*Sài gòn & Tôi
Tôi trong Sài Gòn
Là giọt cà phê lề mề những đêm không ngủ
Là buổi sáng cuồng chân chạy kịp những chuyến xe
Hay buổi trưa lờ đờ mệt lả...
Thở dài kêu " Đời là bể khổ"
Sài Gòn có những lộng gió hoàng hôn
Tôi bất chợt thấy cánh diều xa xa tìm lại
Ánh mắt tuổi thơ ngày ấy - bây giờ
Sài Gòn trong tôi
Hỗn độn xô bồ và đầy khói bụi
Nắng cháy kẹt xe ngập đường , lô cốt...
Vẫn làm tôi mơ màng bên hẻm Trịnh nhấp ly đen
Có một thành phố trong tôi không ngủ
Những đêm khuya nghe nhịp đập của đêm....
Thình thịch , thình thịch... thành phố đêm không ngủ
Để nuôi tôi giấc mộng đêm hè
Sài Gòn cho tôi nhiều rồi lấy đi ngay
Còn chăng lại tôi mỏng giòn yếu đuối
Cắn môi bật máu phủ ra ngoài cái ngông cuồng , mạnh mẽ
Để rồi đêm trăn trở ,chông chênh
Bước ra sân khấu cuộc đời
Ai người hào phú ai người ăn xin
Khi vang rộn rã quanh mình
Khi nghe lặng lẽ tự tình trong đêm
Ai người diễn xuất ai xem
Nỗi niềm chưa hẳn nỗi niềm riêng ai
Những con đường ngắn đường dài
Đi- về quanh quẩn còn hoài quẩn quanh
Tôi qua lối nhỏ an lành
Lạc vài bước vội cũng thành bon chen
Khi cơn gió bão tắt đèn
Niềm tin lại thắp treo lên giữa trời
Bước ra sân khấu cuộc đời
Nhập vai thấm đượm buồn vui thăng trầm*