Đinh Tuấn Kiệt thực sự không muốn cô phải chịu bất kỳ sự bất hạnh nào. " Cô là con cừu nhỏ vui vẻ hồn nhiên trong sáng mà mình nuôi trên Thiên Đường."
Nhanh thật, thấm thoắt chỉ còn hai ngày nữa là tròn một tháng, Đinh Tuấn Kiệt đưa Tiểu Nê về Trùng Khánh bình an. Lúc đưa Tiểu Nê về nhà, anh vô cùng đau lòng khi chứng kiến cảnh Tiểu Nê đứng bên cánh cổng ngóng nhìn ra xa với vẻ mặt thẫn thờ nuối tiếc.
Nhưng chỉ có thể đau lòng chứ biết làm sao.
Trùng Khánh không có Thiên đường, do vậy không thể nuôi cừu ở Trùng Khánh. Ở cái thành phố Trùng Khánh ồn ào này, điều duy nhất Đinh Tuấn Kiệt có thể làm được là tìm cách để sống chung với sự gây gổ cãi lộn suốt ngày của vợ, và lén lút liếc mắt đưa tình với Tiểu Nê khi có cơ hội.
Tiểu Nê dõi theo cái bóng dần xa qua ô cửa sổ nhà tắm, dáng anh bước đi vội vàng. Tiểu Nê biết Đinh Tuấn Kiệt cũng thích mình, hai người họ thậm chí còn không dám nói lời tạm biệt khi chia tay vì lo sợ điều đó sẽ thành sự thật.
Buổi tối Đinh Tuấn Kiệt lê tấm thân mệt mỏi rã rời về nhà.
Trong giấc mơ, trong tâm tưởng của Đinh Tuấn Kiệt luc snày chỉ thấy tràn ngập nụ cười của Tiểu Nê.
Đột nhiên khuôn mặt rạng ngời đó bị che khuất rồi thay thế bởi một khuôn mặt nhăn nheo và hung dữ. Đinh Tuấn Kiệt nghĩ đến lần cuối gặp vợ, sự tức giận của cô thật đáng sợ. Anh nghĩ đời mình thật đáng thương. Con người ta khi gặp sự việc đáng sợ thì chỉ cần trốn đi là xong, nhưng đằng này người làm cho mình sợ hãi lại là người mà mình phải gắn bó cả đời.
Khi còn cách khu chung cư khoảng mười lăm mét, Đinh Tuấn Kiệt đi ngang qua Sở công an thành phố, anh thấy có khoảng mười người ngồi trên chiếc xe cảnh sát, người nào người ấy vẻ mặt nghiêm trang khẩn trương, chiếc xe rú còi chạy lướt qua Đinh Tuấn Kiệt.
Bình thường mỗi khi tan tầm Đinh Tuấn Kiệt qua đấy thấy họ hoặc là tan ca bình thường, hoặc là cùng nhau vui vẻ ra ngoài ăn cơm, vậy mà bây giờ... Đinh Tuấn Kiệt than thở: " Tại sao thế giới này lại có nhiều người xấu quá vậy? Mà ý thức tự bảo vệ mình trước người xấu của mọi người lại quá thấp, chắc là có ai xảy ra chuyện gì rồi?"
Xe cảnh sát đang đi về hướng nhà mình, Đinh Tuấn Kiệt nghĩ chẳng lẽ người xảy ra chuyện lại là người quen của mình. Nhưng rồi anh lại tự cười với sự suy đoán vớ vẩn của mình.
Nhưng không thế thì sao nên chuyện, khi anh bước vào cổng khu nhà, quả nhiên thấy hai chiếc xe cảnh sát đỗ ở bên trong. Ánh đèn trên nóc xe cứ lập lòe trông giống như nhịp đập thoi thóp của người sắp chết.
Rất nhiều người tập trung trong khu đô thị, không hiểu sao họ lại đang chen chúc trước khu nhà mình. Mấy người đàn bà rỗi hơi đang đưa mắt nói chuyện với nhau.
" Ôi giời, chết thảm quá!"
" Đúng vậy! Nghe nói chồng có tình nhân bên ngoài, đã mấy tháng rồi không về nhà!"
...
Đinh Tuấn Kiệt nghe thấy hai chữ " tình nhân" thì giật mình theo bản năng. Mắt trái nháy liên tục. Anh đột nhiên có dự cảm không hay...
Hai bên thang máy trong tòa nhà tắc nghẽn, Đinh Tuấn Kiệt đành phải đi lên bằng cầu thang bộ. Khi anh đang thở hổn hển leo lên tầng mười sáu thì nhìn thấy cảnh sát đang phong tỏa trước cửa nhà mình, anh rụng rời chân tay, trời đất quay cuồng trước mắt.
Đinh Tuấn Kiệt biết trước đó mình đã đoán đúng, người xảy ra chuyên không chỉ là người quen mà chính là vợ mình - Lý Gia Nam.
Anh lấy lại tinh thần, tiến đến trước mặt viên cảnh sát đang đứng bảo vệ hiện trường ở vòng ngoài:
" Xin hỏi ở đây đã xảy ra chuyện gì?"
Viên cảnh sát không biết là không nghe thấy hay là cố tình không để ý tới Đinh Tuấn Kiệt. Anh ta đang nhìn vào trong phòng, vẻ mặt ủ dột không nói gì. Đinh Tuấn Kiệt cao giọng nhắc lại: " Xin hỏi ở đây đã xảy ra chuyện gì! Tôi là chủ nhân của căn hộ này!"
Viên cảnh sát vừa nghe nói vậy thì quay lại nhìn Đinh Tuấn Kiệt một lượt từ đầu đến chân, rồi mới hỏi: " NGười chết - Lý Gia Nam là người thế nào với anh!"
Câu nói này khiến Đinh Tuấn Kiệt giật thót người, người chết... Lý Gia Nam...
Nhân lúc Đinh Tuấn Kiệt còn đang ngây người chưa kịp phản ứng thì một người hàng xóm lắm chuyện vội vàng nói nhỏ với viên cảnh sát " chồng cô ấy đấy".
Viên cảnh sát quay lại quan sát Đinh Tuấn Kiệt kĩ càng một lần nữa, dường như anh ta đang nghi ngờ gì đó. Đúng lúc đó thì có kết quả khám nghiệm tử thi. Kết quả cho thấy người chết ngoài 40 tuổi, nguyên nhân cái chết là so uống một lượng lớn thuốc ngủ, mà đã chết cách đây khoảng ba mươi ngày. Thi thể bắt đầu phân hủy...tình hình cụ thể đang tiếp tục điều tra. Một viên cảnh sát khác từ trong nhà đi ra, vẻ mặt lạnh lùng hỏi Đinh Tuấn Kiệt: " Xin hỏi anh họ gì?" Dường như Đinh Tuấn Kiệt không còn ý thức được điều gì nữa, anh thực sự không dám tin chuyện này lại xảy ra trong nhà mình, xảy ra với vợ anh - Lý Gia Nam. Anh bắt đầu nghi ngờ mấy viên cảnh sát đó không có tính người, tại sao lại tàn nhẫn nói ra những lời tàn khốc trước mặt anh - người thân của người chết như vậy. Đinh Tuấn Kiệt chỉ còn cảm thấy như sét đánh ngang tai, tai anh ù đặc, mắt hoa đi. Anh không thấy ánh mắt đầy hàm ý của những người xung quanh. Cũng không nghe thấy các câu hỏi của cảnh sát. Đầu óc anh lúc này hoàn toàn trống rỗng, cái gì cũng không biết, chẳng nhớ được điều gì.
Cho đến khi viên cảnh sát lớn tiếng hỏi: " Anh tên gì?"
Đinh Tuấn Kiệt mới sực tỉnh, ấp úng trả lời.
Khuôn mặt trắng bệch cho thấy anh vô cùng sợ hãi, anh đã bị sự thật không thể chấp nhận này đánh gục hoàn toàn.
Nhìn thấy dáng vẻ thảm thương đó của Đinh Tuấn Kiệt, có ai biết được mười tiếng trước anh còn có một con cừu đáng yêu, còn là người chăn cừu vui vẻ trên Thiên đường.
" Thôi được, anh Đinh, chúng tôi hy vọng anh sẽ phối hợp cùng chúng tôi, mời anh theo chúng tôi về sở cảnh sát."
Đinh Tuấn Kiệt ngồi trong một căn phòng, đối diện với ba người đàn ông không ngừng tra hỏi mình, anh thấy mình giống như..Trong đầu anh lúc này chỉ có hình ảnh, khuôn mặt không thanh thản của Lý Gia Nam lúc nhận dạng thi thể, nó hiện rõ mồn một trước mắt.
Rất lâu sau này anh vẫn không dám tin vợ mình đã chết.
" Năm nay anh bao nhiêu tuổi? Tốt nghiệp trường nào? Làm việc ở đâu? Lý Gia Nam năm nay bao nhiêu tuổi? Nguyên quán ở đâu? Gia đình còn có ai không? Thường ngày cô ấy hay quan hệ giao du với ai?..."
Với một loạt các câu hỏi chi tiết đó, Đinh Tuấn Kiệt trả lời như một cái máy.
Trong căn phòng được chiếu sáng đặc biệt này, ba người cảnh sát mặc đồng phục dáng mạo nghiêm trang tra hỏi một anh thanh niên trẻ vừa phải chịu đựng nỗi đau mất vợ. Đột nhiên Đinh Tuấn Kiệt ngẩng đầu lên, hỏi một câu không ai ngờ:
" Các anh cứ hỏi như vậy không thấy tàn nhẫn sao? Cô ấy là vợ tôi. Các anh có còn nhân tính nữa không?" Đinh Tuấn Kiệt nói và để ý thấy người thư ký ngồi ngoài cùng bên trái đang cười khẩy, anh ta nhếch mép vừa như tỏ vẻ khinh bỉ vừa như muốn nói: " Nhân tính ư? tại sao chúng tôi phải nói chuyện nhân tính với một kẻ sát nhân?"
Lúc đó Đinh Tuấn Kiệt chỉ muốn cho anh ta một trận.
" Xin hỏi tại sao anh lại có thể lấy một người phụ nữ lớn hơn anh tận 16 tuổi?"," Xin hỏi tình cảm giữa anh và Lý Gia Nam vợ anh có tốt không?"," trước khi xảy ra chuyện anh và vợ anh có xảy ra mâu thuẫn hay va chạm gì không?" Viên cảnh sát hói đầu ngồi ở giữa sau khi bắt đầu bằng một loạt các câu hỏi không liên quan, cuối cùng cũng hỏi vào trọng tâm vấn đề. Tuy lúc này tâm trạng của Đinh Tuấn Kiệt vô cùng bất an, nhưng anh cũng hiểu là họ đang hướng sự nghi ngờ vào anh.
Họ nghi ngờ mình đã giết vợ. Đinh Tuấn Kiệt như muốn cười thật to, họ - những người bảo vệ nhân dân, lại có ý nghi ngờ mình giết chết người thân duy nhất - một người mà anh quý như sinh mạng của mình.
" Các anh nghi ngờ tôi ư?" Đinh Tuấn Kiệt cười khẩy chỉ vào anh ta mà nói: " Anh điên à, có bị thần kinh không? Lý Gia Nam là vợ tôi, là ân nhân của đời tôi! Người như vậy anh có thể giết không? Anh có thể giết người phụ nữ anh yêu nhất trên đời này không? Lớn hơn tôi 16 tuổi thì sao? Thì không thể kết hôn ư? Chính là vì có những kẻ tiểu nhân như các anh, Gia Nam mới không tin tưởng tôi như vậy! Đầu óc tôi lúc này vô cùng rối loạn, đề nghị các anh điều tra người khác, đừng phí thời gian, đợi tôi biết đứa nào đã hại chết Gia Nam..." Lúc này trong mắt Đinh Tuấn Kiệt lộ vẻ điên dại " Tôi nhất định không tha cho nó"
" Đinh Tuấn Kiệt, tôi nói cho anh biết, chúng tôi đã có nhân chứng đầy đủ, có thể vợ chồng anh bất hòa, mà mấy ngày trước khi xảy ra án, vợ anh khóc kể với người ta, nói anh có nhân tình! Hơn nữa nhà anh thường xuyên cãi nhau, đây là chuyện mà người dân trong khu chung cư đều biết. Chúng tôi còn có người làm chứng, tận mắt nhìn thấy chiều nay anh còn cùng với người phụ nữ khác tình tứ đi với nhau! Xâu chuỗi những điều này lại hợp thành động cơ và là bằng chứng khiến anh giết vợ! Tôi nghĩ giờ đây anh đã hiểu." Viên cảnh sát lạnh lùng nói.
Khi nghe viên cảnh sát nói " cùng với người phụ nữ khác tình tứ đi với nhau" Đinh Tuấn Kiệt như ngừng suy nghĩ. Đúng vậy, trong lúc mình cùng Tiểu Nê âu yếm bên nhau, em là con cừu non, còn anh là người chăn cừu, thì vợ anh đã chết, lúc ấy cô có đau không? Lúc ấy cô đang nghĩ gì? Lúc ấy trong lòng cô ấy có kêu cứu với anh không?"
Tâm trạng này đã khiến Đinh Tuấn Kiệt - một nam tử hán phải rơi lệ Gia Nam, anh xin lỗi em.
Cảnh sát thấy Đinh Tuấn Kiệt thần sắc thay đổi, họ đưa mắt nhìn nhau như thắc mắc tại sao đối phương lại ngồi thừ ra không nói câu nào vậy.
" Đinh Tuấn Kiệt, ngày xảy ra án mạng anh ở đâu? Cùng với ai?"
" Đinh Tuấn Kiệt, có phải anh đã cùng với người phụ nữ kia lên kế hoạch giết vợ không?"
Cả đời Đinh Tuấn Kiệt chưa bao giờ gặp phải sự việc nghiêm trọng như vậy, cũng chưa có ai trong một khoảnh khắc ngắn lại gọi tên mình nhiều lần như vậy, họ gọi mình bằng tên - Đinh Tuấn Kiệt ...Ngày trước Lý Gia Nam chỉ gọi mình là Tiểu Kiệt, cô ấy vừa cười vừa gọi rất thân mật tình cảm giống như mẹ con vậy. Mà mình cũng gọi cô ấy là chị Gia Nam...
Đó là chuyên trước đây đã lâu rồi, lúc đó họ rất hạnh phúc, chị rất dịu dàng đáng yêu. Nhưng sau này khi đã lấy nhau, anh lại gọi cô ấy bằng tên - Gia Nam.. thế mà giờ đây họ lại đang bức vấn mình tại sao giết chết cô ấy, họ uy hiếp mình rồi lại ngon ngọt dụ dỗ nếu thành khẩn sẽ được hưởng khoan hồng...
" Các anh...các anh bắt tôi đi! Là lỗi của tôi! Gia Nam anh xin lỗi em! Chị, em xin lỗi chị! Các anh bắt tôi đi! Hãy để tôi đi cùng chị! Tôi là loài cầm thú đáng chết!!!"
Đinh Tuấn Kiệt gục xuống, gào khóc ầm ĩ.
- NIỀM HY VỌNG TÍCH TỤ TỪ THỜI ẤU THƠ
Đinh Tuấn Kiệt ngồi bất động trong nhà, một tháng trước đây dưới bàn tay dọn dẹp của Gia Nam rất sạch sẽ. Vậy mà lúc này bụi bản khắp nơi, ánh nắng khó khăn lắm mới le lói lọt vào phòng khách qua lỗ thủng trên rèm cửa.
Đinh Tuấn Kiệt ngồi lì trong căn phòng ám bụi, anh cảm thấy mình cũng giống như một hạt bụi nhỏ nhoi, bẩn thỉu. Anh có cảm giác mình không còn tồn tại nữa, không còn chút ý thức nào nữa.
Bây giờ, anh mới nhận ra trước đây anh hoàn toàn dựa dẫm vào Gia Nam. Cô ấy là động lực mạnh mẽ đã kích thích anh có được bước tiến như ngày nay. Vậy mà giờ đây Gia Nam đã chết, cũng đồng nghĩa với nữ chủ nhân của căn nhà này không còn nữa, cũng có nghĩa người anh yêu nhất trên đời sẽ không bao giờ trở lại nữa.
Anh nhớ lại cách đây không lâu hãy còn nghe thấy tiếng cô cười nói, còn cùng cô nấu cơm, rồi còn rất mãn nguyện cùng cô xem Hồng Lâu Mộng nữa chứ.
Thế mà giờ đây căn phòng trống trải, ngoài cái mùi ngai ngái khó chịu ra chỉ còn lại mình anh đang nhảy múa cùng bụi bẩn mà thôi.
Ngày hôm qua, anh còn bị Sở cảnh sát nghi ngờ là nghi can chính trong vụ trọng án giết người, còn bị tạm giam 24 tiếng đồng hồ. May mà sau đó ngàu Chủ tịch hội đồng quản trị Lâm Quốc Quần và Tiểu Nê đến làm chứng, chứng minh trong thời gian một tháng xảy ra vụ án Đinh Tuấn Kiệt đang ở Tây Tạng cùng với Tiểu Nê, do vậy anh có chứng cứ ngoại phạm. Hơn nữa báo cáo kết quả khám nghiệm tử thi đã xác nhận Lý Gia Nam chết do tự tử, hai mươi tám ngàu trước đó cô đã uống một lượng lớn thuốc ngủ dẫn tới tử vong. Cả căn nhà trừ hai dấu chân khả nghi ra vẫn chưa điều tra được gì thêm.
Sau khi xác nhận dấu chân lạ kia không liên quan tới Đinh Tuấn Kiệt, phía cảnh sát còn hỏi tượng trưng một vài câu nữa, rồi giả nhân giả nghĩa an ủi anh một vài câu chẳng có tác dụng khỉ gì, đại loại như: Người đã chết rồi nên bớt đau buồn...sau đó để ngàu chủ tịch Lâm dẫn anh về.
Hai bố con ông Lâm còn đích thân đưa anh về tận nhà, Tiểu Nê còn chùi rửa phòng sạch sẽ. Chốc chốc cô lại đưa mắt liếc xem Đinh Tuấn Kiệt phản ứng thế nào, nhìn thấy anh rầu rĩ đau khổ cô cũng ngoan ngoãn im lặng không nói gì.
Ông Lâm Quốc Quần và Đinh Tuấn Kiệt cùng ngồi trên sofa trong phòng khách, ông cũng không biết an ủi Đinh Tuấn Kiệt thế nào trước nỗi đau mất vợ, thậm chí ông cũng không hiểu được hiện tại anh chàng góa vợ Đinh Tuấn Kiệt đang đau khổ hay đang cảm thấy mình được giải thoát đây? Ông chỉ biết cho Đinh Tuấn Kiệt nghỉ phép một tháng để dưỡng tâm. Sau đó ông còn nói những câu quan tâm thường thấy ở bậc cha chú với con cháu đại loại như: " công việc vẫn phải tiếp tục, cuộc đời vẫn tiếp tục, rồi dẫn con gái đi."