Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Hồng hạnh thổn thức - Tào Đình

  • adminA

    Đinh Tuấn Kiệt thực sự không muốn cô phải chịu bất kỳ sự bất hạnh nào. " Cô là con cừu nhỏ vui vẻ hồn nhiên trong sáng mà mình nuôi trên Thiên Đường."

    Nhanh thật, thấm thoắt chỉ còn hai ngày nữa là tròn một tháng, Đinh Tuấn Kiệt đưa Tiểu Nê về Trùng Khánh bình an. Lúc đưa Tiểu Nê về nhà, anh vô cùng đau lòng khi chứng kiến cảnh Tiểu Nê đứng bên cánh cổng ngóng nhìn ra xa với vẻ mặt thẫn thờ nuối tiếc.

    Nhưng chỉ có thể đau lòng chứ biết làm sao.

    Trùng Khánh không có Thiên đường, do vậy không thể nuôi cừu ở Trùng Khánh. Ở cái thành phố Trùng Khánh ồn ào này, điều duy nhất Đinh Tuấn Kiệt có thể làm được là tìm cách để sống chung với sự gây gổ cãi lộn suốt ngày của vợ, và lén lút liếc mắt đưa tình với Tiểu Nê khi có cơ hội.

    Tiểu Nê dõi theo cái bóng dần xa qua ô cửa sổ nhà tắm, dáng anh bước đi vội vàng. Tiểu Nê biết Đinh Tuấn Kiệt cũng thích mình, hai người họ thậm chí còn không dám nói lời tạm biệt khi chia tay vì lo sợ điều đó sẽ thành sự thật.

    Buổi tối Đinh Tuấn Kiệt lê tấm thân mệt mỏi rã rời về nhà.

    Trong giấc mơ, trong tâm tưởng của Đinh Tuấn Kiệt luc snày chỉ thấy tràn ngập nụ cười của Tiểu Nê.

    Đột nhiên khuôn mặt rạng ngời đó bị che khuất rồi thay thế bởi một khuôn mặt nhăn nheo và hung dữ. Đinh Tuấn Kiệt nghĩ đến lần cuối gặp vợ, sự tức giận của cô thật đáng sợ. Anh nghĩ đời mình thật đáng thương. Con người ta khi gặp sự việc đáng sợ thì chỉ cần trốn đi là xong, nhưng đằng này người làm cho mình sợ hãi lại là người mà mình phải gắn bó cả đời.

    Khi còn cách khu chung cư khoảng mười lăm mét, Đinh Tuấn Kiệt đi ngang qua Sở công an thành phố, anh thấy có khoảng mười người ngồi trên chiếc xe cảnh sát, người nào người ấy vẻ mặt nghiêm trang khẩn trương, chiếc xe rú còi chạy lướt qua Đinh Tuấn Kiệt.

    Bình thường mỗi khi tan tầm Đinh Tuấn Kiệt qua đấy thấy họ hoặc là tan ca bình thường, hoặc là cùng nhau vui vẻ ra ngoài ăn cơm, vậy mà bây giờ... Đinh Tuấn Kiệt than thở: " Tại sao thế giới này lại có nhiều người xấu quá vậy? Mà ý thức tự bảo vệ mình trước người xấu của mọi người lại quá thấp, chắc là có ai xảy ra chuyện gì rồi?"

    Xe cảnh sát đang đi về hướng nhà mình, Đinh Tuấn Kiệt nghĩ chẳng lẽ người xảy ra chuyện lại là người quen của mình. Nhưng rồi anh lại tự cười với sự suy đoán vớ vẩn của mình.

    Nhưng không thế thì sao nên chuyện, khi anh bước vào cổng khu nhà, quả nhiên thấy hai chiếc xe cảnh sát đỗ ở bên trong. Ánh đèn trên nóc xe cứ lập lòe trông giống như nhịp đập thoi thóp của người sắp chết.

    Rất nhiều người tập trung trong khu đô thị, không hiểu sao họ lại đang chen chúc trước khu nhà mình. Mấy người đàn bà rỗi hơi đang đưa mắt nói chuyện với nhau.

    " Ôi giời, chết thảm quá!"

    " Đúng vậy! Nghe nói chồng có tình nhân bên ngoài, đã mấy tháng rồi không về nhà!"

    ...

    Đinh Tuấn Kiệt nghe thấy hai chữ " tình nhân" thì giật mình theo bản năng. Mắt trái nháy liên tục. Anh đột nhiên có dự cảm không hay...

    Hai bên thang máy trong tòa nhà tắc nghẽn, Đinh Tuấn Kiệt đành phải đi lên bằng cầu thang bộ. Khi anh đang thở hổn hển leo lên tầng mười sáu thì nhìn thấy cảnh sát đang phong tỏa trước cửa nhà mình, anh rụng rời chân tay, trời đất quay cuồng trước mắt.

    Đinh Tuấn Kiệt biết trước đó mình đã đoán đúng, người xảy ra chuyên không chỉ là người quen mà chính là vợ mình - Lý Gia Nam.

    Anh lấy lại tinh thần, tiến đến trước mặt viên cảnh sát đang đứng bảo vệ hiện trường ở vòng ngoài:

    " Xin hỏi ở đây đã xảy ra chuyện gì?"

    Viên cảnh sát không biết là không nghe thấy hay là cố tình không để ý tới Đinh Tuấn Kiệt. Anh ta đang nhìn vào trong phòng, vẻ mặt ủ dột không nói gì. Đinh Tuấn Kiệt cao giọng nhắc lại: " Xin hỏi ở đây đã xảy ra chuyện gì! Tôi là chủ nhân của căn hộ này!"

    Viên cảnh sát vừa nghe nói vậy thì quay lại nhìn Đinh Tuấn Kiệt một lượt từ đầu đến chân, rồi mới hỏi: " NGười chết - Lý Gia Nam là người thế nào với anh!"
    Câu nói này khiến Đinh Tuấn Kiệt giật thót người, người chết... Lý Gia Nam...

    Nhân lúc Đinh Tuấn Kiệt còn đang ngây người chưa kịp phản ứng thì một người hàng xóm lắm chuyện vội vàng nói nhỏ với viên cảnh sát " chồng cô ấy đấy".

    Viên cảnh sát quay lại quan sát Đinh Tuấn Kiệt kĩ càng một lần nữa, dường như anh ta đang nghi ngờ gì đó. Đúng lúc đó thì có kết quả khám nghiệm tử thi. Kết quả cho thấy người chết ngoài 40 tuổi, nguyên nhân cái chết là so uống một lượng lớn thuốc ngủ, mà đã chết cách đây khoảng ba mươi ngày. Thi thể bắt đầu phân hủy...tình hình cụ thể đang tiếp tục điều tra. Một viên cảnh sát khác từ trong nhà đi ra, vẻ mặt lạnh lùng hỏi Đinh Tuấn Kiệt: " Xin hỏi anh họ gì?" Dường như Đinh Tuấn Kiệt không còn ý thức được điều gì nữa, anh thực sự không dám tin chuyện này lại xảy ra trong nhà mình, xảy ra với vợ anh - Lý Gia Nam. Anh bắt đầu nghi ngờ mấy viên cảnh sát đó không có tính người, tại sao lại tàn nhẫn nói ra những lời tàn khốc trước mặt anh - người thân của người chết như vậy. Đinh Tuấn Kiệt chỉ còn cảm thấy như sét đánh ngang tai, tai anh ù đặc, mắt hoa đi. Anh không thấy ánh mắt đầy hàm ý của những người xung quanh. Cũng không nghe thấy các câu hỏi của cảnh sát. Đầu óc anh lúc này hoàn toàn trống rỗng, cái gì cũng không biết, chẳng nhớ được điều gì.

    Cho đến khi viên cảnh sát lớn tiếng hỏi: " Anh tên gì?"

    Đinh Tuấn Kiệt mới sực tỉnh, ấp úng trả lời.

    Khuôn mặt trắng bệch cho thấy anh vô cùng sợ hãi, anh đã bị sự thật không thể chấp nhận này đánh gục hoàn toàn.

    Nhìn thấy dáng vẻ thảm thương đó của Đinh Tuấn Kiệt, có ai biết được mười tiếng trước anh còn có một con cừu đáng yêu, còn là người chăn cừu vui vẻ trên Thiên đường.

    " Thôi được, anh Đinh, chúng tôi hy vọng anh sẽ phối hợp cùng chúng tôi, mời anh theo chúng tôi về sở cảnh sát."

    Đinh Tuấn Kiệt ngồi trong một căn phòng, đối diện với ba người đàn ông không ngừng tra hỏi mình, anh thấy mình giống như..Trong đầu anh lúc này chỉ có hình ảnh, khuôn mặt không thanh thản của Lý Gia Nam lúc nhận dạng thi thể, nó hiện rõ mồn một trước mắt.

    Rất lâu sau này anh vẫn không dám tin vợ mình đã chết.

    " Năm nay anh bao nhiêu tuổi? Tốt nghiệp trường nào? Làm việc ở đâu? Lý Gia Nam năm nay bao nhiêu tuổi? Nguyên quán ở đâu? Gia đình còn có ai không? Thường ngày cô ấy hay quan hệ giao du với ai?..."

    Với một loạt các câu hỏi chi tiết đó, Đinh Tuấn Kiệt trả lời như một cái máy.
    Trong căn phòng được chiếu sáng đặc biệt này, ba người cảnh sát mặc đồng phục dáng mạo nghiêm trang tra hỏi một anh thanh niên trẻ vừa phải chịu đựng nỗi đau mất vợ. Đột nhiên Đinh Tuấn Kiệt ngẩng đầu lên, hỏi một câu không ai ngờ:

    " Các anh cứ hỏi như vậy không thấy tàn nhẫn sao? Cô ấy là vợ tôi. Các anh có còn nhân tính nữa không?" Đinh Tuấn Kiệt nói và để ý thấy người thư ký ngồi ngoài cùng bên trái đang cười khẩy, anh ta nhếch mép vừa như tỏ vẻ khinh bỉ vừa như muốn nói: " Nhân tính ư? tại sao chúng tôi phải nói chuyện nhân tính với một kẻ sát nhân?"

    Lúc đó Đinh Tuấn Kiệt chỉ muốn cho anh ta một trận.

    " Xin hỏi tại sao anh lại có thể lấy một người phụ nữ lớn hơn anh tận 16 tuổi?"," Xin hỏi tình cảm giữa anh và Lý Gia Nam vợ anh có tốt không?"," trước khi xảy ra chuyện anh và vợ anh có xảy ra mâu thuẫn hay va chạm gì không?" Viên cảnh sát hói đầu ngồi ở giữa sau khi bắt đầu bằng một loạt các câu hỏi không liên quan, cuối cùng cũng hỏi vào trọng tâm vấn đề. Tuy lúc này tâm trạng của Đinh Tuấn Kiệt vô cùng bất an, nhưng anh cũng hiểu là họ đang hướng sự nghi ngờ vào anh.

    Họ nghi ngờ mình đã giết vợ. Đinh Tuấn Kiệt như muốn cười thật to, họ - những người bảo vệ nhân dân, lại có ý nghi ngờ mình giết chết người thân duy nhất - một người mà anh quý như sinh mạng của mình.

    " Các anh nghi ngờ tôi ư?" Đinh Tuấn Kiệt cười khẩy chỉ vào anh ta mà nói: " Anh điên à, có bị thần kinh không? Lý Gia Nam là vợ tôi, là ân nhân của đời tôi! Người như vậy anh có thể giết không? Anh có thể giết người phụ nữ anh yêu nhất trên đời này không? Lớn hơn tôi 16 tuổi thì sao? Thì không thể kết hôn ư? Chính là vì có những kẻ tiểu nhân như các anh, Gia Nam mới không tin tưởng tôi như vậy! Đầu óc tôi lúc này vô cùng rối loạn, đề nghị các anh điều tra người khác, đừng phí thời gian, đợi tôi biết đứa nào đã hại chết Gia Nam..." Lúc này trong mắt Đinh Tuấn Kiệt lộ vẻ điên dại " Tôi nhất định không tha cho nó"

    " Đinh Tuấn Kiệt, tôi nói cho anh biết, chúng tôi đã có nhân chứng đầy đủ, có thể vợ chồng anh bất hòa, mà mấy ngày trước khi xảy ra án, vợ anh khóc kể với người ta, nói anh có nhân tình! Hơn nữa nhà anh thường xuyên cãi nhau, đây là chuyện mà người dân trong khu chung cư đều biết. Chúng tôi còn có người làm chứng, tận mắt nhìn thấy chiều nay anh còn cùng với người phụ nữ khác tình tứ đi với nhau! Xâu chuỗi những điều này lại hợp thành động cơ và là bằng chứng khiến anh giết vợ! Tôi nghĩ giờ đây anh đã hiểu." Viên cảnh sát lạnh lùng nói.
    Khi nghe viên cảnh sát nói " cùng với người phụ nữ khác tình tứ đi với nhau" Đinh Tuấn Kiệt như ngừng suy nghĩ. Đúng vậy, trong lúc mình cùng Tiểu Nê âu yếm bên nhau, em là con cừu non, còn anh là người chăn cừu, thì vợ anh đã chết, lúc ấy cô có đau không? Lúc ấy cô đang nghĩ gì? Lúc ấy trong lòng cô ấy có kêu cứu với anh không?"

    Tâm trạng này đã khiến Đinh Tuấn Kiệt - một nam tử hán phải rơi lệ Gia Nam, anh xin lỗi em.

    Cảnh sát thấy Đinh Tuấn Kiệt thần sắc thay đổi, họ đưa mắt nhìn nhau như thắc mắc tại sao đối phương lại ngồi thừ ra không nói câu nào vậy.

    " Đinh Tuấn Kiệt, ngày xảy ra án mạng anh ở đâu? Cùng với ai?"

    " Đinh Tuấn Kiệt, có phải anh đã cùng với người phụ nữ kia lên kế hoạch giết vợ không?"

    Cả đời Đinh Tuấn Kiệt chưa bao giờ gặp phải sự việc nghiêm trọng như vậy, cũng chưa có ai trong một khoảnh khắc ngắn lại gọi tên mình nhiều lần như vậy, họ gọi mình bằng tên - Đinh Tuấn Kiệt ...Ngày trước Lý Gia Nam chỉ gọi mình là Tiểu Kiệt, cô ấy vừa cười vừa gọi rất thân mật tình cảm giống như mẹ con vậy. Mà mình cũng gọi cô ấy là chị Gia Nam...

    Đó là chuyên trước đây đã lâu rồi, lúc đó họ rất hạnh phúc, chị rất dịu dàng đáng yêu. Nhưng sau này khi đã lấy nhau, anh lại gọi cô ấy bằng tên - Gia Nam.. thế mà giờ đây họ lại đang bức vấn mình tại sao giết chết cô ấy, họ uy hiếp mình rồi lại ngon ngọt dụ dỗ nếu thành khẩn sẽ được hưởng khoan hồng...

    " Các anh...các anh bắt tôi đi! Là lỗi của tôi! Gia Nam anh xin lỗi em! Chị, em xin lỗi chị! Các anh bắt tôi đi! Hãy để tôi đi cùng chị! Tôi là loài cầm thú đáng chết!!!"

    Đinh Tuấn Kiệt gục xuống, gào khóc ầm ĩ.


    1. NIỀM HY VỌNG TÍCH TỤ TỪ THỜI ẤU THƠ

    Đinh Tuấn Kiệt ngồi bất động trong nhà, một tháng trước đây dưới bàn tay dọn dẹp của Gia Nam rất sạch sẽ. Vậy mà lúc này bụi bản khắp nơi, ánh nắng khó khăn lắm mới le lói lọt vào phòng khách qua lỗ thủng trên rèm cửa.

    Đinh Tuấn Kiệt ngồi lì trong căn phòng ám bụi, anh cảm thấy mình cũng giống như một hạt bụi nhỏ nhoi, bẩn thỉu. Anh có cảm giác mình không còn tồn tại nữa, không còn chút ý thức nào nữa.

    Bây giờ, anh mới nhận ra trước đây anh hoàn toàn dựa dẫm vào Gia Nam. Cô ấy là động lực mạnh mẽ đã kích thích anh có được bước tiến như ngày nay. Vậy mà giờ đây Gia Nam đã chết, cũng đồng nghĩa với nữ chủ nhân của căn nhà này không còn nữa, cũng có nghĩa người anh yêu nhất trên đời sẽ không bao giờ trở lại nữa.

    Anh nhớ lại cách đây không lâu hãy còn nghe thấy tiếng cô cười nói, còn cùng cô nấu cơm, rồi còn rất mãn nguyện cùng cô xem Hồng Lâu Mộng nữa chứ.

    Thế mà giờ đây căn phòng trống trải, ngoài cái mùi ngai ngái khó chịu ra chỉ còn lại mình anh đang nhảy múa cùng bụi bẩn mà thôi.

    Ngày hôm qua, anh còn bị Sở cảnh sát nghi ngờ là nghi can chính trong vụ trọng án giết người, còn bị tạm giam 24 tiếng đồng hồ. May mà sau đó ngàu Chủ tịch hội đồng quản trị Lâm Quốc Quần và Tiểu Nê đến làm chứng, chứng minh trong thời gian một tháng xảy ra vụ án Đinh Tuấn Kiệt đang ở Tây Tạng cùng với Tiểu Nê, do vậy anh có chứng cứ ngoại phạm. Hơn nữa báo cáo kết quả khám nghiệm tử thi đã xác nhận Lý Gia Nam chết do tự tử, hai mươi tám ngàu trước đó cô đã uống một lượng lớn thuốc ngủ dẫn tới tử vong. Cả căn nhà trừ hai dấu chân khả nghi ra vẫn chưa điều tra được gì thêm.

    Sau khi xác nhận dấu chân lạ kia không liên quan tới Đinh Tuấn Kiệt, phía cảnh sát còn hỏi tượng trưng một vài câu nữa, rồi giả nhân giả nghĩa an ủi anh một vài câu chẳng có tác dụng khỉ gì, đại loại như: Người đã chết rồi nên bớt đau buồn...sau đó để ngàu chủ tịch Lâm dẫn anh về.

    Hai bố con ông Lâm còn đích thân đưa anh về tận nhà, Tiểu Nê còn chùi rửa phòng sạch sẽ. Chốc chốc cô lại đưa mắt liếc xem Đinh Tuấn Kiệt phản ứng thế nào, nhìn thấy anh rầu rĩ đau khổ cô cũng ngoan ngoãn im lặng không nói gì.

    Ông Lâm Quốc Quần và Đinh Tuấn Kiệt cùng ngồi trên sofa trong phòng khách, ông cũng không biết an ủi Đinh Tuấn Kiệt thế nào trước nỗi đau mất vợ, thậm chí ông cũng không hiểu được hiện tại anh chàng góa vợ Đinh Tuấn Kiệt đang đau khổ hay đang cảm thấy mình được giải thoát đây? Ông chỉ biết cho Đinh Tuấn Kiệt nghỉ phép một tháng để dưỡng tâm. Sau đó ông còn nói những câu quan tâm thường thấy ở bậc cha chú với con cháu đại loại như: " công việc vẫn phải tiếp tục, cuộc đời vẫn tiếp tục, rồi dẫn con gái đi."

  • adminA

    Sau đó, Đinh Tuấn Kiệt cứ ngồi lì tại chỗ, nếu mệt anh lại chợp mắt còn nếu tỉnh anh lại lờ đờ nhìn vô định về phía trước.

    Bỗng anh ý thức được mình lại cô đơn, mình đã từng là đứa trẻ mồ côi khi nhỏ. Tình cảnh lúc này của anh thật giống với khi nhỏ, lẽ nào lại quay lại thời thơ ấu sao?

    Ngày ấy Đinh Tuấn Kiệt vẫn là một đứa bé, luôn ngước mặt lên bầu trời xanh thẳm để cầu mong ông trời sẽ thương cho một cái bánh bao nhân thịt to trắng muốt...

    Lúc Đinh Tuấn Kiệt lên bốn tuỏi, không một đứa trẻ nào trong cái thị trấn nhỏ này chơi với nó, chúng nói nó là đứa trẻ mồ côi.

    Tại sao các bạn nhỏ lại ghét trẻ mồ côi, thế nào là mồ côi? Đinh Tuấn Kiệt hỏi ông, ông rơm rớm nước mắt không trả lời. Ôm đứa cháu vào lòng, ông thầm cảm than cho số mệnh của đứa cháu nhỏ.

    Sau đó Đinh Tuấn Kiệt lại hỏi ông bố mẹ đi đâu.

    Ông liền chỉ lên trời, mắt nhòa lệ khẽ nói: " Ở trên trời."

    " Lên trời làm gì?" Đinh Tuấn Kiệt ngẩng đầu có ý muốn tìm bố mẹ.

    " Đó là...là nơi bình yên nhất."

    " Cách nhà có xa không ông? Tại sao mãi mẹ không về? Ông ơi cháu muốn lên trời tìm họ! Cháu cũng muốn lên trời được không ông?"

    Những câu nói ngây thơ của Đinh Tuấn Kiệt khiến ông càng buồn hơn, không nói lên lời.

    Đinh Tuấn Kiệt rất khôn, nó thấy ông khóc thì không dám hỏi nữa. Rất lâu sau đó nó mới biết bố mẹ nó vĩnh viễn không trở về nữa, một cô giáo tiểu học trong thị trấn nói cho nó biết.

    "Thì ra Tuấn Kiệt đã mồ côi cả bố lẫn mẹ." Đinh Tuấn Kiệt nghe nói vậy rất buồn, lầm lì không nói gì nữa, và nó òa khóc. Cô giáo trẻ đó thấy đứa bé này thật đáng thương, bé thế mà đã mồ côi cả bố lẫn mẹ, sự đau khổ lộ rõ trong mắt trẻ thơ khiến người ta không thể không đau lòng. Cô dịu dàng ôm đứa trẻ vào lòng, ân cần nói với nó: " Khóc đi, cứ khóc đi! Cậu bé đáng thương của cô." Nói rồi cô cũng khóc theo nó.

    Khóc xong, Đinh Tuấn Kiệt về nhà với ông, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, nó lấy chiếc bánh cô giáo vừa cho mời ông ăn. Nó còn nói thêm bánh này ngon lắm, rồi lại ưỡn bụng ra khoe có ý cháu đã ăn rồi, còn ăn rất no là đằng khác.

    Người ông đã tin lời cháu, bắt đầu nhai móm mém, Đinh Tuấn Kiệt ngồi bên nhìn ông ăn, luôn mồm hỏi ông ăn có ngon không.

    Tối đó Đinh Tuấn Kiệt bị đói cả đêm. Bấy giờ nó mới bốn tuổi, trong ký ức đó là lần đầu tiên nó nói dối. Vào cuối thập kỷ 70 ấy, nhà nào trong thị trấn có thể ăn được một bữa no là đã tốt lắm ròi. NGười ông muốn che mắt hàng xóm, Đinh Tuấn Kiệt còn nhớ ông luôn bảo minh đem củi và cỏ khô vào bếp đốt, sau đó nhìn khỏi từ trong bếp nhà mình bay ra ý nói với hàng xóm là nhà chúng tôi vẫn còn cái ăn.

    Thực ra khi đó, một trận thiên tai đã cướp đi hai trụ cột chính trong nhà họ Đinh, chỉ còn một già một trẻ, gia cảnh đã đến bước đường cùng. Về sau hàng xóm đều thương cảm hai ông cháu, nhà nào có miếng ăn cũng mang cho họ. Ông Đinh lúc đầu còn không muốn nhận, nhưng khi nhìn thấy đứa cháu nhỏ thân thể giầy còm khô đét và ánh mắt thèm thuồng mới mềm lòng, dù sao Tuấn Kiệt vẫn còn là một đứa trẻ.

    Người trong thôn khi đó còn rất chất phác nhân hậu.

    Mà người tốt bụng nhất chính là cô giáo trẻ ấy, cô thường xuyên mua trứng gà rồi luộc chính đem cho Đinh Tuấn Kiệt - đứa trẻ ưu phiền thường ngồi bên rìa đường ăn.

    Đinh Tuấn Kiệt vội vàng nói cảm ơn chị rồi cầm quả trứng chạy như bay về nhà.

    Những năm sau này, người giáo viên trẻ ấy mỗi lần nhớ đến cảnh tượng khi đó lại không kìm được nước mắt. Một đứa trẻ chưa đến năm tuổi, mà sao trên khuôn mặt thơ ngây đó đã đầy vẻ tuyệt vọng như thế, có lẽ chính sự trái ngược mâu thuẫn này đã kích thích lòng hiếu kỳ trong cô, cô quyết định tìm hiểu đến cùng. Cảnh cô tận mắt chứng kiến đã làm thay đổi cả cuộc đời cô.

    Trong căn nhà cũ nát tối tăm, bữa cơm được dọn ra. Đứa cháu trai thì nói nó ăn no lắm rồi, có một chị ở bên ngoài đã cho nó ăn, còn cụ già trên giường thì hiền từ nói ăn từ hôm qua vẫn còn ở trong bụng đây này, chưa đói. Hai ông cháu đùn đẩy cho nhau, nhất định không ai chịu ăn quả trứng đó.

    Chỉ có thế thôi, một quả trứng gà.

    Đứa trẻ đang tuổi lớn, cần có đầy đủ dinh dưỡng, người ông nhất định không ăn để dành cho cháu. Người ông đi lại khó nhọc, sức khỏe kém, cần có đầy đủ dinh dưỡng để duy trì sức khỏe, đứa cháu không nỡ ăn để nhường cho ông. Cuối cùng không ai chịu ai, hai ông cháu chia quả trứng ra cùng ăn, một người ăn lòng đỏ, một người ăn lòng trắng, rồi mỗi người uống một bát nước to. Lấy nước cho ông rửa tay xong đứa bé đỡ ông nằm xuống và đắp chăn cho ông. Nó co quắp nằm vào một góc giường rồi ngủ thiếp đi.
    Trong nhà hai ông cháu vừa ăn xong một bữa " đại tiệc", đứa cháu dựa vào ông để nghe kể chuyện vẻ mặt rất mãn nguyện. Không ai hay biết lúc đó một cô gái mới 20 tuổi , là giáo viên tiểu học đang đứng ngoài cửa mặt đầm đìa nước mắt. Lần đâu tiên cô tận mắt chứng kiến một cảnh tượng thương tâm như vậy.

    Hai ông cháu thật đáng thương! CHính giờ khắc đó cô đã quyết định nhận nuôi Đinh Tuấn Kiệt và chăm sóc ông cụ.

    Cô giáo vừa tròn 20 tuổi đó chính là Lý Gia Nam. Khi đó cô đâu nghĩ quyết định này làm thay đổi cả cuộc đời mình. Lý Gia Nam sinh ra trong một gia đình cán bộ, bố là huyện trưởng, từ nhỏ bốn anh chị em trong nhà đã được sống trong cảnh sung túc, chưa hề biết đói rét. Gia Nam là con út. Cô vừa tốt nghiệp trung học chuyên nghiệp, được cử đến dạy ở trường tiểu học của thị trấn này. Bản tính hiền lành nhân hậu, nên cô được mọi người trong thị trấn này quý mến.

    Vì thế khi nghe cô em gái nhỏ nhất nhà - Gia Nam đột nhiên có ý định nhận nuôi một đứa trẻ mồ cô, anh hai cô ngây người ra, nhất quyết không đồng tình, tối ngày bảo các anh các chị em khác thay nhau đến khuyên nhủ, phân giải cho cô thấy lẽ thiệt hơn, bởi nhận nuôi một đứa trẻ khôn lớn thành người không phải là một việc đơn giản, với một cô gái trẻ chưa biết hôn như Gia Nam thì càng khó khăn hơn, giống như bắc thang lên trời vậy.

    " Nó lại khôngphải là con đẻ của tao, dựa vào cái gì mà bảo tao phải nuôi nó!" Cuối cùng ông bố nổi trận lôi đình quát to.

    Gia Nam cương quyết ngẩng cao đầu bước ra khỏi cửa, đúng lúc ánh nắng vừa dọi thẳng vào mặt, cô quay đầu lại tỏ vẻ khinh thường rồi nói với cha: " Nó cũng không phải là người thân của con, nhưng con vẫn quyết định nhận nuôi nó! Còn nữa, con mong bố hãy nhớ đến địa vị của mình là gì. Con cầu mong một ngày nào đấy, nếu bố nhìn thấy một đứa trẻ mồ côi cả cha lẫn mẹ đang nhìn bố với ánh mắt tuyệt vọng, bố sẽ nói với nó: Ta là huyện trưởng, ta chính là cha cháu..." Gia Nam nói chưa dứt câu, ông bố đã đóng sầm cửa lại, đồng thời nói vọng ra: "Tự mày muốn từ lão già này, lão già này không có loại con như mày!" Giọng ông rất to át cả tiếng khóc của bà mẹ. Sau đó Gia Nam bỏ đi khỏi nhà trong sự dị nghị của hàng xóm. Trong lòng cô ý thức rõ một điều, kể từ thời khắc đó mình đã cắt đứt quan hệ với gia đình chỉ vì một đứa trẻ mồ côi.

    Khi đó Gia Nam không hề đắn đo suy nghĩ liệu mình làm như vậy vì một đứa trẻ mồ côi có đáng không. Cô chỉ thấy mình đang làm một viêc mà mình cho là tốt. Mỗi lần Tiểu Kiệt lanh lợi đáng yêu vui mừng cảm động gọi cô bằng "chị", trong lòng cô vui sướng vô cùng.

    Đinh Tuấn Kiệt ngước khuôn mặt trẻ thơ ngắm nhìn hai bím tóc đuôi sam của người chị đầy vẻ ngạc nhiên, khuôn mặt hồn nhiên, giọng nói trẻ thơ không dám tin đó là sự thật, nó khẽ hỏi:

    " Thật ư? Sau này ngày nào chị cũng sẽ nấu cơm cho ông em ăn ư? Ngày nào cũng vậy ư?"

    Cụ già mắt nhòa lệ, vô cùng cảm kích nói với cô gái chưa chồng tốt bụng này: " Cháu gái nhân hậu à, ông già rồi chẳng biết sống chết nay mai, nhưng A Kiệt còn nhỏ quá, nếu như ông có mệnh hệ gì thì phiền cháu thay ông chăm sóc nó! Nó đáng thương lắm! Đứa cháu tội nghiệp của ông, cháu ngoan của ông!"

    " Ông cứ yên tâm, từ nay về sau cháu cũng là cháu gái của ông mà!" Gia Nam bước lên ngồi xuông bên giường nói.

    Từ đó về sau Gia Nam dựa vào số tiền lương ít ỏi của mình để nuôi một nhà ba khẩu. Cuộc sống tuy vẫn nghèo khổ như trước nhưng Tuấn Kiệt thông minh ngoan ngoãn, ông cụ hiền từ, cộng thêm Gia Nam chăm chỉ ôn hòa nên không khí trong gia đình lúc nào cũng thuận hòa êm ấm, không ngớt tiếng cười. Lý Gia Nam buổi sáng đi dạy sớm, làm tinh tươm mọi việc trong nhà, rồi dẫn Đinh Tuấn Kiệt cùng đến trường. Cô dạy ở lớp nào lại cho Đinh Tuấn Kiệt ngồi cuối lớp đó, để nó chơi một mình. Buổi trưa lại vội vàng về nhà nấu cơm, chiều lại đến trường dạy học.

    Tính toán sắp xếp như vậy, để cô vừa có thể chăm sóc tốt cho ông, vừa có thể trông nom được Đinh Tuấn Kiệt - một đứa trẻ đang trong thời kỳ hiếu động. Những dịp cuối tuần hoặc ngày nghỉ cô mới có thời gian ở bên hai ông cháu nhiều hơn.
    Mỗi khi có mặt trời, cô lại đưa ông ra ngoài tắm nắng. Ông cụ cảm động lắm, bảo từ khi con trai mất ông chưa một lần được nhìn thấy mặt trời. Ánh nắng chiếu vào khiến mặt ông hồng hào hẳn lên, Tiểu Kiệt ngồi bên cạnh nghe ông kể chuyện cách mạng ngày xưa, những câu chuyện mà có nghe hàng trăm lần cũng không chán. Trong bếp Gia Nam nhanh nhẹn nấu cơm, mùi thơm bay ra tận bên ngoài. Đinh Tuấn Kiệt sẽ chạy vào bếp, giật giật váy Gia Nam thỏ thẻ nũng nịu " chị chị, cho em nếm thử trước đi" Gia Nam khẽ cười và thỏa mãn ngay yêu cầu nhỏ của nó.

    Những ngày đó, tuy cuộc sống không phải giàu có sung túc nhưng hạnh phúc tràn trề như dòng sông nhỏ ven thị trấn - đầy ắp ấm áp mà mát mẻ.

    Khoảnh khắc hạnh phúc nhất thời niên thiếu của Đinh Tuấn Kiệt chính là lúc được chị Gia Nam dẫn đi chơi ở khe suối nhỏ, ấn tượng trong lần đi chơi đó mãi mãi in dấu trong trái tim nhỏ bé của Đinh Tuấn Kiệt. Đó là một ngày mùa hạ, toàn trường tổ chứ thi cuối kỳ để chuẩn bị nghỉ hè. Như thường lệ Gia Nam dẫn Đinh Tuấn Kiệt cùng đi coi thi, đề thi phát xong khoảng 10 phút, bỗng Đinh Tuấn Kiệt giơ tay đề nghị phát cho nó một đề thi. Lúc đó họ đang coi thi học sinh lớp 2, vừa may trên tay Gia Nam thừa đúng một đề thi, trong lòng nghĩ trẻ con đều thích vẽ lung tung, vì thế cô cố ý lườm nó một cái nhưng vẫn đưa đề thi trong tay cho nó, để nó ngồi vẽ cho hết giờ.

    Lúc ấy Đinh Tuấn Kiệt vừa tròn năm tuổi. Nhưng kết quả bài thi khiến Gia Nam phải giật mình. Khi chấm bào Gia Nam phát hiện một bài thi chữ viết ngả nghiêng nhưng trả lời chính xác, vừa nhìn tên cô kinh ngạc trợn tròn mắt - là Tiểu Kiệt của cô!

    Đứa trẻ gầy còn này làm một bài thi to gần bằng cơ thể nó, so với những đứa trẻ lớn hơn nó ba tuổi, điểm thi của nó xếp thứ hai toàn lớp.

    Điều này khiến Gia Nam nghĩ ngay rằng đứa trẻ thông minh này sẽ là niềm hy vọng của cả thị trấn. Cô hạ quyết tâm phải nuôi dạy mầm non này thật tốt.

    Để thưởng cho Đinh Tuấn Kiệt, ngày nghỉ hè đầu tiên Gia Nam dẫn Đinh Tuấn Kiệt vào khe suối chơi. Đến đây nó có thể chơi đùa trong dòng nước mát, có thể nghịch bọt nước cùng chị, có thể ăn thịt cua tươi, có thể thưởng thức mùi vị của cơm nấu bằng ống tre - loại cơm mà từ bé nó chưa bao giờ được thưởng thức! Nó vui sướng đùa nghị, kể từ khi bố mẹ qua đời đây là lần đầu tiên nó cảm nhận được sâu sắc thế nào là sự bao bọc.

    Hôm đó Đinh Tuấn Kiệt vô cùng cảm động, thiếu chút nữa nó đã gọi cô gái đang nấu cơm bằng ống tre bên bờ suốit - Lý Gia Nam là mẹ! Chị ngồi đó, những giọt nước lấp lánh trên trán, khuôn mặt thánh thiện đẹp tựa khuôn mặt của mẹ, nụ cười hiền dịu cũng rất giống mẹ, lại nấu cơm cho mình ăn, cho mình được ăn no, vậy không là mẹ thì là ai. Chỉ có mẹ mới có thể cho mình nhiều thứ đến t hế.

    " Mẹ!" Đinh Tuấn Kiệt gọi thầm trong lòng, bỗng giật mình nhớ ra chị là người chị tốt nhất trên đời. Thấy Gia Nam quay lại cừơi với mình, Đinh Tuấn Kiệt ngượng nghịu cúi đầu xuống dòng nước mát trong tiếp tục chơi đùa. Sau này, ngày nào Đinh Tuấn Kiệt cũng mong chờ được cùng chị đến khe suối kỳ dịu đó.

    Điều Gia Nam lo lắng nhất lúc này là với kết quả xuất chúng của Đinh Tuấn Kiệt trong kỳ thi học sinh lớp 2 vừa qua, Gia Nam ý thức được là cô phải có trách nhiệm mở mang kiến thức cho Đinh Tuấn Kiệt, phải cho nó đi học. Nhưng đồng thời cô cũng hiểu với đồng lương ít ỏi 10 tệ mỗi tháng của mình thật khó mà nuôi nổi một đứa trẻ ăn học.

    Bằng giá nào cũng phải cho Tiểu Kiệt đi học, tự mình dạy ư, cấp tiểu học còn được, nhưng còn lên trung học và trên nữa thì sao, cần phải nghĩ cách giả quyết.

    Gia Nam càng tiết kiệm hơn trước, cô cần phải dành dụm đủ tiền để nuôi Đinh Tuấn Kiệt ăn học.

    Những năm đó, người dân trong thôn thường thấy cảnh một cô gái trẻ dắt theo một đứa bé đi khắp các nẻo đường ngõ ngách trong thị trấn để lượm nhặt đồng nát phế liệu.Trên khuôn mặt hai người lúc nào cũng tràn trề hy vọng, một thì hồn nhiên ngây thơ, một thì hiền lành đôn hậu. Cảnh đó như dự báo một tương lai hai người sẽ gắn bó với nhau như hình với bóng...


    1. MỐI TÌNH ĐẦU CỦA CHỊ ( PHẦN 1)

    Trời tối rồi lại sáng, Đinh Tuấn Kiệt hoàn toàn không biết, anh ngồi đó bất động đã bao lâu. Anh tin Gia Nam vẫn chưa đi, anh chăm chú nhìn nhưng chẳng thấy hình bóng thân thương quen thuộc của cô đâu.

    Tại sao Gia Nam lại có thể rời xa tôi?

    Linh hồn Gia Nam chắc vẫn còn quanh quẩn bên tôi.

    Nếu không có cô ấy, nếu cô ấy không làm lụng vất vả thì mình làm sao có ngày nay...

  • adminA

    Đinh Tuấn Kiệt còn nhớ lúc nhỏ anh đã từng cùng chị Gia Nam ngồi xe một tiếng lên huyện gặp bố chị. Chuyến đi đó để lại một ấn tượng khó quên trong suốt cuộc đời Đinh Tuấn Kiệt. Cụ thể Gia Nam nói những gì với bố chị, Đinh Tuấn Kiệt không nhớ lắm, nhưng sau đó chị và anh bị đuổi ra khỏi nhà. Đi khỏi cái cổng màu đỏ vẫn còn nghe tiếng ông già hung dữ đó chửi vọng ra: " tao không có đứa con gái như mày." Tuấn Kiệt đã bị chị Gia Nam lôi đi sềnh sệch, trên tay vẫn còn run run nắm chặt chiếc kẹo hoa quả mà mẹ Gia Nam cho.

    Đinh Tuấn Kiệt liếc trộm nhìn chị, nét mặt không biểu hiện gì, ánh mắt vẫn bình tĩnh không hề biến sắc. Đinh Tuấn Kiệt không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng nó rất ngoan ngoãn và không nói gì thêm.

    Lần đó Đinh Tuấn Kiệt và chị phải đi bộ năm tiếng đồng hồ để về nhà. Trên đuờng trở về vừa đói vừa mệt, hai hàm răng cắn chặt vào nhau cho đỡ mêth, không còn cách nào khác đành lôi chiếc kẹo hoa quả từ trong túi ra. Đó là một ngày đáng nhớ trong cuộc đời Đinh Tuấn Kiệt, vì đó là lần đầu tiên nó thấy chị khóc.

    Đinh Tuấn Kiệt để kẹo vào lòng bàn tay, liến một cách ngon lành, thấy thế Gia Nam đột nhiên ngồi xuống hỏi.

    " Kẹo có ngon không?"

    Đinh Tuấn Kiệt lập tức gật gật đầu vẻ rất thỏa mãn.

    Nó thấy chị Gia Nam khóc.

    Trước đây lúc nào chị cũng cười, khi chị cười để lộ ra hàm răng trắng muốt rất xinh. Nhưng bây giờ mắt chị nhòa lệ, chị ôm Đinh Tuấn Kiệt vào lòng nghẹn ngào nói:

    " Sau này chắc em sẽ chẳng bao giờ được ăn kẹo nữa!"

    Sau đó chị lau khô nước mắt, nghiêm nghị nói với Đinh Tuấn Kiệt: " Chị muốn em được đi hoc, học lên đại học cơ!"

    Đinh Tuấn Kiệt vui mừng nhảy cẫng lên, một đứa trẻ như nó làm sao có thể hiểu được để nó đi học chị Gia Nam sẽ phải vất vả thế nào.

    Cuối cùng Gia Nam phải cõng Đinh Tuấn Kiệt về nhà, vì một đứa trẻ sáu tuổi quả thực không thể đi bộ xa như vậy. Khi họ vội vàng về được đến nhà đã là 8h tối, ngoài trời tối đen, Gia Nam mệt rã rời như muốn khụyu xuống, mà đứa trẻ trên lưng vẫn ngủ ngon lành.

    Sau lần đó Gia Nam không một lần bước chân vào nhà họ Lý, chỉ có bà mẹ nhân hậu cứ đến Tết lại vụng trộm mang cho con khi thì giỏ trứng gà khi thì liễn mỡ lợn. Gia Nam một mình cáng đáng kiếm tiền nuôi ba người, để có tiền đóng học phí cho Đinh Tuấn Kiệt, ở trường cô nhân dạy thêm mấy lớp. Thông cảm cho hoàn cảnh của Gia Nam, tháng nào nhà trường cũng phát lương sớm cho cô, bởi họ cũng muốn giúp cô giải quyết phàn nào khó khăn trong cuộc sống.

    Đinh Tuấn Kiệt vào lớp 1, Gia Nam thức cả đêm để khâu cặp sách mới cho nó, nhưng cô không hề mệt mỏi mà ngược lại còn thấy vô cùng sung sướng và mãn nguyện.

    Đinh Tuấn Kiệt ngày càng có da có thịt, ông cũng khỏe hẳn ra và hết đau lưng. Còn Gia Nam thì ngày một gầy đi. Mỗi bữa cơm cô đều nói: " Cháu ăn no rồi, ông và em ăn nhiều vào nhé!" Cô làm lụng quần quật cả ngày, tối đến lại luôn là người đi ngủ sau cùng. Đinh Tuấn Kiệt thường tỉnh dậy lúc nữa đêm để đi tiểu, nó vẫn thấy dưới ánh đèn dầu vàng ệch, chị Gia Nam đang cố gắng khâu thuê quần áo cho người khác để có tiền dành dụm cho mình học trung học.

    Đinh Tuấn Kiệt biết trước đây chị là một cô gái xinh đẹp, mà giờ đây trông gầy gò vàng võ. Khuôn mặt chị ngày trước bầu bĩnh trắng trẻo, còn bây giờ đen sạm, ngày trước đôi bàn tay của chị rất đẹp lại rất thơm, còn nay thì toàn dầu mỡ lại sần sùi thô ráp...chị đã thay đổi rồi.

    Trong chương trình lớp 6 Đinh Tuấn Kiệt biết được cụm từ "thanh xuân". Thanh xuân là mùa của các loài hoa, thanh xuân là tuổi trẻ, là tươi đẹp, thanh xuân chính là mùa xuân của tuổi trẻ!

    Còn chị nhà mình thì sao, chị mới 27 tuổi. Bảy năm qua chị đã bỏ ra biết bao công sức cho cái gia đình này? Vì sao mà tuổi xuân của chị không còn nữa? Tuổi xuân tươi trẻ của chị đâu rồi? Đinh Tuấn Kiệt - một đứa trẻ mới 11 tuổi nhưng sớm trưởng thành hỏi chị:

    " Chị ơi, khi nào chị tìm anh rể cho em?" Khiến Gia Nam không khỏi giật mình, thằng quỷ nhỏ này cái gì cũng biết. Hết giật mình, cô nhìn ánh đèn trầm tư suy nghĩ, có lẽ đã đến lúc mình nên lập gia đình rồi.

    " Đợi em tốt nghiệp tiểu học chị sẽ suy nghĩ." Sự quan tâm chân tình đó của Đinh Tuấn Kiệt lại một lần nữa khiến Gia Nam vô cùng xúc động, cô ôm Đinh Tuấn Kiệt vào lòng âu yếm xoa đầu nó.

    Sự ghét bỏ của người cha, sự không đồng tình của người thân, những ánh mắt thiếu thiện ý của người trong thị trấn những năm qua bỗng chốc tan biến hết. Đứa trẻ do tự tay mình nuôi dạy đã biết quan tâm đến mình, vậy còn gì quan trọng hơn, mọi đau khổ đều trở nên ngọt ngào.
    Mấy năm sau, Đinh Tuấn Kiệt tốt nghiệp tiểu học với thành tích xuất sắc, trúng tuyển vào trường điểm trên huyện. Toàn thị trấn chỉ có hai học sinh thi đỗ, trong đó Đinh Tuấn Kiệt là người đứng đầu với thành tích đạt loại ưu, chuyện trúng tuyển vào trường điểm là điều đương nhiên.

    Hôm đó là ngày vui nhất của Lý Gia Nam trong suốt sáu năm qua, cô dùng hẳn nửa tháng lương để làm một bữa thịnh soạn mừng Đinh Tuấn Kiệt đỗ vào trung học, cũng coi như bữa cơm tiễn em lên trường, sau này mỗi tuần nó chỉ về nhà một lần.

    Tiểu Kiệt lần đầu tien phải sống xa nhà, nó phải sống một mình trong trường nội trú để theo học trung học, Gia Nam cảm thấy không yên tâm cứ dặn đi dặn lại nó đủ điều. Đêm đó cô ôm đứa em trai do chính mình nuôi dạy đi ngủ, hai chị em nói chuyện gần hết đêm, những lời dặn dò thủ thỉ của chị khiến Đinh Tuấn Kiệt rơm rớm nước mắt.

    Hôm sau Gia Nam tay xách mấy túi đồ to đùng, tự mình đưa Tuấn Kiệt đến trường nhập học.

    Xe cộ trên huyện nhiều và tấp nập hơn ở thị trấn, Gia Nam vừa vội vàng dắt tay Đinh Tuấn Kiệt kéo qua đường vừa không ngừng dặn đi dặn lại nó sau này phải cẩn thận.

    Khi vừa đặt chân đến cổng trường trung học, Đinh Tuấn Kiệt thầm hứa trong lòng mình phải cố gắng học cho thật tốt. Nhưng một lại sau, nó lại làm một việc ngu xuẩn khiến nó hối hận cả đời.

    Các bạn học sinh trên huyện giàu hơn học sinh dưới thị trấn rất nhiều, họ mặc quần áo mới, có bố mẹ đưa đến nhập học bằng xe hơi, thậm chí có đứa còn có cả xe riêng đưa đón.

    Nhìn bộ quần áo nhà quê mình đang mặc, lại ngước nhìn chị Gia Nam khuôn mặt rạng ngời - chị ấy còn nhà quê hơn mình!

    Trong lòng Đinh Tuấn Kiệt có vẻ hơi khó chịu, nó cúi đầu đi thẳng lên phía trước, nó nghĩ thật xấu hổ, thật mất mặt. Nó thậm chí còn muốn giật tay ra khỏi bàn tay của chị Gia Nam, nhất là khi thấy chị đi đôi giày cỏ, nó giả vờ không quen chị.

    Mất mặc quá! Nhìn là biết ngay người nhà quê! Nó cảm giác như mọi ánh mắt đang đổ dồn vào nó, mặt nó đỏ như gấc.

    Chính những suy nghĩ và hành động đó đã khiến Đinh Tuấn Kiệt sau này tự xỉ vả mình không biết bao nhiêu lần.

    Nhưng khi cùng các bậc phụ huynh khác đến văn phòng xếp hàng chờ nộp học phí, nhìn người chị thân thương của mình trên tay cầm một xấp tiền lẻ, Đinh Tuấn Kiệt như muốn bật khóc. Khi các bậc phụ huynh khác trên tay là một tờ tiền rất to, thì trên tay chị là những đồng tiền giấy, hai xu, năm xu, nhàu nát cũ kỹ, trên mỗi đồng tiền còn in dấu mồ hôi nước mắt của chị. Rõ ràng là số học phí này phải gom nhặt chắt bóp rất khó khăn mới có được.

    " Ôi dào! Không thể đổi thành tiền chẵn được à? Như vậy làm sao tôi đếm được?" Thầy giáo chủ nhiệm lớp nhăn mặt nhíu mày tỏ vẻ không hài lòng. "Dạ, dạ, thưa thầy! Thật xin lỗi thầy ạ! Lần sau nhất định sẽ đổi ạ..."

    Chị phải cúi đầu, khom người nói những lời dễ nghe trước mặt thầy thì mới qua được cửa này, khiến các bậc phụ huynh xung quanh được một mẻ cười.

    Khi đó Đinh Tuấn Kiệt đang ngồi trên chiếc ghế dài cạnh văn phòng nước mắt lưng tròng. Nó mấy lần định đứng dậy gào thật to: " Các người có biết, chị ấy là con gái của huyện trưởng đó!" nhưng đã kìm lại được.

    Nó nắm chắc nắm đấm nhỏ của mình, nó hiểu đôi giầy mới nó đang đi tiêu mất không biết bao đêm thức trắng của chị...nó thấy mình thật bất hiếu. Khi đưa Gia Nam ra cổng, Đinh Tuấn Kiệt một lần nữa đứng trước cổng trường trong lòng tự thề: Sáu năm sau, khi ra khỏi chỗ này mình phải là một sinh viên ưu tú! Gia Nam dùng một hào duy nhất còn lại để mua cho Đinh Tuấn Kiệt một cân táo, sau đó nhắc lại một lần nữa những lời dặn dò đã nói hàng trăm lần rồi mới đi bộ về nhà.

    Đinh Tuấn Kiệt nhìn theo dáng của người chị thân yêu, người còn gần hơn cả mẹ đẻ khuất dần trong đám đông, bất giác không cầm được nước mắt, nó bật khóc nức nở.

    Bao nhọc nhằn vất vả Tiểu Kiệt mới vào được trung học, gánh nặng trên vai Gia Nam càng nặng thêm. Ban ngày cô lao vào kiếm tiền, cố gắng để dành thêm một ít, đêm đến đặt lưng xuống giường, bất chợt nhìn xuống đôi tay khô ráp, cô giật mình nghĩ đến nhan sắc tuổi trẻ của mình đã âm thầm tàn phai trong ngôi nhà này. Lẽ nào mình phải sống độc than cả đời? Ông vẫn thường xuyên khuyên cô, nhân lúc còn trẻ, nhanh chóng nghĩ đến chuyện đại sự của đời người, nếu không sẽ lỡ mất.

    Thực ra nếu dựa vào nhan sắc, phẩm hạnh, gia thế mấy năm trước của Gia Nam, những chàng trai theo đuổi cô đếm không xuể. Chỉ vì sau này nhận nuôi hai ông cháu, liệu có ai bằng lòng nuôi không hai người ăn theo ấy? Một vài người có ý theo đuổi nhưng xũng chỉ được vài ngày là bị gia đình ngăn cản. Chuyện hôn nhân của cô vì thế cứ lầm lũi qua đi.
    Trước đây Gia Nam còn trẻ, chưa vội nghĩ đến chuyện này, cô cho rằng mấy anh chàng đó ngay cả chí đàn ông, sự hoài bão cũng không có thì lấy họ - những người cô coi khinh, để làm gì kia chứ? Dần dần, tuổi xuân trôi qua, người theo đuổi cũng ít đi, Gia Nam thậm chí còn có ý định cả đời này sẽ không kết hôn nữa. Cô đâu ngờ, khi Đinh Tuấn Kiệt học lớp 8 và mình đã tròn 30 tuổi lại vẫn có một " mối tình đầu" khó quên.

    Hôm đó Gia Nam ra bờ sông giặt quần áo, cô giặt ba tiếng đồng hồ mới xong thùng quần áo của cả nhà. Khi đó đúng hạ tuần tháng Năm, chuẩn bị vào hè nên mặt trời cũng đã bắt đầu chói chang, đến gần trưa thì nắng càng gắt. Gia Nam tay ngâm dưới nước, mặt bị ánh nắng rọi vào, mồ hôi chảy ròng ròng. Gia Nam chỉ nghĩ giặt mau mau về nhà, cô đâu biết có một đôi mắt đang dõi nhìn cô từ phía sau, đôi mắt ấy đã để ý cô từ rất lâu rồi. Nước sông trong tận đáy, những bông hoa nước tròn trịa trắng xóa, bắn tóe lên theo từng động tác của cô, chúng bắn lên chiếc áo vải hoa màu xanh lam cô đang mặc, lại bắn lên chiếc dây màu đỏ tết hình con bướm buộc trên hai bím tóc cô, bắn vào mắt cô, cô duyên dáng đưa tay áo lên lau. Ánh nắng chiếu xuống mặt sông lấp lánh, ánh nắng chiếu lên người cô cũng lấp lánh ánh vàng. Trong con mắt của họa sĩ Hà Thanh,người con gái đang giặt quần áo bên bờ sông giống như một nàng tiên nữ như đang ngồi soi bóng trên mặt nước.

    Gia Nam khi đó tuy đã 30 tuổi, nhưng so thân hình bé nhỏ nên vẫn còn rất mềm mại uyển chuyển, khuôn mặt vốn đã rất thanh tú, thêm vào đó là động tác giặt quần áo nhanh nhẹn thành thục, khiến Hà Thanh thầm ví cô với con chim yến xanh còn sót lại trong một ngày tràn ngập ánh nắng. Anh vốn định đến để vẽ dòng sông tười đẹp bên thị trấn nhỏ này, nhưng thật không ngờ lại bắt gặp cảnh thiếu nữ thôn dã giặt quần áo bên sông! Hà Thanh đã vẽ Gia Nam vào trong tranh của mình.

    Gia Nam không hề biết cô đã vô tình trở thành người mẫu cho bức tranh của người đàn ông đang ở sau lưng cô. Khi cô vừa giặt xong, ôm thùng quần áo chuẩn bị đứng lên đi về, nhưng do ngồi xổm quá lâu lại đứng lên đột ngột khiến máu chưa kịp lưu thông lên não. Đột nhiên cô tối sầm mặt mũi rồi ngã nhào xuống sông.

    Hà Thanh thấy cô gái chuẩn bị đứng dậy đi về phía mình, đột ngột lại thấy cô chới với về phía sau. Anh còn chưa kịp nghĩ xem là chuyện gì thì lại nghe một tiếng "ùm" rất to như có vật gì rơi xuống nước.

    Nhận thấy có người bị ngã xuống nước, Hà Thanh không kịp nghĩ nhiều, cởi vội áo ngoài rôi ba chân bốn cẳng nhào tới nhảy xuống dòng sông.

    Nước sông không lạnh cũng không sâu nên việc cứu cô gái kia không có gì khó khăn.

    Lý Gia Nam sau khi bị rơi xuống nước vẫn còn rất tỉnh táo, cô tự trách mình lúc nhỏ quá sợ nước. Cô đang vùng vẫy dưới dòng nước, bỗng thấy có người kéo mình, cô vô cùng hoang mang sợ hãi, lập tức dùng hết sức để thoát khỏi bàn tay ấy, thì nghe bên tai có một giọng nói cương quyết vang lên:

    " Đừng động đây! Đông đậy nữa cả hai chúng ta sẽ cùng chết! Hãu tin tôi, tôi đang cứu cô!"

    Câu nói ấy ngay lập tức phát huy tác dụng - cả đời Gia Nam không quên câu nói lúc ấy. Nó vang lên vào đúng lúc cô tuyệt vọng nhất. Những ngày sau đó Gia Nam vẫn thường mơ thấy cô đang ngập trong làn sóng nước.

    Sóng nước tình yêu!

    Những ngày tiếp theo, cứ mỗi lần nghĩ đến giọng nói rõ ràng, rành mạch đó tim cô lại run lên, cô thực sự đã bị Hà Thanh hút hồn. Hà Thanh- một chàng trai khí khái bộc trực.

    Đưa được Gia Nam lên bờ, hai người nằm vật ra bên bờ sông. Một lúc lâu sau Gia Nam mới nhận ra quần áo của mình đã ướt hết, khi đó là mùa hè nên cô mặc áo khá mỏng, trong tâm tưởng của cô " nam nữ thụ thụ bất thân" khiến cô đỏ bừng mặt. Hà Thanh chỉ liếc nhìn những chỗ nhạy cảm trên thân thể cô rồi đứng dậy nhặt áo của mình đưa cho Gia Nam, còn mình thì quay mặt đi. Cử chỉ này càng khiến Gia Nam đỏ mặt, tim đập nhanh hơn.

    Đã ngần này tuổi rồi, nhưng chưa bao giờ cô để cho người đàn ông nào nhìn thấy thân thể mình, mà bản thân cô cũng chưa từng thấy cơ thể của người đàn ông trưởng thành. Điều này khiến cô vừa khó xử vừa xấu hổ. Hà Thanh quay người đi, cầm khung tranh lên, ngắm nhìn người con gái đang thành hình trong tranh, thầm nghĩ anh không chỉ vẽ em vào tranh mà sẽ phải khắc em vào trong tim.

    Lúc này ở nhà, ông nội của Đinh Tuấn Kiệt đang lo lắng đợi, không hiểu sao Gia Nam đi gặt quần áo mà mãi không thấy về thì bỗng thấy Gia Nam ướt như chuột lột đi về. Người thanh niên hộ tống sau lưng trông cũng thảm hại không hơn. Nghe Gia Nam kể tỉ mỉ chuyện vừa rồi, ông già nhìn vị anh hùng cứu mỹ nhân đó suy xét một hồi. Theo kinh nghiệm cuộc đời mách bảo, ông cười vui sướng trong lòng: Chắc chắn sẽ có chuyện xảy ra.

  • adminA

    29. MỐI TÌNH ĐẦU CỦA CHỊ ( PHẦN 2)

    Quả nhiên không ngoài dự đoán của ông, họa sĩ Hà Thanh sau năm lần bảy lượt mượn cớ gặp Gia Nam, đã có thể quang minh chính đại mà đến. Khi đến còn rất thẳng thắn: " Cháu đến tìm Gia Nam"

    Năm đó Hà Thanh 32 tuổi, là sinh viên tốt nghiệp trường Mỹ Thuật Tứ Xuyên. Lần này anh đến thị trấn nhỏ để vẽ phong cảnh thật, nhưng vẽ nửa năm rồi mà không muốn đi. Sau khi biết gia cảnh của Gia Nam, anh không những đồng tình mà còn không hề có ý định xa lánh.

    Khi cụ già kể cho anh nghe cảnh ngộ mấy năm vuằ qua, chuyện Gia Nam một mình làm lụng nuôi dưỡng một già một trẻ,ánh mắt của Hà Thanh đầy vẻ thông cảm và xúc đông khiến ông cụ yên lòng. Ông rất hài lòng với người thanh niên này.

    CÒn Gia Nam thì sao? Lý Gia Nam vồn chẳng còn hy vọng gì về chuyện hôn nhân, vậy mà giờ đây lại xuất hiện một chàng trai tốt như thế,thương cô, yêu cô, không ghét bỏ cô, còn giúp cô nuôi dưỡng một già một trẻ nữa. Người tốt như thế vậy cô còn cần gì hơn nữa? Mỗi lần ông ngỏ ý muốn hỏi cô về chuyện này, Gia Nam lại đỏ mặt, cúi đầu lí nhí trả lời cháu thì nghe theo ông thôi.

    Đinh Tuấn Kiệt sau khi thi cuôi skỳ xong, vừa trở về nhà đã bồn chồn về sự thay đổi này: " tại sao lại có anh giai ngày nào cũng đến nhà mình nhỉ?" Lúc đầu Đinh Tuấn Kiệt thấy anh chàng này rất đáng nghi, vì ngày trước cũng có anh chàng theo đuổi chị Gia Nam, nhưng chưa đâu vào đâu đã bỏ cuộc. Nhưng sau nửa tháng quan sát anh ta, thấy anh này đổi xử với chị và gia đình đều tốt, có vẻ anh ta khác hẳn với những anh chàng trước đây. Vì thế Đinh Tuấn Kiệt mới không cảnh giác nữa, thân mật gọi là anh. Thêm vào đó, Hà Thanh là người học rộng hiểu hiểu, những câu chuyện anh kể cho Đinh Tuấn Kiệt đều vô cùng hấp dẫn mới lại, chẳng mấy chốc đã khiến Đinh Tuấn Kiệt quý mến vị anh rể tương lai này.

    Được Hà Thanh giúp đỡ thêm, bữa ăn của gia đình nhà họ Đinh đã cải thiện rất nhiều. Gánh nặng của Gia Nam cũng giảm bớt không ít. Nhà họ Đinh lúc nào cũng đầy ắp tiếng cười, tràn đầy hạnh phúc, hàng xóm nhìn thấy cảnh đó đều mừng thầm cho gia đình họ, đúng là ở hiền gặp lành.

    Hà Thanh đến, Đinh Tuấn Kiệt mới được ăn một bát mỳ bò thơm phức - điều mà nó hằng mong ước từ lâu. Có Hà Thanh, Đinh Tuấn Kiệt đầu tiên được thưởng thức bánh Trung Thu mà trước đây nó chỉ được nghe trong truyền thuyết. Có Hà Thanh chị nó cũng cười nhiều hơn, số lần ông được đưa ra ngoài tắm nắng cũng nhiều lên. Họ càng gắn kết với nhau, càng giống gia đình hơn.

    Đinh Tuấn Kiệt ngày nào cũng vui mừng nhảy chân sáo, nhật ký kỳ nghỉ hè thật thú vị.

    Một tối trước khai giảng hai ngày, chị đang khâu giày mới cho Đinh Tuấn Kiệt, còn Đinh Tuấn Kiệt thì nằm dài trên giường, híp mắt vừa cười vừa ngắm nhìn chị mình càng ngày càng trẻ đẹp

    Bức tranh cả nhà hạnh phúc Hà Thanh vẽ được treo trên bức tường đối diện , trong tranh : ông, chị và mình đều cười rất vui vẻ, đúng là cảnh một gia đình đầm ấm. Ống nước đã bị hỏng mấy năm trong bếp cũng đã được sửa chữa,nước trong ang ngày nào cũng tràn trề, anh Hà Thanh nói sẽ cố gắng mua một cái tivi để cả nhà cùng xem, mở mang tầm nhìn và thấy được ưu thế của việc hiện đại hóa! Nhìn những sự thay đổi đó, Đinh Tuấn Kiệt trong lòng vô cùng vui sướng, bất giác cười một mình.

    " Tiểu quỷ đang cười gì thế?" Gia Nam bỗng ngẩng đầy, thấy Đinh Tuấn Kiệt cười một mình.

    " Không có gì, em cười chị càng ngày càng xinh!" Đinh Tuấn Kiệt tinh nghịch trêu chị: " Thằng tiểu quỷ!" Gia Nam liếc nó một cái, cúi đầu đưa răng cắn sợi chỉ, cũng không nhịn được cười.

    " Chị ơi, chị và anh Hà Thanh sắp lấy nhau phải không?" Đinh Tuấn Kiệt vui mừng hỏi.

    " Lấy cái đầu em ấy, trẻ con thì biết gì?" Gia Nam đưa tay gõ lên đầu nó.

    " Ái dà!" Đinh Tuấn Kiệt giả vờ kêu to, rồi gào lên: " Sao không biết, chị thích anh, anh thích chị mà." Đinh Tuấn Kiệt nằm trên giường vừa vỗ tay vừa đạp chân gào to.

    Gia Nam ngượng nghịu bảo nó đừng gào nữa, nó càng gào to hơn, càng lúc càng vui vẻ. Đột nhiên ngoài cổng có người đi vào, đó là Hà Thanh.

    " Ai thích tôi vậy?" Hà Thanh từ ngoài cổng đã nghie thấy tiếng Đinh Tuấn Kiệt đang gào to vọng ra từ trong nhà, vừa bước chân vào cửa liền hỏi.
    " Không gì đâu! Ai mà thèm thích anh kia chứ?" Gia Nam mắng yêu.

    " Có đấy! Có đấy! Chị thích anh Hà, là chị thích!" Đinh Tuấn Kiệt thấy có người đồng tình với mình lại càng gào to, to đến mức khiến Gia Nam bối rôi, ngượng ngùng không dám ngẩng đầu lên nữa.

    Ông nội nằm trong phòng cũng sảng khoái cười theo.

    " Thế nhóc con có thích anh không?" Hà thanh vừa cười vừa đến bên Đinh Tuấn Kiệt vỗ vỗ vào ngực nó hỏi.

    "Thích" nó trả lời dứt khoát không cần suy nghĩ, như muốn tăng thêm độ tin tưởng, nó vừa nói vừa gật đầu khiến cả nhà cùng bật cười.

    " Gia Nam à, em đang làm gì thế?" Hà Thanh cười rồi ngẩng đầu nhìn Gia Nam âu yếm hỏi

    " Khâu giày ạ! Hai ngày nữa Tiểu Kiệt khai giảng rồi, nhưng đến một đôi giày tốt hơn một chút cũng không có. Hơn nữa không hiểu chân thằng nhỏ này là chân sắt hay sao ấy, cho dù nó có đi loại giày chắc thế nào thì cũng cahửng mấy chốc lại chật rách ngay được" Gia Nam vừa khẽ nói vừa đưa tay rút sợi chỉ, mắt nhìn Đinh Tuấn Kiệt tràn đầy tình yêu thương.

    " Trẻ con chân đang phát triển mà! Tiểu Kiệt lại đang tuổi ăn tuổi lớn, chân to nhanh cũng là chuyện bình thường thôi. Trời ạ! Anh bảo em đừng khâu nữa, chớ tự làm hỏng đôi mắt mình như vậy, để mai anh đi mua cho nó một đôi giày mới là xong thôi mà!"

    "Giày mới mua chắc gì đã tốt! Vừa đắt có khi lại không bền bằng giày do chính tay em làm." Gia Nam nói rồi đưa sợi chỉ vào mồm cắn, tiếng chỉ và răng mài vào nhau phát ra tiếng " ken két"

    " Đừng có ở đấy mà kiêu!Tiểu kiệt lại đây, em có muốn đôi giày mới không?" Hà Thanh nhấc bổng Đinh Tuấn Kiệt lên và hỏi.

    " Dạ có! Em muốn có một đôi giày thể thao!" Nghĩ một lúc mới nói tiếp:" Nhưng em cũng muốn cả giày chị làm nữa."

    " Thế em không sợ chị bị hỏng mắt à?"

    Tưởng nói như vậy, Đinh Tuấn Kiệt sẽ cảm thấy áy náy, nào ngờ hành động của bọn trẻ thật khó đoán trước. Chỉ thấy Đinh Tuấn Kiệt nghiêng nghiêng cái đầu, nghĩ một hồi, đột nhiên nó lại bắt đầu hét to :" Anh Hà Thanh thích chị em..."

    Hà Thanh ngẩn người ra một lúc, hành động ngoài dự kiến của nó khiến cả nhà cùng cười mắng nó là đồ quỷ sứ. Đinh Tuấn Kiệt nhảy xuống khỏi giường, vừa hét vừa chạy ra ngoài đi chơi.

    Tiếng gào từ ngoài ngõ vọng vào:" Anh Hà Thanh thihchs chị em!" Trong buổi tối yên tĩnh tiếng gào của nó vang vọng khắp cái thị trấn nhỏ.

    Hà Thanh nhìn Gia Nam đắm đuổi, khiến cô càng đỏ mặt, anh đưa tay nắm lấy tay cô, anh nắm chặt bàn tay thô ráp của cô trong tay rồi gợi ý:" Chúng mình đi dạo đi, được không em?"

    Lý Gia Nam chỉ khẽ gật đầu không nói gì, cũng không tỏ ý phản đối.

    Mặt trăng e ấp như cô gái mới lơn, e thẹn ló ra trên bầu trời xanh thăm thẳm. Ánh trăng mờ bao phủ lên toàn thị trấn nhỏ, dịu dàng che chở cho đôi tình nhân đang đứng trong bóng cây.

    Ngày đầu tiên của năm học mới, Đinh Tuấn Kiệt được đi một đôi giày thể thao mới đúng như ý nguyện do Hà Thanh mua cho, đôi giày được lau chùi láng bóng, nó vui sướng khi nghe tiếng kêu phát ra từ đôi giày mỗi khi nó bước chân.

    Một lần trong tiết văn học lớp 9 Đinh Tuấn Kiệt vô tình gây chuyên xấu, đó là lần đầu tiên nó bị nhà trường yêu cầu mời phụ huynh. Đinh Tuấn Kiệt sợ chị sẽ nổi giận , nên đã lén nhờ anh Hà Thanh thay chị đi gặp thầy giáo. Thành tích xuất sắc trong học tập của Tuấn Kiệt, cộng với sự thông minh hiếu học của nó, sao lại phải mời phụ huynh đến? Hà Thanh đến trường nghe thầy giáo chủ nhiêm kể lại anh đã không nhịn được cười.

    Thì ra trong buổi học ngữ văn, thầy giáo hỏi tứ đại mỹ nhân thời xưa cảu Trung Quốc là nhưng ai. Cả lớp nhao nhao kể Điêu Thuyền, Vương CHiêu Quân, Tây Thi, nhưng còn người đẹp cuối cùng thì cả lớp không ai biết. Lúc đó đột nhiên Đinh Tuấn Kiệt nhớ ra một danh từ được nghe ở đâu đó" Thư Nhi Mỹ" - " Dễ chịu tức là đẹp" - quảng cáo băng vệ sinh. Nó nghĩ thầm có tên có chữ Mỹ thì người nhất định là phải đẹp rồi.

    Thế là không kịp suy nghĩ gì nhiều nó nói to" Thư Nhi Mỹ!"

    Lúc đó Đinh Tuấn Kiệt rất tự tin nên nói khá to, ba từ đó vang lên trong lớp học đang im phăng phắc. Bỗng cả lớp phá lên cười, cười như chưa bao giờ được cười, thầy giáo đứng trên bục giảng muốn nghiêm nghị mắng học sinh, nhưng cũng không kìm chế được bật cười theo. Thầy giáo cũng cười, thế là cả lớp lại càng cừơi to hơn, ồn ào như vỡ chợ. Đúng lúc ấy, một thầy giáo trong Ban Giám Hiệu đi ngang qua, thấy lớp học quá ồn áo. Thầy thông báo toàn trường tập trung để phê bình cảnh cáo. Nhân vật chính Đinh Tuấn Kiệt đương nhiên không thể thoát, nó bị phê bình, giáo huấn một trận nên thân, sau đó còn bị yêu cầu mời phụ huynh.
    Hà Thanh ngồi nghe thầy giáo chủ nhiệm kể lại đầu đuôi sự việc, tỏ ra chăm chú tiếp thu ý kiến của thầy giáo một cách nghiêm túc và thành khẩn, cam kết về nhà sẽ dạy bảo thêm.

    Nhưng khi dẫn Đinh Tuấn Kiệt ra khỏi cổng trường anh cũng không nhịn được cười.

    " ha, ha,ha...đúng là em! thằng quỷ nhỏ!"

    Anh vừa cười vừa vỗ vai Đinh Tuấn Kiệt, không hề tỏ ý mắng mỏ, anh cười ngặt nghẽo đến mức Đinh Tuấn Kiệt thấy vừa xấu hổ vừa nhục nhã, nó khóc tấm tức.

    Sau đó Hà Thanh dẫn Đinh Tuấn Kiệt đi ăn một bữa no nê, khi về nhà không hề đả động gì đến chuyện đó. Sau lần đó anh liên tục mang sách báo trong và ngoài nước cho Đinh Tuấn Kiệt đọc để nó có thể mở mang tri thức, nâng cao vốn hiểu biết trong cuộc sống. Điều này khiến Đinh Tuấn Kiệt càng thêm sùng bái, ngưỡng mộ Hà Thanh.

    Nếu như sau này Hà Thanh không bỏ rơi Gia Nam, nó nghĩ cả đời này nó sẽ quý anh, coi anh như thần tượng.


    1. EM CŨNG LÀ ĐÀN ÔNG

    Khi Đinh Tuấn Kiệt tốt nghiệp trung học phổ thông, chuẩn bị vào cấp ba, Lý Gia Nam đã tích góp được 5.000 tệ.

    Thời đó số tiền này không hề nhỏ, lại nằm trong tay một gia đình nghèo khổ như thế ở thị trấn này cũng thật khó tin. Nhưng đó là sự chuẩn bị cho Đinh Tuấn Kiệt học đại học của chị Gia Nam. Là những đồng tiền kiếm được từ mồ hôi nước mắt của Gia Nam, chị đã phải tính toán chi li, góp nhặt chắt bóp tròn mười năm mới có được.

    Lý Gia Nam có thói quen cất giấu đồ quý giá dưới chân giường, khoản tiền này cô còn quý hơn sinh mạng của mình, cho nên cô đem nó giấu dưới chân giường của ông, cô đào một cái hố cho tiền xuống đó rồi lấp đất lên. Thời gian đó Hà Thanh thường xuyên nhắc đến chuyện kết hôn.

    Gia Nam nghĩ Đinh Tuấn Kiệt còn nhỏ, cô muốn đợi nó lớn thêm chút nữa sẽ tính đến chuyện riêng của mình.

    Hà Thanh không muốn đợi thêm nữa. Vì chuyên này mà hai người đã mấy lần cãi nhau, người này trách người kia là ích kỷ. Cũng vì chuyên này mà hai người mấy ngày không nói chuyện với nhau, chỉ đến khi ông ra mặt giải hòa họ mới chịu làm lành. Nhưng h ai chữ kết hôn thì như trái bom nổ chậm chôn giấu trong lòng hai người, nó như điều kỵ húy mà cả hai không ai dám nhắc đến.

    Trong lúc nói chuyện, ông vô tình để lộ ra chuyện Gia Nam đã tích được 5.000 tệ chuẩn bị cho Đinh Tuấn Kiệt học đại học. Hà Thanh nghe kể vậy cười nói: " Bây giờ làm gì có ai để tiền ở trong nhà, họ đều đem tiền gửi vào ngân hàng rồi, vừa an toàn vừa tiện lợi, lại còn được trả lãi nữa

    " Lãi ngân hàng trả rất cao, nhà nào có trên một vạn tệ gửi tiết kiệm, mỗi tháng cũng có trăm tệ tiền lãi. Hà Thanh nói rất có lý, khiến cả ông và Gia Nam bán tín bán nghi.

    " Nếu gửi tiền vào ngân hàng, đến khi Tiểu Kiệt học đại học thì lo gì không đủ?" Hà Thanh nói chắc như đinh đóng cột.

    Hà Thanh thêm mắm thêm muối thuyết phục cả buổi chiều, cuối cùng Gia Nam gật đầu đồng ý để anh mang tiền lên ngân hàng trên huyện gửi. Nào ngờ Hà Thanh cầm tiền rồi đi luôn không quay về nữa. Gia Nam thật thà đôn hậu ra ra vào vào ngóng chờ, cô đứng ở đầu thị trấn ngóng ra con đường dẫn lên huyện. Lúc đầu cô còn lo Hà Thanh đã xảy ra chuyện gì hay gặp phải chuyện gì phiền phức. Cô vội vàng lên huyện tìm anh, nhưng trời đất bao la biết đi đâu mà tìm bây giờ?

    Nhìn Gia Nam ủ rũ, tuyệt vọng trở về nhà, ông Đinh thật không ngờ đã gặp phải kẻ lừa đảo, tức đến mức không nói được lời nào, suýt nữa ngất xỉu.

    Ông luôn mồm chửi: " Không phải là người nữa ! Tình cảm một năm qua bị nó coi không bằng 5.000 tệ đó sao?"

    Còn Gia Nam như một cái xác không hồn, trong lòng trống rỗng. Cô nấu cơm cho ông ăn như thường lệ, sau đó đi nghỉ sớm, vừa đặt lưng xuống giường nước mắt cứ thế tuôn trào ướt đẫm cả gối. Tình cảm xây đắp hơn một năm qua, gắn bó sâu nặng đến mức đã tính chuyện kết hôn, vậy mà chỉ vì 5.000 tệ - học phí của Đinh Tuấn Kiệt làm cho tiêu tan như mây khói.

    Tình yêu và học phí, thiếu một chút trong hai thứ đó đối với Gia Nam đều giống như xẻ thịt lột da cô, mỗi thứ đều là hy vọng, niềm tin, la chỗ dựa tinh thần của Gia Nam sau này. Bây giờ cả hai cùng tan biến mất, Hà Thanh! Sao anh ác vậy, sao anh nỡ làm chuyện đó với em?

    Trong nhạt nhòa nước mắt, cô ngẩng đầu nhìn bức tranh cả nhà hạnh phúc treo trên tường. Hạnh phúc ư? Lúc đó Hà Thanh muốn vẽ một bức tranh miêu tả cảnh hạnh phúc của gia đình cô, ai cũng nghĩ anh chính là ngôi sao may mắn, ngôi sao hạnh phúc rơi xuống gia đình cô. Cô còn nhớ , để lên tranh đẹp hơn cô đã cố ý chạy vào nhà chải đầu, trang điểm. Tiểu Kiệt cũng thay một bộ quần áo mới dành để ăn Tết. Trong tranh, ông cười móm mém nhưng đôn hậu, mình thì bẽn lẽn e thẹn, Tiểu Kiệt ngây thơ tự nhiên nhất, nó ngoác mồm cười như trong đời chưa gặp chuyện gì ưu phiền.

  • adminA

    Vẽ xong Hà Thanh còn tự tay làm một cái khung gỗ có kính rồi lồng bức tranh vào trong đó. Gia Nam đứng dậy hạ bức tranh xuống, tay phải lau nhẹ khung tranh, một giọt nước mắt của cô rơi xuống mặt kính, ngay lập tức biến thành một cục bụi lăn tròn.

    Gia Nam lẩm bẩm: " Bức tranh này vẽ khi nào? Treo bao lâu rồi mà đã phủ đầy bụi, có lẽ cũng đến hơn nửa năm rồi!"

    Trong trái tim Gia Nam vẫn còn in đậm hình ảnh Hà Thanh đang chú tâm vẽ tranh, lông mày anh nhíu lại rất đẹp lúc thì nhìn giá vẽ, khi lại nhìn lại mình, chỉ sợ vẽ khôn giống. Anh nhiệt tình chân thành, ai gặp cũng quý mến, trái tim anh tràn trề nhiệt huyết.

    Giờ đây, anh mang theo mối tình sâu nặng của hai người , mang theo sự gửi gắm của cả nhà, mang theo luôn hình ảnh tốt đẹp về mình mà anh dày công tạp dựng suốt một năm qua. Anh đã hèn hạ trốn chạy mất. Không hiểu gió đã cuốn những lời thề thốt của hai người trước đây đi đâu rồi, cô cũng không biết lúc đó gió thổi theo hướng nào nữa.

    Gia Nam càng nghĩ càng đau lòng, cô những định đập vỡ khung tranh, nghĩ đi nghĩ lại rồi nhẹ nhàng ôm nó vào lòng - Hà Thanh tuyệt đối không phải là người như vậy, mình phải tin anh ấy.

    Nhất định đã xảy ra chuyện,chắc chắn như vậy...Nước mắt lại tuôn trào.

    Đã bốn ngày trôi qua mà chẳng thấy tăm hơi Hà Thanh đâu.

    Lại một tuần trôi qua cũng chẳng nhận được tin tức gì của Hà Thanh.

    Nửa tháng nay, cứ chiều chiều Gia Nam lại ra đứng ở cổng ngóng người yêu về.

    Ông thì suốt ngày lảm nhảm, lúc thì chửi Hà Thanh là đồ trời đánh thánh vật, khi lại tự dối mình nói cậu ấy sẽ đem tiền trả lại. Cả tháng nay tinh thần Gia Nam hoảng loạn, cứ rảnh lúc nào cô lại chạy ra bến xe chờ Hà Thanh, tìm xem Hà Thanh có trở về trên chiếc xe nào không. Cô nhất quyết không bỏ cuộc, cho đến khi Đinh Tuấn Kiệt được nghỉ hai ngày về nhà kể với cô: "Hơn hai mươi ngày trước anh Hà Thanh đến trường thăm em, còn mua cho em rất nhiều đồ ăn, anh ấy phải đi Trùng KHánh một thời gian, sợ chi buồn nên trước khi đi anh không cho chị biết."

    " Em có biết địa chỉ nơi anh ấy đến không?" Gia Nam ngây ra một lúc, không biết nghĩ gì, dồn dập hỏi Tuấn Kiệt. Đinh Tuấn Kiệt đang mở cặp sách, bày ra một bàn toán bánh và kẹo. Tất cả những thứ này đều là do Hà Thanh mua cho nó trước khi đi, ở trường không nỡ ăn một mình, mang về để ông và chị cùng ăn, vẻ mặt vô cùng hạnh phúc. Gia Nam nghĩ thầm: " Nhóc con à, em không biết em đã dùng số học phí để học đại học của em đổi lấy số bánh kẹo này đấy, em vẫn còn vui thế được sao?"

    Sau đó Gia Nam ngồi phệt xuống đất, thẫn thờ, muốn khóc nhưng lại , khiến Đinh Tuấn Kiệt sợ quá vội vàng đến bên hỏi chị: " Chị làm sao thế?" Gia Nam không trả lời, cứ ngồi như thế dưới đất, mắt hướng lên bầu trời.

    Trời xanh thắm như cũ.

    Chỉ trong một đêm, người yêu, tiền và cả tiền đồ xán lạn của Tuấn Kiệt dường như đều đã biến mất. Còn đâu mục tiêu của cô, còn đâu nữa chỗ dựa sau này của cô...cụ già nằm liệt trên giường, đứa trẻ thông minh đáng yêu, cô lấy gì để bù đắp cho họ đây, cô làm sao có thể đối mặt với tiền đồ vốn dĩ rất xán lạn của Đinh Tuấn Kiệt bây giờ?

    Cô ngồi đó rất lâu nghĩ vẩn vơ, bỗng giật mình khi thấy Tuấn Kiệt hốt hoảng gọi mình, khuôn mặt trẻ thơ của nó đầy lo lắng, đôi môi đỏ của nó không ngừng gọi: " Chị à, chị sao vậy?"

    Gia Nam đột nhiên quay lại ôm chầm lấy Tuấn Kiệt, hơn hai mươi ngày nay lần đầu tiên cô vứt bỏ mọi nỗi âu lo trong lòng, khóc một trận thoải mái, vừa khóc vừa gọi: " Tuấn Kiệt à, đứa em đáng thương của chị! Gã Hà Thanh đó đi rồi! Hắn ta bỏ rơi chị em mình rồi. Mà hắn ta còn ôm theo số học phí của em nữa! Tận 5.000 tệ cơ đấy! Hắn ta cướp hết rồi...Chị xin lỗi em! Chị..." Cô kêu gào, khóc lóc đến ngất lịm đi.

    Đinh Tuấn Kiệt ôm Gia Nam ngất lịm trong lòng, rất lâu sau mới có phản ứng. Cậu cũng giống như mọi người trong nhà, đều cho rằng Hà Thanh là chỗ dựa tốt nhất của chị. Nhưng rốt cuộc trời không theo ý người, lẽ nào đàn ông trên thế gian đều thất tín bội nghĩa, chẳng nhẽ cả đời chị phải chôn vùi bên mình. Nhìn Gia Nam đầu tóc rối bù, khóc lóc thảm thiết, Đinh Tuấn Kiệt phân tích những cảnh nó gặp trong mấy ngày qua, nó phán đoán thế giới này bằng trái tim non nớt của một cậu bé 16 tuổi, nó thấy cuộc đời tối tăm như địa ngục vậy.
    Chị Gia Nam lại ngất đi, chị đã phải chịu đựng sự đau khổ mà một người lòng dạ sắt đá cũng không thể chịu đựng nổi, mà nguyên do của những đau khổ này, Đinh Tuấn Kiệt biết là vì cậu.

    Lúc đó Gia Nam đã mệt quá, thiếp đi trong lòng đứa trẻ mà do chính tay cô nuôi lớn và cũng chính vì nó mà cô phải chôn vùi hạnh phúc cả đời mình. Giây phút hiếm hoi cô được hưởng sự bình yên.

    Lúc này cô mới được thoải mái nhẹ nhõm. Dự thoải mái mà lần đầu cô đựoc hưởng thụ trong suốt mười năm qua. Đinh Tuấn Kiệt sờ vào lưng chị, lần đầu tiên nó phát hiện sao chị nó nhỏ bé như vậy. Tim rỉ máu nó thầm nói: " Nghỉ ngơi một chút đi, người chị thân yêu của em."

    Một giọt nước mắt rơi lên má Gia Nam, sợ làm chị tỉnh giấc, Đinh Tuấn Kiệt vội vàng lau cho chị! Đinh Tuấn Kiệt đã 16 tuổi, nó đã cao đến 1m78, trong lúc ôm chị vào lòng nó bỗng nhiên phát hiện chị là một cô gái gầy guộc bé nhỏ đến vậy.

    Khoảng khắc đó trong trái tim sớm trưởng thành của Đinh Tuấn Kiệt xuất hiện một suy nghĩ bột phát mà mười sáu năm qua nó chưa bao giờ nghĩ tới: Mình cũng là đàn ông, mình cũng có thể mang lại hạnh phúc cho chị, suốt đời không bao giờ bỏ rơi chị, mình sẽ bảo vệ chăm sóc chị cả đời.

    Ba ngày sau, tinh thần Gia Nam đã hồi phục.

    Có điều chị gắng sức làm việc nhiều hơn trước, kiếm được tiền, để dành tiền, không ai biết nhờ động lực gì mà chị có sức khỏe phi thường đến vậy, chỉ có mình chị hiểu: đó là Tiểu Kiệt - nó chính là sinh mệnh của chị.

    Bằng giá nào cô cũng phải cho thằng bé này được học đến nơi đến chốn, cô dốc toàn bộ sức lực để kiếm tiền, chỉ có như vậy cô mới thấy mình không mắc lỗi với đôi mắt trong sáng tràn đầy hy vọng và ngoan ngoãn ấy của nó. Lúc đó khả năng chịu đựng của cô đã lên đến cực điểm, cô trở thành một người lầm lũi, suốt ngày tất tả...Tuổi già ập đến với cô, cô không thèm để ý, sự mệt mỏi khiến cô không còn như bông hoa tràn đầy sức sống nữa, cô đều bỏ qua. Dần dần, cuộc sống lại trở về như trước đây nhưng thiếu hẳn tiếng cười.

    Kỳ nghỉ đông năm lớp 11, một chuyện bất ngờ đã xảy ra với Đinh Tuấn Kiệt. Lần đầu tiên ở cậu xuất hiện hiên tượng mộng tinh. Hôm đó, ngay trong chính ngôi nhà của mình, khi đang nằm trong chiếc giường ấm áp cậu mơ thấy một người con gái, người con gái đó nhìn nó cười, và khi tỉnh dậy cậu thấy mình đã bị mộng tinh.

    Hôm sau trong bữa ăn, Gia Nam nhìn Đinh Tuấn Kiệt chẳng có ý gì nhưng mặt cậu không hiểu sao cứ đỏ bừng lên. May mà Gia Nam không để ý. Đang cúi gằm mặt vào bát cơm giả vờ chăm chú ăn bỗng cậu giật mình: Người con gái cậu gặp trong mơ tối qua chính là chị Lý Gia Nam - người đang sống dưới cùng một mái nhà với cậu


    1. ĐẦU HÀNG THỂ XÁC VÀ TINH THẦN

    Đinh Tuấn Kiệt ngồi bất động trên ghế sofa. Thứ duy nhất có thể chứng tỏ anh còn sống đó là nước mắt. Từng giọt, từng giọt nước mắt đưa anh trở về với quá khứ khi còn sống cùng Gia Nam, mỗi tình tiết nhỏ đều khiến anh vô cùng đau lòng. Lúc đầu Gia Nam không nên gặp mình, không nên có tình có nghĩa, không nên đồng ý để mình cưới chị. Còn mình thì sao, cưới chị rồi, lại không thể mang lại hạnh phúc cho chị, thậm chí là một ngày.

    Anh không chỉ một lần nhớ lại ánh mắt dịu dàng, âu yếm của Gia Nam trước đây đang nhìn mình, anh đột nhiên hiểu ra rằng cái mối tình tưởng là tình yêu nhưng thực ra không phải ấy đã vĩnh viễn tan vào cơn gió năm đó... Ngày kết thúc kỳ thi phổ thông trung học năm đó, Đinh Tuấn Kiệt vừa ra khỏi phòng thi vẻ mặt đầy tự tin mãn nguyện, cậu đưa tay ra dấu báo hiệu thắng lợi với chị Gia Nam đang sốt ruột chờ kết quả ở bên ngoài. Nhìn thấy cơ thể vạm vỡ tràn trề nhựa sống của cậu, Gia Nam cười tươi như hoa. Công sức, sự khổ cực, sự kì vọng hơn mười năm qua giống như hoa quỳnh đã đơm hoa vào đúng cái giây phút Đinh Tuấn Kiệt báo hiệu thắng lợi.

    Tối hôm đó Gia Nam làm món cá kho - món Đinh Tuấn Kiệt thích ăn nhất, cả nhà đầm ấm vui vẻ cùng nhau ăn tối.

    Ăn cơm xong, ông đi ngủ sớm. Gia Nam lại bắt đầu ngồi dưới ánh đèn dầu may quần áo cho Đinh Tuấn Kiệt, chị muốn cậu được ăn mặc tươm tất một chút khi vào đại học.

    Đinh Tuấn Kiệt nằm đọc sách trên giường, chốc chốc lại liếc nhìn Gia Nam. Hôm nay, Đinh Tuấn Kiệt cảm thấy trong lòng rất vui. Cậu đã làm bài thi rất tốt, cậu tin chắc mong ước được vào đại học bao năm qua của cậu sẽ thành hiện thực. Một khi đã vào đại học, cậu mới có thể báo đáp được tấm ân tình kia theo ý nguyện.
    " Chị!" Đột nhiên Đinh Tuấn Kiệt ngẩng đầu gọi.

    " Ừ" Gia Nam ôn tồn đáp lại, giọng chị nhẹ như gió lướt trên cành dương liễu.

    " Chị đã từng nghĩ đến chuyện kết hôn phải không?" Đinh Tuấn Kiệt mạo muội hỏi.

    " Á!" Gia Nam giật thót mình, không cẩn thận để kim đâm vào tay, vội đưa ngón tay lên mồm ngậm lại. Đinh Tuấn Kiệt lo lắng nhào lên phái trước, kéo bàn tay Gia Nam, đau lòng hỏi sao chị lại không cẩn thận như vậy. Đôi tay cậu nắm chặt lấy tay của Gia Nam.

    Gia Nam nhận thấy có gì khang khác, khéo léo rút tay ra khỏi bàn tay cậu. Chỉ một câu hỏi bình thường của Đinh Tuấn Kiệt cũng làm cho Gia Nam giật bắn người thì đúng là không phải chuyện nhỏ nữa rồi. Trong ba năm qua, những từ như đàn ông, kết hôn đã trở thành những từ cấm kỵ trong nhà họ Đinh, mỗi khi nói chuyện ai cũng cẩn thận không nhắc đến để tránh khơi dậy vết thương lòng của Gia Nam. Bây giờ Đinh Tuấn Kiệt đường đường chính chính nhắc đến, Gia Nam lại không hề chuẩn bị tâm lý, hỏi sao không giật mình cho được.

    " Tại sao em lại đột nhiên hỏi vậy?" Gia Nam khẽ trách.

    " Chị, chị đừng để người đàn ông nào bắt nạt chị nữa nhé, nói chung chị đừng nên tuỵệt vọng bởi thiên hạ còn rất nhiều người đàn ông tốt mà." Đinh Tuấn Kiệt một lần nữa lại nhắc lại chủ đề đó. Gia Nam cảm thấy run rẩy trước ánh mắt của người đàn ông sớm trưởng thành. Cô thầm nghĩ:" Mới đó mà cậu ta đã lớn như vậy, đã có thể nói chuyện bằng ánh mắt đầy sức thuyết phục như thế!"

    " Ôi giời! Có gì đâu, kết hôn hay không thì vẫn sống như thế mà" Gia Nam xoa đầu đứa em thân thương, ánh mắt tràn đầy niềm vui.

    " Chị à, em trưởng thành rồi, hơn nữa em cũng là đàn ông mà." Tuấn Kiệt ngoan cố biện hộ.

    Lời nói của Đinh Tuấn Kiệt khiến Gia Nam sững sờ hồi lâu, cứ nhớ tới hàm ý trong câu nói của cu cậu chị lại rùng mình. Nhưng ngay lập tức chị đã có thể nghiêm mặt lại mắng cậu em: " trẻ con đừng có ăn nói lung tung! Em thì biết cái gì chứ? Chị là chị gái của em, quan hệ chị em là quan hệ cả đời, em hiểu không?"

    " Chị à, chị đừng cố chấp nữa, sau này hãy để em chăm sóc chị được không? Em cũng là đàn ông mà." Đinh Tuấn Kiệt thành khẩn nói hết những lời mà bao lâu nay nó đã ấp ủ trong lòng.

    " Đồ ngốc!" Gia Nam cười " em nghĩ đơn giản quá, chị biết em quý mến chị, đợi em lớn hơn chút nữa mới có thể chăm sóc cho chị được chứ." Gia Nam dịu dàng nói, rồi nhẹ ngàng đuổi Đinh Tuấn Kiệt đi ngủ. Trước khi về phòng, Đinh Tuấn Kiệt còn cố ngoảnh lại nói một câu: " Sau này lớn lên nhất định em sẽ cưới chị." Cô chỉ coi đó là lời nói đùa nhất thời khi đứa trẻ bị kích động mà thôi rồi mỉm cười.

    Đêm đến, nghĩ đến tấm lòng của Đinh Tuấn Kiệt, sự hiếu thuận của cậu khiến Gia Nam thực sự cảm thấy ấm áp trong lòng.

    Một tháng sau, Tuấn Kiệt nhận được giấy bào trúng tuyển của trường Đại Học Y khoa Hoa Trung. Trong mười mất năm qua, đó là giây phút vui mừng mãn nguyện nhất của Gia Nam. Thời khắc đó, sự hy sinh tuổi xuân, sự đau khổ, vất vả cực nhọc mà cô phải chịu đựng trong suốt hơn chục năm qua đều tan biến mất. Đôi mắt cô nhòa lệ nhưng sáng lấp lánh nhìn chằm chằm vào tờ giấy thông báo, một lát sau nước mắt tuôi trào.

    Lúc đó Gia Nam đang rửa rau, cô vội vàng lau khô tay vào tạp dề, không dám tin nhìn vào tờ giấy trên tay Tiểu Kiệt.

    Trong phút chốc những nếp nhăn trên khuôn mặt Gia Nam biến đâu hết, chỉ còn lại một khuôn mặt tươi như hoa.

    Đinh Tuấn Kiệt đỏ bừng mặt vì sung sướng, nó cầm chắc tờ giấy thông báo, gọi to: " Chị , em đỗ đại học rồi! Chị cũng đến cầm cái này xem!" Giọng nói của cậu run run vì quá xúc động.

    Gia Nam cầm chặt tờ giấy, " Đại học à? Trường đại học nổi tiếng à? Tờ giấy thông báo trúng tuyển này là tâm nguyện của cả nhà chúng ta đấy! Em tôi đã trở thành sinh viên đại học rồi!" Gia Nam không kìm nén được niềm vui, xúc động hét to.

    Đinh Tuấn Kiệt cũng khóc, những gitọ nước mắt mừng vui như càng rửa sạch và đánh bóng thêm bảng thành tích mà Gia Nam đã cống hiến cho gia đình họ Đinh suốt mười mấy năm qua khiến nó càng sáng lấp lánh hơn. Đinh Tuấn Kiệt nhìn chị, trong lòng thầm nghĩ: " Chị à, tương lai tươi đẹp của chúng ta đã rất gần rồi."

    Đinh Tuấn Kiệt trở thành niềm vinh dự của toàn thị trấn.

    Một tháng trước khi Đinh Tuấn Kiệt nhập học, Gia Nam vừa khâu khâu vá vá cho Tiểu Kiệt vừa đưa tay lau nước mắt. Phần vì vui sướng, phần vì không nỡ xa Tiểu Kiệt. Cô biết khi Tiểu Kiệt đã vào đại học thì phải rất lâu hai chị em mới được gặp nhau.

    Trước khi lên trường nhập học, Đinh Tuấn Kiệt nhắc lại câu cậu từng nói:" Sau khi tốt nhiệp em sẽ trở về cưới chị!" khiến Gia Nam vừa giận vừa thương. Nhưng cô đã ngay lập tức xị mặt phê bình cậu không cần phải khổ tâm như vậy. Chị không muốn vid mình mà ảnh hưởng đến cả cuộc đời của cậu.

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB