt một lần , để lần đó là lần cuối cùng , để lần đó là mãi mãi

    *### Tôi biết anh còn yêu tôi *
    *### Tôi biết tôi còn yêu anh *
    ### Chúng tôi còn yêu nhau sau khoảng thời gian dài đằng đẳng ấy ….
    ### Nhưng tôi sợ “ hạnh phúc chỉ dành cho mình một nửa “
    ***### Anh về , tôi bước vội vào trong *
    *### Điện thoại báo có tin nhắn *
    ### “ Thật lòng,anh muốn cùng em đi đến cuối cuộc đời “
    ### Tôi chông chênh .

  • adminA

    *### T gọi tôi ra, dúi vào tay tôi túi nilon rồi chạy vụt đi. Tôi ngỡ ngàng pha lẫn chút choáng váng. Nhìn vào đó, tôi khẽ cười mà lòng muốn khóc, bên trong đựng ly sinh tố cà với mảnh giấy "em uống đi cho mát ".

    Thật sự là tôi không có ý định sử dụng nó. Bởi lâu lắm rồi tôi không có thói quen uống sinh tố,bởi lâu lắm rồi tôi quên mất cảm giác một người đàn ông quan tâm.Không phải là tôi không muốn, tôi rất muốn đấy, tôi khao khác nữa. Nhưng hành động của T làm tôi....chạnh lòng

    Dạo này, tôi lại bị mất ngủ về đêm. Quần thâm trên mắt tôi ngày càng rõ rệt, tôi phải thoa kem để che nó đi, nhưng dù thế nào nó vẫn hiển hiện rõ mồn một.
    Tôi nằm im trong bóng tối, nhìn lên trần nhà, dù chẳng thấy gì cả, chỉ một màn đêm đặc quánh lại, thật may mắn, tôi không sợ bóng đêm, ngược lại, tôi thích nó, thích như là thích bản thân mình vậy. Bên tai, chiếc điện thoại du dương những bài hát không lời...nhẹ nhàng...lướt qua trong đêm

    Có những lúc cảm thấy cô đơn và tuyệt vọng, khả năng đề kháng của tôi giảm sút, mọi sức mạnh tôi tự trang bị cho mình bỗng nhiên tan biến như chưa từng tồn tại. Tôi thấy mình yếu ớt và nhỏ bé, và dường như thế gian này chẳng còn chỗ nào để cho tôi trốn chạy. Tôi muốn lao đầu ra cửa sổ và chấp nhận mình không tồn tại nữa.

    Nhưng dù rất muốn thì mọi ý nghĩ đó tôi chưa từng thực hiện, không phải tôi sợ đau, càng không phải sợ khi mình chết đi thì còn nhiều việc chưa thực hiện đc. Thật nực cười, khi mà lí do là tôi sợ, thật sự sợ khi tôi nằm xuống một cách tức tưởi như thế, thì thế gian sẽ gán cho tôi hàng trăm ngàn lí do kì quặc, tồi tệ và có phần độc ác về việc tôi tự sát, ví dụ như là thất tình, nợ nần, bị đánh ghen, có thai.... rồi sau tất cả những sự suy đoán đó, người ta sẽ quay ra chửi tôi ngu ngốc, dại khờ, chửi tôi rằng thì là có bao nhiêu người muốn sống ko đc mà tôi lại như thế.

    Vậy đó, đôi khi việc bạn muốn sống không phải vì bạn muốn sống mà là vì bạn không chịu nổi áp lực sau khi đã chết đi.

    p/s: Hiện tại tôi đang yên ổn, có 1 người yêu tôi, có 1 người bạn gái được gọi là " thân ",có rất nhiều bạn ở trên thế giới ảo này. Tôi hạnh phúc....*

  • adminA

    *Không lao vào vòng tay của những gã trai để tìm niềm an ủi

    Không cúi đầu quay đi che dấu những tủi hờn
    Em búi niềm tin
    Vịn vào chính em để tự mình đứng dậy
    Bỏ lại đằng sau nỗi đau thời con gái
    Và mối tình vụng dại tuổi hai mươi

    Sự kiêu hãnh trong em ngang với những nụ cười
    Nên chẳng thể mượn bờ vai anh để làm thành điểm tựa
    Dẫu nhiều đếm vật vờ trong giấc mơ sấp – ngửa
    Vẫn tự hứa với lòng: “ Phải tự mình thắp đuốc mà đi lên”

    Bởi thế nên
    Em vẫn tự dỗ mình khi em buồn , em khóc
    Vẫn tự bước đi trên con đường mênh mông không vòng tay sâu rộng
    Vẫn sống
    Vẫn mơ
    Vẫn chở con thuyền chứa niềm tin, hy vọng
    Dẫu sóng đôi lần
    quá mạnh
    giữa màn đêm…*

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB