Chương 28:
Tôi như con cún lạc nhà còn bị gặp mưa, cúi đầu thẩt thểu tiến đến hội Tam Hòa. Thím Liên bỗng gọi tôi: “Tiểu Cường!”
Tôi bất giác quay lại, nhìn thấy khuôn mặt vừa hiền từ vừa lương thiện của thím, một làn gió ấm áp thổi vào trái tim tôi, quét sạch làn khói u ám tận đáy lòng.
Tôi biết thím nhất định sẽ nói: “Tiểu Cường, chỗ đó nguy hiểm lắm, thôi để thím thay cháu đi! Thím già rồi, họ chắc sẽ không làm khó thím đâu”.
Tôi nắm chặt bàn tay thím, cố kìm nước mắt mình, tuy tôi rất thích giả khóc, nhưng lần này là sự thành tâm, lâu lắm rồi tôi mới lại có cảm giác muốn khóc thế này, tôi tuy là một kẻ lừa đảo, nhưng cũng là một người có tình cảm, tôi cũng bị tình cảm chân thành làm rung động.
Thím Liên nhìn tôi trìu mến: “Tiểu Cường, tuy lần đầu tiên gặp nhau, nhưng thím cảm giác như chúng ta có duyên có phận, thím cảm nhận được sự thân thiết mà cháu đem lại.” Lần này chắc thím Liên định làm gì đó cho tôi.
Tay tôi run lẩy bẩy, nước mắt tôi chỉ trực tuôn ra, nhưng tôi là một người đàn ông kiên cường, tôi vẫn còn có thể kìm nén được, và tất nhiên tôi không thể để thím đi thay mình được.
Thím Liên nói: “Tiểu Cường, chúng ta chụp một kiểu ảnh chung làm kỉ niệm nhé, thím sợ cháu không còn quay trở lại, hoặc có trở lại được thím cũng không nhận ra nữa”.
Cuối cùng nước mắt tôi đã rơi, tôi nói: “Không cần đâu thím ạ!”
Lãnh địa hội Tam Hoà cách không xa công ty chúng tôi, nhìn bề ngoài không thể nhận thấy điểm gì khác biệt so với các công ty bình thường khác.
Tôi khai báo rõ tung tích, sau đó một người lực lưỡng đi báo cáo, còn một người khác lục soát khắp người tôi xem có mang theo hung khí gì không.
Anh chàng vào thông báo quay trở ra rất nhanh, anh ta nói với tôi: “Bà Lý mời cậu vào”.
Tôi theo anh ta vào trong, một căn nhà không lớn, nhưng đi rất lâu, qua hết phòng này đến phòng khác.
Tôi nghĩ thầm, hội Tam Hoà có nhiều bất động sản thế này, hẳn mặt tài chính phải rất mạnh đây, công trình xây lên bị rút ruột, công trình trao tay và nhận tiền của dân xong chắc chỉ để đưa vào bảo tàng trưng bày thôi.
Chúng tôi đến một căn phòng lớn, tuy là ban ngày nhưng rèm cửa kéo kín mít, tất cả được thắp sáng bằng ánh điện.
Tôi thấy từ xa dáng một phụ nữ khoảng 50 tuổi đang đứng giữa căn phòng, đằng sau bà là hai người đàn ông trông còn lực lưỡng hơn cả hai người khi nãy, tôi nhìn người phụ nữ, tại sao trông quen thế nhỉ? Chúa ơi, có ngờ đâu đó chính là người phụ nữ bữa trước tôi trà trộn vào ăn tiệc tang lễ của con bà ta. Lần trước tôi có nói lỡ mồm ở tang lễ, bị bà ta sai người xách cổ tống ra ngoài.
Tôi quan sát kỹ phía sau bà, mồ hôi tôi càng vã ra nhiều hơn, chính hai người đàn ông phía sau đã đuổi tôi ra khỏi bữa tiệc, lần trước họ còn nói với tôi: “Thằng oắt, coi như hôm nay mày gặp may đấy, hôm nay bà chủ đang có việc tang nên không muốn làm to chuyện, nhưng nếu lần sau bọn tao nhìn thấy mày, thì coi như đời mày chấm dứt”.
Cái thế giới này thật quá nhỏ, sao tôi lại có thể đen đủi đến như thế chứ. Tôi vội vàng cúi gằm mặt xuống, tiến dần về phía trước, đến trước mặt bà ta, hai tay kính cẩn dâng bức thư lên.
Bà ta hỏi tôi: “Cúi gằm mặt xuống làm gì thế? Ta trông đáng sợ đến thế sao?”
Tôi vội giải thích: “Thưa hội trưởng, người anh minh sáng suốt, quyền năng vô hạn, tôi thực không dám nhìn”.
Bà ta có vẻ hài lòng với câu nói của tôi.
Tôi thấy ánh điện chiếu xuống đất dáng của chúng tôi, thấy bà ta đang từ từ mở bức thư ra, lôi từ bên trong ra một bức tranh.
Tôi liếc trộm lên, thân hình bà đang run run lên, trong lòng tôi nhẹ nhõm hân hoan biết bao, tôi nhớ có một năm chú Ba tôi lần đầu tiên kiếm được số tiền hơn mười nghìn nhân dân tệ, chú cũng hân hoan thế này.
Dù sao cũng đã thiết kế đến lần thứ năm rồi, chắc chắn lần này kết quả sẽ mỹ mãm lắm đây.
Bà ta càng run hơn nữa, tôi không dám nhìn thẳng vào mặt bà ta, nhưng tôi nghĩ chắc lúc này trong ánh mắt bà đang ánh lên một niềm hạnh phúc và mãn nguyện.
Đột nhiên bà ta thét lên một tiếng, tôi giật bắn mình, vội ngẩng lên nhìn, khuôn mặt bà ta trông thật dữ tợn, bà ta ném thẳng bản vẽ thiết kế vào mặt tôi, nói trong phẫn nộ: “Các người thiết kế thứ này cho chúng ta à?”
Chúng tôi đồng thời cùng “Ối” lên một tiếng.
Bà ta “Ối” vì nhận ra tôi.
Tôi “Ối” vì tôi nhận ra bản thiết kế bà ta ném cho tôi chính là bức vẽ đầu lợn mà tôi vẽ về giám đốc Giang.
Tôi không hiểu mình cầm cái tranh chết tiệt đó lúc nào, có lẽ là lúc bức thư rơi xuống đất tôi đã vô ý cầm nhầm chăng? Nhưng tôi biết lần này tôi chết chắc rồi, tôi muốn khóc quá, tôi chỉ mới 20 tuổi, nhưng mà, nhưng mà, nhưng mà tôi vẫn là một chàng trai trẻ. Lẽ nào một nụ hoa chúm chím chưa kịp nở đã phải vội vã lìa cành sao?
Chương 29:
Bà Lý điên tiết nhìn tôi, tôi biết bà ta đã có cách xử lý sự phẫn nộ. Bà ta nói với hai vệ sĩ đứng sau: “Vương Ba, Tiểu Lực, lôi thằng oắt này đi!”
Tôi có hai sự lựa chọn, một là giải quyết xong ba người trong phòng này, sau đó sẽ là một đấu một trăm, liều mình sống chết mà ra khỏi nơi đây.
Tôi lại ngước nhìn hai vị hảo hán, lẽ nào họ ép tôi phải ra ngón đòn thiên hạ độc tôn Quyền Lục Hợp Bát Hoảng vốn đã thất truyền bấy lâu trong giới võ lâm mà thím Ba đã truyền lại cho tôi sao?
Khi truyền lại cho tôi thím Ba đã dạy rằng, ngón này đánh muỗi rất hiệu quả, nhưng tôi không biết dùng nó đánh người liệu có ổn không.
Hai hảo hán tiến đến gần tôi, tôi vẫn chưa kịp làm gì thì bọn họ mỗi người đã tóm lấy một bên người tôi.
Bà Lý nói: “Lôi nó ra xử lý theo luật của hội, nhớ là cách xa nơi này một chút, ta vốn không chịu được những tiếng kêu thê thảm”. Tôi không còn sức mà giãy giụa nữa, đành kêu toáng lên: “Bà Lý, cháu nghĩ giữa chúng ta đã có sự hiểu lầm rất lớn”.
Bà Lý hất tay ra hiệu cho bọn họ dừng lại, họ thả tôi ra, rồi nhìn chằm chằm vào mặt tôi.
Tôi lấy hết tinh thần để nén nỗi sợ hãi xuống, nhìn Bà Lý đầy thiện chí nói: “Thực ra, chúng tôi thiết kế bản vẽ này là có ý nghĩa rất sâu sắc”.
Tôi nói với bà Lý: “Tổ chức của chúng ta giờ đã không còn là một tổ chức kiếm tiền bằng con đường bất chính nữa rồi, dưới sự lãnh đạo sáng suốt của hội trưởng, tổ chức của chúng ta đã lột xác, trở thành một tổ chức có tư tưởng lành mạnh”. Tôi nói là “Chúng ta” bởi vì tôi cố gắng ám chỉ mình cũng chính là người của bà ta, ai lại nỡ đánh người của mình bao giờ chứ?
Bà Lý gườm gườm tôi đầy vẻ nghi hoặc, bà ta đang dò xét xem liệu có phải tôi đang châm biếm bà ta không, nhưng những gì dò xét được trên mặt tôi là sự thành tâm tuyệt đối.
Tôi nhặt bức tranh đầu lợn dưới đất lên, chỉ vào nó và nói với bà Lý: “Công ty chúng tôi cũng đã từng tiếp xúc với rất nhiều tổ chức, nhưng một tổ chức đặc biệt như Tam Hòa đây, chúng tôi mới thiết kế nên một logo sâu sắc nhiều ý nghĩa như thế này, bởi vì lãnh tụ tinh thần của Tam Hòa cũng chính là hội trưởng của chúng ta, là một người có tư tưởng phong phú, lại là một nhà lãnh đạo có trí tuệ, học vấn uyên thâm, cũng chỉ có người mới dám vượt qua khuôn phép cổ hủ, mới có thể tiếp nhận một logo xem ra tưởng tầm thường nhưng lại hết sức phi phàm này”.
Tôi bước dần đến bên bà Lý, cười nịnh nọt: “Thưa hội trưởng, tuy cháu biết người hoàn toàn hiểu được hàm nghĩa sâu sắc của logo này, nhưng theo người có nên để cháu giải thích ý nghĩa của nó cho hai anh đây cùng nghe được không ạ?”
Bà Lý xả một hơi thở nhẹ, bảo tôi: “Nói một cách ngắn gọn cho họ nghe đi!”
Tôi nói với hai đại ca sau lưng mình: “Hai vị huynh trưởng, giờ đã là thời đại của hiện đại hóa, chúng ta làm việc cũng phải coi trọng hình thức, như cô Mạn Trà con thím Bảy thị trấn tôi đem quan tài đóng ở thị trấn xuất khẩu sang tận Châu Âu nhờ thế mà phất lên như diều gặp gió, do vậy anh em trong Tam Hòa cũng nên coi trọng hình thức một chút”.
Tôi chỉ cái đầu lợn nói: “Trung Quốc có một câu nói cổ thế này “Giả làm lợn để ăn thịt cọp”1, hai huynh đây trông oai phong lẫm liệt là thế, bất kể các huynh đứng đâu, người khác cũng phải cảnh giác, như vậy hiệu quả công việc của chúng ta sẽ giảm sút”.
Tôi lại nói: “Vì thế mỗi chúng ta nên biết giấu vẻ oai phong của mình vào trong bề ngoài chất phác, như vậy mới gần được với người đi đường, họ cũng không biết là mình định cướp của họ; trước mặt vợ, cô ấy cũng không biết kì thực mình đã có niềm vui mới; khi gặp gỡ đồng nghiệp, anh ta cũng không hề biết mình vừa hớt lẻo bao nhiêu chuyện xấu xa về anh ta với sếp rồi”.
Hai vị đại ca chợt nhìn nhau đầy cảnh giác.
Tôi lại nói với bà Lý: “Bà Lý, bà thấy cháu nói thế có đúng không ạ?”
Bà Lý hơi do dự nói: “Nhưng nếu lấy cái đầu lợn này làm logo thì liệu có hơi quᅔ
Bà ta vẫn chưa nói hết, tôi bỗng trầm trồ: “Bà Lý quả không hổ danh là người lãnh đạo của một hội lớn, nói một câu là trúng ý liền!”
Bà Lý bừng tỉnh nhìn tôi, không biết vừa rồi câu nào của mình đúng vào trọng tâm.
Tôi lại chỉ vào cái đầu lợn và nói với bà: “Bà Lý, cháu thực lòng khâm phục bà, bà vừa nhìn đã nhận ra điểm khác biệt trong thiết kế cái đầu lợn của công ty cháu, mọi người có nhìn thấy đầu con lợn này bề ngoài trông rất hiền lành, nhưng bên trong lại chất chứa sát khí mạnh mẽ không?”
Bà Lý và hai thuộc hạ xúm lại xem bức tranh đầu lợn của tôi, bà Lý kinh ngạc thốt lên: “Đúng là có sát khí thật ư?”
Có sát khí không phải điều lạ, nhân vật nguyên hình của cái đầu lợn chính là Giám đốc Giang, vì thế hình tượng vẽ nên là một con lợn nái hung ác.
Tôi nói: “Hình tượng này nói lên phong thái của tổ chức chúng ta, không phô trương nhưng có thực lực, ôn hòa nhưng lại có sức công phá lớn”.
Chương 30:
Bà Lý nói với tôi: “Ngươi thấy mặt ta giống cái đầu lợn à? Những lời nhảm nhí của ngươi ta có thể tin được sao?”
Tôi lớn tiếng phân bua: “Cháu không hề nghĩ vậy!” Nhưng trong lòng tôi lại nghĩ, cho dù có đúng là như thế hay không, thì trông mặt bà ta rất giống một cái đầu lợn, nhưng làm sao tôi dám nói ra điều đó chứ!
Bà ta nói với hai đại ca đang đứng cạnh tôi: “Vương Ba! Tiểu Lực!”
Lúc này tôi chẳng còn diệu kế nào nữa rồi, nếu lúc này họ thực hiện khổ hình với tôi thì tôi chưa biết phải đối phó thế nào?
Tôi nói với bà Lý: “Cháu còn có mẹ già 80 tuổi”. Tôi không hề nói dối, 30 năm nữa chắc chắn mẹ tôi sẽ 80.
Bà ta cười nhạt, bỗng tôi nghe thấy một tiếng nổ lớn, cửa bị phá tan, một đội cảnh sát xông vào, họ chĩa súng vào chúng tôi. Một giọng cảnh sát sang sảng vang lên: “Ở đây có tổ chức đánh bạc tập thể và các hoạt động phi pháp khác, đề nghị người chịu trách nhiệm nhận lệnh khám xét”.
Chúng tôi cùng quỳ dưới đất, giơ hai tay lên đầu.
Tôi hét lên: “Đừng bắn, tôi không phải là người ở đây, tôi chỉ là người giao hàng!”
Có một cảnh sát đi về phía chúng tôi, tôi cố gắng giải thích cho anh ta, anh ta xem giấy tờ của tôi, và truy hỏi bà Lý, cuối cùng cũng tin tôi không phải là người của hội Tam Hòa, sau khi ghi chép lại tình hình của tôi rồi chuẩn bị thả ra. Hôm nay quả là một ngày may mắn, nhờ có cảnh sát mà tôi được thoát thân. Tôi phấn khởi đi ra cửa, chẳng chú ý là ngoài cửa có người, vừa ra đã đâm đầu phải một cảnh sát, tôi vội vàng xin lỗi, có ngờ đâu khi ngẩng lên, tôi giật mình suýt thì thốt thành lời, hóa ra là Lưu Dĩnh, sao mà số tôi lại đen đủi thế không biết, cái thành phố rộng nhiều cảnh sát là thế, vậy mà lần nào tôi cũng đụng phải cô ta.
Cô ta tóm ngay lấy tôi, lúc này cách duy nhất tôi có thể làm là giả ngốc, tôi cứ chối đây đẩy, cô ta không thể nào chứng minh được tôi là kẻ lừa đảo, mà việc của Tam Hòa lại đang cần đến họ xử lý.
Cô ta không còn cách nào đành phải thả tôi ra, cô ta lật lật giấy chứng nhận của tôi ra xem, cười đầy ngụ ý: “Là nhân viên công ty quảng cáo Tân Tân hả?”
Tôi hơi ngạc nhiên nhìn cô ta, không biết cô ta có ý đồ gì, dù sao quan trọng là tạm thời lúc này tôi có thể thoát thân.
Ra khỏi Tam Hòa, lúc gió thổi qua mới thấy hơi lạnh, hóa ra sau lưng áo tôi mồ hôi chảy ra ướt như tắm.
Tôi vội vàng trở lại công ty, bỗng thấy trước mặt một bóng dáng rất quen thuộc, giống như là mẹ tôi, mà mẹ vào thành phố làm gì?
Bà đi phía trước, tôi theo đằng sau, định chạy lên hù mẹ tôi một trận, nhưng mẹ đang đi về phía công ty tôi, lẽ nào mẹ đến tìm tôi? Chẳng lẽ mẹ đã biết chỗ làm mới của tôi nhanh đến thế?
Đúng thật là mẹ dừng lại gần công ty tôi làm, tôi vẫn theo sau, mẹ đứng bên đường đối diện công ty, mắt chăm chú nhìn về phía cửa công ty, không hiểu mẹ đang định làm gì, tôi lặng lẽ tiến lại gần mẹ. Ánh mắt mẹ đột ngột di chuyển, tôi nhìn theo hướng mắt mẹ, thấy Lâm Tiểu Hân từ trong công ty bước ra, lần thứ hai tôi nhìn thấy Tiểu Hân ở đây, chẳng lẽ Tiểu Hân cũng là nhân viên công ty này sao? Ngạc nhiên hơn nữa là ánh mắt mẹ đang hướng nhìn không dời theo cô ấy. Tôi đứng đằng sau mẹ gọi to: “Mẹ ơi!”
Mẹ giật mình quay lại nhìn thấy tôi: “Tiểu Cường, làm mẹ giật cả mình, sao con lại đến đây?”
Tôi chỉ lên tòa nhà của công ty nói với mẹ: “Con làm việc ở đây mà”.
Mẹ nói: “Tiểu Cường, thành phố đúng là mớ tạp nham, con sa đọa nhanh quá”.
Tôi hỏi mẹ: “Mẹ đến đây có việc gì vậy ạ?” Mẹ ngập ngừng nói: “Mẹ chỉ đi qua đây thôi”.
Tôi đoán chắc chắn mẹ có điều gì muốn giấu tôi, bỗng tôi nhìn mắt mẹ đỏ hoe như vừa mới khóc, tôi tò mò hỏi: “Mẹ à, ban nãy mẹ có làm chuyện gì không?”
Mẹ còn chưa kịp trả lời, tôi đã nghe thấy có người gọi tên mình, quay lại hóa ra là Lâm Tiểu Hân.
Lâm Tiểu Hân nói với tôi: “Tiểu Cường, nghe nói cậu vào công ty chúng tôi làm việc, chúng ta là đồng nghiệp đấy, tôi làm ở phòng kế hoạch, sau này cần giúp gì cậu cứ tìm tôi nhé”.
Hóa ra Lâm Tiểu Hân cùng công ty với tôi, tôi cười nói: “Ừ, vậy thì hay quá!”
Lâm Tiểu Hân cúi đầu chào mẹ tôi, tôi vội giới thiệu: “Đây là mẹ mình”.
Tôi lại nói với mẹ: “Đây là Lâm Tiểu Hân, đồng nghiệp của con”.
Mẹ tôi đứng đờ ra nhìn Lâm Tiểu Hân, tôi huých huých mẹ, bà như bừng tỉnh, nói với Lâm Tiểu Hân: “Chào cháu!”
Mẹ hôm nay kì lạ thế nào ý, Lâm Tiểu Hân đi rồi, mẹ vẫn tần ngần nhìn theo bóng dáng cô ấy, tôi lại tò mò hỏi: “Mẹ quen cô ta à? Sao cứ nhìn người ta suốt thế?”
Mẹ vội vàng phủ nhận, chúng tôi vừa đi vừa kể về những sự kiện xảy ra gần đây, mỗi lần tôi kể chuyện có liên quan đến Lâm Tiểu Hân tôi thấy mẹ đều lắng nghe rất chăm chú, nhưng bà không hề hỏi trực tiếp tôi, tôi nghĩ chắc chắn có uẩn khúc gì đây.
Tôi nhớ đến nụ cười làm tôi thấy vô cùng thân quen của Lâm Tiểu Hân, trong đầu tôi chợt nảy ra một suy nghĩ kỳ quái, rồi tôi lại tự cười cái trí tưởng tượng quá phong phú của mình.
Tôi nhìn mẹ không nhịn được cười, tôi nói: “Mẹ à, dạo này nhìn mẹ gầy đi thì phải”.
Cảm giác gánh nặng trong lòng mẹ như trút bỏ, bà phấn chấn hẳn lên, xúc động nắm lấy tay tôi nói: “Tiểu Cường, con nhận ra rồi hả? Rốt cuộc con cũng đã nhận ra!”
Hai năm trở lại đây mẹ tôi phát tướng rất nhanh, mỗi lần có chỗ nào mở chương trình giảm béo miễn phí mẹ tôi đều hồ hởi tham gia, nhưng miễn phí cuối cùng cũng chỉ là miễn phí, cho nên không giảm được cân nào cũng không kêu ca được gì.
Mẹ nói: “Dạo này mẹ ngày nào cũng đi nhảy cùng đội ca nhạc hạt giống của thị trấn, không ngờ hiệu quả lại rõ rệt đến vậy”.
Mẹ nhìn tôi sung sướng, tôi nhìn mẹ trìu mến, mẹ lại nhìn tôi đầy kì vọng, tôi biết mẹ muốn tôi nhắc đi nhắc lại câu: “Mẹ gầy đi nhiều đấy”.
Tôi là đứa con có hiếu đương nhiên phải thoả mãn ước nguyện của mẹ, tôi không ngớt lặp đi lặp lại: “Mẹ gầy đi rồi, đúng là mẹ gầy thật!” mẹ tôi nghe mà mãn nguyện lắm, vui sướng ra mặt, khi tôi nhắc lại đến lần thứ bảy, mẹ tò mò cắt ngang hỏi tôi: “Sao con nhận ra mẹ gầy?”
Tôi hào hứng đáp: “Con thấy những vết tàn nhang trên mặt mẹ nhiều lên”.
Nụ cười rạng ngời hạnh phúc của mẹ bỗng vụt tắt, ánh mắt lạnh lùng như băng xuyên vào tôi, đó là ánh mắt của trái tim vụn vỡ.
Tôi biết mẹ rất mong thời gian quay trở lại 20 năm trước để bà có thể ném thằng bé vừa mới ra đời này qua cửa sổ luôn.
Tôi bỗng thấy muốn khóc, tại sao trên trời không có nổi một đám mây đen trùm lên, tại sao không có lấy một tiếng sét đánh xuống, đánh chết thằng con bất hiếu như tôi đi.
Tôi đau lòng hối lỗi: “Mẹ ơi, con sai rồi!”
Tôi hỏi mẹ: “Mẹ à, con khóc được không?”
Mẹ đau đớn nói: “Nếu con nhận thấy mình sai thật thì hãy khóc đi, còn nếu định giả bộ thì thôi”.
Tôi nói: “Vậy thôi con không khóc nữa”.
Ánh mắt băng giá một lần nữa lại đâm thẳng vào tôi, tôi lập tức bật tiếng khóc, tôi nói với mẹ: “Con sai rồi, con sai thật rồi!”
##