Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Sống như Tiểu Cường (Tự truyện của một kẻ lừa đảo bậc thầy trên đường phố)

  • adminA

    Chương 31:

    Tôi dẫn mẹ đến chỗ chúng tôi ở, dù sao cũng là ra ngoài làm việc, chắc là không kịp quay về báo cáo với Giám đốc Giang những việc vừa xảy ra.

    Mẹ hỏi tôi: “Tiểu Cường, con ở đâu?”
    Tôi trả lời: “Con ở cùng chỗ với Tứ Mao”.

    Tôi đang tính toán chỗ ở cho mẹ, tôi thì còn có thể chen chúc với Tứ Mao trong cái phòng chật hẹp ấy, nhưng mẹ ở đó đâu có được?

    Tôi cúi gằm mặt suy tính, mẹ đột nhiên hỏi: “Tiểu Cường, đừng lo chuyện mẹ ở đâu, tối mẹ có thể ở quảng trường Hạnh Phúc mà”.

    Quảng trường Hạnh Phúc là quảng trường lớn nhất tỉnh, rất lộng lẫy, có năm giá nhà đất tăng gấp đôi, do vậy GDP cũng theo đó mà tăng lên 20%, để kỉ niệm thành tích vĩ đại ấy người ta tiến hành tu sửa toàn diện quảng trường.

    Hồi tôi còn nhỏ được mẹ dẫn vào thành phố làm ăn, đã có lần tôi ngủ lại đó, phong cảnh ở đó rất tuyệt, gió thổi mát lạnh, không khí trong lành, rất thoải mái và dễ chịu.

    Có khi không ngủ được, tôi ngồi ngắm ánh đèn màu lộng lẫy từ phía những cơ quan nhà nước, ở đây tuyệt hơn thị trấn tôi nhiều, thị trấn tôi thường xuyên bị cúp điện, mà giá điện thì đắt cắt cổ.

    Những khi trời nóng, mẹ thường đuổi muỗi giúp tôi, khi thời tiết trở lạnh, mẹ lại ôm chặt tôi vào lòng, đó là hạnh phúc duy nhất mà tôi cảm nhận được ở quảng trường Hạnh Phúc, theo đúng với cái tên của nó.

    Nhưng hôm nay tôi không thể để mẹ ngủ ở đó được, con thì ngủ trong phòng có chăn gối, sao có thể để mẹ ngủ ngoài quảng trường chứ?

    Tôi có thể để mẹ ngủ trong phòng, tôi ra quảng trường ngủ, nhưng chẳng có lí do gì để bảo Tứ Mao đi, tuy là nếu tôi có đề nghị thì cậu ấy sẽ đồng ý ngay.

    Tôi và mẹ về đến nhà trọ, đang định tìm Tứ Mao để thương lượng, tôi gặp ngay phải chị Trần đang tiến lại, tôi đi ra phía chị, thấp giọng khẩn cầu: “Chị Trần, mẹ em vừa đến đây, chị còn phòng trống nào không? Tối nay cho em mượn tạm được không ạ?”

    Chị Trần nhìn chúng tôi: “Phòng trống thì vẫn còn một cái, có thể cho mẹ cậu ngủ nhờ, nhưng hễ có khách đến trọ mẹ cậu phải lập tức đi ngay”.

    Tôi vui mừng hỉ hả, cúi gập người cảm ơn chị, chị ta ghẻ lạnh nhìn chúng tôi: “Tôi đã nói với các người rồi đấy, phải lau dọn phòng sạch sẽ, không được làm hỏng đồ đạc, nếu ảnh hưởng đến việc cho thuê phòng của tôi sau này, các người sẽ phải đền tiền đấy”.

    Tôi phấn khởi đồng ý ngay, chẳng ngờ bỗng nhiên giải quyết xong vấn đề nhà ở.

    Cũng không còn sớm nữa, tôi không kịp quay về công ty báo cáo tình hình, cả đêm tôi trằn trọc lo lắng, không biết liệu ngày mai Giám đốc Giang có nổi trận lôi đình vì việc tôi trốn giờ không, chẳng may bị đuổi việc tôi lại phải đi tìm việc mới, giờ mẹ đang ở đây, lỡ chị Trần có khách thuê trọ lại phải đi kiếm chỗ ở, có rất nhiều việc phải dùng đến tiền.

    Hôm sau tôi đến công ty từ sớm, Giám đốc Giang lên lớp tôi với khuôn mặt u ám: “Trương Tiểu Cường, cậu đừng tưởng rằng vì con gái giám đốc giới thiệu cậu vào đây mà cậu có thể tuỳ tiện đi sớm về muộn, nếu cậu còn tái phạm, tôi sẽ không bỏ qua đâu”.

    Con gái ông chủ giới thiệu tôi vào đây? Tôi thấy hơi bất ngờ, không lẽ lại là Lâm Tiểu Hân? Ngoài cô ta ra tôi chẳng hề quen ai, tôi bỗng hiểu ra, tại sao công ty đột nhiên thu nhận tôi, hóa ra là do Tiểu Hân giúp đỡ.

    Tôi chìm trong ân hận, tôi đã bán cái điện thoại cũ với giá tám trăm tệ cho cô ấy, vậy mà cô ấy lại giúp đỡ tôi, tôi thấy mình thật không phải, nếu ông trời cho tôi thêm một cơ hội nữa tôi chắc chắn chỉ bán cái điện thoại ấy với giá bảy trăm chín mươi chín tệ thôi.

    Giám đốc Giang nói với tôi: “Trương Tiểu Cường, tôi cho cậu một cơ hội chuộc tội, gần đây phòng kế hoạch có tổ chức quảng cáo tại quảng trường Bình An của thành phố, nhưng nhân lực thiếu nên tạm thời điều động cậu, Tổ trưởng Sa, anh hãy nói cho Tiểu Cường biết công việc cậu ta phải làm”.

    Tổ trưởng Sa nhìn tôi nói: “Lần này chúng ta làm kế hoạch tiêu thụ rộng rãi cho công ty giầy Thánh Lực, chúng ta sẽ mời Phùng Kỳ, người mẫu đang rất nổi tiếng đến, đó cũng là người đại diện cho công ty Thánh Lực lên biểu diễn, tuy cậu là lính mới, nhưng lần này cậu sẽ đóng vai trò quan trọng trong sự kiện tuyên truyền lớn nhất thời gian này của công ty”.

    Tôi mừng lắm, không ngờ cơ hội để tôi được thể hiện tài năng của mình đến nhanh vậy, tuy tôi chẳng bao giờ ham mê mấy cái trò giải trí vớ vẩn, nhưng cái anh Phùng Kỳ này tôi cũng có biết, mỗi lần vào nhà vệ sinh tôi đều lật mấy tạp chí bát quái, trong đó có những mẩu tin về anh ta, ví dụ như hôm nay đi cùng nữ minh tinh nào bị người ta chụp hình được, ngày mai xuất hiện trước báo chí phủ nhận điều đó ra sao…

    Chương 32:

    Tôi ôm một đống đồ lẽo đẽo chạy theo Phùng Kỳ, tuy buổi chiều mới bắt đầu, nhưng buổi sáng phải làm trù bị để duyệt chương trình, lãnh đạo cao cấp của công ty giầy Thánh Lực và công ty tôi đều có mặt.

    Chẳng hiểu sao Phùng Kỳ lắm đồ đạc đến thế, tôi ôm đống hành lý của anh ta theo sau mà thở hồng hộc, anh ta vừa đi vừa thể hiện tư thế phong độ, xem ra rất chuyên nghiệp.

    Lúc nhìn thấy tôi, anh ta mặt lạnh như băng, chẳng thèm nói với tôi lấy một lời, nhưng vừa nhìn thấy mấy lãnh đạo cao cấp, đám băng lạnh giá kia bỗng tan chảy thành dòng nước mát, tôi rất khâm phục tài thay đổi sắc thái của anh ta, có lẽ đã từng được hướng dẫn kỹ năng biến đổi sắc mặt.

    Trông anh ta hệt như chú Tám của tôi vậy, chú Tám đẹp trai nhất trong số các chú của tôi, do đó chú ấy chọn nghề bám váy vợ, vừa ổn định mà lại không lo về khoản tiền nong.

    Chú Tám đã từng nói nghề bám váy vợ cũng có điểm tương đồng với nghề làm chính khách, một ông hoàng trong giới bám váy vợ ắt sẽ có kinh nghiệm trên chính trường.

    Thứ nhất: Họ đều là những nhà tâm lí học, đều có khả năng nắm bắt suy nghĩ của người khác để biết cách làm thỏa mãn nhu cầu của người khác.

    Thứ hai: Họ đều là những pháp sư bốc phét đại tài, họ có thể làm bạn tin rằng họ yêu bạn hơn chính bản thân họ.

    Thứ ba: Họ đều là những nhân tài ngày đêm nghiên cứu khối lượng kiến thức khổng lồ, có hiểu biết về mọi mặt, họ có thể nói sôi nổi hàng giờ về một chủ đề nào đó mà người khác cứ tưởng rằng họ là chuyên gia.

    Thứ tư: Điểm tương đồng lớn nhất ở họ là không màng đến 2 chữ “thể diện”.

    Tôi đi cùng Phùng Kỳ vào phòng họp của công ty, tôi vào công ty chưa được bao lâu, còn chưa đến đây lần nào, từ xa tôi đã thấy Lâm Tiểu Hân và tổ trưởng Sa đang ngồi bên trong, Lâm Tiểu Hân cười với tôi, tôi đem đống đồ để ở góc phòng, Phùng Kỳ cùng mấy sếp cố tỏ ra lịch sự nhường chỗ cho nhau.

    Nhường nhịn là thói quen cao đẹp của người Trung Quốc từ thời cổ đại, nếu trong phòng có mười người nhưng có tới 11 cái ghế, thế nào mọi người cũng nhường nhau chán chê.

    Lâm Tiểu Hân kéo cái ghế bên cạnh mình ra, tôi ngồi cạnh, hỏi nhỏ Tiểu Hân: “Chị Tiểu Hân, hôm nay mình đến đây chủ yếu là làm gì?”

    Lâm Tiểu Hân trả lời tôi: “Chủ yếu là quyết định chương trình chi tiết cho buổi chiều”.

    Một người trung niên phát biểu, ông ta nói một tràng những lời rỗng tuếch, lúc lúc lại nhìn người đàn ông cỡ hơn năm mươi, tóc hoa râm đang ngồi bên cạnh, có lúc lại hỏi: “Chủ tịch Lâm, ông thấy có đúng không?”

    Tôi bỗng nhớ ra tôi cũng đã từng gặp người đàn ông này, lần thứ hai tôi gặp Lâm Tiểu Hân là khi cô ấy đi cùng người này, lẽ nào ông ta chính là Chủ tịch của công ty?

    Người đàn ông trung niên cuối cùng cũng đi vào chủ đề: “Chúng ta đã mời rất nhiều nhà báo tới phỏng vấn đưa tin về hoạt động này, còn mời ngôi sao Phùng Kỳ đến để tạo cho chương trình của chúng ta thêm phần hấp dẫn”.

    Lâm Tiểu Hân quay sang hỏi tổ trưởng Sa: “Anh phụ trách việc bố trí những người hâm mộ, vậy đã chuẩn bị xong cả chưa?”

    Tổ trưởng Sa đáp: “Tôi đã phân công người rồi, nhưng vẫn hơi ít, trưa tôi sẽ thuê thêm một số người khác nữa”.

    Thuê à? Như vậy là phải trả tiền? Tôi vội hỏi tổ trưởng Sa: “Tổ trưởng Sa, anh thuê bao nhiêu tiền một người?”

    Tổ trưởng nói: “Năm mươi tệ một người”.

    Năm mươi tệ? Nếu tôi giới thiệu cho Tứ Mao, Tiểu Thuý và cả mẹ nữa vị chi sẽ là một trăm năm mươi tệ!

    Tôi hỏi tổ trưởng Sa: “Em có thể giới thiệu mấy người đến được không anh?”

    Tổ trưởng đáp: “Vậy tốt quá, tôi đang cần tìm người”.

    Tứ Mao và Tiểu Thuý chắc không có vấn đề gì, chỉ không biết họ có cần mẹ tôi không.

    Tôi lại hỏi: “Phụ nữ trên năm mươi có được không anh?”

    “Hả?” Anh ta chột dạ.

    Tôi vội chèo chống ngay: “Thế mới chứng minh được thân thế của Phùng Kỳ, đến bác năm mươi tuổi còn hâm mộ! Hồi trước cũng có một nữ minh tinh vớ được người hâm mộ 80 tuổi nên quảng cáo mãi đấy phải không ạ?”

    Anh ta do dự một lát cuối cùng cũng đồng ý: “Thôi được!”

    Tôi sung sướng ngây ngất, đơn giản vậy là đã có một trăm năm mươi tệ rồi.

    Ngay lập tức tôi chuồn ra ngoài gọi điện thoại, Tứ Mao và mọi người đều mừng lắm.

    Lúc tôi quay lại phòng họp, người đàn ông trung niên vẫn đang thao thao bất tuyệt, phát biểu trong hội nghị ở Trung Quốc giống như phim Hàn Quốc vậy, đều thêm vào hàng loạt tiết khác mà vẫn không hề ảnh hưởng đến tổng thể nội dung bài diễn thuyết.

    Tôi nghe họ bàn trong suốt buổi lễ Phùng Kỳ sẽ cầm đôi giầy Thánh Lực và nói câu quảng cáo: “Giầy Thánh Lực, ngày nào cũng đi!”

    Thật nực cười cái câu đó khiến tôi không thể nhịn được cười, quảng cáo như thế thì ai thèm xem chứ?

    Người đàn ông trung niên thấy tôi cười thì lập tức nhìn tôi với ánh mắt rất phẫn nộ, bỗng ông ta hỏi tôi: “Đồng chí đây có ý kiến gì khác phải không?”

    Tôi đứng dậy, tự trách mình không biết lượng sức.

    Nhưng nhìn bộ mặt vênh váo của Phùng Kỳ, tôi chợt nảy ra một ý.

    Chương 33:

    Tôi đứng dậy phát biểu trước mọi người: “Thưa các vị, kì thực tôi thấy có chút không thoả đáng, nếu chỉ dùng vài từ đơn giản như vậy để quảng cáo giầy xem ra rất khó thu hút được người xem, chúng ta nên đổi mới, cái gì là độc nhất vô nhị mới có giá trị và vì thế mới thu hút được khán giả”.

    Người đàn ông trung niên nhìn tôi với vẻ hoài nghi, tuy thế những người xung quanh lại đang rất chăm chú nghe tôi nói.

    Tôi rời chỗ ngồi, đến bên Phùng Kỳ và nói với mọi người: “Thực tình chúng ta nên biết tận dụng những ưu thế của anh Phùng Kỳ, người đại diện của hãng giầy Thánh Lực, đó là nên tận dụng gương mặt hoàn hảo ấy để làm quảng cáo”.

    Phùng Kỳ nhìn tôi mãn nguyện lắm, anh ta lại càng cố phô ra nụ cười vừa lạnh lùng vừa đẹp trai của mình.

    Tôi nhặt một chiếc giầy trên bàn lên và nói: “Đặc điểm nổi bật nhất của giầy Thánh Lực đó là đế giầy thiết kế đặc biệt, nếu chúng ta có thể in hình đế giầy lên điểm nổi bật nhất trên người anh Phùng Kỳ đây, tôi tin là sẽ nhận được sự ủng hộ rất lớn từ phía khán giả”.

    Người đàn ông trung niên ngỡ ngàng nhìn tôi hỏi: “Cậu định in hình đế giầy lên mặt anh Phùng Kỳ sao?”

    Mọi người ai nấy nhìn nhau dè chừng, cũng quan sát xem thái độ của người khác ra sao, bỗng ông Chủ tịch Lâm vỗ tay tán thành ý kiến của tôi: “Ý hay! Đúng là một ý tưởng hay!”

    Lúc này trong phòng họp mới rộ lên tràng pháo tay, mọi người thi nhau tán thưởng ý tưởng của tôi, sắc mặt Phùng Kỳ trông hết sức khó coi, tôi tin chắc anh ta đã kí hợp đồng cho nên phải chấp nhận mọi hình thức quảng cáo.

    Chủ tịch Lâm lại nói: “Tuy vậy anh Phùng Kỳ đây là nhân vật nổi tiếng, chúng ta không thể in hình đế giầy lên mặt anh ấy, vậy nên ta phải tìm một người khác làm việc này”.

    Tôi chưa bao giờ làm tiêu điểm cả, hồi nhỏ ở thị trấn có một ông thầy bói rất nổi tiếng, ông ấy đã từng tiên đoán sau này tôi nhất định sẽ trở thành một kẻ lừa đảo vĩ đại, vì những điều kiện tất yếu của một kẻ lừa đảo tôi đều có đủ. Khi đó ông ta chỉ vào tôi mà phán: “Đứa trẻ này vứt vào đám đông rồi không thể nhận ra được. Những kiểu người không gây sự chú ý của người khác như vậy rất hợp với nghề lừa đảo!”

    Vậy mà ngày hôm nay, trong lúc này đây, tôi đang trở thành nhân vật tiêu điểm, tất cả mọi người đều nhìn tôi với ánh mắt đầy khích lệ.

    Chủ tịch Lâm nói: “Vậy để cậu bé này thử xem!”

    Người đàn ông trung niên có vẻ hơi khó xử, ông ta nói với Chủ tịch Lâm: “Nhưng cái này không có trong kế hoạch của chúng ta, mà ngay bây giờ chúng ta cũng không thể tìm được một người hóa trang cho Tiểu Cường”.

    Tôi mừng quýnh, thầm nghĩ: “Thật là may!”

    Không ngờ tổ trưởng Sa cao hứng thế nào lại nói: “Ngài Chủ tịch hãy để tôi, về mặt này tôi cũng có chút ít kinh nghiệm”.

    Cái anh chàng tổ trưởng lắm mồm này! Tôi quyết định tối nay sẽ làm một con búp bê bằng vải, viết tên anh ta lên đó sau đó dùng kim đâm cho nát bét.

    Đến trưa, tôi bị tổ trưởng Sa lôi vào phòng hóa trang của công ty, anh ta lấy ra một hộp màu đen rồi bỗng thốt lên đầy ân hận.

    Tôi hỏi: “Tổ trưởng Sa, anh sao vậy?”

    Tổ trưởng nói: “Anh đem hết giầy Thánh Lực đến khu quảng cáo rồi, chẳng để lại cái nào làm mẫu cả.

    Tôi hỉ hả nói: “Thế không cần em làm người mẫu nữa đúng không?”

    Anh ta nhìn tôi, rồi bỗng phấn chấn trở lại nói: “Anh vừa nhớ ra, hôm nay để phù hợp với tinh thần của buổi quảng cáo nên anh đã đi một đôi giầy Thánh Lực”.

    Tôi nói: “Anh không định…” tôi chưa kịp nói hết câu, vì tôi kịp nhận ra là tôi đã đoán trúng, tổ trưởng Sa tháo ngay chiếc giầy còn nguyên hơi ấm ra.

    Anh ta giơ chiếc giầy lên trước mặt tôi, nhẹ nhàng vẽ, tôi ngửi thấy một mùi đặc trưng của anh ấy, tổ trưởng dùng màu quết lên đế giầy, tôi ngồi đơ trên ghế nhìn anh ta, thấy bộ mặt thiểu não của tôi, anh lại an ủi: “Tiểu Cường, không phải căng thẳng thế đâu, cái này anh làm quen rồi mà. Nhanh lắm, sẽ không làm em thấy khó chịu đâu”.

    Tôi hỏi tổ trưởng Sa: “Tổ trưởng, trước kia anh là nhà hóa trang ạ?”

    Tổ trưởng Sa trả lời tôi: “Không, nhưng trước kia mỗi ngày anh phải đóng mấy nghìn con dấu, cho nên cái trò in này anh rất rành”.

    Mấy nghìn con dấu? Trời ơi, một cái đơn vị bé tí teo thế này mà phải đóng nhiều dấu thế sao?

    Lẽ nào, không lẽ nào tổ trưởng Sa - người ngồi trước mặt tôi đấy đã từng là một vị quan chức nhà nước? Chỉ có ở các cơ quan nhà nước mới có nhiều công văn giấy tờ đến thế, mới phải đóng đến hàng nghìn con dấu như thế.

    Tôi nhìn anh đầy ngưỡng mộ, mẹ đã từng nói: “Làm người phải biết khinh thường kẻ thấp và sùng bái kẻ cao, có như vậy mới khá được”.

    Tôi hỏi tổ trưởng Sa: “Ngày trước anh làm ở cơ quan nhà nước phải không ạ?”

    Tổ trưởng Sa trả lời: “Không, anh chưa từng làm việc cho nhà nước”.

    Tôi thấy lạ hỏi anh: “Sao anh lại phải đóng dấu nhiều đến thế ạ?”

    Tổ trưởng trả lời tôi: “Trước anh làm ở kiểm dịch, ngày nào cũng phải đóng dấu kiểm dịch lên thịt lợn”.

    Anh ta dí cái đế giầy in vào mặt tôi, vừa làm vừa cằn nhằn: “Tiểu Cường, đóng dấu vào mặt cậu khó hơn nhiều so với đóng dấu thịt lợn, cứ chỗ lồi chỗ lõm”.

    Tôi chả biết mình nên cười hay nên khóc nữa? Nếu không phải vì sợ nước mắt rớt xuống làm nhoè mực và anh ta lại in thêm lần nữa thì tôi đã khóc toáng lên rồi

  • adminA

    Chương 34:

    Tôi đứng trên bục sân khấu, đây không phải là lần diễn xuất đầu tiên của tôi. Năm nọ có vị lãnh đạo thành phố về làm công tác kiểm tra, Chủ tịch thị trấn có nhã ý muốn tổ chức buổi biểu diễn với chủ đề những hoạt động trong cuộc sống của nhân dân, thu hút được rất nhiều người ngồi lì bên bàn mạt chược đến làm quần chúng, tôi và mẹ cùng biểu diễn một tiết mục ca ngợi cuộc sống của người nông dân.

    Sau buổi biểu diễn, lãnh đạo thành phố đánh giá rất cao ý nghĩa của buổi biểu diễn, đồng thời đề nghị những hoạt động thế này cần được duy trì. Chủ tịch thị trấn phấn khởi hứa sẽ cố gắng nỗ lực duy trì những hoạt động thể hiện được ý nguyện của nhân dân thế này, lời của Chủ tịch thị trấn không tin được, ông ta nhận gà của chú Sáu suốt mà vẫn nuốt lời cái chuyện nhượng cho chú Sáu cái hồ mới của ông ta, ấy thế nhưng chú Sáu vẫn tiếp tục gửi gà cho ông Chủ tịch, vì chú không muốn mất đi cái hồ vốn có của mình. Tuy thế lần này ông Chủ tịch nói lời mà giữ lời thật, ông ta tổ chức một hoạt động với quy mô còn lớn hơn lần trước, là vì có lãnh đạo tỉnh về làm công tác kiểm tra.
    Trong những lần biểu diễn ấy, mẹ tôi đã rút ra được một chân lý, sự khác biệt lớn nhất giữa những kẻ lừa đảo chốn quê mùa với bọn ở thành thị là: Chúng tôi nói dối với mục đích để người ta tưởng đó là thật, còn họ, chỉ là đem cái dối trá mà người nói và người nghe đều biết kể thành sự thật mà thôi.

    Nhưng lần ấy, tôi là diễn viên chính, còn giờ đến một chân diễn phụ cũng không phải, chỉ là cái nền cho người ta xuất hiện thôi, tôi còn khoác trên mình một bộ trang phục đặc biệt, theo như sáng kiến của Phùng Kỳ, cứ vài phút tôi lại thay đổi động tác một lần.

    Tôi thấy mẹ, Tứ Mao và Tiểu Thuý đều đã đứng cả phía dưới khán đài, họ nháo nhác tìm tôi, bỗng Tiểu Thuý chỉ về phía tôi cười phá lên, tôi không lấy làm bực mình vì ngày hôm nay hễ ai nhìn thấy tôi họ cũng đều phá lên cười như vậy nên tôi quen rồi.

    Phùng Kỳ đang xúc động hướng về phía khán giả để giải thích rõ ngọn nguồn nhân duyên giữa anh ta và hãng giầy Thánh Lực cũng như hàng loạt những ưu thế của hãng giầy đã trải nghiệm qua một thời gian sử dụng. Tôi dám cá rằng ngoại trừ hôm nay ra, anh ta chưa bao giờ đi giầy của hãng này.

    Phùng Kỳ cứ nói vài câu, tổ trưởng Sa lại phụ trách thúc giục đội ngũ người hâm mộ của Phùng Kỳ gào tên anh ta, trong đó giọng của Tứ Mao là sang sảng và có kỹ thuật nhất, lần này tổ trưởng Sa thu nạp Tứ Mao quả là vớ được vật vô giá, từ khi 15 tuổi Tứ Mao đã biết kiếm tiền bằng cái cổ họng vừa hoàn hảo vừa đặc sắc của cậu, tuy là bạn thân của nhau nhưng đôi lúc tôi cũng phát ghen lên với biệt tài của cậu ta.

    Đương nhiên cậu ta chẳng phải là ca sĩ ngôi sao gì cả, hành vi kiếm tiền bằng hát nhép là hành vi không thể chấp nhận được, còn như Tứ Mao là dựa vào năng lực của chính mình, ngày đó ở thị trấn mỗi lần nhà nào có người già qua đời, nhà lại không có con trai chịu tang, họ thường thuê Tứ Mao làm con trai hiếu trong ngày lễ truy điệu, Tứ Mao gào khóc vừa não nề thảm thiết vừa âm vang, xung quanh nhà người có tang trong phạm vi bán kính một kilomet đều nghe rõ mồn một. Những người nghe thấy cũng không thể không đến phúng viếng, sau khi trừ khoản thuê Tứ Mao, phong bao họ kiếm được cũng khá, thật đúng là một mũi tên trúng hai đích.
    Phùng Kỳ vẫn đang thao thao bất tuyệt tôi đã thấy Chủ tịch Lâm, Lâm Tiểu Hân cùng một vài người nữa đến bên cánh gà, Lâm Tiểu Hân vừa nhìn thấy bộ dạng của tôi trên sân khấu vội vàng nhịn cười.

    Một lúc sau, tôi nghe thấy người dẫn chương trình giới thiệu: “Đề nghị cho một tràng pháo tay chào mừng lãnh đạo phía tổ chức chương trình, ông Lâm, Chủ tịch công ty quảng cáo Tân Tân lên phát biểu.

    Chủ tịch Lâm bước lên sân khấu, bắt đầu bài phát biểu. Phàm là các lãnh đạo phát biểu thì luôn theo một khung nhất định. Không thiếu phần cảm ơn sự quan tâm tham gia của mọi người, tóm lấy một ưu điểm nho nhỏ của hoạt động này rồi phóng đại nó lên mà biểu dương, cuối cùng là ý nghĩa lớn lao của hoạt động.

    Tôi càng nghe càng ngán, càng nghe càng buồn ngủ, nhưng mà tôi không dám ngáp, bởi vì tôi mà há mồm ra thì hình cái giầy in trên mặt tôi vốn do mười mấy tiến sỹ nghiên cứu nên, hàm chứa cái tinh tuý năm nghìn năm của nền văn hóa Trung Quốc sẽ biến thành cái giầy rách.

    Tôi chán ngấy ngó xuống phía khán đài, quái lạ, chỉ nhìn thấy Tứ Mao và Tiểu Thuý, chẳng thấy mẹ đâu. Vừa mới nãy bà hãy còn ở dưới đó gào thét rất khí thế, làm cho Phùng Kỳ dường như quên mất rằng mấy người hâm mộ đó là do công ty tôi thuê về.

    Tôi đứng trên sân khấu mất 5 tiếng đồng hồ. Giờ đã là giữa thu, mỗi lần gió thổi qua lại mang theo chút hơi lạnh, hôm qua tôi vừa đem giặt cái áo kép tha từ thị trấn lên, thực ra nó quá bẩn rồi, nhưng tôi chỉ có mỗi một cái áo kép, sớm biết hôm nay phải đứng tuyên truyền thế này tôi đã chẳng giặt vội. Tôi bắt đầu run lên, cũng may tôi dần dần quen với cái lạnh nên chẳng còn thấy lạnh nữa, những âm thanh ồn ào cũng dần không ảnh hưởng đến tôi nữa.

    Thế giới này tồn tại rất nhiều những nhóm người, ai cũng quen sống trong nhóm của riêng mình.

    Những ông hám sắc; những đứa trẻ mở mồm là nói lời tục tĩu; những học sinh dùng tiền của cha mẹ để mua điểm; mấy ông nhà văn ăn tục nói phét; những ngôi sao nổi tiếng nhờ lăng xê; những ông chủ bớt từng đồng tiền lương của nhân công; họ làm sao hiểu được thế giới này còn có những người khác không giống như những người đang tồn tại.

    Tôi, Tiểu Cường, vẫn đứng đây, đứng một cách hiên ngang, tôi quyết không gục ngã.

    Chương 35:

    Tôi ngồi trong căn phòng của công ty, buổi diễn kết thúc cũng đã tám giờ rồi, tôi chui vào nhà vệ sinh hì hục cọ rửa những vết mực trên mặt, nhưng vì chất lượng mực quá tốt nên rửa đến mấy lần nước mà vẫn cứ thấy mặt bẩn bẩn thế nào ấy.

    Tôi nghe thấy tiếng cười của Lâm Tiểu Hân, cô ấy nói: “Tiểu Cường, rửa như thế thì khó sạch lắm, lấy nước nóng rửa xem.”
    Tôi quay lại nhìn Tiểu Hân, vết mực trên mặt tôi đã sạch đi phần nào nhưng vẫn còn hiện từng đường nét của cái đế giầy trên mặt. Tiểu Hân cười mà như không cười bảo tôi: “Qua phòng làm việc của tôi đi, bên đó có nước nóng.”

    Lần đầu tiên tôi đến văn phòng của Tiểu Hân, một phòng đơn không rộng lắm, cô ấy lấy một chậu nước nóng, đưa cho tôi một cái khăn mặt trắng muốt, tôi hơi trù trừ, sợ làm bẩn mất cái khăn trắng.

    “Mau rửa đi!” Cô ấy giục tôi.

    Tôi vục đầu vào nước kì mấy dấu mực hằn trên mặt, cái khăn mặt trắng đúng là đã hơi ngả màu, tôi lấy làm ái ngại đưa trả cho Tiểu Hân, cô ấy nhận lấy rồi nói: “Sao cậu rửa chẳng cẩn thận gì cả, còn bao nhiêu chỗ chưa sạch kia kìa!”

    Cô ấy lấy khăn lau giúp tôi những vết bẩn còn sót lại, tôi ngồi im trên ghế, có cái gì đó thật ấm áp đang dâng trào trong tận đáy lòng tôi, không nhớ đã bao lâu rồi tôi không xúc động thế này.

    Tiểu Hân nhúng khăn vào chậu nước, vừa vò khăn vừa nói với tôi: “Lần này thì sạch rồi.”

    Tôi nhẹ nhàng nói: “Chị Tiểu Hân, cảm ơn chị.”

    Tiểu Hân cười, lại vẫn nụ cười quen thuộc ấm áp ấy.

    Tôi không giấu nổi lòng mình nên đã kể với Tiểu Hân: “Tiểu Hân này, thật ra ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy chị, em đã thấy nụ cười của chị rất quen thuộc, sau đó em phát hiện ra nụ cười của chị rất giống nụ cười của mẹ em, chị đừng hiểu lầm, mẹ em tuy chỉ là một bà nông dân mù chữ nhưng mỗi khi bà cười trông rất đẹp.”

    Tiểu Hân cũng cười, chị ấy nói với tôi: “Chị cũng thấy em rất gần gũi, nhưng vẫn chưa nghĩ ra là em giống ai.”

    Chị hỏi tôi: “Em chưa ăn gì phải không? Chị cũng chưa ăn, chị gọi đồ rồi cùng ăn nhé.”

    Tôi cười hỉ hả: “Vậy em sẽ đợi.”

    Tiểu Hân lật cuốn danh bạ điện thoại, tìm số của bộ phận đặt đồ ăn của quán đồ ăn nhanh, chị tự hỏi: “Không biết muộn thế này rồi người ta còn đem đến cho mình nữa không.”

    Tôi cười nói: “Chắc chắn là có.”

    Chị ngạc nhiên nhìn tôi hỏi: “Sao em biết chắc chắn còn mang đến?”

    Tôi cười và trả lời: “Vì người đưa đồ là người làm thuê, nhưng quyết định có đưa hay không là ở ông chủ, thế nên chắc chắn họ vẫn đưa.”

    Tiểu Hân vừa gọi điện vừa nói: “Em phân tích rất có lí đấy!”

    Tôi ngắm bức ảnh chụp chung để trên bàn, đó là bức ảnh rất thân mật của Tiểu Hân với một người đẹp trai.

    Tôi hỏi: “Người này có phải bạn trai chị không, chị Tiểu Hân?”

    Tiểu Hân mặt rạng ngời hạnh phúc đáp: “Ừ.”

    Tôi cười tinh nghịch nói: “Đợi khi nào nhà chị làm lễ hắt nước thì nhớ gọi em đến giúp một tay nhé!”

    Tiểu Hân bán tín bán nghi hỏi tôi: “Lễ hắt nước? Sao nhà chị phải làm lễ hắt nước?”

    “Các cụ già ở thị trấn em thường nói con gái lấy chồng như nước đổ đi, nên…” Tôi cười tinh quái.

    Chị ấy cười ngắt lời tôi: “Nói linh tinh.”

    Tiểu Hân rút trong túi ra một trăm nhân dân tệ đưa cho tôi nói: “Đây là tiền bồi dưỡng buổi quảng cáo chiều nay.”

    Tôi mừng lắm, cái phòng mẹ ở có mấy mảnh kính cửa sổ bị vỡ, giờ có thể thay mới rồi, nhưng tôi lại hơi nghi ngờ, không biết đó là tiền công ty bồi dưỡng hay tiền của chị ấy.

    Tiểu Hân nhét tiền vào tay tôi, tôi nói: “Cảm ơn chị.”

    Tiểu Hân đáp: “Đây là tiền của em mà, sao lại phải cảm ơn chị?”

    Tôi cầm 100 tệ mang theo hơi ấm tình người. Xã hội này có rất nhiều người không nheo mắt khi mua cái áo khoác một hai chục nghìn nhân dân tệ, cũng có những người cần 100 tệ để làm biết bao nhiêu việc.

    Chương 36:

    Tôi đã làm quen dần với công việc của mình, nỗ lực làm việc hơn bất cứ ai. Lúc này tôi cần một công việc ổn định hơn bao giờ hết, một công việc mà đến tháng được lĩnh lương, vì mẹ đang sống ở đây, một ngày nào đó chị Trần cho người khác thuê phòng, tôi còn phải giúp mẹ tìm phòng mới.
    Tôi cười thân thiện với bất cứ ai nhìn tôi với ánh mắt ghen ghét, hết lần này đến lần khác, đến khi họ ngại không còn nhìn tôi bằng con mắt ghen ghét nữa.
    Ngày nào tôi cũng tranh pha trà, rót nước, sắp xếp bàn làm việc cho giám đốc Giang và tổ trưởng Sa, hành đồn của tôi làm cho các đồng nghiệp khác không hài lòng vì họ cũng phải tỏ thái độ làm việc chăm chỉ nếu không muốn bị coi là quá kém cỏi.
    Tôi đang đợi ngày lĩnh lương vì thời tiết ngày càng lạnh hơn rồi, tôi phải mua cho mẹ một chiếc chăn bông.
    Buổi trưa tôi không ăn cơm ở công ty vì ở đó rất đắt, tôi về ăn cùng mẹ, Tứ Mao và Tiểu Thúy, như vậy có thể tiết kiệm được chút ít.
    Công ty cách chỗ ở của tôi không xa lắm, ngày nào tôi cũng đi bộ về, ngày trước đi học trên thị trấn đường còn xa hơn bây giờ nhưng tôi cũng đi bộ suốt.
    Hôm nay thời tiết thật tuyệt, đầu đông hiếm khi có được thời tiết thế này lắm, tôi đem tài liệu đi gửi cho một công ty khác, công việc cũng rất thuận lợi nên trốn về nhà sớm một chút, gần đến khúc rẽ, thấy chị Trần đang nói chuyện với một người đàn ông tôi bèn tiến lên nghe ngóng.
    Tôi thấy người đàn ông kia nói: “Chị Trần, chỗ chị vẫn chưa có phòng trống à? Lần trước em hỏi chị bảo sắp có, sao bây giờ vẫn chưa có thế?”
    Tôi bỗng thấy sợ, nếu chị Trần mà lấy lại phòng thì chỉ còn nước để mẹ quay về thị trấn, thật ra tôi rất muốn mẹ ở lại đây thêm một thời gian.
    Chị Trần nói với người đàn ông kia: “Cậu đến hỏi bao nhiêu lần rồi? Chưa chán hả? Đã bảo hết phòng cho thuê từ lâu rồi mà lại.”
    Tôi chợt hiểu tại sao giá phòng của chị Trần rẻ thế mà vẫn chưa có người đến thuê, hóa ra chị ấy từ chối người ta cho thuê.
    Người đàn ông thất vọng bỏ đi.
    Tôi đến phía sau chị Trần nói với chị: “Chị Trần, em cảm ơn chị.”
    Chị ta quay lại, làm như không hiểu hỏi lại tôi: “Cảm ơn tôi cái gì?”
    Tôi lặp lại: “Chị Trần, cảm ơn chị.”
    Chị ta đanh mặt nói: “Chẳng qua tôi ghét cái thằng cha đó nên không muốn cho thuê, đợi khách tử tế đến là mẹ cậu phải đi đấy, cả cậu và Tứ Mao nếu không trả đủ tiền nhà thì cũng thế.”
    Nếu hôm qua chị ấy nói thế thì tôi tin chứ hôm nay tôi đã hiểu chị ấy là người khẩu xà tâm phật, đợi khi tôi nhận lương, thế nào tôi cũng trả thêm tiền thuê nhà của tôi và mẹ, tôi chỉ là kẻ lừa đảo, nhưng không phải là kẻ ăn xin, tôi đã được nhiều người đối xử tốt rồi, không thể đòi hỏi thêm gì nữa.
    Chị ấy nhìn tôi, giấu một nụ cười, ném một cái chìa khóa về phía tôi, chị ấy nói: “Trong nhà kho của tôi, vẫn còn một cái chăn không dùng đến, lát nữa lấy về cho mẹ cậu dùng tạm.”
    Chị Trần quay lưng đi lên gác, tôi với theo: “Chị Trần, cảm ơn chị!”
    Chị ấy chẳng quay lại, chỉ đáp lời tôi: “Làm gì mà ầm ỹ lên thế!”
    Tôi ôm chăn chạy lên phòng mẹ, mẹ lại không có ở đó, thường thì giờ này mẹ đang ở đây nấu ăn rồi, tôi để chăn lên giường.
    Ánh mặt trời chiếu qua cửa kính rọi vào căn phòng tôi ngắm khắp lượt, hóa ra không phải tất cả đều u ám.
    Năm nọ, có một vị lãnh đạo huyện trình độ văn học uyên thâm đem những thể nghiệm sau bao năm công tác của mình viết thành một cuốn sách, đồng thời quảng cáo đến lãnh đạo các thị trấn trong huyện, các Chủ tịch thị trấn sau khi đọc xong cuốn sách hết sức ca ngợi, họ đều nói sách có giá trị khai thác cao thế sao không cho ra đời sớm hơn, đúng là sách cũng có chút giá trị gợi mở thật, các vị chủ tịch thị trấn trong lúc quá kích động lũ lượt đem khoản tiền trợ cấp thiên tai ra mua cuốn sách này.
    Chủ tịch thị trấn tôi cũng may mắn tranh được mấy nghìn cuốn và đem phát cho mọi người trong buổi lễ trợ cấp thiên tai, đến người mù văn hóa như mẹ tôi cũng được phát cho một quyển. Không có tri thức thật là đáng sợ, mẹ tôi đã thốt lên những lời bực bội: “Cái thứ này có tác dụng gì chứ? Có ăn thay cơm được không?”. Bà không bao giờ hiểu được tầm quan trọng của món ăn tinh thần, kỳ thực lúc cơm không có mà ăn, ngồ lật quyển sách ra đọc cũng là cái thú tiêu khiển không tồi.
    Tuy thế quyển sách vẫn được giữ lại, có lúc dùng để cắt ướm cái giầy, có lúc lại kê cái chân bàn cho nó cân.
    Tôi vớ lấy quyển sách, cầm lật lật vài trang, giữa trang sách có vô tình kẹp một tấm ảnh, trên ảnh là mẹ hồi còn trẻ đang bế tôi trong đùm tã lót, nhưng bố lại đang dắt tay một đứa con gái khoảng hai ba tuổi.
    Trong nhà còn vài bức ảnh chụp tôi với bố mẹ, đó là do chú Bảy hồi còn làm diễn viên đã ăn bớt được cuộn phim của công về chụp, nhưng từ trước đến nay tôi chưa nhìn thấy một bức ảnh nào khác có hình đứa con gái ấy.
    Cô ấy là ai? Tại sao lại xuất hiện trong bức ảnh của gia đình mình?
    Tôi quan sát kĩ bức ảnh, có lẽ chụp vào mùa hè, mọi người đều mặc ít quần áo, trên cổ đứa con gái có một cái bớt màu đỏ.

  • adminA

    Chương 37:

    Cái vết bớt đỏ ấy tôi đã nhìn thấy được trên cổ một người, người đó chính là Lâm Tiểu Hân.
    Gần đây mẹ tôi có những biểu hiện rất lạ, tất cả hiện về trước mắt tôi, cái lần ở cổng công ty, vừa nhìn thấy Tiểu Hân mẹ như người mất hồn, dạo này mẹ lại hay dò hỏi tôi về tình hình của công ty, mỗi lần tôi nói đến Lâm Tiểu Hân mẹ lại lắng nghe rất chăm chú. Tôi suy đoán liều lĩnh, giữa mẹ và chị Tiểu Hân có một mối quan hệ mật thiết.
    Mẹ từ ngoài vào, nhìn thấy tôi bà cười hỏi: “Tiểu Cường, sao hôm nay con về sớm thế?”
    Tôi nhìn nét cười giống hệt nhau của mẹ và Lâm Tiểu Hân, ánh mắt mẹ dừng đột ngột tại bức ảnh tôi đang cầm trên tay, mẹ hơi hoảng hốt, tôi hỏi bà: “Người trong ảnh là ai hả mẹ?”
    Mẹ như người mất hồn, bình thường mẹ qua mắt người khác giỏi là thế, có lẽ câu hỏi tôi đặt ra quá hóc búa, hay do mẹ cũng không quen lừa tôi.
    “Có phải Lâm Tiểu Hân không ạ?” tôi hỏi mẹ, tôi không muốn cho bà một cơ hội nói dối.
    Mẹ ngồi bất động trên giường, cúi đầu im lặng, rất lâu sau, bà ngẩng lên, trong khóe mắt rớt xuống một giọt lệ, tôi vẫn thường nhìn thấy mẹ khóc, nhưng tôi cũng nhận ra được những giọt nước mắt này là thật.
    Mẹ nói với tôi: “Cô gái trong công ty con, cô Lâm Tiểu Hân đó cũng chính là con gái của mẹ, là chị ruột của con.”
    Tôi hỏi: “Vậy tại sao chị ấy không ở cùng chúng ta?”
    Mẹ đáp: “Khi con sinh ra chẳng được bao lâu thì mắc phải một căn bệnh nan y, mẹ không có tiền nhưng mẹ không thể ngồi nhìn con chết, nên mẹ đã bán chị con cho một người giàu có trong thành phố”, mẹ khóc nghẹn lời, “mẹ bị dồn đến bước đường cùng, chứ người mẹ nào nỡ lòng đem bán con gái ruột của mình.”
    Tôi bỗng thấy ân hận vô cùng vì đã ép mẹ phải nói, vì cái sự hiếu kỳ của mình mà tôi chạm vào vết thương của mẹ.
    Tôi ôm mẹ vào lòng, hồi tôi còn bé những lúc bị ngã, khi gặp thất bại, đau khổ, thất vọng hay mệt mỏi mẹ cũng đều ôm tôi vào lòng như thế.
    Mặt tôi bỗng ướt nhoèn, hóa ra không cần phải cố tình nước mắt vẫn có thể rơi.
    Tôi hỏi mẹ: “Có phải lần này mẹ đến đây vì muốn nhận lại con gái không?”
    Mẹ vòng tay từ phía sau ôm lấy tôi, bà nói: “Từ trước đến nay chưa bao giờ mẹ có ý định nhận lại chị con, kể từ ngày giao chị con cho người ta, chị con và chúng ta đã không còn là những người cùng một thế giới, nó có một ông bố lắm tiền, một người mẹ cao quý đã qua đời, chứ mẹ chỉ là một kẻ lừa đảo có mắt mà không thấy trời cao, mẹ làm gì có tư cách làm mẹ và xen vào cuộc sống của nó chứ? Mẹ biết Tiểu Hân sẽ sống rất tốt, nhưng mẹ vẫn không thể ngăn mình đến thăm nó, mẹ chỉ hy vọng được đứng từ xa để xem chị con sống có được vui vẻ không, đến cái ảo vọng muốn nó nhìn lại mẹ một cái cũng không có chứ nói gì đến nhận lại chị con.”
    Thường ngày mẹ ăn nói dẻo quẹo là thế, hôm nay một câu mẹ nói cũng nói không nổi. Tôi không biết cái ngày hôm đó, cái hôm chị Tiểu Hân và mẹ mặt đối mặt, mẹ đã phải bỏ ra bao dũng khí để gặp chị. Tôi chỉ còn biết ôm chặt lấy mẹ, dùng hơi ấm cơ thể mình để an ủi mẹ.
    Mỗi đứa trẻ đều có thiên sứ luôn ở phía sau để bảo vệ mình, đến khi đủ lông đủ cánh, liệu chúng ta có nên quay lại giang đôi cánh mạnh mẽ của tuổi trẻ để che chắn mưa gió, bảo vệ cho những thiên sứ vì chúng ta mà đang dần già đi kia?
    Trong góc căn phòng có cái gì đó sáng lóa lên, tôi tiến lại nhặt nó lên, hóa ra là đồng tiền xu một tệ bị bụi bẩn phủ lên, tôi lấy tay lau lớp bụi bám bên ngoài, được lau sạch bụi bẩn đồng tiền sáng lấp lánh, hóa ra cái đồng xu dù sạch hay bụi bẩn thì bên trong nó vẫn luôn sáng bóng!
    Trong mắt mọi người tôi chỉ là một kẻ lừa đảo, nhưng có những thứ tôi không kém một ai.

    CHƯƠNG 38

    Cuộc sống của tôi bỗng nhiên ổn định hơn, tôi bắt đầu đi đi về về giữa nhà và công ty, tôi không biết mình có thích mình trong cái công việc ngày ngày mặc đồng phục này không nhưng nó cho tôi tiền lương. Tôi thường kể cho mẹ nghe những chuyện xảy ra ở công ty, tất nhiên bao gồm cả chị Lâm Tiểu Hân nữa, tôi nói nhấn mạnh, mẹ chăm chú nghe, nhưng hai mẹ con không bao giờ thảo luận.
    Công việc tôi làm được rất nhiều lãnh đạo ghi nhận, chính vì công việc ngày càng nhiều, tôi cũng tích lũy được kha khá kinh nghiệm, mỗi lần có lãnh đạo đến, tôi lại cầm cái cặp tài liệu bận bịu chạy khắp văn phòng, thường thì trong đó chỉ là cái cặp công văn rỗng không, khi các đồng sự dừng mọi công việc để chào hỏi lãnh đạo, tôi lại đang mướt mồ hôi chạy qua các sếp, làm như thể bận đến nỗi chẳng ngẩng được mặt lên nữa.
    Lúc tan ca, thỉnh thoảng tôi cũng gặp thím Liên, tôi luôn niềm nở chào hỏi thím, một lần có chủ tịch Hồ - vị lãnh đạo cao cấp của công ty đi ngang qua, tôi liền nói với thím Liên: “Thím Liên vất vả quá, để cháu quét giúp thím một tay!” Tôi xắn áo cầm cây chổi từ tay thím Liên.
    Thím Liên vừa phấn khởi vừa hoài nghi.
    Hai thím cháu tranh nhau cái chổi, chỉ đến khi chủ tịch Hồ đã đi vào thang máy, tôi không tranh cướp cái chổi nữa, tôi nói một cách ân hận: “Thím Liên, sau này bất cứ lúc nào thím có việc gì cần giúp thì cứ gọi cháu nhé.”
    Thím Liên cảm động lắm: “Tiểu Cường, cháu tốt quá, thật đấy, cả cái công ty này có mình cháu là biết nghĩ nhất.”
    Tôi cười xấu hổ nói: “Mẹ cháu bảo làm người phải biết kính già yêu trẻ, phải biết lễ phép lịch sự.”
    Thím Liên cảm động đến suýt rơi nước mắt: “Tiểu Cường, cháu đúng là con nhà gia giáo, mẹ cháu chắc chắn phải là một phụ nữ hiền dịu.”
    Tôi vội trả lời: “Vâng ạ.”
    Thật ra lần này tôi chưa nói hết câu của mẹ, mẹ tôi vốn nói thế này: “Tiểu Cường, thấy cụ già em nhỏ thì phải tiếp cận ngay, họ là những người dễ lừa nhất đấy.”
    Không lâu sau, trong một hội nghị của công ty, Chủ tịch Hồ nói: “Mọi người nên học tập Tiểu Cường, thanh niên nên làm cả những việc đơn giản nhất, đừng có lúc nào cũng nghĩ đến tranh đấu kèn cựa, lúc nào cũng tính toán nịnh bợ, luồn cúi người khác.”
    Lúc đó tôi lại ngồi ngay bên trên, cúi đầu cười đầy vẻ chất phác, tôi nhận ra rằng khả năng bình tĩnh của mình lại tăng thêm một cấp độ nữa rồi, vì ngay cả một chút đỏ mặt tôi cũng không có.
    Lại một lần khác, tôi gặp Chủ tịch Lâm trong thang máy, ông ấy nói với tôi: “Trương Tiểu Cường, mấy cán bộ cấp trung trong công ty đều khen ngợi cậu trước mặt tôi, cố gắng làm cho tốt nhé!”
    Tôi cảm động đáp lời Chủ tịch: “Chủ tịch, đó đều là những việc chúng ta nên làm mà! Thanh niên còn trẻ phải có gắng cống hiến nhiều hơn, bớt nông nổi đi, phải xắn tay vào công việc thì mới rèn luyện được chính mình. Cháu dốc sức làm việc cho tốt không phải vì bất cứ ai khác mà vì chính bản thân cháu.”
    Tổng giám đốc Lâm gật lấy gật để, ông nói: “Hay lắm! Hay lắm!” trong lòng ít nhiều thấy rất cảm động.
    Cùng với việc được cấp trên đánh giá tốt, tôi lại đắc tội với nhiều đồng nghiệp, có nhiều khi họ lời to tiếng nhỏ sau lưng tôi, hễ nhìn thấy tôi thì dừng ngay câu chuyện.
    Có lần mẹ đã nói: “Làm người cần dẫm đạp lên kẻ yếu, sùng bái kẻ mạnh, nếu trong trường hợp không cản đường mình thì cũng phải dối trên, che giấu dưới, làm sao để đắc tội càng ít người càng tốt.”
    Một hôm tan ca muộn, tôi gặp chị Lê Minh cán bộ phòng ý tưởng sáng tạo, chị ta nổi tiếng là kẻ ngồi lê đôi mách trong công ty, tôi thường xuyên gặp Lê Minh trong mọi phòng ban của công ty, chị ta đi thăm dò người này người kia độ này ra sao, thường thì chị ta chẳng thèm đoái hoài gì đến tôi vì chị ta luôn nghĩ chị ta cao quý trong sạch hơn tôi, chị ta không theo đuôi lãnh đạo để nói mấy lời nịnh bợ.
    Tôi mở lời: “Chị Lê Minh, hôm nay chị lại làm tăng ca ạ?”
    Chị ta chẳng hứng thú gì trả lời tôi: “Nhân viên quèn như chúng tôi thì lúc nào chẳng làm việc đến đứt hơi, đâu được như những người may mắn lọt được vào mắt lãnh đạo.”
    Tôi vừa cười vừa nói: “Chị ơi! Em phải học tập chị nhiều, muộn thế này rồi mà chưa cơm nước gì vẫn ngồi đây tăng ca, công ty mà có thêm vài người như chị chắc mấy kẻ vô tích sự như tụi em thất nghiệp hết.”
    Bộ mặt chị ta đã có phần chuyển hướng ấm áp hơn chút ít, chị ta đáp: “Đấy, con người tôi là như thế, làm việc gì cũng không toan tính, cứ phải hoàn thành xong công việc thì mới an tâm được.”
    Tôi kéo ghế ngồi trước mặt chị ta và nói: “Chị Minh à, như thế sao được chứ, ăn uống mà không để ý lại ảnh hưởng đến sức khỏe đấy.”
    Bộ mặt chị tăng thêm chút nữa sự ấm áp, chị ta trả lời tôi: “Bao nhiêu người khuyên chị đừng có làm việc chăm chỉ quá như thế, nếu không phải là công ty của chính mình thì có vất vả mấy cũng được gì đâu, nhưng tính chị là thế đấy, làm gì cũng phải có trách nhiệm.”
    Tôi thừa biết chị ta đang giảm béo nên không dám ăn cơm, nhưng tôi vẫn cứ xúc động mà rằng: “Chị Minh thật là người đáng nể, em thấy xấu hổ về bản thân mình quá.”
    Chị ta bỏ cả công việc ở đó mà nhìn tôi như nhìn một người bạn tri kỷ.
    Tôi bỗng thốt lên một tiếng làm chị ta chẳng hiểu mô tê gì liền hỏi: “Tiểu Cường, có chuyện gì vậy?”
    Tôi chỉ cái cặp tóc màu đỏ trông đến là vô duyên trên đầu chị ta khen: “Chị Minh, em đúng là chưa nhìn ra hết con người chị, không những phẩm chất tốt đẹp mà con người còn rất hợp mốt nữa, cái cặp tóc ấy đúng là hợp với chị đến không chê vào đâu được!”
    Cuối cùng chị ta cũng sung sướng không kìm nén nổi nụ cười, chị ta phấn khởi vỗ vỗ vai tôi nói: “Tiểu Cường, em nhận ra điều đó rồi hả? Cái này là năm ngoái chị mua hồi đi du lịch Myanma đấy, thế mà mấy bà kia cứ chê không đẹp mãi! Em đúng là có con mắt tinh đời!”
    Tôi đáp: “Đẹp lắm chị ạ, mấy người đó đâu có hiểu gì về gu thẩm mỹ của chị đâu.”
    Cái kẹp tóc đó mà kẹp lên đầu chị Lâm Tiểu Hân thì không đẹp thật, nhưng kẹp trên đầu chị ta thì rất hợp lý, chứ kẹp vào chỗ khác thì càng không chấp nhận nổi.
    Tối hôm đó Lê Minh có vẻ đắc chí lắm, chị ta túm lấy tôi buôn bán trên trời dưới bể, tôi khen một lượt từng thứ từ đầu đến chân chị ta, rồi lặp lại từ chân lên đầu, lúc đầu mới mở lời khen chưa quen lắm nên tôi cũng thấy hơi lợm giọng, nhưng nói vài câu là trôi tuồn tuột. Hóa ra cái trò này cũng có thể luyện tập được cơ đấy.
    Chị Lê Minh vẫn thường xuyên lượn lờ khắp các phòng ban, từ hồi đó hễ có người nói Tiểu Cường tôi là kẻ nịnh bợ sếp là chị ta lại nói: “Chắc em nhầm rồi, chứ Tiểu Cường tuy trẻ nhưng mà cũng được lắm đó, nói năng thật thà mà chân thành, nhiệt tình với mọi người lắm.” Lúc mới nói vậy mọi người còn hoài nghi lắm, nhưng dần dần cũng đều tin cả.

  • adminA

    CHƯƠNG 39

    Cuối cùng, tôi cũng đã nhận được những đồng lương đầu tiên trong cuộc đời, công ty chưa kịp làm thẻ ngân hàng cho tôi nên kế toán giao cho tôi tiền mặt.
    Tôi cầm trong tay 800 nhân dân tệ, tuy tinh thần không xúc động cao trào như kiếm được tiền lừa đảo nhưng cảm xúc cũng không tồi. Tôi tìm một góc vắng không người đếm đi đếm lại món tiền rồi cất cẩn thận vào túi áo trong.
    Hôm nay, tôi về đúng giờ vì đã hứa với Tứ Mao và mọi người khi nào tôi nhận lương sẽ mời mọi người một bữa ra trò.
    Trên đường về tôi lấy làm phấn khởi, vừa đi vừa ngâm nga bài dân ca, lúc rẽ vào cái ngõ nhỏ đột nhiên có một bàn tay tóm lấy tôi, người này rất khỏe mạnh nên lôi tuột tôi vào trong ngõ rồi ấn tôi vào góc tường, tôi đang định chửi um lên nhưng nhìn thấy rõ ràng đó là một thanh niên vạm vỡ, đã đầu đông rồi mà anh ta ăn mặc rất phong phanh, áo khoác cũng không đóng, tôi liếc nhìn đã thấy sức mạnh ghê gớm của anh ta, đôi tay thô khỏe bóp nghẹt lấy cổ tôi làm tôi mấy lần không thở nổi, tôi chưa gặp con người này nên vội nuốt mấy câu chửi bậy đã lên tới khoang miệng xuống, nụ cười gần gũi đầy tính hợp tác nở trên khuôn mặt tôi, tôi ôn tồn hỏi: “Xin hỏi vị đại ca, phải chăng chúng ta có quen biết nhau?”
    Anh ta chẳng nói chẳng rằng trông càng dữ tợn hơn, tôi thấy rờn rợn, bèn nhìn trộm những phần cơ bắp lộ ra trên người anh ta xem có hình xăm nào không, có phải dân xã hội đen không nhưng chẳng thấy gì, tuy thế đang là mùa đông nên tôi không thể quan sát hết được, rất khó phán đoán xem anh ta có phải xã hội đen không. Mà cho dù có là mùa hè thì cũng không dễ gì nhận ra được, ví như bang búa rìu ở thị trấn tôi, ngay cả lúc đánh nhau hay ăn cướp cũng không quên tình yêu tổ quốc, gần đây họ đều đổi hình xăm thành họ Phúc, tất cả hình xăm đều được xăm trên mông.
    Ăn cướp có hai loại, một loại cướp tiền, một loại cướp tình, rõ ràng anh ta không đến để cướp tình, lẽ nào anh ta nhìn thấu được tháng lương đầu tiên của kẻ tội nghiệp này?
    Trông bộ dạng anh ta càng trở nên hung dữ hơn và bắt đầu ra tay mạnh hơn, tôi sợ hãi la to: “Đại ca, nhất định là có hiểu nhầm, em nghĩ giữa chúng ta chắc chắn có sự hiểu nhầm lớn.”
    “Giữa hai người chẳng có hiểu nhầm nào đâu.” Tôi nghe thấy một giọng phụ nữ quen thuộc, tôi cố gắng hết sức ngoái đầu lại, hóa ra là Lưu Dĩnh, chẳng lẽ người đàn ông này không phải là xã hội đen mà là cảnh sát hay sao?
    Lưu Dĩnh nói với người này: “Vương Dũng, bắt nó nhốt lại, thằng nhóc này ranh ma lắm.”
    Lưu Dĩnh tiến đến trước mặt tôi nói: “Trương Tiểu Cường, hãy khai thật ra, cậu lẩn vào công ty Tân Tân với mưu đồ gì?”
    Chị ta còn biết cả họ tên đầy đủ của tôi, xem ra chị ra theo dõi tôi khá lâu rồi.
    Tôi gào lên thanh minh: “Em không có âm mưu gì, em làm việc rất yên phận rồi.”
    Lưu Dĩnh bật cười khanh khách, chị ta nói: “Cậu mà yên phận à?”
    Chị ta bỗng học theo cái giọng điệu của tôi mà nói: “Cậu không biết là cậu đang kể chuyện cười à?”
    Tại sao lúc tôi nói dối thế nào cũng có người tin, khó khăn lắm mới được một lần nói thật lại không ai thèm tin.
    Chị ta nói với Vương Dũng: “Xem ra phải dẫn cậu ta về đồn cảnh sát rồi hỏi chuyện dần.”
    Cái người tên Vương Dũng đó tóm lấy tôi, chuẩn bị giải tôi về đồn, cha mẹ ơi, liệu họ có dùng cực hình gì đối với tôi không?
    Hai lần trước tôi và Lưu Dĩnh chạm mặt nhau đều là một đối một, những lần đầu trí đấu dũng đó tôi thắng trong mạo hiểm, lần này lại thêm một gã thanh niên. Trong trường hợp này đấu văn là rất khó rồi, lẽ nào ép tôi phải dùng võ để thắng lần này ư?
    Thực ra tôi là người văn võ song toàn, tôi có sở trường bỏ thuốc mê bỏ mê người khác và lừa bọn trẻ con, nhưng trong trường hợp đột ngột thế này thì chưởng đó cũng không kịp thời phát huy.
    Tôi nhìn họ mà không kịp nghĩ mưu kế gì trong lúc này, lẽ nào đay chính là cảnh ông trời ghen ghét anh tài trong tiểu thuyết sao?
    Chính trong tình trạng nguy kịch ngàn cân treo sợi tóc ấy, tôi nghe thấy có một giọng phụ nữ lanh lảnh thảm thiết: “Có người nhảy lầu!”
    Trong âm thanh có 4 phần hoảng loạn, 3 phần sợ hãi và 3 phần vừa sợ vừa mừng.
    Họ vội chạy ra khỏi ngõ, ngay cửa ngõ có một tòa nhà, có một người đàn ông đang đứng trên nóc nhà, vừa khóc lóc vừa làm ầm ĩ như sắp nhảy đến nơi rồi.
    Tôi mừng quýnh, anh chị em cảnh sát thân mến, trong tình thế nguy kịch này lẽ nào các bạn không bỏ chút thù riêng để cứu lấy một sinh mạng sắp từ giã cõi đời này?
    Lưu Dĩnh và Vương Dũng nhìn nhau giây lát, rồi Lưu Dĩnh nói: “Chúng ta mau lại cứu người.”
    Vương Dũng nhìn tôi hỏi Lưu Dĩnh: “Còn thằng oắt này thì tính sao?”
    Tôi nơm nớp nhìn Lưu Dĩnh, thái độ vừa tội nghiệp vừa đáng thương, nhưng trong lòng tôi những đốm hoa lửa đang nổ reo tanh tách, tôi tự nói với mình: “Thả đi mà, thả đi mà!”
    Lưu Dĩnh nói: “Đem cậu ta theo!” Những đốm hoa lửa hy vọng trong tôi trong phút chốc bị dập tắt ngóm.
    Hai người bọn họ cùng chạy lên nóc tòa nhà, Vương Dũng tóm lấy cổ áo tôi kéo theo, tôi giẫy dụa chí tử nhưng anh ta khỏe quá nên tôi không thể không theo bước anh ta.
    Bỗng tôi dừng giẫy dụa vì phát hiện ra áo mình sắp rách đến nơi rồi, tôi bắt đầu nhẩm tính, nếu áo rách thì tôi phải chạy thật nhanh xuống dưới, họ đang mải chạy lên cứu người thì chắc sẽ không có thì giờ quan tâm đến tôi nữa.
    Cái áo toạc ra ngày càng to, tôi cố nhịn không bật cười thành tiếng và không ngớt tự nhắc mình: “Hãy trấn tĩnh lại, phải nhớ rằng bạn là kẻ lừa đảo có đẳng cấp, là kẻ lừa đảo có lòng kiên định.”
    Cái áo tôi bỏ ra 30 nhân dân tệ để mua vậy là đã rách dưới sức mạnh giằng xé của Vương Dũng và kỹ xảo quay lắc của tôi, tôi làm theo đúng kế hoạch đã vạch ra đáng tiếc là vừa quay người được 15 độ đã bị Lưu Dĩnh tóm lấy tóc.
    Chị ta tiếp tục lôi tôi lên, tôi vừa cố gắng theo sát bước chân Lưu Dĩnh vừa hét lên: “Chị ơi, chị nhẹ tay thôi!”

    CHƯƠNG 40
    Lúc đầu Vương Dũng xông lên nóc nhà, tôi và Lưu Dĩnh canh ở cửa cầu thang, họ sợi nhiều người lên sẽ càng gây áp lực cho người đàn ông kia, Vương Dũng bắt đầu nhẫn nại khuyên giải người kia, mấy câu đại loại như anh thử nghĩ đến những người trong gia đình anh xem …, anh thử nghĩ đến con cái anh xem, mấy cảnh sát này một chút kỹ năng cũng không có, dùng mấy cái làn điệu cũ rich đó mà đi khuyên người. Nếu như mang theo một cái đài có gặp ai định nhảy lầu thì bật lên để bên cạnh là được, dù sao kết quả cũng chẳng khác gì, đó là đối phương do không thể chịu đựng được mà nhảy luôn xuống.
    Tuy vậy tôi cũng chẳng có thời gian mà cười nhạo anh ta, tôi còn đang phỉa tính kế thoát thân, tôi rất hy vọng người đàn ông kia sáng tao thêm chút ít tình huống nữa, tất nhiên tốt nhất là đừng có nhảy luôn xuống mà cứ quấy rầy Vương Dũng, sau đó Lưu Dĩnh sẽ phải đến giúp một tay và như vậy cơ hội thoát thân của tôi sẽ đến.
    Đáng tiếc là họ cứ giằng co mãi, Vương Dũng cứ định tiến lại gần thì người đàn ông kia lại hét lên: “Anh đừng có tiến lại, anh mà tiến lại tôi sẽ nhảy xuống ngay lập tức.”
    Tôi biết là người đàn ông ấy đang do dự, hần như những người có ý định tự tử đều trải qua một quá trình giằng co giữa sự sống và cái chết. Nhưng nếu cứ giằng co cái kiểu này thì khả năng nhảy xuống là rất lớn.
    Tôi không nhịn được đành khẽ than thở: “Cái kiểu quan liêu của các người, ngày nào cũng chỉ biết đến bắt bớ người mà không biết cách đi dùng trái tim cảm hóa người ta sao?” Dù sao thì tôi cũng bị chị ta tóm cổ rồi, cứ nói cho sướng cái mồm cũng chẳng sao.
    Lưu Dĩnh đang chăm chú theo dõi tình hình bên phía Vương Dũng bèn quay sang phản công lại tôi: “Cậu thì làm được chắc? Vậy cậu thử lên khuyên xem nào!”
    Trong đầu tôi lại lóe lên ý tưởng, tôi nói: “Nếu em khuyên được người này thì chị thả em ra phải không?”
    Lưu Dĩnh quay ngoắt người lại nhìn tôi đầy vẻ nghi ngờ, tôi cười nói: “Có phải chị đã nhận ra khả năng của em rồi không?”
    Ánh mắt chị ta phát ra một tia lạnh nhạt, tôi biết ngay chị ta đang nhớ lại những hồi ức đau khổ trước đây, Lưu Dĩnh nói với tôi: “Nếu cậu khuyên được ông ta chúng tôi sẽ không bắt cậu.”
    Tôi vội hỏi ngay: “Vậy sau này thì sao? Sau này cũng sẽ vẫn giữ cam kết này chứ ạ?”
    Có một số chuyện cần nói cho ngã ngũ, nếu lãnh đạo bảo bạn làm tăng a thế nào cũng nói với bạn rằng: “Còn trẻ chịu khó mà cống hiến, sau này tôi sẽ không quên cậu đâu.” Lúc này bạn cần có kỹ xảo hỏi lại sếp, cái sau này của sếp là bao lâu, chứ nếu như bạn không hỏi chắc chắn cái sau này ấy là 10 000 năm sau.
    Lưu Dĩnh chần chừ một hồi cuối cùng nói: “Nếu như cậu khuyên được ông ta, sau này chuyện của chúng ta coi như xí xóa hết.”
    Tôi đứng dậy, Lưu Dĩnh cũng thả tay tôi ra những vẫn rất cảnh giác không để tôi có cơ hội bỏ trốn.
    Tôi nói với Lưu Dĩnh: “Chờ lát nữa em vào trong mọi người cứ đứng ở bậu cửa sổ, đừng có vào nhé.”
    Tôi buộc phải giữ một khoảng cách với họ, bởi nếu người kia có nhảy xuống thì họ cũng không có thời gian nhòm ngó tôi mà còn phải chạy xuống đất xem người kia chết thế nào.
    Lưu Dĩnh gọi Vương Dũng trở lại, tôi vò tung đầu lên như một cái tổ quạ, hai người nhìn tôi đầy vẻ hoài nghi, nếu họ mà biết được dụng ý của tôi chắc họ sẽ bỏ ngay nghề cảnh sát mà nâng cấp lên hành nghề lừa đảo rồi.
    Tôi leo lên nóc nhà, khi nãy Vương Dũng quay trở về nên người này tưởng cảnh sát đã bỏ cuộc nên ngó đầu ra bên ngoài gào thét thảm thương: “Con gái của bố! Bố không thể chăm sóc con được nữa rồi!” Rốt cuộc ông ta cũng chuẩn bị nhảy.
    Tim tôi bỗng đập thình thịch, cái gì? Ông ta còn có con gái ư? Nếu ông ta mà nhảy xuống thế thì con gái ông ta sẽ đau khổ biết nhường nào!
    Tự đáy lòng tôi có một mạch ngầm đang tuôn chảy, nó đang cao dần lên rồi đột ngột tràn ngập trái tim tôi.
    Đúng vậy, tôi – Trương Tiểu Cường, một Trương Tiểu Cường với trái tim lương thiện sao có thể để cô con gái mất đi người cha của mình ? Tôi sẽ dùng hết sức mình để giải cứu ông ấy, một cảm giác mãnh liệt chưa từng có về sứ mệnh ào ạt trong lòng tôi.
    Nếu như tôi cứu được ông bố đang tuyệt vọng này thì hai bố con họ chắc chắn sẽ cảm động rơi nước mắt, nếu cô con gái xinh xắn tôi sẽ lừa về làm vợ, dù sao mẹ vẫn luôn lo lắng tôi quá hư hỏng để lấy được vợ, thế này có thể thực hiện bước đầu tâm nguyện của mẹ, còn nếu con gái ông ta xấu xí tôi sẽ đem bán làm vợ cho mấy ông miền núi, ở đó tương đối đói rách nên người ta chỉ coi trọng hiệu quả sử dụng chớ không để ý đến mấy thứ hoa gương nguyệt bóng. Nếu may mắn bán được cho nhà anh đần thì giá cũng sẽ hời hơn đôi chút. Hiện nay nước nhà giàu mạnh rồi nên anh em miền núi cũng giàu có lên, rất dễ bán được một cái giá cao. Tôi có thể sắm thêm vài thứ đồ diện như cái đài cát sét chẳng hạn, thậm chí tôi có thể cùng mẹ làm một chuyến du lịch hai ngày Xin-Mã-Thái. Tôi không thể dừng được giấc mơ, làng Xin Hoa, thị trấn Mã Gia, thôn Thái Bình, ba nơi này đều gần cả nên tôi tính chuyến đi Xin-Mã-Thái chỉ cần một ngày là đủ. Như vậy tôi có thể tiết kiệm được khá nhiều tiền để dùng vào những việc khác.
    Tôi mừng đến sắp phá lên cười sung sướng nhưng Tiểu Cường tôi đã kịp thời khống chế bản thân, người đàn ông kia sắp nhảy xuống đến nơi rồi, mà một con người đầy tinh thần trách nhiệm như tôi bằng bất cứ giá nào cũng phải ngăn cản việc này xảy ra.
    Tôi ngửa mặt lên trời khóc thảm một tiếng, sau đó hét lên: “Tôi không muốn sống nữa!”

    CHƯƠNG 41
    Tôi nhanh chóng áp sát người đàn ông, lúc ông ta vẫn chưa kịp quyết xem có nhảy hay không thì tôi đã ở bên cạnh ông ta, tôi và tên trẻ tuổi giáo điều khi nãy khác nhau là ở điểm này đây, cuộc đối đầy giữa người và người quan trọng nhất là ở chỗ ai cầm cờ trước.
    Tên cảnh sát trẻ kia chắc chắn không thể có được cái kinh nghiệm quý báu mà tôi đã trải qua trong một thời gian dài này, ngày trước ở thị trấn tôi mỗi khi các bang phái đánh nhau, nhân lúc họ đang tranh luận ai đúng ai sai tôi thường đứng sau để thọc gậy bánh xe.
    Tôi không tiếp cận sát với người đàn ông kia mà cố tình để một khoảng cách. Tôi không thể để ông ta nhận ra ý đồ của tôi, đầu óc tôi rối bời, tâm trạng thê thảm, người đàn ông nhìn tôi tò mò.
    Trên thế giới này đàn ông đầu tóc rối bời có hai loại, một loại giống tôi, cảm xúc bi thương thì rõ ràng là người đàn ông đường cùng không lối thoát, còn một loại thể hiện sự kiêu ngạo, có lẽ anh ta là một chuyên gia.
    Phụ nữ mà đầu bù tóc rối lại chia làm ba loại, nhiều hơn đàn ông một loại. Đó là loại phụ nữ vừa bị làm nhục, nếu trông chị ta đau khổ là chị ta bị làm nhục, còn nếu trong đau khổ có cả sự hưng phấn thì đó không thể nói là bị làm nhục, còn nếu người đàn ông không dám nhận trách nhiệm thì mới bị coi là bị làm nhục.
    Tôi trộm nhìn người đàn ông trung niên ấy, thực ra ngay từ lúc leo lên trên này tôi đã phân tích ông ta rồi, tôi chỉ có thể nói ông ta không chuyên nghiệp, vô cùng không chuyên nghiệp, bởi vì thím Chín và chú Tám tôi đều là những chuyên gia trong lĩnh vực tự sát học.
    Tự sát là một hành vi nghệ thuật, một hành vi nghệ thuật dựa vào đúc rút kinh nghiệm thực tiễn mà thành.
    Thím Chín và chú Tám đã cùng nhau biên soạn bài: “Bàn về giá trị thực dụng của tự sát trong đời sống”, bài thứ 10 trong Sách quý Tam Thủy có ghi lại chi tiết, có lẽ tôi lại phải giới thiệu một cách ngắn gọn cho mọi người cùng nghe.
    Ranh giới thấp nhất của tự sát là biến tự sát giả thành tự sát thật, nhưng hai chuyên gia trong ngành là thím Chín và chú Tám tôi có thể làm cho nghệ thuật hành động của một màn tự sát rầm rộ lên, đạt đến hiệu quả của việc tự sát mà không hề xảy ra tự sát thật.
    Phương pháp tự sát hay nhất của phụ nữ là treo cổ, kiểu tự sát này hệ số nguy hiểm thấp nhất, rất dễ khống chế, lại không dễ để lại di chứng như uống thuốc sâu. Tự sát theo phương thức này còn được gọi là phái tự sát điền viên. Tất cả các cách thức tự sát đều có một sợi chỉ đỏ xuyên suốt, nếu nghiên cứu kỹ càng còn có thể hiểu biết sang phương diện khác.
    Mỗi lần thím Chín cãi nhau với chú Chín xong đều treo cổ tự sát, thím bảo treo cổ tự tử có rất nhiều điểm lưu ý.
    Đầu tiên là ngoại quan, phải mặc một bộ đỏ, nếu không có thì ít nhất cũng phải đi một đôi giày đỏ, vì người ta nói người chết mà trang điểm chau chuốt sẽ biến thành quỷ ác, như vậy đầu tiên bạn đã uy hiếp được tâm lý đối phương. Nhớ là phải kết hợp với một sợi dây màu đỏ dùng làm công cụ tự tử, vì cho dù đi tự tự cũng phải thể hiện được cái tính khác biệt cùng địa vị tao nhã của bạn, tuy bạn chẳng định chết thật nhưng bạn lúc nào cũng phải mang theo một quyết tâm có thể biến thành một cái xác chết tươi bất cứ lúc nào.
    Tiếp đến là vấn đề địa điểm, nên chọn tầng một hoặc nhà một tầng, đừng chọn tòa nhà cao tầng nếu không rất có khả năng bạn chết 20 ngày rồi vẫn không ai phát hiện ra, bên ngoài nhà nên là đường lớn nhiều người qua lại. Không nên mở toang cửa ra tự tử, như vậy thì kịch quá, hãy để cửa hé một khe nhỏ để bạn có thể quan sát người qua kẻ lại, uống mấy ngụm nước vì bước sau bạn sẽ phải khóc.
    Khóc lóc là quy trình đầu tiên của việc chính thức tự tử, không nên ngoạc mồm ra khóc, một nhà tự sát chuyên nghiệp chẳng bao giờ tốn kém sức lực vào lúc này, đừng quên bạn đã để cửa hở ra một khe nhỏ, như vậy khi quan sát thấy có người đến thì bắt đầu khóc, nếu âm lượng của bạn không đủ lớn có thể cuốn tờ giấy vào làm loa để âm thanh truyền đi xa. Nên nhớ không phải hễ gặp ai cũng khóc, khi thấy người già, trẻ em, người điếc đi qua thì bạn hãy tiết kiệm sức lực, người già trẻ con bạn có gọi họ vào cũng không có tác dụng gì, kẻ điếc có gọi nó cũng chẳng vào.
    Đợi đến lúc có người chú ý, bạn có thể thực hiện bước cao trào nhất, làm một bước đơn giản là huých vào cái ghế băng, nhớ là để mặt hướng ra phía cửa, như vậy mới có những bước tiến triển mới nhất của tình hình, sau đó tay cầm sợi dây đã chuẩn bị sẵn vừa khóc lóc vừa làm như sắp buộc vào cổ đến nơi, đây là lúc chứa đựng nhiều yếu tố kỹ thuật nhất của cả quá trình, phải biết nhẫn nại, biết chờ đợi, phải nhìn rõ người đang tiến đến là ai thì mới chui đầu vào dây thừng, ngộ nhỡ kẻ đang đến là kẻ thù của nhà bạn, bạn vừa mới chui đầu vào thòng lọng, nó đã giúp bạn đạp ghế ra ngay.
    Khi thấy người vừa ý mình xuất hiện, thì bạn có thể chui đầu vào sợi thừng, nhớ là trước lúc thắt cổ phải kêu khóc thật thê thảm, trong tiếng khóc phải thể hiện được nỗi oán hận tích tụ bấy lâu trong lòng, tiếng lên án đồng thời thể hiện được sự lưu luyến vô hạn với dương gian, có như thế mới đẩy được tình tiết lên cao điểm. Họ sẽ nằng nặc mà giữ bạn lại, để sự giằng co ở mức độ vừa phải, thích hợp, giống như cô dâu lên kiệu hoa về nhà chồng vậy, tuy trong lòng vui lắm nhưng những thứ thủ tục lễ nghĩa thì vẫn không thể bỏ qua.
    Bạn làm ầm ĩ lên, người xem sẽ kéo đến ngày càng đông, và chắc chắn sẽ có người đi thông báo cho người mà bạn muốn thông báo, nhưng trong khoảng thời gian trống đó bạn cũng không được nghỉ ngơi, sự khác biệt giữa cao thủ và kẻ bất tài là ở chỗ có biết trân trọng thời gian không, bạn phải tranh thủ thời gian giới thiệu với mọi người nguyên nhân lần tự tử này, cần phải xử lý một số tình tiết sao cho hợp lý, lược bớt những nội dung không có lợi cho mình như mấy tay ca sĩ, diễn viên nổi tiếng trước khi ảnh đưa lên báo đều sử dụng kỹ thuật số. Khi giới thiệu phải đơn giản, đi vào trọng tâm, có thể dựa vào hoàn cảnh gia đình khác nhau của các khán giả mà thay đổi tình tiết cho phù hợp, từ đó sẽ nhận được nhiều sự đồng cảm hơn, nếu sau đó người xem lại đông hơn thì có thể phát lại như chương trình tivi, để các khán giả đến sau dễ dàng tham gia vào chương trình.
    Người bạn chờ đợi cuối cùng đã đến, dưới sự kích động của bạn, nhiều quần chúng không rõ chân tướng thi nhau lên án kẻ phụ bác đã dồn bạn đến bước đường cùng thế này, trong màn kịch này bạn đang chiếm ưu thế cả về thiên thời, địa lợi lẫn nhân hòa, đừng có nhân lúc này mà cũng xông vào đối phó với hắn, phải đứng ra bênh vực hắn, để hắn thấy bạn có thể chết vì hắn, cũng sẵn sàng bảo vệ hắn.
    Hắn chắc chắn sẽ cảm động mà ôm lấy bạn, bây giờ là lúc phải đuổi quần chúng xung quanh đi vì vai trò của họ không còn cần thiết nữa, tuy họ rất muốn được thưởng thức tiếp màn sau, nhưng cái gì quá cũng không tốt (Thím Chín tôi là người học vấn uyên thâm, còn biết cả Tiếng Anh nữa), màn sau là thế giới của riêng hai người.
    Bạn phải tiếp tục một màn khóc lóc cuối cùng nữa, có thể khóc trong vòng tay hắn, nhưng màn khóc lóc này có khác so với màn khóc lóc lúc đầu, cần giảm bớt sự thê lương và trách móc, thêm thắt chút dịu dàng, cơ bản đạt đến thế giới « hữu tình » là đạt.
    Lẽ ra phần sau còn nhiều nội dung nữa, nhưng xem xét đến thứ bậc độ tuổi độc giả của cuốn Sách quý Tam Thủy khá lớn, có một vài độc giả dưới 18 tuổi nên đành phải bỏ, đành phải sửa thành “dưới đây lược bớt 3000 từ”.

  • adminA

    CHƯƠNG 42

    Tôi gợi nhớ lại một chút về những tâm đắc của thím Chín và chú Tám trong việc tự sát cũng như những tâm đắc của chú Tám trong việc chống tự sát, thế là tôi đã lập nên một kế hoạch hoàn chỉnh.
    Phương pháp khuyên người ta từ bỏ tự sát không phải là đi nói với họ rằng họ còn có vợ có con, vì anh ta quyết đi tự sát, chắc chắn anh ta phải có sự chuẩn bị tư tưởng kỹ càng đối với những thứ anh ta quyết tâm rời bỏ, vì thế cần cho anh ta thấy thế giới này còn có những người thảm hơn anh ta vậy, mà họ vẫn sống tốt, hà cớ gì anh ta phải tìm đến cái chết.
    Hôm nay cái kẻ thảm hơn anh ta chính là tôi đây.
    Tôi khóc lóc đau khổ, không phải leo ra lan can trên nóc nhà rồi ôm mặt khóc mà vừa khóc vừa lúc lắc cái đầu, như thế mỗi lần lắc đầu đến một góc độ hợp lý tôi có thể quan sát tâm trạng của người đàn ông này. Ông ta tạm thời dừng những hành động của mình, tuy là đang muốn chết nhưng trước khi chết muốn được thỏa mãn trí tò mò của mình thì kể cũng không tồi. Một sự khởi đầu tốt đẹp, vậy là tôi đã đạt được mục đích, tôi không còn lắc lư cái đầu nữa mà vùi mặt vào cánh tay khóc không nước mắt.
    Ông này càng ngày càng tò mò hơn, đến lúc nhịn không nổi bèn vỗ vai tôi hỏi: “Người anh em, cậu sao vậy?”. Tôi mặc kệ ông ta, vẫn tiếp tục khóc, đây cũng là một kế sách, cũng như con gái khi có người theo đuổi trông ra vẻ rất gượng gạo, tuy trong lòng thích quá đi rồi nhưng họ vẫn luôn miệng: “Tôi không thích”, sau nhiều lần tốn công theo đuổi bạn mới nhận được sự đồng ý miễn cưỡng của họ, và họ chính là người mà bạn phải khổ công theo đuổi mới có được, nghiễm nhiên họ trở nên có giá hơn.
    Cuối cùng, ông ta không thể nhẫn nhịn được thêm lại vỗ vai tôi hỏi tiếp: “Người anh em, cậu …” ông ta một lần nữa lại rơi vào cái kế đã bày sẵn của tôi, lúc này trí tò mò của ông ra đã đạt đến một mức độ tương đối.
    Tôi gào lên: “Mẹ ơi, con không thể tiếp tục chăm sóc mẹ được nữa rồi !”. Tôi làm ra vẻ như sắp nhảy xuống.
    Đây là một cao trào trong kế hoạch hoàn hảo của mình, tôi sẽ đẩy vị giác của ông ta lên cao, sau đó làm ra vẻ sắp nhảy lầu đến nơi, ông ta chưa nhận được câu trả lời sẽ cảm thấy bức bối vô cùng và nhất định sẽ giữ tôi lại bằng được, lúc này tôi có thể thực hiện bước tiếp theo.
    Tôi làm tư thế chuẩn bị nhảy, nhưng người đàn ông này không hề có ý níu tôi lại, tôi đành ngượng ngùng mà rụt lại cái tư thế ấy.
    Tuy khi nãy tôi có đôi chút không thành công nhưng lúc này tôi đã không còn có thể khóc nữa, tôi phải bắt đầu bước tiếp theo, tôi hỏi ông ta: “Đại ca, anh định nhảy lầu phải không?”
    Ông ta ít nhất cũng phải hơn tôi hai ba mươi tuổi, gọi ông ta bằng anh tôi thiệt thòi quá, nhưng vì 2 con cọp cảnh sát đang đứng bên cửa sổ đang hau háu chờ mồi, và vì đứa con gái ông ta rất có thể trở thành vợ mấy ông miền núi, tôi chấp nhận thiệt thòi vậy.
    Ông ta nhìn xa xăm một cách vô hồn, lơ đễnh trả lời tôi: “Đúng thế!”
    Tình hình lại tiến triển theo hướng có lợi, giờ tôi và ông ta đã có câu chuyện làm quà rồi, tiếp theo tôi phải gần gũi ông ta hơn, có vậy mới dần nắm bắt được tình hình cụ thể.
    Tôi phải tìm một chủ đề hợp với ông ta, ban nãy người đàn ông này trong lúc giằng co với Vương Dũng có nói rằng ông ta bị người ta lừa rất nhiều tiền, đến vợ cũng bỏ theo người khác rồi.
    Tôi gào lên bằng giọng than thở: “Đàn bà đều là một lũ khốn nạn cả!”
    Câu này tôi nói rất trái với lòng mình, thật ra trên thế giới này rất nhiều phụ nữ tốt đẹp, như mẹ tôi chẳng hạn, nhưng vì cố tìm được điểm chung với ông ta, tôi đã phải hy sinh danh dự của rất nhiều người phụ nữ, tôi ngập chìm trong nỗi ân hận, tôi thầm nói lời xin lỗi với chị em phụ nữ: “Vô cùng xin lỗi, để cứu người tôi đành hy sinh danh dự của chị em.” Tôi tin họ sẵn sàng tha thứ cho tôi vì tôi đang làm một việc tốt, tôi tò mò quay nhìn về phía cửa sổ, Lưu Dĩnh rất căng thẳng theo dõi tình hình của chúng tôi. Tôi quên mất chưa giải thích một chút, trong lời xin lỗi ban nãy không bao gồm Lưu Dĩnh, chị ta đúng là đồ khốn nạn.
    Tôi nói xong câu đó rồi đứng chờ phản ứng của ông ta, ông ta đột nhiên quay lại, bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt giao hòa giữa không trung, tôi nhìn thấy 2 chữ trong ánh mắt ông ta, đó là 2 chữ: “Tri kỷ”.
    Ông ta hỏi tôi: “Người anh em nhỏ tuổi, vậy là cậu cũng nhảy lầu vì đàn bà ư?”
    Tôi đáp lời: “Đúng thế!”. Tôi vừa nói vừa trèo lên cái bục bê tông, vẫn giữ một khoảng cách với người đàn ông.
    Tôi khóc lóc phân bua: “Vợ em bỏ em rồi !”
    Ông ta nghi ngờ lắm: “Cậu mới tí tuổi mà cũng có vợ rồi à?”
    Tôi trả lời ông ta: “Trong thị trấn em, mọi người đều lấy vợ lấy chồng sớm.”
    Ông ta dường như suy tư điều gì, cuối cùng cũng cất lời hỏi tôi: “Vậy tại sao vợ cậu lại bỏ cậu?”
    Ông ta hỏi câu này với trình độ rất cao, tôi biết đây lại là một thời khắc then chốt, cảnh ngộ của tôi có thảm hơn ông ta không chính là ở câu trả lời này. Tôi thăm dò ông ta, nhìn vẻ bề ngoài tôi đã thảm hơn ông ta, dù thế nào đi chăng nữa ông ta cũng ăn mặc rất chỉnh tề, chứ áo tôi ban nãy đã bị Vương Dũng lôi rách toạc rồi. Tuy vậy, chỉ dựa vào bề ngoài để chiến thắng thì chưa đủ, ông ta phải gặp cảnh ngội là không tiền và không đàn bà, hai thứ ấy đều là thảm kịch của nhân gian, lúc này tôi chưa kịp nghĩ ra lý do gì hơn để qua mặt được ông ta.
    Tôi không nói gì, ông ta càng lúc càng nhìn tôi với ánh mắt thiếu tin tưởng, tôi chỉ còn biết làm bộ không mở miệng nổi và nhìn ông ta trân trân, tôi phải tranh thủ thời gian, tôi đang liên tục lật giở trong lòng những trang “Sách quý Tam Thủy”, thế mà vẫn không thể tìm được một lý do nào cho câu trả lời.
    Ánh mắt của ông ta càng trở nên hoài nghi hơn, nhưng đột nhiên ông ta như tỉnh ngộ, ông ta nói với tôi với vẻ hết sức đồng tình: “Lẽ nào cậu … ?”
    Tôi như mở cờ trong bụng, dù sao tôi cũng chẳng tìm nổi lý do nào, tôi vội cướp lời ông ta: “Lẽ nào anh đã đoán ra được?”
    Ông ta gục sát đầu, hạ giọng hỏi tôi: “Lẽ nào cái đó của cậu không ổn?”
    Trí tưởng tượng của vị đại ca này thật phong phú, tuy vậy tôi cũng đã không còn lựa chọn nào khác, làm thằng đàn ông phải thừa nhận mình kém cỏi mặt đó quả là một sự đau khổ cùng đường! Tôi đau đớn gật gật nói: “Chính thế, cái đó của tôi không được.” Tôi lại bật khóc, lần này là muốn khóc thật sự.
    Tôi nhanh chóng di chuyển lại gần ông ta, hóa ra có một số chuyện không hấp dẫn mấy bà ngồi lê đôi mách bên đường.

    CHƯƠNG 43
    Ông ta nhìn tôi đầy cảm thông, dù sao đi chăng nữa một kẻ trông rách nát tả tơi như tôi, vừa mất vợ vừa gặp vấn đề rắc rối về sinh lí thì cũng đáng được cảm thông lắm chứ, ông ta hỏi tôi: “người anh em nhỏ tuổi, cuộc đời cậu thê thảm vậy hay là cậu nhảy xuống trước đi, sau đó đến lượt tôi.”
    Tôi trân trân nhìn kẻ không có nhân tính ấy, ông ta vẫn còn nói những lời ấy với một kẻ khốn khổ như tôi. Thấy tôi chần chừ, ông ta bèn nói với tôi: “Từ lúc tôi đứng đây đến giờ tỉnh ngộ ra bao điều về đời người, thực ra ranh giới giữa sống và chết rất mong manh, chỉ cần có thêm chút dũng khí là có thể đi từ sống đến chết. Tôi biết cậu đang do dự, khi nãy tôi cũng đã từng do dự, nếu không để tôi giúp cậu một tay, coi như đây là việc tốt cuối cùng tôi làm được trong cái xã hội đen tối này.”
    Ông ta định đẩy tôi một cái, tôi vội hét lớn: “Đừng vội!”
    Người đàn ông bất ngờ nhìn tôi: “Người anh em nhỏ tuổi, tôi đang giúp cậu mà.”
    Ông ta bắt đầu không tin tôi lắm, tôi vội giải thích: “Đại ca, em nghĩ chúng ta người trước kẻ sau nhảy lầu tự sát liệu người ta có nghĩ chúng ta tự tử vì tình không?”
    Ông này hơi do dự nói: “Có lẽ là không đâu, chắc người ta sẽ không nghĩ phẩm chất của tôi tồi đến thế chứ?”
    Tôi rất muốn giơ chân đạp cho ông ta một cái, nhưng tôi không thể, đằng sau có người đang theo dõi tôi, sẽ làm chứng tôi là kẻ giết người, muốn hành động phải chỗ vắng người mới được.
    Tôi nói: “Thế gian này thật là đen tối, nhưng vẫn còn có những người tốt như đại ca.”
    Ông ta nhìn tôi vui sướng, giơ cánh tay lên làm như vừa tỉnh cơn mê.
    Hôm nay, tôi đã chịu bao oan ức, trải qua biết bao nguy hiểm, cuối cùng lúc này cũng có báo đáp, cuối cùng ông ta cũng hiểu rằng nhảy lầu cũng là một công trình thể hiện sự phô trương, bạn cứ nhảy bừa xuống âu cũng chỉ để lại được chút đàm tiếu qua loa của người đời sau khi cơm no nước đầy mà thôi.
    Ông ta lại nói với tôi: “Vậy cậu chết cách xa ra một chút.”
    Tôi lại gặp bài toán hóc búa, phương án cứu người của tôi là tìm sự đồng cảm từ phía đối phương, nhưng ông chú đang đối mặt với tôi đây chả có chút lương tâm nào. Tôi chỉ có thể lại đổi một biện pháp khác.
    Tôi đành nói với ông ta: “Anh à, em thấy anh chết thế này đúng là không đáng.”
    Ông ta nghi ngờ nhìn tôi hỏi: “Thế như thế nào mới là đáng?”
    Tôi nói với ông chú: “Anh chết đi thế này, người đáng thương là con gái anh, còn những kẻ ăn tiền của anh thì vẫn phởn phơ sống tốt, thế không phải là người thân thì đau khổ còn kẻ thù thì vui sướng sao!”
    Ông ta hiểu ra vấn đề bèn hỏi tôi: “Vậy tôi nên làm thế nào?”
    Tôi tiếp tục nói: “Vì vậy, anh có chết cũng phải chết cho hoành tráng, anh nên buộc thuốc nổ vào người tồi tìm kẻ đã lừa tiền anh cho hắn cùng chung số phận, như thế chết cũng đáng.”
    Dù sao tôi cũng đã nhận lời với cảnh sát hôm nay phải khuyên giải được ông ta, còn sau hôm nay ông ta sống chết ra sao không liên quan gì đến tôi cả.
    Ông ta gật gù, tôi tin chắc ông ta đã chấp nhận lời khuyên của tôi, trông dáng vẻ rất khó xử.
    Tôi bỗng hiểu người đàn ông này khó xử điều gì, tôi rút giấy bút trong túi ra, Trương Tiểu Cường tôi giờ đây đã là một công chức, trên người đương nhiên lúc nào cũng có giấy bút, tôi nhanh chóng viết địa chỉ và số điện thoại ra giấy đưa cho ông ta.
    Ông này hỏi: “Cái gì vậy?”
    Tôi trả lời: “Đây là địa chỉ liên lạc của chú Chín em, thuốc nổ chú ấy làm tuy giá cao hơn của người khác nhưng chất lượng chắc chắn là số một, anh có bao nhiêu kẻ thù cũng có thể đặt hàng một lần luôn.”
    “Thật không?”, ông ta hào hứng hỏi tôi, cuối cùng không còn thấy khó xử nữa, chúng tôi nhìn nhau cười vui vẻ.
    Hoa hồng chú Chín tra qua việc bán thuốc nổ là cao nhất thị trấn, tôi cố trấn tĩnh niềm vui sướng trong lòng.
    Ông ta rời cái bệ bê tông, tôi quệt mồ hôi, tiếp theo là phải ép mấy cảnh sát thực hiện lời hứa, người đàn ông này quay lại nhìn tôi hỏi: “Người anh em nhỏ tuổi, cậu còn định tự tử không?”
    Tôi vội đáp: “Không chết nữa, cháu học tập theo chú, phải giết chết mụ đàn bà khốn đó, rồi sẽ tự tử sau.”
    Ông già giơ ngón tay cái ra tán thưởng: “Người anh em rất có chí khí, tôi tính tối nay sẽ xả hơi một chút, vào hộp đêm tìm mấy em, ngày mai sẽ tính đến chuyện báo thù.”
    Ông ta hỏi tôi: “Người anh em nhỏ tuổi, chúng ta cùng đi chứ?”
    Gì cơ? Hộp đêm? Các chị em trong thị trấn tôi rất nhiều người vào thành phố làm nghề này, tôi mà đi tìm các em lỡ bị họ nhìn thấy rồi truyenf tin về thị trấn thì đúng là sự kiện đáng vinh dự! Mọi người sẽ cho rằng tôi phát tài lớn, thậm chí là làm cán bộ lãnh đạo, nếu không làm gì có tiền mà đi tìm các em để giải trí?
    Ông ta lại trở nên khó xử nói với tôi: “Người anh em nhỏ tuổi, nhưng chuyện đó của cậu không được, đành thôi vậy, có duyên sẽ hội ngộ sau!”
    Ông ta quay người bước, tôi không kìm được liền níu lấy vạt áo ông ta, ông nhìn tôi ngạc nhiên, tôi nhìn ông kỳ vọng, trong tim tôi đang có tiếng gào thét: “Tôi rất ổn, tôi rất ổn, tôi thật sự rất ổn.”
    Ông ta rút trong túi ra mấy trăm nhân dân tệ dúi vào tay tôi nói: “Người anh em nhỏ tuổi, tôi thấy áo cậu rách cả rồi, tôi vẫn còn tiền đây, nếu cậu không chê thì cầm lấy đi mua mấy cái áo tốt một chút!”
    Mọi việc trong thế gian này đều có được có mất, chúng ta lúc nào cũng quẩn quanh giữa được và mất, lúc bạn nhận thấy đang bị mất đi thì lại bất ngờ nhận được cái mà ngay trong ý nghĩ mình cũng chưa nghĩ tới.
    Mẹ vẫn nói: “Khiêm nhường là phép lễ nghĩa bất cứ lúc nào cũng không được quên.”
    Vì thế tôi nói với ông ta: “Anh thật có ý tốt quá!”
    Ông ta ngây ra định rút lại tiền, trời, ông là người nước ngoài à, đến một câu nói khiêm tốn cũng không hiểu, tôi dốc sức tóm chặt lại chỗ tiền không để ông ta rút lại, hai chúng tôi tranh cướp quyết liệt.
    Sau một hồi ông ta nói: “Hóa ra là cậu cần hả? ”, ông ta rời tay khỏi mấy tờ tiền.
    Khi nãy tôi vẫn chưa nói hết, bạn có được đến nơi thì nó lại tuột ra khỏi tay lúc nào không hay.

    HƯƠNG 44
    Cơ thể tôi nhanh chóng rơi xuống, tiếng gió ù ù quanh tai, trong đầu tôi có một nỗi nghi ngờ không thể giải thích nổi, không phải là kẻ phá hại sống lâu hay sao? Tại sao Tiểu Cường tôi lại có thể chết sớm thế này được? Tuy vậy tôi nhanh chóng tìm ra lời giải, tôi vừa làm một việc tốt đầu tiên từ xưa đến nay, báo ứng đúng là nhanh thật.
    Tôi rơi “bịch” xuống tấm lưới, hóa ra khi nãy trong lúc tôi và người đàn ông kia giằng co, mọi người dưới đất đã căng một tấm lưới. Họ a lên vây quanh xem tôi sống chết ra sao. Tôi ngồi lên cái đệm, những người xung quanh thấy tôi không hề hấn đến một sợi tóc lấy làm thất vọng lắm. Không phải họ thất vọng vì tôi chưa chết, người ta có lạnh lùng đến mấy thì vẫn có chút đồng cảm thế thái. Tuy có lạnh lùng nhưng trong mỗi người đều có sự đồng cảm, mọi người đều không mong tôi chết nhưng tôi lẽ ra phải bị thương đôi chút. Không mất một sợi tóc thế là có lỗi với tất cả những người xem suốt nãy giờ chú ý theo dõi bạn.
    Tôi vặn mình vặn mẩy, phát hiện thấy cánh tay vẫn còn cử động được, tôi thốt lên một tiếng: “Ái chà”. Mọi người xung quanh đều chăm chú theo dõi và nhìn tôi đầy hứng khởi, hai vị cảnh sát và người đàn ông kia cũng chạy xuống hỏi han tôi: “Cậu thấy thế nào?”
    Thật ra tôi vẫn thấy hơi đau nhưng nghĩ đến cứ lằng nhằng với mấy người này nhỡ ra họ lại trở mặt thì rắc rối to, tôi gượng đứng thẳng lên nói: “Tôi không sao.”
    Người xem xung quanh tản dần đi trong sự nghi ngờ. Hai vị cảnh sát và người đàn ông kia vẫn chưa chịu đi.
    Lưu Dĩnh hỏi tôi: “Cậu không sao thật chứ? Hay đi viện khám xem thế nào.”
    Tôi nhấn mạnh thêm lần nữa: “Tôi không sao”, tôi quay bước định bỏ đi, họ chăm chú dõi theo tôi.
    Tôi lại quay lại nhấn mạnh với Lưu Dĩnh: “Chị đừng quên lời giao hẹn giữa chúng ta.”
    Lưu Dĩnh trả lời tôi: “Yên tâm, chỉ cần cậu không làm gì phạm pháp quấy rồi thì từ nay về sau tôi và cậu không còn liên quan gì nữa. ”
    Tôi rảo bước rời đi, hôm nay thu hoạch lớn nhất là bỏ được mối hạn với kẻ thù này, việc phạm pháo thì tôi vẫn cứ phải làm nhưng tuyệt đối không để chị ta nhìn thấy.
    Tôi nhớ lại cảnh tượng khi nãy, chính ra màn nào cũng đầy nguy hiểm, tôi mím môi cười, cái cảm gúac làm được việc tốt quả cũng không tồi, tuy vậy làm việc tốt giống như ăn món móng giò kho, không thể ngày nào cũng ăn, ăn nhiều ngấy lắm, tôi thấy chu kỳ 20 năm làm một việc tốt là hợp lý rồi.
    Ông mặt trời sẽ không vì bạn hôm nay mệt mà mọc lên muộn hơn, sáng hôm sau tôi vẫn phải đi làm.
    Tôi bước vào tòa nhà lớn của công ty, hôm nay người rất đông, bây giờ là lúc bắt đầu giờ làm việc, thường ngày vào thời gian này có rất ít người. Tôi nhìn thấy thím Liên đang đứng trong sảnh, rất nhiều người vây quanh thím. Mọi người vây quanh hỏi han, bỗng thím Liên nhìn thấy tôi.
    Bỗng thím một tay chỉ tôi, một tay giơ cao cái chổi yêu quí của thím, hua tay nói lớn: “Cậu ta chính là Trương Tiểu Cường mà các anh muốn tìm đấy!”
    Đám người xô lại phía tôi, tôi bỗng hiểu ra sự tình, chắc chắn có người đã tiết lộ hành tung của tôi, tôi đã lừa vô số người nên chắc họ tập hợp lại báo thù tôi.
    Thím Liên, thường ngày tôi đối xử với thím có đến nỗi nào, tuy lần trước tôi có lợi dụng thím để lấy lòng ông Chủ tịch Hồ, nhưng nếu lúc đó thím đưa cái chổi cho tôi thì thế nào tôi cũng quét hộ thím vài mét, chính là do thím khỏe quá nên tôi chẳng giành được cái chổi, thế mà hôm nay ở cái thời khắc quan trọng này thím lại bán đứng tôi như thế, đúng là không ai đo được lòng người!
    Đám người đồng loạt xông lại phía tôi, trong số họ tôi thấy một số người cầm theo vũ khí, trông như dùi cui điện, tôi quay ngoắt người chạy ra phía ngoài, dù thế nào cũng phải thoát khỏi đám người này rồi tính sau, tôi vẫn rất tin tưởng vào tốc độ của mình.
    Tôi xô ra đến cửa đụng đầu ngay một người đang tiến vào, người này khỏe mạnh vạm vỡ nên kết quả của cuộc đụng đàu là tôi ngã lăn quay ra đất.
    Tôi nghĩ vậy là xong, lần này tôi chết chắc rồi, tôi ngẩng lên nhìn kẻ đã đụng phải mình, cho dù hôm nay tôi có bị người ta đánh chết thì tôi cũng phải chửi cái kẻ đã hại tôi một trạn mới xong.
    Tôi ngẩng lên đập ngay phải một màu xanh chói mắt, đụng phải tôi là một cảnh sát trung niên, truyền đến bên tài là từng hồi còi xe cảnh sát, trước cửa công ty đỗ hàng loạt xe cảnh sát và rất nhiều cảnh sát đồng loạt xông vào tòa nhà.
    Tôi ngồi trên nền quay lại nhìn đám người đang dần tiến sát vào tôi, lại nhìn vào làn sóng cảnh sát, họ đang tiến lại thành một tư thế vòng vây.

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB