Những điều đơn giản
-
Tôi chưa hề sợ 1 mình bởi vì tôi chỉ có mỗi tôi, tôi cũng không sợ bóng đêm vì dường như tôi đã quen.
Tôi không thể làm cho bạn có cảm giác giống như tôi về các nỗi sợ nhưng hãy nhớ đã có 1 người luôn bên bạn đó là chính bản thân bạn, và ít nhất cũng có những người đang dõi theo bạn qua từng dòng viết ở nơi đây.
Đừng sợ nữa nhé
Cố lên -
*### Tháng tư mưa nhiều
2 người bên 2 người mới
Chẳng ai có tội
Lỡ lầmEm,
Hạnh phúc
Lặng câm
Miệt mài tìm
......tưởng mình chẳng có
Mất
Đã bay cùng gió
Nhớ nhớ
Thương thương...Anh,
Hạnh phúc bình thường
Đơn giản lắm
Là nụ cười
Hay dòng lệ mặn
Là phút giây hai má kề nhauAnh,
Biết em đau
Nhưng sự đời chẳng bao giờ thay đổi
Ngày cứ trôi, và bão lòng cứ nổi
Em,
Đi
..................
.................
Ngã,
Liệu có giúp được gì
Hạnh phúc trên cao
Khó lắm....Xa rồi........
Những tháng ngày đằm thắm
Xa rồi........
Quên mất tình yêuNày, mọi thứ thật giản đơn. Chỉ là đốt một điếu thuốc, im lặng hút, thở nhẹ và quên.
Tôi thèm hơi ấm cà phê, thèm bàn tay giữ thật chặt, thèm một tiếng cười, một cái nghiêng đầu nhìn sang tôi. Ấy là những gì tôi muốn, rất muốn, đến mức cảm giác như không thể ngừng lại được. Không phải tôi chưa bao giờ có, không phải tôi không thể cảm nhận. Nhưng chỉ có điều nó thuộc thứ xa xỉ mà tôi phải đánh đổi điều gì đó để có nó
Trời đầy nắng. Hơi lạnh loãng ra trước cả khi kịp chạm đến mặt đất.Lái xe trên đường, thổi ngược tóc tôi là những vạt gió rất nhanh và vội, nhưng tuyệt nhiên không hề chứa đựng bối rối.
Tôi nghĩ, khi ấy, mình khóc.
Đã từ bao lâu, trượt dài trên con dốc, tôi mãi không thể thấy điểm dừng ? Người ta khi chưa chạm đáy vẫn mong muốn có thể leo lên. Tôi - khao khát tới được tận cùng.
Những ngày này, xung quanh tôi, tuyệt đối là bình yên. Bình yên đến độ tôi cảm thấy như đó là những xung khắc va chạm vô vọng đến mức không thể tiến lên được thành âm thanh, là một sự đổ vỡ không có khả năng thẩm thấu được.
Này, tôi, vẫn đang đi tìm cho mình - một ý nghĩa.
Nếu có thể, tôi muốn hóa mình thành màu xanh biển cả. Giữ trong tay mọi sắc màu phản chiếu, giữ trong đôi mắt mọi điều vô tận.
Muốn là một cảm giác, đậm đặc tưởng chừng như không thể hòa tan, đọng đầy như không thể phai nhạt. Tôi muốn - chọn là tôi.
.
.
.Này, tôi, vẫn đang đi tìm cho mình - một ý nghĩa.
Hình như chưa bao giờ tôi đủ sức lớn lên với hiện tại...*
Chào bạn! Có vẻ như bạn quan tâm đến cuộc trò chuyện này, nhưng bạn chưa có tài khoản.
Bạn cảm thấy mệt mỏi vì phải cuộn qua cùng một bài đăng mỗi lần truy cập? Khi đăng ký tài khoản, bạn sẽ luôn quay lại đúng vị trí bạn đã xem trước đó và có thể chọn nhận thông báo về các bình luận mới (qua email hoặc thông báo đẩy). Bạn cũng có thể lưu lại các bài đăng yêu thích và bình chọn cho các bài đăng để thể hiện sự ủng hộ của mình đối với các thành viên khác trong cộng đồng.
Với sự đóng góp của bạn, bài viết này sẽ còn tuyệt vời hơn nữa 💗
Đăng ký Đăng nhập